Thứ Ba, 3 tháng 6, 2025

Từ Bi


Sáng nay Sao Khuê đang ngồi thưởng thức một ly sữa đậu nành nóng hổi với những hạt sô-cô-la ngọt lịm thả vào, bên cạnh đó là hai chậu hoa cúc vàng tươi…
Sáng nay, như thường lệ Sao Khuê cũng đã nghe pháp thoại của thầy Viên Minh và cũng như thường lệ, mỗi ngày Sao Khuê đều học được một bài học từ những bài pháp thoại này. Bài pháp thoại hôm nay giúp Sao Khuê thực tập được sự buông xả những dính mắc, những bứt rứt mà ngày hôm qua đã để lại trong Sao Khuê…

Hai năm vừa qua tầng hầm nhà Sao Khuê bị nước vô mà lần sau, mới đây thì nước lên tới nửa thước làm hư hại hết tường và sàn. Sao Khuê già rồi, rất ngại chuyện trông coi thợ sửa nên Sao Khuê đã bán căn nhà mà Sao Khuê ở từ ngày tới Canada tức là gần 40 năm cho con của một người hàng xóm sát vách với nhà Sao Khuê. Chú này, tên Carlos, mua căn nhà không phải để ở vì chú đã có một căn nhà to đùng trước mặt nhà Sao Khuê. Chú mua để đầu tư bằng cách cho thuê. Chú tính sau 15- 20 năm chú sẽ có căn nhà lớn mà không mất đồng nào.
Điều kiện mà Sao Khuê bán với giá nới là thuê lại với một giá vừa phải phần Sao Khuê đang ở, tức là tầng trệt của một triplex và phần sân trước cửa garage để đậu xe (driveway). Về mùa đông chỗ này được dựng một cái mái gọi là tempo để tránh tuyết, Tiền dựng sẽ được chia đều với cả nhà bố mẹ Carlos kế bên (hai nhà liền vách, liền driveway).

Ngay từ lúc bắt đầu Carlos đã tỏ ra tham lam bằng cách chia số tiền mua và dựng tempo không hợp lý.
Sau đó, trong vòng gần hai tháng trời, khoảng 30 lần, mỗi lần Sao Khuê cần lấy xe để đi đâu thì phải điện thoại gọi Carlos để Carlos dời xe đi chỗ khác vì Carlos luôn đậu xe chắn lối ra xe của Sao Khuê. Sao Khuê phải chờ ít nhất là 10 phút dưới trời lạnh nhất là những lúc gần lễ, tết Sao Khuê phải thường xuyên đi chợ.
Sau một tháng thì Sao Khuê không có thể tiếp tục dễ thương như thế nên Sao Khuê đã bắt đầu than phiền nhưng Carlos bỏ ngoài tai, vẫn tiếp tục đậu xe cản xe Sao Khuê mà không đậu trước nhà mình, bên kia đường như trước kia. Cuối cùng Sao Khuê phải viết một lá thư dài, yêu cầu rằng từ nay trở đi không được chắn lối ra xe nữa vì tôi sẽ gọi police đấy. Carlos không đậu nữa, trở về đậu driveway của mình. Tuy vậy, sau đó thì lại đến ông bố của Carlos, người hàng xóm mấy chục năm của Sao Khuê. Chúng tôi rất thuận hòa, không bao giờ xảy ra chuyện cãi cọ bởi vì Sao Khuê cũng thường nhường nhịn cho họ. Tiếp tục ông bố là những người thợ đến làm việc sửa nhà khiến cho Tarzan Sao Khuê nổi giận đùng đùng. Sao Khuê dọa lần sau sẽ gọi người câu xe và họ phải trả tiền, từ đó họ mới để yên.

Để giúp cho Carlos được thuận lợi trong lúc sửa sang tầng hầm, Sao Khuê giao chìa khóa xe mình cho Carlos để Carlos có thể dời xe của Sao Khuê những lúc cần thiết. Việc gì đã xảy ra? Carlos để xe của Sao Khuê dưới trời tuyết và khi Sao Khuê ra lấy xe thì đầy tuyết trên mui khiến Tarzan lại nổi giận. Carlos không chịu nhận lỗi nên Sao Khuê lại phải la hét om sòm…

Bây giờ đến chuyện trả tiền sưởi trong garage. Hệ thống sưởi chạy bằng nước nóng chung cho garage
và tầng trệt. Trước kia hệ thống sưởi chung cho cả tòa nhà nhưng Sao Khuê đã cho tách riêng, chỉ có lối vào, garage và tầng trệt là chung hệ thống nước nóng. Lúc đầu Carlos tính lờ đi, tưởng là Sao Khuê quên. Khi được nhắc thì Carlos nói sẽ trả 10$ một tháng. Nghe qua đã muốn nổi nóng rồi, tuy vậy vẫn bình tĩnh Sao Khuê đo diện tích của tất cả các lò sưởi trong nhà và sẽ chia ra theo tỷ lệ. Tính tham lam chưa hết, Carlos lại nói phải theo tỷ lệ căn nhà. Ừ, thì theo tỷ lệ căn nhà, như vậy sẽ nhiều hơn là theo tỷ lệ diện tích của lò sưởi. Chưa hết, để tiết kiệm năng lượng, để giảm ảnh hưởng đến môi trường nên Sao Khuê đặt thêm một lò sưởi phụ nhỏ ở hành lang, khi nào cần mới bật, thế mà Carlos bảo phải tính thêm. Quá chán với con người biển lận nên im lặng là hơn.

Mới đây trong lúc nói chuyện Sao Khuê đã chỉ vào Carlos và nói “chú đã biến tôi từ một người dễ thương thành một người hung dữ”.
Thú thật với bà con cô bác là Sao Khuê rất xấu hổ và bứt rứt về sự hung dữ của mình. Sao Khuê lại không thể nào tiếp tục dễ thương nhã nhặn lịch sự với Carlos bởi vì Carlos tỏ ra rất tham lam, biển lận.

…Gần 40 năm trước khi vừa mới mua căn nhà này thì Sao Khuê qua chào hai bên hàng xóm “bán anh em xa mua láng giềng gần”. Khúc đường này có bốn căn nhà giống hệt nhau, đó là 2 triplex attaches, Cứ hai nhà thì lại chung một vách. Nhà Sao Khuê chung vách với nhà của cha mẹ Carlos, cách ông hàng xóm bên tay mặt bởi một lối đi nhỏ có một hàng rào cây ở giữa. Ông này cũng gốc Ý nhưng nói tiếng Anh, dạy học, rất dễ thương. Ngày đầu, ông nói hai nhà luân phiên cắt hàng cây ở giữa và dặn không cần mua cưa kéo gì cả vì ông đã có sẵn rồi. Ông chỉ cho ông xã Sao Khuê cách xử dụng và cắt sao cho vừa. Một ngày khi Sao Khuê vừa đi làm về thì ông đã ra tận xe, mặt đỏ gay kéo Sao Khuê, chỉ vào cái hàng rào. Quý vị biết không cái hàng rào được ông xã Sao Khuê cắt lởm chởm, chỗ cao chỗ thấp, méo mó, trông thật là rùng rợn khiến từ đó mấy chục năm, Tony phụ trách luôn việc cắt hàng rào. Không những thế, sau khi mua được máy thổi tuyết thì ông thôi tuyết luôn cả hai nhà. Sau này ông già rồi thì ông vẫn run rẩy mà đầy máy khiến Sao Khuê rất ái ngại. Sao Khuê nói ông đừng làm nữa nhưng ông không nghe và cuối cùng Sao Khuê phải cấm: “Ông không được làm nữa vì đây là tuyết của nhà tôi đấy nhé”.

Dĩ nhiên thì “bánh ít đi bánh quy lại” nhưng quý ở việc làm không xuất phát từ lợi lộc mà từ tấm lòng, bất cứ lúc nào cần giúp đỡ là ông có mặt. Ông sống đến 96 tuổi và mới ra đi năm rồi.
Nhớ hồi còn nhỏ khi quét sân thì Sao Khuê cũng quét luôn một mạch cho cả xóm 10 căn nhà.
…Trở lại ông hàng xóm kiêm chủ nhà tai ngược Carlos mà Sao Khuê luôn phải ầm ỹ .

Thời gian gần đây, Sao Khuê thường nghe pháp thoại và đọc những lời chỉ dạy của Đức Phật và nghe luôn lời giảng của cha … Quý vị sẽ ngạc nhiên vì tại sao Sao Khuê nghe lời dạy của các ngài mà hung dữ như vậy.

Chuyện là thế này: Có một vị vua đến hỏi Đức Phật,

- Nếu thực hành hạnh từ bi, không sát sinh vậy thì đối với những kẻ phạm tội, nhà vua có thể nghiêm trị hay không? - Khi đất nước bị xâm lăng, nhà vua có thể hô hào binh sĩ và nhân dân cầm vũ khí chiến đấu bảo vệ đất nước mình hay không?
Nghe xong Đức Phật liền kể cho nhà vua nghe một câu chuyện về con rắn độc : Trong một ngôi làng nọ có một con rắn độc rất hung dữ. Nó đã cắn rất nhiều người khiến họ phải mất mạng. Người trong làng vô cùng lo sợ, trẻ con cũng không dám chơi gần các gốc cây. Một hôm có vị tu sĩ đi đến ngôi làng và ngồi nghỉ dưới bóng mát của gốc cây. Con rắn độc bò ra, định cắn vị tu sĩ. Thấy sắc mặt của vị tu sĩ vẫn thản nhiên không sợ hãi nó rất là kinh ngạc. Vị tu sĩ nói với nó rằng “khi con cắn người và gây tổn thương cho họ, họ sẽ vô cùng đau đớn thậm chí là mất mạng, con nên thương xót họ…”

Rắn độc liền khởi tâm từ bi quyết định sẽ không bao giờ hại người nữa. Khi rắn độc không cắn người, người trong làng dần dần hết sợ, bắt đầu trêu chọc nó và trẻ con thì đập nó, ném đá cho nó khiến nó bị thương, dù vậy nó vẫn không hề làm tổn thương ai và không hề muốn báo thù. Đói khát và đau đớn khiến nó kiệt sức. Một ngày kia vị tu sĩ nọ lại đến. Thấy tình cảnh của con rắn, thầy rất đau lòng. Sau khi xoa thuốc chữa trị, vị tu sĩ mới hỏi “tại sao con lại lâm vào cảnh ngộ này”? Rắn độc trả lời “con đã lĩnh ngộ được lý đạo nên không cắn người, không ăn thịt chuột, cóc nhái nữa”. Vị tu sĩ mỉm cười nói rằng “ta bảo con kiềm chế bản tính hung hăng nhưng con lại làm mất bản tính tự vệ của mình. Con không cắn người thì cũng phải thè lưỡi ra để mà dọa họ chứ.”… Đức Phật nói tiếp với nhà vua, “bất cứ một sự thái quá nào trong hành vi dù đó là không sát sinh cũng đều biến thành bạo lực. Người phạm tội phải bị trừng phạt vì tội lỗi, ác nghiệp mà họ gây ra để họ sợ mà không dám tiếp tục gây khổ đau cho người khác. Khi trừng phạt một ai đó thì tuyệt đối không để thù riêng cũ chi phối sự phán quyết của mình. Khi “Tà” thắng thế thì nhân tính sẽ không tồn tại. Hãy lấy cái Thiện để thắng cái Ác. Hãy làm theo luật pháp. Hãy làm theo ý kiến của quần thần nhân dân. Điều quan trọng là mọi hành động đều bắt nguồn từ tâm từ bi”.

Đức Phật giảng tiếp:

Hãy nhớ rằng tất cả đều phải bắt nguồn từ tâm từ bi.
Từ bi không có nghĩa là yếu đuối.
Từ bi không có nghĩa là phải buông khả năng tự vệ.
Từ bi cũng không phải là để cho người khác làm tổn thương mình.
Từ bi đúng đắn là biết kềm chế cái xấu trong mình mà bảo vệ được bản thân.
Từ bi không phải là sự buông xuôi hay nhu nhược mà là một đức hạnh cần thực hành với trí tuệ và sự Công Bằng…

Thế là Sao Khuê thực hiện sự công bằng bằng cách chỉnh đốn Carlos, cho hẳn hai bài học nhưng mà nhân chi sơ tính không bổn thiện mà là tính tham lam. Carlos vẫn tiếp tục tham lam khiến Sao Khuê lại phải tiếp tục tranh cãi và sau mỗi lần tranh cãi thì Sao Khuê lại bứt rứt về chuyện mình trở thành một người xấu xa hay tranh luận, tranh cãi, nhỏ nhen…

Sáng nay khi nghe pháp thoại của thầy Viên Minh, Sao Khuê đã buông được cái sự bứt rứt này vì thầy có kể nếu thị giả của thầy làm điều sai thì thầy cũng dạy bảo hay có khi còn phạt nữa. Vấn đề là sau khi phạt xong thì không còn giận hay ghét bỏ người này…
Đúng vậy, cần phải thương xót cho họ đã vô minh mà tham lam ích kỷ. Mình cũng phải thương xót cho mình, đừng nổi sân để mình phải khổ sở.

Chúa cũng đã nói “ xin cha hãy tha lỗi cho họ vì họ không biết được những việc mà họ làm”.
Jesus said “Father, forgive thêm, for they do not know what they are doing” Bible, Luke 23:34

OK, Sao Khuê sẽ viết mail để tránh tranh luận và từ bi …không thèm để ý đến người tham lam. Tội nghiệp cho Carlos, bị đồng tiền làm mờ mắt. Thương thay!
Tha thứ khiến cho mình nhẹ mình và hạnh phúc …về sự độ lượng của mình!

Tưởng bán nhà thì sẽ tránh được lo lắng phiền hà, ai dè tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa! Nhưng thầy đã giảng “những hoàn cảnh không tốt xảy đến cũng là một bài học giúp cho mình tiến bộ, giúp cho mình thay đổi mình với hoàn cảnh, có được thái độ đúng đắn. Mình không thể bắt hoàn cảnh thay đổi theo mình thì mình đổi mình.
Trời không chịu đất thì đất đành chịu trời…

Sao Khuê
7 tháng 5 năm 2025

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét