
1/- Thầy Giáo
(Cảm ơn bạn N đã gởi cho L dịch)
Một chàng trai trẻ gặp một ông cụ và hỏi:
– Dạ thưa thầy, thầy còn nhớ em không?
Ông cụ đáp: - “Không, xin lỗi, tôi không nhớ.”
Chàng trai nói: -Dạ thưa thầy em từng là học trò của thầy.
Ông mỉm cười và hỏi:
– Thật vậy sao? Bây giờ anh làm nghề gì?
Chàng trai trả lời:
– Dạ thưa thầy em là giáo viên.
– Giáo viên? Giống tôi sao? – ông hỏi.
–Dạ thưa vâng. Và thực ra, em trở thành giáo viên là chính nhờ Thầy đã truyền nguồn cảm hứng và ý nghĩ đó cho em.
Ông tỏ vẻ ngạc nhiên và hỏi:
– Thật sao? Khoảnh khắc nào khiến cậu quyết định như vậy?
Thế rồi chàng thanh niên kể cho ông nghe câu chuyện như sau:
– Một hôm,có người bạn của em đến trường đeo một chiếc đồng hồ mới toanh trên tay.
Đồng hồ rất đẹp, và em muốn một chiếc như vậy , nên em lấy của cậu ấy và cất vào túi mình.
Một lúc sau, cậu bé nhận thấy mình đã mất đồng hồ; bạn ấy nói với thầy, và thầy đã bảo cả lớp im lang.
Thầy nói:
-Hôm nay có người lấy trộm đồng hồ cua một bạn. Người đó hãy mau trả lại cho bạn.
Em đã không trả lại vì không muốn thừa nhận mình đã lấy cắp.
Thế là, thầy đã đóng cửa lại và yêu cầu mọi người đứng lên. Rồi thầy nói sẽ lục túi quần tất cả học trò trong lớp cho đến khi tìm thấy đồng hồ—nhưng trước tiên, thầy yêu cầu mọi người nhắm mắt lại để không ai biết người đã lấy cắp.
Tất cả chúng em đều nhắm mắt lại. Thầy lục hết trong túi quần tất cả cac ban. Khi thầy lục túi em, thầy đã tìm thấy chiếc đồng hồ.
Nhưng thầy vẫn tiếp tục kiểm tra túi quần của mọi người. Sau đó thầy nói:
- Xong rồi, các em có thể mở mắt ra. Ta đã tìm được đồng hồ.
Thầy chưa bao giờ nói ai đã lấy. Thầy chưa bao giờ nhìn em một cách không bình thường.
Thầy không nói với ai cả. Thầy đã che chở tội của em.
Đó là khoảnh khắc xấu hổ nhất trong đời em, nhưng cũng là ngày thầy đã cứu em. Thầy đã cho em biết cách sửa sai như thế nào - đó là bằng lòng tốt chứ không phải cách khiến người phạm lỗi rơi vào tình trạng lúng túng-
Kể từ hôm đó, em muốn được như thầy.
Đó là lý do tại sao em trở thành một giáo viên.
–Thầy còn nhớ ngày hôm đó không?
Thầy giáo ngừng lại, rồi nói:
– Ta nhớ có chiếc đồng hồ bị mất cắp, và nhớ đã phải lục soát để tìm… nhưng ta không nhớ trò.
Bởi vì lúc đó ta cũng đã nhắm mắt lại.
Thái Lan
2/- Một Bàn Tay
Truyện về Cô giáo sẽ làm cho lễ Tạ Ơn của bạn ấm hơn.
Đôi khi, có những bài học thật cảm động do học trò của bạn dạy.
Khi Cô giáo Klein bảo học trò lớp 1 của mình vẽ một bức hình để tỏ lòng biết ơn với việc / hoặc vật nào đó, cô nghĩ rằng các em bé nhỏ này, với môi trường sống nghèo nàn của gia đình các em, chắc thật sự không có gì to lớn để tạ ơn. Cô biết rằng phần đông các em sẽ vẽ hình gà tây hoặc những cỗ bàn mừng lễ Tạ Ơn đầy ắp thức ăn.
Chúng chỉ mơ ước đến những điều như vậy.
Bức tranh của Douglas đã làm cho cô thật ngạc nhiên. Douglas trông thật tội nghiệp, cậu bé thường đi theo cô vào giờ ra chơi. Bức vẽ chỉ đơn giản như thế này: Một bàn tay.
Một bàn tay ư, nhưng bàn tay của ai vậy? Cả lớp học đều nhao nháo khi nhìn thấy bức hình.
Một cậu bé nói: “Em nghĩ đó chắc là bàn tay của Thượng Đế, vì ngài đã ban thức ăn cho chúng ta.”
Một bạn khác lại góp ý: -“Bàn tay của người nông dân, vì họ nuôi những con gà tây đó”.
Lavinia là cô bé luôn nghiêm nghị thì nói
-“Theo em thì trông như bàn tay của chú cảnh sát, và chúng luôn bảo vệ chúng ta”- “ đó là tất cả những bàn tay đã giúp chúng ta, nhưng Douglas chỉ có thể vẽ một bàn tay thôi”.
Cô Klein hầu như quên hẳn Douglas khi cô rất vui thích vì cả lớp đều trở nên rất tích cực chú tâm như vậy. Rồi khi cô cho cả lớp làm một sinh hoạt khác, cô đến bàn của Douglas và hỏi bàn tay đó là của ai.
Douglas thì thầm: - “Thưa cô, đó là bàn tay của cô ạ”.
Lúc đó cô Klein mới nhớ ra là thỉnh thoảng cô nắm tay của Douglas, cũng như cô thường làm với các bạn của cậu. Nhưng điều ấy thật quan trọng đối với Douglas.
Cô nghĩ sắp đến Lễ Tạ Ơn, lễ của cô, và của mọi người - không phải là tất cả những của cải vật chất to lớn ta được ban tặng mới được trân quý, nhưng là những món quà rất nhỏ mà ta mang tặng một cách thật đơn giản đến người khác.
Theo Reader’s Digest– TL/ phannữlan dịch
====================
3/- Chiếc Quần Ướt - (Tài liệu: Moral) - TL/ phannữlan dịch
Bạn hãy cùng đến với tôi ở một lớp 3…
Có một cậu bé chín tuổi đang ngồi ở bạn học, và bỗng nhiên, kỳ lạ chưa, một vũng nước xuất hiện ở dưới chân cậu và phía trước quần thì bị ướt. Cậu ta nghĩ rằng tim mình sẽ ngừng đập mất thôi vì cậu không thể nghĩ ra tại sao lại có tình huống này. Trước đây chưa bao giờ xảy ra, và cậu biết rằng một khi bạn bè phát giác ra được thì chúng sẽ không ngừng nói về điều ấy. Rồi khi bọn con gái mà biết được, chúng sẽ mãi mãi không bao giờ chơi với cậu nữa.
Cậu bé nghĩ rằng tim mình sẽ ngừng đập; cậu cúi đầu và cầu nguyện: “Lạy Thượng Đế, đây là trường hợp khẩn cấp! Xin Ngài hãy cứu giúp con ngay bây giờ ạ! Chỉ trong vòng năm phút nữa thôi là con sẽ chết mất, thưa Ngài”
Cầu nguyện xong, cậu ta ngước nhìn lên và thấy cô giáo đến; ánh mắt của cô cho cậu biết là cô đã phát hiện ra điều ấy. Khi cô giáo bước về phía cậu, có một bạn nữ tên Susie cùng đi với cô và mang một chậu cá kiểng vàng, chậu đầy cả nước. Susie bỗng vấp ngay trước cô giáo và đổ ập chậu nước vào lòng cậu bé một cách khó hiểu.
Cậu bé làm bộ tức giận, nhưng trong khi nước đổ vào người, cậu thốt lên trong tâm “ Xin cám ơn Thượng Đế! Xin cám ơn Thượng Đế!”
Và bây giờ, bỗng nhiên thay vì là trọng tâm của sự chế giễu, cậu bé trở nên đối tượng của lòng thương cảm. Cô giáo vội đưa cậu xuống phòng thể dục và cho cậu mặc quần soóc trong khi chờ quần dài khô ráo. Tất cả bọn trẻ quỳ xuống và cùng lau dọn quanh bàn học của cậu bé. Sự cảm thông thật tuyệt vời. Nhưng một khi ta tìm thấy điều ấy trong suốt cuộc đời ta, thì sự chế giễu đáng lẽ cậu phải gánh chịu giờ đã chuyển sang người khác. -Susie.
Cô bé muốn đến giúp các bạn, nhưng chúng bảo cô bé không cần nhúng tay vào. Bạn đã gây đủ rắc rối rồi, cô bé vụng về ạ!
Và, chiều đến, giờ tan học, khi chúng đứng đợi xe buýt, cậu bé đến thì thầm với Susie “ Bạn đã cố ý làm như vậy, phải không?”
Susie cũng trả lời nhỏ nhẹ “Tớ cũng đã từng bị ướt quần một lần..”
Cầu xin Thượng Đế giúp ta thấy được những sự việc luôn xảy ra quanh ta đúng lúc để ta có thể hành động kịp thời.
***
ĐẠO LÝ: Trong suốt cuộc đời chúng ta, ai cũng trải qua những điều tốt và xấu. Ta phải luôn nhớ ta cảm thấy như thế nào trong cùng tình thế như họ và không nên nhạo báng người khác khi họ phải trải qua thời điểm/ hoàn cảnh như thế.
Phải luôn luôn cố gắng thông hiểu hoàn cảnh của họ như thể chính bạn đang phải gánh chịu điều ấy và giúp họ trong khả năng có thể, và cầu nguyện Thượng Đế rằng hôm nay bạn có điều kiện để giúp người đang có nhu cầu.
TL/ phannữlan chuyển ngữ.
(Tài liệu: Moral)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét