Thứ Bảy, 5 tháng 10, 2013

Hoài Niệm

Image

Nâng niu chút kỷ niệm xưa
Nhớ nhung giăng bủa giữa mưa chiều buồn
Cô đơn phủ kín ngập hồn
Em ngồi dõi bóng hoàng hôn cuối ngày

Xác xao bao giọt mưa rơi
Mà nghe chua xót đắng cay trong lòng
Anh giờ như nước ngược dòng
Mải mê gềnh thác dặm trường xa trôi

Bỏ quên lại phía bên đời
Vần thơ gục khóc cạn lời yêu thương
Nụ hôn cũ vẫn còn hương
Trái tim loạn nhịp chờ mong héo gầy

Em giờ hụt hẫng vòng tay
Từng đêm độc thoại đọa đày nỗi đau
Chữ tình rơi rớt vực sâu
Đèn soi vách lạnh đêm thâu thở dài

Chén nồng trút cạn cơn say
Thềm rêu trăng rụng nghiêng vai võ vàng
Giơ tay vớt ánh trăng tàn
Thầm mong gặp lại phút bàng hoàng xưa…


Trần Thị Dã Quỳ


Thu Xứ Người

(Cảm tác tranh Nhật Hạ và thơ Kim Phượng)

Mùa Thu phố núi lá vàng rơi
Vào Thu Melbourne luống ngậm ngùi
Xa quê mím chặc đôi giòng lệ
Lá đỏ buồn như giọt máu người

Đếm từng Thu tới dạ rối bời
Ly khách lặng nhìn lá tả tơi
Đời người xoáy tròn trong cơn lốc
Phút chốc buồn ơi bỗng bật cười



Suối Dâu
29/09/13



Lời Cuối Cho Thầy Đào Khánh Thọ

      
(Vĩnh Long1973)

       Melbourne 21/4/2013
       Thầy Cô kính mến.
       Được tin Thầy đau nặng em rất bất ngờ và sau những lần điện thoại thăm hỏi Cô. Sáng hôm qua em nghe giọng nói lạc quan của Cô về sức khoẻ Thầy, em cũng bớt lo.
       Nhưng rồi sáng nay, em lại nhận được hung tin Thầy Đào Khánh Thọ - Pháp Danh Tuệ Khánh đã miên viễn ra đi ngày 20/4/2013 về bên kia Cõi Phật. Hưởng thọ 77 tuổi
      Em buồn lắm, vì có ngờ đâu lần gặp gỡ Thầy Cô và gia đình anh Ngọc Em ở Cali lại là lần cuối cùng. Nhớ đến gương mặt rạng rỡ vui mừng của Thầy Cô, lúc tiếp đón một học trò cũ đến thăm, ngồi kể chuyện xa xưa dưới mái trường Tống Phước Hiệp ngày nào.
      Thầy mang yaourt trái cây do chính tay Cô làm để đãi chúng em. Sau đó Thầy còn lái xe đưa Cô và em đến nhà hàng dùng cơm chay.
      Trong buổi hội ngộ ngắn ngủi nhưng khó quên phải không thưa Cô! Hình ảnh đó, ghi lại trong em giây phút vui bên nhau vẫn còn đây và mãi mãi....
      Hình ảnh của một vị Hiệu Trưởng khả kính ngày nào sẽ luôn in đậm vào tâm trí của đứa học trò Tống Phước Hiệp Vĩnh Long.
       Em không biết nói gì hơn, được đồng hành cũng như nguyện xin ơn trên độ trì cho Cô cùng gia quyến được nhiều sức khoẻ, tinh thần mạnh mẽ để lo cho Tang sự và vượt qua mọi khó khăn trong lúc đau buồn này
       Em kính nguyện cầu cho Hương Linh Thầy Đào Khánh Thọ được an nghỉ và sớm về cõi Niết Bàn.
      Thành Kính Phân Ưu

Học trò Lê Thị Kim Oanh
Niên khóa 1969-1976

Một vài hình ảnh kỷ niệm Thầy Cô và cựu học sinh Tống Phước Hiệp

 Thầy, Cô, KimOanh, Chị Nhi, Chị Tương Thục
 Thầy, Cô, KimOanh, Chị Nhi, Chị Tương Thục, anh Ngọc Em

 Quang cảnh nhà hàng Bồ Đề Tịnh Tâm Chay







Cà Phê Một Sáng Mưa Buồn



Cà phê một sáng mưa buồn
Có trong những làn mây xám
Khung trời âm u hoang vắng
Tôi nghe lạnh buốt tâm hồn

Cà phê một sáng mưa buồn
Nghe đời bỗng dưng trăn trở
Mùa thu sắp về rồi đó
Em còn xõa tóc soi gương ?

Cà phê một sáng mưa buồn
Tôi ngồi tim tôi bỏ ngõ
Khoảng sầu dài thêm nhung nhớ
Em còn gởi gió đưa hương ?

Cà phê một sáng mưa buồn
Tường im phủ màu sơn trắng
Đâu hay cà phê giọt đắng
Chảy hoài trong máu bi thương

Cà phê một sáng mưa buồn
Nghe dâng chút sầu lãng mạn
Thời gian chết dần trên trán
Đêm nằm ray rức không yên

Cà phê một sáng mưa buồn
Tôi đi về đâu tôi bước?
Cà phê một sáng mưa buồn
Trước sau cũng là sau trước
Kiếp người chung cuộc trăm năm?.

Lâm Hảo Dũng June 20-13
( Gởi Ngọ Pleiku)


Em Bỏ Vườn Đi




Chiều hôm đó nắng buồn qua xóm khác
Mây đen về mưa nặng mái nhà tôi
Em bỏ vườn xanh vừa mới nụ
Cam đầu mùa với quít ngọt như môi

Sông tôi biết từ những ngày xa bến
Không còn nghe tiếng sóng nhịp nhàng đưa
Mẹ em chỉ trên trời sao mới mọc
Hướng em về nghiêng một ánh sao thưa

Mùa nước lớn tràn vô bờ bao ngạn
Chim chìa vôi có cặp hót vườn sau
Nước như thể em về đây nghe lại
Tiếng chim kêu từ lúc mới quen nhau

Muốn quên hết cho qua mùa cam quít
Chút men say sầu tiếng lục huyền cầm
Đêm nay ngắm trên trời sao mới mọc
Hướng em về mỗi lúc một xa xăm…

Lâm Hảo Khôi


Ngã Ba Long Hồ



Ngã ba Long Hồ rẽ hai nơi
Em đã về đâu với cuộc đời
Tôi đến phân vân tìm nẻo tới
Đi nhầm lủi thủi một mình tôi

Thế là lang thang nửa cuộc đời
Phía trước hay là phải trở lui
Loanh quanh, lẩn quẩn lùi hay tới
Có gặp lại em chắc muộn rồi

Long Hồ trở lại một mình tôi
Đời chia hai lối bước rã rời
Nếu em ghé lại cho tôi gửi
Mốt chút hồn tôi nửa kiếp người

Dù chỉ là em nhận lơi lơi
Tôi khi nhắm mắt cũng mỉm cười
Hai ngã oan khiêng một lần tới
Còn hơn hóa bụi vẫn ngậm ngùi

Mưa viết lại đây mấy dấu lời
Nếu em đọc được hiểu giùm tôi
Hai lối tình sầu một trăn trối
Ai biết kiếp sau có gặp người

Hoài Tử


Họa: Mai Xa Vĩnh Long



Biết nói gì đây đất Vãng Long
Tiễn người đêm cuối quán bên sông
Người về phương ấy xin nhớ mãi
Thầm lặng nơi này vẫn đợi mong

Biết nói gì đây lúc xa nhau
Mắt thay lời tiễn nhẹ nhàng trao
Giọt nắng bên thềm buồn hiu hắt
Lục bình vẫn mãi đậm xanh màu

Biết nói gì nơi bến..đò đưa.
Đôi bờ mong nhớ nói sao vừa
Lòng đang chở nặng sầu bịn rịn
Ôi phút chia tay quá não nề

Biết nói gì đây đất Vãng Long
Buồn tiễn người đi...cảnh quạnh mông.

Quên Đi

Ảnh chụp của Trương Văn Phú



Hạ Trắng - Trịnh Công Sơn - Tiếng Đàn Phủ Hiền



 Hạ Trắng 
Nhạc Trịnh Công Sơn  
Tiếng Đàn của Phủ Hiền
Phủ Hiền Thực Hiện

Thứ Sáu, 4 tháng 10, 2013

Nhớ 2














Anh ở Hoa Kỳ, em Úc châu

Cách ngăn hơn nửa quả địa cầu
Nhớ mhau cùng dắt lên Phố Núi
Gõ it câu thơ để giải sầu.

Mặc Thái Thủy
Mesa, Oct. 2,2013


Đêm Nối Đêm Buồn Thêm




đêm rồi đêm lại tiếp đêm
loanh quanh lạc giữa triền miên nỗi sầu
hồn ta chìm đáy lũng sâu
từ trong tiền kiếp còn đau khối tình

lạc nhau trong cuộc hành trình
bài thơ lỡ vận bơ vơ bất bình
Vẫn là uống rượu một mình


ta- hình độc ẩm giữa mênh mông buồn

xót lòng tìm lại nụ hôn
lỡ tay rơi mất giữa cuồng phong trôi
thôi đành tôi lại nhìn tôi
bên thềm rêu lạnh chơi vơi men nồng

quên bao hờn giận buồn thương
mơ màng điên tỉnh giữa dòng sông say
Có gì đâu… cuộc tình này…

Trần Thị Dã Quỳ



Ta Với Ta


( Viết tặng LTKO)

Thế giới vì đâu có chiến tranh
Ganh đua sức mạnh muốn tung hoành
Đại họa khổ đau vì tham vọng
Hết đời khó dứt được tương tranh

Thì ra nhỏ lớn đều như thế
Tưởng vòng tay lớn xiết chặt nhau
Ai ngờ chung hướng nhìn không dể
Ngoài vui, trong dạ thật não nề

Loanh quanh ngã chấp bởi vì ta
Lắm lời nhiều ‎ý đủ bất hòa
Trần thế nơi nào không đối kháng
Còn lại một người mới buông ra

Thể hiện vui chơi cũng thật phiền
Bạn bè thích chí cũng tùy duyên
Bên trong xé lẻ năm bảy ngả
Không cùng chí hướng lối đi riêng

Cuộc đời thấu rõ thật vô duyên
Ai cũng trọng danh với trọng quyền
Lao mãi theo đời, thêm bế tắc
Trở về nguồn cội khỏi đảo điên

Thế nên cứ muốn tìm nơi xa
Để khỏi nghĩ suy, khỏi phiền hà
Sự thế mặc tình vương vấn nghiệp
An nhiên tự tại ta với ta

Kim Quang



Qua Cầu Ôm Bóng



Ta như nhặt nhạnh tình thuở trước
Cầu bắt ngang sông, qua cõi lòng
Nhớ xưa áo nắng em xuôi ngược
Đạp xe lên dốc tóc bềnh bồng

Ta như sương lạnh ôm cầu vắng
Một thuở cùng em ngắm ánh trăng
Trăng chìm đáy nước, trên mây trắng
Tuy hai mà một tựa tình nhân

Ta như máu đỏ màu hoa phượng
Điệp điệp hoàng hôn giăng lối xưa
Lặng ngắm tà huy rơi mộng tưởng
Bên sông thơ thẩn chuốc hương thừa

Ta như áo mỏng qua cầu gió
Lạc hướng tìm em lạnh xước da
Qua sông gió hú hồn mở ngỏ
Lượm bóng mình, tình bỏ bay xa

Chiêm bao chợt tỉnh đời trắng tóc
Lỡ dẫm chân lên cát bụi nhầu
Dòng chảy nhân gian sầu lệ khóc
Ta về ôm bóng biết em đâu?

Phạm Tương Như
09  20  2013


Thứ Năm, 3 tháng 10, 2013

Bến Cũ



(Cảm tác ảnh chụp của Trương Văn Phú)

Bến ấy ai ngồi khóc biệt ly
Cõi lòng mông quạnh tiếc xuân thì
Con đò bến cũ ngày hai bận
Lưu Luyến bao lần khi đón đưa

Bến vắng mưa chiều rồi nắng lên
Nền trời xa thẳm một màu mây
Xanh trông lơ lững màu hy vọng
Mong gặp ai kia ở chốn này

Mây đã tan nhìn thời khắc qua
Dòng sông đục nước gợn phù sa
Loài không bám rễ còn trôi dạt
Ta đó lục bình tim tím hoa

Kim Phượng
3/10/2013

Cây Đàn Bỏ Quên



( Cần xem lớn hơn bạn nhấp chữ Youtube dước góc phải)

Nhạc và Lời: Phạm Duy
Tiếng hát: Vũ Khanh
Hình ảnh Ban nhạc trẻ là Cưu Học Sinh Trường Trung Học Tư Thục Nguyễn Trường Tộ Vĩnh Long xưa và nay do Phủ Hiền,Trương Văn Phú chụp.Và vài ảnh sưu tầm từ Internet.

Phủ Hiền


Tiếng Mưa Đêm


Mùa Thu Tháng Chín lại về đây
Nhắc nhở chuyện xưa đã thoáng bay
Nón lá che nghiêng tà áo trắng
Vụng về nhìn lén ngập hồn say

Một khoảng trời xưa nhắc nhở hoài
Đậm trong nét chữ gởi về ai
Chiều Thu mưa lạnh như hờn dỗi
Chợt thắt tim côi, giấc mộng dài

Khoảng trống ngậm ngùi, phải thế không ... ?
Thầm thì bóng tối, mắt hoài trông
Bên ngoài đêm phủ đầy yên lặng
Có gã ngồi im, mưa ướp lòng

Ngập ngừng viết vội một bài thơ
Mong xóa đêm buồn với chút mơ
Chú dế tưởng chừng như góp sức
Ré lên vài tiếng nhẹ như tơ ...

Hoàng Dũng



Thơ Tranh: Sương Mờ Dốc Núi



 Thơ:Sương Mù
Thơ Tranh: Suối Dâu


Người Em Gái Sông Tiền





theo đơn vị một chiều về phố Vĩnh
để đêm về di chuyển đến Rạch Bàng
xóm nhỏ ven sông em gom lá ngoài sân
ung đống lửa đốt vào đêm trừ tịch.

khu vườn em ngập tràn hoa cỏ biếc
chung quanh nhà soài riêng trắng mùa bông
anh đào công sự cạnh vườn chuối ven sông
đêm gối ba lô nhìn ngàn sao lấp lánh.

em thức sớm khi trời chưa kịp sáng
ra sau vườn bỡ ngỡ mắt nhìn nhau
thoáng giật mình run rẩy má xanh xao
anh bối rối cạnh cây mận hồng đào chín đỏ.

lính mà em - quen em từ dạo đó
cô gái quê bình dị cạnh sông Tiền
anh cứ ngỡ chúng mình chắc có duyên
nên gặp gỡ trong một sáng mai bình lặng.

ngày cuối năm em về quê trốn nắng
của sân trường đại học miệt Cần Thơ
quê anh đó chắc em đâu có ngờ
ta gặp nhau nối hai bờ sông Tiền sông Hậu.

em thường bảo cô gái trời bắt xấu
quen vô tình anh lính chiến xa quê
vài ngày sau giảng đường em phải tìm về
đơn vị anh cũng hành quân qua làng khác.

xa em nghe tâm hồn buồn man mác
có lần anh về phép lúc chiều lên
đại học Cần Thơ khu III thật mông mênh
anh lê bước nặng trầm tư nhung nhớ.

sau trận chiến anh về sân xưa đầy cỏ
cây lặng im bóng nắng chảy âm thầm
hàng xóm nói em  biệt xứ xa xăm
bỏ lại khu vườn điêu tàn cỏ rối.

chắc em giận và hỏng chừng hờn dỗi
anh lãng quên cô gái nhỏ bình thường
em đâu biết anh thằng con trai khờ khạo
quên hỏi thăm ngành học ở nhà trường.

40 năm qua nghĩ lại giận mà thương
anh ngốc quá hạnh phúc riêng mình không biết giữ
trời vào Thu gió gom mây biệt xứ
cũng không làm sao anh rủ hết ưu phiền !

Dương  Hồng Thủy
3/10/2013

Trả Lại Đời



Cái ngữ bạn bè tựa dòng sông
Sóng nước mênh mông trôi bồng bềnh
Bỏ con đò nhỏ nơi bến vắng
Nghe sóng vỗ bờ tiếng hư không

Cái ngữ ân tình nhẹ như mây
Chưa hết đắm say đã phụ phàng
Tình tan từng mảnh bay theo gió
Quên nghĩa tào khang chuyện đá vàng

Cái ngữ tình đời như phù du
Ai cất tiếng ru giấc mộng đời
Bỗng nhiên chìm khuất trong sương khói
Để kẻ u mê mất một thời

Cái nợ làm người vẫn còn mang
Đành phải miên man hết kiếp người
Để con tim héo buông nhịp đập
Tìm một bông hồng trên bãi hoang

Cái nợ yêu người mãi bền lâu
Hình bóng in sâu trái tim sầu
Dù cho ảo ảnh mờ trăng khuyết
Nhưng bóng tình nhân chẳng bạc màu

Cái nợ cuộc đời thấp thoáng xa
Ai đã đi qua chẳng hẹn về
Thì thôi giữ lấy mà hoài niệm
Một buổi đẹp trời trả lại ta

Thế Thôi
Mon Aug 20, 2012


Atlanta Thành phố Cuốn Theo Chiều Gió

     Đây Atlanta/ Gone With The Wind
      Đây Atlanta/ Martin Luther King
      Đây Atlanta/ Với Civil War
      Stone Mountain /Cyclorama...

      Bốn câu đầu bài ca Tình Nghệ Sĩ của Đoàn Chuẩn và Từ Linh như đang vang vọng, hoà âm với 4 câu giới thiệu 4 địa danh lịch sử quan trọng nhất của Thành phố ATLANTA, Tiểu bang Georgia, Hoa Kỳ.


      Từ khi xa quê hương ra đi đến vùng đất hứa, sau khi tạm cư tại Virginia 4 năm, tôi đã di chuyển xuống Georgia được 16 năm. Khí hậu ôn hoà, không nóng lạnh quá, chỉ lạnh khi có chilly, nếu đôi lần có tuyết thì tuyết cũng rất mỏng. Ngay sau khi lái xe 12 tiếng đồng từ Bắc xuống Nam, tôi đã cảm thấy yên tâm đặt chân xuống căn nhà nho nhỏ với vườn trước vườn sau rộng cắt-cỏ-tha-hồ-mệt đã mua sẵn từ trước và kiếm ngay được một việc làm mới về điện tử, dù đồng lương tương đối thấp.

      Tháng đầu tiên làm quen với nơi sinh sống mới, bước chân khám phá đã phiêu du khắp các danh lam thắng cảnh của Atlanta (ALT). Thành phố là một vùng đồi có nhiều cây xanh, những cánh rừng nhỏ rải rác xen lẫn với những khu dân cư cao thấp, phong cảnh thiên nhiên đẹp và an bình. Những nhà cao tầng skysrapers cũng rải rác tạo thành một skyline dài hơn chục mile, bao gồm 3 khu vực vươn cao lên trời cách nhau bằng những vùng thấp bao phủ bởi những chòm cây xanh: Khu trung tâm được đánh dấu bởi mấy toà nhà tháp nhọn mà cái cao nhất ALT là Bank of America 1023ft, khu Lenox&Buckhead, khu Perimeter tức vòng đai phía bắc, đánh dấu bởi toà nhà King and Queen. Phía đông nam có tảng núi Stone Mountain. Những xa lộ I-75, I-85, I-20, GA400 và GA78 chạy xuyên qua thành phố, cùng xa lộ vòng đai I-285 dài gần 60 dặm. Men theo các xa lộ có hệ thống tàu điện Marta gồm 2 đường thẳng góc và 1 chéo xuyên qua trung tâm.

       Lần thứ nhất, từ nhà theo khúc xa lộ I-85 có 12 lằn xe dày đặc xe cộ, tôi tìm đến nhà ga địa đầu đông-bắc là Doraville, một khu vực đông nhất cộng đồng Việt Nam và Hispanic, để đáp line đông-bắc tây-nam chạy thẳng xuống nhà ga cuối Hartsfield Jackson Intl Airport mất khoảng 40 phút. Lúc gần trung tâm Downtown, tàu chui vào hầm sâu dưới lòng đất, chạy thêm 2 mile thì tới nhà ga trung ương Five Points rất lớn ở độ sâu bằng toà nhà chục tầng, rồi chạy tiếp xuống ga cuối cùng. Đi vòng vo xem cảnh phi trường ALT rộng mênh mông với 2 khu hành khách song song và một cảng quốc tế (năm 2011 được xây dựng hoàn toàn mới rất hiện đaị, có cái runway chạy ngay ở tầng trên cao xa lộ I-285). Tất cả có 5 đường bay với lưu lượng hành khách đông nhất thế giới(từ 8 đến 9 chục triệu/năm). Lên xe điện trở về trung tâm, đổi sang line thẳng góc chạy tới 2 cực đông Indian Creek và tây High Tower và cuối cùng lại đổi sang line chéo chạy lên tận phía bắc là North Springs. Ngồi miết trên xe khứ hồi, ngắm cảnh hai bên đường và xuống tại Five Points, cuốc bộ, làm một cuộc thăm dò đầu tiên khu trung tâm. Nhớ lại hồi còn tạm cư ở VA, tôi đã mấy lần đi New York City và Washington DC, biết mạng lưới xe điện ngầm nhưng chưa có dịp làm quen nên bây giờ đi trên hệ thống Marta thì cảm thấy vô cùng thích thú. Nếu muốn, cứ tha hồ ngồi lại trên tàu đi khắp nơi hoặc ở lại trong nhà ga, không phải mua thêm vé, suốt ngày.     
     

        Dần dần, Atlanta trở thành quen thuộc đối với tôi. Hệ thống xa lộ và hệ thống tàu điện sớm giúp tôi lang thang đi khắp thành phố vào những ngày sau đó. Để có ý niệm khái quát về danh lam thắng cảnh của ALT, không gì tiện hơn là  ghi chép lại đoạn kết trong Tuỳ bút/Ký sự San Diego (Lạc Bước Đào Nguyên) của tôi, như sau:
        Luôn luôn sự trở về Atlanta vẫn là điều khiến sói già háo hức nhất. Nếu San Diego có vịnh biển, cầu bắc qua vịnh, tàu thuyền to nhỏ và  những đồi cao thấp trập trùng san sát nhà cửa nho nhỏ ở phía sau, thì Atlanta có Stone Mountain hùng vĩ và hoành tráng với tượng khắc nổi mấy vị tướng trong cuộc nội chiến Hoa Kỳ trên sườn núi,có công viên lịch sử Olympics và nhiều hồ đẹp ở không xa. Nếu San Diego có Sea World và Whale Watch Tour thì Atlanta có một Aquarium lớn nhất thế giới. Nếu San Diego có Sở Thú nổi tiếng thì ngay bên cạnh Sở Thú Atlanta còn có Cyclorama với khán đài quay vòng trước cảnh chiến trường hoành tráng của cuộc nội chiến. Ngoài ra Atlanta còn có hệ thống xe điện ngầm và khu phố nửa chìm nửa nổi Underground. Phi trường Atlanta khổng lồ, tối tân, và đứng đầu thế giới về lưu lượng hành khách. Còn gì nữa? Atlanta có bảo tàng M.L.King, có di tích tư thất của tác giả Cuốn Theo Chiều Gió, cũng có các bảo tàng mỹ thuật, lịch sử hay khoa học, có Fox Theater tráng lệ, có giàn nhạc giao hưởng và đoàn vũ Ballet lớn, có toà nhà hình trụ tròn Westin Peachtree Plaza 73 tầng mà 2 tầng trên đỉnh tự động quay vòng để ngắm cảnh Atlanta, có Trụ sở CNN  và cả The World of Coca Cola...tất cả những cái này đều nổi tiếng. Cuối cùng: Skyline của Atlanta đẹp hơn San Diego. Mà Atlanta còn là thủ phủ chính trị, kinh tế, văn hoá, giáo dục( đặc biệt: Viện Đại học Kỹ thuật GA Tech)....của cả một tiểu bang nữa !  Ôi, Atlanta mới đẹp tuyệt vời,đẹp trong tận cùng sâu thẳm của trái tim ta!

         Phải kể thêm một số chi tiết đáng chú ý vào bản liệt kê trên đây thuộc vùng Downtown và Metro Atlanta cùng phụ cận: Ngoài cái bể cá lớn nhất thế giới (8 triệu rưởi gallon) khánh thành 2005, trung tâm mới 2008 của Coca Cola, bảo tàng Mỹ thuật được đại tân trang 2005... có các công trình Thế vận hội 1996 còn để lại, vòng đua xe hơi ALT Speed Way 124,000 chỗ ngồi, Thư viện Bảo tàng J.Carter, Mall of Georgia 1,700,000 square ft (lớn thứ nhì ở Mỹ), 2 cái arena đồ xộ (Gwinnett và Phillips), 3 cái civic & performing arts center hiện đại ở các quận Cobb, Gwinnett và  Downtown, cái khải hoàn môn Millinium Gate (kiến trúc thu nhỏ Arc de Triump của Paris) ở khu Atlantic Station, cái Ferry Wheel cao nghễu nghện ở giữa Downtown 2013, Khu giải trí Six Flags và White Water ở kế vòng đai I-285, Hindu Temple ở Liburn (cấu trúc mới mẻ, giống như đền đài Angkor Vat), Lake Lanier ở vùng phụ cận không xa lắm...đa số là những công trình mới xây cất hay tái thiết trong vòng một chục năm nay. Là một cư dân địa phương đến nay đã 16 năm mà tôi chỉ mới đi thăm được chừng 3/4 danh lam thắng cảnh, tuy rằng có nơi đã đến rất nhiều lần, nhưng với thành tích tương đối nhỏ đó nếu muốn thuật lại thì cũng đòi hỏi phải viết liên tục 4,5 kỳ mới đủ. Bởi vậy bài bút ký ngắn ngủi này chưa thể đi sâu vào chi tiết. Chỉ tàm tạm thuật rằng:......

        Một ngày kia, tôi có dịp đứng trước căn nhà của tác giả viết tác phẩm lừng danh Cuốn Theo Chiều Gió: M.Mitchell House. Hình dáng bên ngoài có vẻ bình thường, nhưng dường như khi đứng chiêm ngưỡng ngôi nhà lịch sử cuộc nội chiến HKỳ, trong đầu tôi đang bừng bừng lên cảnh tượng khói lửa rừng rực ngút trời thiêu sạch ALT và cảnh đám đông dân chúng đang chạy tản cư trong nỗi sợ kinh hoàng của cuốn phim bất hủ Gone With The Wind. Rồi một ngày khác, sau khi vào Zoo ALT xem thú rừng, trong đó có con gấu Panda rất quí hiếm lấy giống từ China, sau mấy tiếng đồng hồ, lúc ra về, tôi không thể bỏ qua ALT Cyclorama. Ngồi trên khán đài tự động quay chầm chậm, tôi đã được mục kích cảnh hoành tráng của sân khấu hình vành khăn dài 385ft, cao 42ft như đang quay ngược với chiều quay của mình, diễn tả những trận đấu kinh hoàng tại thủ phủ Atlanta của quân dân miền Nam. Đại bác nổ ầm ầm, khói lửa mịt mù, thật là một bản anh hùng ca thời nội chiến!


         Tiếp theo, vào một ngày sau đó, tôi đến Stone Mountain, một thắng cảnh đã một thời được mệnh danh là Kỳ quan thứ 8 trên thế giới. Tảng đá núi nhẵn nhụi cao 825ft, hùng vĩ hiện ra trước mặt, giữa lưng chừng có bức tranh tượng khắc nổi trên đá, từng được coi là The World's Largest High Relief Carving (kích thước 160ft x 76ft, so sánh với Tượng 4 Tổng Thống HKỳ ở Rushmore Mountain cao 60ft), khắc hoạ 3 nhân vật lịch sử ngồi trên mình ngựa: President of the Confederacy J.David, General R.E.Lee và General S.Jackson. Lại môt lần nữa tôi liên tưởng đến những vị anh hùng tử sĩ mà từ lâu tôi vẫn hằng ngưỡng mộ và giờ đây trong lòng tôi đang hoà trộn một niềm hãnh diện lẫn với một nỗi xót xa cay đắng: Cùng là thân chiến bại, nhưng ở đất nước này được tôn sùng trái lại ở trên chính quê hương tôi thì bây giờ mặc dầu đã chết vẫn chưa được an giấc ngàn thu ...Tại đây, một cáp treo đưa tôi lên đỉnh núi, từ đó ngắm skyline ALT mờ mờ qua mây. Từ khoảng tháng Tư tới tháng Tám, mỗi cuối tuần nơi đây còn có Lazer show vô cùng đẹp mắt. Những vạch ánh sáng tua tủa nhiều màu của tia Lazer đồng thời với pháo bông rực rỡ và âm thanh trầm bổng của nhạc nền. Vào thời gian tôi có mặt, nghe bài hát Georgia On My Mind nổi tiếng qua giọng ca Ray Charles, ngọt ngào tha thiết như ru lịm hồn tôi, đã làm tan biến hẳn thái độ thờ ơ đã từng cảm thấy trước đây đối với người nhạc sĩ tài danh này. Khu thắng cảnh ST Mountain cũng là một trung tâm giải trí rất lớn, có hồ rộng với xuồng đạp nước, Riverboat cruise, Scenic rairoad quanh núi, sân trượt băng bằng tuyết nhân tạo rất rộng vào mùa Đông và rất nhiều môn giải trí thường thấy ở các trung tâm giải trí lớn khác.

         Cũng một lần tôi đến thăm M.L.King Center. Ngôi mộ nằm giữa hồ nước trong veo, nhắc nhở tôi hình ảnh một con người nổi danh với bài diễn văn I Have A Dream.
         Riêng về những Trung tâm trình diễn nghệ thuật thì tôi đã có cơ hội tham dự khá nhiều buổi trình diễn của ALT Symphony Orchestra, ATL Ballet và các đoàn vũ khác tại Fox Theater, tại Woodruff Arts Center và các Civic Center lớn ở rải rác nhiều nơi, tại Phillips và Gwinnett Arena. Nào là Nutcracker, Cô bé lọ lem, Hồ Thiên nga, nào là Hamlet, Disney on Ice... Vào năm 2008, tôi đã có dịp đến xem đoàn ca nhạc ASIA trình diễn ở ALT Civic Center.  Năm ngoái, ngay ở Botanical Garden, kế cận công viên Piedmond, có múa ballet trên thảm cỏ ngoài trời, tưởng như mình đang xem các nam nữ tiên đồng biểu diễn vũ điệu Nghê thường.  Nên đặc biệt kể thêm về rạp Fox: kiến trúc cổ điển lộng lẫy, tráng lệ, huy hoàng mang sắc thái một ngôi giáo đường mosque. Bên trong có những đại sảnh hay ballroom trang hoàng đẹp mắt theo kiểu Ai cập, Hi lạp, La mã, hay kiểu cách cung đình. Vào năm 1929, rạp tượng trưng cho một Grand Lady of Georgia (Đại Phu Nhân GA), có 4,500 ghế khán giả, với tấm màn nhung đại vĩ tuyến trên một sân khấu rộng 125ft, cao 85ft và vòm trần là một nền trời xanh đầy sao di động chập chờn trong làn sóng âm thanh của người nghệ sĩ biểu diễn trước mỗi buổi diễn với cây đại cầm được coi như một trong những đại-phong-cầm-nhà-hát khổng lồ của nước Mỹ. Còn loại trần trang trí cảnh bàu trời thì chỉ ngày nay mới trở thành quen thuộc như ta thường thấy tại Las Vegas.


         Nói đển Atlanta hiện đại là phải nghĩ ngay tới Georgia Aquarium toạ lạc ngay bên công viên Olympics. Là một công trình mới được xây cất vào năm 2005 nên rất vĩ đại, tối tân. Ai cũng háo hức ưu tiên tìm đển cái bể cá lớn nhất (trong số gần chục cái) đặt tên là Ocean Voyager. Khách chui qua một đường hầm (tunnel) dài bằng kính, có một lằn trải thang cuốn tự động, một lằn đi bộ và áp vào tường là một hàng ghế dài, cả 3 phía qua lớp kính dày chỉ nhìn thấy nước trong xanh và cá lớn nhỏ đang lởn vởn quanh mình. (Thử tưởng tượng nếu...nếu cái tunnel này vỡ thì sao?). Sau đó khách đi tới một khán đài đối diện với một cửa sổ thật lớn mà theo giấy quảng cáo và tấm bảng gắn bên cạnh thì : Ocean Voyager chứa 6,300,000 gallon nước, dài 284ft, sâu 30ft; cửa sổ chế tạo bằng chất Acrylic 17 strongglass, dài 61ft, cao 23ft, dày 2ft (xin nhắc lại: những 2 feet) và nước được giữ ở 76 độ F. Lần đển xem thứ tư vào năm 2010, tôi được hướng dẫn viên cho biết con cá whale shark lúc đó dài tới 16ft. Cùng thời gian này, ở đây còn triển lãm lưu động con tàu Titanic thu nhỏ. Quả thật GA Aquarium xứng đáng mệnh danh là một bể cá lớn nhất thế giới.

         Ngay kế bên Aquarium là World of CoCa Cola. Đã 2 lần tôi đến xem. Lần thứ hai vào năm 2010 tại trụ sở mới rộng gấp đôi cái cũ và hấp dẫn hơn. Một địa điểm từ rất lâu tôi ghé đến mà không vào xem vì nghĩ là chẳng có gì đặc biệt nhưng mới đây đã không thể bỏ qua. Đó là Fernbank, một viện bảo tàng khoa học. Dĩ nhiên có nhiều phòng (như dinosaur, mummy Ai cập, Apollo spacecraft, phim Imax...),nhưng đặc biệt có một khu gọi là Planetarium với cái vòm 70ft đường kính chiếu hình vũ trụ và một phòng thí nghiệm vi điện tử (Electron Microscopy).


         Một địa điểm trọng tâm của ALT được du khách chú ý là Underground. Sự thật đó chỉ là một khu phố nửa chìm nửa nổi (bởi thế đất là một khu đồi có độ chênh cao). Có lẽ tôi đã sớm tìm đến nơi này là do sự tò mò vì nó có thể ví như trái tim của Atlanta cổ. Nghe nói khu vực quanh đây có cái đèn thắp bằng gas dựng từ năm 1850, một cái cột trụ chỉ Zero Mile và rải rác đâu đó có khá nhiều tượng tầm cỡ người thật. Một giãy phố ngầm dài độ 3,4 trăm bước, có chừng hơn chục nhà hàng ăn và 100 cửa hàng mà giữa phố có nhiều cỗ xe thuộc loại street car trang trí và trưng bày hàng hoá, phần nhiều về mỹ nghệ. Tôi tạt qua một số cửa hàng và chọn mua 1 cái lắc có hình ALT skyline rất đẹp mà từ đó tớí nay tôi vẫn treo tòn ten trong xe hơi. Hơi tối tăm và ẩm mốc, lại thêm vài chỗ có lối khuất nẻo dẫn xuống gian hầm sâu, hình như ở đó là nơi nghe nhạc, nhảy múa, uống rượu. Liên tưởng đến những địa điểm gọi là hầm rượu ở Luân đôn nên tôi không dám bước xuống và nghĩ rằng chẳng còn gì hấp dẫn nên đi ra ngoài phố hầm. Bên ngoài ở tầng trên, một bên có thang cuốn dẫn lên một khu phố cổ, một bên là khoảng sân lộ thiên có một bức tường thác nước dài. Qua rất nhiều bậc thang leo lên tầng trên cao nhất là mặt đường phố ALT, tôi có cảm tưởng như vừa ngoi lên từ địa ngục huyền bí để cái nhìn vỡ oà, mở toang sáng loà trước những toà nhà cao đẹp chung quanh, trong đó có một cái tháp mà dạ hội mừng năm mới được tổ chức theo truyền thống cho một quả đào hung hung đỏ vàng từ từ rơi, trong khi pháo hoa muôn màu sắc tưng bừng nở trên bàu trời Downtown.

          Muốn đi đó đi đây ngắm cảnh ALT, có thể tham dự những Tour du lịch với thẻ City Pass, kể cả có thể leo lên chiếc Ferry wheel mới dựng năm 2013. Hoặc như trước đây, có quảng cáo tour du ngoạn balloon hay trực thăng như từng thấy ở các thành phố lớn hay thác Niagara. Nhưng nếu muốn đi tự túc đến đa số địa điểm nổi tiếng ở trong vòng Downtown, có lẽ cách tiện nhất để tránh đường xá đông nghẹt xe cộ là trước hết phải có tấm bản đồ và các tờ brochure quảng cáo( lấy free ở Visitor Center, khách sạn, bến xe...) rồi dùng xe điện Marta và mạng lưới xe bus phụ thuộc (không phải mua thêm vé), giống như hồi tôi mới đến ALT, đi xe điện xuống nhà ga Five Points rồi thong thả cuốc bộ đến thăm trước tiên những nơi gần nhất ở chung quanh khu trung tâm, như Underground, Aquarium, Coca Cola, CNN, State Capitol... Để ngắm toàn cảnh thành phố từ trên cao, vào một dịp kỷ niệm gia đình mới đây, tôi đã đền nhà hàng Sun Dial cao 73 tầng. Từ trên cao, vừa thưởng thức bữa ăn ngon, vừa ngắm cảnh ATL theo vòng quay tự động từ từ hiện ra bên khung cửa kính, y như một cuốn phim quay chậm. Thú thật khi du lịch đến thành phố nào có tháp cao hay nhà trọc trời thì tôi không bao giờ bỏ qua được cái  thú ngắm cảnh từ trên cao. Riêng đối với toà nhà Westin hình trụ tròn xoay này, đây là lần thứ hai tôi đã lên tận đỉnh. Nơi kia sát dưới chân mình là công viên Centennial Olympics, Aquarium, Georgia Dome, Turner Field Stadium và toà nhà Capitol của Tiểu bang GA có cái vòm mái vàng óng ánh. Xa hơn chút là cây cầu giao lộ I-75/I-20, toà nhà Bank of America cao nhất ALT, Học viện Georgia Tech. Cứ mỗi lần trông thấy ngôi trường đại học khá nổi tiếng này, lòng tôi lại rung lên một niềm hãnh diện nho nhỏ của một người cha và một người mẹ vất vả nuôi con từ khi lập cư trên quê hương mới với hai bàn tay trắng đến khi nhìn thấy đứa con thân yêu ấy trưởng thành từ chính ngôi trường này (vào năm 2004)!  Xa xa hơn khoảng một chục dặm là Stone Mountain vươn cái chỏm đá lên khỏi lùm cây xanh ngắt. Mây trời trắng toát lững lờ bay, Ôi! Atlanta sao đẹp quá! Và Atlanta còn tiềm ẩn rất nhiều cảnh thơ mộng, nhất là về đêm.  

         Atlanta, Gone With The Wind City của một thời lịch sử bi thảm nhưng oai hùng, đã vực dy sau lần bị tàn phá bởi ngọn lửa chiến tranh để luôn luôn đổi mới cho hiện đại. Là dân địa phương, tôi sẽ vui sống ở Atlanta suốt đời, còn nếu là du khách, chắc hẳn sẽ ước mong nhiều lần tái ngộ.

H.N./ChinhNguyen/H.N.T.      
Aug 16/2913



Một Dòng Sông



Sông nước đầy khơi lại cuộc tình
Một thời thơ mộng tuổi học sinh
Bến xưa còn nhớ người em nhỏ
Bờ cũ vẫn yêu một bóng hình

Vườn ổi vấn vương chân Ốc Đảo
Đường hoa lưu luyến guốc An Bình
Thế rồi xa mãi mùa Xuân cũ
Thương nhớ cho em một mối tình

Dừng gót bên bờ sông Cữu Long
Dòng sông còn gợi sóng trong lòng
Bốn mươi năm tưởng tình đã mất
Nhưng người yêu cũ vẫn chờ mong!

August 2013
DTTN(Biện Công Danh)

* Hình phụ bản do chính tác giả chụp - Sông nước Vĩnh Long



Thứ Tư, 2 tháng 10, 2013

Thơ Tranh: Nghe Mưa - Hương Ngọc



Thơ: Hương Ngọc
Thơ Tranh: Kim Oanh


Một Nửa Bài Thơ - Thơ Đỗ Hữu Tài - Phổ Nhạc: Đại Sân



( Xem hình ảnh lớn nhấp vào chữ Youtube dưới góc phải)

Thơ: Đỗ Hữu Tài
Bút Hiệu: Thế Thôi
Phổ Nh
ạc: Đại Sân
Tiếng Hát: Phượng Trần và Đại Sân
Thực Hiện: Kim Oanh

Nhớ 1

  

Cung thương nắn nhẹ nỗi sầu
Quê hương xa lắc còn lâu ngày về
Gió buồn lướt nhẹ lê thê
Cho anh ngây ngất môi kề má em.

Mặc Thái Thủy
Mesa, Oct. 2, 2013


Nguyệt Khúc Tình Xưa



Tôi về thăm lại người xưa
Nhà im vườn quạnh hồn chưa chạm bờ
Bước chân qua ngỏ thẩn thờ
Song thưa màng nhện giăng hờ khói sương

Lạnh lùng vắng bóng thương thương
Mắt môi diễm diễm vấn vương tuổi nào
Nắng tàn mây thẳm lên cao
Hồn tôi xuống thấp, lạc vào cõi mơ
Áo em tím nỗi đợi chờ
Duyên tôi chết muộn buồn thơ cuối mùa

Tôi về dưới mái hiên xưa
Thấy đời hư ào trăng thừa trăm năm
Ừ thôi rượu đã cạn tăm
Chén giao bôi đổ ngoài tầm ly bôi

Sông buồn chảy ngập hồn tôi
Lòng như đầu cỏ lạnh hồi sương giăng
Sao đành dẫm nát ánh trăng
Ném câu chung thủy vỡ ngàn mảnh tim ! !

Pham Tương Như
09  30  2013


Tự Tình



Hôm qua nhận được thư con,
Trong thư con kể ngọn nguồn đắng cay.
Mẹ con mang bệnh lâu nay,
Chị con sức khỏe ngày càng giảm suy.
Nợ nần van víu từ khi,
Má Ba bệnh nặng phải nằm nhà thương.
Lòng cha đoài đoạn đau thương,
Đắng cay sao chẳng để nhường phần cha?

Từ ngày phiêu bạt phương xa,
Quê nhà con, mẹ xót xa đủ điều.
Mẹ con tóc đã bạc nhiều,
Xác thân héo hắt, diễm kiều còn đâu!
Lời con càng đọc càng đau,
Thương con, thương vợ nỗi sầu nào hơn.
Cha nghe như có lời hờn,
Vì sao cha chẳng chu toàn phận cha?

Nhạt nhòa lệ ứa xót xa,
Làm sao cha dám tỏ ra nỗi niềm!
Vì cha sức kém, tài hèn,
Nên đành để giận, để phiền cho con.
Ngày xưa lo chuyện nước non,
Bây giờ tóc đã pha sương mái đầu.
Có nên sự nghiệp gì đâu,
Trắng tay, tay trắng để sầu người thương!!!
Ngoài trời mưa bụi vươn vươn,
Lòng cha bão tố bất thường dâng cao.
Con ơi! Cha biết làm sao?

Lincoln, Nebraska 1988

Mặc Thái Thủy


Ngất Ngưởng Một Đời Mây



Trộn mây vào chân tung bước giang hồ
Thời giọc biển khuấy sông chuyển đèo dời núi
Trộn mây xuống tim nghe tình diệu vợi
Thời em cổ tích tiếng sáo Trương Chi.

Ngất ngưởng ta, đời mây ảo giác
Trôi trôi trôi một giấc cuồng quay
Phóng lên cao là hư vô mù mịt
Té xuống đời là bão nhảy mưa bay.

Ngậm chút gió la đà kiêu hãnh
Phù thủy ta bẻ bút ném thơ
Nhật nguyệt khóc nỗi đau Thần Thánh
Chữ nghĩa treo vần điệu bơ vơ.

Cắn chút mưa sụt sùi cô độc
Mùi Satan theo máu chảy về da
Ném tới đầu cái-ta-sau dội ngược
Chạy cuối hàng cái-ta-trước quỉ ma.

Ngất ngưởng mây chỉ là sương với khói
Ngất ngưởng ta là cát bụi hóa thân
Sáng thức dậy nghe nghìn trùng tiếng gọi
Ta ngậm ngùi ôm hoài niệm ăn năn.
                   


*Escondido,05/03/2013
Phạm Hồng Ân


Mai Xa Vĩnh Long



Đêm cuối cùng mai xa Vĩnh Long
Người đi bỏ bến bỏ dòng sông
Bờ kè hấp hối theo con nước
Mượn đám lục bình thỏa ước mong

Đêm cuối cùng còn trông thấy nhau
Con tim nhịp nối những buồn trao
Bao giờ trở lại thềm “Hoa Nắng”
Giọt đắng cà phê sánh đậm màu

Đêm cuối cùng qua mau…tiễn đưa
Nhánh sông chia mấy ngã cho vừa
Phương trời chưa cách sao biền biệt
Thương tiếc phận đời ôi lá lay

Đêm cuối cùng mai xa Vĩnh Long
Chơ vơ giấc ngủ… buồn mênh mông

Kim Phượng


Mạn Đàm Về Các Lễ Mừng Ngày Sinh

             
      Không còn bao lâu nữa đến ngày đứa cháu nội thứ 2 tròn 1tháng tuổi, tôi nhớ lại cách nay 10 năm, khi đứa cháu Nội lớn sắp tròn tháng đầu tiên, con trai tôi có hỏi:
- Ba ơi, Cháu sắp đầy tháng, vợ chồng Con định tổ chức tiệc, theo Ba, chúng ta làm theo ngày Tây hay ngày Ta?
- Mừng đầy tháng đó là cái lệ của người phương đông nói chung và của người Việt chúng ta nói riêng, nên phải theo ngày âm lịch mới đúng.
- Thế còn ngày Thôi nôi ?
-  Nếu các con tổ chức sinh nhật 1 tuổi cho Cháu, thì làm theo ngày Tây Ta gì cũng được. Còn Thôi Nôi thì nhất định phải là ngày Âm Lịch, tức là ngày Ta. Vì đó là Tục Lệ của chúng ta, của người phương đông.
- Con chưa rõ lắm. Tại sao tổ chức Sinh nhật thì theo ngày Tây, Ta gì cũng được?
- Từ khi nước chúng ta chuyển qua sử dụng cách tính thời gian theo Tây Phương, tất cả giấy tờ đều ghi theo
Dương Lịch. Cả tổ chức Sinh nhật mỗi năm, cũng theo Văn Hóa Phương Tây. Nên Các Con có thể dựa vào ngày Tây. Còn nếu tổ chức theo ngày âm thì cũng đúng thôi, vì chúng ta là người Việt.
Theo truyền thống, người Việt chúng ta không có lệ tổ chức sinh nhật hằng năm, chỉ tổ chức lễ Đầy Tháng, Thôi Nôi, Cúng Căn 3; 6; 9; 12 tuổi. Ngày nay, không còn ai tổ chức các lễ mừng tuổi đúng : Tứ Tuần (năm 41 tuổi tính theo tuổi Âm Lịch), Ngũ Tuần (51 tuổi). Riêng  Lục Tuần (61 tuổi), Thất Tuần (71), Bát Tuần (81) ...được chú trọng nhiều hơn, thường do Con Cháu tổ chức mừng Thọ Ông Bà, Cha Mẹ.
Nói chung, tất cả những lễ đều phải tổ chức theo ngày tháng Âm Lịch.
- Tại sao Tứ tuần và Ngũ Tuần ít được chú trọng vậy Ba?
- Trước đây, tuổi thọ của con người còn thấp, bình quân khoảng 40, do đó Đỗ Phủ mới có câu thơ rất nổi tiếng "Nhân sinh thất thập cổ lai hy"  . Chính vì thế chỉ những danh gia vọng tộc thường tổ chức tiệc mừng tuổi bắt đầu từ 41 (tuổi Tứ Tuần). Đến khi được 61 mới thật sự là mừng thọ. Theo quan niệm về Tử Vi, khi còn người sống đến 61 tuổi, là sống qua vòng tử vi 60 năm tròn một Giáp Tý.
- Giáp Tý là gì vậy Ba?
- Giáp Tý là sự kết hợp 6 Thập Can: Giáp, Ất, Bính, Đinh, Mậu, Kỷ, Canh, Tân, Nhâm, Quí, tương ứng với 5 Thập Nhị Chi:  Tý, Sửu, Dần, Mẹo, Thìn, Tỵ, Ngọ, Mùi, Thân, Dậu, Tuất, Hợi. Bắt đầu là Giáp và Tý nên gọi chu kỳ này là Giáp Tý
Ngày nay, tuổi thọ tăng cao, trung bình đạt sắp sỉ 70, nên việc mừng tuổi Tứ Tuần, Ngũ Tuần không còn nữa. Thêm việc du nhập tổ chức sinh nhật hằng năm theo Tây Phương, dần dà lễ mừng tuổi Tứ Tuần, Ngũ Tuần không còn nữa. Chỉ còn một số người theo tục lệ cũ tổ chức Lục Tuần, Thất Tuần...mà thôi.


      Còn việc cúng Đầy Tháng, Thôi Nôi... là Tục Lệ có từ rất lâu đời. Theo quan niệm dân gian, từ lúc mới tượng hình thành bào thai trong bụng mẹ, một sự sống đã bắt đầu. Sự sống bé bỏng này được sanh ra bởi Bà Chúa Thai Sanh, việc chăm sóc bảo vệ do 12 Mụ Bà. Đó là các Bà Mẹ Sanh Mẹ Đẻ và 3 Đức Thầy. Ba Đức thầy bao gồm: Thánh Sư, Tổ Sư và Tiên Sư
- Bà Chúa Thai Sanh ( Bà Chúa Đầu Thai) là người đứng đầu các vị thần bảo vệ đứa trẻ từ lúc tượng hình, đến lúc chào đời cho đến 12 tuổi.
- 12 Mụ Bà thay nhau bảo vệ đứa trẻ  12 tháng trong năm. Nhiệm vụ bảo vệ nầy duy trì trong suốt 12 năm.
- Ba Đức Thầy có chức năng truyền dạy nghề nghiệp

      Trẻ sinh ra được đúng một tháng, gia đình tổ chức lễ Cúng Mụ, hay còn gọi là đám Đầy Tháng.
Việc tổ chức lễ Đầy Tháng, trước là tạ ơn các Mụ Bà, Tổ Tiên đã phù hộ cho “mẹ tròn con vuông”. Vả lại theo tín ngưỡng, ngày xưa người mẹ và con chưa đủ tháng thường không được ra khỏi nhà . Do đó ngày đầy tháng cũng là ngày đầu tiên gia đình trình thân tộc, họ hàng, lối xóm về  đứa trẻ.
Trong ngày đầy tháng, ngoài việc chuẩn bị món ăn thức uống dùng để chiêu đãi khách mời, gia chủ còn chuẩn bị mâm lễ vật cung kính 12 Mụ bà gồm 12 chén chè, 3 tô chè, 3 đĩa xôi và một mâm cúng kính 3 Đức Thầy gồm con vịt chéo cánh được luộc chín, 3 chén cháo và 1 tô cháo

      Khi trẻ đúng 1 tuổi, cha mẹ tổ chức cúng Thôi Nôi. Đây là một lễ không thể thiếu của mỗi người Việt chúng ta. Trong lễ thôi nôi, sau nghi thức cúng kính mang ý nghĩa tương tự như cúng Đầy Tháng, Một tục lệ khá đặc biệt còn lưu giữ là tục “đặt sàn” có nhiều vật dụng như gương lược, dao kéo, đất, xôi, vũ khí … để trẻ tự lựa chọn. Đây là hình thức tiên đoán nghề nghiệp tương lai của trẻ. Theo quan niệm dân gian, vật nào được trẻ lựa chọn trước, khi lớn lên trẻ sẽ có nghề tương ứng với món đồ đã chon. Theo Phong tục xưa, sau lễ thôi nôi, hằng năm sẽ không tổ chức kỷ niệm ngày sinh. mà chỉ tổ chức Cúng Căn khi trẻ lên 3 tuổi, 6 tuổi, 9 tuổi, 12 tuổi. Ý nghĩa của Cúng Căn cũng nhằm mừng trẻ được mạnh khỏe và tạ ơn Các Mụ Bà chăm sóc, bảo vệ. Đặc biệt lễ Cúng Căn khi trẻ lên 12, đây là lần Cúng Căn cuối cùng, theo quan niệm Ông Bà ngày xưa, đứa trẻ được 12 tuổi đã thoát nạn “hữu sanh vô dưỡng” tự làm chủ được mọi hành động, không cần Các Mụ Bà dạy dỗ bảo vệ nữa, thì gia đình làm lễ Cúng Dứt Căn, mang ý nghĩa tạ ơn lần cuối, Lễ này được tổ chức rình rang hơn, linh đình hơn các lễ trước.

      Tóm lại, các lễ mừng Đầy tháng, Thôi nôi, Mừng thọ...là nét đẹp trong văn hóa nước nhà. Tuy nhiên do quá trình hội nhập, giao thoa văn hóa, giới trẻ ngày nay, chỉ chú trọng đến việc tổ chức sinh nhật mỗi năm theo phương tây, dần dà những nét độc đáo của Tiền Nhân từ từ đi vào quên lãng. Nếu một ngày nào đó, các mỹ tục này không còn nữa, đó chính là một mất mát vô cùng to lớn trong Văn hóa nước nhà, một tội lớn với Tiền Nhân.

Huỳnh Hữu Đức


******

Trong sách " Bắc Bộ Lục" có nói : Tục Lĩnh Nam nhà giàu đẻ con được 3 ngày, hoặc đầy tháng. thì tắm gội cho con, làm một bữa tiệc gọi là "Đoàn Du Phạn" (Bữa cơm tròn trặn trơn tru). "Vân Đài Loại Ngữ" của Lê Quí Đôn viết: Tục nước ta, đẻ con được 3 ngày làm mâm cơm cúng Mụ. Đến hôm đầy tháng, hôm 100 ngày (đầy tuổi Tôi), đều có làm mâm cơm cúng Gia Tiên, bày tiệc ăn mừng. Bà con, người quen thuộc, dùng thơ, câu đối, đồ chới, quần áo trẻ để mừng. Mà nhất là tiệc 100 ngày (tiệc đầy tuổi Tôi) to hơn.

Theo quan niệm dân gian của cộng đồng Người Việt, đứa trẻ được sinh ra là do các vị Đại Tiên (Bà chúa Đầu thai) và Tiên Mụ mà trực tiếp là 12 bộ Tiên Nương (12 bà Mụ) nặn ra ban cho. Vì vậy, khi đứa trẻ đầy cữ (đứa trẻ chào đời được 3 ngày), đầy tháng (đứa trẻ chào đời được một tháng) hay đầy năm thì bố mẹ, ông bà đứa trẻ phải bày tiệc cúng Mụ để tạ ơn các bà Mụ và cầu xin các Mụ ban cho đứa trẻ mọi điều may mắn tốt lành.Tục thờ cúng 12 bà Mụ là tín ngưỡng người Việt tiếp thu từ Trung Hoa. Theo truyền thuyết, tục này có từ lâu đời và đã từng được giải nghĩa trong tác phẩm Phong thần diễn nghĩa. Theo truyện, Khương Tử Nha phụng chỉ Ngọc Đế phong cho ba vị tiên đảo là Vân Tiêu, Quỳnh Tiêu và Bích Tiêu, môn đồ của Quy Linh Thánh Mẫu, nắm giữ "hỗn nguyên kim đẩu". Đời người trước sau đều chuyển kiếp từ cái "kim đẩu" này. Vân Tiêu, Quỳnh Tiêu, Bích Tiêu gọi chung là "Tam Cô", hay "Chú Sinh Nương Nương". Chú Sinh Nương Nương còn gọi là Thụ Tử Thần (thần ban con), và có 12 bà chị ("thập nhị thư bà" hay "thập nhị bảo mẫu", "thập nhị đình nữ"). Thập nhị thư bà với những tư thế khác nhau, tượng hình người phụ nữ bồng con, cầm tay con dắt, cho con bú v.v.

 ( theo http://vi.wikipedia.org)


Cảm Thông




(Từ San Sẻ của Kim Oanh)

Em cảm thông nhưng anh rất tiếc
Bỡi vô tình xao xuyến lìa xa
Chưa ngỏ lời môi cười má thắm
Dù hương tình sắp sửa đơm hoa.

Anh đi nhập ngũ ra miền biển
Em ở quê nhà vẫn học chăm
Mỗi bận thăm nhà tuy ngắn ngủi
Vẫn tìm em lớp cũ còn chăng ?

Lần cuối anh chuyển qua phố núi
Có lần về tận xứ Vĩnh Long
Bạn thân nói nhỏ em vừa mới
Chấp nhận lên xe ngập pháo hồng !

Mỗi lần sau đó qua phà cũ
Cố nén đau thương lại nhớ nhiều
Em đã xa quê về viễn xứ
Âm thầm anh khổ biết bao nhiêu.

Dương Hồng Thủy

Chúc Longhovinhlong vui vẻ và bền lâu.

Một Thoáng Vĩnh Long


      Năm 93, trong một dịp giang hồ vặt, lần đầu đặt chân lên Vĩnh Long, mọi thứ đều lạ lẫm...
Qua Bắc Cần Thơ trên chiếc phà to lớn, nhìn dòng nước đục ngầu phù sa mênh mông cảm nhận được sự trù phú của vựa lúa miền Nam, bên kia bờ là Cần Thơ - gạo trắng, nước trong - Tây Đô nước Việt, nhưng năm ấy, dưới cái nhìn chủ quan , có lẽ không còn được như xưa !!!

      Dạo một vòng con đường chính dưới ánh sáng vàng vọt, tù mù của đèn đường trên chiếc xe đạp lôi của một em học sinh nghèo, kiếm thêm chút tiền phụ giúp gia đình, không tưởng tượng được thành phố này ngày trước ra sao ? Chỉ thấy nó cũng âm u, buồn rầu như hầu hết các thành phố khác sau năm 75 ! vòng qua bến Ninh Kiều, lác đác đôi ba người làm lũi qua lại, chợt nhớ đến câu vè không hay lắm về nơi này :
Cần Thơ có bến Ninh Kiều.....

      Bèn quay lại nhà trọ, suốt đêm phập phồng vì những tiếng dép lẹp xẹp bên ngoài, thỉnh thoảng vài tiếng va chạm cố ý vào cửa phòng đã chốt chặt bên trong, mãi mới chợp mắt được.
Buổi sáng hơi lạnh từ sông thổi vào mát rượi, xoá tan bao mệt nhọc của một đêm lạ nước, lạ cái . Em học sinh hôm qua đã có mặt trước nhà trọ, lại leo lên chiếc xe đạp lôi của em, ban ngày mới nhìn thấy rõ dáng gày gò của em mà thầm ái ngại, mời em cùng ăn sáng nơi một quán mì ngay bến phà, em ý nhị từ chối, lấy cớ phải về đi học ....


      Chuyến phà đầu tiên trong ngày vẫn còn thưa thớt, có lẽ là từ Cần Thơ đi ra, trái hẳn với chiếc ngược dòng đông nghẹt người, xe, đang hướng về Thành Phố.
Ngồi trên chiếc xe lôi máy lạ lẫm, nhưng cảm giác yên tâm hơn ngày nào, lần đầu tiên đi xe xích lô máy ở Saigon ! xuống ngã ba Bình Minh, rồi vào Cái Vồn nơi nhà một người thân, nhà ở phố chợ buôn bán tấp nập, mặt sau ngay trên sông, hàu như mọi sinh hoạt đều diễn ra trên mặt nước này...nơi đây trước kia là địa bàn của Giáo Phái Hoà Hảo, nên có vẻ sung túc hơn chỗ khác, những căn nhà bề thế, xây cất chắc chắn xen lẫn nhau.

      Sau bữa ăn, một dĩa bưởi đã bóc sẵn từng múi màu hồng nhạt trông thật quyến rũ, ăn thử một múi, dòn tan, nước bưởi ngọt dịu, không gắt, không the, hơn hẳn bưởi Biên Hoà danh tiếng, tay bốc, miệng nhai, nuốt, không dừng lại được, dĩa bưởi bay vèo, Hỏi người bạn, mới biết đó là bưởi Năm Roi, đặc sản vùng đất này, vui chuyện, người bạn cắt nghĩa sở dĩ có tên như vậy bởi ngày xưa bưởi này rất hiếm, quý, nên nếu không được phép , mà ăn vụng, trộm mà bắt được là bị năm roi phạt, lâu ngày thành tên luôn !?!
Buổi chiều, biết ý, người bạn đưa hẳn vào vườn, cách nhà khoảng cây số. Vườn trồng nhiều thứ, nhưng bưởi Năm Roi là chính, những cây bưởi xanh tốt , xum xuê, trái thòng xuống treo toong teng trông thật vui mắt. Lần này thì được ăn thả giàn, bụng no, căng mà nhìn vẫn thèm !!!


      Hai mươi năm qua, bây giờ lại được nhìn trái bưởi ngày nào, chợt nhớ chút kỷ niệm khó quên, nghe đâu bây giờ cũng không còn được như trước nữa, người ta đã chạy theo kinh tế, lai tạo, ghép nhiều loại khác nhau để có sản phẩm cung cấp cho thị hiếu người tiêu dùng, vốn nghe, biết đến danh tiếng của bưởi Năm Roi, khiến cho hương vị mất ngon đi nhiều, cũng như hình ảnh chiếc phà nhộn nhịp qua Bắc ngày nào, bây giờ chỉ còn trong ký ức của người dân Nam Bộ.

      Ôi, vật đổi, sao rời...ngay đến cả con người, chính mình, cũng đã khác xưa !!!

Nam Chi
NY 22/9/2013.

Thơ Tranh: Sầu Trăm Năm - Suối Dâu



Thơ & Tranh: Suối Dâu

Thứ Ba, 1 tháng 10, 2013

Thơ Ngâm: Một Chiều Ghé Bắc Sang Sông



Chợt một chiều ghé Bắc sang sông
Chẳng biết dòng sông nước lớn ròng
Gió lay mặt nước bình yên ấy
Lần dấu chiều tà dõi mắt trông


Vừng hồng dần tắt sau chòi lá
Khối tình gửi trọn ánh hoàng hôn
Hoà cùng sông nước vô tri cả
Lòng những trời Tây hẳn bồn chồn?


Xin thời gian dừng lại khoan qua
Cố giữ trong tôi chút nắng tà
Kẻo phút chốc màn đen bao phủ
Sợ đêm nằm trọn giấc Nam Kha.


13-3-1990 

Thơ: Lê Kim Hiệp
Diễn Ngâm: Hương Nam
Thực Hiện: Kim Oanh

Chiều Trên Quê Hương




Cơn gió đưa về giữa bến mơ
Sông xưa thương nước chảy đôi bờ
Chiều đi trên bãi buồn hiu hắt
Một bóng tôi tìm trong cõi thơ

Tôi nhớ niềm vui của ngày xưa
Cầu ao soi bóng nắng đong đưa
Có em sầu mộng ngồi giặt áo
Nón lá nghiêng che dưới bóng dừa

Thắm thoát ngày thơ quên trở lại
Tôi về trong ánh nắng năm xưa
Nước sông còn nhớ người năm cũ
Hình bóng em tôi chửa xóa mờ...

DTTN(Biện Công Danh)
Sept 2013
* Hình ảnh do chính tác giả chụp - Sông nước Vĩnh Long



Đơn Phương Tình Già


( Gởi đến NA)


sợi tóc rối cũng lén lượm về ấp ủ
hơi hám người quen quá hóa thành thương


* * *
ta lại gặp nhau quá nửa đời
bốn mươi năm lẻ phượng hồng rơi
trường xưa dâu bể người muôn ngãlạc bước tha phương cuộc đổi dời

nhớ thuở tình đầu ngu ngơ quá
thương thầm tơ tưởng chuyện trăng hoa
năm cuối mùa thi chiều rám hạ
tan trường lóng ngóng bóng người xa
 nàng bỏ trường quê về phố lạ
nhuộm thắm son môi với lụa là
biết có chạnh lòng khi chợt nhớ
dạo ấy đôi ta quá thật thà
 ta buồn cuộn xác trong chăn kín
nhả hết tơ duyên kết kén sầu
kiếp sau kiếp nửa tầm thành bướm
người ấy là hoa với nhụy đầu
 sao muộn gặp nhau đến nỗi này
lá xanh thu đến sắp vàng rơi
bài thơ tình cũ năm xưa viết
gởi lại cho nhau quá nửa đời.

                     
Phủ Hiền
2/10/2013


Bến Cũ - Nhạc Anh Việt - Sĩ Phú - Bến Sông Vĩnh Long

Cảm ơn anh Trương Văn Phú những hình ảnh Bến Vĩnh Long thật đẹp.


(Để xem hình ảnh lớn hơn mời bạn nhấp chữ You Tube dưới góc phải)

Nhạc Phẩm: Bến Cũ
Nhạc: Anh Việt - Lời Ngọc Quang
Tiếng Hát: Sĩ Phú
Hình Ảnh: Trương Văn Phú