Trong một email thầy Huỳnh Chiếu Đẳng viết như sau:
“Đây là trích đoạn vở tuồng Hạng Võ biệt Ngu Cơ (Thanh Sang- Lệ Thủy đóng) trong đó có nhiều thể điệu ngắn tiêu biểu rất hay. rất “văn chương thơ mộng” Những bạn ghét cải lương cứ nghe thử 5 phút coi sao, xin cho ý kiến.
"Thiếp sẽ chết thây phơi bờ cát trắng (khởi đi từ 7’34”)
Máu đào rơi nhuộm thắm dải bình sa
Để Chúa Công rảnh tay nối bước quan hà
Hãy chôn lấp tình ta trong chiến địa."
Bèn nhớ lại chuyện cũ nơi quê nhà, xin kể lại.
Sau Giáng Sinh năm 1981, Lộc Bắc vượt biên hụt và bị bắt tại cửa biển Gò Công Đông, sau chuyển về khám lớn Mỹ Tho, ‘chấp pháp’ (lấy cung) xong, bị đưa đi lao động tại trại giam Mỹ Phước Tây, Ngã ba Long Định, Cai Lậy, Tĩnh Mỹ Tho. Trại giam nằm trong một cánh đồng nước mênh mông được bồi đắp bằng cách đào kinh. Tôi được chia vào đội lao động nặng, trong đội gồm đủ thành phần hình sự, chính trị và vượt biên cũng được liệt vào tù chinh trị.
Ngày lao động nặng đào kinh, móc đất đắp nền, làm nhà, làm ao nuôi cá tra, trồng khóm, nhổ bàng làm chiếu… chiều học tập, phổ biến nội quy, tối mới được nghỉ ngơi nghe vọng cổ; trước năm 75 tôi không thích cải lương vì nhiều lẽ, nay ở đây vừa buồn phiền vì lao động nặng vừa lo lắng ngày về do không có án ghi thời hạn. Nhưng cũng may, khoảng một năm sau, được anh thư ký đội (đội trưởng) ưu ái dành cho công việc nhẹ nên cũng đỡ khổ. Anh đội trưởng ca vọng cổ rất hay. Một lần anh ca bản Hạng Võ biệt Ngu Cơ thấy hay tôi hỏi anh về bài này. Anh nói của soạn giả Viễn Châu. Anh hết lời ca ngợi soạn giả Viễn Châu và cho biết trong bài vọng cổ Viễn Châu có dịch một bài thơ viết bằng chữ Nho bốn câu của Nguyễn Du có tên là Lời của Ngu Cơ, có nội dung gần giống như bài phía trên.
Từ bài dịch 4 câu mà Viễn Châu dùng làm lời ca nói trên tôi nhờ Chat GPT tìm hộ bài thơ của Nguyễn Du thì được trả lời như sau:
- Bài thơ không chắc là của Nguyễn Du nhưng thường được truyền tụng, ký danh Nguyễn Du
- Bài thơ có tựa là Ngu Cơ Từ như phía dưới
虞姬辭
白沙暴骨妾甘當,
碧血流紅染戰場。
願使君王無後顧,
埋情一死在沙岡。
Ngu Cơ Từ
Bạch sa phơi cốt thiếp cam đương,
Bích huyết thành ngân nhiễm chiến trường.
Nguyện sử quân vương vô hậu cố,
Mai tình nhất tử tại sa cương.
Dịch nghĩa:
Xương phơi trên cát trắng, thiếp cam lòng chịu.
Máu đào chảy đỏ, nhuộm khắp chiến trường.
Nguyện khiến quân vương không còn phải ngoái lại.
Chôn vùi tình cảm, một chết nơi gò cát.
Lời bài ca của soạn giả Viễn Châu
"Thiếp sẽ chết thây phơi bờ cát trắng
Máu đào rơi nhuộm thắm dải bình sa
Để Chúa Công rảnh tay nối bước quan hà
Hãy chôn lấp tình ta trong chiến địa."
Lời theo điệu của bài ca
(Phỏng dịch của Lộc Bắc theo Đường luật)
Lời Ngu Cơ
Xương phơi cát trắng thiếp coi thường
Máu thắm đỏ trôi nhuộm chiến trường
Chỉ nguyện Chúa Công đừng ngoái cổ
Vùi nông một nấm chốn biên cương
Tại Montréal Lộc Bắc được làm quen soạn giả cải lương Nguyễn Phương, ông có kiến thức uyên bác về cải lương, văn hoc, nghệ thuật. Tính tình vui vẻ hòa nhã được nhiều người hâm mộ. Cuộc đời sáng tác của ông được tóm tắt trong link sau:
Lộc Bắc
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét