Chủ Nhật, ngày 25 tháng 9 năm 2016

Một Góc Thôn Quê Miền Tây


Thơ Cao Linh Tử
Thơ Tranh: Kim Oanh


Pleiku Miền Ký Ức Khó Quên

 
(Đường Hoàng Diệu, Pleiku trước 1975)

Về Pleiku khi vừa rời trận chiến
Đến nơi nầy,đêm phố núi buồn thiu
Ánh đèn soi bên quán nhỏ cô liêu
Áo phong sương thêm một lần dừng bước

Mang ký ức một thời đi xuôi ngược
Thành phố buồn,còn đọng chút dễ thương
Phi trường Cù Hanh vương vấn bùi đưòng
Mùa mưa đổ bùn lầy vươn gót đỏ

Chiều Biển Hồ lồng lộng trêu cơn gió
Mặt nước hồ in bóng khoảng trời xanh
Sóng lăn tăn gờn gợn mát trong lành
Mây lãng đãng giăng màn làn sương mỏng

Đường Hoàng Diệu kỷ niệm nào còn đọng
Hẹn hò em Diệp Kính nắm tay nhau
Cà phê Hoàng Lan hương vị ngọt ngào
Dù có đắng...bờ môi em vẫn ngọt

Đến Pleiku ché rượu cần ngào ngạt
Tiếng cồng chiêng bên bêp lửa đêm dài
Cô gái Ê Đê dệt thổ cẩm chờ ai ?
Tôi lưu luyến chia tay rời phố núi

Song Quang

Lời Từ Giã Đêm Mưa


Lời Từ Giã Đêm Mưa

Ngày cuối đông em về thăm quê mẹ
Cà phê vườn đêm ấy đèn mờ giăng
Em lướt tìm hàng ghế đá lạnh băng
Như tìm về một thời tuổi trẻ...

Muốn nói lời giã từ mà sao dòng lệ
Cứ chảy hoài, không dễ… Người ơi!
Cà phê uống chưa kịp đắng môi
Cơn mưa đêm ùa về bất chợt.

Hai đứa lẹ tìm nơi ẩn náu
Tay trong tay nhau bên tượng đá mồ côi
Trời như buồn và mưa vẫn đầy vơi
Mái tóc em bết vào nhau, anh thương quá.

Lau dòng nước, lệ chảy tràn đôi má
Anh nương nhẹ bờ vai. Em nức nở gục đầu...
Hai đứa ra về trong mưa ướt đêm thâu
Con đường dưới chân mình trải đá.

Em nghe xót xa tình ta buốt giá
Anh ghì chặt em trong hơi thở ấm nồng!
Anh yêu em sao nỡ đành lòng
Khi em xa anh, xa quê hương yêu dấu?

Cơn mưa giăng giăng, lòng em đau đáu
Trong lòng em đâu giây phút bình yên?
Thấm lạnh nước mưa đêm
Tình mình thêm bùng dậy!

Em không tin sau lần từ giã ấy
Em mất anh, mãi mãi chẳng còn anh!
Em vẫn không tin đi qua tuổi thanh xuân
Bao năm sau, bao đêm dài nghiệt ngã.

Khắc khoải nhớ thương anh nhiều quá
Nhớ mãi cơn mưa buồn – đêm từ giã đã xa...
Hạt mưa xóa nhòa tình của đôi ta
Kỷ niệm buồn xa xăm vẫy gọi.

Dĩ vãng ơi! Biết bao điều muốn nói
Còn yêu anh! Em còn mãi yêu anh…

Nguyễn tuyết Mai
Japan mùa xuân 2000
***
 Bài Cảm tác: Giọt Mưa Đêm

Xòe tay che giọt mưa đêm
Lang thang đếm bước đi tìm người xưa
Chợ Cần Thơ – phố Hàng Dừa
Nắm tay đi bộ đong đưa mắt nhìn.

Du thuyền đèn chớp lung linh
Rầm rì mộng ảo ru tình bến mơ
Buông xuôi hờ hững bơ vơ
Để người quay quắt bơ phờ nhớ em.

Mưa về ướt đẫm phố đêm
Ướt tà áo mỏng vai mềm, tóc xoăn
Giọt mưa như tiếng thở than
Thầm rơi dai dẳng bâng khuâng tràn về.

Ngày nào mưa ướt tóc thề
Ngày nay mưa lạnh ủ ê tâm hồn
Mưa từ đâu đã bắt nguồn
Để cho tâm sự người thương nhớ thầm.

Mưa dài tình lỡ trăm năm
Để cho hạt nhớ nẩy mầm mồ côi
Ô hay mưa đã dứt rồi
Thế mà sao mãi chơi vơi muộn phiền.

Dương hồng Thủy
(September 08, 2016)

Đời Vắng Em Rồi Say Với Ai - Vũ Hoàng Chương



Sóng dậy đìu hiu biển dấy sầu
Lênh đênh thương nhớ giạt trời Âu
Thôi rồi tay nắm tay lần cuối
Chia nẻo giang hồ vĩnh biệt nhau

Trai lỡ phong vân gái lỡ tình
Này đêm tri ngộ xót điêu linh
Niềm quê sực thức lòng quan ải
Giây phút dừng chân cuộc viễn trình.

Tóc xõa tơ vàng nệm gối nhung
Đây chiều hương ngát lả hoa dung
Sóng đôi kề ngọn đèn hư ảo
Mơ kiếp nào xưa đã vợ chồng.

Quán rượu liền đêm chuốc đắng cay
Buồn mưa trăng lạnh nắng hoa gầy
Nắng mưa đã trải tình nhân thế
Lưu lạc sầu chung mộng hướng say

Gặp gỡ chừng như truyện Liêu Trai
Ra đi chẳng hứa một ngày mai
Em ơi lửa tắt bình khô rượu
Đời vắng em rồi say với ai ?

Phương Âu mờ mịt lối quê nàng
Trăng nước âm thầm vạn dặm tang
Ghé bến nào đây người hải ngoại
Chiều sương mặt bể có mơ màng.

Tuyết xuống phương nào lạnh lắm không
Mà đây lòng trắng một mùa đông
Tương tư nối đuốc thâu canh đợi
Thoảng gió trà mi động mấy bông.

Vũ Hoàng Chương 
(An Nguyen sưu tầm)

Thứ Bảy, ngày 24 tháng 9 năm 2016

Thơ Tranh: Nỗi Lòng Cha Mẹ


Thơ: Lê Kim Hiệp
Thơ Tranh: Kim Oanh

Cuộc Đời Má



Mâm cơm với mớ lòng tong
Nuốt trôi đạm bạc no lòng bữa ăn
Chân chim đôi mắt nếp nhăn
Lem nhem khói bếp không ngăn lệ trào
Căn nhà trống trước dột sau
Những hôm trăng sáng lọt vào mái tranh
Đời má quên cả xuân xanh
Chắt chiu hạnh phúc trọn dành thủy chung
Tâm hương quyện cõi muôn trùng
Hồn thiêng quấn quýt vui cùng đàn con

Giỗ má trọn niệm bình yên

Kim Phượng

(24.9 Ngày giỗ Má)


"Ráng Nên Người Nhe Con"

Năm con gái được 16 tuổi, một hôm đón con tan học, trên đường về nhà con gái hỏi: 
- Mẹ mấy tuổi con yêu được hả mẹ?
Thoáng chút giật mình, tôi nhanh chóng trả lời
- Mẹ đâu thể nào định 16,17 hay 20 tuổi hả con, mẹ đâu ép buộc được trái tim, nhưng ...
Chưa kịp dứt câu, con gái tiếp lời tôi "...nhưng phải học hả mẹ"
Lòng mừng thầm và tôi tiếp
- Đúng vậy con, con chỉ còn học có 6 năm thôi, và sau đó con có thể yêu cả đời.  
- Dạ
Liếc nhìn sang cạnh bên, thấy nét mặt con gái tươi vui có vẽ hài lòng vì tôi không ngăn cấm, miệng nhép nhép hát. Tôi biết là con gái đang vương vấn hình bóng nào rồi....  

Cuối tuần tôi gặp Linh Mục tinh thần, Cha tư vấn học sinh một trường Trung học của Úc, Cha dìu dắt gia đình tôi những lúc bất an, những lúc nan giải về bất cứ vấn đề gì.
Tôi thuật lại Cha nghe mẩu đối thoại của hai mẹ con tôi, vì tôi không biết mình trả lời như thế có đúng không. Cần Cha tư vấn thêm về tâm lý thanh thiếu niên trong thời gian sắp tới.
Đột nhiên Cha hỏi lại tôi
- Vậy hồi xưa chị biết yêu lúc mấy tuổi? 
Ái da khó đa, tôi cười cười gãy đầu, Cha tiếp
- Chị trả lời đi, gãy đầu chi....
- Dạ thì năm 16 tuổi. 
- Vậy Bà (Má tôi) nói gì với chị?
- Dạ Má con nói, con gái lớn thì có bạn trai, nếu có thì mời về nhà trò chuyện. Đừng hò hẹn bên ngoài. Nếu người nào thương con thì phải lo học và ngược lại con cũng vậy.  Phải nghĩ tới tương lai sau này...
- Vậy rồi người đó học giỏi không?  và chị học giỏi không? 
- Dạ có thưa Cha, má con không bao giờ cấm đoán con cái, má đặt lòng tin vào con nên con không làm gì trái ý má con. Con lo học sói đầu luôn..hi.hi...
Cha vỗ tay, cười thật tươi.
- Bà hay thật, tôi thấy xã hội Việt Nam ngày xưa chưa có Bác sĩ Tâm Lý, vậy mà bà tâm lý hết sức. Qua những câu chuyện trong gia đình các chị kể tôi nghe về Ông Bà, tôi thấy các chị may mắn có mẹ như bà.
- Bây giờ tôi nghĩ, chị áp dụng những gì bà dạy, chị truyền lại cho con gái chị là thành công.
- Vậy hả Cha.
- Chắc chắn chị cứ làm theo y bà đã làm.
- Dạ con cám ơn Cha.
Tôi vừa xúc động vừa hảnh diện về má tôi. tủm tỉm cười hài lòng ... 
Mà cũng may thật, từ đó con gái cặm cụi lo học, cho đến đại học, con mới nói mẹ, con có bạn trai, đưa về nhà được không mẹ. Vui lòng thôi!
Dần dần, tôi cảm nhận vai trò làm mẹ làm cha đỡ vất vã hơn, hội nhập theo tập quán của Úc hoà đồng với lớp trẻ, nhưng cũng cố gắng giữ những cái hay cái đẹp của Việt Nam mình để có nề nếp.
Theo tôi nhận xét trong tâm của con cái cũng cảm thấy nhẹ nhàng, gần gũi, sẻ chia, cảm thông với mình hơn. Đầu óc các con thư thả cũng hấp thụ việc học hành dễ dàng hơn.
Đúng vậy, từ đó tôi hướng dẫn các con theo những giáo điều mà tôi được thừa hưởng từ ba má.

Nhớ chuyện trước đây, khi ba má tôi định cư ở Úc, hàng ngày ba má ôm tập đi học Anh văn, ròng rã không ngơi. Chiều ăn cơm xong, ôm cuốn tự điển, quyển tập, xem tivi giờ tin tức , chữ nào không hiểu ba má cứ tra tự điển riết...
Má nói, "tại sao mình bắt con cháu học tiếng Việt để nó hiểu mình. Vậy tại sao mình không học tiếng Anh để mình hiểu con cháu". Thế là những ngày nghĩ hè. Ông bà cháu thay phiên nhau học hỏi. Cũng chính điểm này mà con cháu gần gũi thương yêu ông bà rất nhiều....
Ông bà qua đời lâu rồi, hành năm đến ngày giỗ tụ họp nhau nhắc nhớ, các con cháu nhắc nhiều chuyện cười ra nước mắt..... 

Thêm chuyện đứa con trai đi làm xa, hẹn mẹ lên lên Skype tâm sự. Tôi hỏi
- Con đang làm gì đó?
- Con đang xem youtube cải lương
Giật mình, lòng tự hỏi ủa sao lạ vầy nè, tôi cười tiếp
- Con xem tuồng gì?
- Bên Cầu Dệt Lụa, Thanh Nga Thanh Sang hát hay lắm mẹ ơi...., 
- Mà sao hôm hay nghe cải lương rồi?
- Hôm nay giỗ ngoại, con nhớ ngoại, ngoại hay nghe cải lương, nên nghe đở nhớ........
Tôi đang cười ...bổng nhiên rơi nước mắt. Giọt nước mắt vừa buồn lại vừa vui..... Buồn nhớ Bamá và vui vì sự hiếu thảo của con trai không quên ông bà ngoại.


Má ơi, hôm nay là ngày giỗ của má, má ra đi đã 14 năm, nhưng hình ảnh của bamá vẫn mãi mãi trong trái tim của con cháu. Con có diễm phúc như hôm nay là nhờ công sinh thành dưỡng dục của Bamá. Những ơn đức bamá đã trao trọn chẳng những cho đời con mà cả đời cháu của bamá nữa.
Thắp ngọn nến, con nguyện cầu má mãi mãi hạnh phúc cùng ba và vui hưởng thảnh thơi nơi cõi Thiên đàng. Xin bamá yên lòng về những gì bamá hằng mong "ráng nên người nhe con".
Con cảm ơn bamá " đã cho các cháu nên người".
Con nhớ Má.

Thắp lên ngọn nến lung linh
Nguyện cầu Ba Má Thiên đình thảnh thơi
Chúng con khắc nhớ từng lời
Công ơn dưỡng dục để đời cháu con

Kim Oanh
Giỗ lần thứ 14 của Má - (24/9/2002 - 24/9/2016)

Thứ Sáu, ngày 23 tháng 9 năm 2016

Dư Âm

Bài Xướng Liên Hoàn Đảo Vận:

Kỷ niệm buổi họp mặt Vườn Thơ Thẩn lần II 

Em Kim Oanh mến tặng chị Kim Dung đến với Vườn Thơ Thẩn. Chúc chị vui khoẻ sáng tác nha

Thơ:Trần Thị Kim Dung
Thơ Tranh: Kim Oanh
***

Họa Vận:
Chào Đón Kim Dung


Mùa thu một sáng nắng hanh vàng,
Hội ngộ vườn thơ khách điểm trang.
Cao Lãnh nôn nao mừng chị đến,
Sài Gòn háo hức đón anh sang.
Đợi mong đất Vĩnh xôn xao đón,
Kết nối Bến Tre rộn rã đàn.
Xướng họa đôi câu như hiệp nữ
Tương phùng men rượu nghĩa chan chan!

Tương phùng men rượu nghĩa chan chan,
Ngưỡng mộ bấy lâu ước hợp đàn.
Thơ Thẩn vườn ai chân dạo đến,
Long Hồ bến đổ bước ngang sang.
Nhẹ nhàng lục bát gieo bao vận,
Lắt léo Đường thi thoắt mấy trang.
Có phải Kim Dung chiêu hiệp khách,
Giang hồ tiếu ngạo vững như vàng!

Đỗ Chiêu Đức
***
Dư Âm Hội Ngộ Kỳ 2 (09/14/2016)


Trung Thu vằng vặc ánh trăng vàng,
Thơ Thẩn Vườn ta được điểm trang.
Bằng hữu Âu tây nay đã tới,
Anh em, tỷ muội, sớm đà sang.
Thi từ xướng họa câu Đường luật,
Tứ tuyệt, thất ngôn, nhạc khúc đàn.
Phong phú Long Hồ thêm bạn mới,
Đinh Lăng hảo tửu cá canh chan!

Đinh Lăng hảo tửu cá canh chan,
Họp mặt đông vui rộn tiếng đàn.
Mặc khách xe đò vô bến... tới,
Tao nhân lội bộ bước chân... sang.
Hàn huyên cảm động Vườn Thơ Thẩn,
Tâm sự vui buồn kể mấy trang...
Vạn sự khởi đầu... ai cũng vậy,
Thi nhân góp mặt... quý như vàng.

Mai Xuân Thanh
Ngày 18 tháng 09 năm 2016
***
Cảm Xúc Họp Mặt Lần 2

Đinh Lăng sắc tửu lung linh vàng
Chấm phá Hội Nhà nét diễm trang
Bạn ở Sài Gòn Sông Hậu đến
Người nơi Cao Lãnh Bến Tre sang
Vườn Còng hớn hở mừng thân hữu
Xứ Vĩnh hân hoan rộn tiếng đàn
Chờ đợi năm dài nay tái ngộ
Kỳ hoa dị thảo nghĩa tình chan

Kỳ hoa dị thảo nghĩa tình chan
Mừng hội lần hai trổi khúc đàn
Đôi chén tao phùng anh nhấp cạn
Mấy lời cảm kích chị tìm sang
Say men cất giọng vui vài khúc
Mến bạn đề thơ vội ít trang
Chưa thoả lòng nhau trời đã xế
Chia tay mãi nhớ phút giây vàng

Quên Đi
***
Dư Âm 
Nương vận họa
Với chớm thu qua lá nhuốm vàng
Với trăng mười bốn đẹp thôn trang
Với em áo lụa đôi tà phất
Với cánh hoa ngâu bướm lượn sang
Với cả khung trời mang sắc tím
Với nguyên con suối rộn cung đàn
Với người yêu dấu anh ươm mộng
Với chị hằng nga vui ắp chan…
Với chị hằng nga vui ắp chan
Với lời âu yếm rộn tơ đàn
Với lòng thanh khiết xin trao gởi
Với ý chân thành tiếp chuyển sang
Với sự lo âu tình đất nước
Với khâu trắc ẩn cảnh nông trang
Với đây quả thật là tê tái
Với những tan hoang giấc mộng vàng.

Thái Huy
***
Dư Âm 3  

Ánh rạng chân trời rộn rã sang
Ngày thu mát dịu sắc thu vàng
Miền Tây lục tỉnh* về tao ngộ
Hải ngoại* đô thành* hợp phối trang
Nối mạng đường dài thầy gióng tiếng
Hòa dòng face-blog bạn lên đàn
Âm vang giọng nói đầy thương mến
Điểm mặt ghi hình ảnh chứa chan!

Đất Vĩnh ghi nhiều ảnh chứa chan!
Tình thơ luyến vọng nghĩa thi đàn
Tàu lay quán mộng hồn lâng cảm
Phút tiễn tình lưu cảnh trí trang
Gió nhẹ heo may tràn phố vắng
Chiều loang bóng ráng trộ hoa vàng
Lòng xao xuyến nhớ ngàn hương lạ
Giấc ngủ mơ mòng lạc bước sang!


Nguyễn Đắc Thắng
20160919
* Lục tỉnh= các tỉnh Đồng Tháp (Cao Lãnh), Bến Tre
* Hải ngoại = Yên Dạ Thảo (Canada) 
* Dô thành = Sài Gòn, Cần Thơ (thời VNCH, Sàigòn gọi thủ đô, Cần Thơ gọi Tây đô)
***

Vẫn Còn Mãi Dư Âm

"Dư âm buổi hội vẫn còn
Chút gì để lại ...héo hon cỏi long
Người về...có nhớ gì không ?
Riêng ta ...thì vẫn nhớ mong dáng người!
Câu thơ ý viết mấy lời
Năm sau hội ngộ ta thời gặp nhau"
Mới chớm vào Thu có lá vàng
Vườn thơ họp bạn đã qua trang
Dư âm hội ngộ còn vương vấn
Ký ức ngày vui cũng bước sang
Chai rượu Đinh Lăng mời chén cạn
Gói trà "Chiêu Đức"* đãi văn đàn
Tơ lòng rung cảm đâu là bến ?
Một chút tri âm cứ rộn ràng **

Một chút tri âm cứ rộn ràng
Từ lâu mơ ước Vĩnh Long sang
Nơi đây,qui tụ" vườn thơ thẩn"
Phương đó,dừng chân kết bạn đàn
Con chữ ghép thành đâu mấy đoạn
Ý lời góp nhặt được đôi trang
Trông vời biển rộng còn sai sót
Xướng họa giao tình dạ chứa chan

Song Quang

*Gói trà "Chiêu Đức"gói trà do thi hữu Đỗ Chiêu Đức gởi tặng ngày hội ngộ của VTT
**Hai chữ sau cùng "rộn ràng" có thay đổi cho phù hơp với ý của câu thơ.

Vườn Thơ Trổ Hoa



(Chúc mừng chị Trần Thị Kim Dung, một Bông hoa mới trong Vườn Thơ Thẩn)

Ồ lạ! Thu về lại trổ hoa
Thoảng hương dìu dịu khắp vườn nhà
Hoa tình hoa nghĩa cao vời vợi
Sắc đậm sắc đà quyện thiết tha
Đất Vĩnh Kim Dung từng đã đến
Bến Tre Kim Phượng một lần qua
Cạn ly tương ngộ duyên thì chửa
Gặp gỡ tâm hồn chợt nhận ra

Kim Phượng
***
Các bài họa:
Vườn Thơ Thẩn Trổ Thêm Hoa

Trong Vườn Thơ Thẩn trổ thêm hoa,
Chị mới ghé chơi dạo khắp nhà.
Sáng tác thơ liên hoàn bát cú,
Câu Đường luật đối chỉnh không tha.
Vĩnh Long đúng hẹn anh em đến,
Hội ngộ nhớ ngày bạn hữu qua.
Hảo tửu Đinh Lăng nghe hấp dẫn,
Chia tay rồi thấy nhớ thương ra...

Mai Xuân Thanh
***
Vườn Thu Vẫn Nở Hoa


Thu về,vườn vẫn trổ đầy hoa
Thoang thoảng hương bay khắp cả nhà
Duyên dáng Cúc vàng đang nở nụ
Dịu dàng Cau trắng thiết cùng tha
Tao phùng,hải ngoại luôn lòng nhớ
Hội ngộ quê nhà có thấy qua
Nếm thử Đinh Lăng thì chửa nhắp
Mà tình "thơ thẩn" đã nhìn ra

Song Quang
***
Bài Họa:

Nghe tiếng vườn thơ trổ lắm hoa
Kết tình giao hảo mới sang nhà
Phong lan quí phái hình tao nhả
Thủy trúc điệu đàng dáng thướt tha
Sắc thắm gọi mời thân hữu đến
Hương nồng níu bước bạn đường qua
Một lần hội ngộ muôn thu nhớ
Cánh cổng thi đàn đã mở ra

Trần Thị Kim Dung

Sao Gọi Là Vãng Long Mà Không Gọi Là...?

(Văn Thánh Miếu Vĩnh Long)
Trong thi văn của người Vĩnh Long, thỉnh thoảng chúng ta bắt gặp từ "Vãng Long" thay thế cho tên Vĩnh Long. Sao có tên gọi như thế!?. Nửa như thân quen, nửa chừng lạ lẫm.

Cái tên "chợ Dãn" thật nôm na, mộc mạc như người dân quê Vĩnh Long; tôi được nghe lần đầu từ lúc lên 6 - 7 gì đó, cách gọi tên Vĩnh Long của Nội và Ngoại, đến nay đã dư 60 năm. Như thế từ "Vãng Long" theo cách nói của giới văn thi sĩ (là Dãn Long theo cách nói của người dân Vĩnh Long) đã xuất hiện ít nhất cũng trên 65 năm.
Sau này, khi vào Trung học, tôi cũng bắt gặp tên "Vãng Long ", khi muốn truy tìm nguồn gốc của từ "Vãng" này thì không còn ai để hỏi. Nội, Ngoại tôi đều qua đời (tính đến nay Ông, Bà đã gần 150 tuổi). Do đó tôi chỉ còn cách tìm hỏi ở những bậc cha chú, cả những nhà trí thức đứng tuổi; sinh sống lâu đời ở Vĩnh Long. Tất cả đều hoài công. Không ai có thể giải đáp thắc mắc này.
Phải tự dựa vào chính mình thôi.
Tôi cho rằng từ "Vãng" có hai xuất xứ. Xuất xứ thứ nhất là do những vị có học thức; vì từ Vãng là từ Hán Việt. Xuất xứ thứ hai do giới bình dân kém học.

1-  Xuất xứ do những Vị có học thức đặt:


- Truy tìm từ các sách, bài viết nói về lịch sử hình thành Vĩnh Long. Trong tất cả các tài liệu, tôi chỉ tìm thấy các tên đặt của triều Nguyễn theo thứ tự: châu Định Viễn, Hoành Trấn, Vĩnh Trấn, Vĩnh Thanh, và Vĩnh Long là tên sau cùng. Không thấy tên nào liên quan đến chữ "Vãng".                        
Không có lời giải, tôi quay sang truy nguyên từ gốc trong tự điển Hán Việt.
- Truy từ Tự Điển Hán Việt ở hai quyển tự điển Hán Việt của Đào Duy Anh và Thiều Chửu:
vãn : cuối, hết, chiều tối, tiếng xưng hô với người lớn tuổi hơn (vãn bối, vãn sinh..)
vãng : Đã qua, đi đến, cái đã qua rồi.

2- Xuất xứ do giới bình dân kém học.

Tôi nghĩ đến phát âm của người Miền Tây có thể Vãn hay Vãng đọc thành "dãn" chăng? Lại tiếp tục tìm hiểu chữ "dãn". Cũng hoài công, từ " dãn" này là một từ Nôm thuần tuý, cũng không hề liên quan gì đến lịch sử hình thành Vĩnh Long, hay tên của một người có tiếng tăm ở vùng đất này.
Ở nước ta không thiếu gì những địa danh rất ư là quê mùa dân dã, do giới bình dân lấy tên từ người hay thú để đặt, như chợ Bà Chiểu, ngã năm chuồng chó, rạch ông Hội, cầu Bà Tồn...Bỗng nhiên tôi chợt nhớ đến tên một vị quan lớn, tên tuổi của ông gắn liền với mảnh đất hiền hoà này. Đó là Phan Thanh Giản. Cụ từng giữ các chức vụ lớn ở triều Nguyễn như Thượng Thư Bộ Lại, Thượng Thư Bộ Binh...Năm 1850, được cử vào trấn nhậm Nam Kỳ cùng Nguyễn Tri Phương, sau đó giữ chức Kinh Lược Sứ Nam Kỳ. Dinh của Người đặt ở Vĩnh Long. Trong thời gian ở Vĩnh Long, Ông đã làm rất nhiều việc lợi ích cho nơi đây, nhất là về văn học, Ông cùng quan phụ tá là Nguyễn Thông xây dựng Văn Thánh Miếu. Văn Thánh Miếu được bảo tồn và gìn giữ đến ngày nay. Tên tuổi của ông thực sự đã gắn liền với vùng đất này.

Kết Luận


Tôi còn nhớ như in, mỗi khi Nội tôi từ Phú Phụng hay Ngoại từ Mai Phốp lên chơi, thường nói: Lên trên "Dãn" thăm cháu. Những Bà con dưới quê khi đi chợ Vĩnh Long đều nói là "đi chợ Dãn", theo cách nói của dân quê chứ không hề nói "đi chợ Vĩnh Long".

Từ những tìm hiểu qua tài liệu cũng như trong thực tế, tôi nhận thấy:
-  Từ "Vãn hay Vãng" nếu xét về nghĩa theo Hán Việt hay Lịch sử, đều không hề dính dấp gì đến cái tên Vĩnh Long; không phải do người Vĩnh Long đặt ra, vì dân ở đây chỉ phát âm "d" chứ không thể "v"
- "Vãng" có thể đọc trại từ chữ "Vĩnh" chăng? Điều này tôi cố tìm trong thơ, văn, sách ..., nhưng không hề thấy tài liệu nào ghi Vãng do chữ Vĩnh mà ra. Có lẽ do biển chữ mênh mông nên tôi chưa thể tìm ra.
- Từ "dãn" cũng thế, một từ Nôm thuần tuý, không hề liên quan gì đến lịch sử hình thành các tên gọi của tỉnh Vĩnh Long.
- Như nói ở trên người dân quê chúng ta hay lấy tên những người có tiếng tăm để đặt tên cho các địa phương. Nên bà con Vĩnh Long đã lấy tên Cụ Phan gọi thay cho Vĩnh Long, với lối phát âm của địa phương, nên Chợ Giản được mọi người nói là Chợ Dãn (cách phát âm "v" hay "gi" của người Miền Tây thành âm "d").
Có lẽ Vãng Long hay Dãn Long xuất phát từ trường hợp này chăng?

Với quan điểm cá nhân từ những phân tích và suy luận, tôi cho rằng tên gọi Giản Long là hợp lý hơn cả (dân địa phương phát âm là Dãn Long) .
Nếu Bà Con, Anh, Chị, Em nào có thể tìm được Tư Liệu giải thích được tên gọi Vãng Long, xin giới thiệu đến để mọi người cùng trao đổi và học hỏi.

Huỳnh Hữu Đức Biên Khảo

(Tài Liệu tham khảo: Vĩnh Long Xưa Và Nay của Huỳnh Minh 1967, Google Wikipedia)

Thứ Năm, ngày 22 tháng 9 năm 2016

Cho Người Tình Lỡ - Hoàng Nguyên - Tuấn Ngọc

Thế là hết, nước trôi qua cầu
Đã chìm sâu những tháng ngày đắm mê
Thôi đành quên, những tiếng yêu đầu
Những lời yêu ấy nay đã quá xa.



Sáng Tác: Hoàng Nguyên
Ca Sĩ: Tuấn Ngọc
Thực Hiện: Nguyễn Thế Bình

Ta Mời Em Dừng Lại



Ta mời Em dừng lại
bởi mình người Việt-Nam
dễ dàng câu thông-cảm
tâm-sự nặng cưu-mang

Ta mời Em dừng lại
cho ta tỏ chút tình
tình quê-hương chan-chứa
lâu rồi, ta lặng thinh

Ta mời Em dừng lại
ôn lịch-sử giống nòi
gương hy-sinh trung-dũng
bốn nghìn năm chưa thôi

Ta mời Em dừng lại
cho ta kể chuyện tình
nuôi ta thời thơ dại
còn dấu kín trong tim

Ta mời Em dừng lại
hơn ba năm dài qua
ba năm dài tranh sống
trên mãnh đất lạ-xa

Ta mời Em dừng lại
nghe vài bản nhạc buồn
xót-xa em tuổi dại
đả thành kẻ tha-hương

Ta mời Em dừng lại
hát bài ca cộng-đồng
"Việt-nam hai câu nói
sau cùng khi lìa đời..." *

Ta mời Em....mời mãi
trời bừng sáng hôm nay.

Võ Phan Trung
1978
(*) Lời bản Việt-Nam Việt Nam, nhạc Phạm-Duy.

Niệm Thiên Địa Chi Du Du (Trích Nhật Ký Rời)


Sài Gòn, Một Ngày cuối Tháng 8 /2016
Ngày 08/12/1954 từ Bắc vào Nam đặt bước chân đầu tiên đến Sài Gòn, nắng sáng mưa chiều ,đầu xanh, môi hồng, má đỏ. Hôm nay, ngày 08/29/2016 , một trong những ngày đầu lần này, từ Hoa Kỳ về , "Ðầu bạc thời thanh phản cố hương " (thơ xưa) , tóc xanh nay đã bạc trắng mới về, Sài Gòn đã không còn như xưa, dù vẫn sáng nắng chiều mưa, khép lại một vòng sinh nhai 62 năm gió bụi.

Vần còn nhớ 20 năm là một nhà giáo dạy toán trung học từ 1955 đến 1975, thời gian có nhiều kỷ niệm đẹp về Tình Nghiã Thày Trò. Và, một bài toán chưa tìm được đáp số. Phương thức truyền bá kiến thức nào thích hợp và hiệu quả cho học trò trung học vượt qua được rào cản thi cử để có được một căn bản vững chắc có thể bay nhảy ở tầm đại học mà không phải là cách dạy kinh điển nhồi sọ áp đặt?
Vẫn còn nhớ buổi ban đầu nơi xứ người, mất gốc, không có căn bản kiến thức chuyên môn, phải vất vả đêm ngày,vừa làm vừa học, để chu toàn nhiệm vụ một chuyên viên thiết kế hệ thống điện toán cho một hãng điện thoại viễn liên trong 20 năm từ 1980 đến năm 2000. Những vui buồn nghề nghiệp . Và, một giấc mộng không thành . Một hệ thống truyền thông vượt qua trở ngại không gian, thời gian, và ngôn ngữ, ví dụ như cho một người Việt nói tiếng Việt ở Việt Nam hay ở bất cư đâu có thể nói chuyện và hiểu nhau ngay được cùng một lúc với một người Mỹ nói tiếng Mỹ ở Hoa Kỳ. 

Và, bây giờ, từ ngày nghỉ hưu đầu năm 2000 cho đến nay, đã tuổi già, đã lúc quên lúc nhớ , nhưng vẫn còn biết ân hận về các trách nhiêm chưa tròn đối với gia đình. Vẫn thường lúng túng không biết ăn ở thế nào cho phải, cho khỏi phiền lòng vợ con và moị người. Vẫn còn theo sách vở xưa không còn hợp thời nữa. Vẫn chưa buông bỏ được những vui buồn thế tục. Tệ hại nhất là vẫn thường có những giây phút tưởng như chỉ có một mình ."Tiền bất kiến cổ nhân / Hậu bất kiến lai giả / Niêm thiên địa chi du du / Ðộc sảng nhiên nhi thế há (Ðăng U Châu Ðài Ca - Trần Tử Ngang - Ðời Ðường) . Nhìn trước người xưa đâu mất / Ngó sau không thấy một ai / Lạc lõng giữa trời thiên cổ / Một mình đứng khóc vu vơ. 

Vâng, có thực vậy sao, có thực như vậy sao, giữa đất trời mênh mang vô tận, nước mắt nào đổ xuống cho vơi bớt được nỗi bơ vơ của một kẻ ly hương ở những ngày tháng còn lại này?

Phạm Khắc Trí

Cảm Thương Ghi Vội


Cảm xúc ghi vội mấy câu kính tặng thầy.

Xướng:Cảm Thương Ghi Vội
           
Đọc thơ những muốn đến ôm thầy
Ước được giờ người cũng ở đây
Nấu nước củi tre ôn chuyện cũ
Pha trà ấm sứ học lời hay
Hồn xưa sót lại đời chia nẻo
Nghĩa trọng thương hơn buổi xẻ bầy
Tìm lại những gì ta đã mất
Dù nay sư đệ tóc như mây!

Cao Linh Tử
16/9/2016
***
Các Bài Họa:
Rất cảm động nên có đôi lời cùng huynh.
Chia Sẻ Cùng 

Có dịp nào đâu để viếng thầy?
Làm dân lưu lạc đến nơi đây.
Trong lòng luôn nhớ điều răn đẹp
Tất dạ ghi sâu phép tắc hay.
Nay ngẫm cảnh mình hơi lẻ phận
Chừ xem thơ bạn lại thương bầy.
Đời qua đôi lúc quay nhìn lại,
Như một trang buồn vẽ bóng mây!

Hoành Trần
16/9/16
***
Thương bác thợ mộc Cao Linh Tử đã quên cuộc vui để đóng hòm từ thiện

Cảm Thương

Cám ơn thương mến viết cho thầy

Lòng muốn đi về, thật khó đây 
Tuổi hạc liều xiều người có thấu?
Cái già gậm nhấm ai nào hay!
Nhớ hoài áo trắng khi tan lớp
Khóc hận quê hương lúc rã bầy.
Đất khách thu buồn nhưng đẹp lắm!
Một mình thơ thẩn gió cùng mây

Mailoc
9-15-2016
***
1/ Cảm Thông

Cảm tác bài thơ đẹp... của thầy,
Chứa chan tình cảm buổi xưa đây.
Ly hương ổn định an cư... Mỹ,
Đất khách sinh cơ lạc nghiệp... hay.
Hội ngộ anh em vui tỷ muội,
Vĩnh Long bằng hữu cạn ly đầy.
Chúc mừng viên mãn ... ngày sum họp,
Hạnh phúc bên nhau...mái tóc mây!

2/ Tôn Sư Trọng Đạo

Trọng Đạo, tôn Sư, quý mến thầy,
Văn chương chữ nghĩa cũng từ đây.
Buổi xưa học hỏi, thường khen ...giỏi,
Thế sự thăng trầm mới hiểu ...hay.
Thời loạn biệt ly, mà rã đám,
Hòa bình lưu lạc, cũng tan bầy.
Bèo trôi lạnh lẽo xuôi dòng nước,
Vóc hạc nhành mai, điểm tóc mây...

Mai Xuân Thanh

Ngày 16 tháng 09 năm 2016
***
Đồng Cảm

Tuy tui chẳng được tiếng làm Thầy
Nhưng thấy xướng rồi họa ở đây !
Cảm động vô cùng lời thắm thiết
Chân thành chia sẻ viết bài hay
Ước mơ cả nhóm" vườn thơ thẩn"
Mong muốn thi nhân kết hợp bầy
Chữ nghĩa vô tình luôn nối kết
Đâu phân già trẻ có trời mây

Song Quang
***
Cám Nghĩa Sư Đồ

Thơ Thẩn Cao Linh nhớ đến thầy,
Sư đồ thắm thiết nghĩa là đây.
Nhớ xưa giảng dạy bao điều tốt,
Tưởng lúc học hành mọi lẽ hay.
Cứ ngỡ mãi luôn ơn tắm gội, *
Nào ngờ có lúc phải tan bầy.
Phương trời cách biệt bao mong nhớ,
Ngàn dặm thôi đành ngắm bóng mây!

Đỗ Chiêu Đức
*Lấy ý ở thành ngữ " Xuân Phong Hóa Vũ 春風化雨 ": Xuân Phong là gió xuân, chỉ sự Giáo dục. Hóa Vũ chỉ Mưa kịp lúc. Xuân Phong Hóa Vũ chỉ Được sự giáo dục ân cần tận tâm khiến người học như được tắm gội trong mưa xuân mát mẻ thoải mái.