Chủ Nhật, 18 tháng 5, 2025

Đi Tìm Hư Không


Phục bước ra khỏi ga tàu, vội vã tiến về phía một quán nhỏ ven đường. Mùi khói bếp hòa quyện cùng làn sương sớm mờ ảo, bao phủ không gian yên tĩnh. Chàng bước vào quán, mua ít lương khô và hỏi đường lên Lương Sơn Bạc, nơi chàng dự định tìm thầy học đạo. Người chủ quán, một ông lão với đôi mắt sáng, dường như đã quá quen với cảnh những người lạ hỏi đường lên Lương Sơn Bạc. Ông ngẩng đầu nhìn Phục, rồi nhẹ nhàng hỏi:
− Cậu muốn hỏi đường đến Lương Sơn Bạc à?
− Dạ, tôi nghe nói ở đó có một bậc chân tu đắc đạo, nên tôi muốn đó để tầm sư học đạo.
Phục trả lời, giọng nhẹ nhàng nhưng đầy quyết tâm. Rồi chàng hỏi tiếp:
– Đường lên Lương Sơn có xa lắm không?
− Khoảng mươi cây số thôi, nhưng đường lên núi rất hiểm trở, lại có cọp. Cậu chắc là từ miền ngoài vào, chưa nghe tiếng "cọp Khánh Hòa" sao?
Người chủ quán nhìn Phục với ánh mắt đầy ẩn ý, rồi đưa tay chỉ về phía ngọn núi lốm đốm bạc trắng xa xa. Ông nói tiếp:
− Cậu cứ đi theo con đường mòn đó, qua khỏi ga xe lửa rồi đi thẳng. Độ chừng vài giờ, cậu sẽ thấy một con suối. Qua khỏi con suối là một ngã ba, có một gốc thị lớn. Nhớ rẽ phải đi khoảng vài cây số thì sẽ gặp một khu rừng hoa mai. Đó chính là nơi cậu tìm được người mà mình muốn gặp. Chúc cậu may mắn.
Phục cảm ơn người chủ quán rồi lên đường. Chàng đi qua những con đường gập ghềnh, dọc theo con suối lững lờ, đến khi mặt trời đứng bóng.

Ánh nắng chói chang như đổ lửa xuống mặt đất. Bầu trời trong vắt, không một gợn mây, ánh sáng chiếu xuống tạo ra những vệt sáng chói lọi trên mặt đất. Cây cối đứng im lìm, bóng mát dường như biến mất, chỉ còn những hình bóng cằn cỗi của cây cối đổ dài. Không khí nóng bức, oi ả, khiến mọi thứ trở nên tĩnh lặng lạ thường. Tiếng chim hót vang vọng từ xa, nhưng không khí vẫn yên ả, chỉ thỉnh thoảng có làn gió nhẹ thoảng qua, làm dịu bớt cái nóng hầm hập.

Sau một chặng đường dài mệt mỏi, Phục cuối cùng cũng đến được gốc cây thị như lời chỉ dẫn của người chủ quán. Chàng thở dài, cảm giác mệt nhoài bao trùm lấy cơ thể. Không còn sức để tiếp tục đi, Phục ngồi xuống gốc cây thị già, mở gói lương khô ra ăn. Sau khi ăn xong, chàng lại bước đến bên suối, uống vài ngụm nước. Nước suối trong vắt, mát lạnh. Mặt nước như gương, phản chiếu hình ảnh của chàng và cây cỏ ven bờ. Cảm giác mệt mỏi dường như tan biến. Phục rửa mặt, hít thở không khí trong lành của miền núi, lòng nhẹ nhõm. Chàng ngồi xuống bờ suối, để cho những suy nghĩ tự do trôi qua trong tâm trí. Một mùi hương nhẹ từ những quả thị chín theo gió thoáng qua, hòa vào không khí. Chàng chợt nhớ lại câu chuyện thần thoại về cô Tấm, người hóa thành quả thị chín, sống bên bìa rừng, chờ đợi nhà vua đến đón. Một nụ cười khẽ thoáng trên môi Phục khi nghĩ về câu chuyện ấy. “Liệu có phải cô Tấm nào sẽ hiện ra đón chàng đi đến Lương Sơn Bạc chăng?”

Sau khi nghỉ ngơi một lúc, Phục tiếp tục lên đường, nhưng con đường càng lúc càng trở nên gồ ghề, khó đi. Những bụi hoa trinh nữ tím nở dày đặc ven đường, cản trở bước chân chàng. Đi thêm được vài cây số, Phục đột nhiên gặp phải một con thác lớn, chắn ngang lối đi. Nước từ trên cao đổ xuống mạnh mẽ, trắng xóa như một bức màn. Phục nhìn lên ngọn thác, lòng chợt ngờ vực. Người chủ quán đã nói về khu rừng hoa mai, nhưng giờ đây, trước mặt chàng lại là con thác hùng vĩ này.
Chàng bối rối, lẩm bẩm:
− Sao lại thế này? Ông chủ quán bảo sẽ gặp một vườn mai rừng sau khi rẽ phải ở ngã ba cây thị, sao giờ lại là thác nước?
Phục nhìn quanh, nhưng bốn bề chỉ có tiếng thác đổ ào ạt. Chàng định quay lại gốc cây thị chờ để hỏi đường, thì đột nhiên có tiếng sáo trong trẻo vang lên giữa không gian yên tĩnh. Phục vội vã đi theo tiếng sáo, hi vọng sẽ gặp ai đó giúp đỡ, chỉ đường. Khi đến gần, người thổi sáo ngừng lại, quay sang nhìn Phục.
− Ông đi đâu thế? Lạc đường à?
Phục nhìn người lạ. Ðó là một người phụ nữ trẻ, khoảng chừng mười tám đôi mươi. Người con gái hỏi, ánh mắt không có vẻ gì là ngạc nhiên, chỉ bình thản như thể đã quen gặp những kẻ lạc đường như Phục.
Phục nhìn người con gái trước mặt. Cô gái có mái tóc dài, mượt, làn da ngăm ngăm khỏe mạnh. Nàng mặc bộ đồ thổ cẩm đặc trưng của miền núi. Bên cạnh nàng là một cái gùi mây. Phục tiến lại gần, hỏi:
− Tôi đi lên Lương Sơn Bạc tìm thầy học đạo, nhưng lạc đường. Cô có thể chỉ giúp tôi đường lên Lương Sơn không?
Người con gái nhìn Phục một lúc lâu rồi khẽ trả lời:
− Ông lại tìm ông ấy à? Ông đi nhầm đường rồi.
Phục ngạc nhiên:
− Vậy tôi phải làm sao bây giờ, thưa cô?
Người con gái nhìn Phục như đoán được sự bối rối trong lòng chàng. Nàng khẽ nói:
− Bây giờ cũng đã muộn, ông không thể đi tiếp nữa đâu. Đường qua núi rất nguy hiểm, có thú dữ. Ông tạm nghỉ lại đây, ngày mai hãy tiếp tục lên đường.
Phục hỏi:
− Thế tôi tá túc ở đâu bây giờ khi đang ở giữa nơi núi rừng này?
− Ở nhà tôi. − Người con gái đáp, rồi nhanh chóng bước đi, dẫn Phục theo một con đường nhỏ, xuyên qua lòng thác.
Phục bước theo nàng, nhìn xung quanh. Con đường dường như ẩn mình sau những cụm hoa trắng nhỏ li ti, khiến chàng không chú ý. Chàng hỏi:
− Nhà cô gần đây không?
− Sau con thác này. − Người con gái trả lời, bước chân nhẹ nhàng, không vội.
Khi họ đến được nhà cô gái, một người phụ nữ trung niên đang nướng ngô bên cạnh một cô bé nhỏ. Người con gái chỉ về phía bà ta và nói:
− Mạ, có người này muốn đi Lương Sơn Bạc, nhưng lại lạc đường vào đây, xin ngủ tạm qua đêm.
− Lại một người muốn tìm ông ấy nữa à. − Người mẹ nhếch mép, nhưng Phục chẳng hiểu gì về cuộc đối thoại của họ. Dường như họ biết rất rõ về vị thầy mà Phục đang tìm, nhưng có điều gì đó khiến Phục cảm thấy khó hiểu.

Sau bữa tối, Phục ra ngoài võng nằm nghỉ. Cảm giác mệt mỏi không ngừng đeo bám, nhưng chàng vẫn không thể ngủ yên. Trong lòng chàng, những suy nghĩ hỗn loạn cứ quẩn quanh.
Đêm khuya, sương xuống, khí hậu nơi rừng núi trở nên lạnh lẽo.
Sáng hôm sau, khi Phục tỉnh giấc, cô gái đã dậy sớm, đang nhóm lửa nấu cơm.
− Cô dậy sớm thế? − Phục hỏi.
− Dạ, tôi dậy nấu cơm cho mạ và em ăn rồi còn phải đưa ông đi. − Cô gái đáp, giọng dịu dàng.
− Đưa tôi đi? − Phục ngạc nhiên.
− Vâng, thưa ông. Đường lên Lương Sơn Bạc khó đi lắm, không để ông lạc thêm lần nữa. Vả lại tôi cũng muốn đem cho ông ấy một ít ngô. − Cô gái trả lời, ánh mắt lấp lánh.
Phục nhìn quanh, hỏi:
− Ở đây không có nhà xung quanh sao cô?
− Lúc trước có, thưa ông. Nhưng họ đã dọn đi nơi khác từ hơn năm trước. − Cô gái trả lời, trong giọng nói có gì đó nhẹ buồn.
Chàng ngồi xuống cạnh cô gái, hỏi tiếp:
− Vậy cô tên gì?
− Tên em là Lan. − Cô gái đáp, mắt nhìn Phục, có chút ngượng ngùng.
− Hèn gì cô đẹp như một đóa hoa lan, vừa thơm, vừa quyến rũ.− Phục mỉm cười.
Cô gái đỏ mặt, khẽ đáp:
− Lan mà đẹp chi ông, ngoài suối còn thiếu gì lan…
Phục cười nhẹ, nhưng trong lòng chàng lại có nhiều suy nghĩ. Câu chuyện về vị thầy đắc đạo mà Phục tìm kiếm bỗng trở nên mơ hồ. Liệu thầy mà chàng tìm có thật là người mà cô gái này nói đến? Hay tất cả chỉ là sự hiểu nhầm? Những nghi ngờ trong lòng Phục ngày càng lớn.
− Tại sao ông lại đi Lương Sơn Bạc tìm ông ấy? − Lan hỏi, đôi mắt cô nhìn sâu vào Phục.
Phục trả lời, giọng nghiêm túc:
− Tôi nghe nói ông ấy là người đắc đạo, nên tôi muốn đến học. Gia đình cô có quen ông ấy phải không?
Lan nhẹ nhàng gật đầu:
− Ông ấy là gia của chúng tôi.
Phục ngạc nhiên:
− Là gì thưa cô?
− Là gia…là cha tôi đấy. − Lan đáp, giọng bình thản.
− Ông ta là người tu hành mà còn lập gia thất sao cô? − Phục hỏi, không giấu nổi sự ngạc nhiên.
Lan cười nhẹ:
− Ông ta có tu hành gì đâu thưa ông.
− Ồ….

Phục im lặng, đôi mắt mơ màng nhìn về phía xa. Suy nghĩ của chàng cứ quẩn quanh như những con sóng vỗ về. Chàng cảm nhận một sự mơ hồ, không rõ ràng về con đường mình đang đi, về vị thầy mà mình tìm kiếm. Chàng tự hỏi liệu đây có phải là nơi mình sẽ tìm được câu trả lời cho những khát khao trong lòng hay không.
Lan nhìn Phục, đôi mắt dịu dàng, nhưng dường như nàng cũng cảm nhận được sự bất an trong lòng chàng. Lan lên tiếng:
– Ông sao vậy? Cứ như người đang lạc lối.
Phục giật mình, vội đáp:
– Không có gì, chỉ là tôi đang suy nghĩ một chút.
Lan mỉm cười, rồi dẫn Phục theo con đường mòn phía trước. Hai người đi qua những gốc hoa mai rừng, hàng vạn cánh hoa trắng muốt phủ đầy mặt đất, tỏa hương thơm dịu dàng trong không gian mờ ảo. Không khí trở nên yên bình, tĩnh lặng.
Sau vài giờ, họ gặp một người đàn ông mặc áo cà sa, chân đất, đi về phía họ. Lan vui mừng, lên tiếng:
– Gia tôi đấy!
Phục ngạc nhiên, bước lại gần, nhìn người đàn ông. Phục chắp tay và cúi đầu xá. Chàng hỏi:
– Thưa ngài, ngài có phải là sư Sãi không?
Người đàn ông dừng lại, quay nhìn Phục và mỉm cười:
– Tôi tên là Sãi, nhưng không phải là sư.
Phục ngạc nhiên hỏi tiếp:
– Thế tại sao ông lại mặc áo của nhà sư và người ta gọi ông là sư Sãi?
Người đàn ông nhìn Phục bằng ánh mắt bình thản:
– Mặc áo của nhà sư thì có gì sai? Chiếc áo này ai mặc cũng được. “Chiếc áo không làm nên thầy tu" anh không nghe nói sao? Xin đừng quá coi trọng chiếc áo. Áo này chỉ là vật che thân thôi, không phải là bản chất của con người. Người ta gọi tôi là sư, chỉ là một từ mà họ gán cho tôi. Nhưng thật ra, tôi sống không cần họ phải gọi như vậy. Tôi sống để tìm thấy bản thân mình. Khi tôi thấy được chính mình, tôi cảm thấy nhẹ nhõm, tự do.

Phục nghe vậy, lòng rối bời. Đây không phải là hình ảnh mà chàng tưởng tượng về một người thầy đắc đạo. Những lời nói của ông ta khiến Phục càng thêm bối rối. Chàng không hiểu tại sao người này lại chọn con đường tu hành nhưng lại sống theo cách này.
– Thế tại sao ông lại có gia đình trong khi ông muốn vượt lên tất cả những ràng buộc trần thế? – Phục hỏi.
Người đàn ông đáp, giọng nhẹ nhàng nhưng chắc chắn:
– Vì tôi là con người. Là con người cần có sự cân bằng trong cuộc sống. Cần có vợ, có chồng, để cảm nhận được sự trọn vẹn của thiên nhiên. Tôi không sống theo kiểu buông bỏ hoàn toàn. Tôi sống một cách tự do, không bị ràng buộc của những tiếng đời, của miệng thế gian. Tôi đến đây để hòa mình vào thiên nhiên, tìm thanh thản cho tâm hồn, tránh xa nơi phố thị phồn hoa,… nhưng cũng không vứt bỏ những gì là tự nhiên.
Phục cảm thấy một sự mâu thuẫn trong lời nói của ông ta. Chàng không thể hiểu được vì sao người này lại nói về sự vượt lên chính mình nhưng lại không hoàn toàn từ bỏ mọi thứ. Chàng hỏi tiếp:
– Vậy tại sao ông không sống như người bình thường, có một cuộc sống tự do và hạnh phúc bên gia đình và vợ con?
Người đàn ông mỉm cười, nhìn Phục với ánh mắt thâm trầm:
– Vì tôi không muốn làm phiền gia đình và vợ con. Tôi sống một mình, không quấy rầy ai. Và tôi cũng không muốn họ phải gánh vác sự lựa chọn của tôi. Tôi sống cho chính mình, không để ai phải chịu đựng vì tôi.
Phục cảm thấy thất vọng. Chàng cứ ngỡ rằng người mà mình đang tìm kiếm sẽ là một vị sư thầy đắc đạo thật sự, một bậc chân tu mà khi gặp sẽ có cảm giác minh triết, giác ngộ. Nhưng những lời nói của người đàn ông trước mặt lại khiến chàng cảm thấy mơ hồ, khó hiểu.
– Vậy theo ông, ý nghĩa của cuộc đời là gì? – Phục hỏi, giọng đầy nghi vấn.
Người đàn ông nhìn Phục với ánh mắt sâu thẳm, rồi mỉm cười nhẹ:
– Ý nghĩa của cuộc đời giống như một câu đố, một dấu hỏi. Con người tìm kiếm câu trả lời, nhưng lại không nhận ra rằng chính họ mới là câu hỏi cũng là câu trả lời.
Một khoảng lặng bao trùm không gian. Phục đứng đó, lặng lẽ nhìn người đàn ông, cảm thấy mình như bị cuốn vào một vòng xoáy không lối thoát. Những suy nghĩ của chàng lấp đầy trong đầu, nhưng vẫn chưa tìm được câu trả lời.
Chàng hỏi một câu mà không thật sự mong đợi lời đáp:
– Ông có nghĩ rằng tu là cứu rỗi tâm hồn và nhân loại?
Người đàn ông mỉm cười, ánh mắt như lấp lánh một sự thấu hiểu nào đó.
– Tôi không biết. Nhưng có một điều tôi chắc chắn, đó là mỗi người chúng ta phải tự tìm ra câu trả lời cho mình. Và câu trả lời ấy có thể khác biệt với mỗi người. Chỉ khi nào ta vượt qua được chính mình, ta mới có thể hiểu được ý nghĩa thực sự của cuộc sống.
Phục không hỏi gì thêm, chỉ lặng lẽ theo sau người đàn ông. Cả ba người bước đi trong vườn mai. Không gian tĩnh lặng, chỉ còn lại hương thơm của hoa lan phảng phất trong gió.
Mặt trời đã xuống dần, nhưng trong lòng Phục, mọi thứ vẫn còn mơ hồ, như một câu đố chưa có lời giải.
Khi họ đến một khu đất trống bên cạnh một gốc cây cổ thụ, người đàn ông dừng lại, quay lại nhìn Phục và Lan. Lúc này, ánh chiều tà đã hắt lên những tia nắng yếu ớt, chiếu qua lớp lá rừng, tạo thành những vệt sáng mờ ảo trên mặt đất. Không gian như trở nên yên tĩnh đến lạ.
Phục ngước lên nhìn người đàn ông, ánh mắt đầy sự bối rối và tò mò. Chàng có cảm giác mình đã đi quá xa vào một con đường không thể quay lại. Dù vậy, trong lòng vẫn nhen nhóm một tia hy vọng rằng có thể tìm thấy câu trả lời cho những câu hỏi chưa được giải đáp.
– Chúng ta đến đây rồi, – người đàn ông lên tiếng, giọng nhẹ nhàng. – Đây chính là nơi tôi tìm thấy sự bình yên mà mình cần. Còn cậu, có thấy được sự thanh thản trong chính mình chưa?

Phục lặng im, cúi đầu nhìn xuống mặt đất. Trong lòng chàng, một phần muốn từ bỏ, nhưng một phần lại vẫn kiên quyết không từ bỏ. Chàng cảm nhận được sức hút kỳ lạ từ những lời nói của người đàn ông, nhưng cũng đồng thời nhận ra rằng sự "bình yên" này có lẽ không phải thứ mà mình đang tìm kiếm. Dường như có một sự thiếu vắng, một khoảng trống chưa thể lấp đầy.
Lan đứng gần Phục, nhìn thấy sự do dự trong mắt chàng. Cô lên tiếng, nhẹ nhàng:
– Nếu ông không thấy được điều gì đó ở đây, ông có thể tiếp tục đi làm ở những nơi khác, biết đâu ông sẽ tìm được.
Phục nhìn Lan, cảm nhận sự chân thành trong lời nói của cô. Chàng biết rằng, dù có đi đâu, sự tìm kiếm này phải xuất phát từ chính bản thân mình, từ những trải nghiệm và cảm nhận riêng. Không có con đường nào có thể thay thế được cảm giác thấu hiểu và giác ngộ trong lòng.
Chàng quay sang người đàn ông, mở lời:
– Tôi cảm ơn ông đã chỉ cho tôi con đường này, nhưng có lẽ tôi cần phải đi tiếp, tìm kiếm một cái gì đó khác, một câu trả lời khác.
Người đàn ông mỉm cười, đôi mắt như hiểu rõ mọi điều:
– Đúng vậy, mỗi người đều phải tự tìm ra câu trả lời cho mình. Không ai có thể cho cậu câu trả lời sẵn có. Hành trình của cậu sẽ tiếp tục, nhưng hãy nhớ rằng, mỗi bước đi sẽ dạy cho cậu điều gì đó.
Phục cúi đầu, vái chào người đàn ông. Chàng quay lại, bước đi một mình trong bóng chiều, bỏ lại sau lưng những câu hỏi, những mơ hồ về mục tiêu của mình.
Mặt trời đã khuất hẳn sau dãy núi, nhưng trong lòng Phục, một phần ánh sáng nào đó vẫn le lói, dẫn dắt chàng tiếp tục con đường phía trước.

Lan nhìn theo Phục, ánh mắt trầm tư, như thể cô hiểu rằng đây mới là con đường của chàng. Cô khẽ thở dài, rồi quay về cùng gia đình, để lại sau lưng một phần của sự mơ hồ, một phần của một câu chuyện chưa hoàn thành.

Phục đi giữa rừng mai, những bông hoa trắng vẫn tỏa hương ngọt ngào trong không khí. Nhưng trong lòng chàng, chỉ còn lại tiếng bước chân và những suy nghĩ tự hỏi: Liệu mình sẽ tìm thấy gì ở phía trước, ngoài những câu hỏi chưa có lời giải đáp?

Võ Phú

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét