Chủ Nhật, ngày 30 tháng 8 năm 2015

Mẹ - Quách Beam - Đàn & Hát Nguyễn Đức Tri Ân

Mùa Vu Lan
Tiếng hát dâng mẹ thay tiếng lòng



Nhạc: Quách Beem
Đàn & Hát: Nguyễn Đức Tri Ân

Vu Lan Nhớ Mẹ


Còn hai năm – là 20 năm
Mẹ xa con về miền đất lạ
Kể từ đó con quên tiếng Má
Dù ngàn năm Mẹ ở thật gần.

Nhớ khi ra trường về Hậu Nghĩa
Từ quê - Mẹ lặn lội lên thăm
Chuyến xe chiều Đức Hòa - Đức Huệ
Mẹ ôm con lặng lẽ khóc thầm.

Kể từ lúc về Tân Phú Thượng
Chia tay người em gái tóc xanh
Là lần cuối thơm lên mi ướt
Em cắt duyên nên nợ không thành.

Năm 67 đổi ra miền Trung
Con xa nhà muôn trùng từ đó
Muốn thăm Mẹ hành trình gian khổ
Như Biển Hồ sóng vỗ mông lung.

Đến 75, xuôi tay - thất trận
Quay trở về phụng dưỡng Mẹ già
Cũng là lúc tập trung đi… học
Nửa người nửa ngợm chẳng nhìn ra.

Xa Mẹ gần 20 năm chẳn
Tháng bảy ngày xưa Mẹ cười dòn
Ngắm da mồi tóc tai đã bạc
Khóc Mẹ hoài - ai khóc cho con ?!

Con thấy mệt bỡi van tim hở
Chờ giấc ngủ khuya đón Mẹ về
Con mừng lắm tràn trề mừng rỡ
Bên rặng dừa chẻ bóng sông quê…

Dương Hồng Thủy
(28/08/2015 – 15/7 âl Ất Mùi)
* Chúng tôi xin được :” cầu nguyện cho thế giới hòa bình, nhân sinh an lạc, các nạn nhân bị tai nạn, thiên tai và chiến tranh được siêu thăng, tịnh độ”.

Vu Lan Bên Mồ Mẹ



Một nén nhang, mồ mẹ chưa xanh cỏ
Một nỗi lòng như đáy huyệt thật sâu
Trong khói bay ánh mắt mẹ hôm nào
Lời trìu mến hơn vạn lần ngôn ngữ

Con của mẹ cũng chẳng nhiều được chữ
Muốn lời yêu nhưng chẳng ráp thành câu
Lòng của con là cả đất trời cao
Không đủ chứa tình con cho thân mẫu

Rằm tháng Bảy. Bây giờ con mới thấu
Đóa hoa sầu thấm thía tỏa nhụy đau
Như từng cánh thương nhớ rụng dạt dào
Trong chất đắng sinh ly và tử biệt

Ôi! Mẹ ơi con một đời keo kiệt
Môi lưỡi này không ráp chữ yêu thương
Giờ mẹ đã không nghe tiếng của con
Thì yêu mến cũng đã thành vô nghĩa

Con đứng đây nắng xói vào nghĩa địa
Như xói từng hối hận của lòng con
Như nhác dao đâm nát ở trong hồn
Phải chi nói cạn lời này trước đó

Ngọn gió qua trên đầu nhang cháy đỏ
Đâu ấm gì ba tấc đất giá băng
Chỉ đốt con cháy nát những ăn năn
Thành tro vụng vương bước đời năm tháng

Dù có đốt thiên vạn câu ai oán
Cũng hết rồi. Mẹ đã hết, không nghe
Chỉ lời con đập vào gió, dội về
Như đợt trống của sầu bi con gõ

Xin dập đầu bên mồ mẹ, chưa cỏ
Để thấy con như một kẻ tội nhân
Lễ Vu Lan hay sám hối ăn năn
Trước pháp trường của chinh mình thê thiết

Hoài Tử

Thơ Tranh: Vu Lan Nhớ Mẹ



Thơ: Song Quang
Thơ Tranh: Kim Oanh

Một Điều Ước


Một bông Hồng cho con
Bông Hồng màu trắng
Vẫn tươi nguyên
Vẫn nồng nàn hương thắm
Lại đượm buồn là bởi tại vì đâu ?!

Tháng bảy về
mưa rơi mãi...rơi mau
Mùa Lễ hội
Mùa tình yêu dâng Mẹ.

Vu Lan đến
Gió dịu dàng bay nhẹ
Trời_Đất thăng hoa ngan ngát trầm hương

Nhìn người vui
Con lại thấy sầu vương
Nhớ Mẹ lắm
Mẹ yêu ơi !
Nhớ lắm.

Cài lên ngực một đóa Hồng trinh trắng
Là tình yêu con dâng Mẹ ngàn đời
Dù đã xa - xa tận phương trời
Mẹ vẫn sống trong tim con mãi mãi.

Một điều ước
Con luôn thầm van vái
Mong Mẹ hiền trở lại "để đời vui" !


Tú_Yên

Thương Nhớ Mẹ - Thơ Quách Như Nguyệt - Nhạc& Hòa Âm Đặng Vương Quân


Thơ: Quách Như Nguyệt
Nhạc và hòa âm: Đặng Vương Quân
Ca sĩ: Tâm Thư

Vu Lan Ơn Mẹ


Ơn mẹ bao la biển Thái Bình,
Sinh con vượt cạn khổ riêng mình.
Bao nhiêu sức khỏe trong bầu sửa,
Đầy ắp niềm thương ở đất tình...
Âu yếm nâng niu như trứng mỏng,
Cưng chìu bế ẳm tựa an ninh!
Tương lai xán lạn, công lao đó,
Sánh được sông dài bể rộng thinh!

Mai Xuân Thanh

Ngày 23 tháng 08 năm 2015

* Đại Lễ Vu Lan gắn đóa hồng,
Tấm lòng hiếu thảo mẹ hay không!
Tâm tư canh cánh mong đền đáp,
Nghĩa trọng bâng khuâng trải tấc lòng...

Thứ Bảy, ngày 29 tháng 8 năm 2015

Hoài Niệm - Thơ & Diễn Ngâm Thy Cúc


 

Thơ & Diễn Ngâm:Thy Cúc 
(Cựu Học Sinh Trường Tống Phước Hiệp - Vĩnh Long)

Tình Mẹ


Tình yêu của Mẹ thấm dường bao!
Thương nhớ thâu đêm ngấn lệ trào
Mẫu tử thiêng liêng ơn dưỡng dục
Tình thâm cao cả nghĩa người trao
Vòng tay âu yếm nồng nàn ấm
Ánh mắt hiền từ thấy chẳng nao
Như biển làm sao vơi cạn nước
Tựa non luôn tỏa giữa trời cao

Song Quang

Vu Lan Nghĩ Về Mẹ



Chỉ đến khi chạm đến đáy nỗi buồn
Mới chợt cảm một mơ hồ vị ngọt
Mới chợt hiểu những ngày qua thiếu sót
Tình cảm mẹ hiền ngọt lịm yêu thương.

Chỉ đến khi chạm đến đáy chán chường
Mới chợt ngấm từng lời ru tiếng hát
Mới chợt nhớ thèm những dòng nước mát
Mẹ thường ngày tắm gội lúc còn thơ.

Chỉ đến khi chạm đến đáy bơ phờ
Mới da diết nhớ vòng tay của mẹ
Mới nghe ấm nồng từng hơi thở khẽ
Nuôi vóc hình con trẻ vạn lo toan.

Chỉ đến khi chạm đến đáy nguy nàn
Mới cảm nhận thiêng liêng dòng sửa ấm
Mới biết được mẹ không hề xao lãng
Suốt cuộc đời luôn bảo vệ cho con.

Nguyễn Đắc Thắng
20150827

Nồi Cá Bóng Kho Tiêu - Thơ Anh Tú - Hương Chiều Diễn Ngâm



Thơ: Anh Tú   
Diễn Ngâm: Hương Chiều 

Thương Mẹ



Thương sao lúc má về già
Người hay đau nhức thật là quá thương
Đêm dài khó ngủ là thường
Cơm canh cố nuốt mà dường chẳng trôi...
Bạc phai mái tóc đen rồi
Da nhăn thêm chấm đồi mồi, nốt son
Một đời chăm sóc chồng con
Mặc cho sức yếu, lực mòn chẳng than...
Mẹ là Phật tại trần gian
Con được cuộc sống ơn mang của người
Mẹ dạy ăn uống, nói cười
Đi ngay, đứng thẳng... làm người hiếu ngoan...
Tình mẹ tựa ánh hào quang
Soi con tìm thấy thiên đàng giữa khơi
Tình thương của mẹ tuyệt vời
Nâng con vững bước dù đời khó khăn...
Đời mẹ thiếu thốn, nhọc nhằn
Mong con sung sướng người hằng ước mong
Tình mẹ biển rộng mênh mông
Nguyện mẹ thanh thản, vui trong cảnh Trời...

Phượng Trắng
Winnipeg,