Thứ Tư, ngày 01 tháng 10 năm 2014

Vọng Khúc Đêm Đông


Gió lay chiếc lá cuối cùng
Mưa khuya quét sạch cả khung Thu sầu
Sương mù vạn nẻo về đâu
Rơi rơi hạt tuyết, chuyển màu Thu Đông

Tiết Đông gợi lại nỗi lòng
Hoài hương một cõi mênh mong nỗi buồn
Thanh xuân tuổi ngọc tha phương
Dãi dầu sương tuyết, dậm đường chông gai

Em người viễn xứ u hoài
Mượn màu tuyết trắng, viết bài tình thơ
Gởi anh, quê cũ trông chờ
Người em xứ lạnh, mộng mơ thuở nào

Tuổi hồng đã vội bay mau
Tình xưa nay đã theo màu thời gian
Bao nhiêu mộng ước phai tàn
Đêm Đông vọng khúc, chứa chan lệ tình

Khúc Giang


Nhặt Lá Thời Gian


Nhặt Lá Thời Gian

Lá mùa xào xạc ngỡ ai qua
Chờ đợi bao thu mộng ước già
Tình yêu nụ trẻ đâm chồi biếc
Thu lại trở về người vẫn xa

Thời gian nhặt lá đếm ngày mau
Chầm chậm thu đi sắc đổi màu
Tình yêu ngày cũ không nhàu úa
Lá vẫn xạc xào dạ tất đau

Kim Oanh

(17/09/2014)
***
Các Bài Họa:

Thương Em

Em nhặt tâm tình đợi kẻ qua
Xòe tay chào đón gió Thu già
Mỏi tìm hạnh phúc người xưa cũ
Sinh nhật không người từ rất xa ?

Thu đến thu đi thu qua mau
Người về biền biệt nắng phai màu
Thương em vò võ theo năm tháng
Ước vọng rồi em sẽ hết đau


Dương Hồng Thủy
(19/09/2014)
“ như 1 lời tạ tội vì quên… sinh nhật em”

***
Nhặt Lá Thời Gian

Lặng lẽ thời gian thắm thoát qua
Năm năm tháng tháng thấy trăng già
Tình Xuân mộng ước đời xanh biếc
Ngày ấy yêu nhau giờ đã xa

Khoảnh khắc ngày xanh đi rất mau
Ngoài song cây lá đã thay màu
Thu đến thu đi trong vàng úa
Cho lòng thổn thức với niềm đau.

Biên Công Danh
20/9/2014
***
Tình Lá

Thời gian nhặt lá tháng ngày qua,
Mộng ước từ khi trẻ tới già,
Tình yêu vẫn chỉ là chút nụ,
Vừa hé, gió thu lùa : phôi pha.

Đếm lá thời gian, ngày qua mau,
Thu đến, thu đi, đổi sắc màu,
Tình yêu như lá rơi rụng hết,
Hiu hắt trơ cành...xào xạc đau.

 Hai Lúa

***
Tình Lá Vội Vàng

(Từ Tình Lá của Hai Lúa)

Tình lá ơ hờ năm tháng qua
Chồi xanh mơn mởn có khi già
Yêu thương tạm bợ vào buổi sáng
Chiều đến âm thầm máu thắm pha.

Chiếc lá rụng rơi theo gió mau
Mùa Thu ảm đạm lá phai màu
Sớm mai thắm thiết chiều ly biệt
Tình lá vội vàng nghe xót đau.


Dương Hồng Thủy

***
Màu thời gian

(Từ “Nhặt Lá Thời Gian” của Kim Oanh)
 
Nghe tiếng thời gian lặng lẽ qua
Trên cành rơi rụng chiếc lá già
Chuyển mình cho nụ ươm mầm biếc
Thương mối tình ai vạn trùng xa
 
Người đi ngày tháng chợt qua mau
Ai biết thời gian chẳng nhạt màu
Ân tình sót lại theo màu úa
Quặn thắt trăm chiều dạ xót đau
 
2014
Thiên Thu

Anh Biết Em Đi Chẳng Trở Về Anh Bằng - Vũ Khanh

Chia tay lần đó, anh biết rằng em khó mà quay về với anh nữa.Vì nơi em đến em sẽ có hạnh phúc và với thời gian em sẽ quên anh quên kỷ niệm của chúng mình.Giờ với anh chỉ còn lại một mình,và chắc có lẽ chỉ mình anh nhớ em cũng kỹ niệm mà thôi,


 Sáng tác: Anh Bằng
  Ca sĩ : Vũ Khanh
Thực Hiện: Nguyễn Thế Bình

Tiếng Còi Tàu


(Cảm tác Tiếng còi tàu - J'entends Siffler Le Train)

Lúc này mình chia tay sao em?
Gió vẫn lay bay lọn tóc mềm
Tiếng hú con tàu đang giục giã
Nghe lòng chết lặng giữa màn đêm.

Tàu chuyển dần xa tay đã rơi
Tiếng còi vẫn hú thúc liên hồi
Bàn tay thôi vẫy đêm nhòa nhạt
Em bước quay về bóng lẻ loi.

Ta chợt nhói lòng chiếc bóng xa
Người đi nào có chén quan hà
Mà nghe tan tác hồi còi hú
Ẩn khuất xa vời năm tháng qua.

Mỗi lúc ga chiều lên tiễn đưa
Lòng ta đau xót nói sao vừa
Tiếng còi vẫn hú vang ly biệt
Tê tái tim buồn tự thuở xưa.

Nguyễn Đắc Thắng 
 22/9/2014

Dư Âm


Cũng đành cam phận má hồng
Vâng lời cha mẹ lấy chồng phương xa
Sớm tàn hương nhạt đời hoa
Mang theo hình bóng quê nhà sang ngang

Thuyền tình cập bến lỡ làng
Đêm đêm trăn trở phòng loan lạnh lùng
Mơ chi giây phút tương phùng
Cầm bằng như thể mệnh chung kiếp này

Thân gái bến nước mười hai
Mỗi người mỗi ngả lưu đày con tim
Số phần âu đã vô duyên
Bên chồng tơ tưởng ước nguyền năm xưa

Thu về mây tím lưa thưa
Trời hiu hiu gió đong đưa trái sầu
Giật mình ôi cảnh bể dâu
Xa thời con gái còn đâu mà chờ

Lời yêu ai viết vào thơ
Trời ơi oan nghiệt hững hờ xa nhau
Chia người một nửa nỗi đau
Cho người trọn cả xôn xao buổi đầu

Kim Phượng


Mật Ngọt Dâng Đầy


( Từ Dư Âm của Kim Phượng)

Bài thơ anh viết hôm qua
Sáng nay cảm tác từ xa gởi về

Em buồn kiếp sống xa quê
Những đêm trăn trở cận kề khổ đau.

Tưởng chừng em đã quên nhau
Ngờ đâu tình cũ bạc đầu còn vương
Sáng nay giọt nắng vô thường
Anh nghe hơi ấm trong hương thu về.

Giọt sầu gợi nhớ đam mê
Đâu trưa tâm sự lời ve hẹn hò
Em sang sông bởi chuyến đò

Trông theo anh đứng bơ vơ một mình.

Tình ta như nắng thủy tinh
Trông veo mà lửa ba sinh chập chờn
Lời thơ than trách dỗi hờn
Bây giờ tỉnh mộng như đờn đứt giây.

Xa nghe hơi thở bóng mây
Bỗng dưng mật ngọt dâng đầy con tim
Ước gì anh thành cánh chim
Bay về bên đó để tìm người xưa.


Dương Hồng Thủy

Thứ Ba, ngày 30 tháng 9 năm 2014

Thơ Tranh: Trao


Thơ: Thiên Thu
Thơ Tranh: Suối Dâu

Ở Đâu Pleiku


Pleiku nay đâu còn đất cũ
Phố mộng mơ quyến rủ năm xưa
Sắc diện thay như vừa đổi thịt
Chằng chịt đường rong bước phồn hoa

Niên khóa mới dập dìu con dốc
Áo trắng bay cơn lốc ngày xưa
Dưới mưa phùn cũng lòng xao xuyến
Đứng bên đời luyến tiếc ngày qua

Sao trong ta!....Thấy gì hơi thiếu
Ngây thơ hồn kiều nữ Pleime
Đầu Thu đến nghe trời tan vỡ
Gói mộng về hoa nở nơi đâu?

Quán đợi xưa lạnh ngắt tím màu
Cafe đắng sao bờ môi nhạt
Chuyển rượu buồn cay chát giao bôi
Bồi hồi tưởng vàng Thu tím lá

Đời em đó! Tượng nào hóa đá
Anh về đây mang cả con tim
Nồng nàn cháy đôi chim hương lúa
Hừng hực xua màu úa thương yêu

Ở đâu Pleiku! Chiều Thu lạnh
Mộng có tàn,mạnh gọi hồn oan
Cho ta xin chút nắng trăng ngàn
Một phút dệt cung đàn dang dở!

Ở đâu Pleiku! Hở em yêu!

Pleiku 16-8-2010

Lê Kim Hiệp

Tình Bạn


Bạn cũ mới gần xa, tràn biển nhớ
Bao tháng ngày khao khát được thấy nhau
Để được nghe kỷ niệm đẹp ngọt ngào
Cùng hong lại những ân tình ngày cũ

Những tâm tư trao nhau chưa thấy đủ
Tiếc một thời hoa nở giữa mùa xuân
Lòng hao hức bên nhau thật tưng bừng
Những mật ngọt nồng nàn sao ngắn ngủi

Và bây giờ chợt nghĩ… thấy bùi ngùi
Bao thân ái cố ôm ghì thật chặt
Bâng khuâng nhìn... nắng chiều đang dần tắt
Lá vàng bay theo cánh gió phiêu diêu

Rất quí giá thời khắc không còn nhiều
Được thấy nhau hạnh phúc biết bao nhiêu
Bốn bể anh em trao nhau niềm hy vọng
Nghĩa đồng môn sưởi ấm… tận cõi lòng

Kim Quang
(06/01/2014)

Người Bạn Vừa Quen


(Từ Tình Bạn của Kim Quang)

Đôi khi
trên con đường đi
vô tình gặp bao nhiêu người lạ
dặm trường thường tỏa ra muôn ngả
có hẹn đâu mà ta cũng chạm mặt nhau 

Vô tâm
thế mà cũng gặp gỡ lần sau
bởi nhiều lúc ta gật đầu liếc mắt
rồi thời gian vài bóng hình biến mất
thỉnh thoảng ta mơ – một hình dáng. Ta cần 

Chưa quen
có thể là chưa thật sự gần
chưa trao đổi hàn huyên tâm sự
chưa bắt tay nhau trong một chiều viễn xứ
hâm nóng quê hương trong niềm xúc cảm cô đơn 

Một ngày
ta sẽ cùng đi, cùng trò chuyện, nhiều hơn
tình thân bè bạn tự nhiên chợt đến
kể từ đó hai mảnh đời trìu mến
kết nghĩa đệ huynh, sáng ngõ tối tâm hồn 

Sau cùng
trong giấc ngủ chập chờn
ta luôn thấy người bạn quen, tay vẫy
đúng là bạn hiền – bạn thân rồi đấy
hãy thật lòng, trân trọng, người bạn… vừa quen!

Dương Hồng Thủy

(28/09/2014)

Tạ Tình


Tóc mây một món chiếc dao vàng,
Tình nghĩa còn đây chút dở dang.
Phận số không cho tròn nguyện ước.
Bể dâu đành để lỡ cung đàn.
Ba sinh hương lửa bao đời hận ,
Duyên nợ đá vàng suốt kiếp mang.
Ngày ngắn, đêm dài, nơi đất khách.
Thẫn thờ nhìn ngắm ánh trăng tan.


Lời Thêm:"Tóc mây một món chiếc dao vàng" là  một câu trong bài "Màu Thời Gian" của nhà thơ Đoàn Phú Tứ, một trong các thày dạy Việt Văn tài hoa của tôi thời Trung Học, đầu thập niên 1950 ở Hà Nội. 
Nỗi riêng khôn tỏ, mượn chữ mượn lời người xưa, gửi theo ít nhiều lãng mạn tiềm ẩn của một thời thơ dại, vào những ngày tháng cuối đời này, chắc không ai nỡ trách. "Sớm nay tiếng chim thanh, trong gió xanh, dìu vương hương ấm thoảng xuân tình" (trong Màu Thời Gian).
Phạm Khắc Trí
24/9/2014
* * *
Các Bài Họa:

Thu Sang


Lộng lẫy thu sang khoác áo vàng
Chập chùng đồi núi cánh tay dang
Lưng trời chiêm chiếp chim rung cánh
Thung lũng vang vang tiếng gọi đàn
Suối vắng mơ màng sương lưót thướt
Hồ trong huyền ảo khói mênh mang
Lá rơi một chiếc theo làn gió
Đáy nước chập chờn ánh nguyệt tan
Mailoc
9-24-14
 * * *
Dở Dang


Lá trầu xanh mướt, quả cau vàng
Nào kịp trao nhau , khiến dở dang
E ấp hoa xuân vừa hé nụ
Lượn lờ ong bướm đã ngân đàn
Tơ hồng chẳng buộc, ngàn năm tiếc
Duyên nợ không thành, trọn kiếp mang
Đến cuối cuộc đời, lòng vẫn nhớ
Mối tình thuở ấy mãi chưa tan.
Phương Hà
 * * *

Đợi Chờ


Bịn rịn nên thu ửng sắc vàng
Như non lưu luyến áng mây dang
Vào yêu có đợi đành cam chịu
Vướng khổ vì chờ cũng ráng mang
Hai kẻ đôi nơi trông cánh nhạn
Phòng đơn bóng lẻ xót tơ đàn
Câu tình cảnh đợi nào ai khỏi
Nỗi nhớ vì thương mấy dễ tan

Quên Đi
 * * *

Tạ Tội Tình Này

Nghĩa Mẹ,tình Cha ánh đạo vàng
Ơn Thầy dạy dỗ bỏ sao đang ?
Ngày xưa,son trẻ khôn đền đáp
Nay đã già nua lỗi nhịp đàn
Nửa kiếp lưu vong thân viễn khách
Một đời biệt xứ tội đành mang
Xét mình phận bạc trò dâu bể
Xin tạ tội nầy....chắc khó tan!

Song Quang
 * * *
Tạ Tình

Ngồi ngắm hoàng hôn nhạt nắng vàng
Đâu cần phải vội, cứ dềnh dang
Ánh trăng chầm chậm len khe lá
Quán nhỏ êm êm phát tiếng đàn
Hương lửa say nồng men cảm giác
Duyên tình buộc chặt gánh cưu mang
Thời gian chẳng hỏi ai quen biết
Cuốn hết theo mình bao vỡ tan! 

Nguyễn Đắc Thắng 
 20140926

Gặp Lại Người - On L'a Retrouvée - Thơ Mạc Phương Đình- Phổ Nhạc Quách Vĩnh Thiện


Thơ: Mạc Phương Đình
Nhạc: Quách Vĩnh Thiện
Tiếng hát: Mỹ Dung