Thứ Bảy, 11 tháng 1, 2014

Giao Mùa




Bạn cùng ta trở lại
Thăm vườn xuân xưa nào
Vườn vẫn xanh lộc biếc
Vẫn mây trời xôn xao
Vẫn tiếng chim ríu rít
Vẫn ngạt ngào hương hoa
Bạn đứng cùng ta bên bờ mơ ước
Gió giao mùa thổi ngược thời gian.

Hoàng Lam


Học Thơ Đường


       Học Thơ Đường Luật

Mười ba đã thích học thơ Đường
Hán Tự làm quen cũng ở trường
"Độc Toạ Kính Đình Sơn" Lý Bạch
"Tranh Hai Tố Nữ" Hồ Xuân Hương
Vừa Bằng lại Trắc sao kỳ quá
Đã Đối thêm Niêm thiệt khó đương
Kiên nhẫn mài mò giờ đã thấu
Trắc Bằng Niêm Đối cũng bình thường

                                              Quên Đi
 


Thân gởi Đức bài hoạ đọc cho vui 

       Học Thơ Đường 

Còn nhớ thời tôi ở học đường , 
Chữ nho chỉ dạy một vài trường . 
Thơ Đường bình trắc lại niêm luật , 
Song Thất bổng trầm cũng sắc hương . 
Hán tự , đám rừng đâu dễ học , 
La tinh , chữ viết chẳng nan đương . 
Giờ đây tuổi hạc , thơ Đường thích , 
Cảm hứng đôi khi rất lạ thường . 
                                               Mailoc

Thứ Sáu, 10 tháng 1, 2014

Cúi Xuống Đi Em-Thơ Đỗ Hữu Tài - Nguyễn Hữu Tân Phổ Nhạc

      Hữu Tài quý mến, Kim Oanh và anh Suối Dâu tặng Tài với tất cả lòng quý mến nha
Nguyện cầu cho Tài luôn khoẻ, an bình trong tình yêu thương và chở che của Chúa.
      Úc Châu 22/11/2013
      Kim Oanh và Suối Dâu


Thơ: Đỗ Hữu Tài( Thế Thôi)
Phổ Nhạc: Nguyễn Hữu Tân
Đàn và Hát: Suối Dâu

Hai Cô Gái và Cục Bướu



Xưa có một cô gái con nhà nghèo khó, không may cho cô là khi sinh ra đã mang một cục bướu ở mặt. Người càng lớn, cục bướu càng to, vì vậy nhan sắc của cô thua em kém chị. Tuy nhiên cô gái không lấy thế làm buồn, suốt ngày vẫn thường vui đùa ca hát. cổ tích
Một buổi trưa hè, cô theo bạn lên rừng kiếm củi. Vì mải mê tìm nấm, cô vui chân quá bước vào rừng sâu, quên bẵng mất trời đã về chiều và mây thì đang kéo tới mỗi lúc một đen sầm, báo hiệu một cơn dông sắp tới. Quả nhiên khi cô định trở về để gặp chúng bạn thì không kịp nữa. Gió thổi mạnh làm cây rừng xào xạc, cành khô gãy răng rắc, những giọt mưa hắt vào mặt. Bất đắc dĩ cô phải tìm chỗ ẩn. May làm sao cô chạy kịp đến một gốc cây cổ thụ, thu mình chui vào một cái hốc để tránh mưa. Nhưng đến lúc mưa tạnh bước ra khỏi hốc thì trời cũng đã tối mịt. “Các bạn ta bây giờ chắc đã rủ nhau về cả. Đường rừng lại tối đi một mình thật là đáng sợ. Thôi đành ở đây đợi sáng, không còn cách nào khác”. Nghĩ vậy, cô dọn lại chỗ hốc sạch sẽ rồi lách mình vào đó nằm nghỉ, không quên đặt bó củi chắn cửa để đề phòng thú dữ. truyen co tich
Đến khuya, có những tiếng hát, tiếng cười và tiếng đàn sáo làm cho cô tỉnh giấc. Cô nhìn ra thấy trăng sáng như ban ngày. Ở một bãi đất bằng phẳng phía bên kia gốc cổ thụ có một đám người đang múa hát vui vẻ. Cô bước ra khỏi hốc. Thoạt đầu cô cứ ngỡ là một đám người đi rừng nào đó lên đây sớm ngồi đợi trời sáng nên bày ra múa hát mua vui. Nhưng khi nhìn kỹ thì hoá ra không phải. Đó là những người hình dung dị thường, ăn mặc khác lạ, có những bộ mặt đen đúa đầy lông lá gớm ghiếc. Cô gái bụng bảo dạ: “Đúng là một bọn quỷ”, và cô bỗng rùng mình, nhưng rồi cô liền đánh bạo bước lại nấp sau cây cổ thụ rình xem. Bọn quỷ vẫn múa hát không biết có người đang rình mình. Giọng hát của chúng không hay nhưng thật là vui làm cho cô vui lây. Cho nên cô cũng lẩm bẩm hát theo bằng một giọng nho nhỏ trong cổ họng. Dần dần hứng lên, tự nhiên cô cất cao giọng, quên bẵng là mình đang nấp.
Nghe tiếng hát, bọn quỷ bỗng im bặt. Rồi cả bọn ùa nhau đến gốc cây. Một đứa nói:
- Hà hà, khá quá! Ra đây, ra đây, ta cùng hát cho vui.
Rồi chúng dắt cô ra bãi, bảo cô hát tiếp. Cô lấy can đảm hát lại bài hát vừa rồi. Giọng cô rất ngọt làm cho bọn quỷ phải lắng nghe. Xong một bài, chúng tấm tắc khen ngợi rồi nhảy múa thích thú. Chúng lại đưa những quả sim, quả ổi mời cô ăn. Ăn xong, lại bảo cô hát tiếp, rồi chúng còn lần lượt đàn hát và nhảy nhót suốt đêm.
Tiếng gà rừng gáy buộc bọn quỷ phải ngừng cuộc vui. Một đứa bảo:
- Cô hát hay quá! Tối mai đến đây hát nữa nhá!
Cô gái đáp:
- Cái đó thì cũng còn tuỳ.
Nó kêu lên: truyện cổ tích
- Ấy, còn tùy thế nào? Chúng mày ơi! Ngộ tối mai cô ấy không đến thì sao?
Một đứa chỉ vào cái bướu:
- Ta hãy giữ lấy cái này, chắc là của quý. Mai cô đến đây mà lấy nhé!
Nói xong phẩy tay một cái, rồi cả lũ biến đi lúc nào không hay.
Sáng hôm sau cô gái ra về, lòng mừng khấp khởi. Cục bướu đã được bọn quỷ lấy đi một cách thần diệu, làm cho cô trở nên nhẹ nhõm. Gặp ai cô cũng kể chuyện tối hôm trước cho họ nghe. Chẳng mấy chốc, tiếng đồn đã lan khắp đầu đường xó chợ. Một cô gái con nhà phú ông ở làng bên cạnh cũng không may mang một cục bướu trên mặt, khi nghe câu chuyện, cô này vội vàng đến gặp cô kia xin chỉ chỗ cho mình đi thay, hy vọng nhờ lũ quỷ nhổ cho cái bướu xấu xí trên mặt. Cuối cùng, cô gái nhà phú hộ cũng tìm được đến gốc cây cổ thụ nọ và nấp sẵn trong hốc cây. Nửa đêm, bọn quỷ hiện ra dưới ánh trăng. Chúng tìm đến chỗ cô gái nấp:
- Nào, cô hãy xuống hát với chúng tôi đi! việt nam
Vốn quen thói gắt gỏng, lại thấy những cánh tay lông lá giơ ra kéo lấy áo, cô vội gạt đi:
- Buông ra đã nào, tránh để cho tôi xuống. Ôi, kinh tởm!
Rồi cô cũng nhảy xuống khỏi hốc, nhưng vẫn tỏ vẻ sợ hãi, gớm ghiếc, không dám lại gần lũ quỷ. Cô để cho chúng giục hai ba lần mới cất giọng hát, song nét mặt thì không được vui. Giọng của cô cũng vì thế mà mất tự nhiên. Mỗi lần cô cố gắng cất cao thì giọng lại the thé, nghe chẳng hay ho gì. Cô mới hát được một bài, bọn quỷ đã tỏ ý không hài lòng! Một đứa nói:
- Hôm qua hát hay thế, sao bây giờ thì chán ngắt! Thôi cô về đi cho rảnh.
Cả lũ quỷ đồng thanh:
- Phải đấy, về đi!
Tiếng đuổi của lũ quỷ nhao nhao làm cho cô gái phật ý, quay lưng trở lui. Nhưng mới đi được mấy bước, cô đã nghe có tiếng chạy theo: Này cô kia, trả lại cô cái làm tin hôm qua.
Cô vừa ngoảnh lại thì thấy có vật gì mềm nhũn văng vào má. Sờ tay vào mới biết bây giờ không phải là một mà có tới hai cục bướu.

(Theo http://truyencotich.vn)

Thứ Năm, 9 tháng 1, 2014

Cảnh Đẹp Sao Bằng Ánh Mắt Người Thương



(Từ bài dịch Tầm Xuân Thi của anh Phạm Khắc Trí )


Trời xuân xanh đỏ tím hồng 
Bầy ra vui mắt anh hùng nghỉ ngơi 
Buông thơ vắt trán ngẫn đời 
Trăm năm nháy mắt tức cười hay chưa 
Bao nhiêu vẻ đẹp cho vừa 
Thi nhân ca tụng sớm trưa chẳng tường 
Sao bằng ánh mắt người thương 
Ngàn âu yếm ướp lên hương mắt người 

Chân Diện Mục 

Dịch Thơ Tầm Xuân Thi

(Từ bài Tầm Xuân Thi của Thầy Phạm Khắc Trí)




Tầm Xuân Thi - Chu Hy (1130 - 1200) 

Xuyên nguyên hồng lục nhất thời tân 
Mộ vũ triêu tình cánh khả nhân 
Thư sách mai đầu hà nhật liễu 
Bất tri phao khước khứ tầm xuân 



Thưa Thầy,
Em xin kính chúc Thầy luôn dồi dào sức khỏe, tinh thần an vui, thanh thản trong những ngày đầu xuân sắp đến. Năm nay trời lạnh, cây mai nhà em trồng đã ra nụ nên em sẽ đón mùa xuân đến sớm, " tìm xuân " như câu cuối trong bài TẦM XUÂN THI Thầy gởi cho đọc.
Em xin gởi Thầy bài phỏng dịch sau đây:

Tìm Xuân

Mùa xuân rực rỡ sẽ qua thôi
Sáng nắng chiều mưa đẹp dạ người
Sao mãi vùi đầu trong sách vở
Mà không tận hưởng cảnh xuân tươi ?

Lộc Mai (Phương Hà)

Dịch Thơ Tầm Xuân Thi



Thực tình không dám có ý nghĩ xa gần gì đâu, chỉ là muốn chia sẻ chút nắng ấm đầu năm sáng nay, nơi tôi ở với mọi người thân quí trong nhà mà thôi.
Cầu chúc an lành.

Tầm Xuân Thi - Chu Hy (1130 - 1200)

Xuyên nguyên hồng lục nhất thời tân
Mộ vũ triêu tình cánh khả nhân
Thư sách mai đầu hà nhật liễu
Bất tri phao khước khứ tầm xuân

Dịch Xuôi:

Quang cảnh suối đồng óng ả tươi màu chỉ có lúc
Trời làm chiều mưa sáng tạnh là để cho vừa lòng mọi người đấy
Cứ mãi vùi đầu vào sách thì ngày nào mới ngộ được
Sao không biết quẳng bỏ hết mà đi tìm xuân đi

Tầm Xuân Thi

Quang cảnh ngày xuân chỉ có lúc
Chiều mưa sáng tạnh đâu riêng ai
Vùi đầu vào sách bao giờ ngộ
Bỏ hết tìm xuân kẻo phí hoài.

Phạm Khắc Trí
01/05/2014

Xuân Về Xin Một Nụ Cười


(Xin tiếp anh Chân Diện Mục bài thơ)

Trời xuân hoa cỏ nõn mềm
Ngắm xuân càng thấy lòng thêm dạt dào
Tiếng chim rộn hót xôn xao
Từng đàn bướm lượn nôn nao bóng chiều
Gió mơn man cánh hoa xiêu
Giấc mơ cô gái đỏ điều trầu cau
Mình ta lặng đứng bên cầu
Nước xanh biếc nhớ lên màu áo ai
Mối tình xưa vắt ngang vai
Nghiêng nghiêng một mái tóc dài thả hương
Nhớ sao ánh mắt người thương
Đôi tà áo lượn con đường chia đôi
Xuân về xin một nụ cười
Ép vào góc nhớ tím thời tình xưa


Trầm Vân

Sợi Tóc Mây


Sợi tóc mây rơi vào trang thơ cũ
Tự bao mùa cây rũ lá tàn phai
Ngọn thu phong lặng trôi cuốn tháng ngày
Tóc vẫn xanh giữa thơ sầu mộng úa

Gió đông thưa nhẹ len qua khe cửa
Chở hương tình từ một thuở chung mơ
Chở nhớ thương từ xa cách đôi bờ
Chở trăng xưa đêm về soi lối mộng

Bên song cửa canh dài ta với bóng
Trầm tâm tư, mặc tưởng giấc mơ xưa
Trời lạnh đông thưa vắng giọt thu mưa
Từng giọt nhớ rơi vào miền ký ức

Lần tay lên trang thơ nhòa màu mực
Tìm dư âm nét chữ lời yêu thương
Tình còn vương giấy đã nhuộm màu buồn
Sợi tóc mây vẫn xanh màu kỷ niệm!

Yên Dạ Thảo


45 Giờ Cúp Điện


Từ bóng tối mịt mùng nơi tôi ở
Đến ngày dài khó thở lúc nắng lên
Cầu ơn trên xin ban xuống phép lành
Tôi cầu nguyện với lòng thành cầu nguyện

45 giờ nóng ơi vì cúp điện
Người gặp người nói chuyện để thở than
Lòng hoang mang khi thân xác hao gầy
Cảm tạ Chúa cho nơi này có điện

Có máy lạnh những bóng đèn rực sáng
Người vui mừng cười nói thật huyên thuyên
Lòng bình yên vì hơi nóng không còn
Cảm tạ Chúa đã ban tình yêu xuống

Từ hôm nay tôi hết còn lo ngại
Nếu mai này trở lại cảnh tối tăm
Lòng thành tâm để được Chúa đoái hoài
Bằng cầu nguyện xin Ngài ban ơn phúc

Thế Thôi (Đỗ Hữu Tài)
Fri Jul 06, 2012

Xuân!



Mùa Xuân đang đến đây rồi.
Tim tôi chất ngất một trời xót xa .
Từ khi rời khỏi quê nhà.
Mùa Xuân đâu có còn là mùa Xuân

Dương Thượng Trúc
2014

Thứ Tư, 8 tháng 1, 2014

尋春詩 - Tầm Xuân Thi - Chu Hy



Tầm Xuân Thi 
Chu Hy (1130 - 1200) 

Xuyên nguyên hồng lục nhất thời tân 
Mộ vũ triêu tình cánh khả nhân 
Thư sách mai đầu hà nhật liễu 
Bất tri phao khước khứ tầm xuân
                      

尋春詩              Tầm Xuân Thi 

     Đỗ Chiêu Đức xin được góp Ý với các phần sau đây: 

   1. Nguyên tác bằng chữ Hán của bài thơ : 

       尋春詩              Tầm Xuân Thi 

川原紅綠一時新,  Xuyên nguyên hồng lục nhất thời tân,
暮雨朝晴更可人。  Mộ vũ triêu tình cánh khả nhân.
書冊埋頭無了日,  Thư sách mai đầu vô liễu nhật,
不如拋卻去尋春。  Bất như phao khước khứ tầm xuân. 
              宋‧朱熹‧        Tống Chu Hy 

  2. Sơ Lược Tiểu Sử Chu Hy: 

朱熹朱熹(1130 - 9月15日~1200年4月23日)

        Chu Hy tự Nguyên Hối, lại có tự là Trọng Hối. Hiệu Hối Am, Hối Ông, Khảo Đình Tiên Sinh, Vân Cốc Lão Nhân, Thương Châu Bệnh Tẩu, Nghịch Ông, biệt hiệu là Tử Dương. Ông là nhà Tư Tưởng, nhà Giáo Dục, Thi Nhân, Triết Học Gia, Lí Học Gia thời Nam Tống, là đại biểu của Mân Học Phái, người đời xưng tụng là CHU TỬ, là người truyền bá đạo Nho kiệt xuất nhất sau KHỔNG TỬ và MẠNH TỬ, Ông là khúc quanh nối tiếp giữa Nho Giáo với đương thời.

   3. Nghĩa Bài Thơ: 

         Những bông hoa đỏ xanh tươi thắm phủ đầy cả trên cánh đồng và trôi trên sông rạch, trong một chốc làm cho ánh xuân thêm rực rở và mới hẵn lên. Trận mưa chiều hôm qua đến sáng nay đã tạnh hẵn, cỏ cây hoa lá như vừa được gội sạch càng làm say đắm lòng người. Suốt ngày vùi đầu vào trong sách vở, sổ bộ công văn như chẳng có ngày giờ chấm dứt, thôi thì, tạm thời hãy gạt quách chúng qua một bên, để đi tìm và vui với mùa xuân trước đã! 

  4. Diễn Nôm : 

         Thơ Tầm Xuân 

Xanh đỏ ngập đồng phủ nước sông,
Tối mưa sáng tạnh lá hoa xuân.
Vùi đầu công vụ không ngày nghỉ,
Bỏ quách tìm xuân để thỏa lòng!


Đỗ Chiêu Đức.

Dịch Thơ Tầm Xuân Thi



Cám ơn Thầy Phạm Khắc Trí, có lẽ tuổi già nên buông xả hết để tận hưởng mùa Xuân cuộc đời . 
Mailoc xin góp vần cho vui cùng Thầy . 
Nay kính. 

        Tầm Xuân Thi   

Suối đồng một thời xanh óng ả  
Chiều mưa sáng tạnh thỏa lòng người  
Đọc hoài không thể hiểu đời
Ném đi sách vở Xuân tươi rõ ngời  

Mailoc phỏng dịch



Anh Gởi Vần Thơ


Kỷ niệm vẫn còn theo nét thơ
Gởi nhau lời nhớ đậm bâng quơ
Mai nầy ôm ấp câu nhung nhớ
Ru thắm tình xưa bao thiết tha

Kỷ niệm hoài tươi theo tháng năm
Vẫn tươi và sáng tựa trăng rằm
Vấn vương ngày cũ ngàn lưu luyến
Mộng ép vào thơ chốn biệt tăm

Đất khách còn đây trọn dấu yêu
Ta say nhung nhớ đậm từng chiều
Nầy EM, ta góp vần trăng nhỏ
Kỷ niệm đầy vun đẹp mỹ miều

Kỷ niệm hoài mơ, áo trắng ơi
Tháng năm vương vấn mộng bên đời
Hỏi EM, còn nhớ hay quên hẳn
Anh gởi vần thơ, nhắn mấy lời ....

Hoàng Dũng

Hoa Trắng Thôi Cài Trên Tóc


Sẽ có một ngày anh về ngang
Hái bông hoa trắng leo đầy giàn
Cài lên mái tóc người em nhỏ
Cùng nhau tay nắm đón mùa sang
(Suối Dâu)

Xuân sang miệt mài trông tin nhạn
Hạ về ve tấu khúc sầu bi
Thu qua bóng biền biệt kinh kỳ
Đông lạnh giá người đi không trở lại

Hoa trắng thay vành tang trắng cài
Tiễn người lần cuối phút chia tay
Quan tài lịm chết tình miên viễn
Thiên thai miền! Người hỡi có hay.


Kim Oanh
19-11-2010

Bạn Bè


Này chị này anh bạn bè một thuở
Xúm xít bên nhau nhịp thở thân quen
Buổi họp mặt vui - cho đời bớt khổ
Mấy chục năm thân - phần số bọn mình.

Cơn mưa nhỏ cuối năm chiều xuống phố
Gió ngập ngừng sợ lá đổ đêm đông
Tháng ngày qua tình đồng môn nở rộ
Chia với nhau chùm hoa nở trong lòng.

Ta gặp gỡ sẻ chia nồng nàn cũ
Nhắc nhớ ngày xưa câu nói tiếng cười
Năm chục năm bèo dâu đời lử thứ
Đến bây giờ còn giữ nụ cười tươi.

Khi chia tay hẹn mai ta gặp lại
Kết nối ân tình mãi mãi cho nhau
Cặp mắt ướt thoáng mờ dần hoang dại
Nhưng thương yêu vẫn đọng lại ngạt ngào.

Dương Hồng Thủy

Thứ Ba, 7 tháng 1, 2014

Dịch Thơ Tầm Xuân Thi




Kính quý Thầy
Bữa nay lên net thấy nhị vị Thầy có bài dịch thơ Đường nên Song Quang cũng nhân mượn cơ hội nầy phỏng dịch tiếp mấy vần thơ để mượn cớ hỏi thăm và chúc sức khoẻ đến toàn gia đình "thơ than" cho vui .Nay kính .
                        
Trời Xuân chỉ đến lúc màu tươi
Sáng tạnh chiều mưa thỏa ý người
Nếu cứ vùi đầu bên sách vở
Bao giờ ngộ được ?? Phí xuân thôi!

Song Quang





Tạ Ơn Người


Xin tạ ơn người đưa tôi đi
Trần gian quanh quẩn những lạ kỳ
Tôi níu theo người từng hơi thở
Bẳng tế bào trong cảm giác li ti

Xin tạ ơn người tỏa hương say
Cho tôi hiểu được trần gian này
Mộng thực chập chờn trong ngỏ vắng
Tim theo gió cuốn xoáy hình hài

Xin tạ ơn người mái tóc bay
Để nghe đêm lộng xỏa hoa lài
Như thú tôi nằm trong động tối
Trần tục nhẹ giòn suối bên tai

Xin tạ ơn người, những mê si
Phá tan nhân loại, những biên thùy
Phá tan nghiêm giới và tục lụy
Xin tạ ơn người d
n tôi đi

Hoài Tử


Quen Em... Chưa Gặp Người



(Cảm tác từ ảnh Út Mười Bốn - Ái Hữu72)

Quen em qua một tấm hình
Ứt mười bốn mắt hữu tình môi ngoan
Áo dài trắng vậy mà sang
Lược hoa cài tóc cho vàng nhớ thương
Năm xưa dù học chung trường
Mà thời gian có trăm đường chia xa
May còn nhật ký lá hoa
Khắc ghi kỷ niệm đậm đà thuở xưa
Hồn ta vừa đổ cơn mưa
Ướt tình, ướt mắt còn chưa gặp người


Phạm Tương Như


Lời Út Mười Bốn (Ái Hữu 72)

Trước tin lập Hội :
                 Thủy Tiên vừa cho chúng mình hay: dự định lập Hội Ái Hữu kết chặt tình thân ái giữa những học sinh lớp 11B3 năm 72-73 do Thái Sơn đề nghị. Bọn mình vui ghê, Duyên, Tâm, Tiên nhỉ? Bàn nhau chuyện tương lai của hội, riêng mình nghĩ đến lúc già mà bạn bè cũ vẫn họp mặt hàn huyên chuyện cũ, thích quá. Bốn đứa mình thường hỏi bọn Tùng, Lộc, Ích liên lạc với Thái Sơn nhắc việc lập hội hoài và ao ước hội mau thành lập.
Ngày lập Hội 25-12-1972:
                Chả biết các bạn nghĩ sao chọn ngay nhà mình làm địa điểm khai sinh của Hội, chờ các bạn đến đông đủ mà sót ruột. Lâu lắm bọn mình mới họp mặt đầy đủ như ngày hôm nay nhìn những gương mặt trịnh trọng của những bạn hữu, đang quây quanh ghế trường kỹ nào 1,2,3…15,16. Ồ!! Mười sáu người tất cả, mọi người đang chờ đồng hồ điểm mười tiếng để Thái Sơn tuyên bố buổi họp, mình xúc động ghê gớm, từ v  mặt đăm chiêu của các anh Tánh, Hải,Việt Hùng….đến những tay phá lớp chọc cười như Quang, Lộc, Tùng, Ích cũng đều nghiêm trang im lặng, các bạn khác và bọn con gái tụi mình, ai ai cũng lắng nghe Thái Sơn nói với lời lẽ: hùng, cảm động (nhưng có hơi run) thỉnh thoảng anh cả  nhắm mắt lại để diễn tả thêm cho lời nói (đó là thói quen của anh).
               Thế rồi việc cũng xong, đến bắt thăm thứ bậc, các người nhỏ hơn mình lại làm anh chị mình mới tức, 14 cho chị 3 Tiên làm chị vì dù sao chị cũng đứng cao hơn. Nhưng ức 12 Ích ghê: này lớn bậc đừng làm tàng nhe, lớn lối là không xong đấy! Tưởng mình chỉ có 2 em 15 Lộc, 16 Tánh (thiệt cho em đó) nhưng nào ngờ sau này còn vài em nữa gia nhập hội, vui nha.
Ngày Tất Niên đầu tiên của Hội  26-1-73:
               Ngày này thật là mệt, sáng dự Tất Niên trong lớp, chiều của hội tại nhà chị 2 Hà, lên đến phòng nhìn những món quà mình thấy vui vui, bình hoa Đà Lạt đỏ thắm đặt giữa bàn tiệc đẹp tuyệt. Hẹn đúng 2 giờ có mặt, nhưng anh Cả đến trễ nhất, hơn 2g30 nhe, chắc tưởng mình lớn nên đến trễ cho oai??? Hôm nay cô Tùng đẹp ghê đi, má hồng phơn phớt, mặt tươi như hoa, trông cô dễ thương quá xá, sự hiện diện của cô làm mình cảm động kinh khủng, cô luôn luôn thương bọn mình.

               Suốt buổi tiệc chỉ có anh Cả nhộn nhất luôn luôn đề cao rượu còn đọc mấy câu thơ khen rượu nữa chứ. Đã thế 12 nữa, bé con mà nhậu cũng dữ, uống rượu như gì. Mình không ngờ bọn Ích, Lộc, Tùng bé tí mà uống rượu nhiều quá (chê họ bé tí chắc tức dữ hé? có tức ráng dằn xuống để không chết à!).. Ngày hôm nay Hội thâu nhận thêm 4 bạn nữa đủ 20 người gồm 17 Duyên, 18 Trường, 19 Yến, 20 Nở. À quên chứ 18 uống rượu nhăn mặt mà bắt phạt 20 quá chừng, uống có 1 ly mà 18 dám bảo với anh Cả là 3 ly và ép 20 Nở uống 3 ly, tội nghiệp cho 20 ghê đi, mới qua tới vừa ngồi chưa kịp lót gì vào bụng, anh Cả lại mời dằn bụng 1  ly rượu. Nhìn 20 cố uống mặt mày nhăn lại, tội nghiệp quá. Anh Cả và 12 cứ ép 20 uống thêm hoài, mình và các bạn can mãi mới được.

    Tới màn “théc méc“, tưởng théc méc chuyện gì có liên quan đến Hội, đằng này những chuyện gì đâu không ai biết gì cả (nhứt là bọn con gái)vậy cũng khui ra, làm bọn con gái tức ghê, giận anh 13 quá sao anh cứ hăng khui chuyện người khác, 9Tùng, 12 Ích cản hoài anh cũng khui, chuyện anh thì giấu kín dữ, có ngày cũng bật mí đấy.
Sau ngày Tất Niên của Hội :
                 Năm nay có nhiều chuyện xy đến cho mình quá, ngoài sức tưởng tượng, mình không nghĩ đến bao giờ, nào ngờ. À! Anh cả ơi! Anh lựa chi ngày mùng 1 các Ái Hữu đi chúc tết, làm 14 kẹt ở nhà không thể đi được. Vậy năm sau anh phải lì xì cho 14 gấp đôi để bù lại năm nay nhé. Út bốn cho các anh các chị hay ai lớn thì phải móc túi ra lì xì cho nhỏ đấy nhé!
(Ghi xong lúc 0 giờ ngày 8-2-73 nghe radio chào cờ mừng ngày mới)
   

Út mười Bốn : Phan Thị Sương



(Ai thứ tự dưới mười điều có thể xem là Út ???)

Thơ Tranh: Lời Chiến Mã


Thơ: Nam Chi
Thơ Tranh: Kim Oanh

Xin

     
Xin được làm hạt cát
Theo bước chân của người
Xin được làm giọt lệ
Thấm áo ai đầy vơi
Xin làm hạt sương rơi
Long lanh trong đáy mắt
Xin được làm bến nước
Đợi con đò lênh đênh
Hãy yêu và hãy quên
Cuộc tình như gió thoảng
Giữ tâm hồn lãng mạn
Để đời còn sắc xanh
Cho mây nước bồng bềnh
Vẫn đẹp hoài muôn thuở.

Phương Hà

Thứ Hai, 6 tháng 1, 2014

Tầm Xuân Thi



Thực tình không dám có ý nghĩ xa gần gì đâu, chỉ là muốn chia sẻ chút nắng ấm đầu năm sáng nay, nơi tôi ở với mọi người thân quí trong nhà mà thôi. 
Cầu chúc an lành. 
PKT 01/05/2014 

         Tầm Xuân Thi 
                    Chu Hy (1130 - 1200) 

Xuyên nguyên hồng lục nhất thời tân 
Mộ vũ triêu tình cánh khả nhân  
Thư sách mai đầu hà nhật liễu  
Bất tri phao khước khứ tầm xuân 

Dịch Xuôi: 

Quang cảnh suối đồng óng ả tươi màu chỉ có lúc  
Trời làm chiều mưa sáng tạnh là để cho vừa lòng mọi người đấy 
Cứ mãi vùi đầu vào sách thì ngày nào mới ngộ được 
Sao không biết quẳng bỏ hết mà đi tìm xuân đi  

          Tầm Xuân Thi  

Quang cảnh ngày xuân chỉ có lúc 
Chiều mưa sáng tạnh đâu riêng ai 
Vùi đầu vào sách bao giờ ngộ  
Bỏ hết tìm xuân kẻo phí hoài. 
Phạm Khắc Trí  
01/05/2014 
***

        Tầm Xuân Thi  
Suối đồng một thời xanh óng ả  
Chiều mưa sáng tạnh thỏa lòng người  
Đọc hoài không thể hiểu đời  
Ném đi sách vở Xuân tươi rõ ngời 

Mailoc phỏng dịch


* * *

  TẦM XUÂN THI
Trời Xuân chỉ đến lúc màu tươi
Sáng tạnh chiều mưa thỏa ý người

Nếu cứ vùi đầu bên sách vở
Bao giờ ngộ được ?? Phí xuân thôi !
                              Song Quang

* * *

尋春詩              Tầm Xuân Thi 
     Đỗ Chiêu Đức xin được góp Ý với các phần sau đây: 
   1. Nguyên tác bằng chữ Hán của bài thơ : 

         尋春詩              Tầm Xuân Thi 
川原紅綠一時新,  Xuyên nguyên hồng lục nhất thời tân, 
暮雨朝晴更可人。  Mộ vũ triêu tình cánh khả nhân. 
書冊埋頭無了日,  Thư sách mai đầu vô liễu nhật, 
不如拋卻去尋春。  Bất như phao khước khứ tầm xuân.  
               宋‧朱熹‧        Tống Chu Hy 

  2. Sơ Lược Tiểu Sử Chu Hy: 
朱熹朱熹 
1130 - 9月15日~1200423日) 
        Chu Hy tự Nguyên Hối, lại có tự là Trọng Hối. Hiệu Hối Am
Hối Ông, Khảo Đình Tiên Sinh, Vân Cốc Lão Nhân, Thương Châu
Bệnh Tẩu, Nghịch Ông, biệt hiệu là Tử Dương. Ông là nhà Tư Tưởng, nhà Giáo Dục, Thi Nhân, Triết Học Gia, Lí Học Gia thời Nam Tống, là đại biểu của Mân Học Phái, người đời xưng tụng là CHU TỬ, là người truyền bá đạo Nho kiệt xuất nhất sau KHỔNG TỬ và MẠNH TỬ, Ông là khúc quanh nối tiếp giữa Nho Giáo với đương thời. 
   3. Nghĩa Bài Thơ: 

          Những bông hoa đỏ xanh tươi thắm phủ đầy cả trên cánh đồng
và trôi trên sông rạch, trong một chốc làm cho ánh xuân thêm rực rở
và mới hẵn lên. Trận mưa chiều hôm qua đến sáng nay đã tạnh hẳn, cỏ cây hoa lá như vừa được gội sạch càng làm say đắm lòng người. Suốt ngày vùi đầu vào trong sách vở, sổ bộ công văn như chẳng có ngày giờ chấm dứt, thôi thì, tạm thời hãy gạt quách chúng qua một bên, để đi tìm và vui với mùa xuân trước đã! 
4. Diễn Nôm : 

          Thơ Tầm Xuân 
Xanh đỏ ngập đồng phủ nước sông
Tối mưa sáng tạnh lá hoa xuân. 
Vùi đầu công vụ không ngày nghỉ, 
Bỏ quách tìm xuân để thỏa lòng! 
                            Đỗ Chiêu Đức. 
* * *

Cảnh Đẹp Sao Bằng Ánh Mắt Người Thương  

Trời xuân xanh đỏ tím hồng 
Bầy ra vui mắt anh hùng nghỉ ngơi 
Buông thơ vắt trán ngẫn đời 
Trăm năm nháy mắt tức cười hay chưa 
Bao nhiêu vẻ đẹp cho vừa 
Thi nhân ca tụng sớm trưa chẳng tường 
Sao bằng ánh mắt người thương 
Ngàn âu yếm ướp lên hương mắt người 
                                    Chân Diện Mục 

* * *

Xuân Về Xin Một Nụ Cười 

Trời xuân hoa cỏ nõn mềm 
Ngắm xuân càng thấy lòng thêm dạt dào 
Tiếng chim rộn hót xôn xao 
Từng đàn bướm lượn nôn nao bóng chiều 
Gió mơn man cánh hoa xiêu 
Giấc mơ cô gái đỏ điều trầu cau 
Mình ta lặng đứng bên cầu 
Nước xanh biếc nhớ lên màu áo ai 
Mối tình xưa vắt ngang vai 
Nghiêng nghiêng một mái tóc dài thả hương 
Nhớ sao ánh mắt người thương 
Đôi tà áo lượn con đường chia đôi 
Xuân về xin một nụ cười 
Ép vào góc nhớ tím thời tình xưa 
                                    Trầm Vân 

* * *

          TÌM XUÂN 
Mùa xuân rực rỡ sẽ qua thôi
Sáng nắng chiều mưa đẹp dạ người
Sao mãi vùi đầu trong sách vở
Mà không tận hưởng cảnh xuân tươi?
                      Lộc Mai (Phương Hà)

* * *


Quên Đi xin bổ sung thêm về Chu Hy.

Chu Hy còn được gọi là Chu Tử. Ông cùng Trình Hạo, Trình Di đề xướng mở rộng học thuyết Nho Giáo, đưa thêm một số tư tưởng của Phật và Lão Giáo vào. Nên đời sao gọi là Tống Nho. 
Học Thuyết Tống Nho ảnh hưởng rất lớn đối với hầu hết người Việt Nam trong đời sống hằng ngày. Học Thuyết này được thể hiện rất chính xác, ngắn gọn trong bài Hát Nói " Kẻ Sĩ " của Nguyễn Công Trứ.
 

Quên Đi góp vui với Bài Dịch Thơ :

          Tìm Xuân
Hoa nở xanh tươi đẹp khắp đồng
Mưa xuân đến sáng thoả cơn mong
Thư văn bề bộn bao giờ dứt
Xếp lại vui xuân đẹp cả lòng.

                                  Quên Đi