Thứ Bảy, 22 tháng 3, 2014

Mưa Đêm




Thao thức đêm dài thương nhớ ai
Bên hiên mưa giọt ngắn giọt dài
Có nghe cô quạnh lòng em gọi
Một cánh hoa đêm nỡ lạc loài

Mấy độ Đông về tim se thắt
Mơ hương tình cũ mắt môi xưa
Tiếng lòng em hòa lẫn tiếng mưa
Như cố gọi tình xưa trở lại

Em vẫn đứng bên lề ngang trái
Vẫn âm thầm gọi mãi cố nhân
Như mưa đêm sùi sụt ngoài sân
Anh có biết bao lần mưa khóc.

Biện Công Danh
29-12-2013


Có Cười



Vào lớp Thầy có cười chưa ?
Lúc học có đứa vẫn cười.
Vướng đâu sao mang vào lớp ?
Hay toán còn nở nụ tươi.
Hồi dạy Thầy có cười không ?
Ở đâu ra điều nghiêm nghị.
Nụ cười tuổi trò hằng có,
Thầy đừng lấy đó làm lo.
Gặp em! Ước quên ngày cũ,
Ít cười không phải là nghiêm.
Em, Thầy ai bày đặt trước?
Nay Thầy bắt chước... Cười bù.

Huỳnh Hữu Trí



Hình Ảnh Nguyệt Thực Chụp Từ Vĩnh Long


 Trời Vĩnh Long ( 10/12/2011) mây nhiều quá, nhưng cũng ráng chụp được từ khi Nguyệt thực bắt đầu đến lúc xuất ra.










Ảnh Chụp của Trương Văn Phú

Thích Vũ - 聽雨

     Đêm qua Cali mưa suốt đêm , tôi nhớ những đêm mưa ở quê nhà mà lòng bùi ngùi khôn tả. Xin gởi đến các bạn bài thơ của cụ Nguyễn Trãi. Đọc giải khuây đôi phút. Cám ơn 
    Thân kính
    Mailoc



聽雨 Thính Vũ - 阮廌 Nguyễn Trãi


寂寞幽齋裏, Tịch mịch u trai lý
終宵聽雨聲。 Chung tiêu thính vũ thanh
蕭騷驚客枕, Tiêu hao kinh khách chẩm
點滴數殘更。 Điểm trích sổ tàn canh
隔竹敲窗密, Cách trúc xao song mật
和鐘入夢清。 Hoà chung nhập mộng thanh
吟餘渾不寐, Ngâm dư hồn bất mị
斷續到天明。 Đoạn tục đáo thiên minh.

Dịch nghĩa : Nghe mưa

Vắng vẻ trong phòng tối tăm,
Suốt đêm nghe mưa rơi.
Tiếng não nùng làm kinh động gối khách,
Giọt thánh thót suốt mấy canh tàn.
Cách bụi trúc tiếng khua nhặt vào cửa sổ,
Lẫn tiếng chuông vẳng vào giấc mơ nhẹ nhàng.
Ngâm rồi mà vẫn không ngủ được,
Nghe đứt nối cho đến trời bình minh.

Dịch Thơ:

Đêm tối tăm trai phòng lặng lẽ
Suốt đêm trường mưa mãi không ngưng.
Não nùng gối khách run run,
Giọt mưa tí tách lạnh lùng năm canh.
Tiếng lào xào trúc cành chạm cửa,
Chuông ngân nga lạc giữa mơ mòng.
Ngâm thơ không dỗ giấc nồng,
Chập chờn đứt nối, vừng hồng sáng ra.


Mailoc phỏng dịch

Mưa, Tiếng Chuông và Mộng
Thư phòng ngồi nhìn đêm tối
Não người thánh thót mưa rơi
Trăn trở tiếng vọng bên gối
Tàn canh lòng vẫn bồi hồi
Ngoài song lao xao cành trúc
Chuông chùa theo mộng mơ trôi
Thơ ngâm hồn say khôn ngủ
Chập chờn trời sáng lại rồi
                                 C.D.M.


***
Nghe Mưa

Lạnh lẽo phòng im vắng
Đêm trường mưa gió lay
Xuyến xao choàng tỉnh giấc
Rỉ rả suốt canh chày
Ngoài cửa mưa xào xạc
Vào mơ chuông vọng dài
Ngâm nga tìm giấc ngủ
Trằn trọc đã sang ngày
                       Quên Đi

***


Lắng Tiếng Mưa Rơi


Trong trại buồn hiu hắt,
Suốt đêm nghe mưa nhanh.
Tầm tả bên gối khách,
Rả rít suốt tàn canh.
Tre xạc xào kẻo kẹt,
Chuông ngân nga mong manh.
Trầm ngâm không ngủ được,
Dai dẳng suốt đêm thanh!
                Đỗ Chiêu Đức.


***
Đêm Nghe Tiếng Mưa Rơi


Đêm khuya vắng thư phòng thêm quạnh quẻ
Suốt canh chầy lặng lẻ giọt mưa rơi!
Nghe não nùng, làm dạ khách chơi vơi
Tiếng tí tách rơi đều như nức nở
Cành tre trúc đập khua khung cửa sổ
Chuông vẳng đưa vào ảo mộng nhẹ nhàng
Trầm ngâm hoài,giấc ngủ vẫn đi hoang
Mưa không dứt, bình minh vừa ló dạng
                                          Song Quang

***


Nghe Tiếng Mưa Đêm


Một mình vò võ suốt trong đêm
Im lặng nghe mưa trước mái thềm
Thê thiết, não nùng run gối chiếc
Lạnh lùng, giá buốt gợi sầu riêng
Xạc xào ngọn trúc khua song cửa
Văng vẳng hồi chuông lắng nỗi niềm
Trằn trọc năm canh không chợp mắt
Giọt buồn dai dẳng não lòng thêm.
                   
Lộc Mai (Phương Hà)

Thứ Sáu, 21 tháng 3, 2014

Nhớ Thầy Xưa



        (Từ bài thơ Ta Vẫn Ngồi Đây của Mailoc)

Đàm Quang Kiên ấy phải không thầy?
Lý Hóa người từng dạy ở đây
Cao Lãnh môn sinh còn quyến luyến
Kiến Phong tình nghĩa vẫn vương vây
Tha phương nỗi xót cô đơn ấy
Nan bệnh lòng đau thắc thỏm  này
Mượn blog đôi vần em nhắn gởi
Thăm thầy cung kính gởi nhờ mây !

Cao Linh Tử
(Cựu Học Sinh Trung Học Kiến Phong)
16/3/2014

Ngậm Ngùi




Non cao mấy dãy chập chùng,
Ngàn thông réo gọi, mịt mùng mây trôi.
Phố đông du khách ngược xuôi,
Cô đơn ta chợt ngậm ngùi riêng ta.
Nhớ em, nỗi nhớ nhạt nhòa,
Thương em mấy độ trăng già lung linh.

Vail, Colorado - 1988
Mặc Thái Thủy


Lục Bát Thơ Tình - Bốn




Hạ
Em,
Nắng cháy lưng đèo.
Thu
Ta,
Gió lũ
Mưa reo phương người.
Ðông
Như những hạt tuyết trôi.
Sầu
Muôn năm vẫn rụng rơi bên này.

Phạm Hồng Ân
 

Bước Khởi Đầu

         
Sau khi mọi người ổn định chỗ ngồi, Thầy Bằng Hiệu trưởng mở đầu :

- Thưa các Thầy Cô, buổi họp bất ngờ hôm nay là theo đề nghị của cô Phương, giáo sư hướng dẫn lớp 9. Cô Phương sẽ trình bày lý do ngay sau đây. Mời Cô Phương.
- Thưa các Thầy Cô, đối với những giáo sư đang dạy lớp 9 của tôi hướng dẫn, chắc các bạn không lạ gì lớp này, tình trạng chia rẽ thật trầm trọng. Lớp chỉ có 40 em, nhưng lại chia năm chia bảy, thường xuyên xích mích. Những chuyện không đáng cũng đưa đến gây gỗ, cải vã làm to chuyện.
Nay trong buổi họp này, tôi nhờ các đồng nghiệp góp ý, giúp lời để tạo sự đoàn kết và vui tươi trong lớp. Xin cám ơn anh chị em.
- Qua những lời cô Phương vừa nói, các Thầy Cô có ý kiến gì xin đưa ra, chúng ta cùng thảo luận.Thầy Bằng tiếp lời.
...........................
- tổ chức cấm trại.
- tổ chức văn nghệ.
- làm báo...
...........................
Rất nhiều ý kiến nêu lên.....
............................
- Tổ chức cấm trại, thời gian quá ngắn, không thể đưa các em đến gần với nhau để thông cảm và hiểu nhau.
- Tổ chức văn nghệ, số tham dự tập dượt không nhiều.
Cuối cùng tất cả đều đồng ý cho các em viết báo. Nhưng làm báo gì? với các em có hai hình thức đó là Bích Báo và Đặc San
- Bích Báo tuy gọn, dễ làm, nhưng sự tham gia của các em cũng không bao nhiê
- Làm Đặc San sẽ thu hút các em nhiều hơn vì đòi hỏi nhiều bài viết.
Thế là tất cả Giáo Sư đều đồng ý cho các em làm Đặc San của lớp. Mọi trở ngại hay khó khăn sẽ được bàn vào buổi chiều sau giờ tan học.
..............................................................
Buổi họp tiếp tục, thầy Bằng khơi mào:
- Chào Thầy Cô, Chúng ta bàn tiếp về việc hướng dẫn các em lớp 9 làm Đặc San.Trong các thầy cô ở đây, người thì xuất thân từ Đại học SP Sài Gòn, người thì Đại Học SP Cần Thơ, người thì tốt nghiệp trường SP Vĩnh Long, nói chung chúng ta không lạ gì các loại báo của trường học. Bây giờ mời Thầy Cô .


Đây là lần đầu tiên Nhà Trường hướng dẫn các học sinh làm Đặc San, chúng ta phải nắm rõ điều kiện ắt có và đủ để hình thành một tờ Đặc San.

1 - Số lượng?

Tất cả đều đồng ý sẽ in khoảng trên trăm quyển, để chia cho các học sinh lớp 9 và số còn lại để tặng...

2 - Tài chính. Chi phí không phải ít ?

Có ý kiến học sinh đóng, nhưng thầy Bằng không đồng ý và sẽ xuất quỹ của Trường cho mọi chi phí này.
Một gút đã được tháo.

3 - Bài viết? Phải nhiều, không thể như Báo Tường.

Đây là vấn đề rất khó khăn. Chúng ta đều biết với trình độ lớp 9, có rất ít học sinh viết được những đoạn văn hay, hoặc những bài thơ tương đối hoàn chỉnh....thì làm sao có đủ bài vở? trong khi chính các thầy cô cũng chưa hẳn viết đã đạt !!.
Có Thầy Cô đề nghị mỗi Giáo Sư viết một, hai bài cho nội dung thêm phong phú...
Cuối cùng thầy Đoàn, Giáo Sư dạy giờ, tốt nghiệp trường SP Vĩnh Long góp ý :

- Tôi đề nghị tất cả bài vở phải là của học sinh. Mặc dầu từ trước đến giờ các em chưa hề viết văn. Ta có thể khuyến khích và bắt buộc mỗi em viết ít nhất một bài từ văn, thơ, sưu tầm, vui cười cho đến những câu châm ngôn...những bài viết này chúng ta chia nhau chỉnh sửa cho các em, để mỗi em có ít nhất một bài viết đăng trên Đặc San. Có như thế các em mới hăng hái tham gia viết bài
Sau một lúc bàn bạc, mọi người đều chấp nhận giải pháp của thầy Đoàn.

4 - In ấn và đóng cuốn..?

Hiện tại Trường chỉ có hai máy đánh chữ nhưng không có máy in Ronéo. Trở ngại cuối cùng.
- Sau khi sửa và chọn bài xong, chúng ta gởi đi in và đóng cuốn?
- Không được chi phí rất cao, thầy Đoàn phản đối và tiếp :
- Chúng ta sẽ tập cho các học sinh làm, tất cả các em sẽ hoà đồng làm chung với nhau, rất có lợi cho sự đoàn kết trong lớp. Không biết các anh chị học ở các trường Đại Học thế nào, chớ ở trường SP Vĩnh Long, chúng tôi được đào tạo để về dạy những vùng quê xa xôi hẻo lánh, nơi cơ sở vật chất, cũng như mọi phương tiện giảng dạy hầu hết đều thiếu thốn. Để có học cụ giảng dạy, chúng tôi phải tự làm, vì vậy có môn học Dụng Cụ Giáo Khoa Thính Thị nhằm hổ trợ kỷ năng, giúp chúng tôi phần nào giải quyết những khó khăn, tự làm đồ dùng dạy học, trong đó có dạy kỹ thuật in lụa cũng như tự đóng khung lụa...Tôi có thể hướng dẫn các em in lụa cũng như làm bản in trên giấy sáp Stencils, kể cả in bìa.

Còn việc đóng cuốn, việc này cũng dễ, để hạn chế tốn kém, chúng ta sẽ tự đóng cuốn và dán gáy, sau đó đem mướn cắt tề cho ngay ngắn.
Sau phát biểu của thầy Đoàn, mọi việc êm xuôi, ai nấy đều vui vẻ tán thành.
Việc làm Đặc San lớp 9 giao cho thầy Đoàn toàn quyền.
Bất ngờ, Thầy Hiệu Trưởng đưa ra thông báo làm mọi người sững sờ:
- Cô Phương sẽ hướng dẫn lớp 8 của thầy Dân, vì thầy Dân sắp có Sự vụ lệnh về Sài Gòn. Thầy Đoàn sẽ hướng dẫn lớp 9 của cô Phương.
Cô Phương thở phào nhẹ nhỏm, vì tránh được lớp đã gây cho Cô không biết bao nhiêu phiền phức.

Thầy Đoàn thì có ý kiến :

- Như các Thầy Cô đều biết, tôi là một Giáo Học Bổ Túc mới ra trường, được đào tạo để dạy bậc Tiểu Học. Nơi trường Trung Học Công Lập này tôi chỉ là một Giáo Sư dạy giờ, không phải là một Giáo Sư Trung học chính thức, thì làm sao làm Giáo Sư hướng dẫn lớp?
Thầy Đoàn vừa dứt lời, Thầy Bằng đã cười và nói:
- Thầy nào cũng thầy, Sư nào cũng Sư, Sư Tiểu cũng như Sư Đại, đều là Sư cả.
Tôi có ý định này từ khi biết thầy Dân sắp chuyển nhiệm sở. Vả lại, các em học sinh lớp 9 này cũng mến thầy, cộng thêm chuyện làm Đặc San.
Tôi hy vọng thầy đừng phụ lòng kỳ vọng của tôi và mọi người, nhất là cố tạo sự đoàn kết cho lớp.
Giờ các Thầy Cô còn ý kiến gì không?
Như vậy buổi họp đến đây chấm dứt, chúng ta có thể ra về.

Huỳnh Hữu Đức

Vu Vơ



Giận nhau, giận để làm chi?
Trăm năm hồ đã dễ gì gặp nhau!
Thời gian còn được bao lâu ?
Sao đành lạc dấu chân nhau, khôn tìm,

Bao điều chất chứa trong tim,
Biết đem tâm sự trao truyền cùng ai?
Những khi thao thức đêm dài,
Những khi vất vưởng, lạc loài, trơ vơ.

Dẫu rằng phố ảo, mộng vờ
Cũng còn có một chút gì nhớ nhau,
Như khi mới gặp lần đầu,
Câu cười, tiếng hát trước sau rộn ràng,

Bây giờ ngồi đếm thời gian,
Mộng tan, ảo tỉnh muôn ngàn thiết tha,
Ước chi như những ngày qua,
Cứ mơ, cứ mộng , cứ pha tiếng cười

Rồi cũng qua một kiếp người,
Chẳng còn lưu dấu, cuộc đời vẫn trôi,
Vu vơ giận dỗi, than ôi,
Chi cho uổng phí một thời cười vui.

Ngày qua, ngày lại tàn rồi,
Bao nhiêu lâu nữa, là thôi còn gì?
Giận nhau, giận dỗi mà chi?


Nam Chi
                            

Thứ Năm, 20 tháng 3, 2014

Nhớ Làm Sao



Đẹp làm sao chữ Thảo Sương
Viết ngàn chữ nhớ má hường biết không?
Tình anh vết tận đáy lòng
Mơ hoa nở đẹp nắng hồng ươm duyên

Lòng ta vẫn ước tư riêng
Ôm em đằm thắm dịu hiền dễ yêu
Bé thương ơi! Bé diễm kiều
Từng đêm trăn trở nhớ nhiều về em

Ngoài song cửa, giọt sương đêm
Mơn man hoa nở dịu êm mặt đời
Trong mơ ta thấy em cười
Nửa đêm tỉnh giấc thật vui trong lòng

Má hồng ơi hỡi má hồng
Phương trời xa đó có trông có chờ
Nhớ anh em có làm thơ
Gởi từng con chữ mộng mơ chung tình

Nhớ làm sao...Bé thật xinh


Thy Lan Thảo

Thơ Tranh: Đóa Quỳnh


Thơ: Suối Dâu
Thơ Tranh: Kim Oanh


Thứ Tư, 19 tháng 3, 2014

Áo Trắng Giờ Đâu


Đêm rồi mưa ghé gợi thêm sầu
Nắn nót đôi dòng gởi mấy câu
Nhớ quá tình thơ hồng thuở nọ
Nhờ mưa quen biết mộng duyên đầu

Những tưởng phượng hồng vui bước chân
Đón đưa chung lối ướp tình thân
Thu đi Thu đến đầy lưu luyến
Kỷ niệm đong đầy bao nét xuân

Nhớ mãi trại hè đậm mến thương
Thầy cô bè bạn họp liên trường
Thi đua văn nghệ cùng vui sống
EM hát anh đàn bao vấn vương

Từ đó ta cùng dệt ước mơ
Ru đời xinh đẹp tựa bài thơ
Nào hay khói lửa mùa chinh chiến
Hai ngã lạc loài nhớ vẩn vơ

Đêm mưa đất khách vọng lòng ai
Giọt ngắn giọt dài theo gió bay
Kỷ niệm nhắc hoài theo nét chữ
EM ơi, còn đó vấn vương hoài .


Hoàng Dũng 

 

Sơ Lược Trường Sư Phạm Vĩnh Long Qua Các Giai Đoạn


Vài nét về Tác Giả:

       Thầy Nguyễn Thành Sơn (Cựu Học Sinh Nguyễn Thông ).Trước 1975 là Giáo Sư các trường Trung học Chợ Lách, Trường trung học Tống Phước Hiệp và Trường trung học Thủ Khoa Huân. Sau biệt phái về, Thầy Sơn dạy tại Trường Bán Công Nguyễn Thông và là Giám Học Trường Nguyễn Thông từ năm 1973-1975.
       Đồng thời 1973-1975 Thầy dạy môn Việt Văn tại trường Sư Phạm Vĩnh Long. Hiện nay Thầy đang định cư tại San Francisco, Hoa Kỳ.
       Với trí nhớ của Thầy, Thầy đã ghi lại sơ lược lịch sử trường Sư Phạm giai đoạn 1958-1962.

       Nếu Tất cả Quý Thầy Cô và  Quý Giáo Sinh còn nhớ những giai đoạn kế tiếp xin vui lòng bổ túc, để trường Sư Phạm Vĩnh Long có những chi tiết về lịch sử của trường được đầy đủ hơn.
      Chân thành cám ơn.

      Trân trọng.
      Kim Oanh

alt

      Thể theo lời đề nghị của một số anh chị Giáo Sinh trường Sư Phạm Vĩnh Long, Thầy Nguyễn Thành Sơn đã ghi chú lại sơ lược về  ngôi trường này qua các thời đại như sau:
      Trường Sư Phạm Vĩnh Long được thành lập vào Tháng 8 Năm 1958.

      Những Vị Hiệu Trưởng  từ năm 1958 - 1975.

     . Ông Bửu Trí
     . Ông Lâm Phi Điểu
     . Ông Phan Công Minh
     . Ông Nguyễn Văn Lượm

Khoá Một :1958-1959

      Lớp một sư phạm đầu tiên được khai giảng vào tháng 8/1958 có khoảng 50 giáo sinh, và được học tại Phòng Khánh Tiết Trường Nguyễn Thông (lúc bấy giờ chưa đổi tên Tống Phước Hiệp).

      Hiệu Trưởng:

      . Ông Lý Chánh Đức.

      Các Giảng Viên gồm có:

      . Ông Trần Văn Xường
      . Ông Phan Văn Diệp
      . Ông  Phạm Văn Tệt
      . Ông Nguyễn Văn Điếu
      . Ông Nguyễn Ngọc Trạch
      . Ông Hồ Văn Trai
      . Ông Lê Văn Sĩ

Khoá Hai :1959-1960

      Lớp một sư phạm khoá 2 cũng được học tại Phòng Khánh Tiết Trường Nguyễn Thông ( chưa đổi tên Tống Phước Hiệp).

Khoá Ba: 1960-1961

      Năm này thì trường đổi về địa điểm chính thức Trường Sư Phạm Vĩnh Long toạ lạc tại đường Nguyễn Huệ.

      Hiệu Trưởng:
     . Ông Bửu Trí

      Giám Học:
      . Ông Đinh Xuân Thọ

      Năm 1961-1962 Lớp cấp tốc được tăng lên 4 lớp, lớp bổ túc cũng được 4 lớp. 
      Muốn thi vào lớp giáo học bổ túc, thí sinh cần phải có Tú Tài I trở lên. Chương trình học gồn hai năm. Ban Giảng Huấn gồm có:

      . Ông Võ Thành Châu
      . Ông Đặng Ngọc Diệp
      . Ông Phan Văn Diệp
      . Ông Nguyễn Văn Điếu
      . Ông Lê Văn Hoà 
      . Ông Châu Kim Đính
      . Ông Nguyễn Quốc Hùng
      . Cô Phan Kiêm Loan
      . Ông Võ Hoà Hài
      . Ông Nguyễn Triết Lý
      . Ông Nguyễn Trí Năng
      . Ông Phan Đình Ngẫu
      . Ông Nguyễn Tử Quý
      . Ông Dương Văn Tường
      . Ông Trần Viết Sáu
      . Ông Đinh Văn Thiệt
      . Ông Forest Gerb, người Mỹ phụ trách môn Anh Văn.

 Thầy Nguyễn Văn Điếu  
(Hình ảnh của anh Song An Châu gửi)


Nguyễn Thành Sơn
(Cựu Giám Học Trường Bán Công Nguyễn Thông 1973-1975)

-------o0o------

Phần Bổ Túc thêm chi tiết về Trường Sư Phạm



(Hình ảnh Kim Oanh ghi lại 1995)

      Kính thưa Thầy Nguyễn Thành Sơn,
      Kính thưa quí Thầy Cô Cựu Giáo Sinh Sư Phạm Vĩnh Long,

      Tôi là Huỳnh Hữu Đức Khoá 8 Sư Phạm Vĩnh Long,Xin được góp đôi lời về trường SP Vĩnh Long.
Trường Sư Phạm Vĩnh Long được thành lập rất sớm có thể nói là ngôi trường đầu tiên ở Miền Tây.Khởi đầu trường thu nhận Giáo Sinh đào tạo theo ngạch GIÁO VIÊN TIỂU HỌC hệ 1 năm.Nhưng không biết vào năm nào thì chấm dứt hệ đào tạo này (Dường như khoá cuối cùng của hệ này là NK 62-63 theo lời kể của một đàn anh ở chung trong xóm)

      Trường Sư Phạm Vĩnh Long được hoàn thành vào năm 1962,Và cũng trong niên khoá 62-63 khai giảng khoá 1 ngạch GIÁO HỌC BỔ TÚC hệ 2 năm.Từ đó, những khoá tiếp theo là khoá 2,3,4....đến Khoá 12 ra trường vào năm 1975.
     Rất mong được nhận thêm nhiều đóng góp liên quan đến trường của Cựu Giáo Sinh Sư Phạm Vĩnh Long.

      Riêng cá nhân ,tôi chân thành cảm ơn thầy Nguyễn Thành Sơn về sơ lược trường Sư Phạm Vĩnh Long để các Cựu Giáo Sinh chúng tôi có thể tìm lại hình ảnh,kỷ niệm thân yêu về ngôi trường Sư Phạm xa xưa.Ngôi Trường Sư Phạm đầu tiên của Miền Tây.

Chân thành cảm ơn.
Kính chào
Huỳnh Hữu Đức

Tạ Ơn Đời




“ Hữu mai vô tuyết bất tinh thần
Hữu tuyết vô thi tục liễu nhân”


Câu thơ cổ vẫn còn trên vách đá
Sổ tơ hồng chẳng tròn kiếp đôi ta
Hữu tuyết, hữu mai, mai gầy vóc liểu
Ngẩn ngơ nhìn tha thướt dáng em qua

Em e thẹn cuối đầu hồng đôi má
Vội vàng che nón lá giấu tình yêu
Nhưng em đâu giấu được nét mỹ miều
Che cảm xúc trên bờ vai rung động

Cảm ơn em vì em làm nên mộng
Nếu không em, anh nào biết làm thơ
Đời thiếu em, anh đâu biết đợi chờ
Sao hiểu được diệu huyền đêm trăn trở

Em ngây thơ, tình ấm từng hơi thở
Em dịu dàng, vũ trụ hoá thành thơ
Cảm ơn em cho niềm thương , nỗi nhớ
Tạ ơn đời ta có những ngày mơ

Lê Kim Thành
 


Cái Cân Thủy Ngân


      Ngày xưa, có một nhà làm nghề buôn bán, gian tham chế ra một cái cân cán rỗng, trong đổ thủy ngân, hai đầu bịt đồng, không ai biết. Khi cân hàng bán cho người ta thì dốc cán về đằng móc, còn khi cân hàng mua của ai thì dốc cán cân về đằng quả. Như vậy một cái cân vừa nặng vừa nhẹ được, và bao giờ phần lợi cũng về mình.

      Không bao lâu nhà ấy trở nên giàu có, vì buôn bán lọc lừa. Nhà này sinh ra được hai đứa con mặt mũi khôi ngô, học hành thông thạo. Thiên hạ ai nấy đều khen là nhà có đại hồng phúc. Một hôm hai vợ chồng ngồi bàn với nhau: "Nhà ta bây giờ đã giàu có nhiều, lại được hai đứa con khôn ngoan học giỏi. Bây giờ ta đem phá bỏ cái cân điên đảo kia đi, để dành đức lại cho con về sau".
Bàn xong hai vợ chồng thuận tình làm lễ sám hối, trên thì cúng Phật, dưới cáo cùng tổ tiên, rồi đem cái cân ra chẻ. Khi chẻ ra, thì thấy trong cái cân có đọng một cục máu đỏ.
       Từ đó hai vợ chồng bảo nhau ăn ở tu nhân tích đức, tránh điều dữ, làm điều lành. Nhưng cách đó hai tháng, bỗng một hôm một đứa con lăn ra chết, rồi không bao lâu, đứa con còn lại cũng lăn ra chết nốt. Hai vợ chồng kêu gào khóc lóc thảm thiết, nghĩ rằng mình đã có bụng cải ác vi thiện mà Trời Phật không chứng quả. Rồi hai vợ chồng rầu rĩ khổ sở, cứ ngồi than dài thở vắn, không buồn động đến việc gì nữa.
       Một đêm, hai vợ chồng cùng nằm mơ có ông Bụt đến bảo rằng: "Vợ chồng hãy nên lo toan làm ăn tu tỉnh lại, chớ vội ngồi vậy mà trách Trời không có mắt. Trước Trời thấy chúng mày buôn bán lọc lừa, Trời đã sai hai con quỷ xuống đầu thai phá tan cho hết những của phi nghĩa chúng mày chắt bóp nhặt nhạnh bao nhiêu năm nay. May mà chúng mày sớm biết hối hận, cải tà quy chánh, tránh dữ làm lành, Trời mới sai bắt hai con quỷ ấy về. Đừng thương tiếc chúng nó làm chi nữa. Chúng mày cứ ăn ở ngay lành rồi Trời lại đền cho hai đứa con khác để ngày sau mà nhờ".
       Hai vợ chồng biết thế, không thương khóc con nữa, lại làm ăn như cũ, và lúc nào cũng tâm tâm niệm niệm, cố gắng làm bao nhiêu điều từ thiện, phúc đức. Quả nhiên sau lại sinh được hai đứa con trai khác. Hai đứa con hiền lành tử tế, văn hay chữ tốt, rồi sau lớn lên, làm cho cha mẹ được vẻ vang sung sướng trong cảnh già.
(Theo http://vanhoc.xitrum.net)
Huỳnh Hữu Đức sưu tầm

Áo Trắng Ngày Xưa



Ngày xưa áo trắng học trò
Nay em thay áo qua đò sang sông
Bên này anh đứng chờ mong
Dòng sông nước chảy suôi dòng ra khơi
Chờ em đã mấy năm rồi
Vời trông áo trắng hoa trôi xa nguồn
Riêng em anh vẫn nhớ thương
Giờ đây em đã xa phương nơi nào?

Song An Châu


Thơ Tranh: Nỗi Lòng


Thơ: Hồ Thủy
Thơ Tranh: Kim Oanh

Thứ Ba, 18 tháng 3, 2014

Nỗi Rộn Ràng Và Mùa Thu


(Đêm nghe T. Thanh hát Bài Tango Cho Em )

Trời se lạnh, heo may vừa chợt tới
Chiều bớt nồng, nắng nhè nhẹ hay hay
Vài cánh lá theo cơn gió bay bay
Hoàng hôn xuống màn sương lam nhàn nhạt..

Trăng chưa lên khi mùa thu đang hát
Bước chân ai khua động nắng vàng hanh
Đưa người tình vào nỗi nhớ xa xăm
Màu lá úa nhưng lòng mình ấm lại !

Con đường cũ mang dấu tình mê mải
Tango nồng trong đáy mắt em yêu
Đây bài thơ mang bóng dáng mỹ miều
Người em gái của một thời hoa mộng..

Nhớ mùa thu .. hàng cây buồn im bóng
Đôi môi xưa ngọt lịm tựa mật đường
Trả lại thời vằng vặc ủ lửa hương
Thu chợt tới dịu dàng , trăng sáng lắm !

Suốt một đời tìm em xa thăm thẳm
Ánh sao đêm không rõ mắt em cười
Duyên vừa thắm, nghẹn ngào, em yêu hỡi
Nỗi rộn ràng còn đó, đón thu sang..

VA, ngày 26 – 8- 07
Bùi Thanh Tiên

Đông Tàn Xuân Tới


(Mùa Xuân tại USA bắt đầu 21 th.3)

1-

Tình ấp ủ trong lòng Đông lạnh giá
Tình nở hoa rực rỡ lúc Xuân về
Hót cùng chim gọi tỉnh giấc u mê
Rung với gió điệu giao mùa luân vũ.
Lá thì thầm lời yêu đương tình tự
Khung trời xanh lướt nhẹ áng mây bay
Ánh hào quang dọi khắp thế gian này
Cho vạn vật sáng ngời tia hi vọng
2-

Nhân loại đang chìm trong cơn ác mộng
Nga, Ukraine bên vực thẳm điêu tàn
Thái-bình-dương nổi đợt sóng tranh giành
Trung-Đông-Á chờ lên cơn thịnh nộ
3-

Đông sắp tàn, ước mong Xuân tới sớm
Khắp năm châu dập tắt lửa căm hờn
Nối vòng tay thắt chặt sợi yêu thương
Cho cuộc sống được bình an hạnh phúc


ChinhNguyen/H.N.T. Mar.2014


Liên Khúc Phượng Buồn-Thanh Sơn, Phượng Vũ, Hoài An -Trần Tuyến(Kim Phượng)



Sáng Tác: Thanh Sơn, Phượng Vũ, Hoài An
Tiếng Hát: Trần Tuyến ( CHS Bán Công Nguyễn Thông, Vĩnh Long -NK1969)


Hồi Tưởng (Ái Hữu 72)


      ( Riêng tặng cho Tùng )

      Hồi còi giới nghiêm vừa lan rộng thế là đã mười một giờ đêm , đêm cô tịch của thứ bảy này , tao ngồi trầm ngâm suy nghĩ một bài toán “ lại bó “ tức quá tao lại suy gẩm cuộc sống này chỉ cấu tạo bởi x với y không sao , không có gì để hay hơn,để tốt đẹp hơn sao ? khiến cho tao bận tâm nhiều quá ! Nghĩ cho cùng nếu không có thì sao?Có lẽ sẽ không có được những người bạn đáng yêu mà tao đã xa cách cũng như những người bạn còn lại .Càng nghĩ xa,tao lại càng buồn sau ba năm rời bỏ trường cũ, ngôi trường trung học       Đức Tôn mà tao đã bốn năm ngồi trắng đáy quần,cùng với sự ra đi dần dần của các bạn cũ.Bao nhiêu kỹ niệm vui buồn thuở đó, tao phải đành từ giả nhưng lòng vẫn mãi nhớ .
      Sau đó tao lại di chuyển về Vĩnh Long,ngôi trường Tống Phước Hiệp rất xưa nhưng rất mới đối với tao 

      Ngày tựu trường khi bước vào lớp:lớp mười B3 tao được quen thân một số bạn mới ( Tùng,Thái Sơn,Thành Sơn, Hải,Tánh ) 
      Tao còn nhớ hồi năm đó bọn mình học buổi chiều,có những buổi sáng tụi mình kéo nhau đến sân vận động dợt banh,đôi khi còn đấu giao hữu với các lớp khác ( lớp mình đá đâu có tệ phải không, thắng nhiều, huề cũng khá,thua lại rất ít ) thỉnh thoảng lại có những buổi cắm trại ( qua nhà thằng Quí ) cũng cuối năm đó thằng Thuận, Hòa, Phát lại ra đi còn thằng Tánh thì may mắn hơn .

      Sang năm đệ nhị có một kỹ niệm đáng nhớ nhất nhờ nó mà bọn mình trở nên thân hơn , cái kỹ niệm xãy ra gần tết, cái kỷ niệm khiến cho mầy hơi mệt một tí ( đừng buồn tao nhe Tùng ,lỡ nhắc thì phải nhắc cho trọn phải không Tùng?)
      Chẳng qua là ngày hội chợ, lúc đầu lớp mình không có dự định tham dự,sau thầy Cai ( thầy hướng dẫn ) khuyến khích nên giờ chót bọn mình cùng tham dự và cũng là giờ chót mà trại mình bắt đầu dựng lên(đạt một kỷ lục khá nhanh)rồi lúc bắt thăm, lớp mình ở cạnh phải của nhà chờ đợi (lúc đó hai bàn bing-bong,hai cái bàn giúp cho tụi mình nhiều việc ghê há!).


Thầy hướng dẫn lớp 11B3 ( Thầy Nguyễn Văn Cai ), thầy đến tham quan BẾN XUÂN


      Ngày dựng trại thì không vui bằng đêm có trận túc cầu xãy ra tại sân trường(nói cho oai chớ,trái banh chỉ là những tờ giấy ở thùng rác được vo tròn)sau đó chơi bắt rượt và cuối cùng có màn trứ danh là màn tắm ….thùng phi ( ở bên hông phòng y tế )….
     Tao đố mầy cái thằng ngủ trên xe ba bánh rồi bị đẩy ra sân,thằng đó là ai?....Năm giờ sáng hôm sau bọn mình lại ì – ịch trên xe ba bánh dạo khắp sân với sự hòa âm của chiếc máy cassette……
Ngày hội chợ,chắc mầy nhớ chiếc xe ba bánh được đẩy qua cầu …( cầu đó chắc mầy rành dữ đà )chở những chậu kiểng của thằng . ?.?. ( lúc đó gần hết xí quách ) rồi việc dọn ở chị Hà.Lúc đó thì không thấy gì bây giờ nghĩ lại vui biết bao!Ước gì …..

      Nào là kem công –ty-năng-tanh được quảng cáo tía lia của thằng Thái Sơn ( hình như là kem Thanh Bình thì phải ).Tao thấy mấy thằng quảng cáo xà bông,mì gói ở ngoài chợ còn thua xa nó,còn chị Hà,chị Duyên,chị Mai Lan,chị Tâm,chị Thủy Tiên …Chắc là lần đầu tiên bị cực khổ như vậy(chắc chắn vậy chớ “chắc là “). Thằng Cần, thằng Thành Hòa ráng hết mình cho Bến Xuân …Hình ảnh chị Mai Lan đội cái nón giấy đứng bán cho gian hàng của mình xem cũng nổi chớ hả mậy? Thôi để tao nói chuyện với chị Hai một chút nha .


Thời & Mai Lan bên gian hàng “ BẾN XUÂN “ lớp 11B3 ( 1972 )

      Thưa chị hai, vào một đêm trước ngày hội chợ:một cái thúng bánh của ai để trong hộc tủ có lẽ chị biết rõ nếu thuận tiện chị có thể …..một thúng bánh khác và lớn hơn ( bánh đó ngon lắm,khen lần nữa đó).Tụi em không bao giờ quên chị Hai đâu,tụi em sẽ quảng cáo tài làm bánh của các chị,chỉ có Phước,Tùng và em biết à!Thằng Phước rủ em với thằng Tùng chớ em với thằng Tùng không có chủ mưu ăn uống ) thôi em xin chào “ ô-rờ-voa “.
      Tùng à! Tội thằng Quang quá hở mậy, mình dụ nó mua đậu phộng cho tụi mình ăn mà nó không biết,vì mình đang ăn vụn bánh, nó lại thằng Phước lấy cái mền, rồi mầy dụ nó mua đậu phộng để đánh lạc hướng nó chắc cái đó mầy quên không nổi.

      Cuối năm đó một buổi tiệc được tổ chức tại nhà mầy buồn quá hả mậy? Theo tao nghĩ cái buồn đó chắc cũng dây dưa ở trong lòng mầy (…sous entendu …)rồi đêm đó (lúc đó tao ngủ) nghe nói thằng quang nhảy đầm hay lắm phải không? Chắc vô địch quá, nếu có dịp mày có thể diển tả lại cho anh chị em trong hội được không, chắc mầy nhảy còn hơn thằng Quang xa …. Rồi Hội Ái Hữu được thành lập cho đến nay chắc nó cũng đem lại cho mình thêm nhiều kỷ niệm vui ….buồn quá!!.

Đêm thứ bảy 27/10/1973( viết xong 12giờ thiếu 5 phút .

Huỳnh Việt Hùng

Nếu không sẳn lòng dung thứ những lỗi vặt cho nhau , thì không thể bầu bạn với nhau lâu dài được.


Anh Cả T. Sơn , A.H 6 Hùng , Kiệt , A.H9 Tùng ( theo chú thích : những tên tù vượt ngục ở Côn Sơn về đang lội ngang sông Cái Tàu ? Không phải , đây là bốn lực sĩ đoạt giải trong kỳ thiThế vận hội năm 1972 trTl với bộ môn cử tạ 200gr )

Thứ Hai, 17 tháng 3, 2014

Ngày Buồn Ta



Ngày buồn ta đi tìm tới người
Tìm tới người thắp một nụ cười
Một nụ cười bàn tay biển vắng
Tìm nụ cười thơ trong mắt vui

Ngày buồn ta mưa mù đất trời
Buồn như cây ngủ ngày bên đồi
Thèm nụ cười người xanh cỏ biếc
Đường dốc cao ta bước yêu đời

Ngày buồn qua đâu tìm thấy người
Người như mây bay xa phương trời
Nụ cười người là hoa mùa trước
Nụ cười người theo sóng ra khơi

Ngày buồn ta hỏi lại quanh đời
Đời quanh ta còn buồn ngàn lần
Ngàn lần buồn tìm ra biển vắng
Người âm thầm như biển mênh mông

Ngày buồn ta hỏi người một lần
Cuộc tình qua u tình nhạt dần
Những chuyện tình làm mưa làm gió
Ngày buồn ta sao người bâng khuâng

Ngày buồn ta có làm buồn người
Chuyện tình xa qua chuyện tình gần
Những chuyện tình mồi thêm củi lửa
Cháy muộn màng một đêm chiếu chăn


Lâm hảo Khôi
(tháng 3-2014)


Thuyền Trăng




Thuyền trăng tôi dồn sóng mây trôi mãi
Mây dập dềnh nên thuyền mãi lênh đênh
Thuyền vô lái phù trầm cơn định mệnh
Một mái chèo định hướng giữa vô biên ?

Thầy trao mái chèo - Thắp lại ngọn nến tâm
Tự đó yêu em như yêu mây mù đen đủi
Ngày tức đêm - Giải thoát tức buộc ràng

Trong thuyền trăng em nhè nhẹ tựa đầu
Trong tịnh mặc em thấy đời ơn phước
.....Cũng bởi em chính là tôi....
Muôn trùng thời trước không tận cùng thời sau

Trương Văn Phú

 * Ảnh phụ bản của tác giả chụp

Thơ Tranh: Kiếp Người




Thơ: Thích Nữ Hiền Thông
Thơ Tranh: Kim Oanh

Chủ Nhật, 16 tháng 3, 2014

Có Những Lúc




Có những lúc lòng chập chùng như sóng
Vỗ xôn xao trên kỷ niệm hôm nào
Em về đâu theo dòng đời biền biệt
Còn yêu không mà hồn mãi xanh xao

Có những lúc lòng mênh mông như gió
Vượt trùng dương về hoà nhập cùng em
Còn nhớ không những ngày yêu thương đó
Tóc em bay quấn quít rất dịu mềm

Có những lúc lòng loạn cuồng như bão
Phá tan hoang vùng chứng tích ngọt ngào
Tình yêu ta đớn đau trong rạn vỡ
Nhìn lại đời chỉ đầy những hư hao

Có những lúc lòng hiền như bờ cát
Nhìn lại nhau hai đứa chẳng còn gì
Em hóa thân trở thành loài ngư nữ
Ta trăng sầu trên biển mảnh tình si

Khiếu Long


Kỷ Niệm




Dù chỉ là kỷ niệm
Bất chợt nhìn thấy mưa
Ở bất cứ nơi nào
Lòng em luôn chao đảo

Tình chúng mình thánh thiện
Nỗi nhớ mãi khôn nguôi
Theo đuổi em suốt đời
Tim em luôn buốt giá

Suối Dâu

Tơ Mành - Thơ Khúc Giang - Hương Nam Diễn Ngâm



Thơ: Khúc Giang (Cựu Học Sinh Nguyễn Trường Tộ)
Diễn Ngâm: Hương Nam (Cựu Học Sinh Kỹ Thuật Thủ Đức)

Khúc Hát Sai Mùa





Gửi ai khúc hát sai mùa
Nương theo lá gió thu khua cửa thiền
Gỏ chuông quấy động điềm nhiên
Vàng phai sắc tía trượt triền dốc mê
Phù sinh một cõi đi về
Giấc mơ lòng rụng trăng thề hư vô
…..
Thả tâm hồn vô thinh lá đổ
Ngơ ngác đời bể khổ mù bơi...
Chuông ngân thanh thoát nhẹ rơi...
Cửa thiền mở rộng luân hồi.... nhân sinh.

Kim Oanh

Khúc Hát Sai Mùa 2



  
     (Từ Khúc Hát Sai Mùa của Kim Oanh)  

Anh yêu khúc hát sai mùa
Dù cho lá gió thu khua cửa thiền
Dù chuông khuấy động điềm nhiên
Dù cho trọn kiếp trượt triền dốc mê
Phù sinh ư? Cõi đi về...
Giấc mơ nào rụng trăng thề hư vô?
....
Ai thả hồn vô thinh lá đỗ?
Ai ngác ngơ bể khổ mà bơi?
Tiếng chuông thanh thoát nhẹ rơi
Cửa thiền có mở cứu đời nhân sinh?

Mặc Thái Thủy
Gilbert, Arizona- May 25, 2011

Hai Người Bạn

       Chẳng có sự yêu thương nào lớn hơn là vì bạn hữu mà phó sự sống mình. (Giăng – 15:13)
      Hạnh về đến nhà là mười hai giờ ba mươi phút đêm. Theo thói quen, Hạnh tắt máy, ngồi yên trong xe quan sát chung quanh một lúc rồi mới mở cửa bước xuống và cẩn thận khoá lại. Gió đêm gây gây lạnh tạo cho Hạnh một cảm giác cô đơn, lạc lõng giữa bãi đậu xe rộng lớn của chung cư. Cảnh vật thật yên tĩnh. Ngoài đường thỉnh thoảng một chiếc xe chạy vụt qua rồi mất hút trong bóng đêm sâu thẳm. Hạnh bước từng bước ngắn vừa nhìn ngọn đèn vàng vọt, buồn thiu trước cửa, đang thắp sáng một khoảnh sân nhỏ trước nhà.
    Vào đến nhà, Hạnh lắc đầu chán ngán khi nhìn cái bàn nhỏ trong phòng khách, trên đó những vỏ lon bia, vài cái chén, vài cái dĩa còn sót lại chút thức ăn, một cái gạt tàn đầy ắp tàn thuốc. Bên cạnh, trên ghế sô-pha, Thuý đang ngủ mê mệt. Thuý mặc áo thun trắng và quần đùi đen thật ngắn để lộ đôi chân trần. Dù đang bực mình, Hạnh cũng phải đưa mắt nhìn đôi chân của Thuý một lúc. Đôi chân Thuý thật đẹp, thon dài, khoẻ mạnh và trắng nõn nà. 
      Cảnh nầy thỉnh thoảng lại tái diễn khiến Hạnh không còn kiên nhẫn nổi. Tự nhiên cơn giận từ đâu ùa tới, Hạnh bước đến, xốc Thuý ngồi dậy, nói rít qua kẻ răng:
      - Dậy, dậy!
      Thuý giật mình mở mắt, gương mặt ngơ ngác một lúc rồi chợt nhận ra Hạnh đang đứng trước mặt, Thuý đưa tay xô Hạnh ra, hỏi lớn:
     - Mầy làm gì vậy?
Hạnh giận dữ:
     - Bộ chị định tiêu hoang cuộc đời bằng cách sống như thế nầy à? Càng ngày thấy chị càng tệ.
     - Mặc tao. Tao sống thế nào mặc tao. Mầy có chịu trách nhiệm được cuộc đời của tao không? Nếu không, mầy đừng chen vào.
     - Em không chịu trách nhiệm được cuộc đời chị nên em mới nhắc chị. Chính chị chịu trách nhiệm cuộc đời chị nên chị phải tìm cho nó một hướng đi lên. Chị không có quyền sống buông thả. Chị có biết bao nhiêu người thân ở Việt Nam đang hi vọng nơi chị không?
    Tiếng Hạnh kéo dài ra như đay nghiến:
    - Tưởng sao, đến được nước Mỹ rồi tiêu hoang cuộc đời qua men rượu, đàn đúm với lũ bạn trai hư thân mất nết, không biết nghĩ gì đến tương lai hết.
Thuý xua tay:
- Thôi, thôi, tao chán ngấy những lời của mầy rồi. Lập đi, lập lại cũng chỉ bấy nhiêu, như cái máy nói. Đừng làm mẹ tao nữa. Mầy vô ngủ đi, nhà cửa mai tao dẹp.
Thuý ngồi thừ người ra sau câu nói. Bỗng nàng đưa tay gạt phắt mớ chén dĩa trên bàn xuống thảm rồi khóc oà lên:
    - Mầy nghĩ xem, đời tao còn gì để hy vọng nữa đâu mà mầy dạy tao. Còn thằng nào muốn lập gia đình với tao nữa không mà giữ gìn? Mầy làm quá, tao uống thuốc tự tử cho mầy vừa lòng. Mầy thương tao mà không biết tao đau khổ như thế nào à?


    Cơn giận tan biến nhanh khỏi Hạnh. Nàng có cảm tưởng như mình vừa hụt chân trong đêm tối, tim nhảy mạnh trong lồng ngực. Hạnh vội vàng bước lại, ngồi xuống bên Thuý vỗ về:
    - Em xin lỗi chị. Chị biết em thương chị là đủ rồi. Tuy là bạn mà em thương chị khác nào ruột thịt nhưng chị nghĩ xem, kéo dài mãi đời sống như thế nầy có được không? Có giải quyết được chuyện gì không? Chuyện xảy ra cho chị là một tai nạn. Người ta thương chị không hết, ai ở đó khinh bỉ chị. Tại sao đời chị không còn...
    Hạnh nghẹn lời, không nói tiếp được. Lệ đã ứa ra ở hai khoé mắt.
    Thuý lắc đầu, giọng nói thật mỏi mệt và buồn:
    - Thôi, mầy để tao yên. Những lời an ủi của mầy không giúp gì cho tao được đâu.
    Có tiếng đập vách của đơn vị kế bên, phản đối sự ồn ào của Thuý và Hạnh.
    Hạnh thở dài, đứng dậy vừa nói với Thuý:
    - Thôi được, em đi ngủ. Chị cũng nên ngủ lại đi. Em xin lỗi đã phá giấc ngủ của chị.
    Hạnh bỏ vào phòng, thay quần áo và lên giường nằm sau khi đã cầu nguyện xong. Thường thì sau những giấy phút giao cảm với Chúa, Hạnh thấy tâm hồn thật bình an và chìm vào giấc ngủ dễ dàng nhưng Hạnh biết đêm nay nàng khó tìm đến với giấc ngủ. Khi hiểu được tâm sự Thuý, Hạnh nghe lòng hồi hộp và thương xót Thuý không sao nói nổi: “Đời tao còn gì để hy vọng nữa đâu...” nghe như tiếng than xé ruột. Bấy lâu nay, Hạnh có ý xem thường Thuý, cứ nghĩ Thuý là con người hời hợt, chỉ coi trọng đời sống vật chất, thích hưởng thụ nên chọn lối sống yêu cuồng sống vội.
   Tâm tính Thuý thay đổi rõ rệt kể từ ngày đặt chân lên nước Mỹ. Thuý có những buồn vui bất thường, mới vui vẻ ồn ào đó rồi bỗng nhiên lạnh lùng xa cách, ai hỏi cũng không muốn trả lời. Hạnh mang bạn bè về nhà để Thuý có được những người bạn tốt. Hạnh đã nhờ những người bạn nầy làm chứng về Chúa với Thuý mong kéo Thuý về với đại gia đình của Chúa cứu thế, nhưng mỗi lần bạn bè Hạnh có dịp làm chứng về Chúa thì Thuý bỏ ngang vào phòng, không chịu nghe tiếp, khiến người nói phải bị ngỡ ngàng.
    Khoảng cách giữa Hạnh và Thuý mỗi ngày một xa hơn, không khí trong nhà mỗi ngày một thêm tẻ nhạt. Hạnh bỏ mặc không lý gì đến Thuý nữa. Vì vậy trong bấy lâu nay, sống gần bên Thuý, Hạnh vẫn không hiểu được những đau đớn câm nín, những ray rứt, tủi nhục mà Thuý đã cắn răng chịu đựng, cho đến lúc bị đánh thức thình lình, tâm hồn bất định, Thuý mới để lộ nỗi lòng qua tiếng khóc bi thương. 


      Năm tháng đã bỏ lại sau lưng, cứ tưởng rằng nỗi đau sau lần bị thảm nạn hải tặc trên đường vượt biển Đông đã theo thời gian chìm vào quên lãng. Không ngờ hơn ba năm qua, cơn ác mộng vẫn còn bám lấy Thuý như nỗi chết khôn rời, vẫn còn là một vết thương đau nhức trong tầm hồn Thuý. Bên ngoài, Thuý vẫn nói vẫn cười nhưng bên trong, Thuý đã sống với một nội tâm đầy sóng gió. Vết thương đó chừng nào mới lành để Thuý có thể sống an bình như mọi người khác hay nó sẽ là mối ám ảnh kinh hoàng cho đến hết đời Thuý?
    Hạnh đưa tay áo chùi hai giọt lệ vừa ứa ra khỏi mắt. Nàng biết Thuý chưa vào phòng ngủ vì ngoài phòng khách vẫn còn ánh đèn. Có thể Thuý đang ngồi bó gối trong đêm như vài lần Hạnh bắt gặp. Chúa ôi! Dáng ngồi lặng lẽ, bất động với đôi mắt thao thức nhìn vào khoảng không mịt mờ trước mặt đó, trông cô đơn, đau khổ đến tột cùng, sao Hạnh không để tâm tới mà phải đợi đến lúc Thuý vô tình thố lộ nỗi lòng nàng mới biết? Sao nàng có thể thờ ơ, lãnh đạm với bạn như vậy? Huống chi tai nạn xảy ra trên biển Đông gần như Thuý đã thọ nạn thay nàng.

    Trời đêm thật yên tĩnh. Hạnh nghe được cả tiếng thở dài của Thuý ở bên ngoài. Hạnh thấy thương Thuý quá chỉ muốn bước ra an ủi Thuý nhưng nàng biết những lời an ủi trong lúc nầy chỉ khơi dậy niềm đau đớn, tủi nhục trong Thuý mà thôi. Vả lại Hạnh biết Thuý đang giận nàng vì từ nào tới giờ có khi nào Thuý xưng hô mầy tao với nàng đâu. 
    Đối với Hạnh, cơn ác mộng biển Đông đã mờ dần trong trí nhớ nhưng trước nỗi đau tận cùng của Thuý đêm nay, nó bỗng hiện về rõ ràng và mãnh liệt trong đầu như thảm nạn vừa mới xảy ra:
    “ ...Đã ra khỏi hải phận quốc tế, nhiều người trên thuyền nằm la liệt vì mỏi mệt và say sóng. Con thuyền nhỏ mong manh như chiếc lá giữa trùng dương dậy sóng, mệt nhọc tiến vào một cuộc hải trình tội nghiệp, cuộc hải trình mà không ai biết sẽ về đâu. Qua ngày hôm sau, trời vừa tờ mờ sáng, bỗng có tiếng la lớn: “Có một chiếc tàu, bà con ơi!” Đoàn người đi tìm tự do bỗng đồng thanh reo hò mừng rỡ khi thấy trước mặt, khoảng cách không xa, một chiếc tàu lớn lờ mờ trong sương sớm. Người ta nhảy múa, cười vang, la hét như vừa thấy được cổng Thiên đường. Hi vọng bừng sáng trong tâm hồn mọi người, rực rỡ như ánh bình minh vừa ló dang ở phương Đông. Con thuyền như được tăng thêm sinh lực, tiến nhanh về phía chiếc tàu lớn một cách hăng hái nhưng rồi cổng Thiên đường đóng ngay sau đó. Cửa địa ngục được mở ra với những tiếng khóc, tiếng rú hãi hùng, tiếng rên siếc. Đàn ông bị lùa về phía sau thuyền. Một đứa trẻ bị ném xuống biển, người cha nhảy theo cứu con với tiếng rú hãi hùng. Cái man rợ của khung cảnh không phải là tiếng than khóc, tiếng kêu la, tiếng van xin mà là những tràng cười thoả mãn đầy thú tính của bọn quỷ sứ trên những thân thể trần truồng của những cô gái, những người đàn bà bất hạnh. Trong cái hỗn mang đó, Hạnh bị một tên hải tặc bắt đi. Tên hải tặc chưa kịp làm gì nàng thì đã bị Thuý từ phía sau lao tới, đấm túi bụi vào đầu vào cổ. Tên hải tặc buông Hạnh ra, vung mạnh tay về phía sau, Thuý té ngửa vừa khóc vừa kêu gào. Tên hải tặc trợn mắt nhìn Thuý một lúc. Nó ngạc nhiên trước sắc đẹp của Thuý nên không để ý gì đến Hạnh nữa, nhào tới ôm chầm lấy Thuý. Thảm cảnh đã xảy đến cho Thuý sau đó, trong nỗi sợ hãi tột cùng của Hạnh. Hạnh rúc người trong một xó thuyền, run cầm cập, không dám xông ra cứu Thuý như Thuý đã liều mạng cứu nàng...” 

   Đêm đã khuya, khuya lắm mà mắt Hạnh vẫn mở thao láo nhìn lên trần nhà. Hạnh thấy thương Thuý quá, chỉ muốn ra ôm lấy Thuý để cùng khóc với Thuý nhưng Hạnh không làm được. Hạnh nghĩ, nhứt định phải làm một điều gì để giúp Thuý quên đi cơn ác mộng biển Đông.  
     Một tia sáng chợt loé trong đầu Hạnh, khiến nàng nhớ đến Dũng. Phải, chỉ có Dũng và hy vọng Dũng có thể giúp được Thuý quên đi những ngày tháng đen tối đã qua. Hạnh lẫm bẩm: “Phải, chỉ có Dũng.” 
    Có lần Hạnh bắt gặp ánh mắt Thuý nhìn Dũng thật nồng nàn nhưng rồi Thuý giựt mình, đứng lên bỏ vào phòng khi chợt bắt gặp Hạnh đang đăm đăm nhìn nàng. Ý nghĩ mượn Dũng đưa Thuý qua ải khổ quả thật táo bạo và đã làm lòng Hạnh xao xuyến nhưng Hạnh vội lắc đầu để trấn áp nỗi lòng. Hạnh tự nhủ: “Phải giúp Thuý trước đã, còn sau đó mọi việc theo ý Chúa được nên.” Một lần nữa, Hạnh cố trấn áp lòng mình vì chính Hạnh cũng thầm để ý đến Dũng và nàng cũng mơ hồ nhận thấy được Dũng đặt nhiều cảm tình nơi nàng dù cả hai chưa ai ngỏ lời cùng ai. Hạnh lẫm bẩm: “Phải hy sinh cho Thuý vì chính Thuý đã thọ nạn thay mình.” Hãy tạo cho Dũng và Thuý có hoàn cảnh thuận tiện để họ có thể tìm hiểu nhau và biết đâu nhờ thế mà tình yêu sẽ nẩy nở giữa hai người và biết đâu tình yêu sẽ giúp Thuý yêu đời trở lại. Từ xưa đến giờ có biết bao nhiêu người nhờ vào tình yêu mà vượt qua những khổ ải của cuộc sống.
    Nghĩ là làm ngay. Hạnh chụp điện thoại gọi Dũng. Đầu dây bên kia, tiếng Dũng nhừa nhựa:
    - Hello, tôi nghe.
    - Anh Dũng, Hạnh nè Dũng.
    Giọng Dũng thảng thốt:
     - Có chuyện gì mà gọi anh giờ nầy, Hạnh?
    - Chúa nhật nầy em bận việc, em muốn nhờ anh chở Thuý đi nhà thờ. Anh giúp em chuyện đó được không?
    Có tiếng thở phào của Dũng:
    - Em gọi anh giờ nầy để nói chuyện đó à?
    Hạnh cười khúc khích:
    - Anh biết tính em rồi mà. Nghĩ chuyện gì là làm ngay chuyện đó. Bằng không em đâu ngủ được.
    Dũng cũng cười theo:
    - Nhưng Thuý đâu chịu đi nhà thờ.
    - Em sẽ thuyết phục chị Thuý.
    - Ngon hé! Nếu em thuyết phục được, anh sẽ chở Thuý thay em. Thôi, ngủ đi Hạnh.
    Dũng gác điện thoại. Hạnh nằm im dỗ giấc ngủ nhưng những hình ảnh kinh hoàng trên biển Đông cứ nhảy múa trong đầu, mãi cho đến gần sáng, Hạnh mới chợp mắt được trong một giấc ngủ nặng nề.

***
   Dũng giữ lời hứa, mới bảy giờ mười lăm, Dũng đã đến chở Thuý đi nhà thờ. Hạnh hơi khó chịu, biết tính Dũng vốn giản dị, ít khi để ý đến chuyện quần áo nhưng hôm nay Dũng mặc thật đẹp. Chiếc quần bằng loại vải đắt tiền, màu xám đậm được ủi thẳng nếp, chiếc áo sơ-mi trắng tinh, cái cà-vạt xanh đen điểm hoa đỏ vá chiếc áo vest màu xám nhạt mới toanh, trông Dũng vừa đẹp trai vừa sang trọng. Hạnh không nén nổi một câu nói mỉa mai:
- Chưa bao giờ Hạnh thấy anh Dũng mặc đẹp như vậy.
Dũng có vẻ ngượng ngập, chống chế:
    - Có gì mà đẹp.
    Trả lời Hạnh xong, Dũng mới chợt nhận ra quả tình hôm nay, anh mặc rất đẹp và anh cũng chợt nhận ra một chút hàm ý mỉa mai trong câu nói của Hạnh nhưng anh chỉ mỉm cười.
    Lúc đó, Thuý từ trong phòng bước ra, uyển chuyển trong chiếc áo dài màu hoàng yến. Thuý đã đẹp lại càng đẹp hơn trong chiếc áo cắt thật khéo. Nhìn gương mặt tươi sáng hạnh phúc của Thuý, Hạnh thấy lòng dâng lên một chút ganh tị:
    - Ái chà! Chị Thuý đẹp quá chừng! Đúng là tài tử, giai nhân có khác.
 
    Nói xong, Hạnh hối hận ngay. Giữa nàng và Dũng chưa một lần tỏ tình, chưa một lần hứa hẹn. Đã quyết mượn tình cảm của Dũng để giúp Hạnh vượt qua ải khổ sao vẫn còn những nhỏ nhen tầm thường thì sao xứng với tấm tình của Thuý dành cho nàng.
    Thuý đỏ hồng đôi má, bước đến nắm tay Hạnh:
    - Sao Hạnh không cùng đi với chị và Dũng.
    - Em bận, sẽ đến nhà thờ trễ. Sau lễ thờ phượng, em mời chị và anh Dũng ăn cơm trưa với em.
    Dũng cười vui vẻ, nói đùa:
    - Hạnh thì hào sảng rồi. Thuý nên nhận lời, sợ không có dịp thứ hai.
    Thuý đáp:
    - Thuý với Hạnh như chị em trong nhà. Vấn đề là anh Dũng có nhận lời không?
    Dũng nhún vai:
    - Ai dại gì từ chối một bữa ăn mà không phải trả tiền.
    Hạnh đến bên kệ sách lấy quyển Kinh Thánh trao cho Thuý:
    - Chị cầm theo quyển Kinh Thánh của em. Rồi em sẽ tìm cho chị một quyển.
    Dũng chen vào:
    - Việc đó để anh lo. Anh sẽ mua tặng Thuý một quyển.
    Hạnh thúc giục:
    - Thôi, anh chị đi đi. Anh Dũng nhớ chở chị Thuý đi ăn sáng nhé.
    Hạnh khỏi lo chuyện đó.
   Dũng và Thuý cùng bước ra bên ngoài. Mùa Thu đã đến sớm hơn mọi năm với màu nắng hanh vàng, ấm áp trải lên lối đi, với những chùm hoa cúc đã bắt đầu nở rộ trong vườn hoa trước chung cư. Lá thu lác đác rơi theo từng cơn gió thoảng. Qua khung cửa sổ hình ảnh Dũng và Thuý sánh đôi bước qua bãi đậu xe như đóng khung trong một cảnh sắc vô cùng thơ mộng. Hạnh đứng nhìn theo cho đến lúc cả hai tới bên chiếc xe thể thao màu đỏ quen thuộc của Dũng. Hạnh thấy Dũng lịch sự đến mở cửa xe mời Thuý lên chứ không như những lần đi với nàng, Dũng lên xe ngồi rồi mới nghiêng người qua bên phải mở cửa cho Hạnh.
    Chiếc xe đã ra khỏi bãi đậu mang theo nỗi buồn vui lẫn lộn trong tâm hồn Hạnh.
 
    Mùa Thu trôi qua âm thầm như những ngày tháng âm thầm trôi qua trong đời Hạnh. Từ ngày Hạnh giới thiệu Dũng với Thuý với ước mơ tình yêu sẽ giúp Thuý vượt qua vực đời tối đen, sâu thẳm. Việc làm nầy đã mang đến một kết quả khá tốt đẹp và Hạnh đã yên tâm phần nào khi thấy Thuý có vẻ yêu đời hơn trước. Thuý đã từ chối những lời mời gọi của đám bạn bè hay rủ Thuý đi nhảy ở các vũ trường, cũng không còn cái cảnh ngồi uống bia, hút thuốc, nói năng bạt mạng trong nhà từ giờ nầy sang giờ khác. Điều làm Hạnh vui mừng là Thuý đã chịu đi nhà thờ đều đặn hàng tuần với Dũng. Những lần như vậy, Hạnh luôn luôn tìm lý do đi riêng để mong tạo được hoàn cảnh thuận tiện cho tình yêu giữa Dũng và Thuý nẩy mầm. Thuý đã chịu ghi danh đi học mà lúc trước đã bao nhiêu lần Hạnh năn nỉ nhưng Thuý cứ khăng khăng chối từ. Cũng từ đó, Dũng và nàng có phần xa cách. Sự thân mật giữa hai người cũng nhạt dần và lòng Hạnh đã trở lại an bình, không còn những xáo trộn đầu óc, những quặn thắt của con tim khi tưởng tượng ra những cảnh yêu đương giữa Thuý và Dũng. Khi giới thiệu Dũng với Thuý rồi, Hạnh mới chợt nhận ra nàng đã yêu Dũng nhiều hơn nàng tưởng. Tình yêu đã bén rễ không ngờ trong những lần thong thả đi bên nhau trên những con đường vàng lá thu bay hay những lần ngồi bên nhau trong những công viên đầy bóng mát hoặc bên lề những con đường dọc theo bờ sông vào những buổi hoàng hôn trên đất nước người để cùng nhắc lại cho nhau nghe những kỷ niệm khi còn ở quê nhà. Những thứ đó đã bắt đầu nhạt dần trong tâm khảm Hạnh.
    
    Đang suy nghĩ viễn vông, Hạnh nghe tiếng chìa khoá tra vào ổ. Nàng biết Thuý đã về. Thuý đặt cái bọc giấy lên bàn rồi đi thẳng vào phòng Hạnh, sau khi gõ cửa.
    Thuý hỏi:
    - Sau giờ thờ phượng, chị và anh Dũng tìm em mà không thấy em đâu cả.
    Hạnh ngồi dậy:
    - Em bị nhức đầu nên lái xe về thẳng nhà nghỉ ngơi.
    Thuý đến ngồi bên cạnh giường, đưa tay sờ trán Hạnh, cử chỉ âu yếm như đối với đưa em ruột thịt.
    - Thế em đã khoẻ chưa? Có cần chị bóp đầu cho không?
    - Không, chị nấu cho Hạnh một miếng cháo đi.
    - Chị có mua cho em một tô cháo lòng ở quán bà Tư. Cháo lòng ở đây còn ngon hơn ở Việt Nam. Đang ăn, anh Dũng nhắc “Hạnh thích cháo lòng lắm. Ăn xong, mua về cho Hạnh một tô.” 
    Hạnh nghe một chút bồi hồi xao xuyến trong lòng. Đã bao nhiêu lần Hạnh và Dũng ngồi đối diện bên nhau ăn cháo lòng ở quán bà Tư. Bây giờ người ngồi đối diện với Dũng trong những bữa ăn là Thuý chớ không phải là Hạnh nữa.
    - Chị hâm cháo lại cho Hạnh đi.
    - Ừ, để chị hâm cháo lại cho em.
    Tuy nói vậy nhưng Thuý vẫn ngồi yên đó, gương mặt xa vắng và ánh mắt đầy nét ưu tư.
    Hạnh hỏi:
    - Chị có gì muốn nói với em phải không?
    Thuý thở dài, gật đầu:
    - Ừ, chị cần phải tâm sự với em và cần em giúp ý kiến. Tuần lễ nay có vài điều làm chị bận tâm mà không tự giải quyết được. 
    Thuý trầm ngâm một lúc rồi nói tiếp:
   - Hạnh...chị cám ơn em đã giới thiệu Dũng với chị. Chị nghĩ, em cũng biết chị đã âm thầm để ý đến Dũng từ những ngày Dũng đến nhà chơi với em nhưng chị thắc mắc không biết giữa em và Dũng có thứ tình cảm nào khác hơn tình bạn bè không? Cho đến khi em giới thiệu Dũng với chị, chị mới hiểu em và Dũng chỉ là bạn thôi, bằng không em đâu làm việc đó. Chị cũng hiểu, em giới thiệu Dũng với chị, hy vọng tình yêu sẽ giúp chị yêu đời trở lại mà quên đi cơn ác mộng biển Đông. Quả thật tình yêu đã giúp chị yêu đời trở lại. Yêu Dũng nhưng chị không bao giờ dám tỏ bày cùng Dũng, cho đến ngày Chúa nhựt rồi, trong bữa ăn trưa, Dũng ngỏ lời yêu chị và muốn cùng chị đi đến hôn nhân. Chị vừa cảm động vừa đau khổ khi nghĩ đến tai nạn của chị. Chị bối rối không biết trả lời Dũng như thế nào. Ôi! Cơn ác mộng kinh hoàng đã giết chết cuộc đời chị, chị... muốn quên mà không sao quên được...
    Giọng Thuý run run rồi oà lên khóc nức nơ.û
    Hạnh ngồi dậy, vòng tay ôm Thuý:
    - Chúa ôi! Sao chị khổ đến như vậy? Cứ quên đi tai nạn trên biển Đông có được không và coi nó như chưa hề xảy đến cho chị. Đừng nói gì với Dũng về chuyện đó.
    Thuý nín khóc, giọng buồn rầu:
    - Lúc đầu chị cũng nghĩ như em nhưng rồi suy nghĩ, chị thấy không thể giấu Dũng. Chị nghĩ rằng, tình yêu phải đặt trên căn bản thành thật. Nếu giấu Dũng, chị sẽ mang cái mặc cảm trong tình chồng vợ đến suốt đời. Còn nói thật với Dũng thì chị không biết phải nói như thế nào. Nếu Dũng rộng lượng, chấp nhận chuyện đó thì không nói gì nhưng nếu Dũng coi chuyện đó không thể chấp nhận được thì chị sẽ bị bẽ bàng biết chừng nào. 
    Mắt Hạnh đã ứa ra hai giọt lệ, nàng buông Thuý ra, đứng dậy, đến bàn lấy nước uống. Suy nghĩ một lúc, Hạnh nói với giọng quả quyết:
    - Chị để phần việc đó cho em. Em sẽ lựa lời nói cho Dũng biết.
    Thuý lo lắng:
    - Không biết Dũng sẽ phản ứng như thế nào sau khi nghe chuyện đó.
    Giọng Hạnh thật nghiêm trang:
    - Em nghĩ, không chừng nhờ vào chuyện nầy mà mình biết rõ về con người của Dũng hơn. Nếu Dũng coi chuyện đó không có gì quan trọng thì tốt, không có gì để nói. Bằng Dũng coi chuyện nầy không thể chấp nhận được thì con người của Dũng quá tầm thường, hẹp lượng, thiếu lòng yêu thương và sự cảm thông. Con người như vậy cũng không có gì để chị phải tiếc. Em quen Dũng đã lâu, em biết một phầm tâm tính Dũng. Em nghĩ Dũng không đến nỗi quá tệ đâu. Thôi để em ra sau hâm lại cháo lòng. Em đói bụng rồi!
    Thuý sốt sắng:
    - Em nằm nghỉ đi để chị lo cho.
    Hạnh cười:
    - Nghe câu chuyện của chị, em bỗng thấy hết nhức đầu. Hay là chị cùng ra sau, em vừa ăn vừa nói chuyện với chị.
    - Ừ, chị còn muốn nói chuyện với em.
    Thuý ra trước phòng khách, lấy cái bọc giấy để trên bàn lúc nảy, đưa cho Hạnh.
    Hâm cháo xong, Hạnh và Thuý cùng đến ngồi ở bàn ăn. Hạnh vừa ăn vừa xuýt xoa khen ngon.
    Hạnh hỏi:
    - Khi Dũng ngỏ lời muốn tiến tới hôn nhân với chị, chị trả lời sao?
    Thuý thở dài:
    - Lúc đó chị vừa đau khổ, vừa bối rối nên hẹn với Dũng tuần sau sẽ trả lời. Trưa nay, Dũng nhắc lại chuyện đó, chị lại hẹn thêm một tuần nữa khiến Dũng nổi giận, hỏi: “Em gặp trở ngại gì mà không nói cho anh biết. Hay em cho rằng, anh không xứng với em?” Chị sợ hãi, nói với Dũng là chị có nỗi khổ tâm riêng, không thể nói cho Dũng biết.         
    Dũng đứng dậy, đến quầy trả tiền. Khi trở lại Dũng nói: “Em hẹn một tuần nữa, anh sẽ ráng chờ. Tuần sau, em chưa có câu trả lời, anh sẽ không bao giờ nhắc đến chuyện nầy nữa.”
    Nói xong, Dũng chở chị về nhà với thái độ lạnh lùng. Tuần lễ qua, chị đau khổ vô cùng, muốn tỏ bày cùng em nhưng nghĩ rằng em cũng chẳng có cách nào giải quyết giùm chị, chỉ làm em khổ lây với chị mà thôi.
      Nói xong, Thuý ngồi trầm ngâm, Hạnh cũng im lặng. Mỗi người theo đuổi một ý nghĩ riêng.                        
                                 
      Ăn xong tô cháo, Hạnh đứng dậy nói với giọng quả quyết:
    - Em sẽ đến ngay nhà Dũng. Chị ở nhà chờ em. 

 
    Thuật xong câu chuyện. Hạnh đưa vạt áo lên chùi nước mắt. Hạnh không ngờ, nàng có thể thuật lại câu chuyện một cách rõ ràng, mạch lac và cảm động. Câu chuyện đã làm Dũng nhiều lần phải cầm ly nước lên uống để nén cảm xúc. Căn phòng trở nên thật im lặng. Tiếng xe cộ di chuyển bên ngoài nghe rõ mồn một. Dũng vẫn ngồi yên, đôi mắt đỏ hoe, gương mặt hằn nét đau đớn
    Một lúc lâu Dũng nói:
    - Tại sao Thuý không dám tỏ bày cùng anh? Anh yêu Thuý và biết Thuý cũng yêu anh. Anh nhận được tình yêu của Thuý qua ánh mắt, qua những cử chỉ và việc làm Thuý dành cho anh nhưng đến khi anh cầm tay Thuý, ngỏ lời muốn tiến tới hôn nhân thì tay Thuý lạnh ngắt, run rẩy và khất lần câu trả lời.
   - Chị Thuý sợ là phải. Chị Thuý yêu anh và rất sợ phải mất anh. Chị ấy làm sao biết được anh sẽ phản ứng như thế nào sau khi nghe câu chuyện bi thảm đó. Bây giờ anh nghĩ sao về chị Thuý.
Dũng thở mạnh:
   - Còn nghĩ gì nữa, anh đã yêu Thuý rồi. Thuý là mẫu người đàn bà mà anh tìm kiếm, dịu dàng và lòng đầy nhân ái. Quan niệm sống của Thuý và anh rất giống nhau. Anh và Thuý hợp nhau trong hầu hết các vấn đề. Việc xảy đến cho Thuý là một tai nạn. Nỗi đau của Thuý là nỗi đau chung của dân tộc mà anh nghĩ, anh phải có bổn phận phải chia sẻ với Thuý. Việc nầy đã cho anh thấy, Thuý là người rất thành thật trong tình yêu, càng làm anh quý Thuý hơn.
Nói xong, Dũng đứng dậy:
    - Anh phải đến với Thuý ngay bây giờ.
Hạnh mừng rỡ:
   - Anh Dũng! Quả em nhìn không lầm về con người anh. Vấn đề nầy khó khăn và anh cần phải tế nhị nhiều hơn trong những lời an ủi chị Thuý.
Dũng gật đầu:
   - Anh biết.
Hạnh hỏi:
   - Anh cùng đi chung xe với em hay đi xe riêng?
   - Xe riêng để lúc về không phải phiền Hạnh.
    Đến nơi, Dũng đưa tay bấm chuông. Thuý bên trong chạy ra mở cửa, cứ ngỡ Hạnh đã về, không ngờ người bước vào là Dũng. Trong lúc Thuý còn đang bỡ ngỡ thì Dũng đã ôm chầm lấy Thuý, giọng nghẹn ngào:
   - Thuý, anh yêu em! Không có gì thay đổi trong tình yêu của chúng mình hết. Anh đến đây để nói với em rằng, anh yêu em, yêu em hơn tất cả bao giờ.

   Thuý oà lên khóc trong vòng tay Dũng. Hạnh đầy cửa bước vào. Nhìn cảnh đó, Hạnh cảm động đưa tay chùi nước mắt và Hạnh hiểu rằng, những giọt nước mắt còn sót lại trên gương mặt Thuý sẽ xoá hết những đau thương đè nặng trong tâm hồn nàng từ lâu. Cơn ác mộng kinh hoàng rồi sẽ được rửa sạch bằng tình yêu giữa hai người và chỉ có tình yêu mới làm được chuyện đó.
   Hạnh đứng im, mỉm cười nhìn Thuý và Dũng, lòng bỗng dâng lên một niềm vui nhẹ nhàng và Hạnh biết, nàng đã làm xong một việc phải làm đối với Thuý, một người bạn, người chị trong tình thương bao la của Chúa Cứu Thế.                         
                                                      
Anh Vân