Thứ Hai, ngày 20 tháng 10 năm 2014

Giã Từ


Qua tháng năm tàn một giấc mơ
Nhìn bao kỷ niệm chửa phai mờ 
Nhớ nhung vò xé sầu giăng mắc 
Cay đắng tràn dâng tiếc ngẩn ngơ 
Dĩ vãng huy hoàng thôi đã mất 
Tương lai mù mịt vẫn đang chờ 
Từ nay gói kín nguồn thi hứng
Tìm chốn yên bình liệm ý thơ

ChinhNguyen/H.N.T. 
 Sept 12.2014

***

Cóc Vẫn Làm Thơ Con Cóc

Tìm chốn an bình liệm ý thơ
Nhưng Trời sinh Cóc có ai ngờ
Tiếng kêu ôm ốp không hề tắt
Đến nỗi con người phải ngẩn ngơ
Từ giã làng văn thật khó ghê
Nguồn thơ như có thuốc tê mê
Nhảy ra không được đành dô lại
Ngồi đáy hang buồn cất tiếng kêu
Thơ Cóc chỉ là thơ tứ ngôn
Là thơ con cóc nhảy ra dô
Nên ai nghe lọt thì may mắn
Chẳng dám mong gì danh tiếng xuông
Bên Cóc có Nàng Tiên Cóc xinh
Như Trời sinh bắt phải làm thinh
Vì không biết đọc thơ con Cóc
Để Cóc làm thơ đọc một mình
Cóc chẳng buồn chi chuyện cuộc đời
Từ hang sâu thẳm vẫn vui tươi
Khi liệm hồn thơ, khi mở lại
Miễn là ta được nhảy khơi khơi.

Cóc Tía, Chinh Nguyen/H.N.T. 
GA Sept.25.2014

Dạ Khúc Chiều Xưa - Thơ: Cung Trầm Tưởng & Việt Hải - Nhạc Cao Minh Hưng


Thơ: Cung Trầm Tưởng & Việt Hải
Nhạc: Cao Minh Hưng
Ca sĩ: Ngọc Quy
Hòa âm: Quang Đạt

Chào Mừng Sinh Nhật Ngọc Trong Tim


MỪNG chương trình Ngọc Trong Tim
SINH  niem thuong men thân tình người xem
NHẬT ký văn nghệ ghi kèm
CHƯƠNG trình hội tụ anh em khắp miền
TRÌNH diễn đặc sắc tài riêng
NGỌC khiếm khuyết vẫn là viên ngọc ngà
TRONG lòng khán giả gần xa
TIM vui thưởng thức đàn ca tuyệt vời...


Phượng Trắng
(Mẹ cháu Nguyễn Thanh Quý)
Winnipeg,Manitoba.Canada
* Hình phụ bản cháu Nguyễn Thanh Quý

Em Mãi Là Cô Bé Của Tôi Yêu


Em mãi là cô bé của tôi yêu
Buổi gặp gỡ một chiều bên quán vắng
Ánh mắt trao nhìn nhau trong thầm lặng
Nhưng tiếng lòng đã nghe nặng con tim

Nhìn café từng giọt nhỏ êm đềm
Ôi nhớ lắm bàn tay mềm ngón nhỏ
Run run khuấy thẹn thùng đôi má đỏ
Bé yêu ơi! Nhớ lắm buổi hạ chiều

Em mãi là cô bé của tôi yêu
Ánh mắt đó một lần tôi bắt gặp
Chút e thẹn chút gì như ngượng ngập
Với tiếng cười trong vắt chuỗi pha lê

Bé yêu ơi! Cứ mỗi lúc đêm về
Là thoáng hiện dáng hình em trong mộng
Thương nhớ lắm ấp ôm hoài hình bóng
Của một người em gái nhỏ tôi yêu.

Bên quán xưa trong một buổi hạ chiều ... 

Vĩnh Trinh

Bé Dễ Yêu Của Buổi Hạ Chiều


(Cảm xúc Em Mãi Là Cô Bé Tôi Yêu của Vĩnh Trinh)

Vẫn mãi hoài cô bé dễ yêu
Bên quán vắng buổi chiều gặp gỡ
Ánh mắt trao vương tình bỡ ngỡ
Tiếng lòng dồn dập thở ..đôi tim

Bé yêu ơi! Tiếng gọi êm đềm
Miền hạnh phúc đắm chìm riêng nhỏ
Bâng khuâng lắm run run môi đỏ
Ngập ngừng thưa lời khó vô cùng

Vẫn mãi hoài cô bé dễ yêu
Mắt chạm mắt những điều muốn nói
Tình e thẹn gói hoài chưa mở
Sao vội vàng…người nỡ ra đi

Bé yêu ơi! Tha thiết thầm thì
Tiếng yêu đáp xuân thì còn đó
Mà người yêu của nhỏ không về
Thương nhớ cạn câu thề quên lối

Bé dễ yêu của buổi hạ chiều…


Kim Oanh

Xướng Hoạ : Trại Thơ

Bài Thơ Xướng

           Trại Thơ

Mụ vợ nhiều khi gọi lão khờ
Tuổi già sanh tật cứ lơ ngơ
Tâm tình trang trải đầy bao thuốc
Mây gió đem giam nhóc lịch tờ
Thi muối thi đường đều xả rác
Tơ trời tơ nhện mãi làm tơ
Ô hay ! mẹ nó đừng khi dễ
Chả được là nhà cũng Trại Thơ !
 


Cao Linh Tử

 Các Bài Thơ Họa:

          Ôi Thơ

Nhìn xem dáng vẻ cứ khù khờ
Chén đũa rửa chưa đứng ngẩn ngơ
Thi phú coi đi còn mấy chữ
Văn từ gẫm lại được bao tờ
Nhíu mày nhíu mặt tìm chương khúc
Moi óc moi tim kết mối tơ
Bà lão cằn nhằn ừa có lý
Cửa nhà bề bộn cũng vì thơ


Quên Đi


           Nghiệp Thơ  

Xét kĩ thì tôi chỉ chút khờ 
Chẳng qua ngớ ngẩn hóa ngu ngơ 
Ghi nhanh xé tạm vài trang lịch 
Viết thảo lưu sơ đống giấy tờ 
Mượn ý trời trăng về chỉnh đối 
Gom từ thêu dệt nối vần tơ 
Nợ vay phải có giờ thanh khoản 
Là trại hay nhà cũng nghiệp thơ. 

Nguyễn Đắc Thắng

Chủ Nhật, ngày 19 tháng 10 năm 2014

Lương Minh Điều Thành Kính Phân Ưu Cùng Gia Đình Thầy Cô Lê Thượng Hiền

THÀNH KÍNH PHÂN ƯU

Em rất đau buồn khi hay tin Thân Phụ của Thầy Lê Thượng Hiền, là Ông Lê Thượng Trí đã mãn phần tại Sài Gòn Việt Nam
Ngày19/10/2014
Hưởng thọ 94 tuổi.
 Nguyện cầu cho Hương Linh Cụ Ông Lê Thượng Trí được thanh thản nơi cõi Vĩnh Hằng

Thành Kính

Lương Minh Điều
Cựu Học Sinh Tống Phước Hiệp
Lớp12C4
Niên khoá 74-75

Xuất Cảnh


Xuất cảnh rời xa mặc tỉnh say,
Quê người vất vả sống qua ngày.
Cuộc đời lận đận quên đèn sách,
Nếp sống bình an ấm dạ dày.
Thóang chốc cao niên nhiều tuổi tác,
Ngờ đâu vóc hạc với xương mai.
Mong sao bạn hữu vui, tình nghĩa,
Hạnh phúc gia đình thế mới hay. ...!

Cả nước mơ màng như ngủ say,
Sao ta dệt mộng giữa ban ngày.
Kẻ thời mắt lấp tai dường điếc,
Người mãi mưu sinh khổ thế này.
Sáu khắc mệt nhòai nơi bến đục,
Năm canh phờ phạc vọng Bồng Lai.
Trần ai hổn độn người muôn nẻo,
Hội tụ đòan viên uống mấy chai. ...!

Mai Xuân Thanh
Ngày 18 tháng 10 năm 2014

Tìm Đâu - Thơ Đỗ Hữu Tài - Phổ Nhạc Hoàng Dũng


Thơ Đỗ Hữu Tài  
Phổ Nhạc Hoàng Dũng 

Này Em - Này Anh!


Này em
còn nhớ ngày xưa
Chia tay đầu dốc
cơn mưa vỡ òa
Quay về
lòng dạ xót xa
Chúc em ngon giấc
trong ta ngậm ngùi

Này em
còn nhớ những ngày
Tay trong tay dạo
phố này trong mưa
Em nay
còn nhớ ngày xưa
Đôi ta phố núi
tình chưa nhạt mầu.

Này em nhớ được...bao lâu?

Nguyễn Đức Tri Ân
***
Này Anh


Em nhớ được bao lâu ?
Câu hỏi sao mà đau,
Chuyện ngày xưa đầu dốc,
Thời gian xóa được đâu ???

Chỉ có Anh nhớ sao ?
Những chiều mưa Phố Núi
Tay trong tay dung dẻ,
Mắt trong mắt nao nao !!!

Chia tay trong dòng lệ,
Lòng dạ ai xót xa !
Màn mưa che dấu ngấn,
Giấc ngủ trong sảng mê !!!

Vậy mà Anh lại nỡ,
Nhắc lại chuyện ngày xưa,
Câu hỏi xin bỏ ngỏ :
Nỗi nhớ ....được bao lâu ?!?

Nam Chi
***

Này Anh!

Mà anh giữ được bao lâu?
Em đây mãi đến bạc đầu không quên
Tình ta rồi sẽ vững bền
Khi mưa phố núi về trên dốc chiều
Tay trong tay phố quạnh hiu
Lòng em vẫn giữ tưng tiu cuôc tình
Dù đời sóng gió linh đinh
Em giữ ân tình trọn đủ trăm năm

Phong Diệp
***
Anh Ơi!

(Nối thơ Này Em của Nguyễn đức Tri Ân)

Anh ơi ! Chuyện cũ ngày xưa
Chết trong kỷ niệm ngày mưa vở òa
Anh rời Phố Núi đi xa
Em về ủ dột, vào ra ngậm ngùi
Anh ơi ! Ngày lại qua ngày
Em nghe bão tố phía nầy khi mưa
Tình gì mật ngọt thuở xưa?
Lời nào theo gió làm chua sắc mầu!
Ước gì quên hết thật lâu
Để tim khỏi ướt giọt sầu đắng cay.

Dương Hồng Thủy

Nhặt Nỗi Buồn Rơi.


Lá mùa xào xạc ngỡ ai qua
Chờ đợi bao thu mộng ước già
Tình yêu nụ trẻ đâm chồi biếc
Thu lại trở về người vẫn xa

Thời gian nhặt lá đếm ngày mau
Chầm chậm thu đi sắc đổi màu
Tình yêu ngày cũ không nhàu úa
Lá vẫn xạc xào dạ tất đau


Kim Oanh
***
Nhặt Nỗi Buồn Rơi.

(Cảm tác từ Nhặt Lá Thời Gian của Kim Oanh)

Thu này nữa đã mấy Thu qua.
Tuổi lá xanh kia cũng đã già.
Gom bao nhiêu lá hong tình cũ.
Mà người vẫn biền biệt phương xa

Chậm lại thời gian chớ qua mau.
Để lá mùa Thu bớt phai màu.
Cho ta nhặt nỗi buồn rơi rớt.
Vá lại hồn ta những nỗi đau.


Dương Thượng Trúc
16/10/2014

Một Mùa Thu


Khi nắng chiều buông thu buồn rũ
Màu thu phong bao phủ thế gian
Thương tình xưa sao vội héo tàn
Buồn duyên cũ qua đàn ly biệt
Lá vẫn rớt nỗi sầu lữ thứ
Sương còn rơi giọt lệ phiêu du
Sầu ơi len lén vào thu...

Kỷ niệm thu Christchurch.

Biện Công Danh