Thứ Năm, 24 tháng 3, 2016

Thời Gian




Thời gian hỡi! sao mi đi lặng lẽ 
Để bốn mùa khe khẻ vội sang ngang 
Có khi nào mi nhỏ lệ xốn xang?
Đóa hoa nhỏ, rụi tàn khi nắng tắt 

Trong vô tận, mi đi không ngoảnh mặt 
Cho má hồng héo hắt nếp nhăn nheo 
Cho hây hây mấy chốc đã eo sèo  
Từ kim cổ, mi gieo sầu nhân thế  

Bao triều đại, bao nhiêu lần hưng phế 
Bao tháp ngà, bao đế quốc thênh thang
Sụp đỗ dần dưới gót nện thời gian
Vùi cát bụi, điêu tàn đà mấy lượt  

Thời gian hỡi! mi cùng ta sánh bước  
Mi vô tư, phi nước đại vó câu 
Ta hoang mang gần mãi núm cỏ khâu 
Bên đường vắng dãi dầu mưa với gió  

Từ vô ngã sắc không ta thành có 
Mi lôi ta từ có trở về không 
Cõi đi về thui thủi giữa mênh mông 
Đường trần bước một lần không trở lại  

Tiếc chi nữa, tuổi vàng heo hút mãi 
Khóc người về cát bụi trải nghìn thu  
Gót chân mi sương khói phủ mịt mù  
Nhân sinh hỡi! ôi phù du mộng ảo  

MaiLoc