Thứ Sáu, 10 tháng 4, 2026

Hoànglan & Việt Nam

Hoàng Lan và bà Ngoai,

A life altering trip that I won't soon forget. I spent a few days at the beginning paying my respects to family and then finally venturing off on my own starting in the North and making my way down South. Traveling on my own was probably one of the hardest but rewarding things I have done. I ended off the trip with volunteering at a local orphanage that was very humbling and a great experience. Thanks for the memories Vietnam!

HoangLan

Thật sự mà nói đến hôm nay tôi mới thấy nhẹ người đi phần nào. Gánh nặng ngàn cân như sắp trút xuống khi nghe con trên đường trở lại Sài Gòn. Những ngày con đi lòng cứ áy náy không yên. Lo sợ những bất trắc có thể xảy ra cho con. Tôi đã từng nói cho con nghe những lo âu của tôi song dường như con không quan tâm lắm. Thật ra tôi không thể trách Con vì hoàn cảnh sống của thế hệ tôi ngày trước cũng bao biến chuyển của đất nước sau cuộc đổi đời 75 đã xô đẩy hàng triệu người ra đi tìm tự do đã làm mọi lo âu khi nhớ về VN đã trở thành một cái nếp mất rồi.Nghĩ mãi rồi quẩn trí đi tôi như óc mượn hồn. Nhất là bạn bè tôi cũng lo âu như tôi khi nghe con về một mình như vậy.
… Sau những chặng đường từ Bắc trở về Nam Con về lại Sài Gòn vào buổi sáng thật sớm. Suốt từ chặng đường từ Dà Lạt về con ngủ suốt nên giờ nầy con tỉnh như sáo. Như vậy con còn đúng 36 giờ đồng hồ nữa là con sẽ lên đường trở lại Winnipeg Canada. Ngoại trông cháu về để nói chuyện cùng cháu, nấu món nọ món kia cho cháu ăn mà cháu bà có ở lại nhà với bà bao nhiêu ngày đâu... Cháu lại sắp từ giã Ngoại để trở về Canada rồi. Bà cứ nhìn cháu và rấm rức khóc vì nhớ con gái của mình. Bà cứ nói mãi:
- Nhìn con sao Ngoại nhớ Mẹ con ngày xưa quá.

Hoàng Lan trước ngôi trường NTT ngày xưa của Mẹ

Hôm nay với 36 giờ ngắn ngủi còn ở lại VN Hoàng Lan đi một vòng thăm Sài Gòn lần cuối trước khi lên đường tạm biệt Việt Nam. Chuyến đi một đời đáng nhớ nầy với những vùng trời của quê nhà con đã đi qua mà giờ phút sắp chia tay nầy sao nghe lưu luyến khôn cùng. Rồi tất cả cũng sẽ trở thành kỷ niệm đẹp, chuyến đi sẽ trở thành kỷ niệm muôn đời, khó mà quên được từ những thương yêu săn sóc của gia đình dành cho đứa cháu từ phương trời xa nầy trở lại quê nhà. Những bữa cơm họp mặt với họ hàng người thân mà đây là lần đầu con biết mặt sao mà gần gũi khôn cùng. Hôm ở Rạch Gía thời gian không có là bao mà con cũng đã qua thăm dùm Mẹ Nó ngôi trường Nguyễn Trung Trực thân yêu mà Mẹ Nó đã có một khoảng đời ngọc ngà nơi đó. Con về Rạch Gía ở lại ngôi nhà xưa mà Mẹ Nó đã lớn lên nơi đó và con bảo: "Cái giường ngủ của Mẹ hồi đó Ngoại vẫn còn giữ và đêm đó con đã ngủ lại trên chiếc giường nầy Mẹ ạ". Nghe con nói mà tôi bắt chảy nước mắt. Ôi ngày xưa ơi tìm ở đâu bây giờ? Mẹ tôi tội nghiệp người cứ chắt chiu, gìn giữ bao hình bóng con mình còn để lại trong căn nhà xưa của những ngày xưa thân ái.

Con cẩn thận chụp lại con đường trước nhà. Con đường mà Mẹ đã có một chuỗi ngày đầy kỷ niệm nơi đây. Ôi con đường xưa em đi, áo trắng ai bay những chiều lộng gió lúc tan trường, tan lớp. Con đường xưa vẫn còn đây mà người năm xưa giờ đã xa xôi biền biệt tận phương trời nào mất rồi. Một thế hệ đã tan tác trôi qua, thế mà quê nhà vẫn còn điêu linh biết bao giờ mới gọi là đất nước an bình thật sự. Con kể cho tôi nghe về sự suy nghĩ của người ngoại quốc đánh giá về người con gái VN hiện tại trên quê hương nghe mà đau lòng khôn cùng. Con nói:

- Nhìn VN hiện tại người ta ai cũng thấy cái bên trong của VN Mẹ ạ. "Thấy vậy chứ không phải là vậy. Ai dám cưới một người con gái VN bây giờ. Họ không phải chỉ có một ông bồ mà còn cả chục ông bồ khắp nơi". Những người đi cùng tour với con đã nhận định và nói với con như vậy.
Tôi hỏi con:
- Con có biết tại sao như thế không?
Rất tự nhiên con trả lời liền:
- Điều đó dễ hiểu thôi Mẹ ạ. Hoàn cảnh sống của một xứ sở nghèo như VN thì họ phải như thế để sinh tồn chớ không còn cách nào hơn.
Trong lúc nầy nghe con nói tôi mới thấy con đã lớn con đã trưởng thành. Tôi không còn thấy một HL mè nheo suốt ngày nhỏng nhẽo với Mẹ nó. Tôi tưởng rằng chuyến đi với cái vỏ bên ngoài VN con tôi không thể nhận định chính chắn về VN như thế.


Sau một vòng đi thăm Sài Gòn lần cuối con ghé thăm Cô Nhi Viện tặng một ít quà cho các trẻ em nơi đây như chương trình đã ấn định. Con bảo thật nhiều thương cảm khi nhìn thấy những hình ảnh nơi đây. Một VN bên trong thực sự có cái gì rất là mâu thuẩn với những cái được che lấp bằng cái vỏ hào nhoáng bên ngoài mà con đã thấy qua các tour du lịch, qua các chặng đường quê hương con ghé bước.

Địa điểm con đến sau cùng để rồi tối nay lên đường là Địa đạo Củ Chi. Một nơi chốn mà con bảo con cũng cần muốn biết.
Mà thật như con nghĩ con bảo:
- Cũng chẳng có gì Mẹ ạ và Chán lắm khi phải nghe những lời dẫn giải thật xạo và hết sức vô lý của họ.
Con tôi hiểu như thế là đủ cho tôi an lòng lắm rồi. Phải không bạn?

Ở Củ Chi về đến Sài gòn cũng gần 7 giờ tối. Không còn mấy tiếng đồng hồ nữa đến giờ con ra phi trường. Chuyến bay sang Shanghai sẽ cất cánh lúc 1 giờ sáng. Tôi phone về VN để dặn dò con đôi điều trước khi Con chia tay với gia đình trở lại Canada. Hành lý đâu đó đã cân xong. Con đang dùng bữa cơm cuối với gia đình để rồi lên đường. Một tháng trời con về rồi lại đi cũng làm ngùi ngùi người ở lại. Tôi nghe con nói với Ngoai nó văng vẳng trong phone:
- Rồi con sẽ về nữa mà. Ngoại đừng khóc nha Ngoại.
Hơn ai hết tôi hiểu những giọt nước mắt của Mẹ tôi trong lúc nầy. Tôi hiểu vô cùng những khát vọng cũng như niềm ao ước của người trong mấy mươi năm qua sau cuộc đổi đời ngày ấy.
11 giờ rồi. Chắc sắp đến giờ HL ra phi trường. Con bé sẽ trở về bên này với biết bao chuyện để nói cùng bè bạn về một VN thực sự mà Nó đã nghe, đã thấy trong chuyến hành trình xuyên Việt gần cả tháng trời và tôi nghĩ trong con có một cái gì lưu luyến lắm vì con vừa nói với Mẹ nó:
- Có thể sang năm con về nữa Mẹ ạ.
Thật vậy, con tôi đã thực hiện được cái ước mơ mà lần nào tôi nghe con hay hát nho nhỏ một mình qua dòng nhạc Bonjour Việt Nam của Marc Lavoine

One day I'll touch your soil.
One day I'll finally know my soul.
One day I'll come to you.
To say hello... Vietnam.
Tell me all about my colour, my hair and my little feet
That have carried me every mile of the way.

Want to see your house, your streets. Show me all I do not know.
One day I’ll walk your soil
One day I’ll finally know my soul
One day I’ll come to you
To say hello… Vietnam
To say hello… Vietnam...

Nghe nhạc nơi đây:https://youtu.be/NCPCoAtCqfc?si=iNxVyhoic38KjZ1x


To say hello Việt Nam, to say hello Việt Nam... Tiếng nhạc vẫn chập chùng bên tai... Tôi gác phone xuống mà hình như vẫn thấy nét mặt sung sướng của con và nghe một niềm hạnh phúc bất tận đang rạt rào chảy trong hồn mình.
Vâng đúng vậy, đến giây phút cuối cùng của chuyến đi nầy ngày hôm nay thật sự con tôi đã thực hiện được ước mơ mà con hằng ấp ủ từ bao năm tháng. Bước chân con đã chạm đến đất trời quê hương, linh hồn con đã hòa nhập vào linh hồn của nguồn cội, của dân tộc trên muôn vạn nẻo đường đất nước con đã đi qua như thế đã đủ lắm rồi phải thế không con. Mẹ biết con sung sướng lắm. Con hạnh phúc lắm và hơn ai hết Mẹ là người sung sướng hơn con gấp cả vạn lần.

Con có biết không con gái yêu dấu của Mẹ?
Cám ơn Việt Nam! Cám ơn con của Mẹ!

Hoàng Thị Tố Lang



Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét