Hiển thị các bài đăng có nhãn Nguyễn Văn Thơ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Nguyễn Văn Thơ. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 20 tháng 11, 2020

Chiều Vũng Liêm


Chừ, mây không ở trên cao
chừ, chiều xuống thấp ửng bao ráng hồng
nỗi tình nằm giữa thinh không
lửng lơ cái nhớ, buồn trông cái còn

Người đi bỏ lại bến sông
bỏ luôn con rạch nước ròng nước lên
u tình cứ mãi lênh đênh
bập bềnh sóng nước soi tìm dáng xưa

Chiều về giọt nắng lưa thưa
giọt buồn rơi rụng chưa vừa nỗi mong
ngoài hiên con nhện se lòng
mắc giăng những sợi ngóng trông võ vàng

Nắng chiều rọi xuống đường làng
rọi lên những dấu chân mang người về
người đi bỏ lại xóm quê
để hương người quyện tứ bề hoàng hôn

Tôi đi góp ủ vào hồn
ươm trong góc khuất mong còn mai sau
thời gian dù có phai màu
hương người vẫn mãi trước sau hương người

Ngồi nghe tâm trạng đầy vơi
ngồi nhìn chiều xuống từ từ Vũng Liêm
chiều quê ai nhớ ai quên
thương con sáo nhỏ vút bên góc trời…!

Tuyền Linh

Thứ Tư, 4 tháng 9, 2019

Giấu Tình



Giấu trong tim…chút thương thầm
Để nghe rưng rức hạt mầm đơn phương
Mai về cất giữ nỗi buồn
Ru trong thiên cổ gởi hồn lên mây
Ẩn mình ngày tháng tù đày
Lắng trong sâu thẳm ai hay ai màng
Dám mơ chi chuyện đá vàng
Chút vô ngôn ấy khẽ khàng trong tâm
Thương cho giọt nhớ giọt thầm
Rụng rơi…rơi rụng…bên song cửa buồn
Chiều nay hứng hạt lệ tuôn
Trong tâm thức, thấy cội nguồn uyên nguyên
Vẫn là một đóa thuyền quyên
Nở trong góc khuất cô miên giấc tình

Tuyền Linh