Chủ Nhật, 24 tháng 5, 2026

L’arbre Qui Voulait Rester Nu(Antoine Lang) - Chảng Cây Chỉ Muôn Trụi Cành Lá(Thái Lan dich)


L’arbre Qui Voulait Rester Nu - Antoine Lang


« Il était une fois un arbre.
Au beau milieu d’un verger, il était sorti de terre, petite pousse verte et fragile se confondant avec les herbes alentours. Curieux de tout, il regarda bien vite le monde qui l’entourait, les fleurs qui s’ouvraient le matin et se refermaient le soir, les oiseaux qui sifflaient en sautant de branche en branche, le paysan qui venait tôt le matin cueillir les fruits des arbres, les graminées qui ondulaient sous la caresse des vents…

Ah!, il le trouvait beau ce monde autour de lui, il avait envie lui aussi de participer à cette beauté, de trouver sa place dans cette harmonie.

Une année s’écoula et, ayant grandi, il était devenu un petit rameau portant quelques tiges. Il se rendit compte qu’il n’était pas un brin d’herbe comme il l’avait crû tout d’abord, mais un arbre et se mit à observer plus attentivement ses aînés.

Il les trouvait si grands, si beaux recouverts de leurs feuilles et de leurs fleurs; il fût si émerveillé de voir toutes ces fleurs se transformer en fruits, il fût si attendri des soins attentifs que leur apportait le paysan, mais…

Mais, se regardant, il s’aperçut que son écorce ne ressemblait à aucune de celles qui les habillait, que ses branches n’avaient pas la même forme que les leurs. Alors, il eût peur, peur de n’être pas assez grand, peur de n’être pas assez beau, peur de ne pas porter assez de fruits, il eût peur que les autres, pommiers, poiriers, mirabelliers… n’acceptent pas sa différence et il décida de ne produire ni feuille, ni fleur, ni fruit.

C’est ainsi que les années passèrent, à chaque printemps, son tronc s’épaississait, s’allongeait, de nouvelles branches poussaient, mais… ni feuille, ni fleur, ni fruit.

Pour ne pas se trouver nu face aux autres, il s’était depuis son jeune âge laissé peu à peu recouvrir par un lierre grimpant, par des liserons et par des bouquets de gui : ne sachant à quoi il pourrait ressembler, il se couvrait d’une beauté qui n’était pas la sienne.

Le jardinier plus d’une fois projeta de le couper pour en faire du bois de chauffage, mais trop occupé par ailleurs, il remit chaque fois cette tâche à plus tard. Un matin pourtant il vint, armé d’une grande hache et commença par couper le lierre qui enserrait l’arbre. Du lierre, il y en avait tellement que cela lui prit toute la journée et qu’une fois de plus, il remit l’abattage à plus tard. Cette nuit là, un petit ver parasite piqua le liseron qui en mourut aussitôt et le lendemain, les oiseaux du ciel apercevant le gui vinrent le picorer.

Il ne restait plus de l’arbre au milieu du verger qu’un tronc et des branches : il ne restait plus que l’arbre au milieu du verger.

S’apercevant soudain de sa nudité et ne sachant par quel artifice la couvrir, il se décida enfin à laisser pousser tout au long de ses branches de belles petites feuilles d’un vert tendre, à laisser éclore au bout de chaque rameau de mignonnes petites fleurs blanches contrastant joliment avec le brun de la ramure et le vert du feuillage

Le paysan sur ces entrefaites revint avec sa hache et découvrant à la place du tronc inutile un magnifique cerisier, ne trouva plus aucune raison de le couper. Il le laissa donc, trop heureux du miracle qui s’était produit.

Depuis ce jour, l’arbre vit heureux au milieu du verger, il n’est pas comme les autres, ni plus beau, ni plus grand, mais tout aussi utile. Il a compris que ni la texture de l’écorce, ni le tracé des branches, ni la forme des feuilles, ni la couleur des fleurs n’ont d’importance : seuls importent les fruits qu’il porte et que nul autre que lui ne peut porter.

Aussi, tous les ans, à la belle saison, les enfants du paysan viennent avec une échelle et, s’éparpillant dans sa ramure, se gavent de ses fruits et le réjouissent par leurs rires.

N’ayons pas peur des fruits que nous pourrions porter, car nul autre ne pourra les porter pour nous, mais chacun pourra s’en nourrir. N’ayons pas peur des fruits que nous pourrions porter.

Car chaque fois que nous les refuserons, il manquera quelque chose dans le monde; n’ayons pas peur des fruits que nous pourrions porter, car chacun d’eux permettra de faire grandir la Vie et l’Amour que Dieu nous a donnés. "

Quels sont nos lierres ? Quels sont nos fruits ? Quels sont nos hivers ? Quels sont nos printemps ?…
Et vous ? Avez-vous été touché par ce conte?

Antoine Lang
***
Dịch Bài:
Chảng Câ Chỉ Muôn Trụi Cành Lá

Thuở xa xưa ấy, có một chàng cây...
Nằm ngay giữa vườn cây ăn trái, một chồi non nhỏ xanh mướt, mảnh khảnh từ từ nhô lên khỏi mặt đất, và hòa quyện với thảm cỏ xung quanh. Háo hức tìm hiểu về mọi thứ, cậu nhanh chóng nhìn thế giới xung quanh, những cánh hoa nở bùng lên vào buổi sáng và buổi tối thì khép cánh lại, nghe tiếng chim hót líu lo khi nhảy từ cành này sang cành khác, nhìn người nông dân đến hái quả trên những cành cây từ sáng sớm. những hàng cây, những ngọn cỏ đung đưa dưới bàn tay ve vuốt của những cơn gió…

Oi! Cậu thấy thế giới xung quanh mình thật đẹp, cậu cũng muốn hòa mình vào vẻ đẹp này, muốn tìm thấy vị trí của mình trong sự hài hòa này.

Một năm trôi qua, anh đã lớn lên, từ chồi non anh đã trở thành một thân nhỏ có vài cành. Anh nhận ra rằng mình không phải là một ngọn cỏ như anh nghĩ lúc đầu nhưng là một cái cây và anh bắt đầu quan sát các bạn cây cành "nhiều tuổi" kỹ hơn.

Anh thấy chúng thật lớn, thật đẹp , toàn thân được lá và hoa bao phủ; anh ấy đã rất ngạc nhiên thán phục khi thấy tất cả những bông hoa lại biến thành quả, và rất cảm động trước sự chăm sóc chu đáo của người nông dân dành cho chúng, nhưng...Nhưng khi nhìn lại mình, anh nhận thấy rằng cái lớp vỏ sần sùi của mình chẳng giống như lớp vỏ bao bọc các bạn chung quanh, rằng cành của anh cũng không cùng hình dạng với cành lá của các bạn. Và thế là anh đâm ra lo sợ, sợ rằng không cao lớn như chúng bạn, rằng anh sẽ không xinh đẹp như chúng, rằng cây cành của anh sẽ không mang được nhiều quả như chúng, anh sợ rằng các anh bạn nào táo, nào lê, nào mận vàng ...sẽ không chấp nhận sự khác biệt này của anh , và thế là anh ta quyết định sẽ không sinh ra cành lá xum xuê, hoa xinh hoặc trái đẹp nào cả

Và rồi năm tháng cứ trôi qua như thế, và vào mỗi mùa xuân, thân cây dày lên, dài ra, cành mới mọc lên nhưng... không có cọng lá nào, chẳng có hoa, cũng không có quả.

Để tránh khỏi bị trơ trụi trước bạn bè đàn anh đàn chị, dần dần từ lúc mới lớn lên anh đã để cây thường xuân, cây bìm bìm và những bó tầm gửi bao phủ quanh thân mình: không biết mình sẽ giống như cây gì, nên anh tự để một nét đẹp không phải của mình che đậy quanh thân mình.

Người làm vườn đã nhiều lần định chặt Cái cây để làm củi, nhưng lại bận làm việc nơi khác nên cứ như vậy ông đều hoãn thực hành việc này.

Tuy nhiên, vào một buổi sáng, ông ấy đến, mang theo một chiếc rìu lớn và bắt đầu cắt cây thường xuân quấn chặt quanh cái cây. Có quá nhiều dây thường xuân quanh đó đến nỗi ông ấy phải mất cả ngày để chặt những nhánh dây leo và một lần nữa ông lại trì hoãn việc chặt hẳn cái cây và hẹn để hôm khác. Đêm hôm đó, một con sâu mọt nhỏ cắn vào cây bìm bìm, khiến dây này chết ngay và rồi hôm sau, đám chim bay ngang thấy cây tầm gửi liền đến mổ vào.Thế là giờ đây cái cây ở giữa vườn CHỈ CÒN LẠI là thân và cành: Ngay giữa vườn chi con lại mỗi Cái cây này.
Chợt nhận ra sự trơ trụi của mình và không biết thủ thuật nào để che đậy thân mình, cuối cùng anh quyết định để những chiếc lá nhỏ xinh màu xanh dịu mọc theo các cành, rồi để những chiếc cánh hoa nhỏ xinh màu trắng nở ra ở đầu mỗi cành- tương phản thật đẹp mắt với màu nâu của cành nhánh và màu xanh mát dịu của tán lá-

Lúc đó, người nông dân cầm rìu quay lại và phát hiện rằng thay vì đây là một thân cây vô dụng, giờ đây là một cây anh đào tuyệt đẹp, nên ông không còn lý đó gì để chặt nó nữa. Thế là ông chủ vườn để cái cây đẹp xinh hữu ích như thế, quá vui mừng vì sự mầu nhiệm đã xảy đến nơi đây.

Kể từ ngày đó, chàng cây sống hạnh phúc giữa vườn cây ăn quả, nó không giống những cây khác, không đẹp hơn, không cao hơn bọn chúng, nhưng mà vẫn hữu dụng. Giờ chàng đã hiểu rằng cấu trúc của vỏ cây, hoặc đường nét của cành, hình dạng của lá cũng như màu sắc của hoa, tất cả đều không quan trọng: chỉ có quả mà nó sinh ra mới quan trọng và không ai khác ngoài chính thân mình có thể mang hoặc sản xuất dùm.

Thế là hàng năm, vào mùa hè, con cháu của người nông dân mang theo một cái thang đến và chui vào các cành nhánh của nó, ăn ních bụng bao nhiêu là quả và khiến ông rất vui thích với những tiếng cười của chúng.

Ta không nên sợ những thành quả mà ta có thể mang, bởi vì không ai khác có thể sinh hoa trái cho ta, nhưng mọi người đều có thể sử dụng chúng. Ta không nên ngại những hoa trái mà chúng ta có thể sản sinh ra.

Bởi vì khi ta không muốn nhận chúng, trên thế giới sẽ thiếu vắng một món gì đó; ta đừng sợ những hoa trái mà ta có thể sản sinh ra, bởi vì mỗi hoa trái sẽ cho phép ta phát triển Sự Sống và Tình Yêu mà Thượng Đế đã ban cho chúng ta. »Cây thường xuân của chúng ta là cây gì? Hoa trái của chúng ta là hoa trái nào ? Mùa Đông của chúng ta thế nào? Mùa Xuân thì sao?…

Còn bạn ? Bạn cảm thấy thế nào khi đọc câu chuyện này?

 Thái Lan dich

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét