Thứ Hai, ngày 02 tháng 5 năm 2016

Thì Thầm Nàng


Thơ: Chân Diện Mục
Thơ Tranh: Kim Quang


Áo Bà Ba Tím


Em mặc chiếc áo bà ba
Tránh không trang điểm đôi tà áo bay
Thế mà xao xuyến lòng ai
Cảm nghe rộn rã dặm dài hương yêu.

Ngẩn ngơ dáng dấp mỹ miều
Cho tôi tan vỡ tim yêu bóng hình
Nhãn thơm mắt biếc lung linh
Kiếm cong nét mực trử tình đôi mi.

Cặp môi đỏ mộng nhu mì
Mượt đen óng ánh dậy thì tóc mây
Eo thon tròn ngấn vòng tay
Gót son lơ lững như mây ráng chiều.

Xa em gió cũng quạnh hiu
Ngõ cùn hoang vắng tiêu điều bến xưa
Em về trắng muốt mây thưa
Em đi gió giật cơn mưa đầu mùa.

Nhớ em nhịp võng đong đưa
Áo bà ba tím - tình vừa lên ngôi!

Dương hồng Thủy
27/04/2016

Buồn Vui Tỵ Nạn

 
     Nước Úc gồm có các tiểu bang New South Wales, Victoria, Tasmania, Western Australia, South Australia, Queensland và hai lãnh thổ (Territory):  Northern Territory và Australia Capital Territory.
Thủ đô Úc là Canberra ở ACT (Australia Capital Territory) và Northern Territory thuộc chính quyền tiểu bang South Australia.
      Nước Úc không chỉ là một hòn đảo lớn mà Úc chiếm trọn một  trong năm châu ở địa cầu (Á, Âu, Phi,  Mỹ và Úc châu). được bao quanh bởi hai đại dương là Thái Bình Dương và Ấn Độ Dương. Diện tích đứng hàng thứ sáu trên thế giới sau Nga, Gia Nã Đại, Mỹ, Ba Tây và Trung Cộng. Úc thuộc vùng ôn đới nên thời tiết có bốn mùa rõ rệt:
      Mùa Xuân được kể từ tháng Chín đến tháng Mười Một.
      Mùa Hè từ tháng Mười Hai đến tháng Hai.
      Mùa Thu từ tháng Ba đến tháng Năm.
      Mùa Đông từ tháng Sáu đến tháng Tám.
      Nhiệt độ trung bình từ 27 độ C phiá cực Bắc đến 13 độ C phiá Nam.

     Vì là một hòn đảo lớn và không có núi cao nên giữa nước Úc là những sa mạc hoang vu, rộng lớn với nhiều khoáng sản. Các thành phố lớn đều ở ven biển. Úc có nhiều thành phố văn minh, tân tiến (các thành phố chính cũng là thủ phủ của các tiểu bang).
      Các thành phố Úc hầu như đều được xếp hạng từ 1 đến 10 trong số những thành phố sống dễ (liveable) nhất trên thế giới. Với kế hoạch phát triển đô thị, các thành phố Úc đều có những con đường cây xanh bóng mát, các công viên xinh đẹp, những ngôi nhà xinh xắn, ngăn nắp với vườn hoa khoe sắc.
     Trrước 1971, chính phủ Úc áp dụng chính sách "White policy" (ưu tiên cho di dân da trắng) nên người Úc gốc Á Châu rất ít.
     Hiện nay Úc là một nước đa văn hóa (multicultural) với cư dân từ 140 quốc gia. Sau Sydney, Melbourne là thành phố lớn của nước Úc, nơi có người Việt sống rất đông. So với những Tiểu Bang khác khí hậu Melbourne rất khắc nghiệt, một ngày có thể có bốn mùa, gió buốt. 


(Exhibition Building)
      Khi làn sóng người Việt ra đi tìm tự do. Úc là nơi mà hầu như những người ở các trại tỵ nạn chưa biết nhiều, nghe nhắc đến như là một nơi khỉ ho cò gáy, nên ít ai nghĩ đến để định cư.
      Lúc còn ở trại tỵ nạn, những người đợt trước 1979 cho biết,  Úc đã bốc đi một nhóm thanh niên độc thân, nhưng vì trai thừa gái thiếu nên phái đoàn Úc sang trại nhận thêm một nhóm nữ độc thân. Vào thời điểm đó tôi được may mắn, phái đòan Úc sang trại tỵ nạn bốc đi nhanh chóng trong lúc chị tôi ở Úc chưa kịp làm thủ tục bảo lãnh.
      Tôi đặt chân đến Melbourne vào đầu tháng 12 một mùa Xuân năm 1979, trung tâm tôi ở là Wiltona Migrant Hostel. Nơi đây những buổi chiều tan lớp Anh Văn về, chúng tôi một đám con gái rủ lên canteen ăn. Đi ngang qua bãi đậu xe, những anh chàng Việt Nam đậu xe choáng lối, huýt sáo, trêu ghẹo cũng y như ngày nào ở quê nhà, những buổi tan học chúng tôi ngượng ngùng, run rét phải đi qua những quán cà phê. Có những mối tình gắn bó từ đấy. Ly hương xa gia đình, buồn chán, cô đơn nên đôi tâm hồn đều dễ dàng cảm thông và đến cùng nhau.
      Sau vài tuần tôi xin hoán chuyển Hostel để được cùng ở chung với anh trai và cô em gái. Cái thú của dân tỵ nạn trong Midway Migrant Hostel là ngày Chúa Nhật, sáng thức thật sớm, vội vàng ăn sáng, đi thật nhanh ra khu chợ trời, mua quần áo cũ chỉ 20 cents là có được một bộ đồ. Những bộ nào đẹp rộng lớn thì đem về cắt xén, may lại là có một bộ vừa vặn " ăng ta ni láng coón" ngay.

( Chợ trời ngày Chúa Nhật )

            Cái thú ấy cho đến giờ vẫn chưa chán!
     Đã hơn ba mươi năm sống trên đất nước này, nhất là mùa đông, vào những sáng Chúa Nhật, thỉnh thoảng mấy chị em tôi lang thang trong khu chợ trời ngắm nghiá, chọn lựa những gì thật hiếm, thật xưa mà lại thật rẻ, thích làm vườn thì nơi đây cây kiểng rất nhiều, những người già họ trồng cây mang ra đây bán hoặc trao đổi những loại mà trong tiệm không dễ tìm. Thích nhất, ấm áp nhất là trên tay ly cà phê ngút khói cùng trái bắp nướng trét bơ, hay mỡ hành rắc chút muối ớt, muối tiêu. Ngon và thú vị lắm!
     Trong cuộc sống của chúng ta, cuộc sống ly hương chắc ai cũng có những mẩu chuyện vui nơi xứ sở mới này trong những ngày đầu tỵ nạn? Tôi à, có đó các bạn, sau này nhắc lại cười ra nước mắt, nhắc cho con cháu nghe.. chúng lắc đầu... cười.
     Ngày xưa ở Việt Nam, con gái nào không sợ nắng, đi học nào là nón, nào găng tay ... qua đến Úc cũng thế, trời nắng hai chị em che dù, xe nào chạy ngang cũng nhìn, ai đi qua cũng ngó, hai đứa ngạc nhiên. Ô hay chắc là mình đẹp? Thắc mắc được giải đáp thì ra …" bé cái nhầm" ! Không phải mình đẹp mà là mình " tốc kê", ở Úc chỉ xài dù lúc đi mưa, còn nắng thì thiên hạ càng mê phơi nắng..!!! Ố ồ…
     Có những điều mà không sao giải thích, những ngày mới đến Úc, vào mùa hè những con ruồi quái ác cứ không bu ai, đè mấy dân tỵ nạn nó bu, đuổi con này đi con kia bám.Thật xấu hổ vô cùng. Cũng như ngày nay khi trở về Việt Nam mấy con muỗi không chích ai nhè Việt Kiều mà chích tơi tả luôn.
     Mỗi khi đi ngang một tiệm Take Away Food, cả bọn tức nín thở mà đi. Họ trưng quảng cáo " Hot Dog". Vào siêu thị đồ đóng hộp tràn ngập " Dog Food" " Cat Food" . Ai bảo dân Úc yêu súc vật hơn yêu con người? Thế mà dám nói dân Việt Nam mình ních thịt chó. Ở đây ăn thịt chó là trọng tội. Bảng hiệu rành rành không giỏi bắt đi!!!.
     Hỏi rõ ra thì hỡi ơi! Đúng là cái xứ sở con vật quý hơn cả con người....Lại nhầm … lẫn to!!!, Đó là thực phẩm dành cho từng loài gia súc, chó, chim, mèo…Bà con ơi!
     Tôi học Pháp Văn, qua đây thật là một nỗi khổ tâm, những ngày đầu bập bẹ tiếng Anh, đi đâu cũng kè kè quyển tự điển cho chắc ăn. 
    Tôi và cô em đi về nhà thăm chị, đứng trên đường chờ chiếc Taxi, nhìn lên cây cột có tấm bảng xem viết những gì " NO STANDING ANY TIME", sau khi làm một màn dịch nghĩa " Không được đứng đây bất cứ lúc nào" .Hai chị em sợ bị phạt, đành nhích đi nơi khác... và cứ nhích như thế ... cho đến khi cả hai về đến nhà. Than ơi! Tội nghiệp cặp giò!!! Lại dốt!! Bảng ghi chú đó chỉ dành cho xe hơi…. Thiệt khổ!
    Lần đầu đi xe công cộng một mình, tôi muốn tự mình tập nói tiếng Anh, xem có về được tới nhà không cho biết. Từ trung tâm di dân về nhà rất dễ, chỉ cần lội bộ đến xe lửa, khỏi suy tư,  xe một mạch đến trung tâm City. Từ City mới khó vì qua rất nhiều trạm, sợ quên một trạm, lạc làm sao. Ông bà xưa mình hay bảo, đường đi trong cửa miệng mà, tôi vội vàng áp dụng ngay.
    Tôi đến bên ông bán vé Xe Tram trổ tài (Xe Điện thời đó có một tài xế và một người quảy cái bị bán vé) " Excuse me, can you call me when you go to the end". Wow! quá lịch sự phải không các bạn...nhưng sao ông tài xế chết đứng, trố mắt nhìn tôi nói không ra lời... Tôi cũng trố mắt nhìn ông mm cười gây thiện cảm. Ông suy nghĩ sao đó... và cười cười gật gật đầu.. " Yes...yes... don't worry! ", về nhà tôi khoe với các cháu thì ra hỡi ơi....đại họa... Hy vọng ông tài xế đó bây giờ vẫn còn, đừng "go to the end, please!".

( Xe tram )
       Hai chị em tôi hùn tiền cùng nhau mua cái máy chụp hình, lựa những chiếc xe hơi "cáu cạnh " đứng dựa lấy le, tìm nhà nào sang và đẹp đứng ké. Bấm nút mỗi bóng đèn nổ cái " bốp" là xong môt " bô", rửa ra gửi về nhà chú thích để người nhà được an tâm, tả tình, tả cảnh, tả sao cho gia đình biết con đây sung sướng, ấm êm, hạnh phúc tràn đầy...dù lòng đau buồn, tâm nhừ nát như tương và cuộc sống cũng trầy vi tróc vy.
     Nhớ nhà, nhớ cha mẹ, anh em, nhớ con đường, góc phố Vĩnh Long…nhớ da diết… không ngày nào mà tôi và cô em không rơi nước mắt. Nhưng bản chất người Việt dễ sinh tồn trên bước đường gian khó. Buồn thì có buồn mà gì cũng cười… niềm vui cũng lắm điều đễ cuộc sống đỡ vất v gian nan.
    Hội nhập rất nhanh trong môi trường mới. Có lẽ tình yêu gia đình là nền tảng, Sự cần cù của cha mẹ đã nung đúc tinh thần cầu tiến, sự chịu khó trau dồi hoặc làm lụng siêng năng để hội nhập vào bất cứ hoàn cảnh nào. Hình ảnh cha mẹ người thân lúc nào cũng thôi thúc, phải làm việc hăng say, làm không biết mỏi mệt làm chết thân mình cũng không than. Miễn sao đáp lại tình mẹ cha và lo cho anh em còn kẹt lại quê nhà đang vất v.
    Ba mươi ba năm nhìn lại, tuy ngày xưa mới đến xứ người thiếu thốn, cô đơn, bơ vơ nhưng được người Úc cưu mang, tìm niềm vui trong nỗi buồn. Ngày nay cuộc sống đủ đầy, vẫn cô đơn, xót xa nhiều và cũng bất hạnh nhiều...nhưng bù lại được xã hội cưu mang suốt đời và vẫn tìm vui để bớt sầu.
    Ba mươi ba năm thăng trầm trong buồn vui tỵ nạn. Có người hỏi tôi "Đã sợ chưa? "
    Tôi vẫn trả lời " xin cho tôi được sống lại con đường và những ước mơ đầu trong cuộc đời tỵ nạn của tôi, vẫn chọn Melbourne. Dù sao đi nữa nơi đây tôi đã có một Quê Hương Thứ Hai Tự Do, An Lành và Mái Ấm ".

( Yarra River - Melbourne City)

Kim Oanh
Melbourne  10/2011

Niềm Tâm Sự



Bài Thơ Xướng
Niềm Tâm Sự
Thoáng chốc niên lai thất thập rồi,
Còn đâu xách cặp thuở ô môi.
Ngày qua ấp ủ bao thương nhớ,
Tháng lại lo toan những nổi trôi.
Hải ngoại nương thân người lỡ bước,
Quê nhà vắng bóng chén ly bôi.
Chi bằng chôn kín niềm tâm sự,
Chia xẻ nụ cười cho tới thôi.

Tự Hoạ:

1) Xẻ Ngọt Chia Bùi

Bốn mốt năm qua tóc bạc rồi,
Thuở còn Trung Học dấu hôn môi.
Thời gian đằng đẵng ly hương nhớ,
Năm tháng lạnh lùng đất khách trôi.
Tay trắng vượt biên xa Tổ quốc,
Da vàng hội nhập cạn ly bôi.
Anh em chấp nhận chung hoàn cảnh,
Xẻ ngọt chia bùi giúp đỡ thôi.

2) Niềm Riêng Gói Ghém

Sương pha mái tóc trắng phau rồi,
Bốn mốt năm dài tê tái môi.
Đất mẹ thân yêu đành bỏ lại,
Quê cha ấp ủ cũng buông trôi.
Ly hương nhớ bạn buồn tha thiết,
Cõi tạm dung thân chớ đãi bôi.
Tâm sự đau thương xa cách mấy,
Niềm riêng gói ghém chút quà thôi!
Mai Xuân Thanh
Ngày 26 tháng 04 năm 2016

Các Bài Thơ Hoạ Khác:
Xa rồi

Mùa xuân lại cũng sắp qua rồi
Tuổi mộng theo dòng năm tháng trôi
Xa lắm thơ ngây tà áo dại
Tìm về nét thẹn đọng bờ môi
Tình yêu năm cũ còn vương đậm
Hình bóng người xưa khó nhạt bôi
Cánh phượng một thời gieo luyến nhớ
Qua rồi dĩ vãng cũng đành thôi
Quên Đi
***  
Cũng Đành Thôi

Ba phần tư tuổi đã bay rồi!
Héo hắt nụ cười nhăn khoé môi
Ngó trước thời gian còn được mấy?
Nhìn lui dĩ vảng đã buồn trôi
Xa quê,hai mấy năm đằng đẳng
Đất Mẹ lòng người cứ bải bôi
Thôi cứ...cố quên cho trọn kiếp
Mong xong phận bạc cũng đành thôi!
Song Quang
***
Vỡ Mộng Đường Tình

Đường tình đã vỡ hết mơ rồi!
Nghĩ lại càng thêm..mặn đắng môi
Năm tháng còn hằn trong ký ức
Thời gian có xóa nổi buồn trôi
Chia ly là đã tàn hoa mộng
Tạm biệt nào mong chuyện hợp bôi
Anh hởi ! sao quên câu hẹn ước?
Em đành chôn kín nổi niềm thôi
Lý Lệ MAI


Chủ Nhật, ngày 01 tháng 5 năm 2016

Ru Con Tình Cũ - Đinh Trầm Ca

Bài hát là tâm trạng của một người con gái đã lỡ bước sang ngang, bỏ người yêu đi theo chồng. Bây giờ đã là thiếu phụ, ngồi ru con mà lòng vẫn nhớ thương người yêu cũ, và xin được tạ lỗi, xin được tha thứ vì cuộc đời bây giờ là một chuỗi ngày buồn trong trách nhiệm của người mẹ ... đó là những niềm đau trong nuối tiếc của một đời người con gái . . .


Sáng Tác: Đinh Trầm Ca
Ca Sĩ: Khánh Ly
Thực Hiện: Nguyễn Thế Bình

Ngày Em Đi


Thuyền rồng chở lá mù u (*)
Em lìa đất mẹ mịt mù biển khơi
Khiến anh dạ rối bời bời
Chữ chung ai bỏ tình người anh khiêng
Trên cao Chúa có linh thiêng
Mong em mãi mãi được yên cuối trời

Quên Đi
(*) Ca dao:
Thuyền rồng chở là mù u
Người khôn ở với thằng ngu bực mình.

Tân Niên Tác - Lưu Trường Khanh (709 - 780)



Tân Niên Tác
Lưu Trường Khanh (709 - 780)

Hương tâm tân tuế thiết
Thiên bạn độc san nhiên
Lão chí cư nhân hạ
Xuân qui tại khách tiên
Lĩnh viên đồng đán mộ
Giang liễu cộng phong yên
Dĩ tự Trường Sa Phó
Tòng kim hựu kỷ niên

Dịch Xuôi: Thơ Làm Đón Năm Mới
PKT 02/03/2016

Năm mới nhớ nhà thê thiết
Góc trời một mình sa lệ
Cho đến già mà vẫn còn phiêu bạt
Lại còn là người khách cảm thấy xuân về trước tiên
Sớm chiều vui với vượn núi
Sương gió trải cùng liễu sông
Như chuyện Giả Nghị xưa bị lưu đầy ở Trường Sa
Ở nơi đất trích này cho đến nay không còn nhớ đã bao năm qua rồi

Phụ Chú: Trường Sa Phó, chỉ Giả Nghị (201 - 169), đời nhà Hán , tuổi trẻ tài cao, các quan đồng triều ganh ghét dèm pha, nên bị đầy làm Thái Phó ở Trường Sa.

Tân Niên Tác


Năm mới nhớ về nhà 
Ven trời màn lệ nhòa
Già rồi còn xứ lạ 
Xuân đến vẫn quê xa
Sớm tối vượn cùng núi 
Gió sương liễu với hoa
Mỏi mòn nơi đất trích 
Rồi nữa bao năm qua?


Phạm Khắc Trí
 02/03/2016
***
Làm Thơ Lúc Năm Mới

Năm mới về lòng quê da diết 
Nơi góc trời mãi miếc mình ta 
Tuổi già tá túc không nhà 
Nghe xuân đến trước khách xa ôm lòng 
Vượn sớm hôm bạn cùng quyến luyến 
Liễu bên sông khói quyện la đà 
Giống như chuyện cũ Trường Sa 
Từ nay sau nữa năm qua bao lần

Mailoc phỏng dịch

Bút Lá Người Qua


Em bảo, đến đây rất âm thầm
Rộn ràng đưa đón, tiệc đầy mâm
Ôi chợ cuộc đời đâu vắng khách
Mua bán quen rồi đâu bận tâm

Tôi làm chiếc lá cuối nhành cây
Quẹt trên mặt nước chữ ai hay
Giòng sông là giấy cuồn cuộn chảy
Không tiệc tùng chi chẳng tháng ngày

Ngày em về phố, rộn hơn xưa
Tôi viết bâng quơ những dư thừa
Thuyền ai sóng gợn bôi từng chữ
Chèo khuấy hồn tôi những nói, đùa

Ngày em tay vẫy bỏ lại đây
Con phố, giòng sông viết thành bài
Đăng báo nỗi niềm em, không hết
Còn tôi âm thầm bút lá cây

Tôi là chiếc lá, quặc trên sông
Âm thầm tôi viết những khúc lòng
Em có khi nào quay trở lại
Xin đừng thêm sóng nát thêm hồn


Hoài tử

Thứ Bảy, ngày 30 tháng 4 năm 2016

Bờ Bến Lạ



Trời đen tối xoè bàn tay không thấy
Đêm vượt biên Mẹ ôm lấy hai vai
Con dấu yêu hãy giữ mãi hình hài
Sống xứng đáng là con dân nước Việt

Thuyền tách bến thôi thế từ hay hết
Nỗi đau hoà theo sóng biển thét gào
Giọt lệ rơi ngược dòng chảy về đâu
Những mất mát tuổi thơ trào uất nghẹn

Trong giông bão tưởng vùi thân dưới biển
Được tầu người đưa tới chỗ tạm dung
Indonesia và ngôn ngữ lạ lùng
Trong sợ hãi lòng nhớ nhung gọi Mẹ

Trên xứ lạ cuộc đời trôi lặng lẽ
Từng chiều buồn ra biển vọng cố hương
Nhớ lời ru Mẹ thức suốt canh trường
Còn đâu nữa nay âm dương cách biệt

Vĩnh Trinh

Mấy Dặm Trường Giang Nhớ Thượng Nguồn


Trôi theo dòng nước phù sa quyện
Thuyền chở tôi đi những bến nào?
Nhà có sàn cao, thang gác lững
Đàn dê,bò, tha thẩn bên nhau

Bờ đá làm khung sườn, lá chắn
Những hàng lưới cá, bóng thuyền câu
Phơi những mảnh đời như gắn chặt
Quanh dòng sông Cửu, cát nông sâu

Nước chảy đục màu, sông nước đục
Một thời khói lửa đã quên chưa?
Đêm nay trăng sẽ là sen nở
Sông vẫn là sông, Phật của chùa

Thuyền qua hang động Pak Ou Cave (1)
Phật ngủ ngàn năm tai lắng nghe?
Ai bước xuôi thuyền khi nắng đổ
Lòng mơ an lạc buổi quay về ?

Hồn tôi phẳng lặng hay giao động?
Mấy dặm trường giang nhớ thượng nguồn
Hàng “ teak” quay đầu ôm nắng chụm
Cây đan chuỗi ngọc biểu đồ cong

Quá khứ những trang màu lịch sử
Buồn vui, vẩn đục, Cửu Long Giang
Thuyền đổ tôi chân còn ở lại
Nhịp tim hòa nhịp nước miên man…

Lâm Hảo Dũng

(PTT)
Luang Prabang-Lào- Nov 10-15- 9H55’am
Ảnh sông Mékong từ Pakbang đến Luang Prabang-Lào
(1)- Một điểm du lịch của Luang Prabang-Lào



Tháng Tư Nỗi Buồn Ở Lại


Biết em còn nhớ Sài Gòn ?
Đường Duy Tân bước chưa mòn dấu chân
Con đường dài tiếng chim ngân
Cây nghiêng cành lá thì thầm gió đưa

Chiếc dù che nắng che mưa
Che đôi ta bước gió lùa tóc bay
Dịu dàng tay nắm bàn tay
Làn hơi run rẩy loang đầy đôi tim

Quán lề đường nhớ không em
Chia ly xí muội ly kem ngọt ngào
Ngọt lời âu yếm môi trao
Ngọt như nỗi nhớ cồn cào từng hôm

Và khi lỗi hẹn dỗi hờn
Má em phụng phịu anh hôn đáp đền
Hôn lên chiều biếc dịu êm
Hôn lên mái tóc em mềm hương xuân...

Sài Gòn nay nhớ đau thầm
Một mình anh đứng tần ngần chờ ai
Công viên giọt nắng vàng phai
Tiếng chim thôi hót thở dài ngày trôi

Tháng Tư buồn lắm em ơi
Em đi ngày ấy rã rời lòng đau
Tháng Tư chia cách tình nhau
Buồn nào hơn mối tình đầu ly tan

Trời chia đôi phía lỡ làng
Trái tim đâu nỡ hóa vàng ngày xưa
Chờ em đã biết bao mùa
Nỗi buồn ở lại em chưa trở về.

Trầm Vân

Vết Hằn Tháng Tư



Xướng: Vết Hằn Tháng Tư

Hè bắt đầu vào thành phố
Xuân dời bước xa nhường chỗ ve sầu
Thêm lần chạm phải vết đau
Rời quê mẹ cùng con tàu ly xứ
Thời gian qua là quá khứ
Cố gắng quên nhưng ký ức chối từ
Vết hằn bám chặc tháng tư
Nỗi buồn thân phận băm nhừ con tim.

Kim Oanh
***
Các bài họa:
Mất Thật Rồi

Mái trường đây kia con phố
Dấu tích xưa còn lỗ chỗ tình sầu
Tim như bừng dậy vết đau
Ước mơ đẹp đã theo tàu bỏ xứ
Hoa còn chăng khi xuân khứ
Chuyện trăm năm em do dự câu từ
Để anh ôm mộng riêng tư
Cuộc tình dĩ vãng nát nhừ trái tim.

Quên Đi
 ***
Bồi Hồi Nhớ

Nhà nàng cuối cùng dãy phố
Đời đẩy đưa lao tận chỗ biết sầu
Vai đời oằn gánh khổ đau
Gạt lệ nhỏ bước xuống tàu xa xứ
Hai chữ hoang mang hồi khứ
Chân bước đi lòng dụ dự chối từ
Quê người đêm mộng tương tư
Tình treo đầu gió nhão nhừ trái tim

Kim Phượng