Thứ Sáu, 17 tháng 4, 2026

Chuyện Ngày Xưa



Lớp tôi, Quân Y Hiện Dịch 10, có anh Bác Sĩ Nguyễn Đức Liên học Tú Tài trường Chu Văn An chương trình Việt, đậu PCB khóa đầu với Mention, bạn bè ai cũng phục (niên khóa PCB 1956-1957). Hồi đó đậu xong Tú Tài, chúng tôi đều phải thi vào Quân Y. Tôi nhớ kỳ chúng tôi đi thi có Bác Sĩ Trần Anh, đeo lon Thiếu Tá làm Chánh Chủ Khảo. Khoảng thời gian ấy Bác Sĩ  Trần Quang Diệu là Đại Tá Giám Đốc Nha Quân Y (nhiều năm sau này mởi đổi tên thành Cục Quân Y). Năm đầu, học PCB, chúng tôi được phát quân trang, đeo lon Thượng Sĩ trên cổ áo là cái nút tròn trắng, nhẵn bóng, mạ kền. Lãnh lương hơn 2300 đồng một tháng, ăn tiêu rất rộng rãi vì một tô phở Hiền Vương chỉ khoảng 5 đồng. 
Chỉ mỗi sáng thứ Hai đi chào cờ hay cuối tháng đi lãnh lương mới phải mang quân phục. Nghỉ Hè, ai đậu khóa đầu thì phải đi thực tâp một tháng tại một Quân Y Viện như tại Mỹ Tho, Cần Thơ, Đà Nẵng... Và khóa lớp tôi đi học Quân Sự một tháng tại trường Hạ Sĩ Quan Đồng Đế Nha Trang. Hè 1957. Anh Liên và chúng tôi còn mang lon Thượng sĩ, đi học Quân sự tại Đồng Đế Nha Trang có các đàn anh cùng học quân sự như các anh Nguyễn Khắc Minh, Đào Hữu Anh... đã là Trung Úy Nội Trú các Bệnh Viện, đã học xong năm thư tư Y Khoa. Chúng tôi nhìn lên, ngưỡng mộ vô cùng.

Cám ơn anh Bác Sĩ Nguyễn Thanh Bình kể chuyện Sinh viên Y Khoa chơi bài, đánh bạc. Hồi tôi làm Nội Trú thí cái Building ngay gần cổng ra vào Bệnh Viện Chợ Rẫy tầng lầu là phòng của các Nội Trú như Trần Tín Cơ, Trịnh Nghĩa Trinh, Lê Thanh Cảnh, chúng tôi và vài Nội Trú khác. Tầng dưới là phòng nhận bệnh, cấp cứu, và một phòng lớn dành cho sinh viện trực. Chúng tôi lúc đó là Nội Trú Khu Giải Phẫu A, có sự chỉ dạy của các anh chị Nội Trú lâu năm như Đinh Viết Hằng, Bội Ngọc, Lê Thái... Một hôm trong phiên trực sau nhiều cuộc giải phẫu ban đêm, mệt nhoài, đang được nghĩ ít phút, thì một Y Tá lên mời "ông thầy" xuống nhận bệnh, vì các sinh viên trực đang mải mê đánh bài, không ai ra nhận bệnh. Trên nguyên tắc, thủ tục khám và làm hồ sơ nhận bệnh là trách nhiệm của các sinh viên trực hay sinh viên ngoại trú. Chúng tôi đành xuống nhận bệnh và sáng hôm sau than phiền với ông Thầy trực tiếp là Bác Sĩ  Đặng Văn Chiếu, lúc đó còn là Giảng Sư, và chúng tôi được phép kêu bằng "Anh" và xưng "em".Bác Sĩ  Chiếu nói "Em cứ làm một báo cáo đi". Quả thật cần có báo cáo bằng giấy tờ thì cấp trên mới giải quyết được. Chúng tôi suy nghĩ, không báo cáo, và nhẫn nhịn, vì sợ bị mang oán và có khi sẽ bị đánh đòn "bề hội đồng". Nay nghĩ lại thấy may, "một sự nhịn là chín sự lành", tránh được việc bị một số các bạn khinh ghét.

Thưa quý anh, có người nói càng về già càng nhớ tiếc "chuyện ngày xưa". Quá khứ nhiều khi có khó khăn, vất vả mà sao nghĩ lại vẫn thấy những kỷ niệm đẹp. Nghĩ về Tương lai thì đôi khi lo lắng vì không biết "ngày sau sẽ ra sao". Ít khi biết hưởng thụ giây phút "Hiện tại". Cửa hàng âm nhạc của chúng tôi đang ế hàng, xin phép mời quý thân hữu thưởng thức hay nghe / xem lại ca khúc Bây Giờ và Ở Đây. Đa tạ anh Nhạc Sĩ Nguyễn Minh Châu đã giúp thực hiện Music Video ca khúc này.

Trần Văn Khang


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét