Thứ Bảy, 24 tháng 1, 2015

Tết Dưới Trời Đông


Cô đơn đi dưới trời Đông
cúi đầu đếm bước nghe lòng quạnh hiu.
Đèn đêm soi cảnh cô liêu
Tuyết dầy xây nỗi tiêu điều cao thêm.

Nao nao nhớ thuở êm đềm
Giờ này quê mẹ bên thềm Tết sang.
Trước sân rực rỡ mai vàng
Bàn ông thiên thoảng mùi nhang thơm lừng.

Khắp nơi pháo nổ tưng bừng
Người người hớn hở đón mừng Xuân sang.
Tôi, bao năm xa cách ngút ngàn
dặm xa tổ quốc. Lệ tràn bờ mi!

Anh Tú
15/01/2015

Đông Khúc


Mùa Đông về đó em có hay?
Run rẩy trời mây buốt vai gầy
Giọt xiêu mưa đổ, mù giăng lối
Lạ bước ngày xưa , mắt bỗng cay

Một vùng trắng xoá gió xôn xao
Biển sương lạc lõng tuyết phương nào
Về đây thả đẫm muôn dư lệ
Cho ngàn dĩ vãng khóc mùa sau

Hàng cây hiu hắt bóng lạnh lùng
Vọng hoài thổn thức từng hồi chuông
Nghẹn ngào như tiếng lời em nguyện
Một thuở bên nhau góc giáo đường

Trở giấc.. hồn ta thuở ấy…buồn
Mơ chăng chỉ muối… vết chân vương
Làn hương da diết đau.. chân tóc
Hơi ấm vòng tay xót…nhớ thương

Dài…những mùa đông ta ..mình ta..
Em đã cố nhân.. gọi nhạt nhòa
Chiêm bao hoài mộng tình riêng niệm
Lòng dặn …quên rồi.. vẫn nhớ …xa….

Hồng Thúy

Những Giáo Huấn Của Đức Đạt Lai Lạt Ma













Thái Nguyễn Sưu tầm

Tâm Hồn Em




Tâm hồn em buổi sáng nay hồng
Mây không giăng nên trời rất trong
Chị có về thăm khu vườn cũ
Thấy hoa vàng nở rộ ven sông

Tâm hồn em là bóng trăng thanh
Rằm tháng giêng lá động trên cành
Chị có về ngang qua Nhơn Mỹ
Tà áo bay thơm ngát bên đình

Rồi một sớm thuyền xa ghé lại
Tâm hồn em là đóa hoa hồng
Người đã hái sau lần gặp gở
Chị có về buồn với em không

Rồi một sớm thuyền xa ghé lại
Người nhìn em đôi mắt mông lung
Chị có về ngang qua Nhơn Mỹ
Hái dùm em mấy đóa phù dung

Tâm hồn em buổi sáng nay vàng
Mây giăng đen chờ cơn mưa sang
Chị có về thăm khu vườn cũ
Hái dùm em mấy đóa hoa tàn...


Lâm Hảo Khôi

Xướng Họa: Vui Sống - Còn Gì Hơn


Gẫm lại thì mình tuổi đã cao
Nhưng đời mong giữ đẹp muôn màu.
Tâm hồn nghệ thuật còn lai láng
Cảm hứng thi ca vẫn dạt dào.
Vui với bạn bè khi xướng họa
Bạn cùng mây nước lúc tiêu dao.
Mặc ai chen chúc đường danh lợi
Ta chẳng quan tâm một chút nào .

Los Gatos (10/11/14)
Quang Tuấn
* * * 
 Còn Gì Hơn

Cho dù tuổi có thấp hay cao
Cuộc sống mình đang đủ sắc màu
Lục Bát gieo êm tình thắm thiết
Đường Thi lắng động tứ dồi dào
Đêm buồn hí hoáy vài câu xướng
Ngày hứng hò ơ mấy khúc dao
Trà rượu thơ ca quên thế sự
Nghĩ đi như thế thú không nào?

Quên Đi

Trái tim Việt Nam - Nguyễn văn Đông - Tâm Hảo


Nhạc Sĩ: Nguyễn văn Đông 
Tiếng Hát: Tâm Hảo

Thứ Sáu, 23 tháng 1, 2015

Bảo Kính Cảnh Giới - Bài Số 30 Nguyễn Trãi (1380 - 1442)


Bảo Kính Cảnh Giới - Bài Số 30 Nguyễn Trãi (1380 - 1442)

Chẳng khôn chẳng dại luống ương ương
Chẳng dại người hòa lại chẳng thương.
Bến liễu mới dời thuyền chở nguyệt
Gác vân còn giữ bút đeo hương.
Sách ngâm, bạc dẫy mai trong tuyết.
Đối uống, vàng đầy cúc thuở sương.
Văn đạt chẳng cầu, yên mỗ phận,
Ba căn lều cỏ đất Nam Dương.
Nguyễn Trãi

Chú Thích:

1- Nguyễn Trãi Quốc Âm Thi Tập ,tập thơ thuần việt đầu tiên trong lịch sử thi văn nước nhà, được ghi lại bằng chữ nôm, gồm có trên 250 bài.Trong số, có 61 bài Bảo Kính Cảnh Giới, gương báu / lời khuyên cho con cháu noi theo để giữ mình. Đây là bài số 30.
2- Câu 1 và 2 lấy ý từ câu tục ngữ trong dân gian xưa: "khôn cho người ta rái (nể sợ), dại cho người ta thương , dở dở ương ương chỉ tổ cho người ta ghét thôi". 
3- Bến liễu, chỉ nơi qui ẩn. Truyền thuyết , Đào Tiềm, tác giả bài Quy Khứ Lai Từ,vì không chịu nổi cảnh luồn cúi , từ quan, lui về ở ẩn, trước nhà ,bên sông, có trồng liễu.
4- Gác vân, từ chữ vân các là gác sách, có cỏ vân, mùi thơm trừ được mọt sách.
5- Sách ngâm , mùa đông mai nở trắng như bạc dẫy trong tuyết ,như dục làm thơ ngâm vịnh.
6- Đối uống, từ chữ đối tửu, mùa thu cúc vàng nở trong sương, uống rượu đối cảnh thưởng ngoạn.
7- Văn đạt, tiếng tăm lừng lẫy. Cả câu có nghĩa tiếng tăm lừng lẫy không cầu, miễn là được yên phận.
8- Nam Dương, nơi ở ẩn của Gia Cát Lượng, đời Tam Quốc, trước khi ra giúp Lưu Bị.

Họa Bài: Bảo Kính Cảnh Giới Số 30

Dở khôn, dở dại, rõ ương ương
Ở chốn dại khôn, mấy kẻ thương.
Bến liễu đang chờ người lữ thứ
Gác vân vẫn đợi khách tha hương.
Đông về, thơ vịnh mai đeo tuyết
Thu đến, rượu mừng cúc ngậm sương.
Danh tiếng ngoài đời ,thôi bỏ lại
Chiều chiều ,ngõ trước, ngắm tà dương
.

Lời Thêm: Bài họa này chỉ theo cái nghĩa là phụ họa để bày tỏ sự thán phục và tấm lòng biết ơn của một hậu bối. Thương lắm, vâng thương lắm chữ nghĩa của người xưa.

Phạm Khắc Trí
19/1/2015

Xuân Mơ

   ( Tranh Vẽ của Tín Đức)

Thẳm xa tình em
bỗng đỏ lửa quay về
Anh thấy em trên cầu vồng tạp sắc
Em đứng đợi mùa xuân đến muộn
dáng xanh xao trong giấc mộng bụi bờ     
Gió thôi hát gió chỉ gào khản cổ
nắng ngậm ngùi phủ dụ đá phong rêu

Để bên kia
ôi bên kia nụ tình rưng rức
trải thảm xanh trên mỗi bước chân người
Anh mọc cánh
bay cao cùng xuân muộn
cùng với tay níu cành lộc sang mùa

Anh ngộp thở ôm trắng ngần tình lạ
Ghé môi hôn miền trăng lạnh cuối ngàn.

Tín Đức
(10/2004)

Thì Thầm Trong Mưa

     
      Ngồi trong nhà nhìn qua ngoài khung cửa sổ, cơn mưa bất chợt rơi xuống vội vàng trên những hàng cây dài hun hút. Khung trời xám lạnh với từng đợt gió đong đưa nghiêng ngả những tàng cây cô đơn trên con đường đến vắng lặng.

      Thành phố này vẫn có những cơn mưa dịu dàng như vậy, cơn mưa chiều làm lòng người cũng diụ xuống với một thoáng tươi mát như đám cây cỏ sũng nước ngoài kia. Em thân yêu, trong cái buổi chiều đầy quạnh hiu như chiều nay em đang làm gì giữa cái không gian đầy ướt át này. Kỷ niệm xưa dấu yêu của chúng mình ngày nào vẫn nồng nàn còn đó, chập chùng đầy mê ảo trong anh ở những ngày tháng yêu nhau .

      Những cơn mưa ngày xưa kéo dài đến mênh mông trong ký ức khi chúng mình bên nhau trú mưa dưới mái hiên của ngôi nhà cổ kính trên con đường Duy Tân đầy lá me xanh. Chiếc áo khoác và vòng tay anh như đã không đủ để che những hạt mưa cho em, những hạt mưa quấn quít ngọt ngào đầy huyền ảo như quyện vào lấy chúng mình, và hơi ấm đậm đà từ vòng lưng em đã tỏa nóng lên lồng ngực anh đã làm anh có cảm giác như muốn vỡ tan dưới cơn mưa chiều buốt lạnh.

      Em còn nhớ trong cái không gian huyền aỏ đó không, tiếng hát phiêu lãng từ trong khung cưả sổ nhà ai vọng ra với những lời dịu dàng như những lời thơ...." Trời còn làm mưa, mưa rơi mênh mang, từng ngón tay buồn, em mang em mang , đi về giáo đường, ngày Chủ Nhật buồn, còn ai còn ai, đóa hoa hồng, cài lên tóc mây, ôi đường phố dài, lời ru miệt mài, ngàn năm ngàn năn, ru em nồng nàn, ru em nồng nàn ........"

      Trời ở đây vẫn còn những cơn mưa như ngày xưa yêu dấu, nhưng quanh anh đã không còn nữa dòng tóc em bay, cái dòng tóc mênh mang như chuyên chở tình yêu của chúng mình mà trên đó những giọt mưa long lanh là từng kỷ niệm không thể nào quên. Chiều Chủ Nhật hôm nay ở đây với cơn mưa vẫn thật buồn vì anh không còn có em như ngày nào, để cho anh ngây ngô cài lên mái tóc em nụ hồng của tình yêu thơm ngát chúng mình ...Chung quanh anh hình như bây giờ chỉ có những lời ru, lời ru đầy dấu yêu vút cao, vút cao chập chùng trải dài ngàn năm như tình yêu chúng mình maĩ mãi không thể nào phai nhạt .....

      Mưa vẫn rơi, vẫn thì thầm trên ngày tháng đong đưa trên đôi vai gầy guộc cô đơn . Có những chiếc lá rơi lặng lẽ trong mưa mênh mang như thân phận kiếp người trong đời sống và những cơn gío hoang vu cứ cuốn đi mãi về tận phương nào, có thể tận cùng của chân trời kỷ niệm mà ở đó chính là cuối cùng của một tình yêu....Trong không gian hiu quạnh này đây anh đang nhớ về em trong cơn mưa chiều ngậm ngùi, nỗi nhớ đầy nồng nàn , chất ngất ...Trong âm thanh réo rắt của tiếng mưa rơi, hình như anh đang chìm vào cơn mơ dịu êm để đưa hồn mình trở về ngày tháng cũ , mà ở đó có nhửng cơn mưa yêu thương, những cơn mưa của những chiều xưa mà chúng mình vẫn thì thầm gọi là chiều mưa kỷ niệm .......

Khiếu Long
14/10/06 

Nói Một Lần Thôi - Thơ Nguyễn Lương Phổ Nhạc: Nguyễn Ngọc Tân



Thơ: Nguyễn Lương
Phổ Nhạc & Trình Bày: Nguyễn Ngọc Tân
Tiếng Hát Minh Thảo

Những Triệu Chứng Cần Lưu Ý Cho Người Cao Tuổi


1- Khi không (bỗng nhiên) thấy tức thở
Lý do: có thể là do nghẽn mạch phổi(pulmonary embolus). Nhận xét: Cảm thấy khó thở sau khi tập thể dục hay đang ngồi có thể là do vận động hay do ưu tư lo lắng. Nhưng nếu đột nhiên bị khó thở có thể là do chứng nghẽn mạch phổi do cục đông máu làm nghẹt mạch máu trong phổi. Bệnh này có thể nguy hiểm tới tính mạng. Một lý do khác là tim lên cơn đau hoặc trụy tim. Cả hai tình huống trên đều làm cho bệnh nhân thở gấp hay khó chịu hoặc cảm thấy thiếu không khí . Cẩn đưa bệnh nhân đi cấp cứu.

2- Tim đập rộn trong khi đang ngồi yên
Lý do: có thể là do lên cơn đau tim (heart attack). Nhận xét: Đánh trống ngực (palpitations) có thể chỉ là vì ưu tư lo lắng, nhưng cũng có thể là dấu hiệu của cơn đau tim hay chứng loạn nhịp tim (arrhythmia) .Nên liên lạc với bác sĩ ngay.

3- Choáng váng chóng mặt khi ra khỏi giường
Lý do: có thể là do huyết áp thấp. Nhận xét: Chóng mặt vào buổi sáng được gọi là "huyết áp thế đứng thấp" (orthostatic hypotension) gây ra bởi sự loại nước (dehydration) , bệnh tiểu đường, bệnh Parkinson, bệnh trụy tim, hay thuốc men bao gồm cả thuốc lợi tiểu và thuốc huyết áp. Một lý do khác có thể là chứng "chóng mặt tư thế nhẹ " (benign positional vertigo) gây ra bởi sự xáo trộn của các bộ phận cân bằng của tai trong. Nên đi gặp bác sĩ để chẩn đoán.

4- Nước tiểu rò rỉ
Lý do: có thể là do chứng són đái (urinary incontinence) mà nguyên nhân không phải vì lão hoá, nhiểm khuẩn đường tiểu (urinary tract infection-UTI) , bệnh tiền liệt tuyến, dây thẩn kinh bị ép. hoặc tiểu đường Nhận xét: đi gặp bác sĩ để chẩn đóan

5- Đầu đau như búa bổ
Lý do: có thể là do xuất huyết não Nhận xét: Trong phần lớn trường hợp đó là triệu chứng của chứng nhức nửa đầu (migraine) chỉ cần uống thuốc giảm đau và nghỉ ngơi là hết. Nhưng một vài trường hợp hiếm xẩy ra là chứng nhức đầu có thể là dấu hiệu có khối u hay xuất huyết trong não. Cẩn đặc biệt chú ý là khi bị đau nhiều nửa bên đầu một cách đột ngột và kéo dài mà lại kèm theo buồn nôn, ói mửa, và chảy nước mắt. Trong trường hợp sau này phải đi bệnh viện gấp.

6- Mắt bị sưng vù
Lý do: có thể là do viêm dây thần kinh mắt (optic neuritis). Nhận xét: Dây thần kinh mắt có thể bị nhiễm khuẩn hay bị dị ứng. Nếu chữa sớm thì không hại gì cho mắt vì vậy cần đi bác sĩ khẩn cấp

7- Tai đau và mắt nhìn thấy hai hình (song thị)
Lý do: có thể do tai giữa bị nhiễm khuẩn Nhận xét: Bệnh có thể trở thành nghiêm trọng bất ngờ vì vậy cần đi bác sĩ cấp thời nếu chứng đau không dứt và/hoặc có bị thêm chóng mặt lảo đảo, nhức đầu, ói mửa, song thị, nửa ngủ nửa thức, cổ cứng đơ, sưng ở sau tai, sốt nhiều và liệt mặt.

8- Tự nhiên giảm sút ký
Lý do: có thể là do ung thư. Nhận xét: Nếu ăn uống vẫn bình thường như cũ mà đột nhiên bị sút cân thì có thể là bị bệnh ác tính. Một nguyên nhân khác cũng có thể là do sự bất bình thường nội tiết (endocrinic abnormality) như bệnh tuyến giáp trạng (thyroid disorder), trầm cảm hay tiểu đường. Nên đi gặp bác sĩ ngay để chẩn đoán.

9- Đột nhiên đau háng
Lý do: có thể là do tinh hoàn bị xoắn Nhận xét: Đây là một khuyết tật bẩm sinh khá thông thường. Ống dẫn tinh trùng bị xoắn làm máu không chạy tới tinh hoàn. Cơn đau cũng giống như bị đá vào háng. Đôi khi ngoài cơn đau còn thấy bị sưng nữa. Trong vòng 4 hay 6 tiếng thì còn cứu đươc, chứ trễ từ 12 đến 24 tiếng thì coi như phải cắt bỏ. Một nguyên nhân khác có thể là nhiểm khuẩn mào tinh hoàn (epididymis) tức là bộ phận trữ tinh trùng. Trong trường hợp này có thể dùng trụ sinh để chữa trị.

10 - Đau nhói gan bàn chân
Lý do: có thể là do bệnh thần kinh (neuropathy) . Nhận xét: Đau nhói cứ tái phát ở bất cứ chỗ nào trên cơ thể có thể là do sự nén ép dây thần kinh, tăng thông khí phổi (hyperventilation) hoặc bệnh thần kinh. Liên lạc với bác sĩ càng sớm càng tốt.

11- Vết thâm tím mãi không tan Điều gì xẩy ra:
Lý do: bệnh tiểu đường. Nhận xét: Vết đứt hay thâm tím chậm lành có thể là dấu hiệu của bệnh tiểu đường (dấu hiệu khác gồm có da bị ngứa hoặc đau nhói bàn tay hay bàn chân). Nên tìm cách giảm cân (giảm 10 phẩn trăm trọng lượng ảnh hưởng đáng kể lên mức đường trong máu), tập thể dục và coi chừng thói quen ăn uống.

12 - Răng đau buốt khi ăn Sô-cô-la Điều gì sẽ xẩy ra:
Lý do: viêm lợi. Nhận xét: Một trong những dấu hiệu đầu tiên của sâu răng là nhạy cảm với đồ ngọt. Dấu hiệu đầu tiên khác là răng mất mầu và có mùi khi cà răng. Kỹ thuật laser có thể phát hiện sớm các ổ răng sâu và tiêu diệt các vi khuẩn trước khi làm sâu răng.

13 - Vòng eo rộng 42 inch Điều gì sẽ xẩy ra:
Lý do: bất lực. Nhận xét: Có thể bây giờ chưa có vấn đề nhưng trong tương lai bạn có thể bị loạn năng cường dương (erectile disfunction) . Nguyên do là vì khi đàn ông quá mập các động mạch thường hay bị nghẹt nên dòng máu không đủ làm cho cương. Hãy tập thể dục đều cho đến khi eo thon lại, thắt vừa dây lưng 34 inch.

14 - Mắt thoáng không thấy gì - chỉ trong một giây
Lý do: có thể là do đột quỵ (stroke). Nhận xét: Các yếu tố rủi ro chính của đột quỵ là cao huyết áp (trên 140/90) và cholesterol toàn phần cao hơn 200. Bị tê một bên người và tạm thời hai mắt không nhìn thấy gì là những dấu hiệu đáng chú ý nhất. Đột nhiên bị tê, nói liú lưỡi, hay mất thăng bằng có thể là bẳng chứng của một cơn đột quỵ nhẹ gọi là đột quỵ thiếu máu cục bộ đoản kỳ (transient ischemic attack- TIA). Đột quỵ nhẹ này thường báo trước một đột quỵ thật sự nên khi có triệu chứng của TIA thì phải gặp bác sĩ ngay.

15 - Có cảm giác như bị ợ nóng (heartburn)
Lý do: có thể là do chứng đau thắt (angina). Nhận xét: Đau ngực cả hàng giờ, lúc có lúc không, được bác sĩ gọi là "hội chứng mạch vành không ổn định" (unstable coronary syndrome). Nguyên nhân là vì các cục đông máu đươc tạo thành bên trong thành động mạch vành ngay tại chỗ mảng (plaque) bị bể vỡ. Khoảng 50 phẩn trăm những người có hội chứng trên đây sẽ bị lên cơn đau tim trong vòng 6 tháng sau. Mỗi khi thấy đau thắt ngực, cần phải đi bệnh viện.

16 - Đau lưng nhiều
Lý do: có thể là do chứng phình mạch (aneurysm). Nhận xét: Đau cũng tương tự như vừa dọn dep xong tủ quẩn áo bề bộn. Thế nhưng chườm nóng, nghỉ ngơi, uống thuốc giảm đau thông thường lại không khỏi. Nếu không phải vì tập thể dục thì đau lưng bất chợt như vậy có thể là dấu hiệu của chứng phình mạch. Chứng đau này chỉ hết khi động mạch chủ bị bể. Một nguyên nhân khác của chứng đau lưng này - kém phần nguy hiểm hơn - là sạn thận. Bác sĩ cho chụp CT scan để xác định vị trí và hình dạng của chỗ mạch phình, sau đó cho uống thuốc huyết áp hay giải phẫu ghép nối nhân tạo.

17- Ngồi lâu trên ghế không yên
Lý do : có thể do các cơ lưng bị căng thẳng. Nhận xét : Nếu cứ phải thay đổi vị thế ngồi luôn tức là có dấu hiệu các cơ lưng bị căng thẳng và điều này có thể dẫn đến đau lưng dưới. Cẩn phải lựa chọn ghế ngồi cho thoải mái, sao cho đầu ở vị trí ngay đối với cột sống để giảm tối thiểu sức căng thẳng trên cổ, vai và lưng dưới.

18 - Bạn mới biết thân phụ bị cao huyết áp
Điều gì sẽ xẩy ra: bạn cũng sẽ bị cao huyết áp luôn. Nhận xét: Vì bệnh cao huyết áp vừa phải không có dấu hiệu bên ngoài nên cẩn phải đo huyếp áp mỗi năm một lần, nhất là nếu trong gia đình có tiền sử bị cao huyết áp. Nghiên cứu cho thấy là những người bị căng thẳng tinh thần vì cha mẹ mắc bệnh cao huyết áp cũng có nhiểu rủi ro bị bệnh này luôn. Nếu số đo huyết áp cao hơn 140/90, bạn nên tập thể dục nhiều hơn, tìm cách sụt cân, giảm sodium trong chế độ ăn uống, ăn loại cá tốt cho tim, uống nhiều vitamin C. 

19 - Tay bị run khi tập thể dục
Lý do: có thể là do cơ bắp bị mỏi mệt. Nhận xét: Nếu bạn đã bỏ tập cả nhiều tháng thì cơ bắp bị run có thể là vì mệt mỏi. Vì vậy khi mới tập trở lại bạn nên tập vừa phải, đừng tập quá mệt. Bạn hãy ngưng tập khi cảm thấy các cơ bắp bắt đầu run.

20 - Trong bàn tiệc bạn thấy mọi thứ đều quay cuồng
Lý do: do bạn đã quá chén. Nhận xét: Rượu làm suy yếu hệ thần kinh trung ương. Vì vậy nếu bạn uống quá nhiều, tất cả những gì trong cơ thể có liên quan tới hệ này sẽ đều bị suy yếu: trí phán đoán, khí sắc, khả năng phối hợp và quân bình, sự nhạy cảm với đau đớn, khả năng sinh dục… Bạn nên tránh đừng uống rươu nhiều. Bạn nên nhớ là nếu nồng độ rượu trong máu hơn 0.06 phần trăm là trên pháp lý bạn đã bị coi như là say rượu.

21- Đau dai dẳng ở bàn chân và cẳng chân
Lý do: nhiều triển vọng là do gẫy xương vì sức nén (stress fracture). Nhận xét: Cũng giống như các mô khác trong cơ thể, xương tự tái tạo. Nhưng nếu bạn tập thể dục quá mạnh, xương không có cơ hội để lành trở lại nên một vết gẫy vì sức nén (stress fracture) sẽ có thể xuất hiện. Vì thế mu bàn chân và phiá trước cẳng chân sẽ đau dai dẳng. Bạn càng tập thể dục thì càng đau và ngay cả khi ngưng nghỉ cũng đau. Uống thuốc ibuprofen hay paracetamol không ăn thua gì. Thuốc mầu phóng xạ cho thấy chỗ xương gẫy qua hình chụp tia X, và bác sĩ sẽ bắt bạn phải nghỉ tập cho đến khi xương lành. Trường hợp xấu nhất là bạn phải bó bột vài tuần.

22 - Đau như cắt ở bụng
Lý do: Vì vùng giữa xương sườn và háng có kẹt đầy các bộ phận nên đau có thể là triệu chứng hoặc của viêm ruột thừa, viêm tụy tạng hoặc của túi mật bị sưng. Cả ba trường hợp đểu có cùng một nguyên nhân : vì một lý do nào đó các bộ phận này đã bị nhiễm khuẩn nguy hại đến tính mạng. Nhận xét : Nếu để bộ phận nói trên bể vỡ ra thì bệnh nhân có thể bị chết, vì vậy cẩn đi bệnh viện cấp thời.

23- Cẳng chân bị đau và sưng to
Lý do: có thể là do chứng huyết khối tĩnh mạch sâu (deep vein thrombosis –DVT). Nhận xét: Chỉ cẩn ngổi một chỗ liền chừng 6 tiếng hay hơn là máu sẽ tụ ở cẳng chân dưới tạo thành cục đông máu (gọi là chứng huyết khối tĩnh mach sâu). Cục đông máu đủ lớn sẽ làm nghẹt tĩnh mạch bắp chân gây đau và sưng. Xoa cẳng chân là điểu đầu tiên bạn sẽ làm nhưng cũng là điều tệ hại nhất vì cục đông máu lớn có thể chạy ngược lên phổi, điều nầy gây nguy hiểm đến tính mạng của bạn. Muốn chụp hình tia X để định bệnh DVT bác sĩ phải chích chất mẩu vào tĩnh mach. Bác sĩ sẽ cho thuốc làm tan cục đông máu hoặc đặt cái lọc vào tĩnh mạch để chặn cục đông máu không cho chạy lên phổi.

24 - Tiểu tiện bị đau
Lý do: có thể là do ung thư bàng quang (bọng đái). Nhận xét: Rặn tiểu là cả một cực hình và nước tiểu lại có màu rỉ sắt. Đau và máu trong nước tiểu là hai triệu chứng của ung thư bàng quang. Hút thuốc là yếu tố rủi ro bị bệnh lớn nhất. Nếu khám phá sớm bệnh có 90 phẩn trăm triển vọng được chữa khỏi. Nhiễm khuẩn bàng quang cũng có cùng các triệu chứng như trên (Theo "24 warning signs you cannot afford to ignore").

Yên Đỗ sưu tầm

Thứ Năm, 22 tháng 1, 2015

Phiên Buồn Tình Yêu - Thơ Phạm Hồng Ân - Phổ Nhạc Ly Hoàng Thao


Thơ; Phạm Hồng Ân 
Phổ Nhạc: Ly Hoàng Thao
Tiếng Hát: Khánh Trâm

Nghịch Lý Đầu Năm


Chưa trọn Đông buồn Xuân lại giành ngang
Có gì vui trong chuỗi khúc mơ màng
Một chút lạnh chen đôi bàn tay khép
Xót lá vàng chết đẹp lúc Đông sang

Tuổi Xuân già trổ dáng ngàn hoa nở
Đàn chim chờ trở gót liệng về Nam
Đám bướm ong cũng rộn lòng thức đợi
Giờ giao mùa khơi lại ánh Xuân xưa

Mùng một Tết cơn mưa khùng bất chợt
Khơi chuyện buồn diễu cợt buổi đầu Xuân
Đồng ruộng quê nghèo trời mừng lệ giả
Bạc mái đầu tất bật ngã ly hương

Tuy đời bất công còn đường tốt chán
Hơn cái thời man rợ chiến tranh ma
Cũ một lần Xuân khói lửa tan nhà
Vùi dập trai trẻ làm quà đón Tết!

Hy vọng Xuân sau hết dần kiếp nạn
Mang tiết trời trả lại đúng mùa Xuân!

Vĩnh Long 23-1-2012 ( Mùng Một Tết )
Lê Kim Hiệp


Xướng Hoạ: Sinh Ký Tử Qui


Bài Xướng:
Sinh Ký Tử Qui


Trăm năm cũng phải tạ từ đi,
Tay trắng còn lưu luyến chuyện gì?
Bỏ hết sau lưng không luyến tiếc,
Đâu còn trước mặt cảnh chia ly.
Gia đình hiếu quyến luôn thương tưởng,
Bằng hữu bà con chẳng thị phi !
Thoát tục lên thiên đường hưởng phúc,
May duyên một kiếp đoạn sân si!

Mai Xuân Thanh
***
Các Bài Thơ Hoạ:

Sinh Ký

Xác tục đây rồi cũng bỏ đi
Học ông Bành Tổ có gì hơn
Ồn ào chộn rộn thây thiên hạ
Ngất ngưởng tì tì kệ mấy ly
Địa ngục không cần lo viễn tẩu
Thiên đàng chả ước được cao phi
Phù du một kiếp như bèo bọt
Ham muốn chi nhiều để hận si

Cao Linh Tử
***
Rồi Cũng Sẽ Đi

Đã biết rồi ta cũng sẽ đi
Trong tay trống rỗng chẳng còn gì
Tiền tài, danh vọng tan mây khói
Bạn hữu, gia đình khóc biệt ly
Hạnh phúc - cánh âu nghiêng ngả đáp
Thời gian - bóng ngựa vội vàng phi
Thì thôi, hãy cứ an tâm nhé
Thanh thản vun trồng mấy cội si.

Phương Hà
***
Hãy An Nhiên Tự Tại

Đường trần cuối nẽo...dẫn ta đi
Tay trắng buông xuôi...tiếc nuối gì ?
Tiền bạc cũng đành thôi bỏ lại
Công danh phó mặc phải chia ly
Gia đình lưu luyến càng thêm khổ
Thiên hạ đâu màn chuyện thị phi
Sinh ký tử qui lời hiện thực
An nhiên tự tại chớ sân si !!!

Song Quang
***
Kiếp Tạm

Vẫn biết rồi đây cũng sẽ đi
Vậy còn lo lắng nữa làm gì
An vui suốt tháng ngày tương ngộ
Thanh thản trọn giờ khắc biệt ly
Danh lợi rồi tàn theo ảo ảnh
Đời người thoáng tựa vó câu phi
Tranh giành ganh ghét nay bừng tỉnh
Rong ruổi một đời một kiếp si

Quên Đi
***
Sinh Ký Tử Qui

Đã rằng sinh kí tử qui đi,
Năm hết Tết sang có chuyện gì?
Sao lại sầu đời như tử biệt?
Mà còn yếm thế tựa sinh ly!
Vô thường dứt mọi dèm và xiểm,
Cỏi tạm hết rồi thị với phi.
Xin hãy vui vì chưng hết nợ,
Mừng xuân gạt bỏ mọi sân si!

Đỗ Chiêu Đức

Thơ Tranh: Quê Xưa Niềm Nhớ


Thơ & Ảnh chụp: Biện Công Danh
Thơ Tranh: Kim Oanh


Sinh Nhật Hai Mùa Đông


Tôi đón ngày sinh đến hai lần
Một khóc chào đời ở quê hương
Một nằm mở mắt nơi đất khách
Một kiếp con người gánh đau thương

Tôi bước đời qua lớp bụi mờ
Đời trai mới lớn đã ra đi
Đời vừa tìm được rồi hụt hẫng
Đời mãi mỏi mòn chẳng còn chi

Tôi mất mùa xuân từ lâu rồi
Còn nhìn mùa hạ nắng chói chang
Còn nhìn thu chết ngoài cửa sổ
Còn những mùa đông nhớ bồi hồi

Tôi rất ngô nghê rất ngỡ ngàng
Như từng đêm xuống bóng cô đơn
Như là ngọn gió trôi lặng lẽ
Như tiếng mưa rơi thấm võ vàng

Tôi bỗng nghe đời sáng lung linh
Có nắng bình minh rớt vào phòng
Có đàn chim nhỏ tung tăng hót
Có được niềm tin ở trong lòng

Tôi hết hẩm hiu hết hững hờ
Hết ngồi ngơ ngẩn hết cô liêu
Hết còn than thở cho số phận
Hết sống buông xuôi biết đợi chờ

Tôi biết cuộc đời vẫn là mơ
Vẫn nghĩ vu vơ lúc một mình
Vẫn đưa đắm đuối vào con chữ
Vẫn thả tâm hồn trong ý thơ

Tôi mừng sinh nhật hai mùa đông
Mùa đông xứ Việt ấm áp lòng
Mùa đông xứ lạnh nhìn hoa tuyết
Tôi tạ ơn trời lúc lập đông

Đỗ Hữu Tài 
(ngày 9 - 01- 2015)

Dáng Thơ Nhớ Người


(riêng K.O.)   
   
Yêu người, mê muội dáng thơ
Một mùa gặp gỡ gieo mơ nhớ đời
Biển buồn vỗ sóng ngàn khơi
Lòng anh riêng một góc trời thả bay
Biết không em? Ở phương này
Có con chim biển nhớ ai lượn buồn
Chuyến phà chở bóng người thương
Ru vui nắng gió, tóc bồng, áo phơi

Nụ cười, ánh mắt reo vui
Hồn anh dỗ ngọt ngõ lời ngu ngơ
Biển trong sóng vỗ trắng bờ
Tím lòng con chữ thành thơ khóc đời
Trăng em tà khuyết bên trời
Câu thơ lẻ bóng tăm hơi biệt mù
Có còn giấc mộng thiên thu
Bài ca tình sử phù du lỡ làng

 Phạm tương như
Dec.  11  13

Thứ Tư, 21 tháng 1, 2015

Mừng Sinh Nhật Quý 20/01


Kim Quang


Chúc Mừng Sinh Nhật Nguyễn Thanh Quý - Canada



Hôm nay sinh nhật cháu tôi

Bồi hồi chúc Quý chân trời nở hoa
Hưởng lộc cuộc sống chan hòa
Học hành thành đạt cả nhà cùng vui.

May mắn luôn được mim cười
Công danh rực rỡ trọn đời thành công
Thầy cô Quý cũng vừa lòng
Mẹ cha xúc động mênh mông nghĩa tình.

Nhìn cháu nụ cười thật xinh
Sinh nhật thật đẹp – cung nghinh ơn trời!

Dương hồng Thủy
(21/01/2015)
Sáng Tác:Yesterday
Nhạc Sĩ: Vô Thường
Đây cũng là bài hát Thanh Quý đã chọn để dự thi, 
Dì gửi tặng Quý Youtube này như một món quà và chúc Quý một Sinh Nhật thận vui vẻ, trọn vẹn những ước mơ.
Thành công hôm qua, hôm nay và cả ngày mai.
Happy Birthday! 
( Thanh Quý là con trai của Phượng Trắng)
20/01/2015



Thực Hiện:Kim Oanh

Giấc Mơ Hoa


Lòng vẫn biết, thời gian nào trở lại
Mà mãi chờ ánh mắt đến hoài mong
Từ chốn xa bóng người ngày xa mãi
Nhuộm héo buồn năm tháng mỏi mòn trông

Từng cơn gió mùa đông buồn rũ rượi
Thấm lạnh lòng theo bước mỗi chiều hoang
Phố xá hoang bao ngọn đèn khoe sắc
Như ghẹo đùa theo nhịp bước lang thang

Chiều phố cũ, còn vương đầy kỷ niệm
Những nụ cười đâu đó ngỡ còn vương
Mà giờ đây phố buồn như xa lạ
Đã lạc rồi từng góc nhỏ con đường

Lòng heo hắt tiếng nhạc buồn vẳng lại
Vờn bên tai như nhắc chuyện tình qua
Cố nhân ơi ta đành xa nhau mãi
Nụ cười buồn, khép lại giấc mơ hoa ....

Hoàng Dũng

Cho Người


Thương em nghiệt ngã trăm chiều,
Mà sao chẳng dứt được điều nghiệp duyên.
Biết yêu là khổ triền miên,
Mà sao chẳng nỡ để duyên hững hờ!
Thương em xứ lạ bơ vơ,
Gieo neo nuôi nấng con thơ nhọc nhằn.
Mong con khôn lớn danh thành,
Tàn phai xuân sắc cũng đành mà thôi!

Mặc Thái Thủy



Câu Đối Chiết Tự



Vào thời nhà Trần, ở xứ Nam-định có NGUYỄN HIỀN đỗ Trạng lúc 12 tuổi. Vua chê còn nhỏ chưa thông lễ nghĩa, không phong quan tước mà cho về quê. Đến khi triều đình có việc mới cho sứ đi tìm. Tương truyền, khi sứ giả của Vua đến làng, thì thấy một đám thiếu niên đang chơi ở bên đường, trong đó có một đứa mặt mày sáng sủa, sứ nghi là Trạng, bèn đọc câu đối để thử rằng :

Tự (字) là chữ, cất giàng đầu, chữ tử (子) là con, con ai con ấy ?
Chữ TỰ 字 bỏ đi phần đầu, còn lại phần dưới là chữ TỬ 子, có nghĩa là CON. Ý muốn hỏi: Mày là con của ai vậy?. Trạng nghe câu hỏi vô lễ, bèn đáp rằng:

Vu (于) là chưng, bỏ ngang lưng, chữ đinh (丁) là đứa, đứa nào đứa này?
Chữ VU 于 nghĩa là CHƯNG ( Vì Chưng, Bởi Chưng ), bỏ đi nét ngang ở chính giữa còn lại là chữ ĐINH 丁, có nghĩa là ĐỨA ( Gia Đinh là Đứa ở trong nhà ). Ý rằng: Mày là đứa nào mà dám hỏi ta là con ai ?.

Nữ sĩ HỒ XUÂN HƯƠNG cũng có đôi câu đối Chiết Tự bất hũ là:
Duyên thiên chưa thấy nhô đầu dọc,
Phận liễu sao đà nẩy nét ngang!?

Duyên thiên là duyên trời định, chữ THIÊN 天 khi nhô đầu theo chiều dọc lên trên thì thành chữ PHU 夫 là CHỒNG. Ý muốn nói là Duyên trời chưa run rủi, chưa lấy chồng.
Phận liễu là phận LIỄU BỒ, chỉ phái nữ yếu đuối. Chữ LIỄU 柳 là cây Liễu đồng âm với chữ LIỄU 了 là Hết, và chữ Liễu 了 mà thêm nét ngang vào là thành chữ TỬ 子 là CON. Ý nói Phận gái sao mà đã có con rồi !( trong khi chưa có chồng ).

Bà Đoàn Thị Điểm diễn nôm tập thơ Chinh Phụ Ngâm Khúc hay như thế nào, ai cũng biết cả rồi. Bà còn có một ông anh tên là Đoàn Viết Luân cũng rất giỏi thơ văn mà ít người biết đến.
Có lần, ông Đoàn Viết Luân từ ngoài đi vào nhà, thấy em gái đang ngồi bên rổ kim chỉ, liền đọc:

•Huynh lai đường thượng tầm song nguyệt. 兄来堂上尋双月
Có nghĩa là:
Anh lên nhà trên tìm 2 vầng trăng .
Song nguyệt là 2 mặt trăng, mà theo chữ Hán, 2 chữ Nguyệt 月 ghép lại là chữ Bằng 朋 là Bè bạn, bằng hữu, nên câu trên còn có nghĩa là:
Anh lên nhà trên tìm BẠN BÈ, chứ không phải tìm 2 mặt trăng.

Bà Điểm liền đối lại rằng:
•Muội đáo song tiền tróc bán phong. 妹到窗前捉半風
Có nghĩa là:
Em đến trước cửa sổ bắt nửa làn gió.
Bán phong là nửa làn gió, mà cũng có nghĩa là phân nửa ở bên phải của chữ Phong 風 tức là chữ Sắt 虱 nghĩa là con rận. Nên câu đối trên có nghĩa là :
Em đến trước cửa sổ để bắt rận.

Khi hay tin chị dâu sanh được con gái đầu lòng trong đêm rộn rịp vui mừng, Bà Điểm đã đùa với anh rằng:
•Bán dạ sinh hài, Hợi Tý nhị thời vị định.
半 夜 生 孩,亥 子 二 時 未 定 .
Có nghĩa là :
Nửa đêm sanh con, Hợi Tý 2 giờ chưa định, ý muốn nói không biết là giờ Tý hay giờ Hợi.

Đoàn Viết Luân liền đối lại
•Lưỡng tình tương phối, Kỷ Dậu song hợp nãi thành.
两 情 相 配,己 酉 双 合 乃 成 .
Có nghĩa là:
Hai tình phối hợp nhau, Kỷ Dậu 2 bên hợp lại mà thành.
Với lối chơi chữ, 2 chữ Hợi và Tý 亥 子 ghép lại thành chữ Hài 孩 ; chữ Kỷ và chữ Dậu 己 酉 ghép lại thành chữ Phối 配 . Ta cũng gọi đây là một lối đối chiết tự.

Như ta thấy ở trên, Câu đối chiết tự 折字 (chiết: bẻ gãy, phân tách; tự: chữ): là những câu do sự tách chữ Hán hoặc chữ Nôm ra từng nét hoặc từng phần mà đặt thành câu. Đó là Câu Đối chiết tự của Việt Nam ta.

Bây giờ, ta nói về câu đối chiết tự của văn học TQ nhé ! Mời các bạn cùng xem đôi câu đối sau đây:

Thử mộc vi sài, sơn sơn xuất, 此木為柴,山山出,
Bạch thủy thành tuyền, tịch tịch đa. 白水成泉,夕夕多.
Nghĩa là:
Câu 1: 
Thử là nầy, Mộc là cây, Vi là làm, Sài là Củi. " Thử mộc vi sài " là Cây nầy dùng làm củi. Sơn sơn là núi núi, có nghĩa bất cứ núi nào. Xuất là ra, là sản xuất ra. Nghĩa cả câu là : " Cây nầy dùng để làm củi, núi nào cũng có cả ! ". Cái hay của câu nầy là : Chữ THỬ 此 chồng lên trên chữ MỘC 木 thì thành chữ SÀI 柴. 2 chữ SƠN 山 chồng lên nhau thành chữ XUẤT 出.

Câu 2: 
" Bạch thủy thành tuyền " là nước trắng xóa chảy thành dòng suối. " Tịch tịch đa "là mỗi đêm mỗi nhiều thêm ra. Cũng như câu 1, chữ BẠCH 白 chồng lên trên chữ THỦY 水 thành chữ TUYỀN 泉. 2 chữ TỊCH 夕chồng lên nhau thành chữ ĐA 多.

Cái hay của Chiết tự là ở chỗ đó ! Trong Truyện Kiều, khi thất thân với Mã Giám Sinh, cô Kiều đã hối tiếc mà than rằng:
Biết thân đến bước lạc loài
Nhụy đào thà bẻ cho người TÌNH CHUNG.

Tại sao Nguyễn Du không viết là " người tình XƯA ", hoặc " người tình LANG "... mà phải là " người tình CHUNG ". Thì ra, cụ Tiên Điền nhà ta đang chơi trò Chiết tự. Các bạn hãy xem đây, chữ CHUNG 鍾 gồm có 2 chữ KIM 金 và TRỌNG 重 ghép lại với nhau mà thành. Không phải tôi đoán mò, cũng không phải tại hên mà Nguyễn Du ngáp phải ruồi. Nói có sách, mách có chứng đàng hoàng. Trong câu đối Chiết tự xưa có câu như sau:
Bát đao phân mễ phấn 八刀分米粉
Thiên lý trọng kim chung 千里重金鍾
Có nghĩa:
Câu 1: 
Phân hạt gạo bằng 8 dao, hạt gạo sẽ nhuyễn ra như bột ( phấn ). Chữ BÁT 八 chồng lên chữ ĐAO 刀 thành chữ PHÂN 分, chữ PHÂN 分 ghép với chữ MỄ 米 thành chữ PHẤN 粉.

Câu 2: 
Cái chuông vàng mang đi ngàn dặm sẽ rất nặng nề. Cũng vậy, chữ THIÊN 千 chồng lên chữ LÝ 里 thành chữ TRỌNG 重, và chữ TRỌNG 重 ghép với chữ KIM 金 thành chữ CHUNG 鍾.

"Nhụy đào thà bẻ cho người tình CHUNG" là bẻ cho người tình tên KIM TRỌNG đó vậy! NGUYỄN DU đã rất thâm thúy và tài hoa trong phép dùng chữ, chả trách TRUYỆN KIỀU là tác phẩm lưu danh thiên cổ!

Đỗ Chiêu Đức biên soạn.

Thư Họa Vũ Hối Tặng Kim Oanh - 2015


Thứ Ba, 20 tháng 1, 2015

Tóc Dài Xưa


Ghềnh non trông núi rừng trùng điệp
Mênh mông trời kiếp cánh mây bay
Mẹ rừng ơi! Con đây tìm lại
Mái tóc dài Mẹ đã ban cho

Lo con đêm vùi say sông suối
Vui đèn màu bỏ buổi thâm canh
Lười chăm chút công danh sự nghiệp
Đâu kịp dừng vực thác đèo cao

Tháng mấy mà lòng trào tan nát
Tóc dài xưa câu hát còn đâu
Mẹ đưa em vào tận rừng sâu
Bơ vơ lạc âu sầu diệu vợi

Tình Nghĩa xưa dài như từng sợi
Tóc thơm Lài đan lưới gợi ong
Mật ngọt hoa cháy bỏng trong lòng
Tuyệt vời lắm! Đồng xuôi anh đến

Nắng chiều đồi vắng nến yêu thương
Bặt tăm mái tóc dài hương tỏa
Trăm nẻo đường lối ngỏ nào đi
Thôi đành chết! Tình si đồi mộng!

Tóc dài ơi! Mỏi mong chờ đợi....
Sợ đêm dài tóc ngắn sợi đi!


Pleiku 17-8-2010
Lê Kim Hiệp

Trần Trịnh Biệt Khúc- Lệ Đá Nhật Trường Thu Âm Trước 1975


Thơ: Kim Phượng
Thơ Tranh: Kim Oanh
* Những chữ viết Hoa là tên những ca khúc của Nhạc sĩ Trần Trịnh

Sáng Tác: Lệ Đá
Thơ: Hà Huyển Chi
Phổ Nhạc: Nhạc Sĩ Trần Trịnh
Tiếng Hát: Tứ Ca Nhật Trường 


Phổ Nhạc: Nhạc Sĩ Trần Trình
Thơ: Hà Huyển Chi
Tiếng Hát: Tứ Ca Nhật Trường 

Bà Nội

      Trong gia đình, cha tôi thứ tư. Tôi còn có một bác trai thứ hai đang định cư tại Mỹ. Bác ấy có vợ là một du học sinh người Nga. Vợ chồng bác có 2 con, một gái và một trai, đã đi học. Ngoài ra, tôi còn có 4 người cô, đã có gia đình ổn định. Đa số các cô là giáo viên.

      Ba tôi có vợ hơi trễ. Tôi chào đời trong sự tưng tiu của cả một đại gia đình. Vì tôi là cháu nội trai đích tôn đầu tiên, nên ông nội rất thương yêu tôi. Ông chụp cho tôi không biết cơ man nào là hình ảnh từ ăn đầy tháng đến các dịp lễ Tết, dù hiện tại tôi đã học lớp 7. Tuy nhiên, người thương tôi nhất không phải ông Nội, không phải Ba Mẹ mà lại là bà Nội của tôi. Có lẽ tại vì hoàn cảnh: Ba hành nghề tài xế, Mẹ buôn bán ở chợ suốt ngày, nên mọi sự săn sóc ở nhà do một tay bà Nội chu toàn. Từ đút cơm khi còn bé đến tắm rửa cho tôi mỗi ngày.  


      Bà Nội là người đàn bà lao động ruộng đồng sau khi có chồng. Sống trong lam lũ và vất vả của việc đồng áng thường xuyên. Hai bàn tay bà chai sần. Nước da rám nắng, phong trần pha lẫn với những đốm đen đồi mồi trên hai tay của người già.
Gia đình bà Nội tôi ở một vùng quê chỉ cách chợ Cái răng ( Cần Thơ ) khoảng 2 cây số. Chung quanh nhà là 8 công vườn xưa đủ loại cây trái tạp nham như : xoài, dừa, cau, nhản, chuối, tre, dâu, cóc, ổi, bưởi, sầu riêng và nhất là tre.…Bà luôn nói rằng không gì bằng trồng tre. Dễ trồng. Bán tre người mua tự đốn. Trồng tre không sợ mọi người ăn cắp và nó cho mụt măng ăn rất ngon.
      Tối ngày Nội ở ngoài vườn và rất chịu khó. Chỉ cần thấy một trái dừa bị sóc ăn rơi xuống mương vườn là Nội nhảy xuống quăng lên bờ. Đợi khi rảnh gom về chặt làm tư, phơi khô làm củi. Nếu vô tình thấy 1 con cá bóng dừa trong trái dừa lủng là y như rằng Nội lấy rổ ào xuống mương đi bắt cá. Chính những hành động ham thích lao động của Nội làm cho bà thấy già đi dù bà chưa đến 70 tuổi…
Khi tôi bắt đầu đi học và có em, Ba Mẹ tôi xin ra riêng về sống tại xã An Bình để cho Mẹ có điều kiện buôn bán, chạy hàng cung cấp cho bạn hàng ở chợ. Ba cũng nói thêm là để chúng tôi có điều kiện đi học gần nhà. Lúc đã chuyển nhà đi, người bị hụt hẩng không phải ai khác mà là bà Nội. Bà luôn tìm nguyên nhân nào đó như: đi bán vài nãi chuối sẵn qua thăm cháu nội, Nội nhức mõi quá lên chợ mua thuốc sẵn qua đây thăm con… Bà luôn cầm theo vài trái ổi hoặc khi là vài cái bánh lá dừa để tận tay trao cho tôi.

      Lúc đầu, khi xa Nội tôi cũng thấy nhớ Nội nhưng dần dần tôi như quên đi khi được tiếp xúc với nhiều bạn mới, hoàn cảnh mới nhất là khi được hưởng những trò chơi mới lạ trên Internet…
Thỉnh thoảng, tôi rủ vài thằng bạn cùng lớp đạp xe về thăm Nội. Gặp tôi, Nội mừng lắm. Bà luôn bắt ở lại ăn cơm và lăn xăn cho những ý tưởng chuẩn bị của mình. Có cái lạ là khi về bên Nội, tôi với chúng bạn ăn cơm nhiều lắm và rất ngon.
      Chúng tôi thường tắm sông, hái dừa, bẻ cóc và đôi khi tát cá trong các mương vườn. Bữa cơm Nội dọn ra luôn là mắm chưng cá lóc bằm đôi khi với ít miếng thịt heo nhưng thường là trứng vịt, canh bông sua đủa hoặc rau dền. Đôi khi có cá ròng ròng kho tiêu mà Nội phát hiện chúng ngớp ngoài mương vườn. Nhiều lúc tụi tôi quậy mương bắt tép vào Nội chấy khô rất mặn nhưng ăn rất ngon… Có lần Nội dọn lên 1 nồi cháo gà. Tội nghiệp con gà trống tơ trong bầy phải hy sinh vì chúng tôi hôm đó. Nhưng rồi tôi cũng quên con gà đi vì nồi cháo ngon quá… 

      Tuần nào chúng tôi không về thăm Nội là y như rằng trưa hoặc chiều hôm đó Nội lội bộ qua thăm tôi. Và lúc nào cũng như lúc nào tôi luôn có quà của Nội…
      Nghe nói trước tháng 4/75. Nội là thành viên của nhóm Hưng Cỗ Văn Đàn tại Cần Thơ. Dù Nội chỉ học hết tiểu học thời Pháp nhưng Nội rất thông minh, giỏi làm thơ và nói rành tiếng Pháp, tiếng Quảng, tiếng Tiều. Vì ông Ngoại là người Quảng, bà Dì lấy chồng Tiều ở chung nhà nên Nội nói chuyện rất lưu loát.
      Nội thường kể rất buồn phải nghỉ học vì bà Cóc mất. Nội phải ở nhà – con gái mà – học nhiều cũng phải lấy chồng. Đó là quan niệm xưa cháu ạ. Nội kết luận…Nội ở nhà lảnh đồ thêu cho đến khi lấy chồng…
      Nội làm thơ hay và nhanh nhất trong nhóm đến nỗi các cụ như Nguyễn văn Đối, Nguyễn tài Năng, Nguyễn sanh Kim phải bái phục. 

      Có một lần, nhân dịp xây dựng xong trường Trung Học Cái răng tại Đầu Sấu (bây giờ là PTTH Nguyễn việt Hồng) được ông Đại tá Mã sanh Nhơn, Tỉnh trưởng tỉnh Phong Dinh đến cắt băng khánh thành. Lúc đang nói chuyện với Thầy cô giáo, cha mẹ học sinh, đột nhiên ông đọc một bài thơ thất ngôn bát cú và mời các cô giáo dạy Văn họa lại. Không ai dám lên. Ông đại tá thách cả hội trường. Bà Nội xin phép lên máy vi âm đọc lại y chang bài thơ ông đại tá xướng và đọc bài thơ mình vừa họa vận. Quá ngạc nhiên ông đại tá và bà Nội xướng họa bằng cách viết lên bảng đen gần 2 tiếng đồng hồ. Cuối cùng ông đại tá xin thua. Vào bàn tiệc ông đại tá mời Nội ngồi một bên và hỏi bà là ai ? Bà Nội hỏi lại phải đại tá họ Mã không ? Ông nói đúng rồi. Bà Nội cho biết lúc còn tiểu học bà là bạn cùng lớp với ông đốc Mã Sanh Long ở Cái Răng. Ông đại tá đứng dậy nghiêng mình: "Mã Sanh Long là anh trai của tôi, tôi chỉ là đứa em út bất tài của người. Tôi quấy quá, không biết bà là bạn của ông anh tôi. Xin bà thứ lỗi !"
      Những năm gần đây bà Nội bị tai biến và không còn qua thăm tôi nữa. Hàng tuần, gần 2 năm nay, cha tôi hẹn vào Chủ nhật lúc 10 giờ sáng đến 11 giờ là tổ chức bữa cơm cùng ăn chung với Nội. Tất cả 4 cô và nếu có các ông dượng càng tốt không được viện lý do gì vắng mặt. Lệnh của Ba tôi được các cô tôi chấp hành rất nghiêm chỉnh. 

      Ba tôi bế Nội ngồi đầu bàn, có chêm gối chung quanh. Bốn bề là ba tôi và các cô cùng ăn cơm. Nội vui lắm. Nhưng vui rồi cũng có lúc tàn. Đến gần chiều cha tôi và các cô ra về Nội khóc.
      Những ngày đầu khi Nội dự buổi cơm đầu tiên, nội kêu tôi lại và đọc cho tôi chép một bài thơ, như sau:
Tự Thán 

Thà thác còn hơn sống thảm phiền 
Đau sầu căn bệnh cứ triền miên
Trung quân hiếu phụ ghi thành sử
Tứ đức tam tòng vẫn chính chuyên
Con cháu ngày nay đều hiển đạt
Cũng nhờ đức mẫu được bình yên
Mặc ai mưu sĩ trời soi xét
Hưởng lộc an vui phỉ ước nguyền. 


      Đây là bài thơ cuối cùng bà Nội đọc cho tôi chép. Mấy lúc sau này Nội cũng kêu chép nhưng câu văn đứt khúc, không tròn ý và thường bỏ lửng giữa chừng vì chứng quên đột ngột làm Nội ngồi ngơ ngẩn, như không nhớ chuyện đang đọc cho tôi chép một bài thơ.
     Năm rồi, tôi lên Sài Gòn học. Cố gắng lắm 2 tháng tôi về thăm Ba Mẹ một lần. Lần nào cũng vậy, tôi dành gần hết thời gian qua thăm Nội.
      Tuần rồi, tôi về thăm Nội, bà lúc nầy nằm một chỗ. Không còn phát âm được. Tôi đến. Nội dùng bàn tay đập đập dưới chiếu cạnh bên như ý bảo tôi ngồi xuống. Cặp mắt Nội long lanh nước mắt. Miệng ú ớ, bàn tay Nội túm chặt lấy tay tôi. Nội chỉ còn biểu lộ tình cãm với tôi bằng đôi mắt còn tôi thì nấc nghẹn, nước mắt lưng tròng...

      Tôi trở về Sài Gòn với một tâm trạng bi thảm như vừa mất Nội. Nhưng không, Nội tôi vẫn còn đó. Chỉ có từ đây, tôi không còn nhận quà đơn sơ của Nội. Không còn ăn những bữa cơm với mắm chưng do Nội tự làm. Hoặc tôi không còn ngồi cạnh trò chuyện với Nội... Nhưng có điều, tôi chắc chắn là tôi sẽ luôn về thăm Nội nhưng không biết được mấy lần nữa đây. Có ai dám quả quyết rằng lần sau tôi về còn gặp lại bà Nội của tôi... ?! Thật tình tôi không dám nghĩ tới khi về mà không có Nội.
      Nội ơi ! Nội hãy ráng sống thêm vài năm nữa nghe Nội. Con thương Nội nhiều lắm.

Dương Hồng Thủy (18/01/2015)

Cùng Tạm Lãng Quên Đời


Bay cùng em lên đến mặt trăng
Ta cùng nghịch với muôn nghìn tinh tú
Hai chúng mình cùng cười vang thích thú
Hahaha… mình dạo chốn cung hằng

Cho em thấy mùa Xuân trời ấm áp
Dẫu ngoài trời đang tuyết giá anh ơi
Nắm tay em, hãy nhìn em đắm đuối
Ở bên nhau mình tạm lãng quên đời

Anh yêu à, hãy hôn em, hôn mãi
Mình cho nhau, mình tạo dựng thiên đàng
Lấp tim em bằng những bản nhạc vàng
Hai đứa mình cùng vào chốn thiên thai

Quên hết nhé, mình quên đời bão nỗi
Thế gian này quá quắt chuyện lôi thôi
Anh nào biết em yêu anh, yêu lắm!
“Sóng ngầm” mà… em không nói ra thôi!

Quách Như Nguyệt
Jan. 9th, 2015

Nhạc: Kiên Thanh
Biểu diễn: Đăng Hiếu
Hòa âm & phối khí: Kiên Thanh




Thứ Hai, 19 tháng 1, 2015

Xướng Họa: Món Quê Hương

Thể theo yêu cầu của chị Mộng Hồ, xem như quà tặng cho ngày họp mặt  Cựu học sinh Trung Học Kiến Phong trên đất Mỹ.


Bài Xướng: Món Quê Hương

Dĩa gỏi càng cua trộn cải trời
Gởi thầy với bạn họp cùng xơi
Hương đồng cỏ nội tình lai láng
Vú sữa nguồn cơm lúc tả tơi
Chay mặn cùng ngon mùi đất mẹ
Ngọt chua khác lạ món tâm đời
Bờ mương gốc chuối rau sằn dã
Của ít lòng nhiều quý vị ơi!


Cao Linh Tử
16/1/2015
* * *
Các Bài Họa:



Họp Mặt Cuối Năm Giáp Ngọ

Tất niên họp mặt nhớ ơn Trời,
Đắc địa, thầy trò, món gỏi xơi.
Hải Ngọai may duyên tình cố cựu,
Quê hương rủi lúc đói, mồng tơi.
Tiệc chay ngả mặn thơm ngon lạ,
Món ngọt chua cay thấm thía đời.
Lúc khó khăn ăn cơm cũng thiếu,
Nay an cư lạc nghiệp người ơi!


Mai Xuân Thanh
Ngày 16 tháng 01 năm 2015
* * *


Đổi Khẩu Vị

Ông bà thuở trước sống tùy trời
Con cháu bây giờ thích mới xơi
Này nhé thịt bò chiên thấy đã
Còn đây cá lóc nướng mê tơi
Whisky thơm phức tê rần lưỡi
Rượu đế nồng cay sướng bỏ đời
Cứ mãi cơm hoài ai chả ngán
Cũng nên đổi món lạ người ơi.

Quên Đi
* * *
Bài Cảm Tác: Canh Mẵn



Gửi món canh quê vượt biển trời
Thầy cô anh chị thảy cùng xơi
Men chua trợ giúp đường men ruột
Vị mẵn tăng thêm thú vị đời
Thịt cá da trơn bày khoái mắt
Rau cần súp nóng bốc nồng hơi
Kiến Phong sông nước tình thân thiết
Chúc gót tha hương mạnh khỏe người!


Nguyễn Đắc Thắng

Một Ngày Bình Yên


Sau những ngày mưa dầm dề, bao nhiêu hoa lá trong vườn nhà tôi đều ủ rủ, gục đầu đến thảm thương. Riêng cái sân cỏ thì ôi thôi mọc nhanh như thổi, có bông phất phơ! Sáng nay thức dậy, tiếng chim hót líu lo trên cành cây đào bên cửa sổ phòng ngủ khiến tôi thấy người ngợm cũng sảng khoái. Bước đến cạnh cửa sổ, vén màn nhìn ra ngoài sân. Ôi chao nắng rải vàng khắp nơi. Hoa lá trong vườn cũng vui vẻ vươn mình trong nắng sớm. A ha! Có vẻ là một ngày tuyệt vời đây. Mình sẽ làm gì hôm nay:

- Không thể thiếu ly cà phê sữa nóng hổi buổi sáng. Chắc như đinh đóng cột!
- Một lát bánh mì nâu. Bữa nay không kèm bơ cũng không mứt miết gì cả. Qua đám cưới cô cháu + party hè lu bù, bề ngang đã tăng ào ào so với chiều cao khiêm nhường! Nhất định phải giảm cân. Nhưng sao mà khó thấu mây xanh trời ạ! Cố gắng lên nào!
- Thanh toán cái sân cỏ! Một ngày nắng ráo như hôm nay, không làm, mai mưa là...lúa vàng. Ồ! Chuyện nhỏ!
Rồi sau đó...? À, sau đó sẽ viết tiếp bài tối hôm qua viết chưa xong.

A lê hấp! Nói là làm. Vừa uống cà phê vừa liếc sơ qua tờ nhật báo. Trời, toàn tin tức ác ôn: giết vợ rồi tự sát. Bắt giữ con tin làm thiệt mạng tám người. Bốn mươi chiếc xe đụng dồn cục bên Ý cũng chết mấy mạng (là ít), rồi nhà cháy (may quá, mọi người nhảy qua cửa sổ từ lầu hai, nhưng không ai sứt cùi gãy gọng chi cả!) thợ mỏ bị sụp hầm (tuy sâu hơn 70 m dưới mặt đất, nhưng không ai chết nhờ được tiếp tế thức ăn bằng một sợi dây thừng)... Ứ hự! Sinh mạng con người càng ngày càng rẻ như bèo. Ngày nào cũng có người chết như rạ. Không tai nạn xe đụng, máy bay rơi, tàu hỏa trật đường rầy, thì tai bay vạ gió cũng từ trên trời rớt xuống lu bù như lũ lụt bên Tàu, bên Ấn...khiến dân chúng lầm than. Khổ!

Nhiều người bạn đã nói với tôi "Ta cứ sống vui, sống thoải mái. Đàng nào đến năm 2012 cũng tận thế!". Gì chứ triết lý sống vui, sống thoải mái thì chúng tôi (ông xã và tôi) đã áp dụng từ lâu rồi. Mỗi lần có chuyện lo nghĩ, cái bao tử của tôi tiết ra hàng lít a xít khiến tôi đau đớn oằn oại. Đó là chưa kể bệnh đau đầu thống cũng làm tôi điêu đứng. Trông bề ngoài ai cũng lầm, tưởng tôi khỏe lắm, đâu biết rằng coi dzậy mà hổng phải dzậy. Trường hợp của tui chỉ là "trong héo ngoài tươi" mà thôi! Cho nên "nửa kia" của tôi vẫn khuyên "quẳng gánh lo đi mà vui sống". Ai thương thì cám ơn, ai ghét cũng ...cười! Ở sao cho vừa lòng người phải không quý vị? Hơn nữa nhăn nhó hoài tất da mau nhăn. Mà da nhăn thì ...mau già. Đến tuổi lục tuần, ai cũng muốn thời gian chậm (nếu không muốn nói là ngừng) bước kia mà!

Sân cỏ phía sau nhà tôi không lớn lắm. Chỉ nửa giờ là thanh toán xong. Nhưng chăm sóc cái đám hoa lá cành mới mất thì giờ bộn. Hầu như ngày nào tôi cũng phải bỏ ra hai tiếng đồng hồ cho cái vườn.Tỉa, tưới, nhổ cỏ và ngắm hoa. Cũng như mọi năm, hoa cỏ nhà tôi bước vào tháng tám là nở rộ. Trong vườn trồng vài chục loại hoa, nhưng thú thật tôi chỉ biết tên vài thứ. Còn thì nhiều loại tôi "chôm" hột từ vườn nhà người ta nên mù tịt tính danh! Hơn nữa, dù có biết tên tây, cũng không thể dịch ra tiếng Việt.
Cách đây lâu lắm, lúc còn đi làm (tôi về hưu được gần bốn năm), buổi trưa sau khi ăn xong tôi hay đi dạo loanh quanh cho nhẹ bụng. Bên hông sở làm là một con hẻm rộng, hai bên là sau hè nhà của hai con đường lớn chạy song song. Người Ý rất thích trồng hoa và rau. Sau khi ăn trưa, tôi thường thả bộ dọc theo con hẻm, ngắm hoa lá, rau cỏ trồng hai bên hè. Đến mùa thu, thích hoa nào là tôi xin hạt giống, nếu sát hàng rào, không thấy chủ nhà thì...chôm! Vì vậy trong vườn nhà tôi có một loại hoa mà tôi không thấy nhà nào quanh đây có trồng (và dĩ nhiên là không biết tên!).

Tamaris
Hoa có thân giống như cây trúc, lá gần giống lá bồ đề, to hơn bàn tay, màu xanh tươi như ngọc thạch. Hoa rủ xuống từng chùm, do hàng trăm hạt màu hồng tươi kết thành, đẹp vô cùng. Đến cuối thu, hạt chín trở thành màu nâu, chim chóc kéo đến ăn dài dài cho đến mùa đông...Thật là một loài hoa quý. Vừa đẹp vừa hữa ích.
Còn một cây nữa tôi rất yêu, ngắm hoài không biết chán tên Tamaris. Thân và lá hơi giống cây phi lao. Lá màu xanh biêng biếc, hoa từng cọng dài mảnh mai, kết thành một chùm to màu hồng tươi, rất ẻo lả. Mỗi lần gió thoảng qua là hai loại hoa này đong đưa theo gió đẹp không tả được!
Cắt xong hai bãi cỏ và dẹp máy cắt cỏ vào nhà kho xong, đứng ngắm tới ngắm lui, thấy nhiều hoa cúc tàn, tôi phải dùng kéo tỉa. Trong vườn có năm sáu loại cúc. Phần lớn màu vàng. Có loại hoa cánh nhỏ, vàng một màu. Loại hoa cánh to, ngoài vàng trong nâu. Loại có lá vừa xanh vừa trắng. Loại có lá nhọn. Loại có lá bầu. Cúc hoa đỏ đậm và lợt. Cúc vàng sinh sôi nảy nở nhanh không thua cỏ dại là mấy. Chả thế mà sân trước, sân sau nhà tôi vàng một màu hoa cúc. Tôi định bụng đặt tên cho căn nhà mình là "Tư gia Hiên Cúc Vàng". Tất nhiên là "chôm" tựa đề của một bản nhạc mà tôi được xem PPS trên net. Đùa thôi, chứ tôi mà làm thật chắc không ít bạn bè sẽ nhìn tôi với ánh mắt...thiếu thiện cảm, sau khi phán cho một câu xanh dờn: "vẽ chuyện!".

Dợt xong đám cúc, nhìn những bông hồng tàn cũng kém nghệ thuật ra gì. Hồng đẹp thật nhưng rất khó săn sóc. Năm nào cũng vậy, đầu xuân những cụm hồng nhà tôi xum xuê hoa lá. Hoa đủ màu rực rỡ một góc sân. Chớm thu là lá đổi vàng và rụng kín gốc. Thân cây cũng ốm khẳng khiu. Trước kia trong vườn có trên ba chục gốc hồng. Nhưng chết lần hồi, giờ chỉ còn chín gốc. Trong đó đặc biệt nhất là loại rằn ri. Cánh hoa màu đỏ, sọc trắng, nên có tên là Hồng Cọp! (Tiger Rose). Cạnh đó là cụm hồng có cánh màu hồng nhạt bên ngoài, trong đậm hơn tỏa mùi thơm nhẹ nhàng. Bên cạnh là một loại hồng rustique. Thân cao đầy gai, mạnh mẻ nhất trong đám hồng (gái quê mà lị!). Loại này cho những đoá hoa rất nhiều cánh, thơm dịu dàng. Nhìn nó ta liên tưởng ngay đến những đóa hồng trong tranh cổ xưa mà ta thường thấy bên Âu Châu và đây là loại hồng thuần giống. Bước qua bên kia chiếc cầu gỗ tí hon là hai cụm hồng. Một cụm có hoa màu đỏ mặt trên và mặt dưới màu vàng. Cụm kia hoa màu hồng đậm. Thẳng góc hai cây này là một gốc hồng màu cam, cánh dầy, hết hàm tiếu là nỡ bung trông hệt như hoa Trà (Camélia), lâu lắm mới tàn. Cạnh cây này là một gốc hồng có cánh màu đỏ đậm, ánh như tuyết nhung. Hai cây này hữu sắc vô hương. Giống như người đẹp lộng lẫy mà thiếu sự duyên dáng! Bên kia sân cỏ có hai gốc hồng. Một gốc của bà chị tặng cách đây hơn mười năm. Cây này cánh hoa phía ngoài màu hồng, trong màu vàng, tỏa mùi thơm ngào ngạt. Bao giờ đi ngang, tôi cũng phải đặt lên những đóa hoa vài chiếc hôn (hít!). Cây bên cạnh hoa màu hồng đậm khá đẹp. Tôi có cây hồng tím, nhưng đã chết.

Glycine 
Từ khi chiết bớt cành của cây Mộc lan phía gần hàng rào và chặt bỏ cây cerise trong góc vườn, đám cây nhỏ phía dưới vui vẻ hẳn lên. Bằng chứng là cây Đỗ quyên màu tím năm nay cho nhiều hoa hơn năm ngoái. Tôi cũng chặt bỏ luôn cây cerise trái màu vàng chua lè, chim chóc còn chê không thèm ăn, bên trái hông nhà nên cây Đỗ quyên trắng và cây Clématis tím cũng tươi tỉnh hẳn, hoa nở tưng bừng. Cây Hoàng đậu (Glycine) thì ôi thôi, bỏ vòi leo tứ tung, tôi phải "xử lý" mệt nghỉ. Chẳng thế mà nó còn tràn qua làm phiền cây cối nhà hàng xóm. Tôi căn dặn ông bà ấy cứ thẳng tay trừng trị nếu không thích. Mà thích sao nổi khi nó cứ "vô tư" bỏ vòi qua siết cổ đám hồng leo nhà người ta cơ chứ?!

Cái cây miền ôn đối này lạ lắm quý vị ơi. Số là một lần sang California thăm cô bạn thân. Sân sau nhà cô ấy có trồng một cây Hoàng đậu tím. Gặp ngay mùa xuân, hàng trăm chùm hoa tím buông lòa xòa dọc theo hàng rào. Tôi ngắm ngây ngất. Trở về nhà là hối cậu con trai phải đi tìm cho mẹ một cây giống vậy cho bằng được. Đằng đẳng sáu năm trời, mỗi mùa xuân dù có căng mắt ra tìm cũng chỉ thấy lá là lá! Trong lúc tuyệt vọng, bỗng một hôm đọc trong mục cây cỏ của báo La Press, nhà chuyên môn khuyên ta nên đối xử thật tàn tệ với nó. Không bao giờ bón thuốc bổ và một điều khiến tôi không khỏi sửng sốt, là ông ta khuyên nên chưởi bới nó thậm tệ thì mới hy vọng nó ra hoa! Ui cha, sao mà giống bên An nam ta thế. Ngày xửa ngày xưa, dưới quê ấy mà, cây nào không cho hoa trái, gia chủ cầm con dao, dứ dứ vào thân cây, đe dọa sẽ chặt bỏ nếu nó còn ngoan cố, ỳ ra không đơm bông kết trái!.
Tôi thầm nghĩ cứ làm thử, có mất mát gì đâu. Vậy là tôi đã thực hành y chang bài bản đó. Mắng mỏ và đe dọa kịch liệt. Thế mà phép lạ đã xảy ra quý vị ơi. Năm đó cây Hoàng đậu cho chúng tôi hơn ba mươi chùm bông tím. Nhưng những năm sau thì bổn cũ soạn lại: lá, lá và lá!!! Tôi chắc nó sợ quá nên cố gắng một hơi "đẻ" ra được mấy chục chùm bông rồi...tịt ngòi! Thôi thì cho nó nghỉ mệt ít lâu. Mùa thu năm ngoái, sau ba bốn năm chờ đợi, tôi hết kiên nhẫn nói với cậu con trai, hai mẹ con đang đi thăm vườn, chắc mẹ chặt cây Hoàng đậu. Để đây um tùm muỗi nhiều quá. Không ngờ mùa xuân năm nay nó nở liền tù tì mấy chục chùm và đầu tháng tám lại ra thêm hơn chục chùm nữa. Thế là thế nào? Chỉ có trời hiểu chứ tôi thì đầu hàng. Chẳng lẽ mỗi năm tôi phải dỡ giọng côn đồ ra hăm dọa, mắng mỏ thì nó mới chịu ra hoa?! Và một điều quái dị nữa, không lẽ cây Hoàng đậu nhà tôi già quá thành tinh nên biết nghe? Hơi Liêu Trai Chí Dị đó nha! Không chừng trong một đêm trăng sáng lung linh, một cô con gái đẹp như tiên, mặc áo tím yểu điệu từ trong cây Hoàng đậu bước ra!


Nhìn mấy con cá màu đỏ, trắng, đen...nhỏ xíu lội tung tăng trong cái hồ (cũng nhỏ xíu, cậu con đào cách đây gần hai mươi năm) cũng vui vui. Trong hồ thả hoa súng. Mỗi năm cho vài đóa màu hồng xinh xinh. Cá trong hồ có lần lớn được bằng ngón tay cái, đêm xuống bị lũ chồn hôi bắt lên chén sạch. Cách đây một tuần, trận mưa như trút làm tràn nước trong hồ sang tận nhà hàng xóm, khiến bà ta chạy qua mắng vốn. Mở cửa sau nhìn ra vườn. Ôi thôi, nước ngập lênh láng cả sân cỏ sau nhà. Hoa lá chìm trong biển nước! Mẹ con phải sắn quần múc từng thùng đem đổ chỗ khác. Mấy con cá theo dòng nước lội tứ tung. Phải vạch cây túm cổ từng chú đem thả lại trong hồ. Nhưng vẫn thiếu vài con. Có lẽ chúng đã khăn gói quả mướp di cư sang nhà hàng xóm!

Trong góc vườn bên trái là vườn rau. Cũng chẳng có gì ghê gớm. Vài cụm hành, hẹ. Trồng nhưng không ăn, để ra hoa cho đẹp mắt. Chúng tôi bắt chước nhạc sĩ Trường Sa, cho đất vào những chậu to bằng nhựa rồi trồng tía tô, húng quế, kinh giới, ngò gai, rau chua...Vậy mà tốt ra trò. Cây nào cũng lên phơi phới. Dưới đất có húng lủi và dấp cá. Thứ này nhiều người không thích ăn, chê tanh nhưng nếu biết ăn thì ghiền. Lúc sinh tiền, ký giả Trường Kỳ ăn rau dấp cá thay sà lách. Ngay cả "nửa kia" của tôi, dù là dân BK 54 chính cống cũng thích ăn dấp cá. Chỉ có đám con "lai" giá sống và rau muống của tôi không bao giờ dám đụng đủa! Điều kinh hoàng là "NÓ" luồn dưới đất rồi chui lên bất cứ nơi nào, ngay cả hóc bà tó! Tràn lan như cỏ dại. Vừa ăn vừa biếu cả làng cũng không hết!!!

Năm nay tôi được bà chị cho một cây khổ qua. Tôi thích cây này vì lá nó đẹp, hoa vàng nhỏ nhắn xinh xinh. Cây leo lên hàng rào rất mạnh mẻ. Nhưng tôi đi du ngoạn vắng nhà sáu ngày, vì cây trồng bên hông nhà, con gái không thấy nên không tưới. Lúc tôi về lá đã vàng. Cuối cùng thu hoạch được hai trái. Tôi để chín đỏ mới hái lấy hạt gầy giống. Thật đáng tiếc!

Đầu xuân, anh chị Trường Sa mang từ Toronto lên cho mấy cây dâm bụt tím. Tôi trồng thế vào chỗ cây Tú cầu vừa mới chết. Vậy mà nó đã có vài nụ. Mỗi ngày nhìn những nụ hoa tim tím lớn dần, trong lòng thấy vui thật vui. Năm nay lần đầu tiên chúng tôi trồng mấy dây hoa bìm bìm màu xanh da trời. Mỗi ngày tôi chăm bón, tưới nước và ngắm nghía say sưa những bông hoa màu xanh biếc. Nếu có cảm giác, chắc chúng nó cũng phải e thẹn vì bị chiếu tướng kỹ quá!

A, bên cạnh chậu hoa Loa kèn màu hồng (tên do tôi đặt, vì nó giống cái loa kèn đồng) cây Hoàn ngọc lá xanh bóng đang vươn mình kiêu hãnh với mấy chậu Phong Lữ thảo (Géranium). Cây này do cô bạn thân, nhà văn Nguyên Nhung bên Texas, lúc sang chơi Montréal đã giấu kỹ trong valy mang sang làm quà. Rau này ăn vào chữa được nhiều thứ bệnh. Mùa đông vừa qua mang vào garage, tôi tưới nước nhiều quá nên ủng gốc. Tưởng chết cả chậu, nào ngờ vừa vào xuân dưới đất bỗng trồi lên một mầm non và cứ thế mà lớn lên, xanh tốt như xưa!

Quên kể cùng quý vị về cây đào đang mang mấy chục quả xanh như ngọc, trồng sát cụm hồng leo của tôi. Cây đào do cô cháu mua tặng cách đây vài năm. Nó mọc nhanh lắm, những cành khẳng khiu đầy gai nhọn. Mỗi lần tôi dọn vườn là bị nó đâm xước cả tay nên ghét quá, cứ hết hoa là tôi cắt trụi lủi. Năm ngoái chặt bỏ cây táo (chỉ cho trái vừa chua vừa bị sâu sia), cây đào lớn như thổi và mùa xuân năm nay cho hoa chi chít. Hoa màu đỏ nhụy vàng đẹp ơi là đẹp. Giống hệt hoa đào bên Trung Hoa. Mọi năm chỉ có hoa dưới gốc, nhưng năm nay hoa lên tới ngọn, rực rỡ gì đâu! Sau khi hoa tàn, tôi chưa có thì giờ tảo thanh những nhánh đầy gai, thì một ngày đẹp trời, nhìn cây đào, tôi tưởng mình hoa mắt. Ối cha mẹ ơi, từng chùm trái xanh đeo lắt lỉu. Tôi vạch đám cúc vàng để nhìn kỹ gốc đào. Cũng đầy cả trái. Mừng như bắt được vàng!

Còn lịch sử cây hồng leo của tôi thì ly kỳ lắm. Số là ngày các cháu còn bé, gia đình chúng tôi hay qua nghỉ hè ở bờ biển Cap Cod, Massasuchette. Một hôm cùng cậu con đi dạo, tôi thấy cạnh con rạch nhỏ, một bụi hồng leo to đùng, mang những chùm hoa màu hồng nho nhỏ tuyệt đẹp. Ngó trước ngó sau không thấy ai, tôi nhờ cậu con trai canh, rồi dùng hết sức kéo bật rễ một gốc nhỏ. Mẹ con vội vàng về Hotel cắm gốc hồng trong ly nước. Tôi gói kín giấu trong va ly quần áo đem về nhà trồng. Thế mà đã hơn hai mươi năm, gốc hồng vẫn đều đều trổ bông không ngừng nghỉ.

Vừa ngắm, vừa cắt tỉa một lúc, mệt quá tôi bèn kéo ghế ngồi. Trước kia giữa sân này có trồng một cây thông màu xanh lơ (sapin bleu). Nó là nơi trú ẩn của vài chục chú chim đủ loại. Đẹp nhất là cặp chim áo đỏ Cardinal, một chú chim Vàng anh toàn thân màu vàng, cánh có vệt đen. Đứng trong bếp nhìn ra, thấy lũ chim chui ra chui vào nhộn nhịp thật vui mắt. Nhưng một mùa đông cách đây khoảng hơn mười năm, giữa tháng hai một trận bão tuyết dữ dội đánh bật rễ cây thông già, khiến lũ chim mất nơi trú ngụ, bay đi tứ tán. Tôi buồn một thời gian. Vừa mất cây thông đẹp, vừa mất lũ chim đáng yêu

Dọn xong cây thông, chúng tôi bắt chước gia đình bên cạnh cất một cái nhà mát, bên trên cho dây leo rợp bóng, nền lát gạch, kê một chiếc bàn dài, thỉnh thoảng rủ bạn bè hoặc họ hàng đến làm BBQ. Bốn cây cột bốn góc cũng trồng cây leo. Mỗi năm đổi một loại hoa cho khỏi...chán!. Nhớ một năm, cô bạn thời thơ ấu của tôi ở Dallas gửi qua cho một nhúm hạt tóc tiên. Tôi gieo xuống một chân cột. Mùa hè năm đó những dây tóc tiên lá lăn tăn mang những chiếc hoa đỏ tươi rất xinh, quấn quanh cột lên tới nóc. Vậy mà không ngờ loại hoa bé nhỏ này đã quyến rũ được những chú chim ruồi tí hon đến thăm vườn. Những chú chim nhỏ xíu có bộ lông lộng lẫy đáng yêu.



Từng làn gió nhẹ mơn man, mơn man... Trên bầu trời xanh thăm thẳm, những đám mây trắng như bông lững lờ trôi. Chung quanh tôi cả một khu vườn rực rỡ sắc màu. Đám ong bay nhẹ nhàng, vờn hết hoa nọ tới hoa kia hút mật. Mấy chú bướm cũng chập chờn, loang loáng cặp cánh màu vàng nhạt trong nắng tươi, tôi thấy tâm hồn bình yên đến lạ lùng và quyết định mình sẽ ngồi đây, sẽ không làm bất cứ chuyện gì khác. Đơn giản ngồi đây để ngắm nhìn thỏa thích hoa lá trong vườn đang cùng nhau phô trương tất cả sự lộng lẫy của chúng.


Hôm kia nhận được Email của một người bạn. Đọc bài "Một Ngày Không Vội Vã" và thấy thấm thía lạ lùng. Tại sao cứ phải tất bật chuyện nọ chuyện kia vậy cà? Nhiều lúc thở không ra hơi. Ai bắt mình vậy? Thì mình bắt mình chớ ai vô trồng khoai đất này! Vậy người nào buộc, người ấy ráng gỡ nhá. Cho nên hôm nay, một này chan chứa nắng vàng, gió thổi hiu hiu, mát rượi đến tận tâm can tì phế. Cả lũ ong bướm cũng hân hoan, hoa cỏ reo vui, hà cớ gì tôi phải giam mình trong bốn bức tường, cặm cụi viết???
Và tôi ngồi đó, dựa lưng vào chiếc ghế nhựa màu xanh, hai chân gác lên một chiếc ghế khác, bâng quơ nhìn trời mây và những con ong vo ve bay giữa những bụi hoa đủ màu, rồi bỗng dưng thắc mắc: "Ủa, sao mình chưa bao giờ thấy tổ ong. Vậy chúng từ đâu tới kìa?" Những chú bướm thì tôi biết, chúng bay từ vườn nọ sang vườn kia. Có lần tôi còn bắt gặp một chú bay băng qua đường. Từ vườn nhà tôi sang vườn nhà hàng xóm đối diện.
Tôi ngồi trong khu vườn yên tĩnh, lòng bình yên và hạnh phúc.

Thật đơn giản phải không quý vị?

Tiểu Thu
Montrél 24-08-2010

Bao Giờ Trời Thôi Mưa - Thơ Lê Thị Hàn - Phổ Nhạc Lâm Kim Cương


Nhạc: Lâm kim Cương,
Thơ: Lê thị Hàn,
Tiếng Hát: Thái Quốc


Quyến Luyến


Nhìn lá thu rơi chợt thấy buồn
Em về anh ở lệ traò tuôn
Năm xưa sánh bước lòng lưu luyến
Ngày ấy dừng chân dạ vấn vương
Trước ngõ bóng xô ru giấc mộng
Bên thềm trăng rụng dỗ đêm trường
Nhớ nhung kỷ niệm xa xôi ấy
Ngày tháng chất chồng mãi mãi thương


Đỗ Hữu Tài

Chiều Mưa Nhớ Mẹ


Ở nhà chăn nệm ấm
Sao mẹ chẳng chịu nằm
Đi xa trong quạnh qủe
Thoắt thôi gần tròn năm.

Cô đơn, buồn – con khóc
Chiều mưa gió não nề
Con tìm đâu bóng mẹ
Người ta hối hả về!

Cơn mưa dài lê thê
Ướt hết rồi mộ mẹ
Giá tay con có thể
Che kín trời mẹ ơi!

Hương Ngọc