Chủ Nhật, ngày 21 tháng 9 năm 2014

Thơ Tranh: Thắt Bím


Thơ:  Kim Phượng
Thơ Tranh: Kim Oanh

Xướng Họa: Đường Xưa - Chốn Cũ


Ba mươi năm trở lại nơi nầy
Đường cũ hoang sơ cỏ mọc đầy
Bóng ai thấp thoáng bên hàng giậu
Có phải em chờ anh ở đây?

Mơ thấy em về trong tuổi thơ
Thẹn thùng chờ đón dưới trăng mơ
Thướt tha áo mộng vương mùi tóc
Luyến tiếc ngày xưa buổi hẹn hò

Thấm thoát thời gian không chờ đợi
Bóng hình thân ái vẫn quanh đây
Gió lay bụi mỏng vương vào mắt
Có lệ nào không đắng không cay...

Biện Công Danh
21/8/2014


   (Từ Đường Xưa của Biện Công Danh)

Ba mươi năm trước vẫn chốn này
Xôn xao hoa lá tỏa hương đầy
Rộn ràng đôi trẻ bên bờ giậu
Thì thầm lòng tỏ ở nơi đây

Hoa bướm tương tư cả vườn thơ
Những đêm hò hẹn nguyệt giăng mơ
Vấn vương lùa gió thơm hương tóc
Tương tư sáo trúc giọng ai hò

Thời gian qua vội lòng ngóng đợi
Nhớ quá  hình ai khắc tim đây
Mưa rơi ướt đọng sầu mi mắt
Nhỏ xuống hồn này giọt lệ cay…!

Kim Oanh
4/9/2014

Nỗi Niềm Tháng Chín


Sợ hết thu nên trút vội lá vàng.
Cây thay áo khoác lên màu mới lạ.
Mưa phố núi đang mùa lênh lang qúa.
Gõ lên trăng-con trẻ múa reo cười.
Trung thu qua rồi già dặn tuổi thơ tôi.
Dấu một ít trao nỗi niềm tháng chín.
Nào nắng, nào mưa chập chờn bịn rịn
Đăm đăm chiều ngơ ngẩn nhớ người xa....
Kìa dã qùi vàng! Mới nhú lên hoa.
Con ong mật ngỡ ngàng chưa dám đậu.
Nghe khúc dân ca" nẫu về xứ nẫu".
Để em buồn canh cánh một mình đêm.
Mai nữa rồi vồn vã trăng lên.
Vớt lại tàn thu se se áo lạnh.
Lo một nỗi muà lại mùa chóng vánh.
Chín chiều thương hao khuyết tuổi đang già.
( Tháng chín tàn thu - mưa và nắng.)

Hương Ngọc


J'entendsSiffler Le Train - Tiếng Còi Tàu


J'ai pensé qu'il valait mieux
Nous quitter sans un adieu
Je n'aurais pas eu le coeur de te revoir
Mais j'entends siffler le train
Que c'est triste un train qui siffle dans le soir

Je pouvais t'imaginer, toute seule abandonnée
Sur le quai, dans la cohue des au revoir
Et j'entends siffler le train et j'entends siffler le train
Que c'est triste un train qui siffle dans le soir

J'ai failli courir vers toi,
J'ai failli crier vers toi
C'est à peine si j'ai pu me retenir
Que c'est loin où tu t'en vas
Auras-tu jamais le temps de revenir ?

J'ai pensé qu'il valait mieux
Nous quitter sans un adieu
Mais je sens que maintenant tout est fini
Et j'entends siffler le train et j'entends siffler le train
J'entendrai siffler ce train toute ma vie
J'entendrai siffler ce train toute ma vie
Plante, Jacques

* * *

 Tiếng Còi Tàu

Anh nghĩ rằng lúc này
Là lúc mình chia tay
Không nói lời từ biệt
Dẫu lòng buồn da diết
Tiếng còi tàu hú vang
Giữa bóng đêm bàng hoàng

Anh nghĩ em đơn côi
Giữa sân ga đông người
Bao bàn tay đang vẫy
Tiễn đôi ngã xa xôi
Tiếng còi tàu vẫn hú
Trong bóng đêm lẻ loi

Anh như chạy về em
Tim gào thét gọi tên
Khổ đau lòng kìm nén
Tiễn em về quá xa
Và em không trở lại ?
Bóng đêm lệ sương nhòa

Anh nghĩ rằng bây giờ
Chia tay không tạ từ
Và thế là chấm hết
Tiếng còi tàu ngu ngơ
Vang suốt đời buồn bã
Hú tàn một giấc mơ


Trầm Vân ( dịch )

Thứ Bảy, ngày 20 tháng 9 năm 2014

Thơ Tranh: Nhớ


Thơ: Hhai
Thơ Tranh: Kim Oanh

Jamais - Không Bao Giờ


Jamais, je n’aurais rêvé d’un amour si grand
Jamais, je n’aurais pensé que je t’aimais tant
Et toi, croyais-tu vraiment, quand on s’est aimé
Q’un jour, nous ne nous pourrions nous quitter

Pour moi, tu étais le bon copain pour des vacances
Uu jour, on a trouvé, par un coup de chance
Tu étais à qui l’on parle en confiance
Celui qui sait partager la peine et la joie

Et puis, l’autre soir, soudain, j’ ais compris pourquoi
Mon coeur ne put supporter d’ être loin de toi
Jamais, je n’aurais pensé que je t’amais tant
Jamais, je n’aurais cru pleurer en te quittant

Pourtant c’est arrivé, je sais que je t’aime
Et que rien, plus rien, la malheur même
Ne peut nous séparer
À tout jamais, à tout jamais.

* * *
 
Không Bao Giờ

Chưa bao giờ em có ước mơ
Có một tình yêu vô bờ bến
Và nghĩ rằng yêu anh đắm đuối
Tình ta mãi mãi được vững bền

Anh là người bạn đời dài lâu
Rồi ngày nào sẽ thấy bên anh
Có người yêu trọn lòng chung thủy
Chia sẻ nhiềm vui và bất hạnh

Ngày nào ta sẽ hiểu vì sao
Em khóc nhiều khi phải xa anh
Vì em đã yêu anh vô tận
Rất đau lòng khi xa vắng anh

Khi biết rằng em đã yêu anh
Dù xảy ra muôn ngàn cay đắng
Tình ta không chia rời đôi ngả
Không bao giờ, không bao giờ cả

Phỏng dịch : Nguyễn Minh Châu 
 TĐ3 Soibien

Tình Nối Tình



Một ngày gặp gỡ cũng là duyên
Huống chi, mình đã là bạn hiền
Sát cánh bên nhau từng giây phút
Ngọt bùi, chia sẻ, hết ưu phiền
Tân Hưng, trường cũ, là điểm tựa
Chợ nổi Cái Răng giống cảnh tiên
Bao giờ có nhớ xin gọi gió
Kem chút hương xưa sẻ biết liền

Hồ Nguyễn
 4/9/2014

Cũng Nhớ Liền

           (Từ Tình Nối Liền của Hồ Nguyễn )

Chỉ một lần thôi... cũng có duyên
Đồng môn bạn cũ thật ngoan hiền
Nhớ xưa nhịp bước ngày hai buổi
Đưa đón ngày mưa chẳng thấy phiền.
Phan thanh Giản: thầy, cô, huynh, muội
Ninh Kiều: liễu rũ cảnh thần tiên
Tuổi già bất chợt còn tao ngộ
Dù cách trăm năm cũng nhớ liền.

Dương Hồng Thủy
 (04/09/2014)

Đêm Nghe Dạ Cổ Hoài Lang




Vẳng xa đưa từ đâu tiếng hát
Sao nghe lòng man mác buồn thương
Hoài Lang Dạ Cổ vấn vương
Ai người dong ruổi chiến trường xa xôi


Câu than thở bồi hồi ruột thắt
Nhớ mong chàng khoé mắt lệ tuôn
Đêm khuya vắng cảnh thêm buồn
Thân bên song lạnh lòng luôn theo chàng

Sông núi gọi dậm đàng tiến bước
Nối chí hùng ba thước gươm thiêng
Vì đất nước gác niềm riêng
Tím lòng thiếp giữ muộn phiền ai hay

Tàn canh lẻ sao mai lấp lánh
Suốt đêm dài cô quạnh mỏi mòn
Đó đây cách trở ngàn non
Thầm mong trăng khuyết lại tròn được chăng?

Quên Đi

Khóc Trần Thiện Chánh

      Trần thiện Chánh, nhà gia thế, thi đậu làm quan cuối triều Nguyễn. Khi Đại Đồn Kỳ Hòa thất thủ, ông theo nghĩa Cần Vương , cùng Lê Huy tập hợp được 6000 nghĩa binh, ủng hộ tướng Trần Trí, lúc đó rút về Biên Hòa .

      Hòa ước nhượng ba tỉnh, ông về miền Trung, sau thăng dần lên Kinh Kỳ Hiệp Lý Thủy Sư . Ông không làm được gì, có lẽ vì triều đình không có tiền đóng Tàu? Hay Khâm Sứ Pháp ở Huế không thích cái tên đã từng mộ nghĩa quân chống Pháp ở chức vụ này???
      Sau ông bị đổi ra Hà Nội, Sơn Tây. Chắc ông cũng chẳng thích cái ông Khâm Sai láo Hoàng Kế Viêm ( nước Nam có bồn anh hùng, Tường gian, Viêm láo, Khiêm Khùng, Thuyết Ngu ) và ngàn lần ông không thích "hợp tác" với giặc cờ đen để dẹp phỉ, chống Pháp!

      Trần Thiện Chánh ( ông nội của ca nhạc sĩ Nhật Trường ) những ngày ở Sơn Tây chắc buồn lắm. Cụ nhớ quê hương da diết ( mười năm biền biệt ... thức tới sao mờ gà gáy ... ).
      Sau cụ được lênh chuyển nhiệm sở Ninh Bình, tới nơi một thời gian ngắn thì cụ mất!

    
Cố hương xa vọng bồi hồi
Hùng tâm tráng chí ai người hiểu cho
Tân - Đình rượu tưới lệ khô
Cầm khiên ném bút trông chờ chi đây
Mười năm biền biệt trăng gầy
Sao mờ gà gáy lắt lay tim chùng
Chết chôn đất khách là xong
Hồn còn rẽ sóng vào trong Cân - Giờ

Chân Diện Mục
- Đêm ngủ cụ mơ ngồi trên tàu rẽ sóng vào cửa bể Cân Giờ đánh Pháp

* * *
Giới thiệu hai trong số bài thơ tiêu biểu của ông:

Phiên âm Hán-Việt:

Hạc Quan Loạn Hậu

Tự cổ đa tài thị hoạ côn (căn)
Hạc quan quá xứ ám tiêu hồn
Tịch gian ca vũ lai thương kiếm
Khôi lý lâu đài ngoạ tử tôn
Nha tháo hàn vân di bạch trú
Mã tê thu thảo nhập hoàng hôn
Thôn cơ loạn hậu vô nhan sắc
Toạ khiếp sài lang bán yểm môn.

Dịch nghĩa:

Tuần Hạc Sau Loạn

Từ xưa nhiều của cải vẫn là gốc tai vạ,
Qua nơi Tuần Hạc thầm thấy bàng hoàng.
Trên tiệc, đám ca múa toàn là súng gươm,
Trong tro, lâu đài ngổn ngang lớn nhỏ.
Quạ kêu, mây lạnh kéo đến giữa ban ngày,
Ngựa hí, cỏ thu chìm vào hoàng hôn.
Gái đẹp trong thôn sau loạn không ai còn nhan sắc,
Vì sợ sài lang nên một nửa làng đóng chặt cửa.

Phiên âm Hán-Việt:

Viễn Vọng Hữu Hoài

Khách lộ phong trần cận bạch đầu,
Bi sầu nan thượng Trọng Tuyên lâu.
Vân niêm vãn thụ thiên sơn trụng,
Vũ tẩy hàn sa bán thủy phù.
Quan tái chinh sầu văn lạc địch,
Càn khôn độc lập vọng quy chu.
Thập niên cố quốc Mai hoa tự,
Mộng lý mô hồ mịch cựu du.


Dịch nghĩa:

Nhìn Ra Xa, Cảm Hoài

Trải gió bụi ở đất khách, đã gần bạc đầu,
Buồn thương khó nỗi lên lầu Trọng Tuyên.
Mây giăng, cây chiều dày trên ngàn núi,
Mưa rửa, cát lạnh lửng lơ trên dòng nước.
Đang lúc sầu nơi quan ải, nghe tiếng sáo rụng,
Một mình giữa đất trời, ngóng bóng thuyền về.
Mười năm nhớ nhung chùa Hoa mai nơi quê cũ,
Trong giấc một mịt mờ tìm kiếm những bạn chơi xưa.

Phỏng dịch:

Gió bụi đường xa đầu đã bạc
Buồn lên lầu vắng nghĩ liên miên
Mây chiều giăng mắc trên ngàn thẳm
Mưa rửa phù sa bãi nổi lên
Tiếng sáo buồn vương lên quan ải
Mình ta đứng ngóng bóng con thuyền
Mười năm đất mẹ xa xôi quá
Nhớ bạn cùng chơi thuở thiếu niên


Chân Diện Mục

* * *
Các Bài dịch khác:

Ngắm Cảnh Cảm Hoài


Nhuốm bụi phương xa, chớm bạc đầu
Lên lầu không nổi bởi sầu đau
Mây giăng, cây phủ trên triền dốc
Mưa xuống, cát trôi dưới nước sâu
Tiếng sáo vọng buồn nơi cửa ải
Bóng thuyền trôi khuất nẻo giang đầu
Bao năm nhớ mái chùa quê cũ
Bạn hữu năm nào nay ở đâu?


Phương Hà phỏng dịch

* * *
Xa Trông Thương Cảm

Khách phong trần, mái đầu trắng xóa
Dằng dặc buồn, vất vã lầu cao
Chiều buông mây núi giăng sầu
Cát trơ bãi lạnh mưa rào cuốn trôi
Sầu quan tái, bồi hồi tiếng sáo
Đứng một mình đau đáu thuyền quây
Mười năm chùa cũ khôn khuây
Bạn xưa kỷ niệm mộng đầy nhớ thương


Mailoc phỏng dịch
7-15-14

Thứ Sáu, ngày 19 tháng 9 năm 2014

Sinh Nhật Em


19 là sinh nhật em
Mùa Thu tháng chín êm đềm nở hoa
Em xinh tựa dáng Hằng nga
Cho anh giọt nhớ xót xa cuộc tình.

Em đi từ buổi bình minh
Anh về lê bước lưu linh phong trần
Người xa – nhưng tình ở gần
Số anh là kiếp trầm luân thật buồn.

Chúc em sinh nhật mặn nồng
Tình ươm bóng nắng bên song bạc đầu
Ví dầu gặp mặt ngày sau
Xin em một phút cúi đầu vẫy tay.

Mùa Thu nắng cũng tàn phai
Tình anh vẫn nặng tháng ngày héo hon.

Dương Hồng Thủy
(Mừng sinh nhật DM San-Jose. CA)