
Hôm qua đọc bài “Ngủ Đi Lucky”, của anh Phạm Xuân Thái, anh kể câu chuyện con chó nhỏ của hai vợ chồng, sau nhiều năm được chăm nuôi, bỗng dưng nó bị Cancer, phải cho đi ngủ, gây xúc động và cảm xúc buồn phiền khá nhiều cho gia đình Thái Hằng. Tôi bỗng nghĩ đến con mèo vàng của vợ tôi. Nó không có được một cái chết an lành như chó nhỏ Lucky, mà nó đã chết trong bi thảm, gây khổ đau cho gia đình tôi không ít. Mà thật vậy, con vật mà mình nuôi sống trong nhà, nó thông cảm được những buồn vui của mình. Người Mỹ cũng nói, một khi người ta nuôi trong nhà như chó mèo, gà, cá làm “pets” thì những người đó được coi như có lòng nhân. Với tôi, lòng nhân đâu chưa thấy, mà khi con vật lăn ra chết, hay bị tai nạn thì mình lãnh đủ buồn bã, u sầu.
Thông gia với chúng tôi, anh chị Thanh Huệ có con chó nhỏ. Một hôm nó bứt xích chạy bay ra đường, thế là chiếc xe oan nghiệt đã không thắng kịp, cán con chó chết lăn quay. Chị Huệ thương con chó nhỏ đến mất ăn, mất ngủ, rầu rĩ vì nó. Ông Thanh thương vợ, phải đi mua ngay một cặp hai con chó nhỏ điền cho một con đã mất.
Câu chuyện con mèo vàng của gia đình tôi thì hơi khác, vì tôi thiếu lòng nhân, tôi chỉ thích có mèo, nhưng tôi lại không hề thích con mèo nào hết, nên mỗi khi con mèo vàng đến cửa xin ăn là tôi hù dọa đuổi nó, nhưng con mèo hoang này, cứ nằm trước cửa nhà tôi, nó biết khôn, mỗi lần thấy tôi, hay có khi chỉ thấy cái xe pick up của tôi đi về, là nó tự động lững thững đứng dậy, bước đi, con vật cũng cảm biết là tôi không ưa nó. Lý do nó xin ăn bởi chăng là nhà tôi cũng có một con mèo. Con mèo mướp này do cháu Tínị, xin của người bạn từ lúc nhỏ. Vợ tôi đã phải giúp Tínị đưa đi rút móng, chích ngừa, và làm thủ tục để sau này nó không đẻ được. Vì không có móng, nên nuôi nó trong nhà, không cho ra đường.
Con mèo vàng khôn ngoan, biết nhà tôi nuôi mèo, thì sẽ cho mèo ăn, nên nó cứ đều đặn nằm trước cửa nhà để xin ăn như một con mèo hoang. Cứ thế nó trở thành con vật quen thuộc nằm ngoài cửa, trong nhà thì con Mimi nhìn ra ghen ghét kình chống.
Mùa hè qua đi, mùa đông rét cóng đã trở về, ban ngày con mèo vàng vẫn đến cửa xin ăn, ban đêm nó đi đâu không biết, Trâm, vợ tôi thắc mắc là làm sao nó có thể chịu được cái lạnh thấu xương như thế này, nếu không muốn nói là toàn thân người nó có thể đông đá mà chết. Động lòng trắc ẩn, Trâm mở cửa cho nó vô trong nhà, trước sự ganh ghét và ghen tỵ của con MiMi, Con mèo vàng tỏ ra một con vật hiểu biết như người, nó biết phận ăn nhờ ở đậu, không giám lên giường lên ghế, chỉ thu mình trong góc nhà, hiền lành đợi đến bữa ăn. Thấy nó bẩn thỉu vì ở ngoài đường dưới gầm cống, vợ tôi lôi nó ra tắm. Con vật rét run, không dám chống cự, chỉ khi nào nước vào mắt vào tai, nó mới nhẹ nhàng lấy tay gạt ra, không hề cào cấu vợ tôi. Có những lúc nó nằm an nhàn trong góc nhà, lim dim hai con mắt lười biếng, thì đùng một cái con MiMi gào lên và nhảy bổ vào người nó, cào cấu túi bụi xong bỏ chạy. Cái hành động thù nghịch của con mèo mướp không làm nó tức giận mà chống lại. Vả lại con MiMi bị rút móng, tát nó chả thấm tháp gì. Nó còn nguyên bộ móng sắc bén, nhọn hoắt, nó chỉ cần quào cho một cái là con MiMi cũng nát mặt, nhưng không, nó chỉ dơ tay chống đỡ lấy lệ, không gây chiến, không rượt theo, nó nằm im, lim dim hai con mắt, ung dung nhường nhịn. Có một lần, nó đang nằm phơi nắng ngoài cửa nhà, thì một chú chó to ngoài đường, xổng xích, nhảy quẩng lên, chạy băng qua sân cỏ nhảy bổ về phía nó. Con mèo vàng phản ứng cực kỳ nhanh nhẹn. Nó bung mình lên, hai chân đứng thẳng như người, nhe nanh vuốt nghênh chiến chú chó tức thì. Con chó to xác, khựng lại, như đang bị chủ cầm cái xích dật nó. Nó không dám gừ một tiếng, lách mình chạy ra ngoài cho xa con mèo.
Trâm bắt đầu thích phong thái và đởm lược của con mèo vàng, từ hiền hoà chịu đựng, cho đến nhường nhịn con Mimi, nhưng nó can đảm và dũng mãnh sẵn sàng nghinh chiến để bảo vệ chủ quyền của mình. Trâm để tâm tìm hiểu con mèo vàng này. Nó không phải là con mèo hoang, mà là con mèo của nhà hàng xóm Martha. Tên nó là con Friday. Từ khi nhà Martha đem con chó nhỏ về nhà. Nó mất thế đứng, bỏ nhà Martha đi luôn. Bà Martha vẫn để đồ ăn trước cửa, nhưng nó không bao giờ về ăn. Đoạn tuyệt hẳn với nhà Martha, người chủ đã đem con chó về mà xuống cấp nó. Nó đến nhà tôi vì biết nhà tôi có nuôi mèo, nên không nỡ bỏ đói nó. Nó ở ngoài đường cả năm trước khi Trâm cho nó vô nhà, đổi tên nó là con CàRốt, vì người nó có nhiễu đám lông vàng pha màu thẫm như củ cà rốt.
Nhà Martha không đòi nó lại, vì biết có đòi về, nó cũng không ở, vì nó đã tị hiềm với con chó. Bà Martha rất mừng và cảm ơn Trâm đã cho nó một nơi nương tựa, làm bà bớt đi được cái áy náy, vì đã để nó phải sống những mùa đông băng giá ngoài trời.
Khi con cà rốt hội nhập với gia đình tôi, nó nhanh chóng nhận ra tên mới. Bất cứ ai gọi Càrốt thì nó cũng chạy lại, nhưng nó đủng đỉnh đi đến trong thái độ trả nợ quỷ thần, cái tinh thần ăn cơm chúa thì múa vậy thôi, chẳng thân thiện gì, nó đứng ý trước mặt một lúc, không xoa đầu, không vuốt trán nó, thì nó lại lủi thủi đi tìm góc xó nào đó mà nằm. Duy có Trâm thì khác hẳn. Khi nghe tiếng gọi tên nó từ Trâm, thì nó nhanh nhẩu chạy tới, dụi cái đầu vào chân, dí cái mũi ướt vào người làm cho Trâm dãy nảy lên. Nó thân thiện trườn mình tới lui bên chân chủ. Và sau đấy nằm phục ngay xuống cạnh chỗ Trâm ngồi. Nó tận hưởng cái hạnh phúc được thương yêu của người chủ mới. Đây là điều đặc biệt của nó đối với Trâm, những trưa hè oi ả, con Càrốt thích nằm phơi nắng, tai nó nghe những bước chân người, bất kể là ai, nó chỉ mở hai con mắt bằng hai sợi chỉ để nhìn, nếu là con tôi, hay là tôi thì nó thản nhiên khép kín hai con mắt nhắm nghiền ngủ tiếp, nhưng bất chợt hai con mắt nhỏ như sợi chỉ ấy phát giác là Trâm đi làm về, thì cho dù đang ngủ ngon cách mấy, con Càrốt cũng đứng dậy, ngoe nguẩy cái đuôi, chạy theo Trâm vô nhà.
Khi con Càrốt về ở với Trâm nó đã có tuổi đời 10 năm sống. Thời gian đó với con mèo thì cũng bằng đời người sống trên 100 tuổi. Với tuổi tác chồng chất, với những năm tháng sống vật vờ ngoài trời sương gió, với cái lạnh tê người. Con Càrốt đã già đi và xấu xí, mình nó dài ngoằng như cái dải khoai, thân thể còm nhom ốm tử. Cái bụng dù ăn bao nhiêu cũng xẹp lép. Đã thế nó lại mắc bệnh ung thư mũi. Cái mũi ướt cứ chảy máu hoài. Cháu Cún tốn với nó cả bạc ngàn, đem đi bác sĩ thú y, cả giải phẫu nữa, con Càrốt vẫn không khỏi, bác sĩ Thú Y khuyên là cho nó đi ngủ. Trâm, và mấy đứa nhỏ không chịu, vẫn đem về săn sóc cho nó sống. Cháu Minh Châu ngày đó mới học trung học, mà cháu rất bạo tay. Minh Châu bế nó trong lòng, lấy bông băng lau chùi rửa mũi cho nó mỗi sáng, nó đau lắm, nhưng chỉ khẽ kêu meo meo, và nhẹ nhàng lấy móng đẩy nhẹ tay Minh Châu ra. Khi mũi nó bớt chảy máu, cháu Cún (Uyên) quyết định đem đi bác sĩ người chữa cho nó, vì bác sĩ thú y đã chê rồi. Bác sĩ Uy trẻ tuổi, tài cao đã dùng thuốc trụ sinh chữa cho con Càrốt, thế mà nó khỏi.
Cuộc đời thăng hoa, chúng tôi từ Reston sống trong căn nhà 2,400 Sq. Feet, dọn vô Great Falls, căn nhà nằm trên hai mẫu đất, lớn hơn gấp 5 lần cái nhà ở Reston. Điểu nghịch lý là nhà chật thì người đông, mà nhà rộng thì người thưa. Con cái đã đi hết, đứa đã ra trường thì ở riêng, đứa thì đi đại học ở xa nhà, còn trơ thổ địa, chỉ hai vợ chồng sống với con CàRốt. Con Mimi thì đã mất tích từ ngay ngày đầu, Khi thả hai con mèo xuống, tôi sơ ý, không đóng cửa lại, Con Cà Rốt bỏ thì giờ đi từng phòng xem xét cái nhà mới, còn con Mimi thì hoảng hốt tung mình chạy băng vào rừng. Tôi đuổi theo không kịp. Tìm nó suốt đêm mà nó vẫn biệt vô âm tín. Vì là con mèo đã bị rút móng, nó không có gì để tự vệ, có thể nó đã bị con chồn hay con cáo ăn thịt mất rồi.
Bây giờ, không phải hai người một căn nhà nhỏ, mà hai người sống trong căn nhà to tổ bố. Nhà to quá, Trâm cứ dính tôi như sam, vì lúc nào cũng sợ ma, không có tôi thì ôm con Càrốt. Nó là một con mèo có nghĩa, lúc nào cũng quấn quýt vợ tôi. Mỗi khi nghe tiếng xe của vợ tôi đi làm về, là nó chạy ra ngoe nguẩy cái đuôi chào, và lững thững theo chủ vô nhà. Nó hay lắm, nó phân biệt được tiếng động của xe cộ, biết tiếng xe nào là của vợ tôi, vì nhiều hôm tôi đi làm về, nó biết không phải Trâm, thì nó thây kệ, nằm ngủ phơi nắng, không thèm cả mở mắt.
Con Cà Rốt đã được 13 tuổi năm, đời sống con vật 13 năm, có thể dài bằng con người sống thọ 140 tuổi. Nó đã già yếu lắm rồi, bước đi chậm chạp. Tôi bỗng thương nó, muốn cho nó ra vô phơi nắng cho gần. Tôi bèn đóng cho nó một cái “clubhouse” nho nhỏ ngay trong cái garage con. Làm cửa, lót “insulation” ấm áp cho nó nằm. Vì thương nó mà tôi đã giết nó.
Một buổi chiều bắt đầu mùa đông, trời cũng đã se sắt lành lạnh, tôi phải có hẹn với anh Sơn Tùng và một hai người bạn để bàn việc giúp hội nạn nhân Cộng Sản thành lập một tượng đài tưởng niệm. Trâm phải đi Alexandria gập khách hàng và nhờ tôi lấy xe của Trâm đi lên Ashburn chở một số đồ về. Vội quá, vì tôi về hơi trễ, trời lại lất phất mưa, tôi đã tông đại chiếc xe của Trâm vô garage, rồi đổi xe phóng lên tiệm ăn Saigon House ở Falls Church theo hẹn. Chúng tôi đang chờ đồ ăn, và bàn chuyện, thì phone của tôi reng, Tôi vừa móc cái phone ra khỏi túi đã nghe Trâm khóc nấc lên từng cơn, và bảo tôi phải về ngay, con Càrốt chết rồi. Tôi bàng hoàng cả người, lúng túng đứng lên thì Sơn Tùng hỏi tôi chuyện gì?
- Con mèo nhà tôi chết, vợ tôi kêu tôi phải về ngay.
- Tưởng gì, con mèo chết thì có gì quan trọng, ngồi xuống đây họp thêm vài phút.
- Không được anh Sơn Tùng, bà vợ tôi khóc quá trời đất. Tôi phải về ngay. Thức ăn của tôi, anh lấy “to go” đem về nhà ăn, còn tiền bạc thì xin anh thanh toán dùm.
Nói xong, tôi vội vã ra cửa, quên cả chào người bạn và anh Sơn Tùng.
Tôi chạy như bay như biến, về đến nhà, thì thấy cả nhà chộn rộn, vợ chồng Phị từ D.C. chạy xuống, Bà mẹ Trâm và cô em từ Chantilly qua, mọi người cứ nhao nhao cả lên, chỉ trỏ nói con Càrốt chết nằm dưới gầm xe. Trâm vừa khóc vừa nói:
- Ngay khi đi Alexandria về, trời cũng hơi tối, không thấy con Càrốt chạy ra đón như thường lệ, hơi lạ nhưng khi em lên tiếng gọi nó thì không thấy đâu cả, phần vội, phần đói, em cũng quên bẵng nó đi, vội vã vô nhà lo bữa ăn chiều. Thời may con Cún ở đâu chạy về, em nhờ nó chạy tìm con Càrốt. Cháu Cún (Uyên) vừa đi vừa réo con Càrốt, nó đi ngay cả vô bìa rừng mà gọi cũng không thấy con Càrốt đâu. Bất chợt, như linh cảm điều gì, Cún (Uyên) nhìn dưới gầm xe thì thấy ngay con cà rốt nằm chết ở đó.
Một điều báo trước lạ kỳ, là trước đó hai tuần, giũa nửa đêm, tôi bỗng nghe Trâm khóc vang trời, dật mình tỉnh dậy, tôi hỏi:” Nằm mê gì mà khóc dữ vậy?, mở mắt rồi mà vẫn còn khóc”, Trâm càng khóc to hơn và nói:
- Anh ơi em nằm mê con Cà Rốt nó về báo mộng cho em là nó chết”.
Tôi chưa kịp nói gì thêm, thì cánh cửa phòng ngủ mở bật ra, Tínị và Minh Châu ùa vào hỏi cái gì mà mẹ khóc quá vậy. Thì ra đúng lúc đó sau nửa đêm, hai đưá con tôi cũng từ trường William & Mary về thăm nhà. Trâm lại càng khóc to hơn và than với Tínị và Minh Châu là mình mới nằm mê là con Carốt chết. Điều kỳ lạ không giải thích được là câu chuyện nằm mê hai tuần lễ trước đã xảy ra ngày hôm nay. Trong lúc mọi người ở trong nhà kể lể, tôi ra nhà xe, lôi con Càrốt ra, thì thương ôi! thảm quá, chiếc xe đã đụng nó chết lòi cả hai con ngươi. Tôi thương nó ứa nước mắt và ân hận trong lòng là đã quá vội vã để đâm nó chết. Số là khi tôi chạy xe của Trâm về, nghe tiếng xe quen thuộc, con Càrốt nghĩ là chủ về, chạy ra đón, và đã bị xe tông.
Tôi bế nó lên, bỏ vội vô cái bao rác, vì tôi không muốn cả nhà thấy nó trong một hình ảnh vô cùng thảm hại hãi hùng. Và tôi cũng thấy ngay một cái thùng đan bằng mây gần đó, đủ cho nó nằm, tôi bỏ nó nằm vô đó, xong mới kêu cả nhà ra. Trâm nói:
- Đúng là con Càrốt đã báo mộng cho em trước khi nó đi. Tội nó quá, nó thích nắng, anh hãy chôn nó ngay hướng mặt trời, cạnh cái garage, để nó được hưởng nắng ấm mỗi buổi sáng, và em thấy nó mỗi buổi chiều khi đi làm về.
Từ đó vợ tôi thưòng thương và khóc nó, Hàng năm cứ đến ngày nó chết, vợ tôi thắp hương cho nó suốt 10 năm ròng rã ở trong Great Falls. Phần tôi thì bị dày vò vì đã vô tình cán chết con Càrốt. Tôi thương con vật có nghĩa, và nghĩ rằng tôi đã tạo nghiệp, dù vô tình hay cố ý, tôi cũng sẽ phải trả đền cho nó. Đó là luật trời, luật nhà Phật. Tôi cảm khái kể câu chuyện này vì bạn Thái đã thương con chó Lucky của chị Hằng mà viết bài, và trong khi viết lại cho Thái về con mèo, tôi cũng nhớ thêm hai điều : Tôi không sao quên được cái thái độ của nhà văn Sơn Tùng buổi chiều hôm đó. Trong lúc tôi hốt hoảng đứng dậy đi về, thì tôi thấy anh Sơn Tùng mặt mày thản nhiên, không vẻ gì xúc động khi tôi nói con mèo của vợ tôi đã chết. Phải chăng anh đang nghĩ, anh cần tôi bàn chuyện giúp cho linh hồn 100 triệu nạn nhân đã bị cộng Sản sát hại, trong đó có một triệu người Việt Nam, cho những kẻ bất hạnh này, có một tượng đài để kỷ niệm tại D.C. Nó cần thiết, nó quan trọng, xá gì một con mèo chết mà phải cuống quýt ra về. Tôi hiểu, tôi không giận anh Sơn Tùng, vì tôi cũng nghĩ tới một thằng bạn đã chết. Thằng Lê Thiệp bảo tôi khi nó đi học báo chí ở Việt Nam, nó so sánh cái răng đau và quả bom nguyên tử.
- Khi con người có cái đau đớn của cái răng trong miệng, thì cái đó quan trọng hơn quả bom nguyên tử vừa nổ trên Địa Cầu.
Câu chuyện thứ hai là chuyện con chó chết của một anh bạn, anh Bang, anh nguyên là kỹ sư ở mỏ than Nông Sơn, bây giờ thì anh ngon lắm, con trai anh đã lấy con gái Nguyễn Tấn Dũng ở Việt Nam. Khi mới tị nạn đến đất Mỹ, vào những năm 75-76, anh Bang có cái garage ở Falls Church, nằm trên đường Wilson.
Một hôm, anh đang lúi húi sửa xe, thì con chó của anh chạy băng ra đường bị xe cán.
Mải mê công việc, anh đâu có biết, đến khi biết được, chạy ra, thì trong đám đông có một bà ăn mặc sang trọng mắng anh là người ác độc, chó của mình bị cán mà không lo. Nói rồi, bà tội nghiệp con chó đang nằm thoi thóp, bà đã khóc và cởi cái áo choàng đắt tiền đang mặc, đắp cho con chó và tự động gọi xe cứu thương, chở con chó vô nhà thương. Bác sĩ loay hoay, không cứu được, chuyển qua nhà xác, con chó được hỏa thiêu. Anh Bang nhận hai cái bill, một cái từ nhà thương, một ngàn dollars. Một cái từ lò thiêu năm trăm đồng nữa. Và hai kỷ vật. Một cái lọ đựng tro con chó, một cái card chia buồn của bà nhà giàu đầy lòng nhân, đã cởi áo đang mặc đắp cho con chó. Anh Bang vừa đau vừa tức. Đau là vì một con chó chết mà tốn bạc ngàn. Người Mỹ làm chuyện tào lao. Người vượt biển tìm tự do chết hàng loạt trên biển, đói khổ khốn nạn trên đảo. Sống chui rúc khổ cực, bệnh hoạn, đói rét thì không lo cứu. Con chó là con vật mà làm chi dữ vậy.
Phải chăng cái văn hoá khác nhau, hay người ta không thấy quan tài, người ta không đổ lệ.
Viết để xin lỗi vợ hiền Lê Ngọc Trâm vì đã làm tắt đi một niềm vui.
Sau hết là nhớ con Càrốt, một con vật có nghĩa, đã bị chết bởi sự bất cẩn của tôi.
Quốc Thái Đinh Hùng Cường.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét