Thứ Sáu, ngày 22 tháng 8 năm 2014

Chiếc Lá Cuối Cùng - Tuấn Khanh - Tuấn Ngọc

      Tiễn em đi trời đất cũng buồn theo,lá trên cành cũng thi nhau rơi rụng,đêm nay dù trong vòng tay yêu thương nhưng sáng mai này, thì em sẽ đi xa rồi,Thương mấy cũng đành chia ly thôi em ạ!
      Em sẽ đi còn anh ở lại ôm mối tình một mình mà nghe như tan nát cả cõi lòng,Anh muốn níu kéo cho thời gian chậm lạị cũng như mong cho chiếc lá cuối cùng đang ở trên cành kia đừng bao giờ rơi rụng để anh vẫn còn có em dù chỉ là thời gian ngắn thôi cũng được,Mới biết rằng anh yêu em biết nhường nào !!


Sáng Tác: Tuấn Khanh
Tiếng Hát: Tuấn Ngọc
Thực Hiện: Nguyễn Thế Bình

Ánh Mắt Học Trò

                        (Ngoài tình ca quê hương, tình mẫu tử, còn phải có tình ca học đường: H.N.T.)


      Có ánh mắt nào vừa ngây thơ trong trắng, vừa ranh mãnh tinh quái, vừa dễ ghét dễ thương...bằng ánh mắt học trò! 
      Ánh mắt ấy đã từng là của bạn, của tôi, của tất cả những ai đã trải qua độ dài năm tháng mài đũng trên ghế học đường. Nhưng ánh mắt ấy chỉ thực sự trở thành có ý nghĩa với tôi từ khi nó bắt đầu được nhìn thấy từ trên bục gỗ cao cao, bên cạnh bảng đen phấn trắng,_từ cương vị của người thầy.
      Cùng với Tiếng Nói Của Thầy*, Ánh Mắt Học Trò luôn luôn hiện hữu dưới mái học đường.

      Ánh mắt ấy bắt nguồn từ đôi mắt, nhưng cũng chính là đôi mắt như hai hình thức của cùng một bản chất. Ánh mắt là cửa ngõ của tâm hồn học sinh: Tôi đã bước qua khung cửa đó đi vào tâm hồn các em, hoà chung các em cùng một hơi thở, đập cùng các em một nhịp trái tim, cùng nhận thức,cùng rung cảm, cùng vui buồn hờn giận yêu thương...Ánh mắt cũng là tấm gương phản chiếu tâm hồn các em: Qua ánh mắt học trò, người thầy đo lường kết quả sự truyền thông tư tưởng của mình, niềm tin yêu và kính phục của học trò (đối với con người đang mang sứ mạng giáo dục các em).

      Khi tiếng-nói-của-thầy vang lên trong 4 bức tường lớp học, ánh-mắt-học-trò nhìn thầy đăm đắm. Đôi lúc ánh mắt ấy đi lạc ra ngoài cửa lớp, đuổi theo vầng mây trắng bay bay trên bàu trời xanh ngát của tuổi trẻ hi vọng và ước mơ.
      Khi ánh mắt ấy nhìn tôi với niềm tin yêu chan chứa thì đó là lúc tôi cảm thấy như đang sống trong vòng gia đình yêu dấu có ánh mắt trẻ thơ, như đang ngợp chìm trong vòng hào quang rực rỡ của tuổi trẻ với mối dây tình cảm truyền thống học đường.
      Cũng có lúc ánh mắt ấy nhìn tôi như ánh mắt nhìn Caen**,là ánh mắt của một lương tâm nghiêm khắc đang phán xét hành vi đạo đức của người thầy.

      Ôi thương sao ánh mắt học trò!
      Như tiếng-nói-của-thầy _trong qúa khứ,đã gieo vào lòng tôi muôn vàn kiến thức và âm hưởng như còn vang vang trong tâm hồn tôi mãi mãi......
      ......Ánh-mắt-học-trò là hình ảnh bất tử trong đời sống của thầy. 

ChinhNguyen/H.N.T. SG 93

*Tiếng Nói Của Thầy=Tuỳ bút của HNT 1972-73
**Ánh mắt nhìn Caen=một biểu tượng của đại thi văn hào Anh Shakespeare.

Ba! Một Bóng Hình


Biết mấy thu rồi vắng bóng ba
Lòng thường mơ tưởng lẫn xót xa
Rung động trong con Mùa Báo Hiếu
Đại lễ Vu Lan nhớ thật nhiều


Thắp nén hương này nhớ đến ba 

Trăm năm một kiếp chốn Ta Bà
Lặn hụp cả đời mang cuộc sống
Cho đàn con dại thoát long đong

 

Lặng lẽ ngắm nhìn tấm ảnh ba
Ánh mắt người sao mãi dịu hoà
Có phải tình ba luôn tồn tại
Con nghe nghèn nghẹn mũi nồng cay
.
 


Quên Đi 
   

Thơ Tranh: Hoa Lòng Kính Dâng


Thơ: Kim Phượng
Thơ: Kim Oanh


Vĩnh Long Quê Hương Mến Yêu

Những cảm xúc khi nhớ về xứ Vĩnh mến yêu mà tôi đã từng sống, làm việc và đã từng "lội"  khắp 21 xã trong tỉnh Vĩnh Long.


Nhớ ngày từ giã Vĩnh Long
Lòng tôi vẫn mãi ước mong ngày về
Thăm người vảng cảnh miền quê
Trà Ôn, Mang Thít lại về Bình Minh

Quê hương non nước hữu tình

Vĩnh Long luyến nhớ bóng hình người xưa
Cổ Chiên một chuyến phà đưa
Qua thăm Trung Chánh trời vừa chớm thu

Dòng sông thăm thẳm mịt mù
Mênh mông sông nước chiều thu đượm buồn
Từ về lòng vẫn nhớ luôn
Những nơi từng đến những miền từng qua

Dòng sông trĩu nặng phù sa

Hậu Giang tô đẹp mượt mà Vĩnh Long
Từ xưa giấu kín đáy lòng
Bóng hình em gái Vĩnh Long thuở nào

Ngô Quang Diệp

Vĩnh Long Yêu Mến Ngày Nào


        (Cảm xúc từ Vĩnh Long Quê Hương Mến Yêu của Ngô Quang Diệp)

Còn đâu ngày tháng Vĩnh Long
Chia tay từ giã còn trông chi về
Xa rồi người bạn chân quê
Trà Ôn Măng Thít lối về Bình Minh
Người đi còn nhớ chút tình
Những đêm trăng sáng đôi mình ngày xưa
Cổ Chiên ngày ấy tiễn đưa
Phà vừa tách bến gọi mùa sang thu
Trung Chánh tạc khối mây mù
Giăng giăng sầu nhớ thiên thu tượng buồn
Biệt người mưa khóc luôn luôn
Dòng sông dâng nước bắt nguồn người qua?
Lở bồi vun đấp phù sa
Chờ ai trở lại mặn mà Vĩnh Long
Yêu xưa khép kín cửa lòng
Người em gái Vĩnh bên song ngày nào

Kim Oanh
18/8/2014

Ngơ Ngẩn


Anh bước theo em dáng ngập ngừng
Sao em vô tình nỡ quay lưng
Làm tim anh thắt từng cơn đó
Ôi đóa hồng nhung! … sao ….lạnh lùng?

Mưa rót từng cơn như bão bùng
Làm anh nghĩ ngợi quá mông lung
Ánh mắt vội trao qua làn nước
Vậy đã là yêu?... Sao … dửng dưng?

Lý Tòng Tôn

Cho Bỏ Lúc Trăm Năm - Thích Tánh Tuệ


Đời ngắn lắm cầm tay nhau chưa đủ
Nói làm chi lời chia cách vực sâu,
Hắt hơi thở là tạ từ cuộc lữ
Dẫu muốn tìm, chẳng dễ gặp nhau đâu!...

Ngày ngắn lắm chưa cười đêm đã xuống
Sao ta hoài ước muốn chuyện.. sương tan,
Sao chỉ thấy ngày mai là hạnh phúc
Còn Bây Giờ, để phai úa thời gian?

Em dẫu biết đời chẳng chi thường tại
Sao vẫn buồn ngây dại giữa hư hao.
Khi sân khấu tấm màn nhung khép lại
Kiếp huy hoàng, lộng lẫy.. cũng chiêm bao.

Đời ngắn ngủi sao lời thương chưa nói?
Ngại ngần chi, người đang rủ nhau đi.
Ai khóc ngất tiễn ai vào mộ địa
Bởi niềm thương dấu nhẹm lúc đương thì...

Đời quá ngắn thương nhau còn chưa đủ
Bận lòng chi bao oán hận bâng quơ..
- Ta cười bóng trong gương cười trở lại
Lòng yêu thương thành biển rộng vô bờ.

Thích Tánh Tuệ

Vĩnh Trinh sưu tầm

Thứ Năm, ngày 21 tháng 8 năm 2014

Hiên Đời Vắng Mẹ


Từ khi vắng bóng mẹ hiền
Đời con cay đắng muộn phiền đầy vơi
Mẹ ơi, trẻ nhớ thương người
Vòng tay ấm áp, nụ cười trên môi

Từ nhà vắng bóng mẹ rồi!
Bếp tro nguội lạnh, niêu nồi buồn treo
Võng trưa một góc chèo queo
Hoài trông bạn cũ cùng theo năm dài

Ô trầu một góc buồn cay
Bình vôi cũng luyến bàn tay thường dùng
Nhà sau bộ ngựa gỗ mun
Dài lâu mòn mỏi nhớ nhung dấu người

Hiên đời mưa gió mù khơi
Đất trời nghiêng ngả buồn rơi bóng chiều
Hiên nhà vắng mẹ quạnh hiu

Mẹ ơi, con nhớ mẹ nhiều đêm nay!

Yên Dạ Thảo
Vu Lan 2014
* Hình phụ bản của tác giả

Thơ Tranh: Say


Thơ & Thơ Tranh: Khúc Giang