Thứ Bảy, 12 tháng 9, 2015

Đôi Mắt Người Xưa - Trúc Phương - Đan Nguyên

Bản nhạc kể về một mối tình đã qua,hai người tình cờ gặp lại sau nhiều năm. Họ đành đau lòng quay mặt đi để dấu những thổn thức chực tuôn trào trong giây phút gặp nhau ấy. Vì thuở xưa hai người đã có một tinh yêu thắm thiết. Bổng một hôm nàng gởi thiệp hồng báo tin đi lấy chồng. Chàng trai trai bị phụ tình đau khổ bỏ quê đi xa, bây giờ tình cờ gặp lại chàng trai bùi ngùi nhớ lại kỷ niệm của mối tình thuở hai người yêu nhau,nhất là đôi mắt của người xưa đã một thời làm chàng xao xuyến... Thời gian gần đây nhạc Bolero được nhiều ca sĩ và nhà tổ chức làm sống lại ở Sài Gòn, cho dù nhiều ý kiến trái chiều chê bai hay khen ngợi, dòng nhạc này,nhưng nó vẫn có chỗ đứng trong thời gian dài ở miền Nam. Vì nó dễ đi vào lòng người ở tất cả mọi tầng lớp trong xã hội. Bản Bản nhạc Đôi Mắt Người xưa cũng là một trong những dòng nhạc đó,được nhiều người biết đến,


Sáng Tác:Trúc Phương
Tiếng Hát: Đan Nguyên
Thực Hiện: Nguyễn Thế Bình


Sài Gòn Vào Hạ Tìm Em


Sài Gòn nắng Hạ oi nồng,
Hàng cây xơ xác, phượng hồng trổ hoa
Em đi bóng đổ đường xa,
Tay nghiêng vành nón lụa là đợi ai...

Xưa em xõa tóc ngang vai,
Bước chân sáo sẻ gót hài dễ thương...
Nhìn em thay đổi soi gương,
Thầy cô giáo cũ sân trường quen thân

Chia tay khuất nẻo đường trần,
Bốn mươi năm chẳn, mộ phần biển Đông...
Mãng nghe lưu lạc kiếm chồng,
Lênh đênh đất khách...sắc không Đạo mầu...

Buồn rầu nức nở rơi châu,
Quê hương yêu dấu tìm đâu bạn hiền...
Lang thang muôn dặm ba miền,
Từ Nam Trung Bắc, ưu phiền mất nhau...

Bên đường cỏ héo khô mau
Tìm em chẳng gặp trước sau nặng tình
Người về trong ánh bình minh,
Đi chùa Thánh Thất đinh ninh nguyện cầu...

Xót xa dặm liễu nơi đâu,
Phút giây gặp gỡ nhớ nhau suốt đời...
Tình yêu phiêu bạt khắp nơi,
Cầu xin ơn phước, giữ lời thủy chung

Mai Xuân Thanh
Ngày 26 tháng 06 năm 2015

Cảm Xúc Tương Tiến Tửu của Lý Hạ



將進酒
李贺; 780–816


琉璃鐘,
琥珀濃,
小槽酒滴真珠紅。
烹龍炮鳳玉脂泣,
羅幃繡幕圍香風。
吹龍笛,擊鼉鼓,
皓齒歌,細腰舞。
況是青春日將暮,
桃花亂落如紅雨。
勸君終日酩酊醉,
酒不到劉伶墳上土。

Tương Tiến Tửu - Lý Hạ (780 - 816) 

Lưu ly chung
Hổ phách nùng
Tiểu tao tửu tích trân châu hồng
Phanh long, bào phượng, ngọc chi khấp
La vi, tú mạc, vi xuân phong
Xuy long địch, kích đà cổ
Hạo xỉ ca, tế yêu vũ
Huống thị thanh xuân nhật tương mộ
Đào hoa loạn lạc như hồng vũ
Khuyến quân chung nhật mính đính túy
Tửu bất đáo Lưu Linh phần thượng thổ

***
Chú Thích:
(1)Kích đà cổ = Vỗ trống đà. Theo Tự Điển Hán Việt-Thiều Chửu, con đà, giống như con cá sấu, 4 chân, da được dùng để làm mặt trống.
(2) Lưu Linh, người đất Bái, cuối đời Tam Quốc(223- 263), trong nhóm Trúc Lâm Thất Hiền, cùng với Kê Khang (Truyện Kiều có câu "Kê Khang này khúc Quảng Lăng/ Một rằng Lưu Thủy hai rằng hành vân/ Quá quan này khúc Chiêu Quân/ Nửa phần luyến chúa nửa phần tư gia"). Tánh tình phóng túng ,từ quan , tối ngày chỉ có thơ rượu, sách kể, vợ cản không được. Có làm mấy câu thơ: "Thiên sanh Lưu Linh / Dĩ tửu vi danh / Nhất ẩm nhất hộc / Ngũ đẩu giải tỉnh / Phụ nhân chi ngôn / Thận bất khả thính ".(Trời sinh Lưu Linh / Uống rượu nên danh / Mỗi lần một hộc / Năm đấu mới tỉnh / Vợ có nói gì / Chớ nên không nghe) 

Khúc Ca Tương Tiến Tửu Của Lý Hạ

Chén lưu ly
Rượu nồng màu hổ phách đậm
Giọt đọng trân châu hồng mời gọi
Xẻ rồng, nướng phượng, mỡ sủi bọt ngọc trắng sụt sùi
Màn lụa, rèm thêu, gió xuân lồng lộng
Sáo rồng đã thổi, trống đà đã nổi
Miệng hoa ai ca, lưng ong ai múa
Nhã nhạc lên rồi, hãy vui chơi đi
Huống chi xuân xanh ngày đã chiều tà
Ngoài trời đang cơn mưa hồng
Ngàn cánh đào rụng rơi lả tả
Rượu nào đến tưới trên phần mộ Lưu Linh
Thôi thì, trần gian tri kỷ, ngày tháng mịt mùng
Một cuộc say vùi, càn khôn túy lúy, nên chăng

Phạm Khắc Trí

08/05/2015
***
(Cảm Xúc Từ Tương Tiến Tửu của Lý Hạ)

Tiến Tửu

Chén sành rượu đế trong
Mừng bạn nâng ly tỏ tấm lòng
Đây món miệt vườn đem chiêu đãi
Nổi lửa đốt rơm nướng cá đồng
Bàn tre bên chái nhỏ
Quây quần thân hữu tiếng cười to
Đũa gõ miệng ly theo từng nhịp
Lời thơ ngâm vội át câu hò
Dòng đời đi quá nữa
Bạn già chớ hỏi hết xuân chưa
Thi rượu còn đây còn trẻ mãi
Tiến tửu bao chung chẳng thấy vừa
Ngoài sân nắng xế tà
Ngày vui sớm vội qua
Luyến tiếc từng giây phú
Nhưng rồi cũng đành xa.

Quên Đi
***
Đinh Lăng,Tiến Tửu


Cảm tình bạn hữu mong,
Anh chị em, nhà giáo hết lòng.
Tương ngộ Vĩnh Long nay mừng khách,
Ẩm thực, rượu ngon đãi cá đồng.
Thô sơ kê bàn nhỏ,
Cùng nhau vui vẻ nói cười to.
Gắp đũa, cụng ly, tay gõ nhịp,
Song Quang, sinh nhật ngẫu nhiên, hò...
Mình nay đâu trẻ nữa,
Bạn bè phấn chấn khỏe lên chưa!
Có rượu Đinh Lăng ngon bổ mãi,
Hứng khởi say sưa mấy cũng vừa.
Hương quê, bóng xế tà
Vui sao chóng vánh qua...
Lưu luyến ôi ! Thời khắc,
Bồi hồi... sẽ cách xa...


Mai Xuân Thanh

Thứ Sáu, 11 tháng 9, 2015

Mừng "Hoa Biết Hát" Mãi Trẻ Tuổi Mới

Phượng Trắng ơi, Cho Kim Oanh ké Phượng Trắng chúc mừng Sinh Nhật Như Quỳnh"Hoa Biết Hát" nha.


Thơ: Phượng Trắng
Thơ Tranh: Kim Oanh


Sáng Tác: Sông Trà
Tiếng Hát: Như Quỳnh

Em Hoa Quỳnh

(Thơ cảm tác từ ảnh của chị Dung)

Thoảng thầm thanh khiết trong đêm
Nụ Quỳnh he hé cánh mềm tinh khôi
Nửa khuya xao xuyến bồi hồi
Tình trong khoảnh khắc hương môi nồng nàn

Kim Phượng

Qua Đèo Blao


Đến rặng đèo Blao núi chập chùng
Đường lên dốc đứng uốn vòng cung.
Thông chê đồi thấp vươn lên đỉnh
Thác ngại non cao đổ xuống rừng.
Vách đá mây chen sầu chót vót
Hàng cây sương đẫm lệ rưng rưng.
Suối reo điệp khúc buồn sơn cước
Cho gió cao nguyên khóc lạnh lùng.

Quang Tuấn
***
Các Bài Họa:
Đà Lạt Mơ Buồn


Non cao tạo hoá xếp như chùng
Lối lượn theo triền tựa cánh cung
Ru giấc mây về ôm ấp núi
Trêu duyên gió lẻn yếm âu rừng
Đồi thông xưa chứng lời minh thệ
Hai mộ nay kề khiến lệ rưng
Đà Lạt mơ buồn bao bí ẩn
Mãi luôn quyến rũ khách xa lùng

Quên Đi
***
Tây Bắc


Màn sương mờ mịt mãi buông chùng
Uốn khúc đường đèo lượn cánh cung
Róc rách non cao vang tiếng thác
Điệp trùng núi biếc phủ cây rừng
Cô đơn - cảm giác làm tim thắt
Lặng lẽ - cảnh tình khiến lệ rưng
Rờn rợn đâu đây sau kẽ lá
Những đôi mắt thú bị săn lùng.

Phương Hà
***
Qua Đèo


Vịnh đèo Hai Lúa bút tay chùng
Bởi thiếu tang bồng thiếu tiễn cung
Gắn bó đồng bằng hay lội nước
Chống chèo ghe cộ chửa lên rừng
Non cao núi thẳm còn xa lạ
Trí mọn tài hèn cũng chút rưng
Ráng họa theo vần câu chất phát
Hơn là bay bổng ý truy lùng.

Cao Linh Tử
28/8/2015

***
Nhớ Đèo Hòn Giao


Chiều xuống Hòn Giao núi chập chùng 
Đèo cao dốc đứng vẽ hình cung 
La đà sương móc che thung lũng 
Lặng lẽ lều tranh ẩn khói rừng 
Vách đá thông ngàn rêu mãi bám 
Nước mưa cành lá lệ còn rưng
Khói ngo sơn cước ai nhen nhúm?
Hương gió cao nguyên nhớ lạ lùng 
Mailoc

(2)
Nhớ 
Tầm Dương

Bến vắng đàn ai mấy sợi chùng 
Tiếng tỳ, nức nở khóc dây cung 
Trầm trầm dây nhỏ, ngân dòng suối 
Rầm rập sợi to, thét gió rừng 
Thoăn thoắt tay ngà làn tóc xỏa 
Mơ màng mắt biếc lệ mi rưng!
Bâng khuâng lau lách buồn không nói 
Sông nước Tầm Dương nhớ lạ lùng 

Mailoc
( Cảm tác qua bài Tỳ Bà Hành của Bạch Cư Dị )
***
Tiếng Đàn Trong Đêm
(Mượn vận bài thơ "Qua Đèo Blao" của QT)

1
Đêm vắng,đàn ai réo rắc chùng?
Buồn rơi nảo nuột thấu thâm cung!
Lúc trầm,cá lội lờ đờ lặn
Lúc bổng,chim sa cạnh mé rừng
Khi nhặt như mưa rơi tí tách
Khi khoan tự gió thoảng rung rung
Bá Nha sững sốt mơ làm bạn
Khúc nhạc du dương đến lạ lung

2
Đàn ai đêm vắng tiếng tơ chùng?
Khúc nhạc êm đềm tấu bậc cung!
Khi bổng khi trầm mưa rã rít
Lúc khoan lúc nhặt suối tuông rung
Bàn tay thoăn thoắt theo dây vuốt
Đôi mắt mơ màng nốt nhạc rung
Đem sánh Thuý Kiều** nào kém cỏi
Tử Kỳ nghe thấy chắc truy lùng

Song Quang
** SQ đem so sánh tiếng đàn của Thúy Kiều trong chuyện Kiều của cụ Nguyễn Du đã có 2 câu mà lâu quá SQ đã quên mong quý bạn bổ xung cho 2 câu nầy để nhớ thì cám ơn lắm lắm..
SQ chỉ nhớ đại ý là :
" Nhặt khoan như gió thoảng ngoài
lúc nhanh xầm xập như trời đỗ mưa"
***
Chuyến Dân Công Hỏa Tuyến

Chiều xuống đồng xa sóng nhẹ chùng

Những khu Gò nỗi nối vòng cung
Ngẩng trông chấm thả trôi loang nước
Chạnh nghĩ trâu đang chạy tránh rừng
Xơ xác cảnh làng biên giới lặng
Ngậm ngùi thân phận tiếng hồn rưng
Khói lam vắng ngắt sầu binh biến
Ngọn gió đêm sang thổi lạnh lùng!

Nguyễn Đắc Thắng
20150828

* Giải thích tổng quát về bối cảnh và các từ dùng đặc biệt:
- Những khu Gò là các khu đất nổi lên giữa đồng bằng có tên là Gò Chùa, Gò Bói, Gò Rượu, Gò Tre … nằm ở miệt bên giới Campuchia – tỉnh Đồng Tháp thuộc địa phận huyện Hồng Ngự . Mùa nước nổi 1978 là mùa nước lớn nhất toàn bộ khu vực bị ngập trừ các khu Gò đó. Nước ngập trông như là biển nước mênh mông chỉ thấy mấy đọt cây ở xa xa theo từng hàng (theo các bờ đê của các khu làng xung quanh). Mọi phương tiện di chuyển đều dùng xuồng ghe hay tàu hết.

- Khi đó cuộc chiến VN-CPC chưa chính thức xãy ra nhưng ở dài theo khu vực biên giới trong địa bàn tỉnh Đồng Tháp, lính Khmer đỏ thường xâm phạm các làng biên giới bên VN để bắn giết và cướp bóc súc vật, thực phẩm tạo ra tình trạng chiến tranh. Lần đó chúng tôi bị bắt buộc phải đi theo một chiến dịch gọi là đi Dân Công Hỏa Tuyến (DCHT) thời gian là 20 ngày để phục vụ cho nhu cầu quân sự (đào giao thông hào, tải thương, tải đạn … ) nhằm đáp ứng tình hình chiến sự lúc đó. 

- Trước khi đến điểm DCHT, chúng tôi ghé ở Khu 12 (một địa danh khác bên ngoài khu chiến sự nằm trên đường chuyển quân từ điểm trung tâm tỉnh lỵ Cao Lãnh đến vùng chiến sự) chờ lệnh cho phép từ bên trong vùng chiến sự. Khi đó nhìn về hướng biên giới, thấy những chấm đen li ti trên mặt nước ngày một lớn dần và đến gần hơn mới biết đó là những con trâu đang chạy loạn trên biển nước lũ.

Ghi chú : Tôi giải thích nhiều thế này để Thầy Cô và các Anh Chị hiểu về bối cảnh chung và các ngữ cảnh hay các từ dùng lạ lẫm. Còn khi post lên thì có thể không cần hay giản lược thế nào cũng được.

Cỗng Chào Năm Xưa



Bỗng gặp hình xưa với cổng chào
Trong lòng bất chợt thấy nao nao
Tung tăng trắng áo giờ tan học
Rực rỡ vàng hoa nắng đổ chao
Tỉnh lẻ tang bồng nhiều khó khổ
Quê nghèo ly loạn lắm lao đao
Hồn xưa đổi áo vô thường lụy
Kỷ niệm chút gì để lớp sau !

Cao Linh Tử
17/9/2015
*** 
 Niềm Hy Vọng

Vòng quay kỷ niệm hé dang chào
Nhớ thuở học trò dạ thấy nao
Lớp học bảng đen chăm chỉ đọc
Sân trường áo trắng lượn lờ chao
Có bao trai trẻ mài kinh sử
Cũng bấy thư sinh vướng kiếm đao
Nước loạn dở dang nhiều mộng ước
Mong rằng chẳng xảy đến đời sau

Quên Đi

Trôi Về Thu Xưa



Lại về tháng Chín đó sao
Trời xanh vẫy gọi thu nào xa xôi
Trái tim hạt cúc đâm chồi
Tóc mây thu rẽ đường ngôi lệch chiều

Đường xưa ngát tiếng chim reo
Rúc vào góc phố thả nhiều lá bay
Bên em tay khoác vòng tay
Cõi lòng phơi phới rơi đầy nắng thu

Lại về tháng Chín vàng mơ
Áo bay vàng cả bến chờ sóng mong
Tình anh như chiếc lược cong
Em cầm chải tóc bềnh bồng chiêm bao

Trên đầu sợi tóc thanh cao
Gió dào dạt thổi ngọt ngào đêm trôi
Sao chong đèn sáng chỗ ngồi
Tình ta trên đỉnh sao rơi hẹn hò

Thế rồi chia cách ai ngờ
Chỉ còn kỷ niệm lưu kho lạnh lùng
Chỉ còn nỗi nhớ che chung
Cơn mưa hoài niệm chập chùng phong ba

Lại về tháng Chín thu qua
Tiếng còi tàu hú sân ga chia lìa
Thì thôi sương đẫm giọt khuya
Biết bao thương nhớ gom về thu nay

Trầm Vân

Thứ Năm, 10 tháng 9, 2015

Mưa Tháng Chín


Tháng Chín trời ơi mưa máu người
Thịt da nhầy nhụa vũng lầy tươi
Vòm trời rực lửa màu tang tóc
Cùng khắp kinh hoàng thây lá rơi

Thảm cảnh biệt ly long đất trời
Nụ cười vụt tắt giữa bờ môi
Đầu xanh côi cút cam phần số
Tức tưởi tre già vội khóc măng

Cuồng tính hy sinh dã thú lòng
Liều thân khủng bố kẻ cuồng ngông
Nhưng đời còn lắm người nhân ái
Tự nguyện lao mình lo lắng chung

Tháng Chín tìm nhau tìm ở đâu
Tìm trong ánh mắt nặng mi sầu
Tìm trong xương máu câu than thở
Gặp gỡ chung lòng trọn đức tin

Văng vẳng lời kinh hồi hướng về
Thành tâm dâng khấn lánh trời mê
Hồn oan uổng tử mau siêu thoát
Dìu dặt chuông chùa vọng tiễn đưa

Tháng Chín tìm đâu chẳng mộ bia
Vất vơ vất vưởng chốn nao về
Chúa ơi mở rộng vòng tay đón
Ôm ấp nâng niu thịt nát nhầu

Thế giới năm châu hiệp nguyện cầu
Phận dòn thân mỏng hãy tìm nhau
Tin yêu thắp sáng soi muôn lối
Nương tựa vào san sẻ lệ đau

Kim Phượng

Thành kính nguyện cầu cho tất cả Hương Linh trong thảm nạn ngày 11 tháng 9 năm 2001

Buổi Chiều Ở Đường Kingsway Vancouver


Chiều đông âm thầm cây đứng đợi
Ta lên biển bắc từ phương nam
Thở hơi gió lạnh run lồng ngực
May còn hơi ấm tóc dài em

Chiều đông gởi tặng cơn mưa tuyết
Tay lạnh tìm nhau quán khách thưa
Đèn hoa cháy đỏ ly tao ngộ
Ta uống say người chăn chiếu xưa

Thì gặp lại như ngàn trang cổ tích
Áo vai nghiêng vòng ngực cũ mơ màng
Đêm khép lại chuyện ngày mưa với nắng
Đêm dài thêm đêm tuyết rãi thênh thang

Thì gặp lại thêm xanh đời núi bạc
Tóc xanh thêm em khuy nút muộn màng
Mai đưa tiễn bàn tay nào níu lại
Hôn vội vàng về nhớ cả mùa sang

Lâm Hảo Khôi

Về Đâu Em Bé Ơi?




Em bé nhỏ - chiếc gùi vai nặng trĩu
Mắt vô tư lạ lẫm ngó đăm chiêu
Con đường dài trước mặt có bao điều
Đang chờ đợi gót chân em bé nhỏ!
 Này em bé – cái nơi em đến đó?
Bàn chân thô con đường đất bao xa
Ở nơi kia có được một mái nhà
Hay khí lạnh gầm cầu ru giấc ngủ!
 Này em bé – cái nơi em đến đó?
Có bếp hồng hâm nóng lại thức ăn
Có bàn tay chăm sóc của người thân
Hay món cặn nhét đầy no giấc ngủ!
 Này em bé – cái nơi em đến đó?
Có một nơi ngồi học để thầm mơ
Bé lọ lem … vũ khúc … ánh đèn mờ
Hay gọi mớ … tuổi thơ ơi bất hạnh!

Nguyễn Đắc Thắng
20150904

Xướng hoạ Nhất Vận: "Thôi"


Cát Bụi
1/
Cát bụi trở về cát bụi thôi
Còn ta đâu khác? cũng y thôi.
Trách ư ai nhỉ không sao dễ
Hờn hả bạn a cũng thế thôi
Dài vắn do mình lo đấy nhé
Hơn thua tư bậu tính ra thôi
Cầu mong mọi sự đều xuôi chảy
Cát bụi trở về cát bụi thôi.

2/
Qua dấu thời gian xóa sạch thôi
Bụi kia bám mấy cũng bay thôi
Chỉ cần vững chí là ăn chắc
Không chạy theo đuôi sẽ thắng thôi
Chớ dính phù vân mà hỏng đấy
Hãy quên danh lợi tất khôn thôi
Ngả nghiêng ai nói-phong thanh mặc…
Nhắm đúng trọng tâm tiến tới thôi.

Thái Huy
8-25-15

***
Các Bài Họa:
Lẽ Vô Thường

Đã khởi đầu thì sẽ kết thôi
Cổ kim cõi tục giống nhau thôi
Cái vòng sinh tử đâu không thế
Số phận rủi may phải chịu thôi
Hạnh phúc, lợi danh dù có hưởng
Thời gian, cuộc sống cũng qua thôi
Vô thường lẽ ấy nên  am hiểu
Luyến tiếc buồn thương chỉ khổ thôi!

Phương Hà
***
Trời Biểu Thôi ! (Thiên bôi thiểu)

Bạn hiền tái ngộ nhậu sao  thôi?
Rượu mít tự làm cũng đươc thôi
Chả trọng cỗ bàn đầy dĩa lớn
Mà vì nghĩa cữ hết mình thôi
Ít ly mến khách đà y lít
Bôi thiểu say tình chửa biểu thôi
Nếu chú giao thông không bắt xỉn
Chai này chai nửa dễ gì thôi.

Cao Linh Tử
25/8/2015
***
Lẽ Đạo

Thái cực lưỡng nghi lẽ đạo thôi,
Âm dương tiêu trưởng tự nhiên thôi!
Trẻ trung nhân thế nhiều mơ ước,
Lão bệnh người đời cứ thế thôi .
Búng sẵn trên trời quay một chiếc,
An bày dưới thế bóng người thôi!
Cho hay cuộc sống là hư ảo,
Là bướm hay người cũng vậy thôi!

Đỗ Chiêu Đức

Ghi Chú:
Theo lý luận của Đạo Giáo ( Lão Giáo ), tất cả mọi sự vật, sự việc trên đời nầy đều do Thái Cực mà ra : Thái cực sinh Lưỡng Nghi ( Âm và Dương ), Lưỡng Nghi sinh Tứ Tượng ( Thái Âm, Thiếu Dương, Thái Dương, Thiếu Âm ). Tứ Tượng sinh Bát Quái ( Càn, Khảm, Cấn, Chấn, Tốn, Ly, Khôn, Đoài ). Bát Quái sinh Vạn Vật ....

Âm Dương Tiêu Trưởng : là Hễ Âm tiêu thì Dương trưởng, và ngược lại Dương tiêu thì Âm trưởng. Ví dụ : Hết đêm thì tới ngày, hết mưa thì tới nắng, hết mạnh thì tới yếu, hết sướng thì tới khổ ......
Con người ta không ai tránh khỏi Sanh, Lão , Bệnh, Tử .
Cũng theo Lão Giáo thì đời sống thật sự của con người được diễn ra ở trên trời, còn đời sống ở cỏi nhân thế chỉ là cái bóng, cái hình chiếu của cuộc sống trên trời mà thôi ! Như Ôn Như Hầu Nguyễn Gia Thiều đã viết trong Cung Oán Ngâm Khúc :
Cái quay búng sẵn trên trời,
Mờ mờ nhân ảnh như người đi đêm !
Người tiếp nối và phát huy truyền bá đạo Lão là Trang Tử . Trang Sinh thường hay nằm mơ thấy mình hóa bướm rong chơi đây đó, nên lúc tỉnh mộng đâm ra hoang mang tự hỏi là : Không biết là bướm hoá ra mình hay là mình đã hóa ra bướm ?! Quả là " Trang Sinh hiểu mộng mê hồ điệp " như Lý Thương Ẩn đã viết!

***
Tự Gẫm

Hai nhà Phật Lão tựa nhau thôi
Nhập đạo rèn thân cũng thế thôi
Tiên giới trần gian nào dị biệt
Tây phương cõi thế một mà thôi
Vô vi thanh tịnh cần xem lại
Vạn pháp giai không phải xét thôi
Vị kỷ vị nhân sao chọn đúng
Hành thiền hành thiện vẹn đường thôi.

Quên Đi
***
Đạo Làm Con

Ăn ở sao cho phải Đạo thôi,
Làm con hiếu thảo lẽ thường thôi.
Sinh con há dễ chờ nương cậy!
Hậu duệ sở cầu cũng vậy thôi.
Đất mẹ quê nhà sao bỏ xứ?
Tha hương lữ thứ lại đành thôi.
Hư vô tận số thân lưu lạc,
Nước mắt người dưng chỉ thế thôi!

Mai Xuân Thanh
Ngày 26 tháng 08 năm 2015

Hoa Vàng Đúng Độ

(Cảm tác qua tấm hình từ "net")
Thơ: Song Quang
Thơ Tranh: Kim Oanh
***
Các Bài Cảm Tác Khác:  

Huỳnh Đàn Khoe Sắc

Em gái miền Tây dịu dàng nè
Tan trường bắt gặp tương tư nhe
Má hồng xao xuyến tình xuân thắm
Khúch khích miệng cười răng khểnh khoe
Huỳnh Đàn thêu áo hoa đua sắc *
Ánh mắt rụt rè nghiêng nón che
Lữ khách lạc hồn Tiên giáng thế
Ngây ngất lòng say buổi trưa hè!

Kim Oanh
*Huỳnh Đàn là Phượng vàng ngày xưa Trường Tống Phước Hiệp, Vĩnh Long trồng 2 hàng từ cổng trường vào đến Văn Phòng Giáo Sư, rất đẹp vào mùa hè.
***
Con Gái Vĩnh Long

Con gái Vĩnh Long đẹp quá nè
Nhưng mà đáo để lắm à nhe
Má hồng bạo dạn duyên ngầm nói
Răng khểnh li kì ý kín khoe
Mắt ngó hồn nhiên không lãng tránh
Hoa cài hãnh diện chẳng cần che
Nữ sinh áo trắng là vua quậy
Phá phách nhiều hơn mấy tháng hè!

Nguyễn Đắc Thắng
20150821
***
Phượng Vàng Trung Học Vĩnh Long

Vẻ đẹp miền tây thiếu nữ nè,
Hồn nhiên áo trắng má hồng nhe.
Khoan thai má lúm cười duyên dáng,
Yểu điệu hàm răng trắng khỏe khoe.
Nhan sắc mặn mà em háy nguýt,
Mặt hoa tươi thắm nón nghiêng che.
Ai ơi chớ ghẹo em còn nhỏ,
Trung học xong rồi mới nghỉ Hè...

Mai Xuân Thanh
Ngày 23 tháng 08 năm 2015

Hận Chiến Trường


Tặng Kim Oanh

Áo tím ai mang hồn thu thảo,
Nhẹ rắc đời ai chút diễm tình.
Lạnh lắm những chiều trên ốc đảo,
Hoa vàng xóa dấu nẻo thư sinh.

Ai gọi hồn ai, ai nhớ ai,
Xuân nồng, ai nỡ để xuân phai?
Hoa vàng mỏng mảnh như tơ đó,
Dây tím trèo lan gác phượng đài.

Ai bước về khoe chân tiểu thư,
Giẫm hồn ta nát mộng Tương Như.
Khúc đàn diễm tuyệt, đàn Tư Mã,
Hoàng hỡi, còn thương khúc Phượng cầu ?

Mộng mị đâu tràn lan gối chăn,
Lan tràn trên áo Trác Văn Quân.
Bên thềm chuốc chén mời Tô Nữ,
Ánh Nguyệt nàng ơi, mộng dễ cầm ?

Thoang thoảng mơ hồ vương chút hương,
Bụi hồng điểm má khách tha phương.
Phấn hồng điểm má nàng thương nữ,
Vong quốc còn ôm hận chiến trường.

Montreal, March 1999
(PSSC Houston, xuân 2000)
Nguyễn Đức Tuấn

Đề Tây Lâm Bích -Tô Đông Pha (1037 - 1101)


Đề Tây Lâm Bích
Tô Đông Pha (1037 - 1101)

Hoành khan thành lãnh trắc thành phong
Viễn cận cao đê các bất đồng
Bất thức Lô Sơn chân diện mục
Chỉ duyên thân tại thử sơn trung

Tạm DịchBài Thơ Đề Trên Tường Ở Chùa Tây Lâm Trong Núi Lô Sơn
PKT 08/29/2015

Nhìn ngang thấy lưng núi dài , nhìn dọc thấy đỉnh núi cao
Xa, gần, cao, thấp, tùy theo góc độ đứng nhìn, hình dáng núi đều thấy khác nhau
Không biết được bộ mặt thực của Lô Sơn
Vì thân ta còn đang đứng ở trong núi mà

(Phải chăng ý muốn nói là phải đứng ở ngoài mới thấy. Còn đứng ở ngoài là đứng ở đâu thì tự mà đi tìm hiểu lấy. PKT 08/30/2015 )

Làm Sao Biết Được Bộ Mặt Thực Cúa Lô Sơn

Ngang, núi trùng trùng ; nghiêng, thấy ngọn ,
Cao, thấp, xa, gần trông khác nhau.
Không biết Lô Sơn bộ mặt thực,
Bởi ta có đứng ở "ngoài" đâu.


Phạm Khắc Trí
08/29/2015

Lời Thêm:
1 - Ngoài bài Lô Sơn Yên Tỏa, đáo đắc hoàn lai vô biệt sự (Lô Sơn Khói Tỏa, đến rồi về lại không gì lạ), Tô Đông Pha còn có bài Đề Tây Lâm Bích , nói về "bản lai chân diện mục " (nguồn gốc hiểu biết về bộ mặt thực của sự vật). Giải đáp của một vấn đề nan giải, đã được trình bày một cách thật tài tình bằng 4 câu 7 chữ thật giản dị , căn bản ai cũng có thể hiểu được, không giới hạn, học nhiều thì hiểu nhiều.

2 - Lô Sơn , một dãy núi lớn và cao, bên Tàu , quanh năm mây phủ, hùng vĩ kiêu kỳ ,đầy vẻ thần bí ,đã là nguồn thi hứng của thi nhân, và còn là một ví dụ thực thể để chiêm nghiệm về bản lai chân diện mục của các thiền gia. Bất thức Lô Sơn chân diện mục / Chỉ duyên thân tại thử sơn trung. Không biết được bộ mặt thực của Lô sơn /Vì thân ta còn đang ở trong núi mà, có đứng được ở ngoài đâu mà biết. (Con mắt phàm không phải là mắt Phật làm sao thấy được bản chất của sự vật.) Cái lẽ thật giản dị này sao lại không chịu hiểu. Ớ trong vòng sinh lão , đổi thay từng phút từng giây, còn không biết thích nghi để "vui sống" mà cứ mãi mơ mộng hoang tưởng về một cõi thường hằng, bất biến, không có thực ở cõi đời này. Như trong "tưong đối" đi tìm "tuyệt đối ". Như ở trong núi mà muốn thấy bộ mặt thực của núi. Khổ là phải rồi, những "tôi" ơi?

Phạm Khắc Trí
08/29/2015
***
Đề Tây Lâm Bích

Lưng đỉnh núi trông ngang ngó dọc
Khác nhau tùy góc độ nhìn qua
Lô sơn hình dáng đâu là thật
Non đứng giữa lòng há nhận ra

Kim Phượng



Thứ Tư, 9 tháng 9, 2015

Tiếng Thời Gian - Thơ Yên Dạ Thảo - Hương Chiều Diễn Ngâm





Tiếng Thời Gian - Thơ Yên Dạ Thảo
Diễn ngâm: Hương Chiều

Lẻ Loi


Ngồi bên cửa kính nhìn ra
Hàng cây cao ngất lá vàng Đông Xuân
Buồn vương theo đám mây vần
Buồn nương trên cánh chim dần xa bay
Người thân cách biệt Đông Tây
Ngút ngàn thương nhớ giăng đầy con tim
Thời gian chảy miết im lìm
Thoắt bao năm tháng chẳng tìm thấy nhau

Giao mùa Xuân Hạ đến mau
Tàng cây thay lá một màu xanh tươi
Nghe chim ríu rít vang lừng
Nhớ xưa gác trọ tưng bừng tiếng ca
Gặp nhau mỗi buổi chiều tà
Nắng soi lồng bóng đôi ta chập chùng
Giờ đây xa cách muôn trùng
Tàn phai hy vọng tương phùng mai sau

Khói sương pha bạc mái đầu
Đêm đêm nức nở cung sầu trong mơ
Đàn tim lỗi nhịp phím tơ
Thanh âm hoà trộn mắt mờ lệ rơi
Chia ly đã quá nửa đời
Nửa sau cũng vẫn đơn côi một mình
Thôi đành một kiếp nhân sinh
Bên khung cửa sổ buồn mênh mang buồn!

ChinhNguyen/H.N.T. 
 Jul 25.2015

Thu...Không Đề


Saigon tháng tám.
Những cơn mưa chiều trải dài trên từng con phố.
Thoáng kỷ niệm xưa, trong chiếc ô em đang gấp dở.
Gió đuổi từng cơn trên mặt đường xám cũ.
Không thấy lá vàng rơi, mà hình như đã vào thu.
Saigon chiều hôm, chỉ có dòng người hối hả.
Những bước chân vội vã, những ánh mắt nhìn rất lạ.
Tìm đâu một khoảng không,
                                       để ngắm sắc trời qua kẽ lá.
Và bên kia đường, tà áo em bay.
Saigon của tôi, xin người hãy cho tôi trở lại.
Không phải để kiếm tìm, năm tháng đã đi qua.
Cũng không đánh đổi ước mơ và thực tại.
Cất nếp nhăn vào ký ức đã phôi pha.
Saigon của tôi.
Xin hãy giữ cho tôi một đoạn đường, một hàng cây xưa cũ.
Để chiều về,
                 mỗi bước chân em có nhành cây buông rủ..
Để trời thu xanh ngắt được đong đầy.
Nỗi nhớ ánh vàng theo lá me bay.
Saigon của tôi, hãy tìm cho tôi một khoảng lặng.
Để khi thu sang, cho những giấc mơ không thành.
Những xót xa, cay đắng ngọt lành.
Được ngủ yên trong hạnh phúc mong manh....

Hhai

Xướng Họa: Nôn Nao Thu Về


Bài Thơ Xướng:
Nôn Nao


Cúc vàng vừa nở trước hiên thềm
Thu đến trong làn gió dịu êm
Lá rụng, sân vườn thơ mộng hẳn
Mây che, trời đất ảo huyền thêm
Áo len đan sẵn phòng đông lạnh
Men rượu ủ xong đợi nếp mềm
Xao xuyến chờ người quay trở lại
Chén mừng đối ẩm suốt thâu đêm

Phương Hà
***
Các Bài Thơ Họa:


***
Khắc Khoải


Thu ẩm hoàng hoa tửu trước thềm,
Gió thu hiu hắt khí trời êm .
Lá vàng lác đác vàng rơi rụng,
Mây trắng lửng lờ trắng xóa thêm.
Cảm khái chưa nguôi tình viễn xứ,
Bâng khuâng chửa chuốc chén môi mềm.
Lòng nghe khoắc khoải bồi hồi nhớ,
Xao xuyến tình thu lắng suốt đêm!

Đỗ Chiêu Đức
***
Thu Đợi

Biết mấy lần trăng rụng trước thềm
Tình thu lưu luyến gió thu êm
Heo may lành lạnh sao buồn lạ
Xuân Thạnh (*) nga ngà lại nhớ thêm
Từ biệt em đi trong nắng sớm
Chờ mong rượu cạn đến mềm môi
Bao mùa lá rụng bao mùa nữa
Thầm gọi tên người gọi mỗi đêm.

Quên Đi
(*) Tên một loại rượu đế nổi tiếng của Trà Vinh
***
Băn Khoăn & Hỏi Thu

Khi thấy vào Thu lá rung thềm!
Thêm làn gió mát thoảng êm êm
Có làm cho lá vàng nhiều nữa??
Hay có cho rơi lá rụng thêm???
Cây trái mùa nầy đem giú **ép
Khó làm cho chín lại lâu mềm
Hỏi Thu sao cứ "nàng" vừa chớm?
Hà cớ..thi nhân thức trắng đêm???

Song Quang
***
Nàng Thu 
( Hoạ Băn Khoăn Và Hỏi Thu của SQ )

Nàng mang áo lụa đứng bên thềm
Óng ả tơ vàng thả nhẹ êm
Ánh mắt - trời xanh - thu hút quá
Nụ cười - nắng dịu - ngất ngây thêm!
Lá khô : hài ngọc nâng chân nhỏ
Mây trắng : vai thon dỗ giấc mềm
Thoang thoảng hương thơm mùi cốm, bưởi
Cho Chàng ngơ ngẩn đã bao đêm...

Phương Hà
***
Đêm Thu

Cô quạnh song Thu lá rụng thềm
Lòng buồn nương mãi áng mây êm
Nhớ nhà ngày ngắn thơ sầu mãi
Đợi nước đêm dài tóc bạc thêm
Rót cạn niềm đau sao miệng đắng
Nâng đầy chén rượu chuốc môi mềm
Ước Thu mau hết xuân quay lại
Đối ẩm cùng người đêm nối đêm

Chân Diện Mục
***
Mùa Thu Và Năm Học Mới

Sương xuống trăng treo ẩm ướt thềm,
Nàng Thu lả lướt lá rơi êm.
Thầy trò lũ lượt vô trường lớp,
Cha mẹ xe đưa đón rước thêm.
Tiễn bạn lên đường năm học mới,
Theo chân bước chậm tóc tơ mềm.
Gia đình khuyến khích con chăm chỉ,
Cha mẹ thương con nguyện mỗi đêm

Mai Xuân Thanh
Ngày 30 tháng 08 năm 2015
***
Nôn Nao


Và nắng chiều thu đổ trước thềm
Và mây tản nhẹ,gio êm êm
Và anh thơ thần Vườn Thơ Thẩn
Và bậu thẩn thơ “Bến Nhớ Thêm”
Và bác nông phu đưa bước vội
Và cô thôn nữ hát ru mềm
Và chừ mái ấm đang rang bắp
Và cả thôn làng đón bóng đêm

Thái Huy 
8-30-15
***

***
Thu Sang

Ngọn gió Thu sang xuống mái thềm
Dáng em e ấp buổi chiều êm
Xa xa thấp thoáng hoàng hôn xuống
Lãng đảng mơ hồ bóng tối thêm
Nhấp chén trà đầy cho đắng miệng
Đưa ly rượu cạn đến môi mềm
Bao giờ mới được quay vê lại
Đất nước thanh bình tàn bóng đêm.

Lý Tòng Tôn
***
Nôn Nao

Thoáng thấy thu đang đến trước thềm
Giao mùa chuyển nhẹ gió lùa êm
Mưa ngưng rớt hạt hoa thơm ngát
Mail nhận đầy tin khí dịu thêm
Hạnh phúc mơ màng vùng mắt biếc
Phòng loan rạng rỡ nét nhung mềm
Em về tránh rét miền quê ấm
Kỷ niệm khơi tràn thức suốt đêm!

Nguyễn Đắc Thắng
20150906

Thứ Ba, 8 tháng 9, 2015

Những Tình Khúc Nguyễn Văn Đông



Thơ,Thơ Tranh, Youtube : Kim Oanh

Ác Mộng


(Tặng Thái Tú Hạp)

Mùa thu đó, tôi vào vùng ảo tưởng
 Màu thời gian tô xám đậm màu tro 
Phòng thính nhạc tắt nghẹn ngào âm hưởng 
Chiếc hồ cầm phủ lớp bụi hoang sơ.

Trên phế tích, cây xương rồng trơ trọi 
Giương tay gầy, ngoắc dĩ vãng xa xăm 
Trong nghĩa trang, bao mộ bia mòn mỏi 
Lũ mèo hoang sục sạo dưới trăng rằm.

Tôi lạc lõng giữa kinh kỳ quá khứ 
Chạy kinh hoàng trên bão sóng thời gian 
Vượt từng chặng những cơn điên, mộng dữ 
Ngoảnh lại nhìn cồn cát, nắng chang chang.

Gió hổn hển, gió tanh nồng vật vã 
Mặt trời chiều mửa máu xuống sông đen 
Đêm tối đến, gào inh tai lũ quạ 
Cùng bao lời rên siết, tiếng ho hen.

Tôi vùng vẫy giữa trùng trùng bóng tối 
Tai dần dần tê điếng những âm vang 
Rồi bật sáng những quãng đường tội lỗi 
Bao điên cuồng trong trí não khô khan.

Đây ác mộng hay thênh thang địa ngục? 
Chờ người say ảo ảnh lạc đường về
Say Vệ Nữ, ôm nhằm thây mục rã 
Trong góc đời thét nộ tiếng ngô nghê!

Hồ Trường An

Và Vẫn Nơi Nầy Ươm Tiếng Tơ


Vầng trăng năm cũ vẫn còn đây
Vẫn sáng lung linh tỏa dáng đầy
Để những lời thơ hoài nhắc nhở
Ru ta những phút lịm hồn say

Anh vẫn nơi đây với tách trà
Quên rồi giọt rượu những ngày qua
Tìm người thơ mộng cùng trao đổi
Những áng thơ hoa thắm đậm đà

Bạn hữu giờ đây còn mấy ai
Chia tay lạc bước con đường dài
Mơ người tri kỷ cùng tâm sự
Cho những tháng ngày bớt đắng cay

Tình người mỗi lúc một thêm vơi
Ta kiếm nơi đâu những nụ cười
Xoa bớt nỗi hằn trong tấc dạ
Ru thắm xuân nồng hết rụng rơi

Gởi bạn từng lời thắm ý thơ
Mong đời vẫn đẹp vẫn hoài mơ
Nắng chiều vẫn mộng hoài lưu luyến
Và vẫn nơi nầy ươm tiếng tơ

Hoàng Dũng

Nỗi Nhớ Âm Thầm


Yêu Thầm

Dần khuất chim chiều vỗ cánh bay
Đêm đơn thăm thẳm tiếp đêm dài
Mộng lòng vừa chớm trong mơ ước
Định mệnh chôn vùi những đắm say
Giọt lệ âm thầm còn luyến nhớ
Thời gian vun vút chẳng ngừng quay
Gửi về ai đó tình vô vọng
Buồn chất trong tim mối cảm hoài

Kim Phượng
***
Nỗi Nhớ Âm Thầm

Cảm tác qua bài "Yêu thầm" của Kim Phượng)

Ngồi buồn nhìn ngắm áng mây bay
Nỗi nhớ âm thầm cứ trãi dài
Mộng ước vừa nhen nay đã tắt
Tình thơ chợt đến lại nồng say
Lòng quên... mà dạ càng lưu luyến
Ngày tháng dần trôi cuốn hút quay
Một chút niềm riêng đành tuyệt vọng
Gởi người tri kỷ mối tình hoài

Song Quang
***
Mối Cảm Hoài


Rầu quá em ơi! Lá rung bay,
Tiếng ai thổn thức thở than dài!
Âm thầm nỗi nhớ buồn tha thiết
Lắng đọng hồn chưa uống đã say...
Khúc hát ân tình âm ỉ mãi,

Tìm quên men rượu đã lăn quay.
Niềm riêng dấu kín ai phân tỏ,
Tri kỷ tình xưa mối cảm hoài....

Mai Xuân Thanh 
Ngày 30 tháng 07 năm 2015

Thứ Hai, 7 tháng 9, 2015

Thơ Tranh: Má Thương


Thơ Quên Đi
Tranh Thơ Hữu Đức

Hoài Niệm Tuổi Xanh


Mấy chục năm dài mãi vấn vương,
Tuổi xanh bạn cũ học chung trường.
Bờ vai tròn lẵng da em trắng,
Mái tóc suông huyền ngại gió sương...
Nếp sống hiền lương bao cảm mến,
Cuộc đời sư phạm vẫn thân thương...
Mãng lo dạy học con, em, trẻ,
"Có chí thì nên" tỏa ngát hương...


Mai Xuân Thanh 

Ngày 12 tháng 07 năm 2015

Lô Sơn - Tô Đông Pha (1037 - 1101)



Lô Sơn
Tô Đông Pha (1037 - 1101)

Lô Sơn yên tỏa Triết Giang triều
Vị đáo bình sinh hận bất tiêu
Đáo đắc hoàn lai vô biệt sự
Lô Sơn yên tỏa Triết Giang triều

Tạm Dịch : Núi Lô
PKT 08/27/2015

Khói bốc trên núi Lô , nước triều lên xuống trên sông Triết bao quanh, huyền bí
Hận này sẽ không tiêu tán, nếu lúc sống , không được một lần đến nơi cho biết
Thế mà , đến rồi trở về, có thấy gì là huyền bí đâu
Chỉ là khói bốc ở trên núi, chỉ là nước triều lên xuống trong lòng sông thôi mà

Dịch Thơ: Sương Khói Lô Sơn

Sông Triết, núi Lô , những khói sương !
Bình sinh nguyện ước cuộc hành hương.
Đến rồi , về lại , còn ngơ ngẩn ,
Sông Triết , núi Lô , những khói sương !

Phạm Khắc Trí
08/27/2015

Lời Thêm:
1 - Vâng, ở đời thường , nghĩ xa gần , hãy giữ một khoảng cách , nên đứng xa mà nhìn, mọi cảnh vật đẹp kể cả người , sẽ được thấy đẹp hơn. Có phải trong ý nghĩa này , một nhà thơ nào đó đã phải thốt ra thành lời , "tình chỉ đẹp khi hãy còn dang dở / đời mất vui khi đã vẹn câu thề"?
2 - Ngoài ra ,phải chăng bài thơ này còn muốn nói về 3 giai đoạn của người tu. Bước 1 lúc khởi đầu: nhìn núi là núi , sông là sông ; bước 2 trong thời gian tu : hiểu ra núi không phải là núi , sông không phải là sông ; bước 3 ngộ đạo rồi, lại thấy núi thật ra vẫn chỉ là núi ,sông thật ra vẫn chỉ là sông. Câu 3 trong nguyên tác "Đáo đắc hoàn lai vô biệt sự" lẽ ra phải dịch là "Đến rồi về lại không gì lạ " mới sát nghĩa , nhưng không hiểu sao tôi lại chuyển dịch là "Đến rồi về lại còn ngơ ngẩn " . Có phải ,ít nhiều tâm sự gửi gấm ,căn tu vốn có ,nhưng một đời tu vẫn chưa thành, nên cho mãi đến bây giờ hãy còn ngơ ngẩn chăng?
3 - Nhàn lão , "vô tích sự, ăn không ngồi rồi" , nghĩ sao viết vậy rồi gửi đi để mọi người thân quí đọc cho vui thôi.

Phạm Khắc Trí
***
Dịch Thơ: Lô Sơn

Núi Lô khói tỏa Triết giang triều
Mơ ước tận nơi biết những điều
Đã đến trở về đâu đã khác
Núi Lô khói tỏa Triết giang triều


Kim Phượng

Khắc Khoải


Chiều vắng bến sông
Năm tháng não lòng 


Khắc Khoải
(KT- NĐT - BVĐÂ)

Chiều buông hạt nắng trĩu lưng đồi
Vắng cả chim trời não dạ tôi
Bến hẹn bơ thờ dăm lãi nổi
Sông thề tản mác cụm bèo trôi
Năm buồn xứ lạ duyên đàn lỗi
Tháng tủi quê người nghĩa vạc côi
Não nuột Đông Đoài, Cung Quảng rối
Lòng se Hán Sở, bãi giang bồi

TiCa Nguyễn Xuân Hòa
8.31.15

Màu Mắt Em - Những bài Thơ Tứ Tuyệt - Nguyễn Đắc Thắng



1. Màu Mắt Em

Anh sẽ nhớ hoài màu mắt em
Tự trong sâu thẳm của buồng tim
Chia tay chỉ chết hồn chia nửa
Một nửa để dành thương nhớ thêm!

2. Gọi Thu

Ta gọi thu về trong mắt em
Hoàng hôn lất phất sợi mưa mềm
Thu vàng cũng để khơi màu nhớ
Để cảm tình thu say trắng đêm!

3. Giọt Nước Mắt Thu

Giọt nước mắt nào tự mắt em
Tự trong sâu thẳm của buồng tim
Lệ rơi như cả trời rơi đổ
Lệ ngấm lòng anh thắt lạt mềm

4. Mưa Tháng Bảy

Tháng bảy chưa về mưa vẫn rơi
Mưa rơi là bởi tại ông trời
Chiều lòng thiếu nữ ưa tinh nghịch
Cho nước ngọt lành thắm mắt môi!

5. Bốn Mùa 1

Một góc bên đời hiện bóng em
Hạ đi Thu đến thật êm đềm
Đông buồn Xuân phát niềm tin mới
Thế giới diệu kỳ lắm dịu êm!

6. Bốn Mùa 2

Nếu lỡ mai này không có Xuân Hạ kia vẫn đến chẳng bâng khuâng Thu rơi lá úa mưa ngâu đổ Đông vẫn là Đông của giá băng!

7. Bốn Mùa 3

Nhìn lá úa vàng để cảm Thu
Đắp chăn cho ấm buổi Đông mù
Ngày Xuân say ngắm hoa Xuân nở
Để nắng Hạ về cất tiếng ru.

8
. Tương Tư 2
Ta xếp vào lòng một gói yêu
Một trời nhung nhớ buổi thu chiều
Có ai ngăn được thu rơi lá
Để gánh hành trang giảm nhẹ nhiều!

9. Tương Tư 2
Làm khổ tôi… ai làm khổ tôi
Để cho nhớ quá hỡi người ơi
Tương tư nửa mảnh sầu da diết
Nửa mảnh giăng giăng tím góc trời!

Nguyễn Đắc Thắng
2015-T06

Chủ Nhật, 6 tháng 9, 2015

Thơ Tranh: Một Đời - Nợ Duyên


Thơ: Kim Oanh&Biện Công Danh
Thơ Tranh: Kim Oanh



Thơ: Song Quang
Thơ Tranh: Kim Oanh

Hè Ơi! Tôi Đã Mồ Côi Mẹ Rồi


Hạ nào về thăm quê xưa
Làng thôn, phố chợ đang vừa sửa sang
Dòng sông vắng tiếng đò ngang
Sân trường thu nhỏ ve than não nùng

Ngày hè là dịp tao phùng
Gặp xong má mất vô cùng đớn đau
Cuộc đời tựa giấc chiêm bao
Sinh, lão, bệnh, tử luật sao chẳng dời

Nhớ sao tiếng má nhẹ lời
''An tâm má khỏe, thảnh thơi hãy về''
Thương con lấy chồng xa quê
Mẹ luôn chờ đợi chưa hề trách than

Từ khi má rời trần gian
Con thường chỉ biết nguyện van với Trời
Mong sau hậu kiếp vạn đời
Được làm con má tuyệt vời ước mơ

Đẹp làm sao thời ấu thơ
Mẹ ôm ru ngủ ầu ơ.... ví dầu
Giờ tìm má ở nơi đâu
Ôi! giọng má hát đậm sâu nghĩa tình
.....
Mùa hè hoa phượng vẫn xinh
Vầng trăng còn đứng một mình ngắm quê
Mà mẹ đi mãi không về
Thương ba, nhớ má não nề lòng tôi

Nhìn về quê cũ bồi hồi
Mẹ yêu nay đã xa rồi chúng tôi
Buồn thương ba sống lẻ loi
Hè ơi! tôi đã mồ côi mẹ rồi...

Phượng Trắng
Canada, hè 2012

Biệt Tuế - Tô Đông Pha (1037 - 1101)


Ở vào cái tuổi, ngày hôm nay, là một ngày nào đó ,hay là ngày cuối cùng, hay là ngày đầu tiên của một năm, hay là của một đời người ,không còn cần phải phân biệt nữa, Lời Tiễn Năm Cũ chuyển dịch từ bài Biệt Tuế của Tô Đông Pha gửi đi, mong được chia sẻ với người thân quí, như một chấp nhận, hôm qua, qua rồi không trở lại, để lòng được ít nhiều an nhiên sống với hôm nay. PKT 08/23/2015

Biệt Tuế  - Tô Đông Pha (1037 - 1101)

Cố nhân thích thiên lý,
Lâm biệt thượng trì trì.
Nhân hành do khả phục,
Tuế hành na khả truy.

Vấn tuế an sở chi,
Viễn tại thiên nhất nhai.
Dĩ trục đông lưu thuỷ,
Phó hải quy vô thì.

Đông lân tửu sơ thục,
Tây xá trệ diệc phì.
Thả vị nhất nhật hoan,
Uý thử cùng niên bi.

Vật sai cựu tuế biệt,
Hành dữ tân tuế từ.
Khứ khứ vật hồi cố,
Hoàn quân lão dữ suy.

Dịch Xuôi: Giã Từ Năm Cũ

Cố nhân đi ngoài ngàn dặm xa
Lúc chia tay còn dùng dằng lưu luyến
Người đi còn có ngày trở lại
Năm tháng qua đi làm sao đuổi theo đây

Muốn hỏi năm qua đi rồi, rồi đi đến đâu
Đi đến một phương trời xa nào
Hay như dòng nước đông lưu
Chảy ra biển và không ngày trở lại

Ở xóm đông, có rượu vừa mới cất
Bên nhà xóm tây, có con heo nái mập
Thôi thì hãy cùng vui cho trọn một ngày vui
Để bù đắp lại một năm qua đầy những muộn phiền

Chớ quên từ giã năm cũ
Hãy cùng năm mới tiễn đưa
Đi đi , xin đừng quay lại ,
Bệnh hoạn già nua, trả lại cho nhau đó

Lời Tiễn Năm Cũ
PKT 08/23/2015

Cố nhân ngàn dặm tiễn
Lâm biệt những dùng dằng.
Người đi còn trở lại
Năm qua về lại chăng?

Tìm đâu ngày tháng mất
Mù tăm góc trời nao.
Dòng nước chảy ra biển
Trôi ngược lại được sao?

Xóm đông, rượu mới cất
Nhà tây, thịt lợn ngon
Một ngày vui thỏa thích
Bù lại cả năm tròn.

Hãy nhớ tiễn năm cũ
Đón chào năm mới qua
Đi đi, đừng ngoảnh lại
Ngày tháng tuổi về già

Phạm Khắc Trí

Giã Từ Năm Cũ

Người đi xa ngàn dặm
Chia tay mãi dùng dằng
Chân đi còn trở lại
Năm tháng biệt mù tăm

Thời gian đi đâu thế
Đến một nơi xa xăm ?
Như nước của dòng sông
Ra biển, không quay lại

Xóm đông, rượu đầy vại
Thôn tây, thịt lợn ngon
Hãy vui trọn một hôm
Quên muộn phiền năm cũ

Ngày qua, xin từ giã
Đón năm mới, xua đi
Bệnh tật và lão suy
Xin đừng quay trở lại!

Phương Hà phỏng dịch

Nắng Hạ Vàng


Em ơi nhìn nắng hạ vàng
Bay ngang đồi núi lang thang cuối chiều
Tiếng chim ríu rít lời yêu
Biết em có nhớ nhung nhiều không em ?

Phượng hồng nghiêng cánh bên thềm
Nụ hôn gió lá đã mềm môi nhau
Tóc em nghiêng lượn qua cầu
Còn thơm phưng phức đêm thâu mơ màng

Tiếng ve mừng đón hạ sang
Tình anh thắp nến đôi hàng lung linh
Vần thơ gió lộng cánh tình
Đỡ em về cõi mông mênh mơ hồng

Em về con gió phải lòng
Thơ anh nép vội vàò trong mắt huyền
Ru em dài bước thần tiên
Đôi tà áo lượn đôi miền lãng du

Phượng hồng góc phố ngu ngơ
Nhẹ đưa võng gió che dù tình ta
Em về má đỏ nõn nà
Thơ anh hóa giọt nắng hoa đưa tình

Trầm Vân

Hứa Mãi Yêu Em



Nếu em là đóa hoa
Cho anh làm bướm trắng
Nếu em là mặt trăng
Anh sẽ là mặt trời
Mưa phủ xuống cuộc đời
Anh làm dù chở che
Nói thật em nghe nhe
Anh yêu em nhiều lắm
Có bông hoa hồng thắm
Anh trao tặng cho em…
Em như cây cà rem
Mát lạnh giữa mùa hè
Em thơm mùi hoa nhẹ
Ngọt ngào như kẹo the
Mình yêu nhau mãi nhé
Giữ tròn vẹn câu thề
Đời sống dẫu nhiêu khê
Tình anh không thay đổi
Yêu chỉ một em thôi!


Như Nguyệt
July 26th, 2015