Thứ Bảy, ngày 28 tháng 2 năm 2015

Cựu Giáo Sư Trường Tống Phước Hiệp Dương Vương Thị Tùng, Thầy Cai & Ái Hữu 72 - Xuân Ất Mùi 2015

Hy vọng một ngày nào đó gia đình 72 sẽ  có tấm hình đầy đủ mọi người trong nhóm giống như tấm hình cách đây hơn 40 năm lúc cả lớp đi bắt hến trên cồn cát Cái Tàu

 Cuối năm nay anh Tánh-Ái Hữu 16 đã đến thăm cô Tùng tại nhà cô ở Mỹ

Nhóm Ái Hữu 72 ngày Tết 2015 ở Vĩnh Long

Thầy Cai và nhóm Ái Hữu 72


Gia đình Tâm Hồng Ái Hữu 7 và 11
Sương, Tâm


Phan Thị Sương

Họp Lớp Và Tình Sư Đệ - Cao Lãnh

      Mồng 5 Tết, lớp đệ Nhị B2 chúng tôi họp lớp thường niên, có thỉnh được mấy thầy cũ còn ở lại Cao Lãnh đến chung vui và cũng để cho môn sinh chúc Tết; trong lúc rượu ngà ngà tôi có cảm tác được 1 bài xin gởi đến Thầy và mấy anh chị 

Tình thâm chẳng đợi ngày nhà giáo
Thầy cũ trò xưa trân trọng đạo

Họp lớp đầu năm chén chúc xuân
Nâng ly trọn nghĩa lời thay pháo
Vui mừng gặp lại bạn còn đông
Cảm động sẻ chia đời vẫn hảo
Mãn tiệc bàn tay xiết hẹn nhau
Mong mỏi đệ sư thêm dịp đáo.


Cao Linh Tử

23/2/2015

Đứng:Cao Linh Tử và Trần Minh Chiến(trưởng ban báo chí lớp xưa) 
Ngồi:Thầy Võ dạy Vạn Vật và Thầy Trân dạy Anh Văn 

Xuân Vấn Vương


Đúng hẹn mùa xuân chim gọi đàn
Tin rằng thềm cũ trở mùa sang
Mai vàng trước ngõ thầm mong đợi
Cánh én lượn lời trao thế nhân

Người cận bên hoa vóc lụa là
Nụ cười bẽn lẽn dáng trêu hoa
Nhún nhường đua sắc khoe hàm tiếu
Lộc biếc xuân thì gây vấn vương

Tơ tưởng duyên đưa tròn mắt môi
Đêm nay trừ tịch dạ bồi hồi
Ngoài kia tiếng pháo giao thừa đã
Rộn rã xuân lòng nỗi nhớ mong

Kim Phượng

Xuân Hoang


Xuân về từ độ không em
Hoa không muốn nở lãng quên sắc màu
Bướm vàng bay lạc nơi đâu
Gió đưa cành trúc xanh xao nhạt nhòa

Hạ về từ độ tình xa
Vỡ òa sóng nhớ đôi tà áo áo bay
Mưa rơi rát cánh phượng gầy
Tiếng ve thảng thốt chiều lay lắc buồn

Thu về úp mặt hoàng hôn
Lá rơi từng chiếc dỗi hờn qua vai
Con đường nắng úa cỏ phai
Chỉ nghe tiếng gió thở dài hàng cây

Đông về giá buốt heo may
Thèm hơi thở ấm vòng tay nồng nàn
Mãi chờ em bóng xuân sang
Chiều qua lối cũ lang thang mệt nhừ

Bốn mùa từ độ tương tư
Mây giăng thương nhớ che dù hư không
Tàn đông rồi đến tàn đông
Bàn tay mòn đợi bế bồng xuân hoang

Trầm Vân

Tình Xuân Thì Thầm


Từ tiếng yêu, ta cho nhau niềm tin
Chồi non nứt vỏ, hoa lá chuyển mình
Con bướm du Xuân, nụ tình nở vội
Ánh mắt em nhìn ướt hạt lung linh

Anh hớp từng ngụm hơi thở em trao
Thơm tho ngực áo nâng đóa hoa chờ
Ngọn gió ngu ngơ thổi bồng tóc rối
Trên nhánh mai vàng nắng kết chùm thơ

Anh uống môi em giọng nói thầm thì
Giấc ngủ chưa tròn, gối mộng tình si
Nỗi nhớ gọi tên, hồn Xuân phơi phới
Hoa trái sang mùa, áo mới đang thay

Anh thắp ngọn tình trong mắt em tươi
Môi hôn mới trao, hoa búp nụ cười
Rót rượu mừng Xuân hương đời ngây ngất
Xuân sánh đôi rồi thương quá em ơi !!!


Phạm Tương Như
Giao thừa Tết 2015

Nhớ Tết Việt Nam


Thoi đưa tháng Chạp, Tết tưng bừng
Bếp lửa hồng canh bánh tét, chưng
Mua sắm cành mai, đào, mận mức
Trang hòang nhà cửa trẻ vui mừng
Xôn xao chợ Tết người nô nức
Tấp nập rao hàng khách bước dừng
Dưa hấu, thanh long, mâm ngũ quả
Quê nhà đón Tết rộ ngày Xuân...

Mai Xuân Thanh
Ngày 07 tháng 01 năm 2015

Thoáng Xuân

Lại một mùa xuân nữa đã về, tôi cứ tưởng mới hôm qua đây thôi, vậy mà giật mình nhẩm tính mình đã xa quê, xa Tổ quốc hai mươi bảy năm. Nghiã là trên một phần tư thế kỷ, cứ mỗi độ xuân về, mình phải đón xuân bằng hoài niệm của những mùa xuân, ngày tết những năm của thập niên bảy, tám mươi thế kỷ trước. Qủa thật, ngày tết ở vùng trời châu Âu là những ngày buồn tẻ nhất của người Việt xa xứ. Mặc dù thực phẩm, bánh trái, đào, mai đủ cả, nhưng tôi vẫn cảm thấy thiếu và trống vắng…..

Cái mà ta không thể mua được trên xứ sở Châu Âu lạnh lẽo này, là không khí tết của quê hương. Đêm giao thừa năm nào may mắn trùng vào những ngày cuối tuần, chúng tôi gọi điện thoại í ới hẹn ở nhà ông bạn nào đó, cùng đón năm mới, cùng nâng ly, nhậu nhoẹt cho đến sáng. Nhạt, và buồn chán nhất những năm ngày tết trùng vào những ngày thường, mọi người đều phải làm việc. Chúng tôi phải hẹn gặp nhau đón xuân vào cuối tuần tới.


Hai mươi bảy năm qua, mỗi độ xuân về, trên quê hương ta có gì mới? Hình ảnh mẹ ngồi vo gạo, rửa lá dong ở cầu ao, cha ngồi giữa nhà gói bánh làm cho lòng tôi bâng khuâng, khắc khoải. Có năm tôi đã lớn, nhưng cứ quanh quẩn bên cha, chờ đến những nhúm gạo thừa, những chiếc lá dong bé tẹo còn lại, để cha gói tặng cho những chiếc bánh cóc con như ngày còn thơ bé. Cảm giác trong tôi vẫn như thuở nào, dù thân hình đã cao và to hơn cha. Dường như với cha, tôi lúc nào cũng là đứa trẻ. Gần đến giao thừa, bao giờ cha cũng len lén giấu mẹ dúi cho tôi một bánh pháo tép, vớt vội cặp bánh cóc, để tôi kịp mang đến chỗ hẹn mấy thằng bạn cùng xóm.
Tôi cùng những thằng bạn đón giao thừa ở ngoài phố. Ném pháo là trò chơi mà tụi trẻ chúng tôi lúc bấy giờ cho là thích thú nhất. Tôi nhớ có những năm, không hiểu Lợi phố Lò Đúc kiếm đâu ra mấy bánh pháo cối, qủa to như ngón chân cái, mang ra khoe, làm cho lũ bạn thèm lắm. Là bạn thân, do vậy Lợi Lò Đúc, không ngần ngại chia cho tôi một ít. Thấy tôi loay hoay quẹt diêm, Lợi đưa cho tôi cây nhang đang cháy dở và bảo:
- Mày phải xé lẻ từng quả ra, châm lửa, khi nào cháy nửa ngòi hãy ném, ném sớm quá chúng nó có thời gian tránh, phí lắm.


Thế là những qủa pháo nhoé lửa được ném đi vun vút, sau đó là những tiếng nổ đùng đoàng, kèm theo tiếng người kêu ré lên, khói đen mù cả góc phố. Có lẽ sợ lũ choai choai chúng tôi nhất là các cô bạn học sinh cùng trang lứa. Nhìn thấy chúng tôi là các cô đi như chạy, nhưng không kịp mất rồi, một, hai, ba qủa đã bay vào chân. Họ ngã dúi dụi vào nhau , rồi họ hét họ la, có những cô văng mất cả guốc, dép, họ tập tễnh bước đi thật tội nghiệp. Có những qủa, chúng tôi ném lạc vào người lớn, làm họ giật nẩy mình, đôi khi có người đi xe đạp ngã bổ chẩng. Có lẽ những ngày thường họ tức giận cho lũ chúng tôi mỗi đứa mấy cái bạt tai, nhưng là ngày tết, nên chúng tôi chỉ nhận được mấy câu nhắc nhở, rồi vui vẻ chúc tụng nhau. Có những lần tôi cũng bị dính pháo của bạn, hoặc dính pháo của chính mình, do ngòi pháo cháy nhanh qúa, chưa kịp ném đi pháo đã nổ ngay trên tay.

Những lần như vậy tôi đều bị sặc khói pháo, tức thở đến mấy ngày. Nhưng cái đó không sợ bằng tấm áo mẹ mới mua cho khi chiều, giờ đã cháy vàng khè. Cũng may cho tôi, ngày têt nên mẹ tôi vờ như không nhìn thấy, chứ ngày thường bảo đảm thế nào tôi cũng ăn mấy roi mây.
Hết pháo, chúng tôi thường rủ nhau ra phố Nguyễn Du – Nguyễn Thượng Hiền nơi có nhiều cây, hoặc chui vào công viên Thống Nhất, góc đường Nguyễn đình Chiểu để hái lộc đầu năm (thực ra là bẻ trộm những cành non, hoặc bê trộm những chậu hoa cảnh nhỏ- mà các bác bảo vệ đang còn mải mê nhấc lên nhấc xuống, và ngắc ngư trong hương xuân nồng). Chúng tôi mỗi đứa ôm mấy cành cây non về nhà xông đất. Lũ chúng tôi nghịch như giặc, nhưng năm nào cũng được mời xông đất . Mấy cô đầu ngõ nhà tôi rùi rắng từ mấy ngày trước:
- Thằng Trường nhớ giao thừa sang xông đất cho cô nhé.
Còn mẹ tôi dặn đi dăn lại:
- Mày đi đâu thì đi nhớ về nhà xông đất cho mẹ.

Thật tình, lúc đó tôi không nghĩ người xông đất mang lại may mắn cả năm cho gia đình. Tôi chỉ nghĩ, khi xông đất cho nhà tôi và các cô chú hàng xóm là tôi có tiền mừng tuổi, sáng mai tiếp tục mua pháo đốt chơi.
Giờ này, ở quê tôi có lẽ mọi người đang tất bật mua mua, xắm xắm, chuẩn tốt nhất cho ngày đoàn tụ. Cha, mẹ tôi mất đã lâu, nhưng không khí ngày tết, hình ảnh cha mẹ cứ chập chờn, chập chờn mãi trong tôi. Trong mơ, mỗi khi được về thăm nhà, cảm thấy bơ vơ lắm, câu thơ của một vị thiền sư nào đó cứ văng vẳng trong tôi:
“Khi mẹ còn con còn tất cả
Mẹ đi rồi, tất cả ra đi
Mẹ ơi con chẳng còn gì
Bơ vơ đến cả khi về, lúc đi.”

Ôi! Giấc mơ vẫn lại là những giấc mơ. Và đời người cứ như dòng sông trôi, có đôi bờ khi bồi khi lở. Có hoa lá rất nhiều nhưng ta cảm thấy như đồng khô, cỏ cháy. Có lẽ nào bão tố của mùa xuân, bão tố của tình yêu biến thành dòng suối trắng qua bao năm, tháng dài chờ đợi. Và bao lời hứa kia cũng tan như những bọt bèo, vì đường về nhà còn xa lắm:
“ Anh bảo em mùa xuân
Sao chẳng thấy hoa hồng.
Anh bảo rằng yêu em
Sao chưa thấy lời hẹn.
Anh bảo sẽ có ngày
Đưa em về quê mẹ
Mà chờ hoài chẳng thấy.
Có lẽ nào tình yêu
Là đồng khô cỏ cháy
Và những lời anh hứa
Tan theo những bọt bèo.
Mái tóc dài chấm lưng
Anh thường khen thuở ấy
Hóa thành dòng suối trắng.
Em nhìn về nơi ấy
Bão tố đang thét gào.
(Bão Tố- Đỗ Trường)


Ngoài kia tuyết vẫn rơi, và gió vẫn thổi, mảnh vườn sau nhà tôi tuyết trắng xóa, cây táo, cây lê cành trơ trụi lá, nó được khoác trên mình một chiếc áo trắng tinh trong suốt. Xem truyền hình của Việt Nam, thấy mọi người háo hức lên Sapa để chờ xem tuyết rơi, nhưng đợi mãi không có, lại thất vọng trở về. Nhưng với tôi, nhìn thấy tuyết rơi là sợ lắm, và cô độc lắm. Dường như con người càng lớn tuổi, càng sống thiên về những hoài niệm, những ký ức đã xa vời. Một kỷ niệm nhỏ cũng làm lòng người day dứt. Tôi không làm thơ, nhưng không hiểu sao ký ức cứ tràn về, nàng xuân trong tôi vội ghi lại những cảm xúc đó:

“Xuân đã về, sao lòng anh hờ hững
Xuân quê người , tuyết trắng xoá ngoài hiên
Bánh chưng, pháo tết, mai, đào đủ
Lòng người choáng váng tựa men say.
Anh tìm xuân từ góc của tâm hồn
Và anh muốn trở về thuở thơ bé ,
Mơ xuân về mẹ mua tà áo mới
Đêm giao thừa, cha tặng bánh cóc con
Anh muốn tìm mảnh áo xưa còn vàng mầu thuốc pháo
Kỷ niệm một thời ném pháo mừng xuân….
Chợ ngày xuân, anh cùng em đi xắm lễ
Ánh xuân hồng làm đỏ má em yêu ……
Rồi anh mất một thời anh đã có
Để xuân hồng một bóng lẻ loi
Anh muốn lật những trang nhật ký
Giọt mưa buồn vẫn còn đọng y nguyên.
Anh muốn níu cả những gì còn lại
Để lòng anh đỡ trống trải, chênh vênh
Anh muốn xuân vào hồn anh như thuở ấy
Nhưng bóng xuân dần xa mãi hồn anh.

Đỗ Trường
Vĩnh Trinh chuyển.

Xuân Về Đất Mỹ


Xuân về rực rỡ với muôn hoa,
Xuân đến đem vui khắp mọi nhà.
Xuân sắc não nhân miên bất đắc,
Xuân hồng gợi cảm cất lời ca.
Xuân xưa cố quốc bồi hồi nhớ,
Xuân thắm quê người miễn cưỡng ... ha!
Xuân đáo xuân lai xuân khứ dã,
Xuân già xuân muộn vẫn còn...A!

Đỗ Chiêu Đức

Thứ Sáu, ngày 27 tháng 2 năm 2015

Thơ tranh: Chiều Xuân

Chiều nay thấy hoa cười chợt nhớ một người...(Nguyễn Văn Đông)


Thơ và thơ tranh: Nguyễn Đức Tri Ân

Tự Nhủ




Sài Gòn.
Xuân đã về ở đâu mà anh chẳng thấy.
Chỉ thấy nắng trải vàng trên lối vào nhà em, ngõ nhỏ.
Không gió lạnh, không hoa đào nở đỏ.
Ngắm sắc mai vàng, anh biết nói gì đây.

Một năm lại đi qua trong bộn bề hối hả.
Những dự định dở dang, những chuyến đi vội vã.
Những bài thơ còn lạc điệu ghép vần.
Và chút lắng lòng khi đợi sang xuân.


Kỷ niệm lùi xa, sao đứng lại tần ngần

Còn ký ức chưa một lần ngoảnh lại.
Có thể phôi pha nhưng sẽ là mãi mãi.
Một dáng quen em ngồi, một ánh mắt thẳm sâu.

Rồi năm mới lại đi qua, năm mới nữa bắt đầu.
Chỉ có tình yêu đã rời xa, không có tình yêu xưa cũ.
Nhưng ký ức vẫn nâng niu, ấp ủ.
Trong trái tim ta còn nguyên vẹn buổi đầu.

Dù ngoài kia thời gian cứ trôi 

Trái đất vẫn quay những vòng không mỏi.
Ta sẽ đứng trên sao Kim, sao Hoả.

Vòng tay ôm lấy vũ trụ bao la.
Ước mơ ơi, Em hãy bay xa......



Hhai 

Xuân Đất Khách


Ai bảo rằng Xuân đến, 
Ta có thấy gì đâu. 
Ngoài trời đầy tuyết phủ, 
Trong ta một khối sầu.

Điếu thuốc vàng tay đốt, 
Rượu nhấp đã mềm môi... 
Quê nhà chừ cách biệt, 
Bao giờ hết chia phôi?
..............
Lincoln, Nebraska 1986
Mặc Thái Thủy

Chúc Mừng Năm Mới


Chúc bạn mùa Xuân rạng ánh hồng
Mừng Thầy sức khỏe dạ hoài mong
Năm nay tài lộc vô như nước
Mới rạng danh thơm chẳng bận lòng
Vạn chuyện năm qua thôi rủ bỏ
Sự tình bế tắc cũng làu thông
Như tình bè bạn ngàn năm vẫn
Ý nguyện tương đồng bạn biết không?

Dương Hồng Thủy
(Mùng 1 Tết Ất Mùi – 19/02/2015
***
Chúc Xuân
(Hoạ: đảo vận, cùng luật, khoán thủ)

Chúc cả muôn người ngộ sắc không
Mừng đường vạn lý mãi hanh thông
Năm thì mười họa, Xuân sơ ý
Mới mẻ tinh khôi, Tết ấm lòng
Vạn vật năm châu tròn nguyện ước
Sự đời bốn bể vẹn hoài mong
Như Lân gặp pháo, Loan hòa Phụng
Ý toại niên cao cạnh bếp hồng.


TiCa Nguyễn Xuân Hòa
Mồng mười Tết (Ất Mùi)