Thứ Hai, 11 tháng 12, 2017

Thơ Tranh: Vọng Xưa


Thơ: Hương Thềm Mây
Thơ Tranh: Kim Oanh


Lục Bát Tình Năm



Hạ Em, nắng cháy lưng đèo.
Thu Ta, gió lũ mưa reo phương người.
Ðông như những hạt tuyết trôi.
Sầu muôn năm vẫn rụng rơi bên này.



Phạm Hồng Ân

Thuyền Ta Trôi



Khi môi chạm cánh hoa
Là thiên thu khép lại
Khai mở cõi bao la
Em tức hoa thơ dại

Dìu con cháu chập chùng
Suốt cả thời sớm tối
Suốt cả thời gối mỏi
Tắm suốt dòng yêu thương

Trẻ đỏ đẻ thì thầm
Theo nhịp vỏng đong đưa
Tiếng lòng ông thở nhẹ
Hạnh phúc biêt bao vừa

Chẳng kỳ gian tuần tự
Chẳng cam khổ truân chuyên
Ân duyên không hạn cuộc
Thuyền ta trôi – ta trôi

Trương Văn Phú


Chiều Thiền Viện


Xướng: Chiều Thiền Viện

Thiền viện chiều nhạt nắng
Khách thập phương thưa dần
Cảnh vật nhìn hoang vắng 
Một chút gì bâng khuâng 

Cổng chùa uy nghiêm đứng
Giữa núi rừng quạnh hiu
Mùi khói ngo lơ lửng 
Lòng ta nhớ thương nhiều 

Chiều về trong hiu hắt 
Xa xa nắng vương đồi 
Trời xanh còn trong vắt 
Lững thững làn mây trôi 

Hồ Tuyền Lâm nước biếc 
Soi bóng rừng thông xanh 
Đôi chim chiều mải miết 
Mất hút sau đồi quanh 

Bước chân đi chầm chậm 
Bóng ngả trên đường dài 
Trước mặt hồ xanh thẩm 
Sau lưng ráng chiều phai 

Tiếng chuông ngân buổi tối 
Ôm ấp cả núi đồi 
Vuốt ve hồ sông suối
Trầm lắng trong hồn tôi 

Trong hơi thở nhè nhẹ 
Tỉnh thức từng phút giây 
Giữa hư không lặng lẽ 
Nghe tiền kiếp đâu đây 

Thêm một ngày sắp hết 
Sương đêm ướt bờ vai 
Còn gì để nuối tiếc 
Đời người tựa sương mai 

Mailoc
***

Cảm tác nơi hậu viện Trúc Lâm ĐàLạt 
Chiều Thiền Viện

Thiền Viện về chiều vạt nắng phai,
Đã vắng thập phương khách vãng lai.
Cảnh vật im lìm trong hoang vắng,
Một chút bâng khuâng luyến cuối ngày!

Cổng chùa sừng sửng uy nghiêm đứng,
Giữa núi rừng tịch mịch quạnh hiu.
Ẻo lả khói lam chiều lơ lửng,
Gợi lòng lữ khách nhớ nhung nhiều.

Chiều về chầm chậm trong hiu hắt,
Vệt nắng xa xa luyến núi đồi.
Trời xanh lồng lộng trong như nước,
Lửng thửng bên hồ mây trắng trôi.

Hồ Tuyền Lâm nước xanh biếng biếc,
Chập chờn ẩn bóng dãy thông xanh.
Vổ cánh chim chiều sao mãi miết,
Mất hút sau đồi... đẹp tựa tranh.

Ta cất bước chân đi chầm chậm,
Đường vắng chiều hôm bóng ngã dài.
Trước mặt nước hồ xanh thăm thẳm,
Sau lưng ráng đỏ bóng chiêu phai.

Chuông chiều giục giã ngân nga tiếng,
Vang động lung linh cả núi đồi.
Lay lắt vuốt ve hồ sông suối.
Và như trầm lắng cõi lòng tôi.

Lẩn khuất đâu đây hơi thở nhẹ,
Khơi niềm tĩnh thức tự vô minh.
Giữa cỏi hư không vô sắc tướng,
Nghe như tiền kiếp lẫn quanh mình!

Kiếp phù sinh một ngày lại hết,
Hoàng hôn tàn nghe lạnh bờ vai.
Ngày tàn, nuối tiếc tàn theo gió,
Kiếp người mỏng mảnh tựa sương mai!

Đỗ Chiêu Đức

Chủ Nhật, 10 tháng 12, 2017

Thơ Tranh: Màu Áo Tím Xưa


Thơ: Song Quang
Thơ Tranh: Kim Oanh

Đôi Mắt


Đôi mắt anh có bao điều muốn nói
Em biết mà anh không nói ra thôi
Âu yếm nhìn em, tình ẩn chứa
Dẫu tình đầy ắp, thiếu chẳng thừa

Anh tỏ tình nói yêu qua ánh mắt
Vài câu thơ anh viết tặng bâng quơ
Tình như có như không, tình bỡ ngỡ
Sao em xúc động đến thẩn thờ?

Tình thoảng nhẹ, mơ màng sương khói
Lãng đãng tình quấn quyện mỏng như tơ
Nghĩ đến anh, nhung nhớ… em làm thơ
Không gửi anh nhưng chẳng phải hững hờ

Hai ta nhìn nhau, nhìn nhau chẳng nói
Ngồi giữa bạn bè, ta trộm nhìn nhau
Đôi mắt của anh, đôi mắt quá tình!
Làm em ngượng ngùng, ảo ảnh lung linh

Hai ta nhìn nhau cách một mặt bàn
Có đèn cầy đỏ, có hoa hồng vàng
Đôi mắt của anh nhìn em tình tứ,
Tình bạn đơn thuần, giờ phải suy tư

Chỉ có thế thôi nên tình thật đẹp
Em nhìn anh cười… ngây ngất anh ơi!
Lâu lâu gặp nhau giữa chốn đông người
Nói rất thật thà chỉ thấy anh thôi!


Quách Như Nguyệt

Mộng (Phần1)



Bài Xướng: Mộng

“Yết hậu”

Sương buồn cám cảnh giọt sao rơi

Cuộc lữ trần gian khuất nẻo rồi
Đã tỏ về…đi.. là giấc mộng
Thôi …
Như Thị
***
Các Bài Họa:
Ảo


Ngồi buồn nhìn cảnh đoá hoa rơi
Ngẫm lại tấm thân sắp rã rồi
Mới biết đời người như gió thoảng
Thôi...

Trần Ngộ
***
Mộng Ảo


Xuân tàn nhặt lại cánh mai rơi
Mới đó mà nay đã lão rồi
Ngẫm lại tình - đời như mộng ảo
Thôi!

Nhã My
***
Buông


Nắm chặt để rồi cũng thả rơi
Cõi trần phút chốc đã tan rồi
Vô thường số phận người hư ảo
Thôi!

Châu Trần
***
Mộng


Bình minh lóng lánh giọt sương rơi
Hạt ngọc trên hoa rớt rụng rồi
Ảo ảnh cuộc đời là thế đó.
Thôi!

Thanh Hòa
***
Đã Trải


Ngày qua tháng lụn bóng chiều rơi
Thoảng chốc tóc xanh nhốm bạc rồi
Đã trải duyên sinh bờ bến vọng
Thôi...

Hương Thềm Mây
***
Cõi Tạm

Trăn trở đêm dài nén lệ rơi
Bóng câu thoáng chốc cũng qua rồi
Ta bà cõi tạm nào lưu luyến
Thôi!

Như Thu
***
1/Thực

Trần gian mưa lũ vẫn hoài rơi
Tan tác bao trùm đất nước rồi
Sinh tử đời người là có thực
Thôi!

2/Đông
Gió lạnh đông về tuyết đã rơi
Hàng cây trơ trụi, lá đâu rồi
Bốn mùa luân chuyển trong trời đất
Thôi!

NS-Canada
***
Lệ

Xin đừng thêm nữa giọt sầu rơi
Khóc cuộc tình phai thế đủ rồi
Còn có gì đâu mà tiếc nuối
Thôi!

Sông Thu
***
Tàn Rụi

Già nua vớ vẫn chút tình rơi
Chưa nhắp men say đã rụng rồi
Gắn gượng chẳng mà nên cớ sự
Thôi...

Người Nay
***
Còn Chi Mà!

Đi về, giấc mộng khiến đời rơi
Xuống thấp, lên cao lại hạ rồi
Biết vậy còn chi mà tiếc nuối
Thôi!

Trần Như Tùng
***
Buông

Mỏi mệt tay cầm những rụng rơi
Trùng phương bạch hạc vút trăng rồi
Bờ xưa lạnh lẽo qua ngày trọ
Thôi…

Lý Đức Quỳnh


Mộng (Phần2)



Bài Xướng: Mộng

“Yết hậu”

Sương buồn cám cảnh giọt sao rơi

Cuộc lữ trần gian khuất nẻo rồi
Đã tỏ về…đi.. là giấc mộng
Thôi …
Như Thị
***
Các Bài Họa:


Mẹ Sắp Đi Xa

Con cháu quây quần buốt lệ rơi
Âm dương sắp sửa biệt ly rồi
Ngoái trông cõi tạm Người lưu luyến
Thôi …

Phan Tự Trí
***
Đêm Buồn


Đường về lạnh lẽo thấm sương rơi
Ngõ tối trăng sao vắng lặng rồi
Đếm tiếng thời gian sầu tuổi hạc
Thôi 

Minh Thuý
***
Não

Não lá vàng còn lá biếc rơi
Mầm xuân tuyết lạnh cuốn xa rồi
Trần ai con tạo sao đành giỡn
Thôi

Phạm Duy Lương
***
Đâu Rồi


Hiu hắt đông tràn giọt lệ rơi
Con người xưa ấy hỏi đâu rồi ?!
Mà nay vắng lạnh trong tâm khảm
Thôi

Phạm Kim Lợi
***
Đành Chịu!

Nhung nhớ sầu dâng lệ đắng rơi
Đò xưa bến cũ lạc dòng rồi
Kiếp này chẳng vẹn đành lòng chịu
Thôi.

Kim Oanh
***
Nhân Thế

Biển thế tham tàn bão tố rơi
Con thuyền chính trực thả trôi rồi
Đừng gieo ác nghiêp - theo ta mãi
Thôi!

Đức Hạnh
07 12 2017
***
Buông 

Thiên nhiên vốn chẳng có gì “rơi”
Trọng lực không gian sắp xếp rồi
Sống chết quay vòng là quán tính
Thôi 

Bảo Trâm
***
Bất Thường

Rất hiếm, Houston có tuyết rơi
Cali ​biển lửa đã bùng rồi
Rừng thiêu, nhà ​cháy​, người thành bụi
Thôi!

Thạch Trương
Dec 8, 2017
***
Thực

Cõi tạm khác nào chiếc lá rơi
Xuân nà nuột sắc thắm để rồi
Nhạt phai …vàng úa đành buông thả
Thôi ….

Văn Thiên Tùng
***
Ngẫm

1/
Thánh thót mồ hôi giọt giọt rơi
Bể đời ngụp lặn quá thừa rồi
Ôm chi mộng ảo nơi trần thế
Thôi...

2/
"Hàn sĩ" giời đầy,...chữ nghĩa rơi
Niêu treo,thơ mốc (Cóc chê rồi)
Đêm nằm "giác ngộ" thầm nghe vợ:
Thôi...

3/
Ký ức đằm sâu, năm tháng rơi
Cài then tình ái đã lâu rồi
Khơi chi cho khổ niềm nhung nhớ...
Thôi...


12-2017
Nguyễn Huy Khôi


Thứ Bảy, 9 tháng 12, 2017

Thơ Tranh: Áo Tím Ngày Xưa - Hoành Trần


Thơ: Hoành Trần
Thơ Tranh: Kim Oanh

Học Trò Xưa



Học trò xưa ấy chung đường
Trống trường mấy tiếng nhịp tương tư lòng
Cặp ôm áo trắng ngó mong
Mắt tôi dõi bước người không biết chờ

Gió lay tà áo phất phơ
Biết bao vẻ đẹp hững hờ - Chao ôi!
Đường về xa lắc tôi vui
Nhìn ai đi trước thoảng mùi hoa chanh

Nguyễn Cao Khải

Ngỡ


Độc bước âm thầm trong bóng đêm
Vàng thu lá nhẹ chạm vai mềm
Vấn nương xao xuyến đôi tay ấy
Người đã xa rồi nhung nhớ thêm

Kim Phượng

Dấu Chân Học Trò


Xuân: 
Cánh én đổ về chao lối ngõ
Nao nao tuổi mộng lén vào xuân
Đối kính xem mình còn bé nhỏ
Mà sao trong dạ đã bồn chồn

Đôi má ai nào tô điểm phấn
Căng tròn mòng mộng ửng hương men
Mi cong chưa hề đem nét kẻ
Mắt xanh chao đảo giữa trời xuân

Nụ duyên nào tô màu son đỏ
Hồn nhiên, tươi tắn nhoẻn môi cười
Bàn tay mềm nâng niu cánh lá
Vuốt cành mai rực rỡ ánh xuân

Hè: 
 Nhạc ve sầu râm ran nỗi nhớ
Tà áo mung lung trước sân trường
Trang nhật ký vương màu mực tím
Lời chia ly buổi học cuối cùng

Bước vào đời đôi chân nhỏng nhẹo
Lối mòn đi đan riết bạt ngàn
Hương tinh khiết ao sen nắng hạ
Gió nồm nam vương tóc bay bay

Với tương lai nỗi lòng khao khát
Bốn phương trời mây nước dẩng dâng
Dấu kỷ niệm dày thêm quyển tập
Những hạ về hoa phượng rưng rưng

Thu: 
 Dẩu chưa hứng mưa ngâu trước mái
Cây ngô đồng vợi nắng hoàng hôn
Nhẹ nhàng ngọn lá rơi bên cỏ
Buồn thênh thang làn gió heo may

Trăng tháng tám mơ màng lối ngõ
Giỏi bóng chinh phu tự bao giờ.?
Nghe nghĩa địa dế mèn hợp tấu
Bản tình ca gian diú khúc nôi…

Con đường làng dư vang nhịp bước
Tấp tểnh tới trường buổi thu sang
Thu lại thu chôn vùi ký ức
Ngờ ngợ tay nâng đóa cúc vàng

Đông:
Những cơn gió hắt hiu thêm tội
Mảnh khăn trời gói vội ngọn đông
Lớp đóng bừng thầy trò tha thít
Mặt bảng đen nét phấn rung rung

Đêm về khuya nêm dày bột rét
Cả bầu trời trốn biệt ánh sao
Bài sử kí bày ra trước mặt
Nến lung linh chả rỏ trang nào

Khẻ ngoài hiên ngọn bàng rơi rớt
Bỏng gựt mình chỉ thấy mình thôi
Nghe mênh mang đồng xa canh vạc
Chập chờn lau trắng rộ ven đồi….

Trương Văn Lũy

Huyền Thoại Về Muối


Có một lần nọ, ăn sáng chung ở bệnh viện với một ông bác sĩ người Mỹ chuyên về bệnh tim mạch, khi thấy tôi rắc muối lên những múi bưởi, ông ta trố mắt: “Anh không sợ bị cao huyết áp ư?”

Nhìn ánh mắt của người đồng nghiệp, tôi nghĩ lý do cao huyết áp không phải là quan tâm chính, mà là chuyện ăn bưởi với muối! Tôi dụ ông ta thử, “chàng” gật gù khen ngon, vì muối bưởi dường như ngọt hơn, bớt chua và bớt đắng. Trong gần 50 năm qua, các bác sĩ thường khuyên chúng ta không nên ăn mặn, trong khi đó, các cụ từ ngàn xưa lại nói, ăn mặn cho chắc da, chắc thịt. Thuở bé, tôi vẫn còn nhớ những nồi cá hay nồi thịt kho mặn đắng dành cho các sản phụ nhà hàng xóm, sau khi sanh.
Những nghiên cứu cũ, hơn 100 năm trước, suy diễn, biện luận một chiều, dựa trên những quan sát không đầy đủ, cho rằng ăn mặn có hại đến sức khoẻ tim mạch, thật ra không đúng hẳn. Theo các nghiên cứu gần đây, ăn nhiều muối cũng không đến nỗi tệ như người ta hằng nghĩ.
Hiện nay, chúng ta được khuyên, nên giới hạn lượng muối tiêu thụ ở mức 6 gram mỗi ngày, tức là 2.4 gram chất sodium (natri), vào khoảng độ một muỗng cà phê muối. Nếu bệnh nhân có bệnh cao huyết áp, bác sĩ thường khuyên nên giảm muối xuống còn 2/3 muỗng cà phê mỗi ngày. So với chế độ ẩm thực của người Việt, và ngay cả những thức ăn của các chủng tộc khác, giới hạn về muối nầy là chuyện nói cho vui, vì nó đi ngược lại bản năng sinh tồn của con người nói chung.
Từ thời cổ đại, nhất là ở những vùng đất xa biển, muối là một loại nhu cầu quý hiếm, người ta tôn thờ nó, giết nhau cũng vì nó. Muối rất quan trọng cho sự sống, không riêng gì cho con người mà cho cả những loài động vật. Ở xứ Keyna, quê hương thuỷ tổ của ông Obama, những con voi thèm muối, đang đêm, lặn lội vào hang sâu, để liếm những tinh thể muối tích tụ trên vách đá. Rồi những con khỉ đười ươi gorillas, theo vết, ăn phân của các cô chú voi, cũng vì muối. Ngay đến những chú khỉ nhỏ, ngồi bắt chí bắt rận cho nhau, chỉ để liếm vào da nhau, hưởng thừa chút muối tiết ra từ mồ hôi.
Con người chúng ta, thực tế, là một bịch muối biết đi, với những tế bào ngâm trong nước muối. Chúng ta khóc ra muối, đổ mồ hôi ra muối, khi thiếu nguồn muối bổ sung là đời tàn. Nghiên cứu gần đây cho thấy, khi thiếu muối, sự ham muốn về dục tính sẽ giảm đi, đàn ông dễ bị yếu sinh lý, mệt mỏi và… xụi. Phụ nữ thiếu muối cũng giảm bớt khả năng sinh sản và ảnh hưởng đến cân lượng của em bé.
Thiếu muối còn làm cho nhịp tim tăng, làm cho thận suy, làm cho tuyến giáp suy nhược, làm tăng độ vô cảm với chất insulin, và làm tăng cholesterol. Như thế, trên lý thuyết làm hại đến hệ thống tuần hoàn, tăng nguy cơ bị bệnh tim mạch.
Chất sodium là thành phần chính trong máu và tất cả dịch thủy trong cơ thể, vừa giữ thể tích cho máu, bảo đảm áp suất cho hệ thống tuần hoàn, vừa duy trì các phản ứng sinh hoá cho các tế bào. Mất muối, hệ thống tuần hoàn bị rối loạn. Riêng với hệ thần kinh, sự thay đổi nồng độ sodium qua những cái bơm nhỏ ở tế bào thần kinh, tạo ra những tín hiệu truyền dẫn trong mạng lưới thần kinh. Thiếu muối, hệ thống thần kinh bị tê iệt, não bộ sẽ bị sưng lên, gây hôn mê. Trong trường hợp bị mất máu vì thương tích hay bị phỏng nặng, chúng ta mất nước và mất muối, làm cho các cơ phận có nguy cơ sụp đổ, ngừng hoạt động. Vì thế, khi vào nhà thương, truyền nước biển là chuyện đầu tiên.
Vậy thì, tại sao hầu hết các bác sĩ lại khuyên ta nên cử muối?
Lý do vì những suy luận cổ điển dựa trên những quan sát hạn hẹp, một chiều, cho rằng ăn nhiều muối sẽ làm tăng huyết áp. Đã thế, để chứng minh cho những tiền đề không đúng, những nghiên cứu lệch lạc đua nhau tìm cách chứng minh cho một tiền đề nông cạn về cơ bản. Một vòng lẩn quẩn!
Này nhé, người ta suy luận rằng, khi chúng ta ăn nhiều muối sẽ bị khát nước, vì thế sẽ uống nhiều nước. Nồng độ sodium từ muối tăng cao làm cho cơ thể giữ nước lại để pha loãng bớt độ mặn của máu, do đó thể tích máu tăng. Một khi thể tích máu tăng, sẽ làm tăng áp suất máu, đưa đến bệnh tim mạch, tai biến não, và các nguy cơ khác.
Lý thuyết trên đây, chính tôi, cũng như hầu hết các bác sĩ đều được dạy như thế trong những năm đầu của trường thuốc. Thoạt nghe thì rất ư là “logic”, nhưng dần dà những sự thật quan sát được lại không chứng minh được cho lý thuyết nầy.
Huyết áp của con người được kiểm soát bởi nhiều động cơ mà trong đó nồng độ sodium và thể tích máu chỉ là một. Kế đến nguy cơ bị bệnh tim mạch, truỵ tim, tai biến não lại là hệ quả của nhiều lý do khác nhau, trong đó cao hyết áp chỉ là một trong những lý do ấy. Theo quan sát, 80% người có áp suất bình thường, khi ăn nhiều muối, không bị tăng huyết áp. Ngay cả những người đã bị cao huyết áp, khoảng 60% không bị ảnh hưởng vì muối.
Ở đây, nồng độ của muối, của chất sodium, cũng như huyết áp được điều chỉnh bới trái thận. Những hormone từ tuyến thượng thận aldosterone, angiotensin từ lá gan, và renin từ trái thận, tạo thành một hệ thống gọi là renin–angiotensin–aldosterone system (RAAS), làm việc với nhau để kiểm soát nồng độ muối, thể tích máu cũng như áp suất máu. Như thế người có lá gan khoẻ, trái thận tốt, đa số sẽ đáp ứng rất nhạy bén cho nồng độ muối trong máu. Cao huyết áp không đơn thuần vì ăn nhiều muối, mà vì hệ thống RAAS không làm việc hữu hiệu. Lá gan yếu, thận hư thật ra lại do những lý do khác, về nếp sống, về ẩm thực như ăn nhiều đường và tinh bột chẳng hạn.
Nói như trên đây, cũng không có nghĩa là chúng ta có thể ăn mặn càng nhiều càng tốt, nhưng lâu lâu lỡ ăn mặn tí xíu thì cũng không hại gì, trừ trường hợp những người thuộc vào diện cao huyết áp vì “nhạy cảm với muối”, phải cử muối vì trái thận đã suy. Trung bình, chúng ta có thể tiêu thụ muối vừa phải, khoảng độ từ 1.5 đến 3.5 muỗng cà phê muối là vừa. Nếu thấy khát nước là đã ăn quá mặn, không tốt cho trái thận, nên bớt ăn mặn cho lần sau. Không nên để “đời cha ăn mặn” đến “đời con khát nước” mới cử muối thì hơi trễ!

Bác​ sĩ Hồ Minh Ngọc

Thứ Sáu, 8 tháng 12, 2017

Thơ Tranh: Áo Tím Xưa


Thơ: Nguyễn Đắc Thắng
Thơ Tranh: Kim Oanh

Rượu, Trà, Thuốc Lá, Cà Phê


Rượu, trà, thuốc lá với cà phê,
Bạn thảo mời nhau, uống khỏi về.
Thuốc lá mùi hôi, bao kẻ chán?
Cà phê vị đắng, mấy người chê?
Rượu nồng cạn chén, tình thân thiết,
Trà đậm nâng ly, nghĩa cận kề.
Cơ hội mấy khi mình găp gỡ,
Rượu trà, thuốc lá với cà phê.

Khôi Nguyên

Hoa Ớt Mùa Đông

(Cây Ớt mùa đông Na Uy - Ảnh của tác giả)

Trong nhà cây ớt trổ hoa
Ngoài trời tuyết phủ có là lạ không?
Phải chăng vì vẫn nặng lòng
Còn nhớ chốn cũ, còn nồng tình xưa
Nhớ nguời vun bón sớm trưa
Lạc qua xứ lạ vẫn chưa quên nguồn
Ở đây trời đất u buồn
Mùa đông giá buốt, ngoài đuờng tuyết băng
Thân còn chút nhựa cỗi cằn
Trổ hoa cảm tạ lòng hằng nhớ nhung
Dẫu không trời đất chung cùng
Chân trời góc biển vẫn chung tấm lòng


Khánh Hà