Chủ Nhật, 8 tháng 3, 2026

Nằm Mơ


Tôi gặp chàng tại một thư viện có cho mượn sách tiếng Việt gần nhà. Thư viện ở gần nhà là một may mắn cho tôi vì tôi mê đọc sách và là cái không may của các tác giả và các nhà xuất bản vì không bán dược sách báo cho tôi. Dầu sao quý vị cũng nên an ủi là sách mình viết và in ra, ít ra cũng có người để cặp mắt xanh tới. Tiền bạc là chuyện nhỏ, nhằm nhò gì.

Một chiều thứ bảy, sau khi lựa xong sách và truyện để đổi, đủ để đọc xong một hay hai tuần, tôi ngồi nán lại đọc các tạp chí mới về. Hôm đó, xui xẻo làm sao, tôi lại bật cười hinh hích lúc đang thưởng thức một câu chuyện dí dỏm. Chợt nhớ ra là mình đang ở thư viện , tôi vội bưng miệng lại nhưng vẫn gặp ánh mắt tò mò của vài người ngồi gần dù tôi đã xin lỗi chung chung. Riêng cặp mắt tinh quái dấu sau cặp kính cận của chàng , sau một thoáng ngạc nhiên thì chuyển sang đồng tình bằng cách níu thêm một đồng minh là cái đầu của chàng gật gù.Thế rồi lúc tôi lững thững ra khỏi thư viện một chút thì bị níu lại.

- Xin lỗi chị, hồi nãy chị đọc truyện gì vui quá mà bật cười vậy ?
Tôi đỏ mặt và khó chịu vì bị nhắc lại cái sơ xuất của mình nên cấm cẳn:
-Tôi đọc trong báo!
-Da, tôi biết! nhưng muốn biết thêm có phải câu chuyện tôi viết một cách náo nếu đã làm chị bật cười không?
-Anh viết truyện đăng báo ? tôi tò mò hỏi
-Thì lâu lâu cù lét thiên hạ một tý ấy mà. Mà …chàng chuyển đề tài - tôi thấy chị đến thư viện thường xuyên, chắc chị đọc nhiều sách lắm hả.
-Sao anh biết tôi đến thường xuyên ?
-Thì tại tôi thấy chị thường xuyên ! Chắc chàng đã bắt đầu khó chịu về cái lối bắt bẻ của tôi. Riêng tôi, tôi cũng lấy làm bực mình vì cái anh chàng ăn nói vô duyên này nên tìm cách chơi nhẹ vài câu :
-Hồi nãy tôi cười vì câu chuyện đó là của tôi. Tôi nhấn mạnh : Tôi là tác giả câu chuyện đó chứ không phải là anh!
-Ồ! vậy là hân hạnh biết được một văn sĩ đồng nghiệp.
-Tôi không phải là văn sĩ. Tôi chỉ kể lại một câu chuyện cười mà tôi đã được nghe, đăng ở mục vui cười mà thôi.
-Những người viết truyện vui cười là những người có đầu óc hài hước cao độ, là những người biết sống, biết cười mà sống, dù thật ra cuộc đời chỉ đáng buồn… buồn cười !

Lần sau và lần sau nữa chàng lại tìm cách nói chuyện với tôi và theo tôi về tận nhà. Sau đó, tôi đành thú thật với chàng là tôi chưa hề bao giờ gởi truyện đăng báo ngay cả truyện vui cười thì chàng cũng hề hề:
-Tui cũng rứa!
Tức quá, tôi hỏi chàng tại sao chàng lại cả gan dám trêu tôi như thế thì chàng :
-Nhìn Lan đọc chuyện, say mê thích thú, nét mặt, ánh mắt
Lan như diễn tả câu chuyện, có một cái gì ngồ ngộ, xui tôi bằng mọi cách phải làm quen với Lan.
Chàng ví tôi là một Tử Kỳ có tài diễn xuất nét mặt theo tiếng đàn của Bá Nha.
Chàng bảo chàng sẽ viết truyện và làm thơ cho tôi đọc.
Thế rồi truyện và thơ làm hai tâm hồn cô đơn sáp lại gần nhau hơn . . Hai tâm hồn cô đơn? Chả là chàng và tôi đều thân đơn, thế cô, ở cái xứ lạnh bỏ xừ này.
Tôi! tôi đã có số tuổi nhiều hơn gấp đôi của cô bé đi chùa Hương của Nguyễn Nhược Pháp. Làm thân con gái - mà con gái thời loạn - ôi, tuổi xuân qua cái vù.
Việt Cộng vào, kẹt lại, mắc chui ra, chui vào, chui lên , chui xuống, đến khi chui ra xong thì :

Tôi nhìn tôi trong gương
Cái mặt hết dễ thương,
Tuy rằng không không bệ rạc,
Tóc, có vài sợi bạc,
Mắt, đã vài nếp nhăn,
Trông kỹ, quả già khằn,
Chắc không ai thương nổi!

Còn chàng ? sau những năm cải tạo, vợ cũng ôm đàn sang thuyền khác, nét mặt cũng hằn vài nét khắc khổ, trừ ánh mắt có vẻ diễu cợt và cái miệng với cái nhếch mép đáng ghét nhưng dù sao chàng cũng có lợi thế hơn tôi vì chàng là đàn ông. Lúc này dường như trai thiếu gái thừa, chả như những buổi bình minh của thời đại vượt biên, tôi nghe người ta đồn là mỗi khi phi cơ chở người Việt tới định cư là các cô, ngay cả các bà thiếu nữ được quý đàn ông con trai xếp hàng chào đón và tặng hoa. Than ôi! Thời oanh liệt nay còn đâu?

Ấy vậy mà dường như chàng thương tôi. Chàng đã có nhữn cử chỉ săn sóc - Ê nhỏ, tôi tự nhủ, chớ có tưởng bở chứ nhỏ, chẳng qua chàng là người galant, với ai chàng cũng tận tình săn sóc, chứ không phải với một mình nhỏ đâu - đừng có ham- chàng đã có những lời nói xa gần ngỏ ý nhớ thương tôi - lại tự nhủ: Ê nhỏ, chàng đang cô đơn, chàng nói vậy chứ thật ra không phải vậy, nhỏ chớ có diễn nghĩa câu chuyện của chàng thành lời tỏ tình chớ!

Ấy trong tôi, cái đầu và quả tim luôn luôn tranh luận như vậy, quả tim tôi, qua bao thăng trầm mà vẫn yếu đuối, rung động tầm bậy tầm bạ- riêng cái đầu thì đã khôn ra, sau một thời gian dài ở với mấy chú mang dép râu suốt ngày phải học tập với họp tổ để phát huy tinh thần mình rình mọi người, mọi người rình mình mà tố cáo lẫn nhau, lừa lọc nhau để các bác, các chú, các anh có cơ hội làm giàu, có cơ hội đè đầu cưỡi cổ, để luôn luôn là chân lý: Đảng lãnh đạo - nhà nước, quản lý nhân dân, làm chủ tập thể vân vân và vân vân… Cái đầu của tôi được huấn luyện để nghi ngờ nên sức mấy mà tôi tin rằng chàng lại có thể yêu tôi. Tôi, tôi khó thương thấy mồ!

Vậy mà có một hôm:
- Lan ơi!
- Dạ (quái tôi sao lại ngoan, lại hiền như học trò trường bà sơ thế nhỉ).
- Anh yêu em!

Mèn ơi! Nghe có vậy mà người tôi thì lảo đảo, chân tôi thì run run muốn khuỵu xuống, còn quả tim trong lồng ngực của tôi! Nó tò mò lắng tai nghe xem chàng nói cái gì nên trong một sát na- một sát na là bao lâu nhỉ- nó quên đập, nhưng nghe xong rồi, nó chợt nhớ ra, sợ tôi chết vì thiếu máu chuyển đi các nơi, mà tôi chết thì nó cũng chết theo, nên nó đập rối rít, đập loạn loạn cào cào, khiến chỉ một sát na sau đó- sát na này chắc dài hơn- thì tôi lấy lại được bình tĩnh- do máu đỏ dã được bơm qua động mạch mà trào lên não và đồng thời lên má khiến hai má xanh xao của tôi hồng lên một tí:
-Em cũng yêu anh phải không?
Và chàng quàng tay tính ôm tôi vào lòng. Tôi vội vàng né tránh vì đàn bà con gái ai lại để cho người ta ôm ngang xương như vậy! Và chẳng hiểu tai sao tôi lại tiếp tục nhỏ nhẻ như con mèo.
- Em không biết!...
Có lẽ thông cảm với cái hổng biết của tôi, nên chàng chỉ nhẹ hôn lên mái tóc của tôi và dìu tôi đi dọc theo con đường mòn mà không hỏi gì thêm.
Tối đó, tôi cứ trằn trọc hoài không ngủ được. Tôi yêu chàng? Thế nào là yêu nhỉ?

Tôi chỉ biết là đầu óc tôi đầy ắp hình ảnh chàng. Miệng tôi lắp bắp thầm gọi tên chàng. Tôi thủ thỉ với cái gối ôm mà tôi tưởng tượng là chàng. Chuông điện thoại reo tôi mong là chàng gọi tới. Tôi muốn gặp chàng hoài hoài nhưng yêu chàng? Chàng có yêu tôi thật lòng không nhỉ? Tôi thấy tôi xấu xí, tôi tầm thường chẳng có gì đáng cho người ta mê hết. Đúng rồi! Chàng đang cô đơn nơi xứ lạ quê người nên chàng nói sảng. Sau này nghĩ lại chàng sẽ hối hận cho mà xem. Nhưng tôi! Tôi cũng đang cô đơn, đang cần tình yêu.Bây giờ có người yêu mình, ngu gì mà không yêu. Nhưng này! Yêu thì được! Nhưng chớ dại mà yêu hết mình, yêu say đắm, để rồi lúc người ta bỏ rơi mình thì mình sống sao cho nổi…
Dẹp! Thắc mắc làm gì!...
-Hãy sống với hiện tại em yêu ơi. Em có nghe người ta hát chúng ta có bao giờ sống phút giây này hai lần trong đời bao giờ đâu? Em quên là sẽ tận thế hay sao.

Chúng tôi đã sống những ngày rất hạnh phúc. Những buổi sáng chờ nhau cùng đi làm. Những buổi chiều chờ nhau cùng về nhà. Những buổi bình minh bên bờ suối róc rách, những hoàng hôn trong rừng thu xào xạc lá vàng, những hạt đậu phộng trong túi áo chàng cho sóc ăn, những con chim bồ câu níu tay đòi chia phần đậu phộng nhưng tôi vẫn không ngớt thắc mắc tại sao chàng lại yêu tôi vì tôi cứ lý luận là chàng dư sức để tán tỉnh một cô trẻ đẹp hơn tôi.
Bạn có biết chàng trả lời tôi ra sao không?
Chàng hát như vầy:
- Anh yêu em vì em biết nói
-Ai chả biết nói! Trừ người câm? Tôi nũng nịu

Chàng vít đầu tôi xuống và tiếp:

Nói những câu ý nhị trêu người
Đã biết trêu, trêu anh, em còn biết chọc
Chọc quê anh! Anh giận quá trời
Anh giận rồi! Em ngồi em khóc
Khóc chưa xong đã toét miệng cười
Ôi! Cái mặt em sao giốngđười ươi
Mà anh cứ yêu hoài không ghét nổi

Đười ươi? Tôi chưa nhìn thấy đười ươi nên không biết mặt tôi tại sao lại giống đười ươi. Hay là chàng -
chê tôi xấu, giống con khỉ đột trong sở thú vì đười ươi chắc có bà con với khỉ đột.
-Phải em biết em xấu! Tôi vùng vằng và thút thít giả vờ vì tôi biết tôi không đẹp thật!
-Anh nói em xấu hồi nào.
-Anh!
-Anh? Hồi nào? Chàng trợn mắt.
-Anh bảo mặt em giống đười ươi.
-Thế em nhìn thấy đười ươi chưa?
-Chưa! Nhưng đười ươi là bà con với khỉ
-Và khỉ là thủy tổ loài người, đúng không? Ý anh muốn nói em giống bà cố ngoại anh! Bà cố ngoại anh nghe nói đẹp lắm, em có biết không?
-Anh có nhìn thấy mặt bà cố ngoại anh lúc còn trẻ đẹp hay không? Hay anh chỉ nhìn thấy lúc bà cố anh già khằn, già khú đế. Phải mà! Anh ám chỉ em là gái già. Em biết em già rồi, anh khỏi cần nhắc.
Chàng vò đầu và cười khanh khách.
-Con nhỏ này, thông minh hết chỗ chê. Mà em biết là đười ươi ăn thịt người không? Như em ăn thịt anh vậy đó.
-Ý trời ơi! Phải mà! Em vừa già vừa xấu giống như mọi ăn thịt người.
-Bậy mà! -Chàng ký lên đầu chàng một cái- Quái! Bữa nay vợ tôi cho tôi ăn gì mà ngu quá thế không biết.
Tô liếc chàng.
-Phải mà! Em còn không biết làm cơm! Cho chồng ăn tầm bậy khiến chồng ngu như heo.
-Đó nhé! Em nói anh là heo! Huề! Em là đười ươi- Anh là heo- heo nọc à nghe!
-Hứ! Bậy bạ!
Chàng chợt nghiêm mặt:
-Nói thiệt nghe! Tại đười ươi hay cười. Lúc nhỏ đọc sách, người ta bảo đười ươi khi bắt được người thì cứ nắm lấy hai cổ tay và ngửa cổ lên trời mà cười nên người đi rừng thường luồn tay vào hai ống nứa đề phòng khi bị đười ươi bắt thì đợi lúc đười ươi mải cười mà len lén rút tay ra rồi nhè nhẹ trốn đi- Em hay - cười dòn, cười khanh khách nên anh ví em với đười ươi.
- Phải mà!...
- Ừ, phải mà - chàng mơ màng nói tiếp, tiếng cười dòn của em nghe mê lắm, như tiếng cười của trẻ con. Em có nhớ có lần anh gọi điện thoại để em cười cho anh nghe không.

Ôi! Đười ươi yêu quý của anh ơi, anh nhớ tiếng cười của em như bợm nghiện nhớ tiếng vo vo của tẩu thuốc, như người nghiện thuốc lào, nhớ tiếng sòng sọc của ống điếu.
- A! Phải mà…em hôi…!
- Ừ, chàng nheo mắt trêu tôi, em hôi mùi thuốc phiện, mùi thuốc lào. Em muốn nói thế đúng không nào?
- Ờ!
- Em ơi! Nước hoa thơm lừng vậy mà có ai chết vì mùi nước hoa đâu? Người ta có thể thấy “hương ngây mùi nhớ”, mùi nước hoa thoảng qua khiến người ta nhớ lại một người quen nào đó, nhưng mà người ta chỉ nghiện thuốc lào, thuốc phiện thôi cô nương ơi!
Nhớ em như nhớ thuốc lào
Đã chôn điếu xuống lại đào điếu lên,,,
Chưa hết, dường như ngoài lời tỏ tình “anh yêu em” chàng chưa bao giờ thủ thỉ với tôi những lời tình tứ như tôi mơ ước, chàng chỉ thích trêu để tôi cãi lại mà thôi,có hỏi thì chàng cười:
- Cái mặt em nghe lời tỏ tình nó kỳ cục!
- Sao lại kỳ cục?
- Giống mặt Trư Bát Giới, mà trêu cho em cãi thì nó láu lỉnh thông minh như Tôn Ngộ Không
- Trời đất! Tôi tức quá hét lên…
Hóa ra là tôi mơ
Tôi chưa lấy chàng. May quá! Thôi điệu này “ Đã thấy lấy nhau thì chẳng đặng, chi bằng sớm liệu mà xa nhau” (P.Khôi)
Tôi gọi điện xin chàng quên tôi đi mà tìm người khác mà yêu mà cưới.
Chàng ngạc nhiên lắm, tưởng tôi nói dỡn. Sau vài lần đòi gặp mà không gặp được,và không biết bao nhiêu lần gọi điện thoại mà tôi nhắc lên lại úp xuống khi thấy là giọng chàng, và cũng nhiều lần tình cờ chạm trán nhau nhưng tôi lại nhanh chân tránh đi chỗ khác, chàng gởi đến tôi một bài thơ.

Tình Đã Vơi

Như một áng mây trôi
Bềnh bồng nơi cuối trời
Rồi tình cờ gặp lại,
Và trở thành mưa rơi!
Chúng ta người một nơi,
Đã vượt cả trùng khơi,
Nay tình cờ lại gặp,
Ngây ngất tình chơi vơi!
Như hoa nở rồi tàn,
Như bèo hợp rồi tan,
Tình chúng ta cũng thế
Dẫu không cách quan san.
Vẫn ở cùng một nơi
Vẫn chung ánh mặt trời
Gặp nhau làm mặt lạ
Mưa rơi! Tình đã vơi

Mặc cho lời tái bút: “ Ít ra, em cũng cho anh biết em giận anh vì lý do nào chứ!”

Kệ! chàng nói gì kệ chàng! Tôi cứ làm thinh. Tôi không nói với chàng và lười cả nói chuyện với bạn bè: Có nghĩa là tôi đang thất tình, có nghĩa là tình chưa vơi, có nghĩa là tình đầy ăm ắp khiến cho tôi nghẹn ngào. “Đã bảo mà, đừng có yêu, đường vào tình yêu có trăm lần vui có vạn lần sầu. một trăm so với một vạn, tỷ lệ có một phần trăm đâu có bõ…” Cái đầu tha hồ khiển trách mà quái lạ con tim không lên tiếng! Sao thế nào? “Dạ nát ấy a can tràng. Hả? cái gì? Đang vọng cổ thì lại nghe rên rỉ “Trái tim ngục tù em yêu anh, yêu anh đến ngàn thu. Đến bao giờ, đến bao giờ, emmới quên được… .’. Trời đất! Mới có thiếu tình yêu mà ruột đứt, gan đau, tim se thắt vì nhớ…

“Ôi chiều nay sao nhớ quá nhớ quá, giấc mơ tình yêu chưa tròn” Nhớ quá nên tôi mang sách ra bờ sông, chỗ đập nước ngồi đọc. Tình cờ lại xem lại truyện “Kiều Giang”. Cả cái truyện này tôi mê cái khúc Kiều Giang “đang từ một nơi xa xôi, cách bao rừng núi!...” chợt nghe tiếng gọi của chàng trở về mà xum họp.”

Tôi chỉ dám gọi thầm thôi, la lớn e người đi dạo gọi cảnh sát vì tưởng tôi lên cơn điên. Ôi! Anh yêu! Anh có nghe lời em gọi.
Nước mắt tôi rơi lả chả vì mối tình tuyệt vời của Kiều Giang và vì tôi nhớ chàng. Khổ quá! Tôi lại quên mang khăn theo rồi! Đang tính lấy…tay quệt nước mắt thì có một người nào đó nhè nhẹ chậm những giọt nước mắt của tôi.
- Tại sao em giận anh? Giọng nói quen thuộc vẳng bên tai.
- Tại em nằm mơ…tôi thì thầm và ngả đầu vào ngực chàng vừa quì một bên…
Tôi chỉ thấy cặp mắt tròn xoe mở lớn…
-Anh! Tôi khẽ gọi và mở mắt ra. Ủa, chàng đâu rồi?
Hóa ra tôi lại nằm mơ…và tôi thút thít khóc một mình.
“Đời tôi cô đơn nên…chưa yêu đã dở dang…chưa yêu đã lỡ làng…”
- Reng…reng.
- Alo Lan hả- anh đây - anh chào em để đi Toronto.
- Hả? Anh đi làm việc ở bên đó luôn hả?
- Ừ- mà không - mà tùy theo em. Anh đến em liền nhé.
Con tim luôn luôn có lý lẽ của nó, và lý luận thường trái với cái đầu vì nó ở bên tay trái mà, nên:
- Em hổng biết!
Lần này thì chắc tôi không nằm mơ vì sau đó thì có tiếng chuông.
- Anh!
- Em!
- Em có nằm mơ không hả anh?
- Hả? Cái gì mà nằm mơ?
Tôi dúi đầu vào ngực chàng vì mắc cỡ rồi ấp úng:
- Em mơ thấy anh trêu em, rồi hai đứa mình giận nhau
- Cái đó đúng! Anh gọi hoài em đâu có thèm trả lời!
- Nhưng mà sau đó ừa…ừa
Chàng nâng cằm tôi và nhìn thẳng vào mắt tôi:
- Sau đó thì sao hả em?
Tôi gỡ nhẹ tay chàng và dấu mặt vào ngực chàng trở lại.
-Ừa …sau đó em nằm mơ thấy em khóc, anh chùi nước mắt cho em rồi anh biến mất tiêu.
Chàng vuốt nhẹ tóc tôi:
-Tội nghiệp em. Bây giờ anh hứa…
Tôi mừng rỡ:
- Hứa không trêu em nữa hả anh?
Chàng làm bộ khó khăn:
- Khó quá! À hay là anh hứa ..anh sẽ trêu em hoài cho em quen. Em có khóc thì anh mới có dịp chùi nước mắt cho emđến khi nào em quen đi, tha hồ anh trêu mà em không khóc nữa
-Hứ! Vô duyên!
…………………
- Nghĩ ngợi gì mà ngẩn ngươì ra thế? Con nó đi lấy chồng rồi nó lại về thăm , việc gì mà phải buồn?
Phải ! thấm thoát mà mấy chục năm trôi qua cái vèo …

Sao Khuê

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét