Thứ Tư, 15 tháng 8, 2018

Xuân Đán 春旦 - Chu Văn An




春旦                          Xuân Đán

寂寞山家鎮日閒, Tịch mịch sơn gia trấn nhựt nhàn,
竹扉斜擁護輕寒。 Trúc phi tà ủng hộ khinh hàn.
碧迷草色天如醉, Bích mê thảo sắc thiên như túy
紅濕花梢露未乾。 Hồngthấp hoa tiêu lộ vị can.
身與孤雲長戀岫, Thân dữ cô vân trừơng luyến tụ
心同古井不生瀾。 Tâm đồng cổ tỉnh bất sanh lan.
柏薰半冷茶煙歇, Bá huân bán lãnh trà yên yết,
溪鳥一聲春夢殘。 Khê điểu nhất thanh xuân mộng tàn.
朱文安                     Chu Văn An
***
Dịch Nghĩa:
Sớm Xuân

Nhà trên núi vắng vẻ, suốt ngày thảnh thơi,
Cửa phên nghiêng chắn hơi lạnh nhẹ .
Màu biếc mây trời làm đắm say
Hoa hồng ngậm sương chưa tan
Thân như mây cô đơn lưu luyến núi
Lòng như giếng cổ không gợn sóng
Khói thông tan, trà hết khói
Một tiếng chim bên suối làm tan giấc mộng xuân

Dịch Thơ:Sớm Mai Đầu Xuân

Ngày nhàn hạ trên non lều vắng
Cửa trúc phên nghiêng chắn gió hàn
Trời trong cỏ biếc ngút ngàn
Hồng dầm sương sớm chưa tan lệ tràn
Thân tựa mây núi ngàn lưu luyến
Sóng lòng như cổ giếng lặng căm
Hương phai trà nguội khói tan
Chim kêu trong suối mộng tàn giấc Xuân 


Mailoc
***
Dịch Nghĩa:
Suốt ngày nhàn hạ rảnh rổi với ngôi nhà quạnh quẽ vắng lặng ở trên núi nầy. Chiếc cửa tre xiêu vẹo ôm ấp lấy căn nhà che chắn bớt cái cơn lạnh nhè nhẹ đang lan tỏa. Nhìn xuống xa xa bãi cỏ non xanh biếc, bầu trời cũng xanh biếc như ngất ngây say. Những đóa hoa hồng lên trên cành rực rỡ với các giọt sương còn lóng lánh chưa khô. Tấm thân ta như đám mây đơn lẻ kia cứ mãi quyến luyến không nở rời đỉnh núi, và lòng ta thì đã khô cằn như chiếc giếng xưa kia đã không còn dậy sóng nữa. Những nhánh tùng bách cháy tàn nửa vời lạnh lẽo, trà thuốc cũng đã cạn rồi. Những con chim bên khe vổ cánh bay tiếng kêu oang oác làm chợt tỉnh giấc, mộng xuân cũng tàn lụi theo luôn.

Diễn Nôm:

Nhà tịch mịch núi cao nghe vắng vẻ,
Cửa phên tre nghiêng ngã lạnh lan tràn.
Trời như say thảm cỏ biếc mênh mang,
Hoa đỏ thắm đầu cành sương chưa ráo.
Thân nầy tựa như mây còn luyến núi,
Lòng thì như giếng cạn sóng đà an.
Lửa tắt trà khô thuốc hết đêm tàn,
Chim oang oác giật mình tan giấc mộng!

Lục bát:

Nhà cao vắng vẻ an nhàn,
Cửa tre xiêu vẹo lạnh tràn gió đông.
Trời xanh đồng cỏ mênh mông,
Ngậm sương mấy đóa hoa hồng nở xinh.
Thân như mây nổi linh đinh,
Lòng như giếng cạn không sinh sóng hời.
Đêm tàn lửa tắt trà vơi,
Chim kêu tỉnh giấc một trời xuân mơ!

Đỗ Chiêu Đức
***
Sớm Xuân

Núi cao nhà vắng thanh nhàn
Phên thưa gió lạnh lan tràn giá đông
Trời pha sắc cỏ xanh đồng
Sớm mai long lánh hoa hồng điểm sương
Thân đây mây luyến núi vương
Lòng như giếng cạn sóng dường lắng tan
Trà vơi lửa tắt canh tàn
Chim kêu tỉnh mộng ngỡ ngàng giấc xuân

Kim Oanh
***
Xuân Sớm

Vắng vẻ căn nhà núi hưởng nhàn
Phên tre xiêu vẹo lạnh tràn lan
Mênh mông bãi cỏ xanh biêng biếc
Bát ngát sương hoa đỏ chứa chan
Đỉnh núi mây ngàn trời quyến luyến
Lòng nương giếng cạn đất bình an
Trắng đêm lửa tắt trà vơi hết
Chim chóc hồn xuân giấc mộng tàn

Mai Xuân Thanh
Ngày 11/08/2018
***

Sáng Xuân

Nhà bên núi dìu hiu,lòng thanh thản
Hơi lạnh lan,phên cửa chắn len vào
Màu da trời biêng biếc,cỏ xanh xao
Sương mai sớm chưa tan,hồng ngậm giọt
Thân khách tựa mây đơn lưu luyến núi
Cơn sóng lòng như giếng cổ nằm phơi
Trà thuốc cạn,lửa thong khói tan rồi
Bên suối vắng,tiếng chim tàn Xuân mộng

Song Quang
***
Sáng Đầu Xuân

Núi cao, nhà vắng, sống an nhàn
Phên nứa vẹo xiêu tránh lạnh sang
Ngây ngất trời say màu cỏ biếc
Long lanh hoa ửng giọt sương lan
Thân như mây lẻ ôm non thẳm
Lòng tựa giếng cằn cạn sóng loang
Lửa rụi, khói tan, trà nguội lạnh
Chim kêu thảng thốt mộng phai tàn.

Phương Hà

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét