Hiển thị các bài đăng có nhãn Nam Chi. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Nam Chi. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 19 tháng 5, 2024

Lan Man Theo Bão


New York vừa trải qua hai sự kiện mà theo ghi nhận có tính lịch sử trong suốt thế kỷ qua: trận động đất 5.9 độ Richter, và "nàng" bão Irene đổng đảnh.

Về cơn địa chấn thì New York chỉ bị ảnh hưởng chút chút thôi vì tâm chấn nằm dưới DC ,và có lẽ bị bất ngờ nên không có dự đoán nào được đưa ra trước đó , ngay cả hệ thống truyền thông cũng không biết trước nên khi lệnh báo động được đưa ra,mọi người đã rời các cao ốc,ra ngoài sân trống mà chưa có tin gì trên truyền hình cả. Đa số không có cảm giác gì đặc biệt để có thể cảm nhận được rằng mình vừa trải qua một cơn động đất , vài người đang ngồi trên ghế thì nhớ lại là lúc đó hình như có ai đang lắc nhẹ , vài người khác thì có cảm giác như bị say sóng, choáng váng khó chịu, nhưng cũng chỉ thoáng qua mà không rõ nguyên nhân, tới khi biết là có địa chấn thì cố ghi lại như một chút trải nghiệm nho nhỏ gắn liền với thiên tai này.

Nhưng với nàng Irene thì khác, Hầu như mọi người, mọi nơi đều biết nàng sẽ "thăm" nước Mỹ với tất cả sức mạnh của mình bằng sức gió lên tới hơn 100 miles, nhất là những hình ảnh ghi nhận được từ lúc nàng tàn phá Bahamas trước đó ít hôm .Từ Tổng Thống Obama phải cắt ngắn chuyến nghỉ hè, tới các vị Thống Đốc,Thị Trưởng các Tiểu Bang nằm trên đường bão sẽ đi qua đều lên tiếng cảnh báo, hướng dẫn người dân những đối phó cần thiết, rồi lịnh di tản đuợc ban bố cho cư dân ở những vùng có thể bị ảnh hưởng .Trên hệ thống truyền thông tất cả các chương trình khác đều bị cắt để nhường cho các phóng viên tường trình tại chỗ theo từng bước đi của "người đẹp Irene", khắp nơi nín thở dõi theo cơn bão "thế kỷ" này kể cả các Phi hành Gia đang ở trên trạm không gian!

Đúng chính xác như lập trình trên Computer, Thứ sáu, người đẹp đặt chân lên North Carolina, nhưng có lẽ đã trút hết giận lên quần đảo Bahamas nên nàng di chuyển chậm rãi tà tà với vận tốc 13 miles/giờ nên sức gió cũng giảm nhiều 60-65 miles thay vì trên 100 miles như dự báo và khi "viếng" New York ngày hôm sau thì chỉ còn hiu hiu 40-45 miles! mưa không lớn nên tác động cũng không dữ dội , tuy nhiên cũng đủ bẻ gãy khá nhiều những cành cây quăng đầy khắp nơi và làm mất điện nhiều nơi, nhiều chỗ , giao thông bị gián đoạn, hệ thống đèn đường chỗ có, chỗ không, nhường nhau đi là chính!

" Cái gì mất đi thì mới quý " ai đó nói vậy nhỉ? giam mình trong nhà, ngoài trời mưa gió vần vũ, không điện, không internet, không cellphone đúng như Mây Trắng cảnh báo ,hết ngồi lại nằm, nhìn nàng Irene múa may quay cuồng, tuy đã giảm nhẹ nhiều ( có lẽ do lời nguyện cầu chân tình của ... nhiều M,Pleiku, M,TPH) thấy sự cuồng nộ của thiên nhiên, sự nhỏ bé, hạn chế của con người, lại càng quý hơn những tấm chân tình của biết bao người quen biết mới, cũ.Từ xa xôi bên quê nhà, từ hơn nửa vòng trái đất tận Melbourne của xứ Úc ,đến Cali "xứ ấm tình nồng" và những đâu nữa...không biết , chỉ biết là trong cái lẻ loi, lạc lõng cô lập của cơn bão, cái ấm áp bằng những lời chúc lành của ACE đã sưởi ấm ,vỗ về an ủi biết bao nhiêu !!! Xin đừng tiết kiệm những xẻ chia cho nhau,dù chỉ là trên mạng.. ảo. Xin cảm ơn tất cả, kể cả Mây Trắng mà bây giờ mới biết là chỉ-cách nhau cái dậu mồng tơi xanh rì-

Cám-Ơn Đời, Bên Ta Còn Có Bạn.

Cám ơn đời,bên ta còn có bạn 
Qua thăng trầm,chia sớt những buồn vui 
Nâng chén rượu ta cùng nhau nốc cạn 
Mặc cho người với mưu tính, lo toan 

Dẫu có lúc vang trời ta ca hát
Khúc mộng du, khúc hát của một thời,
Con dế gáy, mắt trào tuôn đẫm lệ 
Phổi đầy căng, tiếng hát trả cho đời 

Dẫu có lúc bụng rỗng, chân run:đói,
Bắp, khoai,mì,cóc ,nhái sống cầm hơi,
Rừng hiu quạnh, suối tuôn, mưa róc rách,
Khói nương chiều ,hiu hắt bóng ma trơi .

Có lúc xích lô, xe thồ,xe kéo 
Bên hiên đời ,nhặt nhạnh chút của rơi 
Ly rượu nhạt, soi mình trong nước mắt 
Chén cơm hờ, trộn lẫn với mồ hôi 

Rồi có lúc, nhìn nhau thân ly khách,
Giữa tiếng cười, tiếng hát dấu lệ rơi 
Nghe xa lạ, đếm từng con phố lạ 
Bập bẹ lời đứa trẻ mới thôi nôi 

Gặp lại nhau,lưu lạc bốn phương trời 
Dẫu giờ đây tóc bạc với da mồi 
Có sá gì ,bên ta còn có bạn 
Cám ơn bạn,cám ơn,cám ơn đời.!!!

Nam Chi 
NY 2002 

                       

Thứ Năm, 16 tháng 5, 2024

Một Thời Áo Trắng

 
(Thầy, Nhà Văn Võ Hồng)

(Đăng Bài tưởng nhớ anh Nam Chi)
 
Tôi học thày hai năm: năm đệ lục và đệ tứ tại Lê quý Đôn Nha trang, khi đó trường chỉ mới là đệ nhất cấp và còn mang tên Trung Học Bán Công, một ngôi trường trang nghiêm, có tiếng tại thành phố biển. Không biết có phải vì uy tín của thầy hiệu trưởng Cung Giũ Nguyên với nhiều huyền thoại: Viện sĩ viện Hàn Lâm Pháp, một Trưởng cao cấp của phong trào Hướng Đạo Việt Nam, và là đại biểu miền Trung của Chính Phủ...hay vì trường có nhiều Giáo Sư nổi tiếng như thầy Thi sĩ Thạch Trung Giả, Lê Quang Giao, thầy Đào, thầy Thương, thầy Trang cận thị nặng, Cô Huyên, cô Tri Chỉ, thầy Ngô Thiều....và thầy: Nhà Văn Võ Hồng.

Năm Đệ Lục thầy dạy Vạn vật, một môn học không quan trọng lắm đối với bọn học trò chúng tôi thời đó, nên cũng chỉ học qua loa cho đủ môn thôi và với thầy dạy môn đó cũng vậy, không chú ý lắm, nhưng với thầy Võ Hồng thì với bàn tay tài hoa của thày những con Nhộng trở thành con Ngài rồi hoá bướm, những nụ hoa , nhụy hoa, cuống lá vô tri giác sống động hẳn lên dù chỉ bằng những nét phác sơ sài bằng phấn trắng, trên bảng đen ...bởi thầy vẽ rất đẹp, bay bướm...khiến chúng tôi say mê những hình vẽ của thầy hơn là bài học .

Qua năm đệ Ngũ như một chuyển...cấp từ Tiểu học bước hẳn vào Trung Học với những tri thức khác hẳn, cùng với tuổi tác có vẻ trổ mã hơn cùng năm tháng, chúng tôi cũng đã tự trang bị cho mình bằng những kiến thức mới qua báo chí, qua sách truyện các loại, nhất là tủ sách Tự Lực Văn Đoàn., mà tôi đã khám phá ra trong cái thư viện nhỏ Công Giáo Tiến Hành trên đường Lê Quý Đôn chạy thẳng từ cổng trường , băng qua Nguyễn Hoàng ra Lê thánh Tôn...và chính ở đó chúng tôi đã biết thầy là nhà văn, riêng tôi đã rất thú vị khi đọc tập truyện "Hoài cố Nhân" của thày : tập truyện kể về thời loạn lạc ở quê thầy trong chiến tranh, những ngày sinh hoạt đoàn, đội tự vệ của thầy mãi tít ngoài Tuy An, Sông Cầu, Phú Yên. Năm này tôi không có lớp nào của thầy.

Lên Đệ Tứ chúng tôi đã lớn lên một chút, có khối anh đã biết ...gửi mộng ra ngoài cửa lớp...các cô cũng đã có chút...son phấn, áo dài chít ...eo, ngoài tường rào trường, thỉnh thoảng cũng có vài anh lạ mặt lượn lờ, chờ đến giờ ra chơi, hay tan trường. Khối anh lẽo đẽo đạp xe, bám đuôi xa xa các hoa khôi nổi tiếng: BT, ML,ÚT... Thời đó nam nữ còn học chung, nhưng đa số nữ sinh trông đã rất trưởng thành, hơn rất xa các nam sinh cùng lớp, cùng lứa tuổi , và vô hình chung coi như ...đàn chị, đàn em một cách tự nhiên, ngoại trừ vài trường hợp ngoại lệ với các bạn nam hơi trọng tuổi hơn, do học trễ...

Và khi gặp lại thầy năm đệ Tứ trong môn Việt Văn, dù môn này cũng không được chúng tôi coi quan trọng như những môn có hệ số điểm cao: Toán, Lý Hoá, Sinh Ngữ...nhưng với riêng thầy niềm kính trọng qua hình ảnh nhà văn khiến chúng tôi chú ý môn thầy dạy nhiều hơn . Vả lại là năm thi nên chúng tôi cũng phải học hành nghiêm chỉnh chứ không thể nghịch phá như năm Đệ Ngũ được. Quả thầy đã làm chúng tôi say mê Kiều với những trích đoạn trong chương trình, qua thầy chúng tôi đã thích thú với cảnh:

" Dưới hoa nép mặt, gương lồng bóng,
Ngàn liễu rung cương sóng gợn tình "
Hay:" Làn thu thuỷ nét xuân sơn,
Hoa ghen thua thắm, liễu hờn kém xanh..."

Mỗi người, mỗi cảnh lại được thầy vẽ lên thật sống động bằng những nét vẽ tài hoa khiến chúng tôi dễ dàng mường tượng ra một cách rõ ràng, giọng thầy nhẹ nhàng, nụ cười mỉm luôn nở trên môi, ánh nhìn tinh quái thầy đưa chúng tôi vào thế giới truyện Kiều thật lôi cuốn, không khô khan, nhạt nhẽo với mớ chữ Hán Nôm rắc rối!!!
Đặc biệt là tả người, chỉ bằng đôi nét chấm phá thầy đã cho chúng tôi "thấy" Thuý Kiều, Thuý Vân, Hoạn Thư, Tú Bà....Sở Khanh, Thúc Sinh, Từ Hải, Hồ Tôn Hiến... đúng như mô tả của Nguyễn Du:
"Mỗi người một vẻ, mười phân vẹn mười". Bên cạnh đó là những lời phê bình bằng con mắt của một ...hoạ sĩ, thầy làm chúng tôi khó quên được khi phân tích hình ảnh của Thuý Vân: "Khuôn trăng đầy đặn, nét ngài nở nang" với một khuôn mặt tròn trịa như mặt trăng, đôi lông mày to, rậm với lời chú hóm hỉnh: em nào "mê" được THUÝ VÂN như thế này không? hoặc hình ảnh rất ngộ nghĩnh của Từ Hải: " Râu hùm, hàm én, mày ngài"
Thầy bảo: mặt choắt, râu ria xồm xoàm, lông mày rậm thế này đúng chỉ là.... tướng cướp, người thì mất cân đối:" Vai năm tấc rộng, thân mười thước cao ...." với tỷ lệ vai/thân là 1/20 thì Từ Hải là...cây sậy biết đi mà thôi...., còn nếu sửa lại:" vai năm thước rộng, thân mười thước cao, hoặc Vai năm tấc rộng, thân mười tấc cao... thì cũng coi hổng được với tỷ lệ chiều rộng = 1/2 chiều cao!!! người... máy di động, chứ anh hùng hào kiệt nỗi gì!!! Chúng tôi cười ngặt nghẽo trước những nét vẽ và lời bình độc đáo của thầy ....và không bao giờ quên được những bài học đó...

Nhưng điều này thì thầy ...lầm, một cách rất... tự nhiên, và chúng tôi cũng giữ kín tới tận bây giờ tuy được một bữa ...nhịn cười...đau bụng. Trong lúc dẫn chứng về nụ cười "hàm tiếu" của Thuý Kiều, thầy đọc câu thơ dịch của Thôi Hộ: Đào hoa y cựu, tiếu đông phong - Hoa Đào năm trước còn cười gió đông! và thầy giảng "Tiếu" nghĩa là cười, và bất ngờ thầy thêm: như các em thường thấy mấy chú Ba hay nói "Tiếu nà má" đó...
Lớp tôi năm đó có 4 bạn... Tàu thứ thiệt, nghe tới đó, chúng đỏ mặt...rồi cười phá lên, cười ngặt nghẽo, không thể dừng được, làm cả lớp và chính thầy cũng ...cười theo vui vẻ, sau này chúng mới rỉ tai với tôi, câu đó là tiếng chửi tục....của người Tàu, chứ có cười, cợt gì đâu???!!!

Thầy cao dong dỏng, tóc chải ngược lộ vầng trán cao, mắt sắc, ánh nhìn tinh quái, nụ cười luôn nở trên môi, quần áo lúc nào cũng tươm tất, đúng phong độ của nhà giáo, nhưng thầy lại góa vợ sớm và ở vậy gà trống nuôi con, thầy rất tự hào về điều này và trong nhiều trường hợp cố tạo ra một ảnh hưởng để có được "ngày cho cha", qua tác phẩm " Bông hồng cho cha ", nhất là sau năm 1975, với sự xuống cấp thảm hại về đạo đức gia đình

Những năm giữa thập niên 60, khi ảnh hưởng của các phong trào Hippy a go go...hiện sinh... CTY tràn ngập xã hội, len cả trong học đường, ngay cả tại Lê Quý Đôn, với chuyện tình có hậu giữa thầy T, và người đẹp BT, lời đồn đãi âm ỉ qua Vòng Tay Học Trò của Nguyễn thị Hoàng! giữ mình được như thầy không phải dễ, khi thầy lúc đó lại đang trong độ tuổi " hồi xuân".

....Đó là năm cuối cùng tôi học Lê quý Đôn, năm sau thì chạy qua Võ Tánh, chỉ thỉnh thoảng có giờ nghỉ bất ngờ mới đạp xe ghé lại trường cũ, bây giờ đã có cả Đệ Nhị Cấp, văn phòng trường không còn đặt ở phía trước, mà dời ra sau đối diện với Nữ Trung Học...có lần mải mê đọc các tờ Bích Báo, quên giờ vào lớp, bị thầy Cung Giũ Nguyên tóm được...mời ra khỏi trường...

Nửa thế kỷ đã trôi qua, hôm nay được nhìn ảnh thầy ngồi yên bình trong vườn nhà, ánh mắt vẫn hóm hỉnh như ngày nào, sắc diện thầy vẫn nhận ra những nét tươi tỉnh...Ngậm ngùi nhưng cũng mừng cho thầy trải qua bao dâu bể cùng với quê hương, vẫn an tịnh ở Nha Trang... Mong thầy luôn như vậy giữa mọi được thua, mất còn của cuộc đời ...


Nam Chi 
NY Hè 2012

Thứ Năm, 12 tháng 2, 2015

​Đại Hạ Giá​


Thời buổi này còn cái gì không hạ giá nhỉ? Sách vở, quần áo, đồ điện tử v...v... hạ giá! Tôi cầm mảnh bằng đại học cạ cục mãi chưa tìm ra việc làm, cũng nhào ra vỉa hè bán sách đại hạ giá. Từ Victor Hugo, Leon Tolstoy, Tagore, Dostoievski... đến Khái Hưng, Ngô Tất Tố, Vũ Trọng Phụng... cả thảy đều bị “hạ” nằm la liệt. Lắm lúc ngồi chồm hổm nhìn xuống các tên tuổi từng “vang bóng một thời”, tôi thầm hỏi:
- Nên cười hay nên khóc, thưa chư liệt vị?
Cách đây ít lâu, một ông lão hình dáng tiều tụy mang đến bán hai pho sách dày. Một cuốn là “Hán Việt Từ Ðiển” của Ðào Duy Anh do Khai Trí tái bản. Cuốn kia là “Petit Larousse Illustré” in tại Paris năm 1973. Sách còn tinh tươm lắm, hẳn chủ nhân đã xài rất kỹ. Thấy giá rẻ, tôi mua. Loại ấn bản này đây, gặp loại khách biên biết, bán cũng được lời.

Ngoài bìa và một số trang ruột của mỗi cuốn, đều có ấn dấu son hình ellipse: “Bibliothèque - Ðô Bi - Professeur”. À, té ra ông lão vốn từng là giáo chức. Thảo nào! Cất tiền vào ví rồi mà ông cứ dùng dằng nuối tiếc, ngoảnh lại nhìn những tài liệu - tài sản phải đứt ruột bán đi. Ngoái mãi mấy lần rồi ông mới dắt chiếc xe đạp cà tàng đạp về. Mắt ông đỏ hoe. Lòng tôi chợt se lại!

Chiều 25 Tết. Ngồi cạnh các danh tác tôi vẫn lim dim, thấp thỏm, chồm hổm ra đấy. Qua đường không ai thấy, lá vàng rơi trên giấy. Sài Gòn chả có mưa bụi cho đủ khổ thơ Vũ Ðình Liên. Nhưng bụi đường thì tha hồ, đủ khổ thứ dân lê lết vệ đường như tôi.
- Anh mua bánh bò, bánh tiêu?
Một chị hàng rong đến mời. Tôi lắc đầu. Bỗng chị sững người chăm chú nhìn vào hai bộ từ điển. Chị ngồi thụp xuống, đặt sề bánh bên cạnh, cầm hết cuốn này đến cuốn kia lật lật. Rồi chị hỏi giá cả hai. Ngần ngừ lúc lâu, chị nói:
- Anh có bán... trả góp không?
- Trời đất ơi! Người ta bán trả góp đủ thứ, chứ sách vở, sách đại hạ giá ai đời bán trả góp? Vả lại, tôi nào biết chị là ai, ở đâu?
- Tôi cần mua cả hai - chị nói tiếp - xin anh giữ, đừng bán cho người khác. Khi nào góp đủ, tôi sẽ lấy trọn. Anh thông cảm làm ơn giúp tôi.

Thấy lạ, tôi hỏi chuyện mới vỡ lẽ. Ðô Bi chính là thầy cũ của chị hàng rong. Chị Tám (tên chị) bất ngờ thấy có dấu son quen, hiểu ra hoàn cảnh của thầy, bèn nảy ý chuộc lại cho người mình từng thọ ơn giáo dục. Song, bán bánh bò bánh tiêu nào được bao nhiêu, lại còn nuôi con nhỏ, không đủ tiền mua một lần nên chị xin trả góp.
Tôi cảm động quá, trao ngay hai bộ từ điển cho chị Tám:
- Chị hãy cầm lấy, kịp làm quà Tết cho thầy. Tôi cũng xin lại đúng số vốn mà thôi, chị à.
- Nhưng...
- Ðừng ngại, chị trả góp dần sau này cũng được.
Chị lấy làm mừng rỡ, cuống quít trả tôi một ít tiền.
- Chao ôi, quý hóa quá! Cảm ơn... cảm ơn... anh nhá!
Mai lại, chị Tám trả góp tiếp. Chị kể :
- Thầy bi thảm lắm... Gần Tết, cô lại ngã bệnh... Thầy nhận sách, mừng mừng tủi tủi tội ghê, anh à!... Thầy cũ trò xưa khóc, khóc mãi!
Tôi vụt muốn nhảy cỡn lên và thét to: 
“Hỡi ông Victor, ông Lev, ông Dostoievski... ơi! Ông Khái, ông Vũ, ông Ngô... ơi! Có những thứ không bao giờ hạ giá được! Có những người bình thường, vô danh tiểu tốt nhưng có những kiệt tác không hạ giá nổi, đó là:
" TẤM LÒNG " !!!

Nam Chi Sưu Tầm

Thứ Ba, 2 tháng 12, 2014

Lấy Nhau Chẵng Đặng, Thương Hoài Ngàn Năm

Lần đầu gặp anh, chị mới 16 tuổi, nhỏ xíu, tóc bó đuôi gà, đôi môi mỏng lém lĩnh. Hôm ấy, Ba chị đưa về một thanh niên trẻ người Mỹ, giới thiệu người phụ tá của mình với gia đình, anh đã nhìn chị không chớp mắt, ... đến khi chị vênh mặt hỏi ... " Tôi có chỗ nào không ổn " .. Anh mới ngượng ngùng sực tỉnh ... lí nhí ...nói câu xin lỗi ....!
Không biết sao ... anh bị chị thu hút, đến mất hồn mất viá, Còn chị thì tỉnh rụi, chẵng để ý gì đến anh chàng người Mỹ đồng nghiệp của ba mình ... Sau đó anh hỏi Ba chị thuê hẳn một tầng lầu trên cùng để ở, thì chị và anh gặp nhau mỗi ngày ..


Sống chung nhà, nhưng đường ai nấy đi, đối với chị, anh là bạn của Ba, người lớn rồi, nên chị không coi anh như bạn bè của mình .., nhưng rồi chị cũng biết anh mới 24 tuổi , đến từ Washington DC, nhiệm sở ở VN này là công việc đầu tiên của anh . Tuy còn bỡ ngỡ với xã hội VN , nhưng lạ một điều là anh nói tiếng Việt giọng Bắc rất chuẩn, và lưu loát như được đào tạo qua trường lớp đàng hoàng.
Anh ít nói nghiêm nghị , nhưng mỗi lần gặp chị , anh lúng túng , mặt mày đỏ gay, làm chị nỗi tính nghịch ngợm, muốn trêu cho anh quê chơi ..., 
.. Có lần trong bữa ăn, chị đưa cho anh quả ớt tròn đỏ, rất đẹp, chị bỏ nguyên trái vô miệng , nói ngon lắm, và đưa cho anh một trái , biểu ăn thử ..., anh cũng tưởng thật, bắt chước chị , bỏ vô miệng nguyên trái, nhai rốt rột, rồi anh sặc, anh ho , anh khóc ... , còn chị, nhả trái ớt ra, ôm bụng ... cười ngặt nghẽo. Anh cay quá, có ý giận, cầm ly nước bỏ lên lầu một mách ... 

Đến tối không thấy anh xuống, thấy cũng tội nghiệp , chị sai thằng em , bưng lên cho anh ly nước đậu nành tạ tội , nhưng thằng em xuống nói, Anh ấy không có ở trên lầu, đi đâu rồ ?? , 
Chị có ý đợi , muốn thử coi sau khi ăn trái ớt , mặt mũi anh ra sao?? Nhưng mấy ngày liền anh không về , nghe Ba nói với mẹ, anh đi công tác ...
Cả tuần không gặp, chị thấy thiếu thiếu, chị nghĩ có lẽ tại mình chơi ác với người ta nên mình thấy có lỗi .. áy náy đó thôi. Tuần sau Anh về , bước vô nhà thấy chị , còn tức nên vờ như không thấy , anh xách va li đi thẳng lên lầu , từ đó anh luôn giữ vẽ mặt lạnh lùng .. làm chị thấy .. " tự ái ghê gớm luôn ... 
Một hôm chị đang học thi tú tài bán, ban đêm ở trường thầy Hai Ngô về , từ đường Nguyễn Huệ đạp xe về tới nhà chị cũng khá xa, vừa tới góc ngã ba hơi tối, xe chị tự nhiên trở chứng, phải dắt bộ về, đường tối chị thấy sợ ma ..
Vừa đi vừa run, vậy mà xui khiến sao gặp anh, đang lái xe đi ngang mặt, tài thật anh nhận ra chị ngay, và de xe ngược lại .... dù đang giận lẩy, nhưng chị cũng để anh giúp, đem xe về nhà. Trên đường về anh không nói, chị cũng không ...( đang hờn mát mà.)

Gần tới nhà , Anh quay qua nhẹ giọng hỏi chị :... " sao em ghét tôi quá vậy ?? " .
... Bị hỏi thình lình , Chị ấm ớ : " Tôi đâu có ghét anh đâu ?."
Anh nhìn vào mắt chị , ( trời ạ , tối thui , sao mắt anh ấy sáng thế , xanh biếc như hai vì sao ... ) 
" .. thế sao em vẫn muốn tôi khóc , để em cười ... ? "
Tự nhiên chị thấy lúng túng , .... May quá tới nhà rồi, chị cảm ơn, rồi vội vã xuống xe vào nhà, để anh ngẩn ngơ nhìn theo ....

Đêm ấy lạ ghê, không ngủ được, chị cứ thấy đôi mắt như hai ánh sao của anh chập chờn trước mặt, lần đầu tiên chị mất ngủ về một chàng trai ... 
Sáng ra , trước khi đi học , chị có ý chờ xem có gặp anh không ? nhưng không gặp , đến giờ , chị phải lên lớp thôi. Chiều về chị cũng không gặp ... Ba chị nói, anh về nước có chuyện gấp ...
Mấy ngày anh không có nhà, chị như người mất hồn, chị cứ ra vô ... , ăn ngủ không yên ... ... Lạ nhỉ, sao tâm trạng mình bất ổn như vậy?? 

Đến khi anh về, vừa thấy anh bước vô từ cửa, chị mừng như bắt được vàng , ánh mắt long lanh, chị cười ... nói huyên thuyên . Anh bỏ xách đồ xuống, rạng rỡ nhìn chị, âu yếm lắng nghe, và cuối cùng hỏi chị một câu lảng òm ...
" Bộ em nhớ tôi lắm hả ??? ... " 
Câu hỏi bất ngờ, làm chị khựng lại mấy giây, đỏ mặt ... như ăn trộm bị bắt quả tang ... mắc cỡ quá, (sao anh ta có thể đọc được ý nghĩ của mình vậy nhỉ ??? ...), chị vờ có việc ... 
kiếm đường dông lẹ ...


Sinh nhật 17 tuổi của chị, chị mời bạn bè tới nhà chơi , một đám choai choai con nít , nói cười ầm ỉ.. Tới tối ... tiệc tan, lúc về phòng ở lầu hai, chị thấy anh đứng đó, trong bóng tối, chìa ra cho chị một bó hoa hồng, rồi anh bỏ đi ...
Ôm bó hoa , chị hồi hộp ... Về phòng, cả đêm chị cứ ngắm bó hoa, từng cánh nhung mềm mại, đẹp ơi là đẹp, mở ra, trong cánh thiệp mỏng có bức thư ngắn kèm theo ...: 

" Em của tôi .
Lần đầu gặp ... em đẹp như một bức tranh ...,
Lần thứ hai gặp , em tinh quái như một con mèo ...,
Lần thứ ba gặp , con mèo đánh cắp trái tim tôi ..
Bây giờ ... tôi bắt đền ...em để trái tim tôi ở đâu ??? 
Tôi muốn xin em trả lại ...! " 

Trời đất! Phải làm sao đây, đọc xong bức thư, chị tái mặt ... lại cả đêm trằn trọc, sáng ra mặt chị trõm lơ, không dám ra khỏi phòng, lỡ gặp anh chàng thì biết ăn nói làm sao ..?? ..
Mối tình của chị bắt đầu như vậy ..., dễ thương , nhẹ nhàng ... 
... Năm ấy , chị thi tú tài IBM lần đầu ở Qui nhơn, đậu ngay hạng bình , Tràn đầy tự tin , chị xúc tiến thủ tục đi du học ... 
.... Nhưng một sáng mùa Hè, năm 75, Anh đi SàiGòn họp khẩn cấp và không trở về ... toàn bộ nhân viên ngoại giao được lịnh rút khỏi VN, Anh gọi điện thoại cho Ba chị, Xin Ông đưa cả gia đình đi, anh sẽ sắp xếp chuyến bay, nhưng ba chị không chịu. 
Anh lại xin Ba chị cho cưới để đem chị theo, nhưng ba chị cũng không chịu, đời nào ông để con gái ông lấy Mỹ?. 
Những chi tiết này chị không hề hay biết, thấp thõm chờ, và lòng chị có ý trách, sao anh nở bỏ đi không một lời từ giã ...
Biến cố 75 ập tới, Ba chị đi tù, (Là nhân viên cao cấp bộ ngoại giao), nhà cửa toàn bộ bị tịch biên hết, giấc mộng du học của chị vỡ tan.
Cả gia đình chị tan tác như chiếc lá rơi rụng cuối mùa, chị buồn đau một thời gian dài ... 
... Rồi cũng gượng dậy giúp mẹ bôn ba, buôn bán nuôi đàn em dại ...Rồi chị lấy chồng... 

Hai vợ chồng chi. tương đối hạnh phúc, nhưng lại gặp phải mẹ chồng khắc nghiệt, nên làm chị kiệt quệ tinh thần lẫn thể xác. Chị thất vọng về chồng mình, vì thấy anh rất sợ mẹ ... không giúp gì được cho chị, dù bụng mang dạ chữa, chị cũng phải quần quật không khác gì con sen, nên với chồng chị có phần oán trách, và tình cảm chị dành cho chồng, do đó phai nhạt ít nhiều. 
Đứa con gái ra đời , cũng không cứu vãn được vấn đề ..., Mẹ chồng lúc nào cũng bóc bạch, hà khắc, chị cô đơn trong gia đình chồng , đến nổi có lần chị xin chồng ly dị, vì thấy mình khổ quá không chịu nỗi ... nhưng rồi ... chị phát giác mình mang thai đứa con thứ hai .. 

Đành vậy, có những lúc buồn , chị ôm con mà nhớ quay quắt về anh, với những thương yêu cũ, sau này chị đã biết rõ câu chuyện do ba chị trước khi đi tù, đã kể lại với giọng ân hận ... " .... Biết vậy Ba gả con cho nó .."  
Khi chị biết anh, đã tìm đủ mọi cách có thể ... để đưa chị đi. Nhưng tình trạng hỗn loạn lúc đó, anh không làm sao hơn được, thì chị tin chắc anh cũng đau lòng như chị, khi phải đành đoạn mà xa nhau ...và chị chấp nhận số phận, không còn oán trách anh nữa. 

Sau đó không lâu, có một người lạ mặt tới đưa cho má chị ít tiền và địa chỉ & số điện thoại của anh bên Mỹ. Chị cầm đọc, mà hai hàng nước mắt chảy dài, chẵng biết để làm gì , nhưng chị vẫn cất kỹ số điện thoại và địa chỉ của anh , để thỉnh thoảng lấy ra nhìn , mà buồn vời vợi ... 
Mang thai lần này chị yếu hẳn , thai 7 tháng mà bụng chị nhỏ xíu , chị gầy , khô như que cũi , nhìn vô gương chị không nhận ra mình , đứa con gái xinh đẹp , nhí nhảnh , năng động năm xưa ... đâu rồi nhỉ?.
..... Thình lình, một tối chồng chị về, mẹ con rầm rì to nhỏ .. có chuyến đi vượt biên. Mẹ chồng muốn mẹ con chị ở lại, để chồng chị đi một mình. Nhưng anh không chịu , đi thì phải đi cùng, lần đầu tiên chị thấy anh cương quyết ... , cuối cùng mẹ chồng nhượng bộ ...vậy là vợ chồng , con cái chị, dắt díu nhau ra khơi . 

Tàu gặp bão, giông tố tưởng đã nhấn chìm con tàu mấy lượt, vậy mà trời thương , may sao chiếc tàu rách nát vẫn còn tiếp tục chạy ... Nhưng mấy hôm sau nữa .. thì ... máy hư, hết nước, hết thức ăn, lênh đênh vô định trên biển ... 
Môi nứt nẻ, rướm máu, sức tàn lực kiệt .... mấy lần chị hôn mê tưởng chừng không bao giờ tỉnh lại , trong cơn mộng mị ..., chị thấy mình về lại ngày mới lớn, vui tươi, nhí nhảnh bên anh, những ngày lãng mạn ... tươi đẹp ... nhuộm xanh cả bầu trời ... 
... hình như giấc mơ đã giúp cho chị thêm chút sức lực, và ... trời thương, đã có lúc chị thấy mình mở mắt, để thấy đứa con gái bé bõng ngủ vùi trong lòng mình, và đứa con trong bụng có lúc quẫy đạp .
Có lẽ nhờ đó, mà ý chí cầu sống trong chị trỗi dậy mạnh mẽ ..., Nhưng tới lúc gặp được tàu cứu thì chị một lần nữa chìm sâu vào hôn mê ... 
Không biết bao lâu , khi chị tỉnh dậy, thấy mình đang nằm trong bịnh xá xa lạ , thần trí hoang mang , mơ hồ , chị hỏi đây là đâu ? . Qua người y tá bản xứ , chị biết đây là một đảo thuộc Mã lai. 

Biết mình đã tới bến tự do, nhưng quá yếu, chị lại hôn mê, trước khi ngất, không hiểu sao... trong tiềm thức, như một lời trăn trối, chị rút cái địa chỉ, dấu trong lai áo, đưa cho người y tá, nhờ đánh dùm điện tín cho người này, nói chị đang ở đây ... 

Qua hôm sau, trong cơn thập tử nhất sinh, cái thai có triệu chứng sinh non , mà chị lại quá yếu , Bác sĩ đang lo lắng, không biết có cứu nỗi cả mẹ lẫn con không? .. 
Trong cơn mê , chị nghe tiếng khóc của chồng, và cảm giác ... hơi ấm bàn tay nhỏ nhắn của đứa con gái bé bõng vuốt ve trên mặt ... chị như được hồi sinh lần nữa ... 
Bác sĩ quyết định mổ. 
Như cơn gió lốc..
Anh của những ngày tháng cũ, vẫn cao gầy, tướng thư sinh, tuy khuôn mặt bơ phờ , mái tóc nâu rối bời , và cặp mắt xanh lơ, giờ đã không còn sáng như hai vì sao nữa, bởi từ lúc nhận được điện tín, liên lạc được với Liên hiệp quốc để xác minh, anh đã không hề chợp mắt ...
..
Chuyến bay tốc hành đã đưa anh tới đảo nhỏ này , và giờ dây , Đứng nhìn chị bé bõng ... hôn mê trên giường bệnh. 
.... Đừng nhìn em nữa anh ơi
.... Hoa xanh đã phai rồi
.... Hương trinh đã tan rồi ( PD) 

.. Trước khi đi qua đây, trong đầu anh không hề nghĩ tới chị đã có chồng, con, và một đứa nữa sắp chào đời ...

Đứng đó nhìn chị ..., Anh đau đớn , Xót xa ... hôm qua nay đầu óc Anh tràn đầy xúc động ..., anh véo tay mình mấy lần, để chắc, đây không phải là một giấc mơ. 
... Kiếp nào có yêu nhau... thì xin hẹn đến mai sau.. ( PhạmDuy ) 
.. Khoảnh khắc, đau đớn, ngỡ ngàng rồi cũng qua đi, Anh thảo luận với bác sĩ, nói chuyện với chồng chị, ... giới thiệu sơ về mình, và anh khẩn cấp liên lạc bệnh viện lớn nhờ giúp đỡ. 
Ngay ngày hôm đó chị được trực thăng , chuyển về bịnh viện lớn ở thủ đô, với sự chăm sóc đầy đủ nhất . Cùng ơn trên gia hộ, chị được cứu sống , cả mẹ lẫn con . 
... Biết chị đã vượt qua cơn nguy hiểm , lòng anh rộn rã. Đứng bên ngoài phòng, nhìn đứa bé gái sinh non , nhỏ như con chuột, đỏ hõn, ngo ngoe trong lồng kính, cảm giác tràn ngập thương yêu như chính con mình . Anh ngỏ lời với chồng chị, xin làm cha đỡ đầu của đứa bé .. 

Trước hôm về lại Mỹ, Anh & Chị .... lần đầu nói chuyện trực tiếp với nhau ở bệnh viện, khi chị đã tỉnh táo ... 
.. Bên giường bệnh ..., nhìn chị , ốm xanh như chiếc lá. Ánh mắt yêu thương, anh như ngàn lời muốn nói .., nhưng anh biết, .. có rất nhiều điều cần phải giữ lại cho riêng mình ... 
... Chị nhìn anh ... cảm kích?  biết ơn?. Những thứ này có nghĩa gì với những điều chị đang chất chứa trong lòng, Nhưng cũng như anh, chị biết ... mình không thể nói, hay biểu lộ ra những gì mình đang nghĩ ..., tự nhủ lòng ... phải quên thôi ...! 
Ánh mắt nhìn nhau ... thăm thẳm như biển sâu , chị chỉ nói được một câu ... " Em xin lỗi ....." 

Có những niềm riêng một đời dấu kín .. 
Như rêu như rong đắm trong biển khơi
Có những niềm riêng một đời câm nín
Nên khi xuôi tay còn chút ngậm ngùi ...( LêTínHương )

Trước lúc chia tay, anh trao riêng cho chồng chị một phong bì, bên trong có một xấp tiền mặt . Chồng chị tự ái không nhận , nhưng Anh cứ bắt chồng chị phải nhận , anh nói :
" cứ coi như tôi cho mượn , sau này , anh có ... thì trả lại cho tôi ..." 
... Bốn tháng sau, giữa năm 80 gia đình chị chính thức định cư ở San jose , Ca ...

Thời gian qua nhanh ... , hai năm sau đó, chị có thêm một thằng cu Tí ra đời , nhìn ba đứa con , ngày mỗi lớn , Chị giờ đã bình thản hơn, sóng gió trong lòng đã dịu đi nhiều. 
Mổi năm đến ngày lễ lớn, hay sinh nhật của từng đứa con chị, Anh đều gởi thiệp , gởi quà . Nhưng hai bên không ai nói chuyện trực tiếp , chị thấy vậy cũng tốt , thôi thì ... cố coi như " .. chỉ là giấc mơ qua "! 

Hai vợ chồng chị đều đi học lại, có nghề nghiệp ổn định và đời sống kinh tế vững vàng . Món tiền 7 ngàn dollars năm xưa, chồng chị gởi trả lại cho Anh sau 3 năm tới Mỹ .. 
... Nợ tiền đã trả được ... nhưng nợ tình thì sao ??. 
Có một điều làm chị bức rức là anh không lấy vợ, 40 tuổi anh vẫn sống độc thân ...công việc của anh đi nhiều, và anh lấy công việc , bận rộn làm vui .. 
Mẹ anh thỉnh thoảng nói chuyện với chị qua điện thoại, Bà thương chị như con, dù chưa bao giờ gặp ... tuy nhiên bà biết mặt chị , qua tấm hình trong phòng anh . 
Những gì bà ấy nói , thường làm chị buốt nhói trái tim, làm chị cảm động đến khóc được, và qua bà, chị biết được toàn bộ cuộc sống của anh ... 
Hai người đàn bà, cùng nắm giữ trái tim một người đàn ông. Chị gọi bà bằng Mẹ, các con chị gọi bà là bà Ngoại ...

Một chiều mùa thu, Bà gọi cho chị biết Anh đang bịnh nặng. 
Chị muốn đi thăm lắm, nhưng công việc làm đang có tính cách bó buộc, hơn nữa có những lý do tế nhị , chị không đi được. Chị chỉ có thể gởi một bình hoa thật đẹp vào bệnh viện cho anh. 
Hôm biết anh xuất viện, chị gọi điện thăm, nhưng anh còn yếu, chưa nói chuyện được. Mẹ anh, vừa khóc, vừa nói vớí chị : 
.. Con biết không? .. bà con, bạn bè, đồng nghiệp gởi hoa tới bệnh viện rất nhiều, nhưng cho đến lúc xuất viện, ngồi trên xe lăn, còn rất yếu ... mà nó chỉ ôm khư khư bình hoa của con, đem về nhà ... để trên đầu giường ..." 
Chị ... rớt nước mắt ... thương anh! 
Hai năm sau .. đang giờ làm việc ... mẹ anh gọi báo tin anh hấp hối .., cuộc giải phẫu tim không thành công. 
Chị bỏ hết công việc lên thăm anh lần cuối, đi cùng chị có con bé giữa, đứa bé năm nào nhờ anh mà được sống sót ... 

Nhìn anh thoi thóp trên giường bệnh, chị khóc như chưa bao giờ được khóc, lần đầu cũng là lần cuối , chị khóc thương cho tình yêu của Anh và chị. Khóc thương cho người đàn ông, đã yêu chị bằng một tình yêu bền bĩ , không bao giờ ngưng nghỉ .... chưa hề đòi hỏi ở chị một điều gì ..! 

Trong một lúc hiếm hoi, tỉnh táo, anh bình thản, nhìn chị với ánh mắt tràn ngập thương yêu ... mỉm cười , bảo chị đừng buồn, đời sống có sinh , có tử . Anh cám ơn thượng đế , đã cho anh gặp... và yêu chị ... 
Chị đau đớn nghẹn lời, cũng chỉ nói được một câu ... " Em xin lỗi .." 
... Ánh mắt xanh lơ, cái nhìn đằm thắm, anh thu hết tàn lực nói với chị rằng: 
... " Nếu có kiếp sau, em đừng nói câu xin lỗi .." 
Đám tang anh vào một ngày đầu đông ..... buồn . Anh hưởng dương 46 tuổi. 

Chúng ta sẽ không tao phùng được nữa
Mộng trùng lai không có ở trên đời 
Hương thời gian mùi thạch thảo bốc hơi 
Và nhớ nhé ta đợi chờ em đó... .......( BùiGiáng) 


Chị trở về cuộc sống thường ngày, thế gian này từ nay thiếu vắng anh ... nhưng trong lòng chị, anh vẫn có một chỗ .... đặc biệt dành riêng ... 
Ba tháng sau đám tang anh, chị nhận được thư mời của luật sư .., sẵn dịp chị bay lên thăm mẹ anh, bà đã già đi nhiều ... sau cái chết của con . ... 
Hôm mở di chúc của anh, chị mới biết, cả ba đứa con chị, đều có phần trong tài sản của anh để lại, số tiền không nhiều, nhưng dư đủ cho cả ba đứa , vào học những trường đại học danh tiếng nhất ... 

Chiều tàn ... bên ngôi mộ anh , chị lặng lẽ thầm thì những lời thương yêu ... mà lúc anh còn sống , ... chị đã không thể nói ... ... Theo gió ... chị gởi tới anh , những lời tình muôn thuở của một tình yêu, mà chị biết , kiếp này và... cho tới kiếp sau chị vẫn ao ước được có , cũng như được gặp lại ..
. ... văng vẵng bên tai chị nghe ... có tiếng anh thì thầm "... Nếu có kiếp sau , xin em đừng nói câu .." Xin lỗi "

Tóc mai sợi vắn sợi dài 
Lấy nhau chẵng đặng, thương hoài ngàn năm ( PhạmDuy )
Nam Chi chuyển

Chủ Nhật, 19 tháng 10, 2014

Này Em - Này Anh!


Này em
còn nhớ ngày xưa
Chia tay đầu dốc
cơn mưa vỡ òa
Quay về
lòng dạ xót xa
Chúc em ngon giấc
trong ta ngậm ngùi

Này em
còn nhớ những ngày
Tay trong tay dạo
phố này trong mưa
Em nay
còn nhớ ngày xưa
Đôi ta phố núi
tình chưa nhạt mầu.

Này em nhớ được...bao lâu?

Nguyễn Đức Tri Ân
***
Này Anh


Em nhớ được bao lâu ?
Câu hỏi sao mà đau,
Chuyện ngày xưa đầu dốc,
Thời gian xóa được đâu ???

Chỉ có Anh nhớ sao ?
Những chiều mưa Phố Núi
Tay trong tay dung dẻ,
Mắt trong mắt nao nao !!!

Chia tay trong dòng lệ,
Lòng dạ ai xót xa !
Màn mưa che dấu ngấn,
Giấc ngủ trong sảng mê !!!

Vậy mà Anh lại nỡ,
Nhắc lại chuyện ngày xưa,
Câu hỏi xin bỏ ngỏ :
Nỗi nhớ ....được bao lâu ?!?

Nam Chi
***

Này Anh!

Mà anh giữ được bao lâu?
Em đây mãi đến bạc đầu không quên
Tình ta rồi sẽ vững bền
Khi mưa phố núi về trên dốc chiều
Tay trong tay phố quạnh hiu
Lòng em vẫn giữ tưng tiu cuôc tình
Dù đời sóng gió linh đinh
Em giữ ân tình trọn đủ trăm năm

Phong Diệp
***
Anh Ơi!

(Nối thơ Này Em của Nguyễn đức Tri Ân)

Anh ơi ! Chuyện cũ ngày xưa
Chết trong kỷ niệm ngày mưa vở òa
Anh rời Phố Núi đi xa
Em về ủ dột, vào ra ngậm ngùi
Anh ơi ! Ngày lại qua ngày
Em nghe bão tố phía nầy khi mưa
Tình gì mật ngọt thuở xưa?
Lời nào theo gió làm chua sắc mầu!
Ước gì quên hết thật lâu
Để tim khỏi ướt giọt sầu đắng cay.

Dương Hồng Thủy

Thứ Năm, 2 tháng 10, 2014

Này Em - Này Anh

***
Này Anh
   (Từ Tranh Này Em của Nguyễn Đức Tri Ân)

Em nhớ được bao lâu?
Câu hỏi sao mà đau,
Chuyện ngày xưa đầu dốc,
Thời gian xóa được đâu???

Chỉ có Anh nhớ sao?
Những chiều mưa Phố Núi
Tay trong tay dung dẻ,
Mắt trong mắt nao nao!!!

Chia tay trong dòng lệ,
Lòng dạ ai xót xa!
Màn mưa che dấu ngấn,
Giấc ngủ trong sảng mê!!!

Vậy mà Anh lại nỡ,
Nhắc lại chuyện ngày xưa,
Câu hỏi xin bỏ ngỏ:
Nỗi nhớ ....được bao lâu?!?


Nam Chi
***

Này Anh

Mà anh giữ được bao lâu?
Em đây mãi đến bạc đầu không quên
Tình ta rồi sẽ vững bền
Khi mưa phố núi về trên dốc chiều
Tay trong tay phố quạnh hiu
Lòng em vẫn giữ tưng tiu cuôc tình
Dù đời sóng gió linh đinh
Em giữ ân tình trọn đủ trăm năm


Phong Diệp
***

Anh Ơi!

(Nối thơ Này Em của Nguyễn đức Tri Ân)

Anh ơi ! chuyện cũ ngày xưa
Chết trong kỷ niệm ngày mưa vở òa
Anh rời Phố Núi đi xa
Em về ủ dột, vào ra ngậm ngùi

Anh ơi ! ngày lại qua ngày
Em nghe bão tố phía nầy khi mưa
Tình gì mật ngọt thuở xưa?
Lời nào theo gió làm chua sắc mầu!

Ước gì quên hết thật lâu
Để tim khỏi ướt giọt sầu đắng cay.


Dương Hồng Thủy

Thứ Hai, 30 tháng 6, 2014

Đậy Nắp Bồn Cầu Trước Khi Giật Nước


Lý do phải đậy nắp bồn cầu khi giật nước:

Mỗi lần không đậy nắp bồn cầu khi giật nước, bạn sẽ khiến cho cả đám mây vi khuẩn độc hại bung ra ngoài, bám lên các bề mặt gần đó, một giáo sư người Anh vừa tuyên bố.
"Nghiên cứu của chúng tôi cho thấy một điều rõ ràng là cái nắp bồn cầu có lý do tồn tại của nó", giáo sư Mark Wilcox, giám đốc lâm sàng vi sinh học tại Bệnh viện đào tạo Leeds, cho biết.

Không đậy nắp bồn sẽ làm tăng nguy cơ lây truyền các loại virus bệnh từ người này sang người khác.
Giáo sư Wilcox và cộng sự từ Đại học Leeds đã thực hiện khảo sát để xem việc sử dụng nắp bồn cầu có ảnh hưởng tới sự lây lan bệnh tật hay không, đặc biệt trong bệnh viện.

Thử nghiệm được thực hiện với một bồn cầu vô trùng, và chất thải nhiễm siêu vi khẩn C của bệnh viện.

Nhóm nghiên cứu phát hiện khi nắp bồn cầu mở, vi khuẩn này bay lên độ cao 25cm so với bệ ngồi toilet, và tiếp tục được phát hiện trong không khí đến tận 90 phút sau đó.

Ngược lại, khi đậy nắp bồn cầu, không có vi khuẩn C nào được tìm thấy trên bất kỳ bề mặt nào xung quanh, như bể chứa nước, sang bên trái và phải của toilet cũng như trên sàn nhà.

"Bằng việc quay phim có sử dụng chất nhuộm màu, chúng tôi nhận thấy toilet có thể văng ra 50 giọt nước nhiễm khuẩn trong mỗi lần giật nước", giáo sư Wilcox nói.

Điều đáng lưu ý là rất nhiều toilet bệnh viện không có nắp đậy, trở thành điều kiện lý tưởng để lây nhiễm chéo bệnh từ người này sang người khác.

"Lời khuyên của chúng tôi là hãy hạ nắp bồn cầu nếu có và rửa sạch tay sau đó".

Nam Chi Sưu tầm

Chủ Nhật, 8 tháng 6, 2014

Tiếc Cuộc Tình - Tiếc Chi


( Riêng về một người…)

Cuộc sống tưởng như chẳng bận lòng
Duyên đâu đưa đẩy biết ai trông
Nỗi buồn trắc trở hoài vương vấn
Tình muộn trái ngang bạc má hồng
Thôi thế từ nay xin giã biệt
Đọa đày chi lắm để mà mong
Đành đem trả lại lời thề cũ
Tàn cuộc tình xưa tiếc cõi lòng

06/2014
Thiên Thu


* * *
Tiếc Chi

(Từ Tiếc Cuộc Tình của Thiên Thu)

Tình xưa đã cũ, tiếc mà chi?
Thôi thì trả lại hết hẹn thề,
Trắc trở má hồng phận ngang trái,
Vương vấn nỗi buồn thuở si mê,
Duyên đã không thành, đành giã biệt,
Thương tiếc đọa đày, tủi phận thêm!
Cuộc sống vẫn trôi, đời vẫn đẹp,
Chôn chặt đáy lòng, cố lãng quên!!!

Nam Chi

Thứ Sáu, 21 tháng 3, 2014

Vu Vơ



Giận nhau, giận để làm chi?
Trăm năm hồ đã dễ gì gặp nhau!
Thời gian còn được bao lâu ?
Sao đành lạc dấu chân nhau, khôn tìm,

Bao điều chất chứa trong tim,
Biết đem tâm sự trao truyền cùng ai?
Những khi thao thức đêm dài,
Những khi vất vưởng, lạc loài, trơ vơ.

Dẫu rằng phố ảo, mộng vờ
Cũng còn có một chút gì nhớ nhau,
Như khi mới gặp lần đầu,
Câu cười, tiếng hát trước sau rộn ràng,

Bây giờ ngồi đếm thời gian,
Mộng tan, ảo tỉnh muôn ngàn thiết tha,
Ước chi như những ngày qua,
Cứ mơ, cứ mộng , cứ pha tiếng cười

Rồi cũng qua một kiếp người,
Chẳng còn lưu dấu, cuộc đời vẫn trôi,
Vu vơ giận dỗi, than ôi,
Chi cho uổng phí một thời cười vui.

Ngày qua, ngày lại tàn rồi,
Bao nhiêu lâu nữa, là thôi còn gì?
Giận nhau, giận dỗi mà chi?


Nam Chi
                            

Thứ Sáu, 7 tháng 3, 2014

Ngày Phụ Nữ 3/03/1960 Tại Sài Gòn

Ngày Phụ Nữ 3/03/1960 tại Sài Gòn
 
Saigon 1960 - Nữ sinh Trưng Vương diễn hành trong ngày Phụ Nữ 

Xe hoa trường Nữ Trung Học Trưng Vương 

Ca đoàn trường Nữ Trung Học Trưng Vương đang hợp ca bài "Trưng Nữ Vương" 

Nữ sinh Gia Long diễn hành trong ngày Phụ Nữ

Xe hoa trường Nữ Trung Học Gia Long

Ngày lễ Phụ Nữ tại công trường Lam Sơn - Sài Gòn 1960 


Khán đài trong ngày lễ Phụ Nữ. Bà Ngô Đình Nhu mặc áo dài ngồi kế bên 1 phụ nữ mặc váy dài[sarong] là Phu Nhân của Cố Tổng Thống Aung San của Miến Điện, bà cũng được gọi là bà quả phụ Maha Thiri Thudamma Daw Khin Kyt.

Bà Ngô Đình Nhu đọc diễn văn khai mạc ngày lễ Phụ Nữ 

Một đại diện phụ nữ đang nêu những thành tích của phụ nữ VNCH và những quyết tâm trong tương lai 

Các phụ nữ đang đặt vòng hoa tại đài tưởng niệm Hai Bà Trưng tại công trường Mê Linh 

Các đại diện phụ nữ đang đứng trước đài tưởng niệm Hai Bà Trưng tại công trường Mê Linh 

Hai Bà Trưng oai phong lẫm liệt trên 2 con voi 

Các Nữ Tướng và quân sĩ của 2 bà Trưng 

Các nữ sinh Trung Học Đồng Khánh, Huế, trong ngày lễ Hai Bà Trưng 






Xe hoa Ký Nhi Viện 

Xe hoa Phát Triển Cộng Đồng 

Xe hoa Liên Đoàn Công Chức Quốc Gia

Trong dịp lễ Phụ Nữ, nhiều cuộc thi và giải thưởng được tổ chức cho phụ nữ tham dự.
Thi Em Bé Đẹp



Một bà mẹ vóc dáng mảnh mai đang hãnh diện khoe em bé mập ú.


Bà quả phụ của Cố Tổng Thống Aung San của Miến Điện đang trao giải thưởng cho Em Bé Đẹp. Bà quả phụ này chính là thân mẫu của bà Aung San Suu Kyi, là nữ lãnh tụ rất nổi tiếng của Miến Điện hiện nay. Tấm hình bên dưới là bà quả phụ Aung San đang nhận 1 bó hoa hồng từ 1 thiếu nữ VN

A portrait of Khin Kyi and her family in 1948. Aung San Suu Kyi is seated on the floor.

Thi làm bánh



Thi thêu

Thi Cắt May



Các phụ nữ đang dự thi viết văn 

Người đoạt Giải Viết Văn: cô Phạm Thị Nguyệt trường Huỳnh Khương Ninh 



Lễ trao giải thưởng các cuộc thi tổ chức nhân Ngày Phụ Nữ VN, tại Tòa Đô Chánh Sài Gòn 03/03/1960
 Sau khi chia đôi vỹ tuyến năm 1954, áo dài bỗng dưng hiếm hoi tại miền bắc, chỉ có trong Nam là áo dài phổ biến khắp mọi nơi. 


Source: staticflickr.com
Nam Chi - Sưu tầm