Hiển thị các bài đăng có nhãn Vũ Đình Liên. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Vũ Đình Liên. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 17 tháng 2, 2018

Ông Đồ ( Vũ Đình Liên) - Ông Đồ(Danh Hữu )



Bài Xướng: Ông Đồ

Mỗi năm hoa đào nở
Lại thấy ông đồ già
Bày mực tàu giấy đỏ
Bên phố đông người qua

Bao nhiêu người thuê viết
Tấm tắc ngợi khen tài
“Hoa tay thảo những nét
Như phượng múa rồng bay“

Nhưng mỗi năm mỗi vắng
Người thuê viết nay đâu?
Giấy đỏ buồn không thắm
Mực đọng trong nghiên sầu!

Ông đồ vẫn ngồi đấy
Qua đường không ai hay
Lá vàng rơi trên giấy
Ngoài trời mưa bụi bay

Năm nay đào lại nở
Không thấy ông đồ xưa
Những người muôn năm cũ
Hồn ở đâu bây giờ?

Vũ Đình Liên
***
Bài Họa:
1/Ông Đồ

Nhớ xưa mùa đào nở,
Vẫn có ông đồ già,
Bên mực tầu, giấy đỏ.
Giữa phố đông người qua.

Ông lom khom, cúi viết;
Người xớ rớ khen tài:
Ôi, bao nhiêu đường nét
Thật phượng múa, rồng bay!

Rồi thời gian mỗi vắng;
Còn ai thuê viết đâu!
Giấy đỏ rày thôi thắm,
Mực đen, quánh nghiên sầu.

Dù ông còn ngồi đấy,
Ai qua đường có hay?
Chữ Thánh Hiền trên giấy,
Theo bụi mờ tung bay.

Xuân này, đào vẫn nở
Lạc hậu, câu đối xưa;
Những thứ muôn đời cũ,
Tan biến tự bao giờ.

2/Ông Đồ

Năm năm, hoa đào nở;
Đã vắng ông đồ già.
Lủng lẳng, lồng giấy đỏ.
Trên đường phố người qua.

Nay còn ai thuê viết;
Đẹp, xấu? Ai khen tài:
Chữ xưa những đường nét
Dù phượng múa, rồng bay!

Chữ Hán xưa đã vắng;
Còn ai muốn học đâu!
Những cô em, môi thắm,
Những cậu cả tình sầu!

Sách xưa dù còn đấy,
Mà nhường ai có hay:
Chữ Thánh Hiền trên giấy,
Một thời đã tung bay.

Xuân này, đào lại nở;
Và cả câu đối xưa;
Nhưng thay ông đồ cũ,
Đồ Quốc Ngữ, bây giờ.

Danh Hữu
Sáng Mồng một Tết Mậu Tuất 2018

Chủ Nhật, 5 tháng 2, 2017

Xướng Họa: Ông Đồ(Vũ Đình Liên)- Nàng Thơ Của Tôi(Mai Xuân Thanh)



Ông Đồ

Mỗi năm hoa đào nở
Lại thấy ông đồ già 
Bày mực tàu giấy đỏ
Bên phố đông người qua 

Bao nhiêu người thuê viết
Tấm tắc ngợi khen tài 
“Hoa tay thảo những nét
Như phượng múa rồng bay“

Nhưng mỗi năm mỗi vắng 
Người thuê viết nay đâu?
Giấy đỏ buồn không thắm
Mực đọng trong nghiên sầu!

Ông đồ vẫn ngồi đấy
Qua đường không ai hay 
Lá vàng rơi trên giấy 
Ngoài trời mưa bụi bay 

Năm nay đào lại nở 
Không thấy ông đồ xưa 
Những người muôn năm cũ
Hồn ở đâu bây giờ?

Vũ Đình Liên
***

Nàng Thơ Già Của Tôi

Mỗi xuân về hoa nở
Lại gặp cô nàng già,
Cô mặc quần áo đỏ,
Hay đứng trông mình qua.

Khi làm thơ cô viết,
Chữ đẹp rõ chân tài.
Tay ngà lẹ thảo viết,
Đẹp tựa phượng hoàng bay.

Sao xuân nay lại vắng,
Khách du lịch về đâu ?
Áo đỏ nàng chưa thắm,
Đứng mỏi chân lại sầu.

Cô em cứ chờ đây.
Khách đi đường chẳng hay.
Người bạc tình mỏng giấy,
Ngoài trời mưa nhẹ bay.

Tết này mùa hoa nở,
Ôi mất dáng người xưa,
Người tình trăm năm cũ,
Biết tìm đâu bây giờ!

Mai Xuân Thanh
Ngày 05 tháng 02 năm 2016

Thứ Ba, 31 tháng 1, 2017

Xướng Họa: Ông Đồ(Vũ Đình Liên)- Má Tôi(Quên Đi)



Ông Đồ

Mỗi năm hoa đào nở
Lại thấy ông đồ già 
Bày mực tàu giấy đỏ
Bên phố đông người qua 

Bao nhiêu người thuê viết
Tấm tắc ngợi khen tài 
“Hoa tay thảo những nét
Như phượng múa rồng bay“

Nhưng mỗi năm mỗi vắng 
Người thuê viết nay đâu?
Giấy đỏ buồn không thắm
Mực đọng trong nghiên sầu!

Ông đồ vẫn ngồi đấy
Qua đường không ai hay 
Lá vàng rơi trên giấy 
Ngoài trời mưa bụi bay 

Năm nay đào lại nở 
Không thấy ông đồ xưa 
Những người muôn năm cũ
Hồn ở đâu bây giờ?

Vũ Đình Liên
***

Má Tôi                                      

Thường niên mùa mai nở         
Tôi nghĩ đến mẹ già
Ngồi canh bên lửa đỏ
Nấu bánh chờ năm qua
Nhớ Người nâng bút viết
Làm thơ tuy kém tài
Vẫn ráng ghi từng nét
Dáng huyên đường nhẹ bay
Trừ tịch trong thanh vắng
Người bây giờ còn đâu
Nhưng tình luôn nồng thắm
Nhớ Má dạ thương sầu
Bóng người chẳng còn đấy
Xuân đến chẳng còn hay
Tiếng lòng trên mặt giấy
Buồn tựa cánh hoa bay
Giờ mai vàng đã nở
Hình bóng Má ngày xưa
Của giao thừa xuân cũ
Biết tìm đâu được giờ

Quên Đi

Thứ Sáu, 27 tháng 1, 2017

Xướng Họa: Ông Đồ(Vũ Đình Liên) - Nhớ Quê( Mailoc)


Ông Đồ

Mỗi năm hoa đào nở
Lại thấy ông đồ già 
Bày mực tàu giấy đỏ
Bên phố đông người qua 

Bao nhiêu người thuê viết
Tấm tắc ngợi khen tài 
“Hoa tay thảo những nét
Như phượng múa rồng bay“

Nhưng mỗi năm mỗi vắng 
Người thuê viết nay đâu?
Giấy đỏ buồn không thắm
Mực đọng trong nghiên sầu!

Ông đồ vẫn ngồi đấy
Qua đường không ai hay 
Lá vàng rơi trên giấy 
Ngoài trời mưa bụi bay 

Năm nay đào lại nở 
Không thấy ông đồ xưa 
Những người muôn năm cũ
Hồn ở đâu bây giờ?

Vũ Đình Liên
***

Nhớ Quê

Mỗi lần hoa đào nở
Bỗng nhớ cha mẹ già
Căn nhà xưa mái đỏ
Vận nước bao lần qua

Nỗi lòng bao lần viết
Lại xúc động không tài
Chữ mờ tay run nét
Tuổi đời gió cuốn bay

Quê hương giờ xa vắng
Vườn cũ nay còn đâu?
Mắt nhòa khăn lệ thắm
Sao ta mãi ôm sầu?

Hồn xưa vẫn còn đấy
Nào ai biết ai hay
Vần thơ vội trên giấy
Theo áng mây Tần bay

Năm nay đào rực nở
Ôi ! Nhớ qúa quê xưa
Bùi ngùi kỷ niệm cũ
Hồn ngẩn ngơ bao giờ?


Mailoc 
(Xuân 2014)

Thứ Hai, 23 tháng 1, 2017

Xướng Họa: Ông Đồ(Vũ Đình Liên) - Ông Đồ Dõm(Đỗ Chiêu Đức)


Ông Đồ

Mỗi năm hoa đào nở
Lại thấy ông đồ già 
Bày mực tàu giấy đỏ
Bên phố đông người qua 

Bao nhiêu người thuê viết
Tấm tắc ngợi khen tài 
“Hoa tay thảo những nét
Như phượng múa rồng bay“

Nhưng mỗi năm mỗi vắng 
Người thuê viết nay đâu?
Giấy đỏ buồn không thắm
Mực đọng trong nghiên sầu!

Ông đồ vẫn ngồi đấy
Qua đường không ai hay 
Lá vàng rơi trên giấy 
Ngoài trời mưa bụi bay 

Năm nay đào lại nở 
Không thấy ông đồ xưa 
Những người muôn năm cũ
Hồn ở đâu bây giờ?

Vũ Đình Liên
***

Ông Đồ Dõm

Mỗi độ hoa mai nở ,
Tạo dáng ông đồ già.
Bày mực đen mực đỏ,
Hội chợ lắm người qua

Nhưng hiếm người thuê viết,
Chẳng ai biết đến tài.
Mặc hoa tay rất nét,
Rồng phượng muốn cùng bay!

Chẳng ai thuê viết đâu.
Hội chợ đông mà... vắng,
Gây quỹ hoài... không thắm,
Ngồi không lại... thêm sầu!

Không ai thấy ai hay.
Thầy đồ dõm ngồi đấy,
Tình người bạc như giấy,
Gió thổi nhẹ cũng bay!

Gây quỹ vẫn như xưa.
Năm nay mai lại nở,
Vẫn ngồi chơi... như cũ,
Biết... mần sao bây giờ?!

Đỗ Chiêu Đức
2016

Chủ Nhật, 22 tháng 1, 2017

Xướng Họa: Ông Đồ(Vũ Đình Liên) - Vẩn Vơ(Mailoc)


Ông Đồ

Mỗi năm hoa đào nở
Lại thấy ông đồ già 
Bày mực tàu giấy đỏ
Bên phố đông người qua 

Bao nhiêu người thuê viết
Tấm tắc ngợi khen tài 
“Hoa tay thảo những nét
Như phượng múa rồng bay“

Nhưng mỗi năm mỗi vắng 
Người thuê viết nay đâu?
Giấy đỏ buồn không thắm
Mực đọng trong nghiên sầu!

Ông đồ vẫn ngồi đấy
Qua đường không ai hay 
Lá vàng rơi trên giấy 
Ngoài trời mưa bụi bay 

Năm nay đào lại nở 
Không thấy ông đồ xưa 
Những người muôn năm cũ
Hồn ở đâu bây giờ?

Vũ Đình Liên
***

Vẩn Vơ

Trước sân hoa đào nở
Gậy trúc, ông giáo già
Săm soi nhành hoa đỏ
Man mác nhìn người qua

Bài thơ dang dở viết
Bởi biết mình kém tài
Tay đơ không kềm nét
Ý tưởng cũng vèo bay

Thẫn thờ thư phòng vắng
Bồi hồi chuyện không đâu
Ngoài trời dù xuân thắm
Hình như có chút sầu

Vẫn ngồi bên song đấy
Nghĩ gì nào ai hay
Tơ lòng vương trên giấy
Gửi gió mây ngàn bay!

Năm nay đào sớm nở,
Một trời kỷ niệm xưa!
Bao nhiêu hình bóng cũ
Thương biết đến bao giờ?


Mailoc
(Xuân 2015)

Thứ Sáu, 6 tháng 2, 2015

Xướng Họa: Ông Đồ

Cùng Bạn.
Mỗi năm khi xuân về, gần Tết, tôi hay đọc lại mấy bài thơ như Chợ Tết của Nguyễn văn Cừ , những bài thơ xuân của Bàng Bá Lân, Nguyễn Bính v...v.. để thấy lòng mình xao xuyến bồi hồi nhớ quê xưa. Trong các bài thơ loại ấy tôi thích nhất bài Ông Đồ của Vũ Đình Liên làm tôi vừa xúc động vừa xót xa thương cảm khôn nguôi.
Có thể nói đây là bài thơ bất hủ và bất tử trong vườn thơ Việt Nam ta.
Vũ Đình Liên sinh năm 1913, quê gốc Hải Dương, mất năm 1996 tại Hà Nội , ông là một trong những người mở đầu và góp phần vào phong trào thơ mới. Ông vừa là nhà thơ vừa vừa là nhà giáo, ông dạy môn Pháp văn, ông dịch rất nhiều thơ tiếng Pháp, nhiều nhất là thơ của Beaudelaire.
     Cảm khái với một bài thơ buồn, lòng tôi cũng buồn theo, xin mạo muội gởi đến các Bạn một bài Họa của tôi, cũng có thể cho là "hàng nhái" cũng được miển được thả hồn cùng Vũ Đình Liên trong những ngày đầu xuân nơi quê thứ hai của tôi. 
Xin cám ơn 
Thân kính 
Mailoc 
                           

ÔNG ĐỒ                                   NỖI LÒNG


Mỗi năm hoa đào nở                    Mỗi lần đào rộ nở
Lại thấy ông đồ già                      Bỗng nhớ cha mẹ già
Bày mực tàu giấy đỏ                    Căn nhà xưa mái đỏ
Bên phố đông người qua             Vận nước bao lần qua


Bao nhiêu người thuê viết            Nỗi lòng bao lần viết
Tấm tắc ngợi khen tài                  Lại xúc động, không tài
“Hoa tay thảo những nét             Chữ mờ tay run nét
Như phượng múa rồng bay"       Tuổi đời gió cuốn bay


Nhưng mỗi năm mỗi vắng           Quê hương giờ xa vắng
Người thuê viết nay đâu?            Vườn cũ nay còn đâu?
Giấy đỏ buồn không thắm           Mắt nhòa khăn lệ thắm
Mực đọng trong nghiên sầu        Sao ta mãi ôm sầu?
Ông đồ vẫn ngồi đấy                   Hồn xưa vẫn còn đấy
Qua đường không ai hay             Nào ai biết ai hay
Lá vàng rơi trên giấy                   Vần thơ dệt trên giấy
Ngoài trời mưa bụi bay               Theo áng mây Tần bay

Năm nay đào lại nở                     Năm nay đào rực nở
Không thấy ông đồ xưa               Ôi! nhớ quá quê xưa
Những người muôn năm cũ        Bùi ngùi kỷ niệm cũ
Hồn ở đâu bây giờ?                    Trong hồn ta bao giờ?

Vũ Đình Liên                             Mailoc
                                                   2-4-15