Hiển thị các bài đăng có nhãn Phủ Hiền. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Phủ Hiền. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 27 tháng 9, 2023

Nhắn Cha Dưới Suối Vàng

                         

Nhớ tuổi còn thơ đầy chí khí
Ngũ thường cha dạy nghĩa tam cang
Phu thê tấm cám nghèo không phụ
Ơn thầy tình bạn phải cưu mang

Thưa tía vợ con đã bỏ đi
Bởi con nghèo quá chẳng có gì
Thằng bạn làm quan không nhìn mặt
Như người xa lạ chẳng quen chi

Thời nay tình bạn trên bàn tiệc
Hỉ hả khoe nhau chức với tiền
Hôn nhân chẳng kể què câm điếc
Có tiền mua hết chữ nhân duyên

Bạn con thân lắm chung gian khổ
Đói khát chia nhau ổ bánh mì
Gặp thời dốt trất làm giám đốc
May gặp giữa đường nó ngoảnh đi

Tía mà sống lại tía phải điên
Bởi bọn háo danh lắm của tiền
Chữ nghĩa gà bươi sai chính tả
Trong nhà bằng cấp đỏ gia tiên

Tía ơi sống lại chi thêm tủi
Đời hạ ngươn rồi hết nghĩa nhân
Quân tử mấy người lưng không cúi
Sống đụt,,,lâu dần cũng bẩn thân

Nay mai tía có đầu thai lại
Đút lót nhiều tiền đẻ con quan
Âm dương nhất lý tiền trên hết
Không có tiền ...nên tía đẻ con 

Phủ Hiền

 

Thứ Năm, 20 tháng 4, 2023

Tình Yêu Học Trò

 

Lâu lắm mới về thăm phố cũ
Lòng bâng khuâng kỷ niệm quê nhà
Đây ngả ba mỗi chiều mưa lũ
Chung đôi về nhà vẫn còn xa

Đường Thái Tổ nhiều bông sao rụng
Xoay lất lây lá đổ chiều thu
Nhà chung xóm mỗi ngày đi học
Sáu năm dài ú ớ từ yêu

Cầu Lộ nhớ ai ngó hoài ra biển
Để trăng buồn vỡ đáy dòng sông
Tòa Giám Mục ẩn đời lặng lẽ
Như tình tôi tiếng nói se lòng

Nhà em qua bến chuyến đò ngang
Mấy bận sang chơi biết họ hàng
Em dặn...năm nầy thi ráng đậu
Một vào đại học một làm quan

Nhà xa đi bộ trưa ở lại
Học chiều đỡ dạ ổ mì không
Cái bành gói xôi em thường gởi
No đói dù sao đỡ xót lòng

Thời cuộc đổi thay đời dâu bễ
Học dở không quan cũng chẳng thầy
Mòn tay nắn phím mười năm lẻ
Nửa nhuốc nhơ đời nửa đắng cay

Qua cầu Cái Cá dường như lạ
Đâu những hàng me những bóng sao
Trường xưa đổi chủ thay tên khác
Bạn bè thầy dạy biết nơi nao?

Qua bến Cổ Chiên tìm người ấy
Lòng sao đầy gió bão mưa giông
Bến xưa vẫn vậy...sông vẫn vậy
Có biết lòng em vẫn vậy không?

Nhà em lạ quá chẳng như xưa
Ngỡ ngàng hai trẻ cúi đầu thưa
Mười năm ly dị nuôi con nhỏ
Lận đận thân cò dãi nắng mưa de

Tình xưa gói bánh xôi em gởi
Nay nghĩa vay rôi trả bấy nhiêu?
Chia tay nhìn lại em như khóc
Ai biết lòng tôi cũng khóc nhiều

Ước chi ngày tháng quay trở lại
Ta dẫn nhau về lớp trường xưa
Mời bạn thầy cô mừng chiêu đãi
Đám cưới chỉ toàn bánh với xôi

Tình thôi gởi lại bến giòng sông
Em dạy con ngoan chớ lấy chồng
Mặc kệ ...ván thuyền ai lỡ đóng
Thương mà......đóng lại để qua sông

Phú Hiền

Thứ Hai, 6 tháng 8, 2018

Đồng Tháp



Quê Đồng Tháp nhà nghèo nước ngập
Úm bồng con nằm ngũ nơi khô
Ngày lặn hụp đầu mương cuối đập
Bắt từng con hủn hỉnh chiều kho

Trời tháng tám đồng sâu nước lũ
Cấy chưa xong thửa ruộng dần công
Sợ con lạnh dột nhà lá cũ
Mẹ cùng cha đội gió mưa giông

Con khôn lớn nhà cao nệm ấm
Quê chiều nay mưa lũ lại về
Cha lụm cụm chèn nhà ướt đẳm
Mẹ từng thau mưa dột nảo nề

Phủ Hiền

Thứ Hai, 7 tháng 5, 2018

Tịch Tình


Yêu lỡ bước trượt chân tình dốc hẩm
Trái tim son trầy xước máu lệ sầu
Nụ hôn đầu xót rát nửa đời đau
Ta không khóc mà cười đâu phải dễ

Em bỏ lại cho anh một nửa đời hối hả
Gánh vác một mình chuyện cũ chuyện xưa
Mưa mười năm mưa ray rứt sớm trưa
Mưa bấc sớm bạc đầu đêm trăn trở

Lẽ nào em quên dẫu đoạn trường anh vẫn nhớ
Tình mười năm dưa muối lắm mặn nồng
Rồi năm tháng mắt mờ un khói mỏng
Ngất ngư chờ đau đáu mỏi mòn hơi


Phủ Hiền

Thứ Năm, 18 tháng 2, 2016

Tiếng Thời Gian

Những ngày cận tết, khoảng mùng 7 tháng Chạp, khu vực của trường Nguyễn Trường Tộ ngày xưa, nay trở nên nhộn nhịp với chợ hoa xuân. cùng những ngày nầy cựu học sinh lớn tuổi của trường thường ngồi với nhau uống cafe, kể cho nhau những câu chuện vui thời đi học, chỉ cho nhau...nơi nầy cây me tụi mình trèo hái, bị thầy nhéo lổ tai, chỗ kia đào khoai bị Cha bắt gặp, đây là đệ thất F năm học đầu tiên v v...v v
Và trong chính trái tim của mỗi ông già là nỗi niềm tiếc nuối tuổi thơ, nhớ về cái xao xuyến tình đầu với người bạn học, nó lâng lâng nghèn nghẹn, âm thầm len lén tìm về sau mỗi lần ngồi ngắm chợ hoa.

Tiếng Thời Gian

Mỗi độ xuân về,đến chợ hoa
Nơi đây trường cũ,cội me già
Bao kẻ nên danh,về có nhớ
Nghĩa thầy tình bạn thuở còn thơ

Cuộc đời xuôi ngược như dòng chảy
Tình người quên nhớ, cũng đành thôi
Tìm lại nơi xưa lòng bở ngở
Bản đen bụi phấn có còn rơi

Chiều hẹn hò xuân, hoa vẫn chờ
Người về chốn cũ,nhớ ngẩn ngơ
Trường xưa,bằng hữu đâu còn nữa
Chỉ gốc me già đứng thẩn thơ

Xuân đến hoa tàn,xuân lại qua
Bao kẻ năm nay đả quá già
Lụm cụm....dìu nhau năm ba cụ
Thì thầm.....năm tới....biết còn qua?
..............
Mai sau,tết đến ai còn nhắc
Trường cũ...bây giờ bán chợ hoa

Phủ Hiền
***
Nhìn lại nửa thế kỷ đã đi qua thân phận đời người của những bạn bè chung lớp đệ lục (1966). 
Năm 1996 sau 30 năm mỗi người mỗi ngã, lần đầu tiên anh em gặp lai tay bắt mặt mừng, bạn bè ngồi lại bên nhau kể chuyện thuở học trò, nhắc nhớ về thầy cô đã ra đi, về trường cũ có góc me già v.v Năm mươi năm đi qua, thời gian bào mòn chúng ta thành những cụ già bà lảo lẩm cẩm ...nhớ hoài chuyên năm xưa.


Năm 1966





 Năm 2016

Thứ Hai, 14 tháng 12, 2015

Khất Tình



Đêm kia chết mơ làm hành khất
Hỏi xin em nửa kiếp cơm tình
Tim rướm máu hãy mở lòng vá víu
Dìu ta qua cửa ải cực hình

Đêm hoa mộng rượu sầu sắp tỉnh
Đến vay em chút lửa hương thừa
Dẫu mặn ngọt, ta hồn nhiên đổi chác
Vốn ân tình ngữa mặt chờ trông

Đêm nay mơ giật mình sống lại
Đứng chờ ai giữa ngả ba đời
Bỏ chăn chiếu ái ân ngang trái
Cơn mưa tình.....xót lạnh bầm môi

Phủ Hiền

Thứ Sáu, 29 tháng 5, 2015

Tình Dại




(Thân tặng CHS Nguyễn Trường Tộ)

1965
Nhớ chuyện tình si thời cắp sách
Mỗi ngày đi học liếc nhìn nhau
Làm thơ mấy chữ sai bình trắc
Gởi em, em bảo...dở làm sao

Nhà em đầu ngõ cao danh vọng
Ta nghèo học dở...điểm...thường không
Sáu năm mơ tưởng người trong mộng
Năm nầy thi rớt ..thế là xong

1970
Lơ thơ ...lẩn thẩn tàn năm học
Chữ nghĩa có chăng? Một bóng hình
Tú tài em đỗ....ta không đậu
Kinh phật từ nay bỏ chữ tình

1975
Thấm thoát năm năm tàn lửa đạn
Rời chùa trang trải nợ trần gian
Kinh kệ quên mau lời thầy giảng
Bóng hình ai ấy mãi còn mang

2000
Ta lại gặp nhau quá nửa đời
Em nghèo anh khổ cũng đành thôi
Còn duyên đọc lại bài thơ cũ
Chấp nối tình già như Phan Khôi

Phủ Hiền

Thứ Ba, 12 tháng 5, 2015

Tuổi Đời



Năm hai mươi cửa đời bỡ ngỡ
bước vào yêu chập chững tình rơi
đường học vấn kẻ theo người bỏ
mệnh tương lai may rủi đầy vơi

Năm ba mươi ngưởng đời rộng mở
kẻ hiển vinh mặt trắng mày trơn
người khốn khó cơ hàn dang dở
chuyện thế thời thua thiệt ,thiệt hơn

Năm bốn mươi oằn vai nặng gánh
chữ công danh hiếu đạo tề gia
sai lỡ bước mất còn đã trể
kiếp nhân sinh nửa đoạn đường qua

Năm năm mươi giật mình ngoảnh lại
yêu lại đời dẩu muộn còn hơn
gái gọi bác,sồn sồn, xưng chị
đàn bà sao, thương, ghét, giận hờn

Năm sáu mươi hồi dương khao khát
thèm được yêu như thuở mười lăm
đêm nhẩm đếm tình đầu tình cuối
phủi tay buồn chắt lưởi...còn đâu

năm bảy mươi mắt mờ lưng mỏi
chuyện ái ân vợ hỏi, làm thinh
thấy gái đẹp cũng thèm tức tưởi

ngặt, hụt hơi, nửa bến bờ tình

Năm tám mươi hương tình lửa nguội
ngồi thẩn thơ chuyện nhớ chuyện không
gia sản đó mất còn chẳng biết
lòng rể dâu...chữ hiếu khó lường

Năm chín mươi khóc cười lú lẩn
bạn bè thân, tử biệt còn ai
chuyện no đói mặc tình con cháu
cõi trần gian le lói từng giây

Năm một trăm..ối trời,,,hiếm có
lẩn thiệt rồi có nhớ gì đâu
kiếp người ngắn ngủi trần ai
lần sau ai dại đầu thai làm người

Phủ Hiền


Thứ Năm, 7 tháng 5, 2015

Xót Tình


Giữa ngã ba đời ta đứng đợi
Đón chuyến đò khuya cuối của đời
Mấy lượt sang sông tình chìm nổi
Nhờ em phơi hộ mảnh tình rơi
Ta đem về giấu trong hơi thở
Dặn khẽ nhịp tim đập nhẹ nhàng
Sợ lắm mong manh tình dễ vỡ
Bến vắng....
Đò xa...đời qua quá vội vàng 

Phủ Hiền

Thứ Tư, 28 tháng 5, 2014

Bạc Tình


Nhân sinh lắm kẻ bạc tình
Bỏ ơn cha mẹ nuôi mình lớn khôn
Giàu sang mặc đẹp ăn ngon
Cơm gà cá gở vợ con đủ đầy

Quên đi cha yếu mẹ gầy
Đến khi tang chế ngật ngầy khóc than
Bảy ngày chay lạc rỡ ràng
Kèn tây trống mõ xóm làng chẳng yên

Khóc xong xúm xít đếm tiền
Kẻ nhiều người ít than phiền mẹ cha
Đến tình bằng hữu thâm giao
Đói nghèo chia xẻ cháo rau đỡ đần

Thức thời kẻ khó người quan
Nhìn nhau xa lạ bẽ bàng chẳng quen
Sang giàu lắm kẻ đê hèn
Tránh xa nguồn cội cơ hàn dân đen

Ngày nào chân đất lắm phèn
Hôm nay áo mão nghênh ngang họ hàng
Đã qua tủi nhục bần hèn
Mặc đời thế thái chê khen khật khùng

Phủ Hiền

Thứ Sáu, 9 tháng 5, 2014

Bã Trầu Cay




Còn đây cái ống ngoáy trầu
Má từng ngồi ngoáy ví dầu ầu ơ
Lời ru mấy lượt con thơ
Tay run xỉa thuốc mắt mờ tóc phai

Mớm cơm trộn bã trầu cay
Mòn răng con lớn xệ vai ẵm bồng
Chát cao thuốc đắng vôi nồng
Ẵm con nằm lửa lưng còng gối lay

Đàn con khôn lớn xa bay
Giàu sang quên miếng cơm nhai mẹ nghiền
Đêm qua mẹ bỏ trầu ghiền
Bỏ bao cay đắng ưu phiền xuôi tay

Con về têm miếng trầu cay
Nuốt đắng bã trầu khóc lạy ăn năn 


Phủ Hiền

Thứ Sáu, 2 tháng 5, 2014

Vị Tình


Ngọt ngào thuở mới yêu nhau
Thơm ngon giọt mật xuyến xao tình đầu
Mặn mà ân ái không lâu
Chua ngoa toan tính cạn sâu lòng người

Gừng cay muối mặn mùi đời
Vị tình ai chẳng béo bùi trải qua
Lắm người sợ nếm tránh xa
Kẻ cay thè lưỡi thử năm ba lần

Hít hà chua chát ươn thân
Xót tình the đắng duyên phần chẳng may
Cơm tình đong đếm lỡ tay
Bỏ nhiều gia vị ớt cay tiêu nồng
Khuyên ai lỡ nếm lấy chồng
Nêm ngày dịu ngọt nêm nồng nàn đêm

Phủ Hiền


Thứ Bảy, 29 tháng 3, 2014

43 Năm Nhớ Bạn



( Nhớ Tống Hữu Ngọc Hùng Cảnh sát chết trước 75
Nguyễn Văn Long Nhảy dù chết trước 75
Lê Văn An chết năm 75)


Bốn thằng bạn học cùng chung lớp
Khốn khó thân nhau bởi cảnh nghèo
Ở trọ chen chân nhà nhỏ hẹp
Cơm chiều hết gạo ...gói mì khô

Đệ nhị năm nay thi tú tài
Mấy thằng chắc đậu nắm trong tay
Thằng đi Biệt động, thằng Cảnh sát
Có thằng mơ được Nhảy dù bay

Học tài thi mạng hên với rủi
Bốn thằng rớt hết đổ thừa xui
Đêm cuối xả buồn say khướt rượu
Xỉn rồi khóc ngất "tại vì yêu"

Đà Lạt năm sau đành lỗi hẹn
Thủ Đức kỳ nầy đã trượt thi
Đống Đế cánh gà thôi cũng tạm
Có thằng xuống tóc chọn qui y

Bỏ trường xa lớp nhớ người yêu
Năm nay chắc đã đẹp hơn nhiều
Nàng đậu giáo viên vào đại học
Chuông chiều buồn tủi chốn hậu liêu

Mỗi thằng mỗi ngả thời ly loạn
Kinh kệ cầu mong lửa đạn tàn
Trường xưa trở lại cùng thầy, bạn
Học tiếp thi hoài chắc cũng quan

Chiến tranh bỏ lại tiếng khóc cười
Người đi kẻ ở mãi trùng khơi
Rời chùa phố lạ tình không đợi
Bạn bè tản lạc khắp cùng nơi

Hương khói nhang cay ngày gặp lại
Mẹ già em dại bạn đành sao?
Hai thằng chết trận ngoài biên ải
Một đứa phơi thây biết chốn nào

Mỗi năm mưa bão nằm chờ sáng
Nhớ bạn đêm nào uống biệt ly
Rượu đắng khuya nay mình tôi cạn
Chếnh choáng trong mơ thấy bạn về

Phủ Hiền

 

Thứ Sáu, 28 tháng 2, 2014

Cây Rọi Mù U


      Tôi sinh ra và lớn lên với cả tuổi thơ nơi quê nghèo Đồng Tháp, mấy mươi năm trôi qua nhưng ký ức vẫn còn đong đầy biết bao kỷ niệm thuở nào.

       Nhớ những sớm hừng đông theo Tía ra ruộng thăm lúa trổ đồng đồng, chạy rượt con chim nhỏ trên bờ đê vấp ngả lấm lem, trưa cả bọn rủ nhau tìm hớt bọt lia thia, bắt con ong bầu làm hát máy, xế chiều lật đất cày bắt con dế lửa, đêm về đốt rọi mù u ê...a tập đọc đánh vần, tuổi thơ đã qua với bao điều thân thương tiếc nhớ.

       Thưở ấy nhà quê nghèo khó lắm, không có tiền mua dầu lửa nên ngày nào tôi cũng ra sau vườn lượm hết những trái mù u chín rụng, đem về đập lấy ruột cho Tía Má ủ rồi quấn rọi thấp sáng mỗi đêm, hể chạng vạng tối là tôi giành phần đốt rọi, riếc rồi ghiền cái mùi thơm thôn dã nhẹ nhàng của hương khói mù u.
       Thời gian dần trôi, đưa đẩy mình thành người thành thị lúc nào không hay, rồi dần quen với ánh đèn điện sáng, với gió nóng bụi đường, nồng ngạt mùi mưa tràn nước cóng, thở ngọp cay với khói kẹt xe, điếc dần với tiếng ồn phố xá.


       Thỉnh thoảng mỗi khi về quê tôi lại lượm vài chục trái mù u về làm rọi, đốt cháy rọi mù u ngồi hít thật sâu hương quê thời thơ ấu, nhìn ánh rọi lung linh mờ tỏ mà ngỡ như có Tía Má bên mâm cơm tối, có tô canh bông bí má vừa mới cắt, có ơ cá rô đồng Tía vừa bắt chiều nay, phải chăng quê hương không chỉ là "chùm khế ngọt,,,là đêm trăng tỏ...là con diều biếc" mà còn có cả những điều bình dị như cây rọi mù u.

Phủ Hiền
26/02/2014