Thứ Tư, 31 tháng 12, 2025

Long Hồ Vĩnh Long Chúc Mừng Năm Mới 2026!

  


Năm 2025 đủng đỉnh dời chân
Mau lên nhé đừng phân vân ở lại
K​ẻ​o năm 2026 ​​lo ngạ​i
Trễ phút giây pháo đại đã sẵn s​àng
Rượu Champagne chuẩn bị nổ vang
​Chú​c nhà nhà được an khang​ vui vẻ
Cầu mong bình yên, sức khoẻ
Thanh thản tâm thân tươi trẻ sống đời
Long Hồ Vĩnh Long chúc khắp nơi
Năm Mới hạnh phúc đẹp ngời sắc hương!

Kim Oanh
Melbourne 2026

Chúc Mừng Năm Mới 2026



Nhân mùa Lễ Tết năm 2026 dương lịch và năm Bính Ngọ âm lich, 
xin có đôi lời để chúc mừng quý Anh Chị và gia đình

Chúc Mừng Năm Mới 2026 / Bính Ngọ

Kính mừng anh chị mọi điều may,
An lạc thân tâm tới mỗi ngày,
Ngủ kỹ ăn ngon và khỏe mạnh
Để cùng có mặt trên trang này. 

Nguyễn Tích Lai


Niềm Mơ Mới

(Tranh Sơn Dầu: Họa Sĩ Đặng Can)

Hè đã sang gió xuân chừng ve vãn
Hay chăng lòng mang chán vạn niềm vui
Bên thềm mới dậy mùi hương cỏ biếc
Hương đất trời hòa quyện thỏa hoài mong

Này nắng mới xuân đời vừa mới mở
Buổi đầu ngày nắng sớm chuyển mùa sang
Và cứ thế nắng ơi đừng tắt nắng
Gió thì thầm chưa vội ngả chiều hôm

Rạng rỡ như chim trời giang rộng cánh
Gõ cửa lòng thả mộng gạ niềm mơ

Kim Phượng
2026


Chúc Xuân Bính Ngọ

 

Xuân đến an vui khắp mọi nhà
Tưng bừng pháo nổ khắp gần xa
Nhà nhà phúc lộc tràn hoa nở
Hội Xuân rực rỡ tiếng hoan ca

Chúc quý cao niên nhiều điều vui
Sức khỏe thiên ban, bệnh tật lui
Gia đình, con cháu tươi như hội
Công thành danh toại, suốt năm tươi

Chúc thế hệ sau mê lịch sử
Yêu nước, thương nhà, nhớ quê xưa
Miền Nam đích thực là Tổ Quốc
Yêu người tráng sĩ, quý anh thư

Chúc Người Việt Nam tình kết đoàn
Bắt tay gầy dựng lại giang san
Làm cho đất Việt càng rạng rỡ
Muôn năm tiếng Việt vẫn âm vang.

Chu Tất Tiến.

Hoa Xuân

 

(Chúc mừng Năm Mới 2026)

Kìa cánh hoa tươi nở đón chào
Xuân về gió nhẹ áng mây cao
Khoe dáng bên thềm tươi sắc thắm
Chập chờn ong bướm ở bên rào...

Giã từ giá lạnh biệt mùa đông
Vạn vật bừng lên dưới nắng hồng
Nắng dịu ban mai đời ấm lại
Trả lại màu xanh đã đợi trông...!

Hoa đẹp cho đời thêm thắm tươi
Màu hoa sắc thắm dáng yêu đời
Cành hoa gởi tặng thay lời ước
Niềm vui an lạc đến muôn người.....!

Ngư Sĩ

Chiều Cuối Năm

 

Chiều cuối năm mây giăng sầu viễn xứ
Biết về đâu quê cũ biệt mù xa
Gió mùa đông lạnh lùng thân cô lữ
Nhớ làm sao hình dáng mẹ tôi già.

Chiều cuối năm bước qua đường trơn trợt
Lá ngập tràn tuyết phủ trắng bờ xa
Lòng bất chợt tưởng chừng viền khăn trắng
Thời quê hương ly loạn mắt lệ nhoà!

Chiều cuối năm ở đây sao vắng vẻ
Bạn tri âm phiêu lạc ở phương nào?
Đời lưu vong mịt mờ bao năm tháng
Ngắm trời xa hồn dậy những cơn sầu!

Chiều cuối năm nhớ thương người chiến hữu
Một thuở nào lăn lóc gió mưa sương
Máu đã đổ đỏ hồng ngoài chiến địa
Hiến cuộc đời trung liệt với quê hương!

Nay thương phế dật dờ nơi xứ cũ
Đang nhọc nhằn lê bước khắp ngã đường
Luôn cúi mặt tấm thân gầy ủ rũ
Tại quê nhà cam chịu nỗi đau thương!.

Chiều cuối năm hồn đau đời phiêu lạc
Mắt mỏi mòn tưởng vọng hướng trời xa
Tìm núi sông với nương đồng bát ngát
Dẫu ngàn năm vẫn đẹp cảnh quê nhà!

Hàn Thiên Lương


Độc Ẩm

 

Mới hai ly rượu đã ngà ngà
Trại vắng, rừng hoang, chỉ một ta
Gió thổi ào ào đâu bến miễu
Cây khua rắc rắc lối rừng già
Buổi trưa chẳng biết là trưa mấy?
Trời tối không hay đã tối ha?
Nước chảy mịt mùng hoa khế rụng
Đêm dài. Ai mới nói? Xuân qua

Vinh Hồ
1993
(Trích trang 132, thi tập Ẩn Dật của Vinh Hồ)

Chúc Tết Thân Hữu

 

Xướng:

Chúc Tết Thân Hữu


Tiếng pháo Giao Thừa ý nở hoa
Chúc mừng năm mới đến muôn nhà
Vạn điều may mắn nhiều tài lộc
Thịnh vượng an bình rộn tiếng ca
Phước lộc vun đầy thêm tuổi thọ
Cháu con thành đạt rạng phong gia
Tết này năm mới vui như hội
Hạnh phúc tràn dâng đẹp thuận hòa.

Lâm Hoài Vũ
***
Họa.- Mừng Xuân Bính Ngọ


Giao thừa Bính Ngọ pháo bông hoa
Tỏa sáng không gian chúc mọi nhà
Vạn sự hanh thông đời toại nguyện
Trăm điều thuận lợi sống hoan ca
Gia đình hạnh phúc niềm mơ ước
Xã hội yên bình rạng quốc gia
Tiễn rắn đuổi xui mong thịnh vượng
Mừng Xuân nước Việt sớm an hoà .

Tuyến Lê Sydney
Dec 31-25

Lời Nguyện Cuối Năm



Xướng: Lời Nguyện Cuối Năm

Năm tàn tháng lụn, ước tương lai
Thay đổi cuộc đời không giống ai
Đã bị sói mòn vì đố kỵ
Còn do thù hận bởi ganh tài
Kẻ này lên mặt, ta cầm trịch
Người nọ xưng tên, tớ thủ đài
Lạy Chúa xin thương và giải hóa,
Giúp toàn thế giới tránh nhân tai!


Thái Huy 
12/31/25
***
Họa:

Lời Chúc Sáng 01/ 01 /2026

Đông đã qua rồi, xuân đáo lai
Chúc toàn nhân loại cõi trần ai
Gia đình hạnh phúc như mơ ước
Công việc hanh thông hợp sức tài
Đời mãi vui tươi dường trẫy hội
Tính thôi hung hãn tựa lên đài (*)
Chiến tranh kết thúc, ngừng tang tóc
Khí hậu ôn hòa hết họa tai.

Sông Thu
( 01/01/2026 )
(*) Lên võ đài tranh hơn thua

Tờ Lịch Cuối Năm

 

Tờ lịch cuối năm rơi chậm
nâng niu nỗi nhớ muộn màng
chút gì trong gió chiều hôm
hương người năm cũ về gom nắng tàn

Da khô nứt vết thời gian
dấu răng ngày nọ vẫn hằn tháng năm
đâu môi ngậm ngải tìm trầm
trong hơi thở nín đã trăm năm buồn..!

Mấy lần trên nụ hoàng hôn
mà nghe đêm trở những bồn chồn xưa
tay ôm gối mộng đã thừa
sao da thịt vẫn mùi chưa phấn rời

Bây giờ tôi lại tìm tôi
trên bờ môi thuở mùa rơi mắt người
chút yêu thương chút ngậm ngùi
năm tàn theo nhánh thời gian cuối trời...

Durham, North Carolina
Nguyễn Vĩnh Long

Bài Thơ Bỏ Nửa Chừng


Còn đâu khoảng mươi ngày nữa là đã hết năm 2025. Vậy là thêm mươi ngày nữa là trọn 50 năm buổi tan trường không tính trước. Lần đó, cây điệp già ở một góc sân chưa kịp đơm hoa, tập vở còn đầy trang bỏ trống...

Và như vậy cũng là thêm mươi ngày nữa là đủ tròn 25 năm buổi tái ngộ của những người không hẹn ước, sau 25 năm mịt mù bóng chim tăm cá. Lần đó, ngay giữa xứ người chẳng chút ruột rà, y như một bầy chim vở tổ, dẫu bạt gió ở đâu đâu, dưng không rồi cũng tìm được lối quay về... Buổi đó có rất nhiều tiếng cười. Và không ít tiếng khóc. Thật ra, những giọt nước mắt lần đó chỉ là hoa trái của một mùa màng quá đổi nghịch thường. Niềm vui quá độ biến thành nỗi nghẹn ngào. Vâng, đời sống quả ư là kỳ hoặc. Người ta như những con rối quay cuồng theo một lực kéo siêu nhiên. Dẫu có nấn níu cách mấy rồi cũng xuôi tay. Vậy đó mà bỗng dưng tay bắt mặt mừng.... mà nước mắt rưng rưng !

Cuộc đời quả là bí hiểm !

50 năm trước, lịch sử xoay chiều. Cả một dãy đất phía Nam chuồi vào bóng tối. Kẻ sa vào địa ngục. Người lặn lội thiên nhai. 5 năm. 10 năm. 20 năm. 25 năm. Thời gian lẵng lặng xuôi theo từng ngày. Từng ngày một. Mạnh ai nấy bương chải. Bặt tăm. Biệt tích. Cả một chuổi dài hình xưa bóng cũ lặng lẽ trở thành kỷ niệm. Thứ kỷ niệm nhét cất kỹ trong từng ngõ ngách của trí nhớ, thứ trí nhớ thường hay bội phản. Thế giới mở ra, rộng đến hết cở. Người đi, đi tới chỗ mới mà chẳng biết rồi ra thế nào, chỗ mới. Quê hương khóa lại, bít bùng. Người ở lại, ở lại chỗ cũ mà cũng chẳng biết rồi ra thế nào, chỗ cũ.

Vậy đó mà hai mươi lăm năm trôi qua. Có lần ở một nơi không phải quê nhà, buồn tình thả rong ngọn bút mà rằng “ hai mươi lăm năm nói nghe gọn bâng như một hơi thở hắt mà thật ra hai mươi lăm năm dài lắm, dài dằng dặc”... tới nỗi không biết phăng đâu ra đầu giây mối nhợ, những thân tình đã có lúc tưởng chừng như ruột thịt. Nói dưng không thì nghe ra như thần thoại mà thật tình thử hỏi đã có mấy ai liệu được sẽ có một ngày... một ngày tung tóe thân sơ như đám lá thu cuối mùa gặp ngày gió lớn. Những chiếc lá, vâng, những chiếc lá một khi lìa cành y như gởi mình vào cõi vô định. Lề đường. Hè phố. Bãi cỏ. Bờ sông. Và tệ hơn nữa có những chiếc rơi xuống giữa dòng, nước cuốn phăng chẳng biết đâu là bờ bến. Và con người, con người sau cơn đại nạn, đã có khác gì những chiếc lá kia đâu. Thảm cảnh của người ở lại. Và thảm cảnh của những kẻ ra đi... Đã có biết bao nhiêu chuyện buồn không muốn nhớ. Vậy sao muốn quên mà làm như cứ lại không đành.

Cả một thời nhiễu loạn khi súng đạn chỉ mới vừa im tiếng thì ác tính lại được thời lên tiếng. Những trại giam bên trong rào gai. Và những trại giam không rào cản. Người ta sống thu mình như những con ốc ma. Lắm khi, quen biết cũng làm ra mặt lạ.

Từ đó, người ta mất nhau như bọt bèo khi trời làm sóng gió. Người chết đã chết. Kẻ cùm gông đã mất dấu trong những trại giam. Lơ láo sót lại, người lội bộ băng rừng, rừng chông gai rắn rít. Người ngộp thở dưới những hầm ghe sông đi biển, biển sóng dập gió vùi ganh đua với cướp bóc. Vậy mà ai bỏ đi được thì đi, sống chết cách nhau chưa đầy một hơi thở hắt.

Vậy đó mà người ta mất nhau. Cha mẹ con cái, anh em bạn bè, thầy trò như những mảnh tinh cầu thất lạc sau cơn nổ hồng hoang. Vũ trụ thì vốn không bờ không bến. Đã tưởng là vĩnh quyết.

Phải vậy thôi đâu. Thảm kịch chỉ một lần mà hậu quả thì vô tận. Người kẹt lại, dẫu sống phần xác mà hồn coi như đã chết. Người bỏ đi dẫu xém qua bờ cõi chết có vói được tới đất sống, rồi vẫn sống với hồn đã chết, như vốn đã từ khi.
....................................................
...............................
...........

Xảy cái, sau chín-ngàn-một-trăm-hai-mươi-lăm ngày đêm biền biệt, qua một cuộc điện thoại viễn liên người ta nghe lại một vọng âm của quá khứ. Tiếng hỏi han, nghèn nghẹn... Rồi rủ rê, ân cần...

Em xa đâu, bỗng gọi. Hun hút mấy tầng đời...

Đã 25 năm qua từ sau cơn thất tán, mọi thứ của cải trong hồn hao hớt đến gần như trống hoác kiểu như kẻ bị tán gia bại sản. Nhất là thứ có thời đã được tôn vinh là giá trị tinh thần. Từ mớ chữ nghĩa đã được tổ tiên chắt chiu suốt mấy ngàn năm chật vật đến mớ kiến thức bá nạp học lóm tứ phương bỗng chốc rồi như hết xài. Sau cơn vật vã của tù đày thân xác và lộn lạo văn minh của đời tị nạn, lòng rồi rỗng như không. Cùng với thứ mặc cảm vong quốc của kẻ thất phu, đã bỏ đám đông, chọn về sống ở một ngoại ô, thưa thớt người quen nhiều kẻ lạ. Ra đường, vẫn thường hay cúi mặt, lách mình mà đi. Ngày mười, mười một, mười hai tiếng đồng hồ vật vã kiếm ăn, đêm về y như có lần đã bộc bạch... đêm-về-gối-đầu-lên-sầu-mà-ngủ.

Vậy đó mà ngày tháng kéo nhau qua lũ lượt. Cái mất thì đã mất. Chút cặn cáo cũng héo hắt rồi rơi rụng theo từng bước quẩy mặt của thời gian. Tưởng đã phận bày. Vậy mà sao rồi chỉ một lời thăm hỏi lẫn chút ngại ngần, dưng không như dựng lại cả một thời thân ái cũ. Ờ những-ngày-thân ái-cũ tưởng đã đoạn đành. Vậy mà mấy chốc, cả một chuổi kỷ niệm đã hóa thạch bỗng như động đậy, rượt đuổi ngược thời gian, kêu réo, gọi bầy... Hóa ra mớ hình sương bóng khói vẫn lúc thúc theo quanh, chỉ chực hờ khều gọi...

Cũng lạ, có ngắn ngủi gì đâu, đã hai mươi lăm năm... một phần tư đời người nếu nói như người xưa... trăm năm một kiếp. Vậy mà rồi rộn rã như mới hôm qua hôm kia. Cả một dãy quá khứ chìm đâu không biết khi không rồi quẩy sóng trồi lên. Từ cái thời làm học-trò-không-sách-vở-cầm-tay đến lúc làm thầy cũng không-trên-tay-sách-vở. Từ “hippy” đến “bụi đời”, từ những ngày “trốn học” đến những ngày “dạy học”, từ “lề đường” đến “bục giảng” rồi lại “lề đường”... làm như mỗi thứ đều có chỗ đứng của nó. Nhất là mỗi thứ làm như là ruột thịt của nhau, thứ này là đầu mối của thứ kia dẩn tới thứ nọ. Cả một quá vãng trổi dậy, kêu đòi... hãy sống lại, dù sao. Rồi như một hệ thống dây chuyền... Chuyện không đầu không đuôi nối nhau thành... chuyện. Lớn lên giữa thời súng đạn mà vẫn cặp kè sách vở. Đã vậy còn được hưởng không ít hoa trái của cuộc đời. Suốt một tuổi mới lớn không phải con nhà giàu mà cứ làm như... công tử không bằng. Chuyện học hành thi cử thì coi như cũng vừa vừa phải phải. Ngược đời là cứ mê hai tiếng “bụi đời”, thích đi lang bang cho ra vẻ giang hồ, kết giao với mấy tay du côn.... mà trong đầu thì cứ chăm bẩm lời thầy cô và cha mẹ. Vậy mà mọi sự rồi cũng hanh thông. Kể cả ba cái chuyện nhằn nhện, lấp ló ở bên ngoài cửa lớp.

Cho đến lúc phải trả bớt nợ đời rồi ra cũng không hổ thẹn. Dẫu lắm khi quen tật bung thùa, cũng đã hết lòng làm cái việc mà hồi xưa gọi là gỏ-đầu-trẻ. Giữa một đám gái-trai chưa đủ lớn mà không còn nhỏ, đem mớ văn thơ và triết lý cũ mèm, chữ nghĩa và ý tình chẳng ăn nhằm gì hết với thực tế của thời súng-đạn-lên-ngôi... Rõ là rù quến em út lãng quên thực tại với đủ thứ sắt máu mà cái đám-người-lớn đã bày ra bất kể. Cho dẫu có vẻ viễn vông, ít ra thầy trò cũng có đôi lúc... thoát trần, tạm quên đi tiếng mìn, tiếng súng nổ dòn như tiếng rủa xả, tiếng la ó biểu tình của đám sinh-viên-phản-chiến-no-cơm-rửng-mở ở Sài Gòn, cũng như tạm quên đi cái chợ gạo-châu-củi-quế ở ngay bên ngoài cổng trường... Kể ra cũng có thể coi như là những... giờ-ra-chơi ngay giữa thời-buổi-của-những-kẻ-sát-nhân*. Thầy trò mặc tình mà mơ mộng, lội ngược thời gian, quay về với ba cái thế kỷ đã xa mù xa mịt... Thầy trò đã dắt nhau tìm về chiêm ngưỡng những tài hoa của dân tộc, đã cùng nhau chắt chiu cái ĐẸP cái THIỆN ngay giữa lúc cái ÁC cái XẤU đang ngày đêm quậy phá. Giữa những cặp mắt vừa hết ngây thơ nhưng chưa hề dày dạn, láp lánh một niềm tin sáng lán đã làm phát khởi những bài giảng hết lòng... Từ đó, những năm đó dẫu đã hai mươi lăm năm qua vẫn đủ sức gợi lại miếng ngọt ngào của tiếng “dạ thưa” trong và ngoài lớp học, đủ nồng để mặn lại giọt nước mắt buổi bất ngờ gặp thầy cũ vừa được thả ra khỏi trại tù-cải tạo, đủ hồn nhiên để sống lại một niềm tin đã gãy đổ từ sau buổi tan trường lần chót... Ờ mà kể sao cho hết những ân tình ân nghĩa đã nhận lại dù thời gian đứng trên bục giảng đếm chưa quá năm ngón tay. Kể cả từ đất đai sông nước và người địa phương, ngay sau lúc buổi giặc về ! Bấy nhiêu đó đã đủ chưa để thu xếp một chuyến đi. Đi-tìm-lại-thời-gian-đã-mất ! **

Ngày đó, tháng đó, năm đó, ở một thành phố có nắng vàng và biển xanh, dẫu đã mòn gót lưu vong vẫn còn hoi hóp chút niềm tin lãng mạn, người thầy chỉ mới có 5 năm thâm niên dạy học đã “được”cải tạo ngót 700 ngày đêm vì dạy-học-trò-đậu-tú-tài-để-đi-sĩ-quan-đánh-phá-cách-mạng”, cộng thêm hai mươi năm lang bạt xứ người, đã quày quả đi tìm lại quá khứ. Trong sự xúc động tột cùng.

Buổi đó, phố xá không quen mà sao chừng không lạ. Ngoảnh đi ngoảnh lại rồi ai nấy như cũng quen nhau. Sau 25 năm hồn-ai-nấy-giữ, những phận đời lưu lạc tứ phương đã tìm về, rộn rã không khác gì buổi tựu trường xưa khi đời chưa dâu bể. Phút chốc họ như sống lại tuổi thời gian đẹp nhất của một đời người. Mặc kệ hai mươi lăm năm trễ nãi, lòng họ bỗng chốc như quày lại tức khắc thời học trò áo trắng. Phút chốc như sạch trơn mọi oan khuất, mọi tức tưởi. Phút chốc như chỉ có những buổi sáng buổi chiều ở một thị trấn ven biển, nơi có những bầy hải âu cánh trắng bay tới bay lui... Và nhất là có ngôi trường trung học ở cuối một con đường vắng hoe, xuyên qua một cánh đồng trống gió. Hôm đó, ở một góc công viên thành phố, những cặp mắt thiếu nữ xưa đã bớt vẻ rụt rè, những mái tóc dài bỏ lửng đã được cắt ngắn, những vóc dáng tre non liến thoắng đã biến mất thay vào đó là những cử chỉ điềm đạm, dáng dấp chững chạc của người đàn ông trưởng thành. Ở đó, dẫu vậy, hiện tại vụt biến mất nhường chỗ cho dĩ vãng. Thứ dĩ vãng của hoa của bướm, của hồn nhiên tiếng cười, của chân tình tiếng khóc...

Phúc chốc, những đời lưu lạc như được bước lại trên từng thước đất quê hương, nơi sân trường có hàng cây khuynh diệp, có dãy hành lang hút gió, có hàng quán bán xoài chua cốc ổi, có tiếng chuông reo đổi giờ, có góc khuất nhét vội tay ai lá thư tình thứ nhất... Phút chốc, những bài học Toán, Lý Hóa... hóc hiểm, những giờ Văn Triết Sử lê thê... bỗng dưng rồi như những dấu ấn đã mờ mà sao còn vướng vít lại đôi ba vết tích... Từ đó là một cuộc trở về, chung bước.

Từ đó, họ trải lòng ra không ngần ngại. Họ đón nhận nhau như chưa lần mất nhau. Những kỹ niệm chung rồi làm động lòng riêng không ít. Những giờ học dài như không dứt, giờ ra chơi ngắn như một tiếng chuông reo. Những vui buồn hờn giận, những ngún nguẩy làm duyên, những mơ mộng nửa vời... Và bữa học cuối không ai kịp nói lời từ giã... Lẫn lẫn trong đó thứ tình bạn tình người trong sáng nhất mà không dễ gì tìm lại được trong suốt phần đời còn lại. Phút chốc, họ như muốn cho hết, nhận hết... những gì mà lịch sử đã cướp mất.

Buổi đó, trong cái rộn rã đến bồi hồi của một hồn riêng sớm cỗi, người thầy cũ đã gặp lại chính mình, một nửa của đời chưa dâu bể và một nữa của phế tích tang thương.

Trong sự xúc động tột cùng giữa tiếng cười rộn và nước mắt lặng, có lúc bỗng thoáng dậy một ý thơ... cũ mèm mà sao cứ máy động không thôi. Em-đến-bên- ta... Tưởng vậy thôi mà rồi chữ nghĩa đâu lại níu kéo nhau. Em-kể-cùng ta... Thơ tới bất ngờ không giấy bút. Cứ vậy mà lải nhải trong đầu. Hẹn-nhau... Ai đời giữa những dĩa đồ ăn thơm phức, mùi rượu đỏ nồng nàn và tiếng cười nói vang vang, chữ nghĩa cứ như chơi trò cút bắt, thúc hối, vói níu... để rồi sau cùng kết thúc trong buổi dạ tiệc đãi đằng nhau, trước khi chia tay... lần nữa. Em-đến-bên-ta- đêm-tái-ngộ / Ngập-ngừng-sợ-động, vở-chiêm-bao... Hẵn là đã có một cái ngắt nhéo nào đó vào thùy não trái vốn đã lì lợm từ lâu. Mắt-xưa-như-đã-sầu-một- dạo. Bài thơ đã chấm hết ngay sau khi bữa tiệc tan. Những siết tay tưởng không rời, những vòng ôm khít rịt. Nhắc lại một số điện thoại, một địa chỉ...Thêm một tiếng cười... gượng. Thêm một tiếng khóc... nghẹn. Rồi mạnh ai nấy ra về. Mỗi người mỗi ngả. Sót lại một bài thơ.


BÀI THƠ BỎ NỬA CHỪNG


Em đến bên ta đêm tái ngộ
ngập ngừng sợ động, vỡ chiêm bao.
Mắt xưa chừng đã sầu một dạo
từ buổi xa trường, mất bóng nhau.

Em kể cùng ta những dặm đường,
những hồi ly biệt, nỗi tang thương,
những sông suối cạn, cồn quạnh quẽ,
những núi oan khiên, biển đoạn trường !

Em nhắc cho ta một mảng đời.
Mấy tầng kỷ niệm đã im hơi
những hình bóng cũ còn thoi thóp.
Vạt áo dài xưa đã lạc loài.

Em nối giùm ta những dở dang
những trang vở cũ đã úa vàng.
Nhúm hương phấn bụi mùa hoa cũ
rụng xuống hồn ta đôi cánh ngoan

Sao thấy yêu thương thật bất ngờ !
Thương trời giăng nhện rối như tơ !
Thương em áo mỏng đời luân lạc !
Thương nửa đời ta sống hững hờ !

Bỗng thấy yêu thương đến chạnh lòng !
Nghĩ trời đất rộng đến mênh mông
ngón tay em nhỏ run đường chỉ
níu lại nhen em ... nối lại vòng.

Ôi biết thời gian có chịu ngừng !
Sao lời hẹn cuối bỗng ... rưng rưng !
Rủ nhau “ mai mốt về quê cũ
giảng nốt bài thơ ... bỏ nửa chừng ! ”

năm sau “buổi tan trường” lần chót-

Vậy mà đắp đổi cũng vừa đúng 25 năm. Có hôm lòng trống trải sực nhớ câu trước quên câu sau. Hôm sau sực nhớ câu sau quên câu trước. Phần số những bài thơ rồi có khác gì mớ lá thu nằm sắp lớp vườn sau, mỗi lượt cuối mùa. Không ai chờ ai đợi, mùa đông ập tới, đổ tuyết trắng phau. Có moi có tìm rồi cũng chỉ là những vang bóng của một vàng thu ảo ảnh.

Thơ cũng vậy, cũng chỉ là ảo ảnh của những xúc động bất chợt. Những bài thơ vần điệu cũ xì y như mớ xiêm y lỗi thời được xếp lại để hy vọng giữ chút mùi hương cũ.
Có điều, ai xúi mà hai câu thơ cuối quả là vọng tưởng. Hẹn nhau mai mốt về quê cũ. Giảng nốt bài thơ bỏ nửa chừng.

Ngày tháng đó, hai mươi lăm năm trước hẵn là máu lệ cũng đã khô, cái thật cái giả đã rõ như trắng với đen. Người chờ thì cứ chờ. Lịch sử vô tình thì vẫn ngoảnh mặt làm ngơ. Thế giới thì đã gần như quên cơn bức tử. Thiên hạ kẻ trước người sau đã dẫn nhau... về-thăm-cho-biết !
Sao riêng ta, ta còn mơ lại một ngày về giảng tiếp bài thơ... vốn dĩ đã tro than từ trận lửa phần thư, năm đó !
Hay chính vì trong nỗi vui quá đỗi rộn ràng giữa những vòng tay thân ái dễ làm người ta quên thực tại. Rồi sanh ra... vọng tưởng !
Hay chính vì nguồn cơn đã quả tình tuyệt vọng mà nẩy sinh ra thơ như một vỗ về cho những mất mát của riêng mình. Mà thơ, rồi thơ cũng vẫn chỉ là... mơ !

Rốt lại, chẳng biết sau ra sao, có điều cho đến khi viết những dòng này, đã 50 năm trễ tràng, thì rõ là không còn kịp để có lần... giảng nốt bài thơ đã nửa chừng bỏ lỡ.

Buồn?
Tiếc?
Hận!

Cao Vị khanh
* Henry Miller
** Marcel Proust

Tờ Lịch Cuối Năm

 

Tờ Lịch Cuối Năm

Tôi vẫn xé mỗi tờ lịch mỗi ngày,
Tờ lịch mỏng tưởng hững hờ vô nghĩa,
Vo tròn tờ lịch tôi vô tình qúa,
Một ngày của tôi đã mất đi rồi..

Hôm nay tôi nhìn tờ lịch bồi hồi,
Tờ lịch cuối của một năm sắp hết,
Như chiếc lá cuối cùng mùa Thu chết,
Tờ lịch là những chiếc lá thời gian.

Tờ lịch ghi ngày tháng của âm dương,
Ngày tây ngày ta theo cơn gió thoảng,
Tôi biết tìm đâu những ngày hôm trước?
Tôi biết tìm đâu tuổi đời đã qua?

Bàn tay tôi chạm tờ lịch ngẩn ngơ,
Không nỡ xé sợ lòng mình khô héo,
Không nỡ xé sợ lòng mình tiếc nuối,
Bao nhiêu tờ lịch đã vào hư không.

Tờ lịch vui buồn theo tôi cả năm,
Có những ngày đẹp lòng tôi kỷ niệm,
Có những ngày tôi không chờ mong đến,
Tờ lịch ghi từng hơi thở cuộc đời.

Đêm nay đêm cuối cùng tháng mười hai,
Tờ lịch mỏng lẻ loi còn ở lại,
Trên màn hình countdown chờ năm mới,
Tờ lịch ơi có khóc lúc giao thừa?

Pháo hoa tưng bừng ”Happy New Year”,
Rượu sâm banh tràn trề và khiêu vũ,
Tờ lịch cuối cùng bàn tay tôi xé,
Tờ lịch ơi tôi khóc lúc giao thừa.

Nguyễn Thị Thanh Dương
***
Cảm Tác:

Tờ Lịch Cuối Năm

Bóc lịch cuối năm, chị lại buồn. 
Tới đây, Thục Uyên cũng buồn luôn. 
Thương cho thời gian đi nhanh quá ! 
Ngày hết, năm tàn lại vấn vương  !

Nghĩ quẩn nghĩ quanh rồi lại sầu !
Thục Uyên đổi lại ý thật mau
Hàng năm ta có thêm lịch mới
Tha hồ bóc lịch chẳng tiếc thương.

Mỗi năm lại có thêm tuổi Trời
Thời gian là giòng chảy mà thôi
Mỗi năm đều tăng thêm Phúc Thọ
Thành Tâm xin tạ ơn Phật Trời.

Chúc chị Thanh Dương nhiều niềm vui
Gia đình hạnh phúc thắm tình người
Xa gần bạn hữu luôn thương quý
Khỏe mạnh quanh năm Phúc Lộc Trời.
Hoàng Thục Uyên

Thứ Ba, 30 tháng 12, 2025

Mùa Hoa Tuyết - Sáng Tác:Xuân Điềm - Ca Sĩ: Lệ Thu (1969)


Sáng Tác:Xuân Điềm
Ca Sĩ: Lệ Thu

50 Năm...

 

Năm mươi năm trước, ta còn trẻ
Cưới được cô em rất mượt mà
Năm mươi năm chập chùng dâu bể
Vẫn nghe lòng yêu em thiết tha

Năm mươi năm trước, ta xốc nổi
Mơ được cùng em đến bạc đầu
Năm mươi năm mưa dầm nắng vội
Vẫn cuồng em không chút lo âu

Năm mươi năm trước, ta liều mạng
Xin cưới cô em chẳng ngại gì
Năm mươi năm biển đời sâu, cạn
Ngửa mặt cười, làm gã tình si

Năm mươi năm trước, ta hàn sĩ
Giữ em giữa lòng quyết chẳng xa
Năm mươi năm bềnh bồng đào tị
Cảm ơn Đời: em vẫn bên ta.


nguyễn bá-dĩnh
(Montreal 10.10.2020)

Bên Giòng Cam Lộ

 

Em là người mộng của muôn hoa
Mỗi năm viếng cảnh dạo trăng ngà
Thướt tha tà áo bay trong gió
Em là tiên nữ nét kiêu sa ...

Em như thần tượng của đời ta
Mắt môi như sóng lượn thu ba
Ngân giang một dải trời nghiêng ngửa
Hùng anh đảo lộn cả sơn hà...

Tóc em đẹp tựa áng mây bay
Cho anh vuốt nhẹ những hương say
Cho anh dìu bước em trên cỏ
Xạc xào hoa rụng dưới chân mây

Đêm giao thừa bên dòng cam lộ
Thả tình trôi dạt bến sông mê
Thiên thu mật ngọt như huyền thoại
Đọng trong ta một chút hương thề

Hằng Nga giáng thế phải chăng đây ?
Quỳnh tương ta cạn chén tình say
Trong lòng thoang thoảng mùi hương vị
Ngàn sau nhớ mãi chuyện ngày nay...

Gió phơn phớt nhẹ làm lay động
Thuyền rồng vội lướt sóng sang sông
Dáng xưa đài các ngàn năm ấy
Đậm tình xuân mộng giữa trời đông

Lòng ta phơi phới buổi hôm nay
Vô ưu tắm mát mộng thơ ngây
Nắng đùa trên tóc mây duyên dáng
Em về rạng rỡ cả trời mây ...

Ngàn xưa nối lại chuyện ngàn sau
Trăm năm thệ ước chẳng phai màu
Mỗi năm anh kết hoa hồng thắm
Bạc đầu ta vẫn cứ chờ nhau

Vần bình đôi chữ gửi người thương
Tình anh như tuyết phủ chiều sương
Tim anh héo rũ theo mùa lũ
Bơ vơ như lạc cõi vô thường ...

nguyễn phan ngọc an 
2025

Nơi Trú Ẩn

 

Tìm môt góc đời để trú thân
Không mùa lá đổ không bâng khuâng
Không thương không nhớ không sầu thảm
Thầm lặng đời êm chẳng bụi trần.

Nơi đó đời mang hơi gió Xuân
Không đem phiền lụy bởi giai nhân
Mắt em không phải hồn Thu biếc
Để lịệm hồn ai khỏi nợ nần

Không hẳn duyên nào cũng cách ngăn
Mà qua ngày tháng cứ xoay vần
Xuân hồng Thu xám bay đi mất
Một thoáng hồn hoang không dấu chân.

Từ đó hương xa đến lại gần
Mãi mê thi phú mãi lâng lâng
Gửi lòng thương nhớ về quê mẹ
Để vết thương đau nhẹ nhẹ dần.

Đăng Nguyên


Melbourne, Đêm Lạnh... Tình Nồng!

 


Melbourne là một thành phố cảng nằm ở khu vực đông nam của nước Úc. Đây là thủ phủ và thành phố lớn nhất của tiểu bang Victoria, và là thành phố lớn thứ hai ở Úc sau Sydney.

Melbourne có khí hậu ôn đới, nổi tiếng là thời tiết hay thay đổi, thường được coi là có bốn mùa trong một ngày. Tôi hay đùa "thời tiết Melbourne như tính tình của phụ nữ, sáng nắng chiều mưa tuy nhiên anh tôi bảo thế thì tốt chứ sao, vì giận đó và quên đó".

Mùa hè ở Melbourne kéo dài từ tháng 12 đến hết tháng 2. Những tháng đầu năm thường là giai đoạn cao điểm với nhiệt độ cao từ 25°C đến 35°C. Thời tiết Úc vào mùa này nổi tiếng nóng với nhiệt độ cao, đặc biệt là vào những đợt nắng gay gắt, nhiệt độ có thể hơn 40 °C.

(Giáng Sinh 2025)

Giáng Sinh năm nay, tôi chỉ sơ lược về một góc nơi giáo đường Holy Name, nơi tôi sinh hoạt. Hàng năm vào dịp Lễ Trọng này, tất cả trang phục tươm tất và trang nhã. Chắc phái nữ được lưu ý nhất với những tà áo dài tha thướt đi dự Thánh Lễ, sắc màu màu rực rỡ.
Tà áo dài không chỉ là một bộ trang phục truyền thống mà còn là biểu tượng văn hóa, lịch sử và tinh thần dân tộc Việt Nam.

Melbourne 45 năm qua, từ tháng 12, thời tiết nóng bức vô cùng, tuy nhiên tỏ lòng sự tôn nghiêm nơi Thánh Đường, phụ nữ chúng tôi cũng chọn mặc áo dài, chiếc áo dài trang nhã, dịu dàng làm các cô, các bà thêm duyên dáng ấy mà. Mặc khác chúng tôi cũng được sống lại một thời Giáng Sinh nơi quê nhà.
Tôi xin phép nhà thơ Nguyên Sa  trích 2 câu thơ, thay chữ "Sài Gòn" thành chữ "Melbourne".

"Nắng Melbourne anh đi mà chợt mát,
Bởi vì em mặc áo lụa Hà Đông"

(Nhìn lại "Cháu Noel" tân thời 😍của xứ Kangaroo năm 2024 nóng bức!)

Năm vừa qua Ông Già Noel (gọi Ông già thực ra em Thiếu Nhi Thánh Thể hoá trang) phải mặc quần ngắn, bộ đồ xùng xình, bộ râu xun xuê, không theo thời tiết, chắc ông sẽ xỉu mất, vì phải ngồi chờ tứng gia đình, từng người đến chụp hình cùng ông. Quả là một cực hình... 

Tuy nhiên ai nấy đều, rộn ràng, hăng hái... đứng xếp hàng chờ ... người người cũng vui vẻ  chấp nhận.
Đặc biệt đêm nay không thể thiếu bài hát Hang Bêlem" (tên gọi khác: "Hát khen") là một ca khúc Giáng Sinh tiếng Việt quen thuộc, ngợi khen Chúa Giêsu sinh ra tại Bethlehem.

Ca khúc này do nhạc sĩ Phanxicô Hải Linh (tên thật là Trần Văn Linh) sáng tác. Đây là sáng tác đầu tay của nhạc sĩ Hải Linh, khi ông vừa 25 tuổi và đây cũng có thể xem là ca khúc rất được phổ biến trong các thánh lễ Giáng sinh ở Việt Nam. 

15 năm qua mỗi khi Ca Đoàn Kitô Vua, hát ca khúc này,  có câu " Đêm đông lạnh lẽo Chúa sinh ra đời". Ca trưởng mạn phép xin đổi " Đêm đông mừng Chúa Giáng Sinh ra đời" cho  hợp thời tiết quá oi nồng của xứ Úc đây.
Trên thiên đàng, chắc rằng Nhạc Sĩ Hải Linh cũng vui lòng thông cảm, tha lỗi cho chúng tôi.


Đặc biệt hơn,  năm nay 2025, thời tiết ở Melbourne thay đổi đột ngột, trời đổ lạnh, tôi mặc áo chống nhiệt, dán thêm heat​ pack, áo choàng mà vẫn lạnh và năm nay bài hát Hang Belem được giữ nguyên bản," Đêm đông lạnh lẽo Chúa sinh ra đời, Chúa sinh ra đời nằm trong máng cỏ nơi máng lừa"
Hình ảnh Hài Nhi nằm trong máng cỏ là tin mừng cho chúng ta. Là thông điệp nhắc nhở chúng ta Hãy vui lên! Cùng ca lên chào đón Chúa giáng trần.

Cho nên dù nóng hay lạnh đoàn con của Mẹ có đồng lòng đón nhận mọi nghịch cảnh như Mẹ. Mẹ đã hạ sinh Hài Nhi Giêsu nơi máng cỏ lạnh lẽo hay chăng?! Thế nên cái lạnh đêm nay được sưởi ấm trong tình yêu thương chan hòa cho nhau nơi Thánh Đường Holy Name này! 
Tạ ơn Đức Mẹ, Tạ ơn Chúa Hài Đồng cho chúng con được một đêm ấm áp, an lành, vui vẻ, một đêm ý nghĩa..và tràn đầy ân phúc! 

Đêm Lạnh nhưng tình nồng!


Riêng tôi khi tan lễ về dến nhà, môt không gian vắng lặng, viết những lời chúc mừng Giáng Sinh an lành, thánh thiện gửi đến những người thương yêu. Nghe lại những ca khúc ngày xưa. Chợt một chút vấn vương, môt chút bơ vơ, lạc lõng, tâm hồn trở nên yếu yếu đuối...
Một chờ đợi xa xôi, một mỏi mòn vô vọng... rồi than thở đôi lời...

Lại thêm một đêm Giáng Sinh
Bất an, lần chuổi cầu kinh đêm dài
Mong ngày tươi sáng thái lai
Người ơi xin chớ chia hai khoảnh đời
Ta cùng chung một bầu trời
Có nghe tha thiết từng hồi chuông ngân
Thấu tình tâm nguyện xin dâng
Ngôi Hai đã giáng xuống trần ban ân
Thầm mong câu chúc ân cần..
Mà người lẵng lặng đến ngần ấy sao
Ngóng trông mòn mỏi xiết bao
Có cảm nhận được lòng đau buốt lòng
Trời lạnh nhưng tim ấm nồng...
Gửi người muôn thuở tình chồng chất cao...!

Tôi thầm khấn "Lạy Chúa con chẳng đáng Chúa ngự vào nhà con, xin Chúa phán một lời thì linh hồn con sẽ lành mạnh"

Và như có một điều rất lạ, lòng nhẹ nhàng thanh thản, biết là lời than vãn đã bay theo làn gió.... nhè nhẹ đến ai. Bao nhiêu đó cũng ấm lòng trong cái lạnh đêm đen.

Tạ ơn Ngài, ban cho con một không gian yên ã, bình an. Để con còn cảm nhận ... 
Đêm lạnh tình nồng!

Kim Oanh
Mùa Noel 2025

Vài Hình ảnh của Noel 2025 nơi Thánh Đường Holy Name.

Chiêm Ngắm Chúa Hài Đồng và Dâng Lời Cầu Nguyện  


Tạ ơn Thiên Chúa trên trời
Cho con sống lại một thời xuân xưa
Giáng Sinh hạnh phúc suốt mùa 
Nhà nhà hưởng lộc từ Vua trên trời!



Ghi nhanh: Kim Oanh
Hình Ảnh: Uyên & Kim Cao

Thứ Hai, 29 tháng 12, 2025

Thân Phận - Ý thơ: Biên Hà - Nhạc: Phan Đình Minh - Hòa Âm: Văn Hòa - Ca Sĩ: Văn Hòa


Ý thơ: Biên Hà
Nhạc: Phan Đình Minh
Hòa Âm: Văn Hòa
Ca Sĩ: Văn Hòa

Thuận Duyên



Lấy gió mát trăng thanh mà kết nghĩa,
Mượn hoa đàm đuốc tuệ để làm duyên.(*)
Thanh thản thay lá rừng vui theo gió
An phước nhàn sao nghĩ chuyện đâu đâu
Máy tạo hóa xoay dần cùng tắc biến
Bởi vô thường biển cả hoá nương dâu
Mong thời thế cánh bồng mơ thoả chí
Được gì chưa hay bạc trắng mái đầu
Quên hết thôi tháng ngày sông vẫn chảy
Bóng câu qua duyên còn mãi trong nhau

Quên Đi

(*) - "Lấy gió mát trăng thanh kết nghĩa,
Mượn hoa đàm đuốc tuệ làm duyên."
Trích "Cung Oán Ngân Khúc" của Nguyễn Gia Thiều.

Trăng Ngoài Cửa Sổ 1&2



1/
Trăng Ngoài Cửa Sổ 1

Trăng qua lớp kính một phân
Thành ra bốn chị Hằng Nga sáng ngời
Trăng vui mở miệng tươi cười
Người ôm mộng đẹp tuyệt vời đêm nay


2/
Trăng Ngoài Cửa Sổ 2

Trăng bên khung cửa im lìm
Bóng ai nửa thức nửa chìm trong mơ
Thuyền trôi ẩn hiện mờ mờ
Kià! Trang kỳ nữ chào mời ngắm trăng


ChinhNguyen/H.N.T.
Dec.9.25 (100.89)



Mãi Chờ...!

 

Thời gian dằng dặc đợi chờ
Vùng trời tuyết đổ mịt mờ giá băng
Chờ cho trời tỏ tan băng
Tuyết thôi lạnh giá ấm dần nhân gian
Âm u tuyết giá xua tan
Mây mù sáng tỏa trời quang gió lành
Chờ cho chim hót đầu cành
Mây trôi nước chảy trời xanh non ngàn
Chờ cho hoa nở bên đàng
Rừng hoang khoe sắc bạt ngàn lá xanh
Dòng sông lượn khúc uốn quanh
Cánh cò thấp thoáng đầu gành sóng reo
Chờ cho quê mẹ xóm nghèo
Vườn xanh lúa trổ cánh bèo nở hoa
Chờ người lưu lạc phương xa
Còn thương lối cũ quê nhà đợi mong
Nhớ bao năm tháng tuổi hồng
Cánh dìều lộng gió bên đồng lúa xanh
Chờ luồng gió mới trong lành
Đem nguồn hạnh phúc AN LÀNH ẤM NO...!


Ngư Sĩ

Những Ngày Trốn Lạnh Ở Florida



Chuyến du lịch “trốn lạnh” từ Richmond, Virginia đến St. Pete, Florida là hành trình của hơn hai ngàn dặm trên xa lộ, nhưng ý nghĩa của chuyến đi không chỉ nằm ở quãng đường đã vượt qua. Đó là chuyến đi để trốn cái lạnh cuối năm của miền Đông nước Mỹ, để tìm về nắng ấm, biển xanh và quan trọng hơn hết là để cả gia đình có những ngày bên nhau. Chúng tôi tạm rời xa nhịp sinh hoạt quen thuộc, rời những buổi sáng vội vã vì công việc, những chiều tối mệt mỏi sau một ngày dài, để cho phép mình được thảnh thơi, được lắng nghe nhịp thở của biển và của chính lòng mình. Hơn hai ngàn dặm ấy không chỉ là những con số trên đồng hồ xe, mà là chuỗi ngày chất chứa kỷ niệm. Từ lúc khởi hành ở Richmond, chiếc xe Camry nhỏ, chở theo không chỉ hành lý mà còn là sự háo hức của cả gia đình. Mỗi trạm dừng chân, mỗi đoạn đường dài hun hút, mỗi lần đổi cảnh vật bên ngoài khung cửa kính đều là một phần của
hành trình. 

 

Chuyến đi kéo dài gần một tuần, đủ lâu để ta quên đi cái lạnh,quên bớt những lo toan thường nhật, và đủ ngắn để khi trở về vẫn còn lưu luyến.

Dư âm của chuyến đi chắc chắn sẽ còn ở lại rất lâu. Nó nằm trong những bức hình chụp vội bên bãi biển, trong vị mặn của gió biển phả vào da thịt, trong ánh nắng ấm áp buổi sớm mai, và trong tiếng cười rộn ràng của những bữa ăn gia đình, những buổi gặp gỡ bạn bè cũ sau bao năm xa cách. Đó là những ký ức tưởng chừng nhỏ bé, nhưng chính chúng đã làm nên giá trị của chuyến đi. Một chuyến đi không chỉ để trốn lạnh, mà để làm đầy lại yêu thương cho những ngày tháng tiếp theo.

Thứ Bảy: Rồi cũng đến nơi, Florida

Sau hơn mười hai tiếng đồng hồ lái xe, cả nhà cũng đặt chân đến Tampa. Cái mệt của đường dài nhanh chóng tan biến khi ánh nắng ấm áp miền nhiệt đới ùa vào cửa kính xe. Florida đón chúng tôi bằng thứ ánh sáng rất riêng: vàng dịu,trong trẻo và có mùi của biển.


Tám giờ sáng, điểm dừng chân đầu tiên là một nơi rất Việt Nam giữa lòng nước Mỹ: lò bánh mì Việt trên đường N Armenia Ave, Tampa. Bánh mì nóng giòn, mùi pate, thịt, đồ chua quen thuộc khiến bữa sáng đơn sơ bỗng trở nên ấm lòng lạ thường. Trong khoảnh khắc ấy, giữa đất khách, chỉ cần ổ bánh mì Việt cũng đủ gợi lại bao ký ức quê nhà.

Ăn bánh mì nóng giòn và chén chè ba màu ngọt mát xong, cả nhà chúng tôi lên đường ghé thăm Sunken Gardens; khu vườn thực vật nổi tiếng nằm trong khu Old Northeast yên bình của thành phố St. Petersburg. Bước qua cổng vườn, dường như thế giới bên ngoài với xe cộ và nhịp sống hối hả lập tức bị bỏ lại phía sau. Trước mắt chúng tôi là không gian xanh mát trải rộng trên bốn mẫu Anh, một khu vườn đã tồn tại hơn một thế kỷ, lặng lẽ chứng kiến bao đổi thay của vùng đất Florida và trở thành một trong những điểm tham quan lâu đời nhất của tiểu bang này.


Những lối đi nhỏ quanh co dẫn chúng tôi len lỏi giữa cây

cối xanh um, nơi ánh nắng xuyên qua từng tán lá, rơi xuống mặt đất thành những vệt sáng lung linh. Hoa cỏ trong vườn khoe sắc rực rỡ, đủ hình dáng và màu sắc của miền nhiệt đới, tỏa hương nhẹ trong không khí. Tiếng chim chóc ríu rít vang lên từ những cành cao, hòa cùng tiếng gió xào xạc, tạo nên một bản hòa âm dịu dàng của thiên nhiên.

Chúng tôi thong thả dạo bước, vừa đi vừa chụp hình, ngước nhìn những hàng cọ cao vút vươn mình lên bầu trời xanh thẳm, rồi dừng lại thật lâu trước những khóm hoa nhiệt đới đầy màu sắc. Bên hồ nước, đàn hạc hồng thảnh thơi sải bước, dáng vẻ khoan thai như chưa từng biết đến sự vội vã của con người. Dưới mặt nước trong veo, đàn cá koi đủ màu sắc bơi lượn uyển chuyển, tụ lại mỗi khi thấy bóng du khách đi ngang, như đã quen với sự hiện diện hiền hòa của con người qua bao năm tháng.



Ở nơi ấy, thời gian dường như trôi chậm hơn. Không ai vội vàng, không ai thúc giục. Chúng tôi chỉ đơn giản là đi, nhìn, hít thở thật sâu bầu không khí trong lành, và cảm nhận sự sống đang hiện hữu quanh mình. Sunken Gardens không chỉ là một khu vườn, mà là một khoảng lặng quý giá giữa hành trình, nơi người ta có thể tạm dừng lại để lắng nghe thiên nhiên và chính lòng mình.

Đến trưa, cả nhà ghé qua chợ trời Á Châu. Khu chợ khá rộng, nằm gọn trong một bãi đậu xe, với gần cả trăm gian hàng san sát nhau. Hàng hóa bày bán đủ loại, từ rau quả, trái cây tươi, thức ăn, nước uống cho đến cây cảnh, cá tôm và những loại rau xanh quen thuộc của người Á Đông. Không khí chợ rộn ràng, tiếng nói cười xen lẫn mùi trái cây chín và mùi thức ăn nóng hổi, gợi lên cảm giác thân quen như đang đi chợ quê ở một góc nào đó của Việt Nam.


Sau khi dạo một vòng chợ, nàng Kim chỉ chọn mua một ít trái cây nhiệt đới và hai con tôm hùm bông mang về khách sạn ăn thử, bởi nàng nói chưa bao giờ có dịp nếm loại tôm này. Mỗi con nặng hơn một pound, giá mười bốn đô một pound. Nàng cười bảo đã nghe bạn bè nói rằng chợ trời ngày Chủ Nhật sẽ đông vui hơn, trái cây cũng tươi và ngon hơn, nên không muốn mua nhiều vào lúc này. Hơn nữa, đi đường dài, mua nhiều ăn không hết rồi bỏ đi thì vừa phí phạm vừa áy náy. Chính sự chừng mực ấy khiến những món mua về tuy không nhiều, nhưng lại được trân trọng và thưởng thức một cách trọn vẹn hơn.

Rời khỏi chợ trời Á Châu, chúng tôi lái xe về khách sạn Gulf Gate Resort ở St. Pete để check-in. Sau một đêm dài ngồi xe, ai nấy đều thấm mệt. Căn phòng yên tĩnh, mát mẻ như 
một nơi trú ẩn dễ chịu, giúp cả nhà nhanh chóng lấy lại sức.

 

Buổi chiều, trong khi hai con nằm nghỉ ngơi, hai vợ chồng tôi rủ nhau đi dạo biển St. Pete. Biển chiều lặng sóng, gió mát rượi, bãi cát mịn trải dài đến tận chân trời. Ánh nắng cuối ngày dịu xuống, nhuộm bãi biển một màu vàng nhạt êm ả. Chúng tôi đi chậm, thật chậm, để từng bước chân in lên cát cũng trở thành một phần của sự nghỉ ngơi. Những bước chân ấy như giúp trút bỏ hết bụi bặm của đường dài, xóa đi mệt mỏi còn sót lại, chỉ còn lại cảm giác nhẹ nhõm và bình yên khi đứng trước biển rộng mênh mông.
Buổi chiều trôi qua lặng lẽ như thế, không vội vã. Chỉ cần biển, gió và hai người đi cạnh nhau cũng đã đủ cho một khoảng thời gian đáng nhớ giữa chuyến hành trình dài.
Tối đến, chúng tôi tìm đến một “cần thủ” quen ở vùng St. Pete tên Hưng để mua mồi câu mực, vì đã tìm hiểu trên Facebook rằng mùa này Florida có mực. Mua mồi xong, cả nhà lái xe đến Skyway Fishing Pier State Park. Tuy nhiên, vì đã khá muộn và các con cũng muốn về khách sạn nghỉ ngơi, nên chúng tôi chỉ lái xe một vòng quanh công viên, ngắm cảnh đêm và gió biển, rồi quay trở về khách sạn, khép lại một ngày dài bằng giấc ngủ yên bình.



Chủ Nhật: Một ngày bận rộn

Sáng Chủ Nhật, hai vợ chồng tôi dậy sớm đi dạo biển khi hai con còn đang say ngủ. Biển buổi sáng yên ả, vài người chạy bộ, vài người dắt chó đi dạo, không khí trong lành và nhẹ nhõm.
Sau đó, chúng tôi ghé chợ trời Chủ Nhật, dừng lại ở tiệm bánh mì Yummi mua vài ổ bánh mì và bánh bao. Đi chợ sớm nên rau trái còn tươi rói: khế, nhãn, nước mía, củ sắn, sapochê, mãng cầu, tắc, rau muống, cá… Cả nhà mua đủ thứ mang về khách sạn, làm một bữa trưa giản dị. Chỉ với mười đô la, chúng tôi có bữa cơm rau muống luộc, cá móm kho khô, đơn sơ nhưng ngon miệng và đầy hương vị quê nhà.
   

Buổi chiều, cả nhà đi dạo biển Pass-a-Grille, thị trấn nhỏ xinh ở mũi phía nam St. Pete Beach. Nơi đây mang dáng dấp “Old Florida” với nhịp sống chậm, bãi biển vắng, cát mềm và những cửa tiệm nhỏ dễ thương. Chúng tôi dạo biển, mua quà lưu niệm, rồi ghé St. Pete Pier và vào tham quan Bảo tàng Salvador Dalí. Những tác phẩm siêu thực của Dalí, những không gian nghệ thuật độc đáo khiến chuyến đi không chỉ có biển và nắng, mà còn có chiều sâu của văn hóa và sáng tạo.


Hôm đó, downtown St. Pete còn có chợ Indie, hàng trăm quầy bán đồ thủ công, thức ăn, nước uống. Dạo chợ xong, cả nhà đi bộ quanh khu downtown rồi ghé quán sushi ăn tối. Đêm xuống, chúng tôi lại quay về Skyway Pier để thử vận may câu mực. Nhưng mực thì không thấy, chỉ có gió biển và tiếng sóng. Cuối cùng, cả nhà trở về khách sạn, kết thúc một ngày dài.

Thứ Hai: Tình bạn và biển

Sáng thứ Hai, cả nhà thức dậy sớm, ăn uống qua loa rồi lái xe đến thăm Thúy và anh Tín, (Thúy người bạn thời trung học đã gắn bó với chúng tôi từ thuở mới chân ướt chân ráo sang Mỹ). Sau bao năm xa cách, cuộc gặp gỡ diễn ra thật tự nhiên, không một chút ngượng ngùng. Chỉ cần vài câu chào hỏi, những kỷ niệm cũ đã ùa về nguyên vẹn. Tiếng cười vang lên không dứt, câu chuyện nối tiếp câu chuyện, từ những ngày xưa cũ cho đến hiện tại, từ gia đình, con cái cho đến bao đổi thay của cuộc sống nơi xứ người.

Khi xe chạy ngang qua bãi biển Coquina, tôi bất chợt thốt lên, như một phản xạ rất tự nhiên. Trước mắt tôi, cảnh biển hiện ra quen thuộc đến lạ. Những hàng dương xanh rì rào trong gió, bãi cát trắng mịn trải dài, và bờ biển thoai thoải, rợp bóng những cây dương già đứng lặng lẽ bên nhau. Trong khoảnh khắc ấy, Coquina không còn là một bãi biển ở Florida nữa, mà hóa thành bãi biển Nha Trang của những năm xa xưa.


Ký ức chợt ùa về, rõ ràng và sống động. Tôi như thấy lại những buổi chiều đi dọc bờ biển Nha Trang, nghe tiếng sóng vỗ hiền hòa, ngửi mùi gió mặn pha lẫn hương nhựa dương, nhìn những tán cây đổ bóng dài trên cát trắng. Những ngày tháng ấy tưởng như đã nằm yên đâu đó rất sâu trong trí nhớ, vậy mà chỉ cần một khung cảnh quen thuộc, tất cả lại hiện về, nguyên vẹn và xúc động.

Giữa đất khách, đứng trước một bãi biển xa lạ mà thân quen, lòng tôi chợt lắng xuống. Coquina không chỉ đẹp bởi cát trắng hay biển xanh, mà đẹp bởi nó đã đánh thức một phần ký ức tuổi trẻ, gợi lại những ngày tháng bình yên đã trôi xa. Trong giây phút ấy, tôi nhận ra rằng có những hình ảnh không bao giờ mất đi; chúng chỉ lặng lẽ nằm yên trong lòng người, chờ một cơn gió biển, một hàng dương già, hay một bãi cát trắng, để bất ngờ trở về, mang theo cả một trời kỷ niệm xưa.


Chúng tôi đậu xe tại bãi đổ thuyền Coquina Boat Ramp, nơi mặt nước vịnh mở ra mênh mông và yên ả. Anh Tín nhanh nhẹn chuẩn bị thuyền, rồi lần lượt đón cả nhóm bảy người lên thuyền (gia đình chúng tôi bốn người, vợ chồng Thúy và bé út Talia). chiếc thuyền rời bến, chậm rãi rẽ sóng tiến ra vịnh, mang theo cả sự háo hức lẫn mong chờ của mọi người.

Thuyền lướt đi êm ái trên mặt nước phẳng lặng, gió biển mát rượi thổi tung mái tóc, mang theo mùi mặn đặc trưng rất riêng của vùng vịnh Florida. Mặt nước xanh ngắt trải rộng mênh mông đến tận chân trời, phản chiếu bầu trời cao và trong đến lạ. Xa xa, những dải cát trắng mờ hiện lên giữa biển xanh, chim hải âu bay là là trên mặt nước. Giữa không gian bao la ấy, lòng người tự nhiên cũng rộng mở theo từng nhịp sóng, mọi lo toan thường nhật dường như tan biến. Anh Tín đưa chúng tôi đến một bãi cát nhỏ giữa vịnh mà mọi người vẫn gọi vui là “đảo ốc”. Khi thuyền vừa cập bãi, trước mắt chúng tôi hiện ra một khung cảnh thật nguyên sơ: bãi cát trắng thoai thoải, trên đó những con ốc nằm rải rác khắp nơi, như những món quà mà biển vừa để lại sau mỗi con nước rút. Mỗi người chỉ bắt hai con, nên ai cũng thong thả đi quanh, vừa tìm vừa chọn lựa cẩn thận.


Chúng tôi ưu tiên những con ốc già, to và chắc, nhẹ nhàng nhấc lên rồi bỏ vào khoang thuyền, còn những con nhỏ thì cẩn thận thả lại xuống cát, để chúng tiếp tục lớn lên và quay về với biển. Giữa thiên nhiên bao la, hành động ấy diễn ra một cách rất tự nhiên, không cần nhắc nhở. Ở nơi biển trời rộng mở, con người bỗng hiểu rõ hơn giá trị của sự chừng mực, để thiên nhiên vẫn còn đó cho ngày mai. Khoảnh khắc ấy, bãi “đảo ốc” không chỉ là một điểm dừng chân trong chuyến đi, mà còn là nơi nhắc nhở chúng tôi về sự hài hòa và trân trọng giữa con người với biển cả.

Bắt ốc xong, thuyền được neo lại bên một cồn cát nhỏ giữa vịnh, nơi bốn bề chỉ có nước xanh và trời rộng. Chúng tôi lần lượt bước xuống cát, ngồi quây quần bên nhau, vừa trò chuyện vừa ngắm cảnh trời nước giao hòa, mây trắng lững lờ trôi chậm trên nền trời cao và trong. Không gian yên ả đến mức chỉ cần ngồi yên cũng đủ cảm nhận được sự thư thái lan dần trong lòng.


Trong khi hai người phụ nữ say sưa tâm sự, tôi thong thả đi dọc theo bãi cát, chụp vài tấm hình làm kỷ niệm, thỉnh thoảng dừng lại quan sát đàn hải âu đang lăng xăng tìm mồi. Chúng dạn dĩ đến mức cứ bay theo tôi như thể “xin” thức ăn, miệng kêu chí chóe không ngừng. Có con sà xuống rất gần, vỗ cánh ngay trên đầu, khiến tôi vừa bật cười vừa né tránh, cảm giác như chỉ chậm một chút là chúng sẽ giành mất thức ăn trên tay.

Giữa lúc ấy, anh Tín đã bày xong bếp gas trên cồn cát, thoăn thoắt đặt những miếng steak lên vỉ nướng. Tiếng mỡ xèo xèo vang lên vui tai, mùi thịt nướng thơm lừng lan tỏa, quyện cùng gió biển mằn mặn, khiến ai nấy đều thấy bụng mình cồn cào.

Bữa trưa giữa biển giản dị mà ngon đến khó quên: cơm

trắng, thịt nướng vừa chín tới, salad mát lành, nghêu và ốc tươi rói. Giữa mênh mông trời nước, món ăn nào cũng trở nên đậm đà hơn. Ăn xong, anh Tín lại lái thuyền đưa chúng tôi dạo một vòng trên vịnh Mexico. Bất chợt, vài chú cá heo xuất hiện, bơi theo thuyền một đoạn rồi lại lặn mất, như một món quà bất ngờ mà thiên nhiên ưu ái dành tặng cho chuyến đi.

Gần hai giờ chiều, thuyền quay về đất liền. Chia tay vợ chồng Thúy Tín, lòng ai cũng còn lưu luyến, như chưa muốn rời khỏi khoảng thời gian an nhiên ấy. Trên đường về khách sạn, cả nhà ghé chợ Detwiler’s mua thêm ít thức ăn và vài ổ bánh mì Cuba để ăn tối.

Buổi tối, chúng tôi hấp nghêu, luộc ốc và làm gỏi ốc. Không gì ngon bằng nghêu tươi vừa hấp xong, chấm muối tiêu chanh, vị ngọt dai lan tỏa nơi đầu lưỡi, mang theo cả hương vị mặn mà của biển.

Tối hôm đó, gia đình anh Phục chị Hà cũng từ Richmond

xuống St. Pete thăm người thân và đi du lịch, tiện đường ghé qua khách sạn chúng tôi thuê khi anh chị trở về từ Pass-a Grille. Chỉ kịp ngồi nói chuyện với nhau một lát rồi anh chị phải về, nhưng cuộc gặp ngắn ngủi ấy cũng đủ làm chuyến đi thêm phần ấm áp. Giữa những ngày rong ruổi, được gặp lại bạn bè, được chia sẻ vài câu chuyện đời thường, bỗng thấy lòng mình đầy lên một cảm giác bình yên rất nhẹ nhàng.

Thứ Ba: Biển Siesta và ăn tối ở Quán Ngon

Sáu giờ sáng, Kim đã thức dậy từ lúc nào, khẽ gọi tôi dậy đi hồ bơi. Giờ ấy, khu hồ bơi của khách sạn còn vắng lặng, không một bóng người. Làn nước nóng bốc hơi nhẹ trong không khí se mát buổi sớm khiến cơ thể thoải mái hẳn ra. Chúng tôi ngâm mình trong hồ nước nóng, ngồi yên lặng, để mặc cho hơi ấm thấm dần vào từng thớ cơ, xua tan những mỏi mệt tích tụ sau nhiều ngày đi lại.

Ngồi một lúc, cả hai lại nhảy ùm sang hồ bơi bên cạnh, bơi vài vòng cho giãn gân cốt rồi quay trở lại hồ nước nóng. Cái cảm giác luân phiên giữa làn nước mát và nước ấm thật dễ chịu, như một cách đánh thức cơ thể nhẹ nhàng cho ngày mới. Ngâm xong, chúng tôi trở về phòng, tắm gội, thay đồ và
chuẩn bị cho một ngày tiếp tục “khám phá” vùng St. Pete và Clearwater.

Dự định ban đầu là cả nhà sẽ dậy sớm đi công viên biển Fort DeSoto, nhưng cậu con trai vẫn còn say ngủ, nhất quyết không chịu dậy. Thế là chúng tôi đổi kế hoạch, bỏ qua Fort DeSoto và chỉ đi biển Siesta. Đôi khi, những thay đổi bất chợt như thế lại mang đến những trải nghiệm trọn vẹn hơn cả mong đợi.

Siesta Beach đẹp đúng như lời đồn. Ngay khi đặt chân xuống bãi biển, tôi hiểu vì sao nơi này thường được xếp hạng là một trong những bãi biển đẹp nhất nước Mỹ. Bãi cát trắng mịn như bột, bước chân xuống mà không hề thấy nóng, dù nắng đã lên cao. Cát mềm và mát, lọt qua kẽ chân, tạo cảm giác dễ chịu đến lạ. Bãi biển rộng và thoáng, trải dài mênh mông, mở ra trước mắt một không gian khoáng đạt và yên bình.

Mùa này khách du lịch không đông, biển càng thêm tĩnh lặng. Sóng vỗ nhẹ nhàng, đều đặn, không ồn ào, không dữ dội. Nước biển trong xanh, ánh nắng phản chiếu lấp lánh như những mảnh pha lê vỡ vụn trên mặt nước. Chúng tôi thong thả đi dọc bờ biển, vừa đi vừa trò chuyện, thỉnh thoảng dừng lại chụp vài tấm hình, rồi lại tiếp tục bước, không vội vã, không cần điểm đến cụ thể.

Có lúc, chúng tôi ngồi xuống bãi cát, nhìn biển xa, để mặc thời gian trôi qua một cách chậm rãi. Gió biển mát rượi thổi qua, mang theo vị mặn quen thuộc. Những cánh chim hải âu bay là là trên mặt nước, thỉnh thoảng sà xuống tìm mồi rồi lại vút lên cao. Ở Siesta Beach, người ta không chỉ đến để tắm biển, mà còn để tìm một khoảng lặng cho tâm hồn, nơi mọi lo toan dường như tạm thời tan biến theo từng con sóng.

Chúng tôi đi dạo, chụp hình, ngắm biển, ngắm trời, và ngắm cả sự bình yên hiếm hoi mà không phải lúc nào cũng dễ dàng tìm thấy trong cuộc sống thường ngày. Thời gian ở Siesta Beach trôi nhanh hơn chúng tôi tưởng. Đến hơn năm giờ chiều, khi nắng bắt đầu dịu hẳn và bóng người trên bãi biển thưa dần, cả nhà mới thu xếp trở về St. Pete.

Buổi tối, chúng tôi ghé quán Ngon, một nhà hàng buffet Việt Nam. Hàng chục món ăn của ba miền đất nước được bày ra: bún đậu mắm tôm, phở, bánh xèo, bánh cuốn, cà ri, bò kho, canh chua, cá kho tộ, xôi, chè… Hai con chỉ trung thành với đĩa cơm trắng và chén chè tráng miệng, ăn xong là no nê. Còn hai vợ chồng chúng tôi thì thầm bảo nhau, chỉ lấy mỗi thứ một muỗng để thử hết các món ăn ở đây về khoe với bạn bè mùi vị của những món ăn tại đây. Dù đã rất cố gắng, nhưng cuối cùng vẫn phải cười trừ vì “bụng bất tòng tâm”.

Điều đáng quý là món nào cũng vừa miệng, đậm đà và quen thuộc. Sau nhiều ngày rong ruổi, được ngồi xuống ăn những món ăn Việt Nam nóng hổi, bỗng thấy lòng mình dịu lại. Bữa tối khép lại một ngày dài bằng cảm giác no đủ và hài lòng, để rồi cả nhà trở về khách sạn nghỉ ngơi, chuẩn bị cho những ngày tiếp theo của chuyến đi.

Thứ Tư: Kỷ niệm và trở về

Thứ Tư cũng là kỷ niệm 21 năm ngày cưới của chúng tôi. Sáu giờ sáng, Kim thức dậy rất sớm, khẽ rủ tôi đi dạo biển. Thành phố vẫn còn đang ngái ngủ. Bãi biển St. Pete vắng lặng, chỉ có vài dấu chân in mờ trên cát từ những người dậy sớm hơn chúng tôi. Mặt trời vẫn còn ẩn mình đâu đó phía chân trời, để lại một khoảng trời mờ xanh xám, dịu dàng và tĩnh lặng đến lạ.

Chúng tôi bắt đầu đi bộ dọc theo bãi biển, hướng về phía khách sạn Don Cesar. Cát buổi sáng sớm mát lạnh, mịn màng dưới bàn chân trần. Sóng biển vỗ nhẹ, đều đặn, như hơi thở chậm rãi của đại dương. Gió mang theo vị mặn quen thuộc, thổi qua tóc và da, khiến người ta tỉnh táo mà cũng thấy lòng mình nhẹ lại. Thỉnh thoảng, vài con chim hải âu bay là là trên mặt nước, kêu lên những tiếng ngắn, phá tan sự tĩnh lặng một cách rất khẽ.

Dần dần, trong ánh sáng mờ ảo của buổi sớm, khách sạn Don Cesar hiện ra. Tòa nhà Don Cesar màu hồng phấn nổi bật giữa nền trời và biển xanh. Được xây dựng từ năm 1928,

Don Cesar đứng đó như một biểu tượng của St. Pete Beach, vừa cổ kính vừa duyên dáng. Màu hồng của tòa nhà không rực rỡ, mà dịu dàng, trầm lắng dưới ánh sáng bình minh, như đã thấm đẫm gió biển và thời gian. Nhìn Don Cesar từ xa, giữa không gian mênh mông của biển trời, người ta có cảm giác như đang đứng trước một nhân chứng lặng lẽ của bao câu chuyện đời. Những kỳ nghỉ, những cuộc hội ngộ, những ngày vui và cả những kỷ niệm riêng tư của biết bao con người.

Chúng tôi dừng lại trước Don Cesar, lội xuống làn nước biển trong vắt. Dù đã cuối tháng Mười Hai, nước biển vẫn không lạnh, chỉ mát vừa đủ để dễ chịu. Những đàn cá nhỏ bơi lượn quanh chân, lấp lánh dưới làn nước. Chúng tôi đứng đó, lặng lẽ chờ mặt trời nhô lên khỏi đường chân trời. Khi những tia nắng đầu tiên xuất hiện, nhuộm vàng mặt biển và phản chiếu lên tòa nhà màu hồng phía sau, mọi thứ trở nên yên bình đến mức gần như không thật.

Khoảnh khắc ấy, không cần nói gì nhiều. Chỉ có biển, có gió, có ánh sáng ban mai, và có hai người đã đi cùng nhau suốt hơn hai mươi năm. Giản dị, nhưng sâu lắng. Đủ để ghi nhớ như một kỷ niệm rất riêng cho ngày đặc biệt.

Trở về khách sạn, chúng tôi dọn dẹp hành lý, gọi hai con dậy, trả phòng rồi lên đường về Richmond. Hành trình trở về dài và mệt, nhưng tâm trạng thì nhẹ nhàng. Dọc đường, cứ vài tiếng chúng tôi lại dừng chân, đi bộ cho giãn gân cốt. Chúng tôi ghé Memorial Park ở Jacksonville, dừng lại ở Charleston, South Carolina, rồi trạm xăng Buc-ee’s ở Florence, và thêm vài điểm dừng chân nữa ở Virginia. Hơn nửa đêm, cả nhà mới về đến nhà.

Chuyến đi khép lại, nhưng những gì đọng lại trong tâm trí chúng tôi thì thật dồi dào. Không chỉ là biển xanh, bãi cát trắng mịn hay những món ăn tươi ngon, mà còn là những khoảnh khắc giản dị nhưng đầy ắp yêu thương của gia đình quây quần bên nhau, cùng nhau dạo biển lúc bình minh, cùng trò chuyện cười đùa trên thuyền với bạn bè cũ, và cả những buổi chiều lộng gió, ngồi im lặng ngắm sóng vỗ. Mỗi hình ảnh, mỗi mùi vị, mỗi tiếng cười vang lên nơi bãi biển hay trong phòng khách sạn đều trở thành những ký ức quý giá, nhẹ nhàng mà sâu sắc, đủ để sưởi ấm tâm hồn khi trở về nhịp sống thường nhật.

Hơn hai ngàn dặm đường đã trôi qua dưới bánh xe, nhưng bù lại là một kho hành trang tinh thần vô giá là những kỷ niệm đẹp sẽ theo chúng tôi trong nhiều năm tới. Những cái nắm tay, những bữa cơm giản dị mà ngon đến khó quên, những cảnh bình minh rực rỡ trên biển St. Pete, hay nụ cười rạng rỡ của các con khi lần đầu chạm vào cát trắng ở Siesta

Beach... tất cả đều như những hạt ngọc nhỏ ghép lại thành bức tranh hoàn chỉnh của một chuyến đi đáng nhớ. Chúng tôi hẹn nhau sẽ quay trở lại Florida vào mùa đông năm sau, để tiếp tục những ngày thư giãn bên biển, để lại dấu chân trên cát, lắng nghe tiếng sóng, và tạo thêm những kỷ niệm mới cho cả gia đình. Và giờ đây, chiều ngày 25 tháng 12, ngồi bên bàn, trong ánh nắng dịu của mùa đông, tôi viết lại những dòng bút ký này, ghi lại từng chi tiết, từng cảm xúc. Cảm giác như thể một phần của chuyến đi vẫn còn hiện hữu xung quanh. Mùi biển, vị mặn của gió, tiếng cười và sự bình yên. Những ký ức vừa qua đã trở thành một món quà tinh thần quý giá, vừa ấm áp vừa ngọt ngào, để khi nhớ lại, chúng tôi vẫn mỉm cười, vẫn thấy lòng tràn đầy niềm vui và biết ơn.

Vo Phu