Thứ Bảy, 14 tháng 2, 2026

Một Lần Sống Lại

     (Ảnh: Kim Phượng)

Đây cách hoa lòng thầm gửi trao

Lung linh ánh nến lạc phương nào
Hồn tôi đó chìm trong cô quạnh
Cõi hư vô đáy mắt một vì sao
Tình nhân hỡi đêm này vẫn đợi
Trong ngọn nến tàn giấc chiêm bao

Kim Phượng

Valentine 2026

Sau đêm tối, thì bình minh lại sáng
Sau bão giông, thời tiết lại đẹp ra
Sau gian khổ, cuộc sống vẫn thăng hoa
Sau tuổi trẻ, vẫn yêu đời trở lại

Tiếp tuc chào mừng Valentine 26
Với người yêu, thân hữu bạn bè
Chúc một ngày vui trọn vẹn nghĩa phu thê
Chúc con cháu tràn trề tình thương yêu hạnh phúc

Valentine’s Day riêng những Fan Facebook
Hãy vào trang nhà của chủ quản thân quen
Chia sẻ niềm vui hay mối ưu phiền
Câu chuyện đời thường cũng như tin chấn động

Valentine’s Day các thành viên thuộc Blog
Đăng bài văn thơ ca tụng Lễ Tinh Yêu
Không ngai già hay trẻ,tuổi bao nhiêu
Cứ để hồn bay lên khung trời hư thực

Một ngày kia khi nhìn về quá khứ
Kỷ vật Valentine mang dấu tich để đời
Trái tim ta xúc động nhớ một thời
Đã có những Valentine’s Day vô cùng ý nghĩa

ChinhNguyen/H.N.T. 
2/2026 

Tình...

 

Sống chậm một chút hôm nay
Đọc lại lời chúc của ai ngọt ngào
Hoa khoe sắc thắm gửi trao
Cảm nhận hương tỏa đượm màu tình yêu
Nồng nàn ngọn nến vừa khêu
Ngỡ ánh mắt ấy một chiều xuân xưa
Tháng Hai Mười Bốn chợt vừa...
Valentine hạnh phúc mãi say sưa tình.

Valentine 14.2.2026
Kim Oanh

Mừng Valentine


Chào mừng lễ Valentine
Với những cánh hồng tuyệt đẹp
Những điệp khúc trang đài
Ấm như mùa Xuân bất diệt
Cho yêu thương tràn khắp mọi nơi
Như ánh sáng mặt trời xen vào bóng tối
Soi tâm hồn cô đơn
Soi trái tim kẻ yêu cuồng, sống vội

Chào mùa hoa rực rỡ sáng ngời
Trong tình yêu vời vợi
Cám ơn người tình trong mơ
Những nụ hôn thầm trên mỗi cánh hoa thơ
Bỗng tình yêu nở rộ
Như thuở ban đầu biết như thế nào là nhung nhớ
Cám ơn đời.
Còn cho ta ngày đẹp ngời
Và ta thầm thì với gió, với trời
...
Mỹ trí tử

Lễ Tình Nhân

 

Khéo bày ngày Lễ của Tình Nhân,
Vốn dĩ "người yêu" đã vạn năm.
Lập địa khai thiên nên hảo hạp,
Cùng trời cuối đất biết đồng tâm.
Ăn lông ở lổ yêu đà thắm,
Mặc gấm thêu hoa ái cũng thâm.
Bất kể gái, trai, già hoặc trẻ,
Giàu, nghèo đều có một "Tình Nhân" !

Đỗ Chiêu Đức
02-04-2026

Ngày "Đôi Lứa"

 

Vô bếp trổ tài đãi Vợ yêu
Dù cho tay nấu đã về chiều.
Heo quay, bánh Hỏi thoa hành mỡ
Trứng lộn, cua Càng, chấm muối tiêu.
Con cháu vào bàn, ăn tựa Hổ
Tui Bà cầm đủa, thực như Miêu.
Nâng ly vui vẻ Ngày "Đôi Lứa"
Xuân đến, tiết trời ấm áp nhiều...


Duy Anh

Valentine's Day 2026

Lì Xì Nhau Một Chữ “Thương”

 

Từ từ anh hỏi: -Thương không?
Trả lời chầm chậm, Tây, Đông dài dòng
Lửng lơ thỏ thẻ lòng vòng
Để anh lắp bắp, chữ cong cả… làng
Bên bao hoa bướm bộn bàng
Môi em từng chữ dịu dàng, mênh mang

-Chữ THƯƠNG quá đỗi gọn gàng
Sao em không nói giỏi giang, nhẹ nhàng?

Bầy ong lui tới ngó ngàng
Tay em mười ngón mịn màng đuổi xua
Anh đành rủ Nhỏ chạy đua
Rời thôn, khuất xóm, lên chùa ngắm… Xuân

Lẹ làng sau tiếng chuông ngân
Anh lì xì Nhỏ, phàm trần nụ hôn
Tạ ơn Phật độ duyên tròn
Chữ THƯƠNG em gói lộc non… lì xì.

-Hân hoan, rạng rỡ ai bì
Ra Giêng con sẽ quy y theo… nàng!

Á Nghi, 
23.1.2019


Valentine

 

Phép màu mà Thánh Valentine dùng để chữa bệnh cho cô gái bị mù bẩm sinh ở thành La Mã là gì, nếu không phải chính là tình yêu? Cứ tưởng tượng một người sống trong đời mà không có tình yêu thì không khác gì người mù lòa đôi mắt, vì không tình yêu thì mù lòa cả tâm hồn.

Ngày Lễ Tình Nhân được người ta đặt ra để ca tụng phép màu ấy, “biệt dược” ấy. Thứ dược phẩm tạo nên những xứ thiên đường nhưng cũng bày ra nhiều vực thẳm. Nói cách khác, đó là thế giới của hoan lạc và đau khổ. Thật vậy, mấy ai sinh ra trong đời mà không một lần nếm trải cái hương vị ngọt ngào và cay đắng của tình yêu. Một lần qua đó dù thế nào đi nữa cũng thấy là ta đang được sống …

Thử đếm những bông hoa vừa cắm trong bình sáng nay. Một lọ hoa cho ngày của tình yêu? Cũng nên đấy chứ! Ơi! Tình yêu của ai đó! Khoảng quá khứ của phút giây e thẹn nép mình bên ô cửa lớp, những xúc cảm hồi hộp, rộn ràng mỗi bước ai qua cứ mãi là những ám ảnh không nguôi.

Cái thời mà cứ hở ra là đi dầm mưa của những anh chàng dường đang cố giấu kín cảm xúc riêng tư từ tầm mắt bao người.
Cái thời của những lá thư tay, đọc cho mòn nét chữ cũng không thể nào định nghĩa được nôn nao nỗi nhớ, xôn xao niềm vui và mang mang thương cảm. Cái thời nhiều mộng tưởng! Cái thời cứ thấy mình là ngọn sóng từ khơi xa, vỡ vụn rồi lại hồi sinh bao lần. Ơi! Cái thời biết bao thương và nhớ…..

Thuở ấy, với các nam thanh nữ tú đang tuổi trong trắng hồn nhiên khi chập chững bước vào đời, hành trang đi vào cuộc sống là những mối tình đẹp được biết từ trong sách vở, những mơ mộng, bâng khuâng thay đổi tùy theo tiết mùa, những bữa nắng lên, những ngày mưa tới. Những ý tưởng thả rong về phía các thành phố mà mình chưa đến, những vùng núi rừng sông biển mà mình chưa được viếng qua.

Câu chuyện thần tiên về một Công Chúa ngủ trong rừng bởi một lời nguyền vì ăn quả độc, nhiều năm chờ một Hoàng Tử đến trao nụ hôn đầu tiên để được giải nguyền, tạo nên một mối tình đẹp, dắt nhau vào cõi người ta, vẫn là tiền đề cho những mộng mơ. Rồi người đến. Những lời thiết tha, trìu mến làm ửng đỏ đôi má còn lạ lùng với phấn son, những bước chân rộn ràng, cuống quýt cho những lần hò hẹn, lòng đã thật mềm mà chẳng dám cầm tay. Những giận hờn vô cớ về một tia nhìn khác, những lo sợ ngớ ngẩn về một chiếc lá bay.

Rồi một ngày xa rời tuổi thanh xuân, tất cả đã ăn sâu vào tâm hồn để thành kỷ niệm. Mà kỷ niệm thì bao giờ cũng đẹp.

“…Cái thuở ban đầu lưu luyến ấy
Ngàn năm hồ dễ mấy ai quên … “
(Thế Lữ, Lời than thở của nàng Mỹ Thuật)

Cứ nhắc nhẩm hoài những câu thơ ấy, khi mỗi người lăn về mỗi phía khác của cuộc đời.
Ngày Lễ Tình Nhân! Ngày của hoa hồng và bánh ngọt, của yêu đương và tưởng vọng.
Không biết Thánh Valentine trong giây phút chịu nhục hình ném đá có mỉm cười mãn nguyện khi đã lấy máu và thân xác mình làm nên những bài ca xưng tụng tình yêu và cô gái mù lòa đã được tình yêu khai sáng kia có phải là hình ảnh chính mình với những ngày tháng gặm nhấm nỗi bất hạnh của cuộc đời?

Không lẽ đã cắn quả táo ấy! Không có lời nguyền của bà phù thủy ác độc nên không có giấc ngủ dài trong chiếc nôi mê tình mà đợi chờ nụ hôn thứ nhất. Lúc đã quá tỉnh táo để mang nỗi buồn của tình cảm riêng mình đi vào cuộc sống, đã quá tỉnh táo để nhận biết có thể những thiếu sót ngây thơ của mình ngày ấy đã góp phần làm cho tình yêu đầu đời không trọn vẹn. Tình nhân ơi! Có ai nhớ ai không? Một đoạn đời thơ mộng đã đi qua, một nuối tiếc của tình yêu làm vốn liếng để bắt đầu cho mối giao duyên!

Khi những cặp tình nhân trẻ đang xôn xao mua sắm tặng cho nhau những món quà trang trọng nhất của tình yêu ngoài kia, có ai trong căn phòng quạnh quẽ, ngắm một nụ hồng cho tình yêu đã mất? Có choàng thêm tấm khăn ấm vào thân thì vẫn nghe âm ỉ cái lạnh bên trong. Cái lạnh làm tim se thắt khi sống lại những phút giây đầm ấm, ngọt ngào. Bụi phấn thời gian đã làm cho mái đầu điểm bạc. Người đâu rồi? Có bao giờ nhớ đến?
***
Có ai ngồi lặng yên nghe đêm hấp hối, mùi thạch thảo hay mùi hương của những đóa hoa hồng len vào những khoảng trống cứ hẹp dần rồi vỡ ra toang hoác trong lòng.
Đối thoại đêm, đối thoại với chính mình. Nghe từng mảnh vỡ tìm nhau nhưng rồi cũng chẳng biết để làm gì. Hãy thêm một lần tri ân cuộc đời, thêm một lần tri ân nỗi buồn rầu khổ đau, và thêm một lần tri ân chính bản thân, ngỡ như mình được tan biến vào đêm vô hình dạng.

Có còn nhớ không những bức thư viết cho nhau, có khi là những câu chuyện trên trời dưới đất, có khi là những bí mật khó bày tỏ thành lời. Đến giờ chúng vẫn còn thơm mùi kỷ niệm, vẫn xếp gần nhau, chỉ có kẻ yêu nhau phải xa cách mỗi người một phương, chẳng biết có còn được gặp nhau không khi những vô thường đi qua và ghé lại đời mình.

“Nhớ người như thể lần cuối được nhớ
Thương người như thể kiếp trước mắc nợ
Nên cấu trái tim mình cho người, dẫu u mê…"

Có người một ngày bỏ phố, lang thang để đón cái nắng, cái gió và những cơn mưa mùa bất chợt, tưởng chừng như những cơn gió thoảng sẽ xô ngã và hoặc sẽ thổi mình mất hút khỏi cuộc đời. Có người chợt khóc, dù chẳng vì lý do gì cả. Có một cánh cửa sổ vừa đóng bên kia, và hàng thông vẫn như những mũi kim lặng lẽ khâu hư không dưới sườn đồi xa thẳm hoặc ra nhánh sông ấy để nghe tiếng trẻ nô đùa, để nhìn hàng lục bình nối đuôi nhau theo dòng trôi mãi miết, để nhìn loài chim bói cá tìm cái bóng của cuộc đời trên mặt nước và để nghe đời mình lặng lẽ trôi đi…

Có kẻ lại về với biển, đứng trước những con sóng bạc đầu khát bờ ngàn năm, để thấy mình bỗng dưng bé nhỏ trước mặt đại dương bao la, để thấy biển cũng có khi cô đơn, không một bóng thuyền lênh đênh qua lại, huống chi là con người. Trong cuộc sống đang ngày càng trở nên trống trải, bất chợt thấy mình mỏng manh tựa sóng, chẳng biết khi sóng qua rồi, mọi thứ có trở lại như xưa?

Có lúc lặng lẽ bước qua giáo đường, nghe một vài kỷ niệm khua khoảng trống tưởng đã ngủ vùi từ rất lâu. Tiếng chuông nhà thờ quên đổ, chỉ có tiếng cầu kinh năm xưa vọng lại, tha thiết đến dại khờ…Xoè tay đếm năm tháng qua đi. Ly café tràn mắt đỏ.

Thỉnh thoảng lại ngoái nhìn phía sau, như hôm nay, Ngày Tình Nhân gợi nhớ. Nơi có vốc nắng cuối ngày còn rực rỡ. Cuộc đời có như vốc nắng kia không chẳng biết. Chỉ thấy nắng vẫn vàng tươi mà tóc người một sớm mai nào đó thì đã bạc mái đầu. Rồi một lần tình cờ hạnh ngộ, bỗng thấy lòng trắng xoá niềm đau. Không dưng thấy cuộc đời mong manh quá đỗi…

Ngồi nhìn những tia nắng le lói hắt bên song, có loài chim đưa thư đang rỉa lông cho nhau trên những viên ngói loang màu thời gian, chợt thấy đời trôi qua rất nhẹ. Êm ru đời mình ngoài khung cửa. Đến màu xanh chiếc lá còn hữu hạn thì bận tâm làm gì được mất với hơn thua? Cứ lặng lẽ, bình tâm mà sống đúng, sống ngay thẳng, với những vui buồn riêng mình, mặc kệ cuộc người tô vẽ lên nhau.

“ Tôi là ai mà còn ghi dấu lệ
Tôi là ai mà còn trần gian thế
Tôi là ai… là ai... là ai... mà yêu quá đời này.”
(Trịnh Công Sơn, Tôi Ơi Đừng Tuyệt Vọng)

Thời gian cứ lặng lẽ ghé ngang mỗi cuộc đời, mình không làm được gì nhiều nhưng lại quá nhiều những đổi thay

Đời ồn ả quá nên chỉ xin lặng lẽ, yên bình cảm nhận cuộc sống đang trôi qua từng ngày. Thế thôi đã đủ. Học cách cân bằng cuộc sống và cảm xúc. Đôi khi chợt nhận ra niềm vui đơn giản chỉ là trong căn phòng nhỏ có màu hoa mình yêu, có cuốn sách mình thích và mình được là chính mình. Buồn vui là xúc cảm của con người, cha mẹ cho hình hài và cuộc sống, xin chọn cách sống bình yên, lặng lẽ trả nghiệp cho đời, học cách bao dung cho người và cho chính mình.

Cảm ơn cuộc đời đã mang yêu thương đến bên tôi!

Mỹ trí tử

Ngày Lễ Tình Yêu



"Ngày Lễ Tình Yêu" chẳng tặng hoa
"Người Tình muôn thuở" chỉ tặng quà...
Đau chân đấm bóp từ son trẻ
Nhức khớp xoa êm thuở bạn già
Chợ búa niềm vui làm tài xế
Trồng rau chăm bón nghiệp quản gia
Lỡ mang món nợ từ muôn thuở
Trời đất màng chi...chỉ có BÀ.....!


Lão Cò

Lễ Tình, Ngày Tết!


Không biết hôm nay , những người phụ nữ Việt Nam sẽ nhận được gì , từ tay người yêu dấu?
– Một cành hồng? - Hay một cành mai ?
Bởi vì hôm nay, 14/2 vừa là ngày lễ Tình, vừa là 29 Tết.

Trước 75, miền Nam chúng ta không có lễ Tình – Saint-Valentin, miền Bắc lại càng … không có (chỉ có Saint ''Cha''- Lênin ). Tôi nghĩ Saint Valentin được ''du nhập'' vào Việt Nam chắc chắn là phải sau cái-gọi -là thời kỳ ''đổi ... bình'' xanh ( mà rượu thì vẫn …. ''đỏ'' !) . Có thể là bắt đầu từ giữa thập niên 90s? Hay đầu thế kỷ 21? .
Ngày lễ Tình , dĩ nhiên, là ngày lễ của những người-tình (tình nhân). Lễ này là lễ của tây – đầm . Mà Tây thì nổi tiếng là nịnh … đầm số một! Nên hôm qua đã có thằng đồng nghiệp hỏi tôi:
- Mày mua quà cho ngày mai chưa?
- Quà gì?
- Thì ngày mai là Saint Valentin.
- Rồi sao ? Việt Nam tao không có lễ Tình Tây. Tụi tao chịu ảnh hưởng Tàu (1000 năm đô hộ)!. Mà Tàu thì ''nhất nam viết ''hữu'' / thập nữ viết ''vô'' , không có mấy cái vụ ''mất uy tín'' này!

Nói thì nói vậy chứ, hầu như năm nào (trước đây cơ, lúc ''tôi còn khờ khạo, ngu ngơ lắm / chỉ biết yêu thôi chả biết gì''), tôi cũng có ''tí gì'' để làm ''bà xã hài lòng'', tránh sự nhàm chán : hoăc đi ăn tiệm ( để khỏi rửa chén ) , hoặc một món quà nhỏ : cái bóp đựng tiền lẻ chẳng hạn ( tiền chẵn để ''người khác'' giữ) hay cái chuông lắc (để khỏi ''gọi thầm tên .. tôi ( khi nắng chiều nhạt ngoài sân )'': Xuống Ăn Cơm!)vv. Nhưng thường nhất, là những câu thơ cóc nhảy ( vừa ''chữ viết không mất tiền mua'', vừa khỏi mất công ''quà cũ soạn lại'' )vv. Không có cái chuyện mua hoa tặng vợ!

Nghe qua thì bạn cho tôi là tên nhà quê, ''ma-sô''  viết theo bên nhà) nhưng tôi bảo đảm: 10 anh ''Việt kiều'' bên ni là 10 anh như tôi (Tôi nói về thế hệ chúng ta nhé, chứ đám trẻ trưởng thành bên nay thì chúng là Tây rồi) . Dường như đàn ông Việt Nam , tặng gì thì tặng , nhưng không có màn tặng hoa cho vợ ( vợ nhé ) . Bởi vì trông nó ''cải lương'' nó ''cinéma'' nó ''tây, tây '' thế nào ấy. Lúc còn ở Việt Nam tôi chưa thấy ai tặng hoa cho vợ (ngay cả mấy ông đi học ở Tây về) . Không có ông thầy nào , ông Bố nào dạy chúng ta ''mua hoa tặng vợ'' cả ( bởi bản thân các ông ấy có làm đâu ) . Thứ nhất là hoa chỉ bán ở ngoài " chợ" ( mà các ông thì bao nhiêu ông đi chợ ?)! Thứ nhì, đàn ông VN chỉ biết có mỗi một loài hoa- biết- nói thôi , chả nhẽ đi tặng … nàng hầu cho ''áo lụa Hà Đông''?

Tây (Đầm) thì … ''lạ '' lắm! Khi yêu nhau  họ ra rít, hôn hít, họ tíu – tít , quấn quýt, họ khúc  khích, nhúc  nhích (? ) vv không ai bằng. Hôn chỗ vắng chưa đủ, xếp hàng lựa trái cây, đứng chờ lên phi cơ, ngồi ăn trong tiệm, đi khám bác sĩ vv Cứ lâu lâu lại quay sang, ''mi'' một cái đắm đuối, coi thiên hạ như ''ne pas'' , tự nhiên còn hơn người ''Hà Lội'' ấy (ớn nhất là đang ngồi ăn mà chồm tới tặng nhau một nụ nồng … nàn! )! Thế rồi, thoáng cái, một hôm, đi dưới trời gầm, bị ''sét'' đánh (với người khác). Là ''thôi'' (em đừng khóc nữa/ làm gì)!

Quà phổ thông nhất của Tây cà lồ là ''hoa''. Sinh nhật ''đương sự'' : hoa ! Lễ Tình: hoa! Một năm tình cũ: hoa! Hai năm tình lận đận : hoa vv Năm nào cũng ''ta mang cho em vài đóa hồng'', cũng ''hoa nào heo héo / thì hái bỏ đi'' ! Chẳng sáng tạo gì cả! Tặng hoa thì chỉ một tuần sau là hoa tàn . Nhưng tặng bóp , tặng chuông ( không có dây nhé ) , tặng thơ , tặng.. bún bò Huế, côte de bœuf vv dưới ánh bạch lạp lung linh , huyền ảo . Thì có ''nghìn năm'' cũng vẫn ''chưa quên'' , ''vẫn nhớ y nguyên'' (nói theo Phạm Du)!

Tây tặng Đầm là thế . Thế Đầm tặng Tây thì sao? – Tôi không biết. Có bao giờ được tặng đâu mà biết? ( Mà có biết thì cũng chả ngu gì mà khai ra! ) . Tôi hỏi thằng đàn em 5 bó 4 que ''thế má bầy trẻ tặng mày cái gì''? – Ơ , thì hoặc chai dầu thơm! Hoặc cái chemise ! Hoặc mời tao đi coi hát? – Với ai? – Thì với bả chứ với ai? – Thế bả không có .. em gái à? – He he he . Mày nói đúng , để tao về nói với bả . – Mày mà học lại với S. thì đừng mong được tăng lương nhé, con!

Sáng nay, qua radio, tôi được biết một ông chủ hãng, ở Nhật , kêu gọi các phụ nữ hãy ngưng tặng «Chocolat « cho đàn ông trong ngày lễ Tình Saint Valentin này (du nhập vào Nhật sau 1945) . Bởi vì nó biểu lộ sự « phục tùng « của phái Nữ trước phái Nam . Khác với các quốc gia tây phương , ngày lễ Tình ở Nhật , đàn ông chỉ là người nhận quà . Nhật là một trong những quốc gia tiến bộ , văn minh nhất thế giới , nhưng không ngờ , phe « thủ cựu « vẫn còn nhiều . Trong ngày 14/2 người phụ nữ Nhật không chỉ tặng quà cho chồng , mà còn cho các đồng nghiệp , bạn bè và mấy Xếp của mình ! Để bày tỏ sự biết ơn ( ? ) với cấp trên , tình đồng nghiệp , lòng mến thương bằng hữu . Như ''hoa'' của Tây , Chocolat là món quà thông dụng nhất của người phụ nữ Nhật . Có nhiều loại chocolat . Loại thể hiện cho Tình Yêu , loại cho Tình Bằng Hữu , cho tình Đồng Nghiệp , lạng quạng đưa lộn chocolat là bị kết án ''xách nhiễu tình dục'' như chơi !

Tôi không biết mấy ông bên nhà tặng người yêu món quà gì trong ngày 14/2 năm nay ? Hôm trước , một bản tin trên ''mạng'' cho biết , có nơi , mấy ông phải chờ đến 3h ( sáng ) để cắt tóc ăn Tết ! Hôm nay là 29 , ngày mai là 30 . Thời khắc này , có lòng Việt Nam nào mà không rạo rực , nôn nao , dù ở tận đâu ? Giờ này , những bộ quần áo mới đã được treo trong tủ , đa số những bộ lư đã được chùi bóng loáng , những bàn thờ đã đèn hoa trang trọng , những mâm lớn , nhỏ đã sẵn sàng cho Ngũ Quả : (mãng) Cầu - Dừa –(đu) Đủ - Xoài - Sung ( mà có đứa mắc dịch thay bằng ''Bơm'' ( pomme ) , Vú ( sữa ) , Dừa , Đủ , Xoài ! hay '''Cầu– Sung – Dừa - Đủ - Quất'' ; Cầu - Quất – Dừa - Đủ -Bầu .. !!! ) . Tết đứng trước sân rồi, bao nhiêu chuyện phải phụ Bố , tiếp Mẹ , thời giờ đâu mà đón rước lễ Tình , hú hí riêng một góc trời ? Vài ngày nữa tha hồ đưa nhau du Xuân .
Mà bắt chước thiên hạ làm chi cho mệt ? Các cụ ta ngày xưa chỉ cần ra sân''trèo lên cây bưởi hái hoa'' , ''bước xuống vườn cà ngắt nụ tầm xuân''. Hay tặng nhau một cái áo mỏng mỏng nhẹ hều, một chiếc nhẫn rộng rộng, cho dễ ''về nhà dối mẹ'' ? Thế mà cũng gắn bó mấy chục năm, đến tuổi gần đất , xa trời , con đàn , cháu đống .
Tại sao không ''ta về ta tắm ao ta'', viết một vài câu cho người yêu dấu , như Cụ Ngô Bá Bàn ( Bắc Ninh / VN ) với bài thơ ''80 tuổi sợ vợ chết''( 2009 ) ?


Mất gì thì mất bà ơi/ Xin trời để lại còn tôi còn bà/ Nếu mà có phải đi xa/ Để tôi đi trước còn bà đi sau/ Mong bà đừng ốm đừng đau/ Để tôi có bát cơm rau sớm chiều/ Càng già càng quý càng yêu/ Bâng khuâng lại nhớ ít nhiều ngày xưa/ Mất gì thì mất bà ơi/ Xin trời để lại còn tôi còn bà/ Tôi bà nay tuổi đã già/ Mà tôi vẫn sợ còn tôi mất bà”. ( tôi nghĩ là ông Cụ ( hoặc một người khác ) chép sai . Phải " Mà tôi vẫn sợ mất bà còn tôi " thì mới đúng vần điệu )

Mà đâu phải tặng quà trong ngày lễ Tình thì mới gọi là yêu ?
Chả nhẽ một năm, chỉ yêu "người" có một ngày thôi à ? Còn 364 ngày kia thì tặng cho ... con nào ?
Bonne Saint Valentin / Chúc Mừng Năm Mới !

BP


Đóa Hồng Không Cánh


Sống ở Mỹ nhiều năm, Tom đã học được thói quen ga lăng với… “cái nhà dưới”, Loan, của chàng như người Mỹ: Đến sinh nhật thì phải có quà, Valentine thì có hoa, kỷ niệm ngày cưới thì ngoài những lần đặc biệt như kỷ niệm năm năm, mười năm ra, dù bận dù rảnh chàng cũng phải cố mà đưa nàng đi ăn nhà hàng cho… đúng điệu. Bạn bè chàng, những ông “Mỹ gốc Mít” mới qua sau này thường chế giễu, nếu tập cho các bà “thói quen hư” (spoil) như thế, rủi có lần nào bị quên là coi như…tiêu đời, các bà sẽ “giá họa” nào là chắc…thèm phở nên quên cơm, hay là đã thấy trăng đâu đó mà ra… quên đèn.

Tom cười, nhưng vẫn không thay đổi vì chàng thấy những món quà dù nho nhỏ cũng làm cho Loan vui và hạnh phúc biết bao. Và đúng như các bạn chàng đã nói, mỗi lần lễ lạc Loan có vẻ rất mong chờ một sự lãng mạn nào đó, nên chàng nào đâu dám quên.
Dạo này công việc ở hãng Tom bận tối mặt tắt mũi. Chàng vùi đầu trong phòng làm việc riêng từ sáng đến tối. Valentine năm nay lại rơi đúng vào ngày Tom bận nhất, nên chàng đã quên mất cái thói quen này.
Buổi tối Tom làm việc đến khuya nên ngủ nướng. Sáng dậy trễ chàng vội ôm cái laptop chạy xuống lầu như ma đuổi, không kịp ăn sáng. Trước khi ra cửa Tom còn ngoái lại miệng hô to với Loan:
“Tối nay anh về trễ nha em!”
Loan đang đứng trong bếp, mắt liếc nhẹ chàng một cái gửi gắm đầy thương yêu.

Suốt cả ngày, Tom quay cuồng việc trả lời email, gọi điện thoại cho các chi nhánh, yêu cầu điều chỉnh những lỗi kỹ thuật của sản phẩm được báo cáo. Đến chiều tối, khi lái xe về nhà, đầu óc chàng chỉ nghĩ tới… cơm nóng và cái ghế sofa.

Đèn đỏ. Tom thắng xe lại. Bỗng đâu một anh chàng người Mễ cầm mấy đóa hoa hồng được cuốn riêng rẽ trong giấy bóng kiếng đỏ lóe chạy tới gõ cửa kính, hét to bằng tiếng Anh ngọng nghịu như tiếng…Mễ:
“Hey sir! Happy Valentine! Buy flower for your love! Only five dollar!” (Chào ông! Chúc mừng Ngày Tình Yêu! Mua hoa cho người yêu của ông đi! Chỉ năm đồng một cái!)
Tom giật mình. Chết rồi. Valentine! Trời đất ơi, sao mình lại quên mất tiêu!
Hèn chi. Trong đầu chàng hiện lên hình ảnh và cái liếc mắt đầy yêu thương của Loan ban sáng.
Không kịp suy nghĩ thêm, Tom vội vã nới lỏng dây bell an toàn, chồm qua bên phải mở cửa xe, chụp đại một cành hồng từ tay anh chàng Mễ thảy lên ghế, rồi móc túi nhét tờ 10 đô cho anh ta. Đèn chuyển xanh trước khi kịp lấy tiền thối, Tom đóng cửa xe rầm một cái, rồi phóng đi để tránh xe sau túc còi.

Đường kẹt xe nên Tom về tới nhà trời đã tối hẳn. Đậu xe vào garage xong chàng vói tay cầm lấy cành hoa hồng, hôn nhẹ vào lớp giấy bóng kiến đỏ, hít sâu một hơi trong niềm vui và thầm cảm ơn anh chàng Mễ.

Tom mở cửa bước vào nhà. Quang cảnh trước mắt thật là thơ mộng. Dưới ánh đèn phòng khách mờ mờ dịu nhẹ, đĩa tôm chiên bơ thơm nức mũi, món ruột của chàng, dọn sẵn trên chiếc bàn nhỏ kèm theo đĩa dưa chua. To súp nấm còn bốc khói nghi ngút. Dưới ánh cây nến lung linh, hai ly rượu vang đỏ sóng sánh. Loan mặc chiếc váy màu hồng mát rượi, tóc nàng xõa nhẹ hai bên bờ vai.

Tom cảm động đứng im. Loan chuẩn bị cho ngày Lễ Tình Yêu thật kỹ càng, lãng mạn như thế này mà chàng xém chút thì quên mất tiêu. Chàng nuốt nước miếng, tiến lại ôm vợ từ phía sau, và hôn nhẹ lên má Loan:
“Happy Valentine, vợ yêu!”
Rồi Tom long trọng dùng cả hai tay đưa cành hoa hồng cho nàng.
Loan mỉm cười e lệ, ánh mắt nàng hiện lên niềm hạnh phúc vô biên. Nàng nhận lấy đóa hoa, vạch giấy bóng đỏ ra nhìn.
Im lặng.
Ba giây.
Bốn giây.
Năm giây.

Rồi Loan há hốc mồm, lắp bắp hỏi:
“Anh… tặng em… cái gì đây?”
Tom nhìn theo tay Loan, và chàng… toát mồ hôi hột.
Trên tay nàng, bên trong giấy bóng kiếng… chỉ là một cây gai trơ trụi với mấy chiếc lá xanh bơ vơ, không có bông hoa hồng nào.

Thì ra, Tom không hề biết, khi anh vội vàng dập cửa xe lại và chạy đi, cánh cửa đã vô tình “chém đẹp” đóa hồng. Bông hoa trong giấy bóng kiếng bị kẹt ngoài cửa, rụng xuống đường.

Tom bị…đứng hình hết chừng một phút. Nhưng anh vốn là người nổi tiếng nhanh trí. Anh hít sâu một hơi, và bật… chế độ “cứu nguy” ngay. Với nụ cười “cầu tài” Tom nắm tay vợ, nói giọng trầm ấm:
“Em à… là anh cố tình đó!”
Loan tròn mắt:
“Cố tình?”
Tom gật đầu:
“Hoa thì đẹp thật đó… nhưng chỉ vài ngày thôi là hoa sẽ tàn. Anh cố ý muốn tặng em… phần còn lại, sau khi hoa rụng hết, đó là cái lõi, cái gốc, cái phần bền bỉ nhất, của... trái tim anh.”
Loan chớp mắt, vẻ cảm động rưng rưng.
Tom …được trớn, tiếp luôn:

“Giống như tình yêu của anh dành cho em vậy. Không cần phô trương… các cánh hoa bên ngoài, mà sâu tận bên trong. Hứa với vợ yêu, dù cho sau này mình về già, ‘cây’ của anh có… rụng hết lãng mạn, thì cái ‘cây’ nguyên thủy này vẫn còn… đứng mãi, không bao giờ…xụi lơ đâu, ha ha ha…”
Anh ngừng một lúc, nhìn vào mặt Loan dò xem kết quả, rồi bồi thêm… cú chót:
“Với lại… em là bông hoa xinh rồi. Đâu cần thêm hoa nữa làm gì?”
Loan cố giữ mặt nghiêm… nhưng khóe môi nàng bắt đầu nhúc nhích.
“Vậy anh tặng em mấy cái gai này là nghĩa làm sao?”
Tom đáp ngay không do dự:
“Để anh nhớ… yêu vợ là phải cẩn thận, không là sẽ …bị đâm!”
Loan bỗng bật cười khan. Cười một hồi, nàng lấy tay cốc nhẹ lên đầu chồng:
“Anh quá quắt lắm! Không biết là vì lý do gì mà anh vơ đại nhánh hồng đã rụng bông này đem về tặng em. Lần sau mà như thế nữa là em sẽ, em sẽ … cắt bỏ luôn, anh không còn cả… cái cây nào đâu nghe chưa!”
Tom cười ha hả. Hai người cụng ly.
Đêm đó, không ai biết tới bông hoa hồng đã hy sinh giữa ngã tư đèn đỏ.
Chỉ có anh chồng Tom thở phào nhẹ nhõm, trong lòng tự nhủ:
“Valentine năm sau nhớ… mua hoa hồng sớm.
Và nhớ mỗi lần đóng mở cửa xe phải thật nhẹ nhàng…”

Phương Hoa
Valentine 2026

Có Một Tình Yêu

 

Hiên chủ nhà mời Phượng ra sau nhà uống chút rượu trong khi hai bà vợ của hai ông đang rủ nhau đi shopping. Đàn bà hầu như ai cũng thích shopping kể cả lúc đi du lịch hay đi chơi đâu đó họ cũng không chịu ngồi yên ở nhà.
Khi Phượng bước ra cái deck đã thấy Hiên bày xong chai rượu cùng 2 cái ly, đĩa sausage vừa hâm nóng và đĩa dưa leo muối chua trên chiếc bàn tròn có bộ ghế xinh đẹp.

Trời mùa Xuân buổi trưa mát mẻ với nhiệt độ khoảng 70 độ F.thật thú vị khi được ngồi ngoài trời nhâm nhi ly rượu ngon cùng với bạn hiền và thiên nhiên tươi đẹp.
Bây giờ Phượng mới ngắm kỹ cảnh trí cái deck nhà Hiên hơn. Hôm qua hai vợ chồng Phượng đến nhà bạn sau khi được sắp xếp chỗ ở trong căn phòng lịch sự vợ chồng Phượng chỉ thoáng nhìn cái deck sau nhà qua khung cửa kính nơi phòng ăn chứ chưa có dịp ra ngoài.

Phượng nhìn những chậu hoa bày trang trí nơi sát hàng rào deck làm bằng gỗ sơn màu trắng nổi bật những đóa hoa hồng đỏ thắm và nơi góc hàng rào một cái chuông gió lửng lơ đang nằm đợi gió. Phượng bật thốt lên:
- Hoa hồng và chuông gío…
Hiên bình thản:
- Hoa hồng và chuông gió có gì lạ đâu.
Phượng khẽ đáp:
- Tôi thích ngắm hoa hồng và nghe chuông gió trong gió.
- Ừ thì đẹp đấy, nhưng chiều nay tôi và anh ngồi đây để uống lai rai chứ chẳng phải ngắm hoa suông.

Hai người ngồi đối diên nhau mỗi người tay cầm ly rượu của mình và nói chuyện đời, nhưng cái chuông gió và những hoa hồng màu đỏ kia bất chợt làm lòng Phượng xao động. Có phải vì hơi men làm cho tâm hồn chàng lênh đênh? Có phải vì cảnh Xuân nắng đẹp gío êm và hoa xinh đã làm tâm hồn chàng thức dậy một kỷ niệm cũ ?
Hình bóng nào vừa thoáng qua và chưa chịu bay đi…
Uống cạn mấy ly rượu thì Hiên rủ Phượng vào nhà nghỉ ngơi nhưng Phượng nói:
- Anh Hiên cứ vào nhà nghỉ trưa đi tôi thích ngồi đây thêm một lát, không gian này đẹp quá.

Phượng ngả người ra ghế phóng tầm mắt nhìn ra những chậu hoa hồng có những hoa màu đỏ thắm xinh đẹp, lòng Phượng nhói lên một niềm thương nhớ, một niềm đau. Nàng đã đến và nàng đi đã bao năm..
Phượng rời vợ con đi vượt biên đến Mỹ định cư năm 1985, sau một thời gian ổn định cuộc sống độc thân tại chỗ nơi xứ người thì Phượng gặp Thương, từ lần gặp gỡ ban đầu hai người đã cảm thấy quyến luyến nhau và tình yêu đến nhanh như cơn mưa bất chợt đổ xuống mảnh đất khô cằn hai tâm hồn cô đơn khao khát...

Cha mẹ Thương đã mất trong chiến tranh, gia đình người chú họ thương tình đứa cháu bơ vơ đã cho nàng đi cùng chuyến tàu vượt biên và đến Mỹ sớm hơn Phượng vài năm.
Yêu nhau tưởng như không thể nào xa nhau nhưng một khoảng cách vô hình đã chia cách hai người.
Phượng kể cho Thương nghe về hoàn cảnh mình, chàng còn vợ và hai đứa con nơi quê nhà đang chờ mong và sẽ bảo lãnh họ sang Mỹ đoàn tụ.
Thương chấp nhận làm người vợ không bao giờ cưới của Phượng, nàng yêu chàng, được sống bên chàng ngày nào là vui ngày ấy.
Họ sống với nhau như đôi vợ chồng son trong một căn phòng apartment rẻ tiền nhưng có bàn tay khéo léo của Thương tổ ấm trở nên sạch đẹp và ấm cúng. Một chiếc giường rộng, một bàn ăn nhỏ, một khung bếp hẹp mà biết bao hạnh phúc đi qua từng ngày, từng mùa, từng lúc thời tiết ấm lạnh nắng mưa.
Căn phòng ở tầng trệt có một khỏang đất nhỏ sân sau đủ cho nàng trồng vài cây hoa hồng đỏ và treo bên hiên nhà một cái chuông gío. Hai thứ này nàng và Phượng cùng yêu thích

Mỗi chiều đi làm về Phượng thường vào bằng lối cửa sau nghe tiếng chuông gío reo và lướt mắt qua những đoá hoa hồng đỏ để quên đi những mệt nhọc của một ngày làm việc. Hoa hồng nở kéo dài từ mùa Xuân đến mùa Thu và chớm vào Đông, chỉ thực sự héo hon tàn tạ trong gió Đông lạnh. Nhưng tình yêu của họ dài đủ bốn mùa và hết năm này qua năm khác.
Thương nhiều lần thì thầm bên chàng:
- Hoa Hồng đỏ biểu tượng của tình yêu, điều đơn giản này cũng là tình em yêu anh .
Ngày xưa chàng và Yến yêu nhau cũng hẹn thề cũng quấn qúyt nhưng không đủ lửa đam mê như tình yêu của chàng và Thương.
Chàng và Yến đi đến hôn nhân, tình yêu và tình vợ chồng vẫn êm đềm. Yến đã thu vén tiền bạc để chàng đi vượt biên tìm tự do, chàng là cột trụ của gia đình, Phượng sẽ bảo lãnh vợ con sang Mỹ tìm cuộc sống mới mẻ và tương lai cho hai con, đó là mộng ước hai vợ chồng chàng đã xây đắp.

Hơn 6 năm kể từ ngày Phượng đến Mỹ mới được tin vợ con sắp sang Mỹ đoàn tụ.
Phượng đau đớn bị giằng co giữa tình vợ chồng và tình yêu với Thương, chàng không thể bỏ vợ con nhưng cũng không muốn chia lìa người mình yêu.
Có những ngã ba đường người ta không thể cất bước về một phía nào.
Phượng chỉ biết an ủi nàng và cả chính mình:
- Dù muốn dù không em phải quên anh, em sẽ lập gia đình và có những đứa con. Cố lên nhé Thương .
- Em chỉ có một tình yêu anh.

Phượng nghĩ đó là lời nói lãng mạn trong phút giây đắm say, thời gian sẽ là liều thuốc nhiệm màu nhất để phôi pha những ân tình, những kỷ niệm. Chàng luôn cầu nguyện cho người mình yêu sẽ có mối tình khác, sẽ trăm năm hạnh phúc.
Phượng đã thuê một căn nhà 3 phòng để đón vợ con sang.
Trước ngày vợ con Phượng đến Thương đã ra đi, ra đi biền biệt để Phượng không phải bận lòng.
Mối tình gìa nhân ngãi non vợ chồng khéo dài 3 năm bỗng chỉ là một giấc mơ…
Hôm Phượng ra phi trường đón vợ con vui ít buồn nhiều. Bên vợ con với bao trách nhiệm Phượng vẫn cảm thấy một nỗi trống vắng khó tả.
Chàng bắt đầu cuộc sống mới với vợ con cũ, Yến hội nhập vào cuộc sống ở Mỹ nhanh chóng, nàng càng ngày càng khác xưa, cô Yến hiền dịu khép nép bên chồng không còn nữa, nàng xông xáo lanh lợi và bon chen với người đời. Yến đã bĩu môi chê chồng:
- Anh qua Mỹ thời gian dài mà tài sản chẳng có gì, vợ con qua anh đón vào căn nhà cũ này, mà lại đi thuê nữa..Thảm qúa !
Phượng bị tổn thương vì bao công sức làm việc, sống tiết kiệm gởi tiền về cho vợ con của chàng đã bị vợ đổ sông đổ biển.

Yến đi học nghề làm nail, thành thạo nghề nàng mua tiệm làm chủ, mọi sự việc đều may mắn với Yến. Kiếm tiền càng nhiều Yến càng coi thường chồng, Phượng bỗng lép vế vợ lúc nào không hay.
Lạc lỏng trong tình yêu vợ chồng Phượng càng thương nhớ Thương, nàng đã yêu chàng không so sánh thiệt hơn, căn nhà thuê có 3 phòng là nơi Yến bất bình rẻ rúng nhưng căn phòng nhỏ bé apartment rẻ tiền đã là nơi hạnh phúc nhất của Thương.
Sau đó vợ chồng chàng đã mua một căn nhà mới rộng đẹp, mỗi khi có dịp đi qua khu apartment cũ Phượng thường dừng chân nhìn lại căn phòng của chàng và Thương ngày nào, tiếc nuối và bâng khuâng tự hỏi có ai trồng hoa hồng đỏ và treo chiếc chuông gió nơi góc vườn ấy không?.Có ai yêu nhau như chàng và Thương ngày ấy không?

Những năm qua Phượng vẫn nghĩ đến Thương dù chẳng thể thay đổi được cuộc đời nhau.. Thì ra tình yêu chàng dành cho Thương chưa bao giờ nguôi.
Hôm nay nhìn những chậu hoa hồng đỏ nhà Hiên, Phượng lại chạnh lòng và nhớ Thương qúa chừng. Hơn 10 năm xa nhau rồi có lẽ Thương đang bận bịu với cuộc sống bên chồng bên con, không biết có giây phút nào Thương nhớ đến chàng?…
Phượng đang lơ mơ ngủ thì tiếng Yến oang oang ngay bên cạnh:
- Trời ơi, hết chỗ ngủ sao mà anh nằm đây hả, hả ?
Phượng mở choàng mắt, hình bóng Thương vụt biến mất khi trước mặt chàng là Yến đưa chàng trở về thực tế:
- Ngoài này mát mẻ anh uống tí rượu rồi ngủ quên…
Yến khó chịu
- Người gì mà chỗ nào cũng ngủ, tới nhà người ta anh phải lịch sự chứ
Phượng đã quen với những lời đanh đá của vợ. Khi không thể thay đổi được điều gì đó thì người ta đành chấp nhận sống với nó, như người bệnh sống với bệnh, như người đi biển đi sông sống cùng với sóng to, thác lũ.…
Yến ngoe nguẩy đi vào trong nhà và ra lệnh:
- Anh vào mà sửa soạn, chúng ta đi ăn cùng với anh chị Hiên..

***
Ngày cuối cùng ở nhà bạn, vợ chồng Phượng mời vợ chồng Hiên đi ăn cơm chiều để tạm biệt.
Họ đến một nhà hàng Việt Nam ăn bữa cơm ngon, vui vẻ thân mật.
Ăn xong khi mọi người đứng lên sắp sửa ra về thì giữa những người khách đi lại qua bàn ăn chị Hiên đã nhận ra ai đó chị reo lên:
- Thương ơi…có phải em đó không?
Phượng giật mình vì cái tên đã từng vang vọng trong trái tim chàng từ qúa khứ cho đến bây giờ……
Người phụ nữ trẻ đi bên cạnh đứa bé trai đã dừng chân lại bên chị Hiên và cũng mừng rỡ:
- Chị Hiên, em đây. Không hẹn mà gặp chị vui qúa…
- Hai mẹ con em đi đâu mà lạc vào nhà hàng này?
- Hôm nay em có công việc qua đây…
Chị Hiên ríu rít quay ra giới thiệu:
- Coi như duyên hạnh ngộ, tôi đã gặp lại các bạn cũ cùng một lúc. Đây là vợ chồng anh Phượng chị Yến là bạn hàng xóm xưa ở Việt Nam, còn đây là mẹ con Thương cô bạn hàng xóm nay của chúng tôi tại thành phố này, Thương đã dọn nhà đi nơi khác chỉ cách nhau một tiếng lái xe mà cả năm nay chúng tôi mới gặp lại nhau..

Phượng run người như đang lên cơn sốt và Thương cũng đang sững sờ nhìn chàng. Họ cũng là người xưa của nhau, họ đã nhận ra nhau
Yến vô tình và xã giao:
- Vợ chồng tôi hân hạnh được biết chị Thương
- Vâng, Thương cũng hân hạnh được biết anh chị .
Hỏi thăm nhau vài câu xong chị Hiên nhanh nhẩu:
- Thôi hai mẹ con Thương vào bàn gọi bữa ăn đi rồi về kẻo trời tối. Chị cũng đưa khách về nhà, sáng mai họ có chuyến bay sớm..
Mọi người chào nhau, Phượng vẫn bàng hoàng nhìn Thương, chàng thấy đôi mắt nàng nhìn chàng tuy cố tạo ra bình thản mà vẫn bối rối đượm buồn và hình như sắp sửa đẫm lệ.
Phượng là người bước đi chậm nhất, chàng chưa nói được với Thương một lời tao ngộ nên chân bước đi không đành, nhưng chàng yên lòng Thương cũng đã có gia đình con cái, có một bến bờ cuộc đời như chàng từng mong muốn.

Bất giác chàng quay đầu nhìn lại và thấy Thương vẫn đứng sững nơi đó đang dõi nhìn theo chàng, nàng cũng chưa nói được lời tao ngộ với Phượng. Hai người chỉ cách nhau một khoảng cách vài bước chân mà xa nhau vời vợi
Vừa đi ra chỗ đậu xe chị Hiên vừa kể:
- Cô Thương này dễ thương như cái tên của cô ấy. Ngày Thương mới về đây thuê một căn nhà nhỏ cuối đường khu nhà tôi, chúng tôi đã là bạn bè hàng xóm khá thân, cô vừa dọn đi nơi khác cho gần chỗ làm việc mới.
Anh Hiên chợt nhớ ra vội xen vào nói với Phượng:
- Đấy, đấy là cô bạn đã tặng hoa và chuông gió cho cái deck của nhà tôi mà anh đã thích. Lúc nãy tôi quên không kể cho cô Thương món qùa cô tặng đã thêm người thưởng ngoạn.
Ôi, một chút tri kỷ chẳng ai quên. Phượng bối rối tưởng như mọi người đã đọc được tâm trạng của chàng lúc này với Thương. Chàng gượng cười:
- Thế gian này cả vạn, cả triệu người thích hoa hồng và nghe chuông gió .
Yến thẳng thừng:
- Trồng hoa đẹp mắt thật đấy nhưng tôi vẫn thích những gì thực tế hơn, vì thời tiết không cho phép nên tôi trồng một cây chanh trong chậu mùa đông phải bê vào garage vất vả lắm..
Chị Hiên ngạc nhiên:
- Chị Yến thích cây chanh đến thế.!
- Chỉ vì tôi thích món thịt gà luộc ăn với lá chanh, lá mọc ra .không kịp cho tôi hái nữa đó.
Mọi người cười ồ vui vẻ và dường như quên chuyện cô Thương. Phượng băn khoăn tìm cách để được nhắc đến tên nàng:
- Cô Thương tặng anh chị Hiên hoa và chuông gió để khi cô đi xa anh chị vẫn nhớ đến cô..
Chị Hiên gật gù:
- Ừ nhỉ…thỉnh thoảng ra deck nhìn hoa nhìn chuông gió tôi vẫn nghĩ đến Thương, đến hai mẹ con cô ấy…
Giọng chị Hiên chợt bùi ngùi:
- Ngày Thương về đây bụng mang dạ chửa, Tôi đoán cô có một chuyện tình dang dở chắc là rất đẹp nên cứ ở vậy nuôi con đến bây giờ, thằng bé mười tuổi rồi chứ ít gì, mấy lần tôi có ý định làm mai giới thiệu cho Thương một người đàn ông tốt nhưng cô ấy nói nửa đùa nửa thật em chỉ lấy người nào giống y như người cũ của em hoặc là không bao giờ. Thì ra có tình yêu bất diệt đi cùng với thời gian.

Phượng từ bàng hoàng này đến bàng hoàng khác, mỗi lời nói của chị Hiên làm chàng ngạc nhiên và đau đớn thắt ruột thắt gan. Chàng nhớ những ngày cuối trước khi chàng đoàn tụ với vợ con, chàng và Thương càng quấn quýt bên nhau, linh tính cho chàng biết thằng bé là kết qủa của những lần ái ân đầy nước mắt mà nồng nàn say đắm ấy. Vậy mà lúc nãy chàng chưa kịp nhìn kỹ thằng bé.
Yến tỏ vẻ ngưỡng mộ:
- Phải là một mối tình thắm thiết và tri kỷ lắm họ mới chung tình đến thế..
Phượng thẫn thờ lập lại:
- Phải là một mối tình thắm thiết và tri kỷ lắm họ mới nhớ nhau đến thế
Bốn người đã ra xe. Ngay lúc này Phượng bỗng thấy mình lại đứng ở ngã ba đường.

Chàng muốn chạy lao vào trong nhà hàng để đến bên Thương ôm gọn nàng trong vòng tay yêu thương, để thốt lên hàng vạn lời nhung nhớ và rồi Thương sẽ âu yếm cầm tay chàng chạm vào tay thằng bé kia để hai cha con nhận ra nhau.
Nhưng chiếc xe anh Hiên lái đã lăn bánh, vợ chồng Hiên và Yến lại vui vẻ nói về một đề tài nào đó.
Chiếc xe tăng tốc độ chạy nhanh về phía trước mà tâm hồn Phượng tràn ngập thương yêu lẫn khổ đau đang tuyệt vọng chạy ngược về phía sau nơi nhà hàng có hai mẹ con Thương còn ngồi trong đó.

Nguyễn Thị Thanh Dương
(Jan. 4, 2026)

Thứ Sáu, 13 tháng 2, 2026

Như Gió Qua Thềm - Thơ: Vĩnh Chánh - Thực Hiện: Phạm Anh Dũng & AI

Thơ: Vĩnh Chánh
Thực Hiện: Phạm Anh Dũng & AI


Tâm Nguyện Cuối Năm



Tết đến điểm tô đậm sắc hương
Cho đời thêm vị cõi vô thường
Trong khi cuộc sống đầy gian khó
Là lúc con người chịu nhiễu nhương
Thời thế xoay vần không đoán được
Cơ trời biến hóa biết đâu lường
Chào mừng năm mới mang hy vọng
Hạnh phúc về nguồn dưới ánh dương.

Lâm Hoài Vũ

Dec 28 , 2025
 

Mùa Xuân Và Mẹ

  

Thức giấc giữa khuya ôm nỗi nhớ
Trông về quê Mẹ lệ sầu tuôn
Chiều Xuân ấm áp chiều thơ dại
Tiếc nhớ lòng con chất ngất buồn!

Chuông vọng giao thừa đêm quạnh vắng
Chợt nghe xao xuyến buổi đông tàn
Những chiều lặng lẽ hồn se thắt
Đất lạ quê xa, cảnh phụ phàng!

Hạt muối thăng trầm, ơn của Mẹ
Thay Cha vất vả đêm ngày lo
Thăm con “Tù binh” đau lòng lắm
Con biết Mẹ buồn chẳng nói ra!

Mấy chục năm dài xa tuổi Mẹ
Cuộc đời dâu bể chẳng còn Cha
Nay no đủ không còn Cha Mẹ
Ơn Mẹ chưa đền lệ xót xa

Tị nạn xứ Người chăn nệm ấm
Mà sao buồn tủi bước bơ vơ
Chiều 30 lòng cô đơn quá
Hoang lạnh trong con mắt lệ mờ

Con chẳng thiết chi ngày tháng nữa
Một đời tẻ nhạt còn gì vương?
Mặc ai tô điểm đời hư ảo
Thương mảnh hồn đơn, lạnh bước đường!

Mặc Khách

Xuân Xưa Cảm Tác

  

( Ảnh: Tác Giả)

Hôm nay đã là ngày rằm tháng chạp âm lịch, con trăng này là con trăng cuối cùng trong năm, chỉ còn nửa tháng nữa thôi là năm hết Tết đến. Giờ này nơi quê nhà, chắc hẳn thiên hạ đang tưng bừng sắm sửa chuẩn bị đón năm mới trong tâm trạng háo hức rộn ràng chớ không như người Việt tha hương viễn xứ, tết đến trong im lìm lặng lẽ buồn tênh không kèn không trống, không chút không khí báo hiệu ngày xuân cho nao nức xôn xao lòng người. Trót đã mang thân vong quốc tị nạn, nhập gia tùy tục, đời sống hằng ngày phải hội nhập theo chân người bản xứ, mọi nghi lễ tập tục truyền thống khi xưa của dân tộc mình giờ đây chỉ còn là trong tưởng niệm ngậm ngùi...

Quê người chẳng có ngày xuân
Chẳng hương hơi Tết, chẳng xuân trong lòng
Cách ngăn cả một biển đông
Quê hương bỏ lại, xuân hồng chẳng sang

Thương về xuân cũ bẽ bàng
Thiêng liêng truyền thống son vàng đã xa
Từ ngày biệt xứ xa nhà
Còn đâu Nguyên Đán tết ta thuở nào


Đầu xuân nâng chén rượu đào
Chúc nhau phúc lộc dồi dào quanh năm
Du xuân hái lộc đầu năm
Phố phường áo mới tung tăng dập dìu


Dáng mai khoe sắc yêu kiều
Pháo rền hy vọng tin yêu cho người
Nàng xuân e ấp nụ cười
Đất trời hòa quyện niềm vui chan hòa


Xuân xưa cả một quốc gia
Xuân này riêng chỉ mình ta cộng đồng
Lạc lòai xuân chẳng ấm nồng
Bồi hồi quê cũ chạnh lòng xuân xưa…


Người Phương Nam

Thưởng Xuân

 
(Song điệp độc vận) 

TỴ mãn hạn rồi NGỌ tiếp Xuân

Đào Mai khoe sắc đón chào Xuân

Hân hoan Hoa nở Hoa mừng Tết

Hý hửng Hoa cười Hoa chúc Xuân

Hoa Bướm tung tăng mê hưởng Tết

Bướm Hoa nhảy nhót mải chơi Xuân

Bên nhau Hoa Bướm cùng vui Tết

Vạn Vật hà hê thưởng thức Xuân!!


Camthành Jan 15th, 2026,

Tha Nhân 


Lỏng Tay Chuông Mỏ

 

Cuối năm, quên chuyện đi chùa
Cất đâu chiếc lá vẽ bùa hộ thân
Nhớ rồi: Trên Núi Mùa Xuân
Trên cành mai trắng, dưới tầng mây xanh

Thế sao em lại hỏi anh
Em không muốn đến chùa thanh vắng người
Anh là hộ mệnh bùa thôi
Vẽ hoa trên lá thơ, rồi thả đi

Cuối năm mơ mộng điều chi
Lá bùa yêu viết những gì vậy em
À, thơ thì phải … hay thêm
Và anh đừng để nhịp tim sai nhiều

Tim sai nhịp tại em yêu
Chứ anh bỏ ngỏ tim nhiều năm nay
Lá bùa tình tự đắm say
Mõ chuông đừng để lỏng tay gõ lầm …

Rancho Palos Verdes 7 - 2 - 2026
Cao Mỵ Nhân

Bính Ngọ Ơi!

(Ảnh: Tác giả)

Là lũ chúng tôi đấy, những con “ngựa” sinh năm Bính Ngọ 1966.

Năm đầu tiên bước vào ngưỡng cửa cấp ba, chúng tôi còn ngơ ngác, nhìn nhau …phòng thủ nhiều hơn là thân thiện . Bởi đó là  năm lớp 10, vừa mới chia tay bạn bè, thầy cô của mái trường cấp hai, lại nghe nói lớp 10A1 năm nay sẽ là “Lớp Điểm” dành cho những học sinh được tuyển thẳng từ lớp 9 lên lớp 10 và những học sinh đạt điểm cao trong kỳ thi lên lớp 10 .

Nhưng tuổi trẻ vốn dĩ năng động, lại có máu “ngựa” hăng hái nên chúng tôi mau chóng phá bỏ những ngập ngừng xa lạ ban đầu, từ mùa Xuân đầu tiên của năm ấy. Trường tổ chức liên hoan văn nghệ, lớp tôi ngoài vài mục đơn ca là phần hợp ca kèm hoạt cảnh Hội Nghị Diên Hồng. Suốt hai tuần tập dợt sau giờ học, là những trận cười đau bụng, khi nhóm đóng vai ông già bà cả đi tham dự Hội Nghị Diên Hồng phải diễn y như thiệt, nhưng hễ nhìn thấy chàng lớp phó cầm loa bắt đầu tiết mục, ngân nga: “...Toàn dân nghe chăng, sơn hà nguy biếnhận thù đằng đằng, biên thùy rung chuyển…” là chúng tôi không nhịn được cười . Rồi nhóm hợp ca, khi thấy nhóm “ông già bà cả” còng lưng run rẩy đi dự Hội Nghị thì bật cười ha hả, không thể nào cất tiếng ca: “Kìa vầng hồng bừng chiếu trên đỉnh núi, ôi Thăng Long khói kinh kỳ phơi phới…”! Cứ vài lần như thế, chàng lớp trưởng ra lệnh mọi người phải diễn tập nghiêm túc vì trời đã về chiều tối, còn phải về nhà. Tôi về nhà, vừa ăn cơm vừa nghĩ đến cảnh tập dượt mà tủm tỉm cười một mình. Chưa chính thức đến ngày biểu diễn mà chúng tôi đã gần gũi như tự bao giờ. Sau chương trình văn nghệ toàn trường, mỗi lớp tự liên hoan Tết với nhau. Lớp tôi kéo lên sân thượng trường, là nơi ở của thầy Chủ Nhiệm, thầy người Quảng Nam, món Mì Quảng do mẹ một bạn trong lớp nấu, lần đầu tiên tôi ăn món này vừa lạ vừa đùa vui với bạn bè nên món ăn bỗng ngon tuyệt vời.

Chúng tôi, bầy ngựa non mười tám tuổi
Thức hay mơ đều thấy chuyện thiên đường
Đời vẫn nên thơ dù có lúc buồn
Lòng mở sẵn những ngày vui rạo rực

Như thế đấy, suốt ba năm cấp ba, 10A1-11A1-12A1 và vài năm sau nữa khi đã ra trường, chúng tôi vẫn giữ phong tục sáng mồng ba Tết, lớp trưởng và nhóm điều hành lớp, sẽ xuất phát, đi vòng vòng chúc Tết gia đình các bạn trong lớp, từ sáng sớm cho đến chiều, đoàn người ngày càng đông, chúng tôi sẽ kéo nhau đi chúc Tết Thầy Chủ Nhiệm, sau đó cả đám lại kéo nhau ra trung tâm Sài Gòn, chơi Thảo Cầm Viên, Tao Đàn, xem ca nhạc, và lần nào cũng kết thúc tại một quán hủ tíu về khuya trước khi chia tay ai về nhà nấy.

Rồi thời gian trôi đi, sau khi ra trường, kẻ vào Đại Học, Cao Đẳng, người đi làm, nỗi nhớ thương lớp cũ trường xưa chưa bao giờ phai nhòa. Chúng tôi vẫn tiếp tục gặp nhau, những buổi picnic tại Núi Bửu Long mùa hè, thăm nhau ngày xuân, số lượng người tham gia dần dần rơi rụng vì cuộc sống mưu sinh, vì gia đình, và cũng có vài bạn “rơi rụng” đúng theo nghĩa đen, vì bệnh hoạn hiểm nghèo, và đau lòng hơn có bạn bỏ xác ngoài Biển Đông trên con đường vượt biển tìm tự do. 

Những con ngựa năm xưa, nay đã không còn trẻ nữa, mỗi đứa lưu lạc một phương trời, kẻ ở Mỹ, Canada, Úc, Châu Âu, mà dù đông nhất vẫn còn ở lại Việt Nam cũng tản mát khắp chốn, mỗi lần hẹn gặp nhau không phải là chuyện dễ dàng.

Thời gian qua đi có trở lại bao giờ! Biết tìm đâu những tháng ngày như Hồ Dzếnh: “Đời đẹp quá, tôi buồn sao kịp ?” và như Hoàng Thi Thơ: “Tìm đâu những ngày chưa biết yêu? Chỉ biết thấy lòng nhớ thương nhiều!”??
 
Nếu con “ngựa” trong “Vết Thù Trên Lưng Ngựa Hoang” ( Phạm Duy- Ngọc Chánh) chỉ mong về đến bến sông xưa, “cởi mở lòng ra với cõi đời”, thì lũ chúng tôi, tuy không phải là bầy ngựa hoang đàng, nhưng cũng mang trên lưng những dấu vết nhọc nhằn, đôi lúc giữa dòng sông đời hối hả, chỉ ước ao được quay về khúc sông xưa của tuổi học trò mộng mị, dẫu biết rằng đó chỉ là mộng thôi .

Đến lúc cứ ngỡ như chẳng còn cơ hội hàn huyên tếu táo với bạn bè thì may mắn thay, thời đại công nghệ bùng nổ, chúng tôi vui sướng “ngồi lại với nhau” như chung lớp học ngày xưa qua Group Facebook 12A1, còn gì hạnh phúc bằng.

Lúc đầu mới thành lập nhóm, chỉ gần chục người, nhưng chưa đầy một tháng, các bạn khác lần lượt gia nhập, lên đến con số hơn 30 người, dù chưa phải là đầy đủ sĩ số lớp như xưa, nhưng cũng gọi là đông đảo, nhộn nhịp .

Chúng tôi lại tíu tít như tuổi mười tám. Gọi nhau “mày tao” như “khi xưa đôi ta bé ta chơi”, trêu đùa chọc ghẹo, nhắc lại kỷ niệm ba năm dưới mái trường. Có bạn còn vẽ lại sơ đồ lớp, ai ngồi chỗ nào, bạn nào có tật xấu gì, thầy cô nào có những thói quen, bí mật gì … được chúng tôi “bơi móc” ra đầy đủ . Chúng tôi đưa lên Group những tấm hình thuở ấy, những trang “lưu bút ngày xanh” cũng có người còn giữ được, những kỷ vật vô giá của tuổi học trò. 

Có bạn khơi lại những câu chuyện tình “anh theo Ngọ về” của lớp, đề tài này hào hứng nhất, vì chúng tôi hầu hết ai cũng tuổi Ngọ, ai cũng muốn “xí” (mơ đi cưng!) bài Ngày Xưa Hoàng Thị (Phạm Thiên Thư- Phạm Duy)  là của riêng mình, thế là có ngay… Ngày Xưa Nguyễn Thị, Trần Thị, Lê Thị, Võ Thị, Bùi Thị … rồi say sưa sống lại những khoảng thời gian hạnh phúc vô tư ấy:

Chúng tôi mơ những cánh đồng vô tận
Gió bụi làm đẹp lứa tuổi thanh xuân
Vó ngựa dập dồn không mỏi bước chân
Lòng hối hả như dòng sông cuồn cuộn chảy

Tuổi đời thêm chồng chất, lớp Bính Ngọ nay vẫn là những con người ấy, nhưng chín chắn hơn, trưởng thành nhiều hơn.

Giờ đây, lớp chúng tôi vinh dự có một Linh Mục Công Giáo (trước đây là chánh xứ Phú Trung, Tân Bình và hiện nay chánh xứ Phú Hạnh, quận Phú Nhuận) . Có những chàng và nàng bác sĩ, kỹ sư, doanh nhân thành đạt, kinh doanh thành công. Có chàng bên Úc lập nên nhóm từ thiện Bàn Tay Nhân Ái dành riêng cho lớp và những bạn bè cùng trường cũ. Điều lệ và mục tiêu rõ ràng, các thành viên hải ngoại đóng niên liễm 200 đô một năm, các thành viên ở Việt Nam đóng niên liễm 2 triệu VNĐ một năm, đó là quỹ để giúp cho các trẻ em bị ung thư tại bệnh viện Ung Bướu Gia Định hoặc bệnh viện Nhi Đồng Sài Gòn. Đã hơn 8 năm cho đến nay, nhóm từ thiện hoạt động không ngừng, điều lệ ban đầu dường như chẳng ai nhớ, vì ai có bao nhiêu góp bấy nhiêu, có khi chưa đến hạn kỳ niên liễm, các “mạnh thường quân” của lớp vẫn thỉnh thoảng rót tiền vào quỹ những số tiền lớn, nhỏ, và như thế, Bính Ngọ chúng tôi vẫn luôn sát cánh bên nhau, lúc họp mặt ngoài đời theo từng nhóm khi có dịp, hoặc họp mặt online trên Facebook 12A1 và Facebook Bàn Tay Nhân Ái .

Năm nay, Bính Ngọ 2026, chắc hẳn nhiều chàng và nàng Bính Ngọ 1966 khắp nơi đang xao xuyến bồi hồi, ngẩn ngơ nhìn tuổi Xuân trôi qua . Bài viết này xin tặng cho tất cả Bính Ngọ và cho Bính Ngọ lớp tôi với tình yêu và kỷ niệm thời mắt sáng môi hồng, vì lần tới Bính Ngọ sẽ là năm …2086.

Viết tới những dòng chữ này, tôi nhận được tin, có một bạn Bính Ngọ từ San Jose vừa bay về Việt Nam và lớp có buổi họp mặt tại nhà xứ giáo xứ Phú Hạnh, quận Phú Nhuận, của Cha Joseph Lê (một trong những Bính Ngọ 12A1). Nhìn những tấm hình các bạn quây quần vui vẻ, trong đó có tấm hình ổ bánh với hàng chữ “ Mừng Họp Mặt 12A1-Xuân Bính Ngọ 2026” mà Cha Joseph nói hài hước là “ Mừng lục tuần của chúng ta”, khiến lòng tôi nao nao nhung nhớ .

Cuối cùng, là bài thơ “Bính Ngọ tôi”, viết riêng cho “chàng Bính Ngọ” cùng lớp năm xưa:

Những Mùa Xuân Phai

Ai vừa nhắc Bính Ngọ 1966?
Mười tám đôi mươi xanh lắm cuộc đời
Đường vào yêu như một cuộc  dạo chơi
Tôi vụng dại mất người từ dạo đó

Khi còn trẻ hồn ta là nắng gió
Mong manh như nắng sớm với mưa chiều
Nên khi người chưa kịp ngỏ tiếng yêu
Tôi đã vội đi tìm tình yêu khác

Tôi đâu biết đã vô tình dẫm nát
Nụ hoa tình hé nở một đêm xuân
Người đã vì tôi thương nhớ bao lần
Tình trong trắng tuổi học trò hoa bướm

Ôi ngắn ngủi những mùa xuân mới lớn
Đã tàn phai, bể dâu mấy nẻo đường
Chợt bàng hoàng nhớ lại một người thương
Êm ái quá mùa xuân trong ánh mắt

Nhưng mà thôi, tình đầu không có thật
Như khói sương tan biến tự bao giờ
Cảm ơn người cho một mối tình thơ
Làm kỷ niệm dù bụi mờ năm tháng

Rồi hôm nay có người vừa mới nhắc
Tôi bâng khuâng xao xuyến để được gì ?
Những mùa xuân vẫn quanh quẩn về, đi ..
Nhưng Xuân Mộng không bao giờ đến nữa !!!

Xuân Bính Ngọ 2026

Kìm Loan


Xuân Ân Tình


Mỗi lần dịp Tết lễ lộc, chị Tuyên đều email mời vợ chồng tôi cùng các bạn bè gần hai mươi cặp đến nhà ăn uống vào những ngày cuối năm; mọi năm chúng tôi đều tham gia, nhưng năm nay chúng tôi từ chối vì trùng với ngày bên ông bà sui gia làm party nội ngoại, con cái cháu chắt.

Mời không được ngày đó, chị Tuyên lại đổi sang hôm sau, chúng tôi cũng bận vì những party dài dài kế tiếp đã được lên lịch chật kín cả mấy tháng trước, chị Tuyên đành hẹn tôi một buổi trưa đem đồ đến tặng:
-Chị sẽ ghé ngang qua em để tặng em chút đồ vào dịp Tết Giáng Sinh và đầu năm mới nhé!
-Em cám ơn anh chị rất nhiều, đừng mất công đem đồ đến em trong lúc ngoài đường đầy tuyết, trơn trượt, em hiểu tấm lòng anh chị rất quý em, em rất ngại…
-Không có gì cả đâu em, chỉ một chút thôi, là tấm lòng của anh chị nghĩ về em, nhờ em mà anh chị có được căn nhà này, nó mang lại niềm vui, hạnh phúc cho cả đời anh chị và các cháu… Chị không bao giờ quên sự giúp đỡ của em…
-Nếu không có em, anh chị cũng được những người khác làm trong nhà bank giúp đỡ thôi mà, em đâu có công ơn gì đâu mà năm nào anh chị cũng đem đồ tặng em, em rất ngại đó ạ!
-Em khiêm nhường quá đó thôi, em còn nhớ không, hồi đó lương của hai anh chị vẫn không đủ mức nhà bank cho mượn tiền, anh chị gọi cả dòng họ ra để endorses cho mình mà không ai chấp nhận, chỉ có em đã bầy vẽ chỉ cách cho anh chị mới pass được cái hồ sơ, nếu năm đó không mua được thì sau này lại càng không mua được nữa, rate lên cao, giá nhà, đời sống mắc mỏ, đã vậy chú Thanh lại ra riêng thì làm sao mà có đủ tiền chứ; mà căn nhà này đâu phải nó đứng yên chờ mình, không mua được lúc ấy là có người vớt liền, căn nhà này ở ngay vị trí đắc địa, gần chợ búa, trường học, gần metro, bus, ảnh đi làm có mười phút tới sở, chị đi làm tiệm ăn cũng cách đó có khoảng mười lăm phút đi bộ, có tưởng tượng là trưa nào chị cũng ghé về nhà làm đồ ăn cho buổi chiều rồi mới quay trở lại tiệm làm việc tiếp đó em, mấy đứa nhỏ buổi trưa ghé về nhà ăn cơm…Tiện hết sức!
-Vâng, em chia vui với anh chị,
-Gặp được căn nhà vừa ý, cũng như duyên may gặp được người để gắn bó cả đời… Nên mỗi lần hai anh chị ngồi nói chuyện với nhau là nhớ đến ơn của em đã giúp cho anh chị rất nhiều.
-Cũng đã năm năm qua rồi, anh chị đã có nơi yên để ở, anh chị cũng đã trả ơn cho em nhiều lắm rồi, em vô cùng cám ơn, đừng khách sáo năm nào cũng đem quà đến cho em, em cảm thấy “tội lỗi” lắm luôn!
-Em đừng nghĩ vậy nhé, anh chị quý em đó thôi, đừng nghĩ là chị trả ơn em hay gì hết nhé, thực sự tụi này muốn chia sẻ niềm hạnh phúc của mình, cũng muốn giữ tình thân chị em mình với nhau mà!

Từ chối mãi không được, tôi đành nhận gặp chị một buổi trưa, tiện chị đi chợ ghé qua nhà tôi tặng chút quà tết. Tôi cũng vội vàng sửa soạn một chút “lại quả” gởi lại cho anh chị và các cháu cho vui.

***

Cách đây năm năm, hồi tôi còn làm chuyên viên ở khâu “hưu trí và tiết kiệm” ở nhà bank khá lớn ở Montreal, Canada, là một trong những nhân viên đạt chỉ tiêu về tiền tiết kiệm, được giám đốc nhà bank rất nể; thời gian ấy, tôi như diều gặp gió, tung hoành bay phất phới mà những người trong cộng đồng đều biết tiếng tăm. Ai có khó khăn gì hay đến gặp tôi, không phải vì thế mà tôi lên mặt làm khó họ, ngược lại, tôi tìm đủ mọi cách để giúp họ thoát ra được cơn hiểm nghèo và giúp họ đạt được mục đích trong cuộc sống.

Một ngày đầu mùa đông, tuyết bắt đầu rơi nhẹ, tôi đang ngồi trong phòng làm việc, dán mắt trên máy tính theo dõi những hồ sơ của khách hàng, cô thư ký người Lebanese xuất hiện ở ngưỡng cửa phòng:
-Lyly ơi, cô có rảnh để gặp cặp vợ chồng ông Trần không?… Họ không có lịch hẹn với cô, nhưng … lại nhất định đòi gặp cô!

Tôi nhìn đồng hồ trên máy, lúc đó là 2:15 trưa, tôi không có hẹn với khách hàng nào sau giờ này cả, định bụng sẽ để dành thì giờ này để xem lại những hồ sơ của khách mà hôm qua tôi đã gặp; lưỡng lự một chút chưa kịp trả lời, ông khách đã đứng ngay sau lưng cô thư ký, phòng làm việc của tôi là căn đầu tiên sát phòng chờ của khách, khuôn mặt ông mang nét người Hoa, nhưng ông nói bằng tiếng Việt:
-Tôi xin cô, … xin cô hãy nhín chút thì giờ gặp chúng tôi nhé, tôi có điều rất quan trọng muốn nói… Xin mang ơn lắm!

Cả tôi và cô thư ký đều ngước mặt nhìn ông ta, chưa hiểu tại sao ông ta lại có thể tự tiện chạy vào phòng tôi mà chưa có ai mời, thái độ như cầu khẩn như thế; cô thư ký nhìn tôi như dò hỏi, tôi đứng lên gật đầu chào:
-…Vậy mời ông bà vào!
Ông quay qua gọi vợ, rồi cả hai khúm núm trước mặt tôi, ông gỡ chiếc mũ len xanh xỉn màu cũ kỹ trên đầu xuống, xoắn vào giữa lòng bàn tay, đầu tóc dựng lên:
-Chào cô Lyly, chúng tôi thật hân hạnh được cô tiếp đón mà không có hẹn với cô trước… Chúng tôi thật gấp quá…

Ông để lên bàn tôi một tập hồ sơ dầy, hai vợ chồng ngồi xuống chiếc ghế đối diện với chiếc bàn dài của tôi, chị vợ không nói lời nào, ánh mắt lo lắng van lơn, còn anh chồng kể lể với giọng của người Hoa rất sõi tiếng Việt:
-Chúng tôi không có công băng với ngân hàng ở đây, nhưng sẽ mở công và chuyển hết tất cả những tiền nong và quỹ tiết kiệm đến đây. Chúng tôi muốn mua nhà trên đường x, khu vực này rất tốt, nhưng cái chúng tôi muốn là được ở gần trường cho con cái đi bộ đến trường học, khu an ninh để các con tôi quen với môi trường sống tốt từ lúc các cháu còn nhỏ tuổi….

Tôi ngồi yên nghe ông bà Trần Tuyên kể cuộc sống khó nhọc từ khi đến đất nước lạnh giá này với giọng bùi ngùi, xúc động, họ có đem theo một số tiền dành dụm bán nhà đất bên quê hương, mong được có cuộc sống tự do, luật pháp đàng hoàng; anh chị này chỉ hơn tôi vài tuổi nhưng vì đi làm đầu tắt mặt tối, từ sáng sớm đến tối từ khi còn trong nước nên nhìn họ tưởng đã lớn tuổi lắm.

Trong hồ sơ đem đến cho tôi, tôi thấy có những tờ giấy từ những nhà banks khác từ chối không cho vay tiền vì thu nhập của cả hai quá thấp so với số tiền muốn vay, họ không biết tiếng Mỹ lẫn Pháp nên chả hiểu gì cả, tưởng là chuyển đến nhà bank khác thì sẽ được nhận.

Tôi giải thích cặn kẽ cho họ hiểu, và nói:
-Nếu anh chị có những số tiền đầu tư ở đâu thì đem hết giấy tờ đến đây, hoặc ai giúp đỡ tiền bạc, vay mượn như thế nào xin hãy đem hết cho em xem, em sẽ giúp cho nhé, chứ nếu chỉ có tiền thu nhập của anh chị, anh làm công cho hãng sửa xe, chị làm tiếp viên cho nhà hàng Tàu thì chắc chắn không thể đủ tiền mua nhà 600k đâu ạ, cho dù anh chị có đổi 10 cái ngân hàng khác nhau cũng không ai cho vay tiền hết…
-Cô giải thích tôi mới hiểu, những nơi khác họ nói nhiều quá, tôi không có ai giải thích đầu đuôi nên không biết rõ, họ từ chối chúng tôi thẳng thừng luôn đó cô, bởi vậy chúng tôi nghe nhiều người nói có cô là Việt Nam làm ở đây nên vội vàng mang hết hồ sơ đến cô, tụi tôi vô cùng mang ơn cô nếu cô giúp được cho tụi tôi mua nhà, có chỗ cho tụi nhỏ ở nha cô!

Thấy anh chị chân thành và là người đồng hương, tôi muốn hết lòng giúp đỡ, ba tôi hồi còn sống đã chẳng phải dạy dỗ chúng tôi “ăn ở có đức, mặc sức mà hưởng”còn gì; hoàn cảnh của anh chị này cũng như gia đình tôi đã từng xây dựng cơ đồ ở xứ người bằng hai bàn tay trắng đó sao.

Anh chị Tuyên bề ngoài ăn mặc rất giản dị, chiếc áo khoác ngoài mùa đông cũng sờn vải và đầy mùi dầu mỡ của nhà hàng Tàu mỗi lần đến gặp tôi, nhưng những khoản tiền tiết kiệm thì rất dồi dào làm tôi vô cùng ngạc nhiên. Tôi chắc chắn rằng với khoản tiền tiết kiệm đã hơn giá trị phân nửa căn nhà rồi thì không có nhà bank nào có thể từ chối được cả. Đã có lần tôi hỏi:
-Tại sao ở những nhà bank cũ mà chị xin vay tiền, sao không đem những giấy tờ chứng minh khoản tiền tiết kiệm này đến cho họ xem, để họ biết anh chị có tiền để dành nhiều như vậy, họ sẽ đánh giá tài chính mình tốt thì mới cho mượn tiền được chứ?
-Họ nói nhanh quá, tôi không hiểu họ cần cái gì, cũng không ai làm thông dịch cho tôi, mà muốn nhờ người thông dịch thì phải lấy ngày hẹn khác mới được, khi có ngày hẹn rồi thì tôi lại không xin nghỉ được, tôi sợ căn nhà sẽ sớm vào tay người khác; bởi vậy khi nghe người ta nói ở đây có người Việt là tôi phóng đến ngay!… Tôi thực sự mê căn nhà đó lắm cô biết không, cô xem cái listing này đi… Không những nó nằm ở nơi đắc địa mà còn gần nhà của bà má nuôi của ổng từ khi lọt lòng ở nước mình nữa đó, nhờ bả gọi nên tụi tôi mới biết căn nhà đó rao bán, tụi tôi mà mua được thì mấy đứa nhỏ đi học về buổi trưa hay chiều cũng được bà nội nuôi để mắt trông dùm, chạy qua chạy lại gần nhau tốt lắm!
-Em đã xem qua hồ sơ của anh chị rồi, sẽ xem lại kỹ hơn và trình lên cấp trên phê duyệt, anh chị không lo nhé, về ngủ yên đi, hai ngày sau em sẽ phone lại và cho biết kết quả.
Chị ngước mắt lên nhìn tôi, đôi mắt long lanh nước, hai bàn tay ghì chặt lấy mép áo khoác ngoài, vẻ van lơn:
-Cô ráng giúp giùm tụi tôi nhé, cho tụi nhỏ có chỗ ở tốt, có trường tốt…Tôi mang ơn cô suốt đời!
-Không có gì đâu chị, chị cứ về ngủ ngon, giữ gìn sức khỏe, em sẽ làm hết sức mà!

***
Hai ngày sau, khi có kết quả tốt, tôi vui mừng khôn xiết, muốn gọi anh chị ấy để báo tin vui, thế nhưng phone mãi vẫn không gặp được chị Tuyên, phone qua anh cũng không thấy ai cầm máy, tôi đành để lại lời nhắn:
-Xin hãy đến văn phòng gặp em chiều nay lúc 6:00 sau khi anh chị xong công việc nhé…Có tin vui!

Hôm ấy là thứ năm, ngày tôi trực đến 8:00 tối. Khoảng 6:15 tôi nghe tiếng phone reng, cô thư ký báo tin cho biết là ông bà Trần đã đến với một người đàn ông nữa, em trai của anh Tuyên, tên Thanh, đợi tôi ngoài phòng khách.

Tôi đứng lên đi ra đón ba người vào. Vào đến phòng, Thanh ngồi ở ghế bên cạnh, còn hai vợ chồng ngồi đối diện với bàn làm việc của tôi; tôi sung sướng, mặt mày hớn hở, tuyên bố ngay tin vui cho mọi người:
-Anh chị sắp làm chủ nhà rồi đó! Hồ sơ của anh chị đã được chấp thuận. Chúc mừng anh chị nhé!

Tôi giang tay ra định ôm lấy họ để chúc mừng, chị Tuyên vội vàng cúi người xuống, mở một túi đen đem theo bên mình, lôi ra hai chai XO để lên bàn và một phong bì dày cộm, tôi ngạc nhiên mắt mở to, nhìn ba món quà trên bàn với giá trị quá lớn, tim tôi đập như trống trong lồng ngực, anh Tuyên lên tiếng:
-Vợ chồng tôi có chút ít tấm lòng gởi biếu cô LyLy ăn Tết…
Chị Tuyên tiếp lời chồng:
-Không là bao nhiêu so với công lao của cô đã giúp đỡ tụi tôi, chúng tôi xin mang ơn cô cho đến suốt đời này…

Tôi nhìn sững hai người, lần đầu tiên trong 20 năm đi làm, tôi chưa có ai tặng cho những món quà quá sức giá trị như thế, cũng chưa bao giờ muốn trở thành người lạm dụng chức quyền để nhận lấy những món quà đắt tiền, tôi tưởng tượng như mình là những tên quan chức hối lộ mà ba đã từng kể tôi nghe khi ông còn tại chức ở Việt Nam, có những kẻ mua quan bán chức, lợi dụng chức quyền để hối lộ, ăn trên ngồi trốc thiên hạ, bóc lột dân đen… Tôi cảm thấy như bị xúc phạm, lòng tự trọng bị tổn thương, họ lấy tiền để mua chuộc tôi, hay để cám dỗ tôi!?

Người tôi bỗng run lên, giọng nghẹn lại, những giọt nước mắt túa ra như mưa từng giọt, chảy xuống khắp mặt tôi, hai vợ chồng và cả Thanh hốt hoảng, đứng dậy vây quanh tôi, hỏi dồn dập lo lắng:
-Cô LyLy… cô LyLy… cô… sao… vậy? cô… có mệt không?
Tôi nhẹ nhàng lắc đầu, không biết phải giải thích ra sao, một lúc sau tôi mới lên tiếng run run:
-Các anh chị… tưởng là tôi… ăn hối lộ hay sao chứ?! … Tưởng lấy tiền ra để dụ tôi sao? Tôi…
-Không không đâu! Cô hiểu lầm chúng tôi rồi, chúng tôi mang ơn cô, không có gì đền đáp được ơn này nên chúng tôi tìm đồ tốt đến biếu cô, chứ đâu có hối lộ gì đâu chứ! …Cô đừng nghĩ vậy nhe!
Tôi chỉ vào bao thư đặt trên bàn:
-Vậy chứ đây là gói gì đây?
-…Là gói tiền!
-Tiền là hối lộ đó! … tôi không nhận đâu, hãy đem ra khỏi văn phòng tôi đi! Ở đây có luật…cấm…

Thanh lúc này mới lên tiếng, nửa đùa nửa thật:
-Cô LyLy đây rất thẳng tính và dễ mến mà tôi chưa từng gặp, cô cho tôi cái cảm nhận đầu tiên … muốn làm tri kỷ với cô đó! … Anh chị tôi muốn tặng cô hai chai XO này là thật vì muốn san sẻ niềm hạnh phúc của mình cho những người xung quanh, mà cô là người trực tiếp giúp họ….Còn cái gói mà cô nói “hối lộ” đó, là số tiền 15k, anh chị tôi muốn bỏ vào công băng mới mở của họ để trả tax và mọi thứ phát sinh sau khi mua nhà; cô LyLy hiểu hơi “nhanh” quá đó thôi!
Khuôn mặt chị Tuyên lúc này giãn ra, vui vẻ:
-Hồi đầu tiên gặp cô LyLy là mình mến lắm vì dễ thương và tính tình ngay thẳng, cô rất hay giúp đỡ mọi người mà không muốn người ta trả ơn, nhờ vậy mà cô được tiếng tốt và chúng tôi những người mang ơn càng nhớ ơn cô hơn nữa… Cô sẽ là người coi công cho tụi này đến 30 năm sau khi trả xong cái nhà luôn có phải không? Tôi tin tưởng cô và sẽ coi cô như người nhà vậy, cô cho phép nhé.

Lúc này tôi mới thở ra nhẹ nhàng, xấu hổ:
-Em… xin lỗi đã … hiểu lầm, em làm việc ở đây để giúp đỡ mọi người, nhất là người đồng hương mình, em không muốn vì thế mà bị người ta nói là ăn hối lộ hay tham quà cáp biếu xén của khách hàng đâu, ở đây mỗi người đều có một chỉ tiêu, ai đạt được thành tích thì ngân hàng sẽ thưởng cho mình bonus vào cuối năm; rượu bánh, trái cây hoặc những món quà nhỏ, tụi em có quyền nhận, nhưng những “phong bì” thì tụi em không được phép nhận đâu, giám đốc nhà bank biết sẽ đuổi ngay đó! Mà riêng em cũng không muốn mình bị mang tiếng nữa, các anh chị hiểu không? Em chỉ xin giữ một chai XO coi như món quà giao hữu giữa mấy anh chị em mình là nhiều rồi…
Năn nỉ tôi mãi vẫn không được, họ đã đem về một chai.

Ngày ăn tân gia, vợ chồng anh chị Tuyên mời tôi và cô thư ký đến tham dự, nhà bank đã gởi một chậu hoa glaieul trắng với một chai rượu champagne lớn trong hộp gỗ có hai chiếc ly dài làm quà mừng; ngôi nhà cottage rộng rãi khang trang, có sân cỏ sau nhà rộng, phía trước có Fountain nước phun thật đẹp. Các con chị Tuyên chạy đuổi nhau cười vang, thật hạnh phúc.

Chúng tôi vui vẻ ăn uống, nói chuyện cho đến khuya, tôi được mọi người quý mến, anh chị Tuyên giới thiệu tôi với họ hàng, bạn bè chị, khi tôi ra về, họ còn cố nhét tặng lại tôi thêm một chai XO nữa cho đủ cặp, rồi gói cho tôi một bịch thật to đồ ăn mà tôi không có thì giờ ăn vì phải giao thiệp, làm quen thêm với những khách hàng tiềm năng trong buổi tiệc.

Từ ngày đó tới nay, năm năm trôi qua, bốn lần đến nhà họ vào dịp lễ cuối năm, căn nhà luôn vang tiếng cười vui, căn nhà mà anh chị ấy nói luôn đem lại điều may mắn, tài lộc; chị Tuyên đã mở một tiệm phở nhỏ, đặt cơm tháng ở basement, có cửa ra vào riêng, bán nhỏ cho những người quen biết; hai đứa con đã lên bậc trung học, siêng năng, học giỏi. Mỗi lần có chuyện gì về ngân hàng đều phone gọi tôi như người trong gia đình:
-Cô Lyly ơi, năm năm hết term rồi, anh chị nên lấy thêm term nữa cố định hay tự do? Tiền hưu trí của tụi này lên bao nhiêu rồi? … Anh chị may mắn có duyên quen em, mấy người bạn chị vào nhà bank gặp em, cũng khen em hết lời… Đúng là một người làm quan cả họ được nhờ!
-Dạ chị và các bạn chị quá khen thôi, em cũng như những nhân viên ngân hàng khác, chỉ có cái là mình là người đồng hương thôi…. Để mai đi làm lại, em sẽ xem rate ra sao rồi mời anh chị đến nói chuyện cho ra ngô ra khoai trước khi ký tên nhe.
-Cám ơn cô quá chừng, không có cô thì làm sao mà tụi này có ngày hôm nay…

***
Bóng xe của anh chị Tuyên khuất sau con đường chính vào nhà tôi, khệ nệ xách những món quà của anh chị ấy vừa biếu vào nhà, nào là kẹo chocolate, cặp bánh chưng, gói mứt, cặp rượu, gói trà xanh thơm.
Tôi nhớ câu chị hay nói đầu môi mỗi lần tôi từ chối nhận quà:
-Mình là người đồng hương mà em, đừng ngại nhé!

(Montreal, 31Dec25)
Sỏi Ngọc