Thứ Ba, 20 tháng 5, 2025

Nguyệt Xưa Và Tia Nắng Cũ


Chừng như nắng đã loang đường phố
Lá ổi nhà em còn đọng sương
Bước nhỏ ngoan hiền qua lối nhỏ
Áo trắng hai tà sao dễ thương!

Nắng sớm không làm em rát mặt sao vộ̣i vàng nón lá nghiêng che?
Cọng tóc mai có tội tình chi mà em cắn hoài không đứt để người nam sinh ngơ ngẩn đứng bên lề?
Em lặng lẽ giữa đàn chim cánh trắng
Em nhu mì giữa kẻ lạ người quen

Tội nghiệp cho tôi gã tình si nặng chỗ đông người chỉ thấy một mình em!
Lẵng lặng theo em qua từng góc phố
Em dịu dàng như lá cỏ đầu xuân
Em ban ngày là con trăng tỏ

Em tối trời rực rỡ một con trăng
Tôi sợ lắm từng cơn gió lạ
Muốn bước song đôi mà sợ quá gần
Đại lộ Hòa Bình nắng xoa làn tóc xỏa

Gió Ngô Quyền chạm nhẹ gót chân em
Tôi cũng muốn làm con nắng nhỏ rắc xuống tia hồng cho đôi má hồng thêm
Trong cặp da em có nhiều sách vở
Có quyển tập nào em chép thơ tôi để những đêm khuya học bài bên cửa sổ

Em tình cờ đọc khẽ một dòng thôi?
Dù nắng sớm, mưa trưa, đêm bão tuyết
Dù đường đời vạn nẻo quan san
Em vẫn là em vầng Cổ Nguyệt
Tôi mãi si tình một ánh trăng

Trần Bang Thạch


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét