Thứ Bảy, 17 tháng 1, 2015

Tạm biệt Huế - Thu Bồn - Vân Khánh

Nỗi nhớ người yêu nay đã xa Kinh thành Huế, ngậm ngùi tiếc thương người cũ.


Nhạc: Thu Bồn  
Tiếng Hát:Vân Khánh
Thực Hiện: Nguyễn Thế Bình

Cách Làm Câu Đối Của Dương Quảng Hàm

Trong những ngày nghĩ cuối năm, khi xem  "Việt Nam Văn Học Sử Yếu" của Dương Quảng Hàm, thấy có phần nói về câu đối, 
Yên Đỗ xin trích đoạn gởi đến Độc giả và Cô Bác Anh Chị Em trang Blog Long Hồ Vĩnh Long khi Tết Việt gần kề.
 Câu đối.

Một thể văn trong đó phép đối được hoàn toàn ứng dụng là câu đối. Vậy ta cần xét phép tắc câu đối trước khi xét đến các thể văn trong có dùng đến phép ấy. 
Định nghĩa.- Câu đối (chữ nho là doanh thiếp hoặc doanh liên: (Doanh: cột; thiếp: mảnh giấy có viết chữ; liên: đối nhau) là những câu văn đi đôi với nhau thế nào cho ý và chữ và luật bằng trắc cân xứng với nhau . 

Cách làm câu đối.

Một đôi câu đối có hai câu đi sóng nhau, mỗi câu là một vế, vế trên, vế dưới. 
Trong cách làm câu đối, phải xét số chữ, cách đặt câu và luật bằng trắc. Theo số chữ và cách đặt câu, có thể chia câu đối ra mấy thể sau đây: 

1) Câu tiểu đối là những câu từ 4 chữ trở xuống. Những câu này nếu đặt được bằng đối với trắc, trắc đối với bằng thì hay lắm. Thí dụ: 

Tôi  tôi  vôi       (B  B  B)
Bác bác trứng    (T T T)

Bằng không đối được như thế, thì chữ cuối vế trên hợp luật bằng trắc với chữ cuối vế dưới. 
Thí dụ:

Ô!  quạ tha gà
Xà! rắn bắt ngoé

2) Câu đối  là những câu làm theo thể thơ ngũ ngôn hoặc thất ngôn. Những câu này phải theo đúng luật bằng trắc của hai câu thực hoặc hai câu luận trong lối thơ ngũ ngôn hoặc thất ngôn.
Thí dụ:

Ảo đỏ lấm phân trâu      (t t t b b)
Dù xanh che dái ngựa (b b b t t)

Ba vạn anh hùng đè xuống dưới   (t t b b b t t)
Chín lần thiên tử đội lên trên       (b b t t t  b b)

3) Câu đối phú là những câu làm theo các lối đặt câu của thể phú: 
a) Lối câu song quan (hai cửa) là những câu có tự 5 chữ trở lên, 9 chữ trở xuống đặt thành một đoạn liền. 
b) Lối câu cách cú (cách: ngăn ra; cú: câu) mỗi vế có hai câu: một câu ngắn, một câu dài, thành ra hai câu đối nhau có một câu xen vào giữa làm cách nhau ra. 
c) Lối câu gối hạc hoặc hạc tất là những câu mỗi vế có tự ba đoạn trở lên, đoạn giữa thường ngắn xen vào hai đoạn kia như cái đầu gối ở giữa hai ống chân con hạc. 

Về luật bằng trắc trong lối câu đối phú thì chỉ kể chữ cuối vế, và chữ cuối đoạn (gọi là chữ đậu câu). Chữ cuối vế phải bằng đối với trắc hoặc trắc đối với bằng. Nếu mỗi vế có tự hai đoạn trở lên (như lối cách cụ, gối hạc), Hể chữ cuối vế là bằng thì các chữ đậu câu phải là trắc; trái lại, hể chữ cuối vế là trắc thì các chữ đậu câu phải là bằng. 
Thí dụ: 
Song quan – Cách cú 

Con ruồi đậu mâm xôi đậu (t); 
Cái kiến bò dĩa thịt bò (b) 

Ngói đỏ lợp nghè (b) lớp trên đè lớp dưới (t) 
Đá xanh xây cống (t) hòn dưới nống hòn trên (b) 

Gối hạc 

Quan chẳng quan thì dân (b) / chiếu trung đình ngất ngưởng ngồi trên (b)/nào lính nào cả nào bàn ba (b)/ xôi làm sao, thịt làm sao, đóng góp làm sao (b); thủ lợn nhìn lâu trở cả mắt (t). 
Già chẳng già thì trẻ (t) / đàn tiểu tử nháp nhô đứng trước (t); này phú này thơ này đoạn một (t) / bằng là thế, trắc là thế, lề lối là thế (t) mắt gà đem mãi mỏi bên tai (b) 

Yên Đỗ Sưu tầm
 Trích đoạn từ "Việt Nam Văn Học Sử Yếu" của Dương Quảng Hàm.

Cha Mãi Mãi Trong Con- Vũ Hối- Nguyễn Tuấn- Tâm Hảo - 2015




Thơ: Vũ Hối
Phổ Nhạc: Nguyễn Tuấn
Tiếng Hát: Tâm Hảo

Xướng Họa: Tạ Từ

Bài Xướng:

Cầu thệ thủy im ngồi trơ cổ độ
Quán thu phong lặng đứng rũ tà huy.
Có buồn hỏi hoa nắng vàng đầu sóng
Rồi sẽ theo sông nước cuốn trôi đâu?
Cõi cát bụi những nửa hư nửa thực
Kiếp nhân sinh thôi đã lắm bể dâu.
Ba chìm bảy nổi, một đời luân lạc
Môi đỏ má hồng nay đã bạc đầu.
Thôi nhỉ, đủ rồi, buồn vui thế sự
Mòn mỏi tháng ngày ,mãi mãi thương nhau!

Chú Thích: Hai câu đầu lấy ở trong Cung Oán Ngâm Khúc của Nguyễn Gia Thiều (1741 - 1798):
Cầu thệ thủy ngồi trơ cổ độ
Quán thu phong đứng rũ tà huy

Phạm Khắc Trí
***
Hạt Bụi Trần Gian
(Kính tặng Thầy Phạm Khắc Trí)

Đã từng ngắm hoa nở, tàn lắm độ
Thì buồn chi khi thấy bóng tà huy?
Nắng theo ngày lên cao rồi lại tắt
Sông miệt mài nước chảy biết về đâu?
Ta, hạt bụi từ nơi nào đã đến
Dù vật vờ trên bãi biển nương dâu
Hay hối hả quay cuồng trong sóng gió
Cũng cuối cùng trắng xoá bạc phơ đầu
Thôi, vui được ngày nào thì cứ hưởng
Cũng may là bạn hữu vẫn còn nhau!

Phương Hà ( 12/11/2014 )
***
Thuận Duyên

Lấy gió mát trăng thanh mà kết nghĩa,
Mượn hoa đàm đuốc tuệ để làm duyên.(*)
Thanh thản thay lá rừng vui theo gió
An phước nhàn sao nghĩ chuyện đâu đâu
Máy tạo hóa xoay dần cùng tắc biến
Bởi vô thường biển cả hoá nương dâu
Mong thời thế cánh bồng mơ thoả chí
Được gì chưa hay bạc trắng mái đầu
Quên hết thôi tháng ngày sông vẫn chảy
Bóng câu qua duyên còn mãi trong nhau

Quên Đi
(*) - "Lấy gió mát trăng thanh kết nghĩa,
Mượn hoa đàm đuốc tuệ làm duyên."
Trích "Cung Oán Ngân Khúc" của Nguyễn Gia Thiều.
 

Mưa Nửa Đêm


Nửa đêm gió nhẹ mưa tuôn
Thèm ly đen đắng cho buồn nhẹ rơi
Giận cho hơi thở đơn côi
Thương về cánh nhạn bên trời lãng quên.

Xa trông mù mịt dáng quen
Mong còn một nụ hôn mềm môi thơm
Đông về gió rít từng cơn
Lùa thêm mưa lạnh sầu tuôn nhẹ nhàng.

Đêm nằm trằn trọc nhọc nhằn
Xa nhau mới thấy bàng hoàng tháng năm
Bây giờ cách biệt mù tăm
Nơi con phố cũ trăng rằm đợi ai ?

Quấn cong vài sợi tóc mai
Nối ân tình cũ cho dài tiếc thương
Trăm năm hệ lụy tình trường
Bỗng nghe lạc bước vô thường cõi xa.

Thôi đành hứng giọt mưa sa
Xoa lên cành lá nhụy hoa thuở nào
Muộn phiền – cũng vẫy tay chào
Đừng như kẻ lạ lòng nao nao buồn...

Dương Hồng Thủy

Thứ Sáu, 16 tháng 1, 2015

Tuổi Mười Sáu


(Tặng con gái Vivân Sinh nhật 16 tuổi )    
                      
Nụ cười em đẹp rạng ngời
Vầng trăng mười sáu làm người ngẩn ngơ
Lòng em lắm mộng nhiều mơ
Tóc em  bay nhẹ như tơ mây trời
Lá vàng từng chiếc lã lơi
Nắng xuyên kẽ lá gọi mời mùa Xuân
Rèm mi khép nhẹ bâng khuâng
Thẹn thùng đôi má lâng lâng ửng hồng
Đôi mày uốn nét cong cong
Em như chim sáo bay trong vườn nhà

Hồn nhiên em cất tiếng ca
Tháng Giêng, Mười Sáu, trăng sa thật đầy
Cho em ôm trọn v
òng tay
Cho em giữ mãi thơ ngây mộng đầu.
                  
Kim Oanh    
Australia 16-1-2005

Nếu Một Ngày...


(Trích từ: Anh Sẽ Đưa Em Về Thăm Quê Hương) 

...Rồi, anh sẽ về thăm quê hương...
...Chúng mình sẽ trở về
đắm chìm trong giòng sông định mệnh...
...Thiên đường tuổi nhỏ
mình trở lại nghe anh... (NL 1978)

1
 Nếu một ngày mai Em quyết đi tu,
tôi sẽ khóc tiễn em
như tiễn đưa một linh hồn về nơi chín suối
hành trang đem theo sau nửa đời ngắn ngủi
có gì không? hay trống rỗng hư vô?
 Nếu một ngày mai Em đi lấy chồng,
tôi sẽ mỉm cười nhìn em bước lên xe hoa,
tình bạn chúng ta hay tình yêu thần thánh
sẽ nhạt nhòa trong nước-mắt-cô-dâu.
 Nếu một ngày mai Em chết cho quê hương,
tôi sẽ xót xa cho em
thân phận làm người dân Việt-Nam đau khổ
xin cầu nguyện cửa Thiên-đường rộng mở
đón nhận hồn em trong vòng tay Đấng thiêng liêng.
4 
 Nhưng...
Nếu một ngày mai...Em không gì cả,
Tôi sẽ đưa em về thăm quê hương
Anh sẽ dắt Em về giòng sông tuổi nhỏ
cho ngày xanh sẽ sống lại trong ta
rồi Em sẽ bình yên trong giấc ngủ
của tình yêu bất tử...mộng thiên thu.

ChinhNguyen/H.N.T./H.N. 1978

Trái Mơ


Có trái mơ hái được đêm qua
thanh khiết thơm hương nụ quỳnh hoa
da phơn phớt hồng xuyên phiến lá
dậy thì thơ nhụy đã đầy xuân
lòng mơ nắng ươm vàng óng ả
ý dìu lời đon đả rạng đông
ngày chợt thức hư không chuyển hóa
trái mơ đêm đã ngã hồng tâm!


Cao Nguyên

Thơ Tranh: Hoài Niệm

Pleiku và Em. Mãi mãi Hoài Niệm


Thơ&Thơ Tranh: Nguyễn Đức Tri Ân

Hừng Đông


Hừng đông nghe chim hót
Nghệ sĩ hề! hát rong
Dậy đi những bụi hồng
Chờ xem ngàn hoa nở.

Hừng đông nghe chuông đổ
Mang mang một cõi long
Ai thắp nén nhang thơm
Lạy ba ngàn thế giới.

Hừng đông ngồi lần chuỗi
Hạt nào tròn ăn năn
Hạt gieo xuống căn phần
Mai nẩy mầm Tịnh-độ.

Hừng đông trời mờ tỏ
Vạn pháp trắng hư không
Trong tâm thể tinh ròng
Sen đã hồng bát nhã.

Lý Thừa Nghiệp

Thứ Năm, 15 tháng 1, 2015

Thành Tâm Chia Buồn Gia Đình Bạn Võ Thị Mảnh Mai Từ Trần Tại Vĩnh Long



Vô cùng thương tiếc, khi hay tin Bạn Võ Thị Mảnh Mai, cựu học sinh lớp 12D5 niên khóa 76-77, đã từ trần tại Vĩnh Long.
- Ngày 13/01/2015
- Nhằm ngày 13 tháng 11 Âm lịch, Năm Giáp Ngọ.
- Lúc 22giờ
Như Mai, Kim Oanh cùng các bạn học lớp 12D5, niên khóa 76-77
Xuân Mai cùng các bạn học lớp 12C4, niên khóa 76-77
Thành tâm chia buồn cùng tang quyến, xin đồng hành với gia đình Bạn trong nỗi đau mất mát này.
Nguyện cầu Hương Linh Võ Thị Mảnh Mai được sớm vể cõi Vĩnh Hằng.

Đồng tâm Phân Ưu

Như Mai, Xuân Mai, Kim Oanh Và Các Bạn Lớp 12D6 & 12C4

Dã Thảo Mênh Mông


Chân quen lối cũ hình như
Tôi quen em cũ vận từ qua đây
Tháng ngày đã rụng qua tay
Hôm nay áo mộng về đây mặc đời


Môi thầm khe khẻ em ơi
Lời vô âm đó với trời bao la
Mây vừa vào sáng bôn ba
Ta vừa vào sáng ngà ngà chuyện xưa


Gặp nhau ngờ ngợ đong đưa
Tìm qua dấu nhớ chuỗi xưa hạt mù
Từ xuân vào hạ sang thu
Đi qua xuân đến bỗng ru một mình


Không gian chốn cũ lặng thinh
Thời gian từng giọt bóng hình bay bay
Lời nào đọng gió trên ngày
Tiếng nào khô ngắt chất đầy trong tôi


Bây giờ nói với mù khơi
Bây giờ em đã mây trôi vô bờ
Lên nguồn tôi chép vầng thơ
Nằm nghe thảo dã ơ thờ mênh mông



Hàn Trân

Xướng Họa: Hãy Giữ Giùm Tôi


Bài Xướng: Xin Giữ Dùm Tôi ...
      (Phổ nhạc với tựa bài hát là "Thu Nhớ")

Xin giữ dùm tôi chút nắng hồng
Chút tình hoa mộng dệt chờ mong
Dư hương đọng lại mùa thu trước
Để nhớ về nhau phút chạnh lòng!

Xin giữ dùm tôi chút mộng thường
Nhìn hình nhớ bóng lúc soi gương
Nghìn trùng xa cách nhưng tình vẫn
Sâu thẳm trong tim một chữ thương!

Xin giữ dùm tôi màu lá thu
Trong ngăn kỷ niệm thoảng hương nhu
Một mai nếu lỡ người xa cách
Hãy nhớ tình nhau trong cõi thu!

Yên Dạ Thảo
13.09.2014
* * *
Bài Họa: Hãy Giữ Giùm Tôi

Hãy giữ giùm tôi những nụ hồng
Một thời áo trắng hẹn hò mong
Trải hương theo gió mùa thương cũ
Gom lá vàng rơi thấy não lòng

Hãy giữ giùm tôi mộng bình thường
Cho tình trong sáng tợ như gương
Dẫu cách xa nhau ngàn vạn dặm
Tấm lòng son sắt vẫn luyến thương

Hãy giữ giùm tôi giọt mưa thu
Hoài niệm lần theo mùi hương nhu
Đời lắm bể dâu lòng vẫn nhớ
Nhịp cầu Ô thước vọng tình thu

Thiên Thu

Thơ Tranh: Phôi Pha


Thơ & Thơ Tranh: Túy Hà

Thứ Tư, 14 tháng 1, 2015

Họp Mặt Đầu Năm 2015 - Mừng Thọ Thầy Mạc Kỉnh Trung - Cái Răng

Nhà thơ Hồ Nguyễn đọc thơ ghi nhớ ơn thầy.
      Để tự chúc mừng sức khỏe và tuổi thọ nhân dịp năm mới, chúng tôi nhóm chs vùng Cái Răng tổ chức họp mặt mừng thọ thầy Mạc Kỉnh Trung. Người thầy dạy toán cho chúng tôi từ 56 năm về trước.
      Đầu năm mới, cùng thức dậy nhìn giọt nắng rơi tưng bừng ngoài ngõ… cãm thấy yêu đời và yêu mình… Gs thi sĩ Trầm Vân đã vội cảm ơn trời đất và thế gian vẫn còn mình, trong bài Sáng Nay (01/01/2015):

“ Sáng nào thức dậy nắng rơi
Nắng hồng giọt cãm ơn đời lung linh
Thế gian nầy vẫn còn mình
Lòng nghiêng cành đón bình minh an hòa…”

      Đúng 8 giờ sáng ngày 03/01/2015, tại nhà hàng Bún Thổ, xéo ngang cửa Hội Chợ Triển lãm Cần Thơ, chúng tôi thấy sự hiện diện:

- Gs Mạc kỉnh Trung Jackson MI
- Chs Nguyễn lương Sinh và phu nhân chị Nguyễn kim Ngân.
- Chs Nguyễn viết Tân Seine – Saint Denis – Fr.
- Chs Nguyễn tiến Pháp
- Chs/Gs Hồ hữu Hậu và phu nhân Chs/Gs Nguyễn thị Khâm
- Chs Lâm thành Trung
- Chs Đào thị Xuân Đào
- Chs/Gs Nguyễn kim Quang
- Chs Vương thủy Tùng
- Chs Nguyễn quang Tuyến...

      Hôm nay thứ bảy, cuối tuần, ngày đầu năm vắng mặt rất đông nhưng đa số đều có lý do... chánh đáng.
      Mở đầu, Chs/Gs Kim Quang khoanh tay mừng thọ thầy Mạc kỉnh Trung nhân đầu năm mới. Chúc thầy sức khỏe và sống lâu.

Từ trái: Quang,Hậu, Khâm, Pháp, Thầy Trung,Tân, Trung, Sinh, Ngân, Đào

      Kế tiếp Chs/Gs Nguyễn thị Khâm tức nhà thơ Hồ Nguyễn xin phép thầy và các bạn đọc tặng thầy 2 bài thơ : Nhớ Thời Áo Trắng và Tình Cũng Như Xưa.
Chúng tôi xin mạn phép chép lại nguyên văn bài 

Tình Cũng Như Xưa

(Kính tặng thầy Mạc tiên sinh.)

Còn nhớ năm xưa mẹ dẩn đi
Đến trường, thuở ấy vẫn còn ghi
Lắc đầu nguầy nguậy, trò cương quyết:
Không học lớp nào « nhất định đi ».

Rồi tháng năm dài cũng dễ quên
Chuyện xưa năm ấy, chuyện không tên
Rất vui trong mỗi ngày đi học
Vững bước theo thầy cố tiến lên.

Ngày lại ngày qua, tuổi học sinh
Hình bóng thầy cô mãi mãi in
Thần tượng thân quen trong mắt trẻ
Vạch đời chỉ lối tuổi băng trinh.

Lòng đã yêu rồi tà áo trắng
Lại thấy yêu thêm dáng dấp thầy
Từng câu êm ái và sâu lắng
Trò học cả đời vẫn thấy hay.

Giờ đây trò đã là cô giáo
Cả cuộc đời chăm sóc tuổi thơ
Đem kiến thức làm nền chỉ đạo
Giống như thầy thực hiện ước mơ.

Buổi chia tay hôm nay vẫn nhớ
Thầy luôn là thần tượng năm xưa
Gặp lại thầy mà lòng cứ ngỡ
Thật gần nhau, cũng giống như xưa.

Hồ Nguyễn 
(03/01/2015)
Tiễn thầy ra xe

      Bài thơ nhẹ nhàng nhắc nhớ thuở còn đi học và thầy là thần tượng trong cuộc đời. Sau đó, đứa học trò cũng làm cô giáo nhưng lúc nào cũng ghi nhớ công ơn thầy năm xưa.
      Đây là lần đầu tiên chúng tôi họp mặt ở xa… xóm nhà nghèo Cái Răng: cùng nhau đến quán Bún Thố đường Trần văn Khéo, xéo cửa hội chợ triển lãm Cần thơ.
      Bún thố là món ăn mang hương vị đặc trưng miền Tây nam bộ, gồm 3 thành phần chính : Bún, Cá và nước súp được chế biến theo công thức đặc biệt.
      Sợi bún được làm từ gạo thơm dai không tẩm, ướp chất bảo quản kết hợp cá lóc tươi phi lê trắng ngọt và chả cá được nêm nếm vừa miệng hòa quyện cùng nước lèo trong veo, nóng hổi xen lẩn vị cay nhẹ của tiêu và mở hành thơm thoang thoảng sẽ cho các bạn cảm giác tuyệt vời và giá trị dinh dưỡng cao khi thưởng thức.
      Món Bún Thố được dọn ra trong một ơ đất cao cấp đã nung cao độ đang sôi sùng sục… dùng với các loại rau nhất là rau đắng vườn đặc trưng vùng sông nước được nhà hàng khử trùng qua hệ thống ozone bảo đảm an toàn vệ sinh thực phẩm.
Mỗi tô bún thường : 35.000 VNĐ
Tô đặc biệt : 50.000VNĐ.
Chúng tôi trò chuyện rất lâu và tan hàng đưa thầy về lúc 10 giờ sáng cùng ngày.

Dương Hồng Thủy 
( 03/01/2015)

Khi Tình Yêu Bắt Đầu-Thơ Hồng Thúy-Lâm Kim Cương Phổ Nhạc

Thơ: Hồng Thúy 
Phổ Nhạc: Lâm Kim Cương  
Tiếng Ca: Lâm Dung

Chiều Tắt Nắng


Sông buồn cá lội gió hiu hiu
Vờn nước sầu mây hoa muộn chiều
Có nghe tiếng Cuốc đau vận nước
Thương xót thay thời khéo dệt thêu

Lối vắng chim bay chiều tắt nắng
Ngõ về ta đếm bước cô liêu
Tri âm có thấu lòng ta nhỉ
Lặng lẽ bốn bề chỉ quạnh hiu
                               
Biện Công Danh    
   

Mượn



Mượn em ánh mắt huyền nhung
Rót vào ly rượu uống cùng trăng đêm
Mượn em đôi cánh mi mềm
Đong đưa võng nhớ bên hiên thu vàng

Mượn em đôi má hồng ngoan
Tình anh lượn nắng mơ màng nụ hôn
Mượn em đôi chút dỗi hờn
Cho ngày thấp thỏm bồn chồn ăn năn

Mượn em ngà ngọc hàm răng
Trái me chua cắn môi dầm nhớ thương
Mượn em lời nói ngọt đường
Pha ly xí muội thêm hương vị tình

Mượn em mười ngón tay xinh
Giữ xuân ở lại ấm mình thời gian
Mượn em một chuỗi cười vang
Chở niềm vui đến lụi tàn âu lo

Mượn em đôi cánh môi thơ
Làm con đò nhỏ qua bờ chiêm bao
Mượn em hai dải yếm đào
Cột tình anh với trăng sao hẹn hò

Trầm Vân

Thứ Ba, 13 tháng 1, 2015

Một Thời Đã Xa - Thơ Phạm Hồng Ân - Phổ Nhạc Ly Hoàng Thao


Thơ: Phạm Hồng Ân
Phổ Nhạc: Ly Hoàng Thao
Tiếng Hát: Cathy Hậu

Biển Chiều


Biển chiều xanh núi thẫm
Sóng xô bờ tóc phai
Người xa đâu chưa về
Nắng ngàn khơi ở lại
Nền trời vắng bóng mây

Dấu chân người khách lạ
Những bước đi hững hờ
Thời gian quên hay nhớ
Có dừng lại bến xưa
Nghe sóng lòng biển hẹn

Chiều giăng sương khói ảo
Bóng hoàng hôn lặng thầm
Bao giờ hình bóng cũ
Về theo nhịp tim dâng
Biển tình ơi, Nha Trang!

Phong Tâm
Viết tại nhà sáng tác Nha Trang
07.11.2014

Bến Vắng

(Cảm tác từ Biển Chiều của Phong Tâm)

Người đi từ dạo ấy
Nghe lòng xao xuyến lạ
Bến xưa nhớ con đò
Chuông chiều thôi ngân nga
Âm vang còn vương vấn

Khi nao rộn tiếng cười
Lâu rồi vắng bóng ai
Sân ga buồn hiu hắt
Người xưa vẫn chưa về
Mong ngày tay trong tay

Biển chiều nay sóng lặng
Nhưng hồn ta chơi vơi
Cả khung trời bến vắng
Chỉ một mình ta thôi
Em ơi! Em đâu rồi ?…

Phú Thạnh
Chiều cuối Thu - 21/11/2014

Vần Thơ Nhỏ


Dòng đời mãi cuốn đi niềm mơ ước
Ánh mắt nào thao thức vọng đêm khuya
Ru nỗi nhớ tình xa chừ lạc bước
Để giờ nầy hai nẻo mãi phân chia

EM còn đó hài hòa trong nét chữ
Anh ươm vần để thương nhớ còn say
Trăng vẫn sáng cho đêm về tư lự
Chép vần thơ anh gởi gió loay hoay

Thơ lạc lõng nơi xứ người khắc khoải
Biết tìm đâu ánh mắt nụ hôn xưa
Chừ thương nhớ ru lời thơ nhắc mãi
Aó trắng nào quen biết một chiều mưa

Nầy EM hỡi, mong EM đừng cay đắng
Hạnh phúc nào, bay mãi tận trời cao
Ta tìm kiếm trong biển người hoang vắng
Thật lạnh lùng như sỏi đá khoe màu

Vần thơ nhỏ, mong quay về quá khứ
Áo trắng ơi xin lưu lại nụ cười
Cho kỷ niệm tình si còn lưu giữ
Dòng thơ say, anh xin gởi đôi lời ..

Hoàng Dũng

Gió Khuya


Bài Xướng:Gió Khuya

Tôi về trú lá cô đơn
Mưa rơi ướt dột từng cơn nhớ người
Tự mình cuốn kén mồ côi
Trái tim khập khễnh nhịp đời hoang vu
Ẩn trong se sắt sương mù
Từng đêm thấm lạnh ngục tù thân tâm
Hương xưa, hơi ấm chỗ nằm
Hóa thành kỷ vãng để trăm năm buồn
Giọt tình ướt mặt trăng suông
Khói mây bay mãi lệ nguồn đầy vơi
Gió khuya quất ngọn tơi bời
Thơ tôi thất lạc không nơi tạ từ
Ru em rừng núi riêng tư
Ru tôi sương bụi bám dư hương thừa

Phạm Tương Như
* * *
Bài Họa: Tự tình

Đêm về giá lạnh hồn đơn
Cây khô trút lá theo cơn tình người
Cuộn trong dòng chảy đơn côi
Hồn se khắc khoải một đời vi vu
Ngẩn ngơ gió cuốn mịt mù
Nguồn cơn đói lạnh tội tù thương tâm
Vỗ về giấc ngủ yên nằm
Hoài vương vấn đắm chìm trăm nỗi buồn
Lá hờn che ánh điện suông
Mây hờn u uẩn giọt sầu chưa vơi
Đèn khuya hắt bóng bời bời
Tình xưa khuất nẻo lạc nơi tạ từ
Ru tình ôm mối tương tư
Ru người muôn kiếp hương dư âm thừa

01/2015
Thiên Thu

Xướng Họa: Giận Mà Thương




Bài Xướng: Giận Mà Thương

Vì thương nên mới càng thêm giận
Đã giận nhưng mà vẫn rất thương
Lắm lúc dặn lòng :- thôi, bỏ mặc
Nhiều phen nhủ dạ: - kệ, như thường!
Phớt lờ, coi thử ai đau khổ
Rình rập, chờ xem kẻ vấn vương
Quay mặt bước đi,hồn để lại
Giận thương, thương giận...rối đôi đường!

Phương Hà
* * *
Các Bài Họa:


1/
Giận Thương Ai Chớ

Trong Nam nói giận mà chưa giận!
Ngòai Bắc hờn ghen lại giận, thương.
Kén chọn, nặng tình... đâu bỏ mặc,
So đo nhẹ gánh... nỡ xem thường!
Làm thinh dò ý như không thấy,
Giả bộ hững hờ chớ vấn vương.
Mới biết thi gan... ai bị thiệt,
Cho hay thương, giận khổ đôi đường!

Mai Xuân Thanh

2/
Ai Xuôi Mình Giận, Thương!

Anh à, ở lại... không, em giận,
Vắng bóng nhau lâu... lại nhớ thương.
Tâm lý lạ gì... không biết chứ ?
Tình yêu lãng mạn... bộ coi thường!
Ân cần săn đón ... sao hờ hững!
Mời mọc nhiều phen... nợ vấn vương.
Anh nỡ chối từ em sẽ giận,
Không nên tạm biệt lỡ đôi đường!

Mai Xuân Thanh
* * *Giận Mà Thương

Nếu đã trót thương mà lại giận
Coi chừng giận quá hóa thêm thương
Tầng không tỉnh lặng bao dòng chuyển
Làn sóng giao thoa thế lẽ thường
Rình rập thầm quay quanh nỗi nhớ
Phớt lờ khó tránh nợ tình vương
Cuộc đời trăm vạn điều hoa mỹ
Chỉ một thành tâm vẹn mọi đường!

Nguyền Đắc Thắng
20141126
* * *
Giận Thương
Càng thương càng lại thêm hờn giận!
Càng giận lại càng rất đỗi thương
Năn nỉ mấy lần làm nũng mãi
Ỷ ôi nhiều lúc cứ xem thường
Tìm quên mà cứ lòng xao xuyến!
Muốn nhớ tại sao dạ vấn vương?
Em ơi ! đừng tưởng anh quay mặt
Là để giận thương...khổ mọi đường

Song Quang

Thứ Hai, 12 tháng 1, 2015

Thu Nhớ - Thơ Yên Dạ Thảo - Đào Nguyên Sơn Phổ Nhạc




Thơ: Yên Dạ Thảo
Nhạc: Đào Nguyên Sơn
Tiếng hát: Thủy Tiên
* * *
Thu Nhớ (nguyên tác với tựa đề Xin Giữ Dùm Tôi)

Xin giữ dùm tôi chút nắng hồng
Chút tình hoa mộng dệt chờ mong
Dư hương đọng lại mùa thu trước
Để nhớ về nhau phút chạnh lòng!

Xin giữ dùm tôi chút mộng thường
Nhìn hình nhớ bóng lúc soi gương
Nghìn trùng xa cách nhưng tình vẫn
Sâu thẳm trong tim một chữ thương!

Xin giữ dùm tôi màu lá thu
Trong ngăn kỷ niệm thoảng hương nhu
Một mai nếu lỡ người xa cách
Hãy nhớ tình nhau trong cõi thu!

Yên Dạ Thảo
13.09.2014

Vĩnh Long Mùa Thao Thức


Đêm nay lần giở khung trời cũ
Những vết thương sâu chữa ngủ vùi
Từng thước phim buồn vui khóc hận
Oằn vai trở gánh phận long đong

Vĩnh Long đêm gió mùa thao thức
Ước hẹn thay rồi đứt đoạn tơ
Cất lấy giấc mơ thời thơ dại

Muộn phiền hoài ngõ tối u mê
Tóc thề xưa lỡ cài hoa tím
Vận biết thương vay kiếp bẽ bàng
Ngang trái đời riêng mình chiếc bóng

Hận lòng đeo mãi những ngày không
Vĩnh Long đêm gió mùa thao thức.

Kim Phượng

Long An Mùa Se Lạnh

  (Nhìn Vĩnh Long Mùa Thao Thức qua Kim Phượng)

Sáng nay nhìn lại cổng trường em,
Ra về ríu rít xoay áo trắng,
Bỏ lại sau lưng vắng bóng thầy.
Bây giờ mới thấy trên trang web.

Long An gần Tết trời se lạnh,
Năm nay còn có đứa về quê?
Những ước cơn mê thời qua đó,
Gian nan mới được lúc hiện về.

Dáng em đài các hành lang ấy,
Giờ vẫn long đong một bóng hình.
Em có ưu phiền nơi xứ nọ?
Hay chỉ nơi nầy một nỗi lo.

Huỳnh Hữu Trí
**Hình phụ bản  Trường Tống Phước Hiệp của Phan Vũ Bình 

Hương Lồng



Từng bước ôn bờ vắng
Một mình chốn cũ mơ
Nếu mai ngày gặp gỡ
Ôi sung sướng nào bằng

Thấp thoáng bến đò thưa
Phất phơ tà áo trắng
Ngỡ em cười trong nắng
Về rực rỡ phố xưa

Dấu chân in hẻm nhỏ
Đậm dáng anh dư thừa
Bóng người sao vẫn chưa
Tình câm còn mãi đó

Ta nhìn ánh ngày tan
Sắc hoàng hôn ửng đỏ
Se thắt một chuyến đò
Người nỡ cất bước sang

Lặng chìm trong tê tái
Hờn tủi trái tim hoang
Còn đâu giấc mộng vàng
Men đắng nhắp vì ai.

Hồn sương từng giọt lạnh
Buồn đưa sợi kéo dài
Với người sao ta mãi
Tình ơi đã sang canh.

Quên Đi

Cẩm Sắt - Lý Thương Ẩn (813 - 858)

Cẩm Sắt là 1 trong số các bài thơ hay của Lý Thương Ẩn , một thi nhân nổi tiếng đời Vãn Đường. Lời thơ điển cố, ẩn dụ , xúc tích. Dường như còn cảm thấy hay thêm ở chỗ không chắc là đã hiểu đúng được ý của tác giả. Mỗi lần đọc là hiểu một ý khác. Là một hồi ức về một thời tuổi trẻ thơ mộng? Về một mối tình đẹp nhưng dang dở hay chỉ là chuyện tình một chiều ? Ngày xuân, xin mời mọi người thân quí đọc cho vui. 



Cẩm Sắt
Lý Thương Ẩn (813 - 858)

Cẩm sắt vô đoan ngũ thập huyền
Nhất huyền nhất trụ tứ hoa niên
Trang sinh hiểu mộng mê hồ điệp
Thục đế xuân tâm thác đỗ quyên
Thương hải nguyệt minh châu hữu lệ
Lam Điền nhật noãn ngọc sinh yên
Thử tình khả đãi thành truy ức
Chỉ thị đương thời dĩ võng nhiên

* * *
Dịch Xuôi : Đàn Gấm

Cây đàn gấm không hiểu vì sao lại có 50 dây
Mỗi dây mỗi trụ ,tiếng đàn dìu dặt, khiến nhớ lại mối tình một thời tuổi hoa đã qua
Êm đềm như Trang sinh, một sáng nằm mộng thấy mình hóa bướm
Tha thiết như tiếng lòng Vọng đế, gửi qua tiếng hót của con chim quyên
Thanh thoát như lệ châu vỡ trên biển xanh, một đêm trăng sáng
Trầm ấm như sương ngọc bốc ở núi Lam Điền, một ngày nắng ấm
Tình này , ta vẫn đợi, vẫn chờ, suốt đời mang theo
Chỉ là bấy giờ ai kia nào đâu có hay

Chú Thích:
(1) Cẩm sắt = đàn gấm, là một loại đàn rất xưa ,có từ thời vua Phục Hy , khoảng 4000 năm trước Công Nguyên. Chuyện kể ,ban đầu, đàn có 75 dây nhưng vì tiếng đàn quá thê lương nên nhà vua ra lệnh rút xuống chỉ còn 50 dây (?). 
(2) Trang sinh tức Trang Tử. Một sáng , nằm mơ thấy mình hóa bướm , tỉnh dậy, mơ màng , lại ngỡ mình là bướm đang mơ thành người .
(3) Vọng đế , vua nước Thục ,tên là Đỗ Vũ , bị tiếm ngôi , sau khi chết , nhớ nước ,hóa thành con chim quốc, ngày đêm kêu quốc quốc. Thơ của Bà Huyện Thanh Quan có câu "Nhớ nước đau lòng con quốc quốc / Thương nhà mỏi miệng cái gia gia ". Chim quốc còn gọi là chim quyên, chim tử qui hay chim đỗ quyên .
(4) Thương hải nguyệt minh châu hữu lệ. Trong những đêm trăng sáng , ở ngoài biển xanh , bọt sóng biển tan trông như hạt lệ châu vỡ.
(5) Lam điền nhật noãn ngọc sinh yên . Vào những ngày nắng , ngọc bốc khói ở núi Lam điền. Núi Lam Điền , còn có tên là Ngọc Sơn , ở huyện Lam Điền , thuộc tỉnh Thiểm Tây ,nổi tiếng có nhiều ngọc quí. 
(6) Cụ Nguyễn Du ,trong Truyện Kiều , đã mượn ý 4 câu giữa trong nguyên tác để tả tiếng đàn của Thúy Kiều lúc tái hợp với Kim Trọng. "Phím đàn dìu dặt tay tiên/ khói trầm cao thấp tiếng huyền gần xa / Khúc đâu đầm ấm dương hòa / Ấy là hồ điệp hay là Trang sinh/ Khúc đâu êm ái xuân tình/ Ấy hồn Thục đế hay mình đỗ quyên/ Trong sao châu rỏ duyềnh quyên/ Ấm sao hạt ngọc Lam Điền mới đông ".

Cẩm Sắt

Đàn gấm tang tình nhớ tuổi hoa,
Tơ chùng thoáng hiện bóng ngày qua.
Trang sinh mộng bướm còn vương vấn,
Thục đế hồn quyên vẫn thiết tha.
Trăng sáng biển xanh châu lệ vỡ,
Nắng hừng núi biếc ngọc sương sa.
Tình xưa theo suốt một đời lỡ,
Mắt lão, chờ nhau, đã nhạt nhòa!

Phạm Khắc Trí
* * *
Bài Dịch:Đàn Gấm

Đàn gấm ai làm sao lắm dây
Gợi bao lưu luyến thuở nồng say
Giọng quyên Thục Đế nôn nao gọi
Cánh bướm Trang Sinh chấp chới bay
Lấp lánh lệ trăng đêm biển lặng
Lung linh ngọc núi sáng sương phai
Trọn đời ôm mối tình tha thiết
Kẻ ở phương trời biết có hay?

Lộc Mai (Phương Hà)

Chủ Nhật, 11 tháng 1, 2015

Tình Hoài Hương - Sáng Tác: Phạm Duy Tiếng Hát: Lệ Thu

Ai đã từng xa quê hương,dù bất cứ lý do gì trong những phút chạnh lòng nỗi nhớ đầu tiên là nhớ về quê mình,nơi đó có cây đa bến nước sân đình,có lũy tre làng,có mẹ già tựa cửa ngóng đợi,và có cả người yêu bạn bè.đề mà day dứt đề mà hy vong mình sẽ về ...sẽ về ...


Sáng Tác: Phạm Duy
Tiếng Hát: Lệ Thu
Thực Hiện: Nguyễn Thế Bình

Tôi Ngỡ Khi Tôi Già


Tôi cứ ngỡ, tuổi già đầy khó chịu,
Mỗi qua mùa, năm tháng cứ băn khoăn,
Sợ gió mưa, sợ tâm hồn yểu xịu,
Sợ tóc phai màu, sợ cả nếp nhăn.

Nhưng chợt nhận cái già đâu cứ tuổi,
Đừng than van mà hãy cứ vui lên.
Rồi từng bước, hưởng những ngày tiếp nối,
Đẹp biết bao, hơn là mãi than rên

Tôi cứ ngỡ, tuổi già trời xám xịt,
Xuân thiếu hoa, môi chẳng nở nụ cười,
Hoa thiếu lời ca, cây buổn thin thít;
Cuốn sách vô duyên, ngọn bút để lười;

Và chợt nhận, tuổi già, thêm sáng suốt,
Sống khoảnh khắc, chẳng cần nghĩ ngày mai.
Thôi không đếm, tuổi đời đà quen thuộc,
Mặc thời gian, cầm ngọn bút lai rai...

Tôi cứ ngỡ, tuổi già, lòng biến đổi,
Hết thời hồn nhiên, đếm những vì sao,
Tim đã chai lì, lửa đâu còn thổi,
Trời phủ mây, và cuộc sống xôn xao.

Rồi khám phá những đóa hồng đẹp nhất,
Khi nở vào thu, dưới mắt, tuyệt vời !
Tôi hít thật sâu, mùi hương phảng phất,
Tuổi vào thu, ta dành ướp hương đời.

Sáng ngày 4 Janvier 2015
Danh Hữu dịch
* * *
Nguyên tác:
Je Croyais Que Vieillir...

Je croyais que vieillir me rendait bien maussade,
Craignant chaque saison, les années, le tapage,
Le grand vent et la pluie, l'esprit qui se dégrade,
Les cheveux clairsemés, les rides du visage.

Et puis je m'apercois que vieillir n'a pas d'âge,
Qu' il ne faut point gémir, au contraire chanter.
Et même, à petits pas, les jours on l'avantage
D'être beaux et trop courts quant il sont limités.

Je croyais que vieillir c'estait le ciel tous gris,
Le printemps sans les fleurs, les lèvres sans sourire,
Les fleurs sans chansons, les arbres rabougrir,
Un livre sans histoire, un crayon sans écrire.

Et puis je m'aperçois que vieilir rendre bien sage,
Que je vis chaque instant sans penser à demain,
Que je ne compte plus les années de mon âge,
Peu importe le temps, le crayon à la main.

Je croyais que le vieillir transformerait mon âme,
Que je ne saurais plus compter les étoiles
Que mon coeur endurci n'aurait plus cette flamme,
Qui transforme ma vie lorsque le ciel se voile.

Et puis je m'apercois que les plus belles roses
Fleurissent à l'automne et sous mes yeux ravis,
Je respire très fort ce doux parfum que j'ose
Garder pour embaumer l'automne de ma vie.

De Marcelle Paponneau
* * *
Cảm Tác Thơ
"Tôi Ngỡ Khi Tôi Già"- Thơ Danh Hữu dịch

Bài thơ tâm lý kiếp nhân sinh,
Âu Mỹ, Đông phương ý tưởng mình.
Trãi nghiệm băn khoăn rồi kết thúc,
Rút ra bài học chứa chan tình.
Kinh qua chân lý yêu đời sống,
Dĩ vãng vàng son với nhục, vinh.
Tự tại an nhiên ta thưởng thức,
Hoa Xuân khoe sắc quả tươi xinh!

Mai Xuân Thanh
Ngày 04 tháng 01 năm 2015
* * *
Gởi bạn Mai Xuân Thanh về bài Cảm tác

Đồng cảm, gặp nhau, dễ nảy sinh,
Lời thơ tương tác, Tây và Mình.
Cứ xem Nam - Bắc, tuy chung tộc;
Mà sánh Tây - Đông, thật khác tình !
Hãy gát chuyện xưa, như ảo mộng,
Và quên việc cũ, tựa hư vinh.
"An nhiên tự tại" là thần dược,
Ta biết ta, đời sẽ đẹp xinh.

Danh Hữu
(05 Janvier 2015)

Suối Tóc Ướp Hương Thu



( gởi tặng Kh. Đ )

Nhìn lá rơi vàng ta ngẩn ngơ
Nhớ em, nỗi nhớ tự bao giờ
Vòng tay ôm ấp đêm thu mộng
Trăng nhớ đêm rằm, ta kết thơ..

Hàng cây yên ngủ, gió lao xao
Giọng hát em xưa vẫn ngọt ngào
Vì sao em buồn.. anh đâu biết
Sóng tình ôm nặng.. tựa chiêm bao.

Suối tóc huyền em ướp hương thu
Nụ hôn như gợn.. tím sương mù
Một chút ân tình,.. niềm riêng,.. ngỡ
Bỗng lạnh lùng tan ..Tiễn em .. thu..

Lặng lẽ bên nhau một nỗi sầu
Tình đã khơi rồi, mộng bay mau
Nhật nguyệt lặng nhìn cây trơ lá
Mai vắng em rồi, ta nhớ nhau...

NM,ngày 18- 8-10
Bùi Thanh Tiên

Đổi Thay


Hôm qua trăng tỏ
Đêm nay trăng mờ
Tình em chưa ngỏ
Lòng còn bâng quơ

Tối qua trời trong
Tối nay mây phủ
Sao em trông ngóng
Chờ tình phù du

Chiều qua trời nắng
Chiều nay trời mưa
Nắng mưa cũng thế
Người xưa chưa về

Sáng qua mưa lớn
Sáng nay sương mù
Lòng sao ủ rủ
Tình buồn thiên thu

Hôm qua nóng bức
Hôm nay lạnh căm
Ngồi ngắm trăng rằm
Thấy đơn côi lắm!

Đổi thay thay đổi
Ôi chuyện thường tình
Sao em biết thế
Vẫn còn u mê?

Đêm nay tư lự
Trầm tư một mình
Nhớ ai, ai nhớ?
Chuyện mình hư vô…

Quách Như Nguyệt