Thứ Năm, ngày 31 tháng 7 năm 2014

Tiễn Biệt Nhà Văn Anh Vân -




Thơ: Kim Oanh 
 Điếu Văn: Kim Phượng
Giọng Đọc: Dương Thượng Trúc

Cho Người Vừa Nằm Xuống




        Sáng nay trên cành con chim thôi cất tiếng hót mà đưa một điệu ru…ru Người vừa nằm xuống.
        Sáng nay trên cành một chiếc lá vừa lìa xa, rơi…rơi cùng Người vào cõi thiên thu.
        Sáng nay tôi ngồi lặng thinh, cảm nhận hơi ấm lăn dài trên đôi má, khóc… nước mắt thay lời từ biệt tiễn Người đi.

        Mới hơn một năm, chỉ hơn một năm quen biết thôi, dù chưa một lần gặp mặt, nhưng là sự gặp gỡ trong tâm hồn, bởi thân tình thật thà, đầm thấm. Lúc đầu biết nhau, bằng những từ thật khách sáo “hân hạnh quen biết…”, hoặc giữ kẻ “sợ lỡ lời…” hay lời phê bình văn thơ chẳng dám nói thật lòng “…cũng được”. Thế rồi chẳng bao lâu, Người tôi quen biết không là một nhà văn Anh Vân nữa mà đã trở thành một Người bậc đàn anh.
        Anh là một nhà giáo, tốt nghiệp từ trường Sư Phạm Vĩnh Long. Mang dòng họ Quách, nhưng lúc nào anh cũng nói với tôi “Anh là người Việt Nam!”. Chiến tranh tràn lan, rời bảng đen phấn trắng, khoác chinh y, chàng thanh niên họ Quách đi vào cuộc chiến. Thân trai thời loạn bằng những năm dài làm bạn với núi rừng, đầm lầy. Bỗng  cuộc chiến tàn vội và anh đớn đau chọn kiếp lưu vong, đến hơi thở cuối chưa một lần đặt chân trở lại quê hương.
        Dưới con mắt nhân gian, anh là một Nhà Văn, một Chủ Bút Anh Vân, Quách Tố Vương, nhưng với tôi Anh là một Nhà Mô Phạm phi thường, phi thường trong nghĩa cử của Anh, một thiên chức nhà giáo mà ít ai có được. Anh đã lặn lội, kiếm tìm, rồi từ xa xôi tôi nhận được một số sách dạy Việt ngữ với nhiều trình độ khác nhau. Theo lời Anh “ Anh là mẫu người thích làm việc xã hội tức là anh yêu tha nhân vì vậy thấy em làm việc xã hội, anh quý em vô cùng. Anh không còn khả năng dạy học nữa thì em hãy thay anh đem văn chương tiếng Việt dạy cho đám trẻ, đó là điều mình nên làm cho thế hệ mai sau.”

         Mấy mươi năm trước, sau những ngày quân hành vất vả, có dịp trở lại Vĩnh Long, ngồi trên chiếc xe jeep thả tầm mắt lãng tử vế cổng trường Tống Phước Hiệp mà ngẫn ngơ với những tà áo trắng…
Cổng trường Tống bâng khuâng đời dậy sóng!
 Giờ đây, sau mấy mươi năm, bằng trái tim nhà giáo tiềm ẩn trong con người cựu quân nhân, Anh bước vào Trang nhà Tống, như một tay làm vườn thiện nghệ, Anh tưới nước khích lệ, cắt tỉa cành nhánh thơ văn thừa, bắt sâu chính tả đang đụt khoét hoa lá. Đã vậy, Anh còn mang vào vườn hoa nhà Tống những loài cây quý hiếm, đó là những tác phẩm văn, thơ của các cây bút vang danh tại hải ngoại cũng như ngòi bút cổ thụ nơi quê nhà trước đây. Nhìn vào trang Diễn Đàn Tống Phước Hiệp, ai cũng nhận ra một sắc thái kỳ bí…khi thấy những cây bút kỳ cựu nằm cạnh bên những nhà văn, nhà thơ “tí hon” chúng tôi. Những cây bút non nớt này như cây con từ trong vườn ươm mới được mang ra dưới ánh sáng mặt trời. Lẽ thường tình, nhà văn thơ nổi tiếng phải đặt tác phẩm mình ở những nơi tương xứng, nhưng các anh đã làm một điều khác thường đáng hâm mộ. Anh Vân và các bạn văn thơ của anh đã tỏ rõ được sự khiêm nhường đáng cho chúng tôi kính trọng và tôn vinh.


        Mai này…
        Làm sao một hình ảnh thầy giáo Quách Ngọc Vân không thấp thoáng, mỗi khi tôi đứng trước lớp, cầm quyển sách trên tay, trao lại cho các em học sinh Việt Nam những hạnh nguyện của Anh!?
        Làm sao một mảnh hổ Quách Ngọc Vân gặm hờn trong củi sắt, trăn trở nhìn về  quê hương mà không ảnh hưởng gì đến tôi bởi nỗi đau lưu vong!?
        Làm sao bước vào Trang nhà, tôi tìm lại được người giữ vườn cho trường Tống Phước Hiệp, cho người Vĩnh Long, nhưng Người ấy không là dân Vĩnh Long!?
        Mai này… tro xác thân Anh sẽ hòa vào đất đá, trên ngọn núi cao nào đó ở Mỹ Châu, nhưng ánh mắt viễn phương của anh sẽ mãi mãi xa xăm hướng về quê mẹ.
Anh Vân! Có những điều chỉ riêng anh biết, nhưng tôi, các bạn nơi trang nhà Tống Phước Hiệp, không thể không biết Anh, người Đàn Anh đã giữ an bình cho người Vĩnh Long, trước sau vẫn như một, từ quê nhà cũng như nơi hải ngoại.
        Chúng tôi có thể mất một anh Quách Ngọc Vân, nhưng kỷ niệm anh đem đến, để lại sẽ còn và mãi mãi vẫn còn.
Nhớ về Anh …
Nước mắt rơi! Thôi đành xa rời

Nước mắt tuôn xin tạ ơn Người

Giọt ngắn dài là tiếng lòng tôi

Người xa Người …thôi cũng đành thôi!
Kim Phượng
Úc Châu 31/7/2010

Xướng Hoạ: Khóc Muộn Ngày Đi Của Quách Tố Vương


        (Tưởng nhớ Anh Vân ra đi ngày 31- 7-2010 )

Đời suy thoái nên quên ngày cúng giỗ
Đồng đội mình cùng gian khổ năm xưa
Tháng ngày nhanh qua hai những mùa mưa
Xin lỗi bạn! Hưởng mâm vừa cúng muộn

Tiếng ve sầu rên rỉ khóc mưa tuôn
Hàng phượng vĩ hoa buông lời áo não
Ngày anh đi Thu vào nghe gượng gạo
Trời Cali buồn đựng biết bao thương

Dáng đăm chiêu....anh đứng trước trăm đường
Mơ ngày về....đằng đẳng Quê Hương xa
Mấy mươi năm lạc lõng nhớ quê nhà
Còn hay mất....mà ngày đi vô định

Anh vội đi với tâm tình câm nín
Ước nguyện không thành chín cả không gian
Khép mộ sâu hay lơ lửng thiên đàng
Sao nỡ để nàng Xuân tàn chờ đợi

Tôi hứa với bạn đến ngày giỗ tới
Sẽ không còn lơ đễnh gởi lời thăm
Đêm nay mưa gió....rượu mặn giọt thầm
Tuy khóc muộn nhưng âm vang còn mãi !

Vĩnh Long 17-9-2012
Lê Kim Hiệp


* * *
Họa: Khóc Muộn Ngày Đi Của Quách Tố Vương 


          
Xin kính viếng thăm anh trong ngày giỗ
Yêu quê hương ôm đau khổ từ xưa
Tuổi thanh xuân thử thách với gió mưa
Tôi thật tiếc biết anh giờ đã muộn

Trời vào thu bao dòng lệ trào tuôn
Mây gió cũng xót buông câu sầu não
Tình đất nước miền cố hương lúa gạo
Anh mang theo với tức tưởi buồn thương

Suốt đời anh chỉ chọn một con đường
Giờ đau đớn mang tận chốn trời xa
Bao lý tưởng bồi đắp lại quê nhà
Niềm trăn trở mà lòng anh kiên định

Thắp nén nhang trong buồn đau lặng nín
Nhớ Tố Vương nhuộm chín tím thời gian
Anh yên tâm rời cõi thế lên đàng
Nguyện tiếp bước chẳng để tàn mong đợi

Người ở lại vẫn hằng luôn nghĩ tới
Nhớ ngày xưa anh từng gởi câu thăm
Lòng ray rức từng giọt vẫn rơi thầm
Anh dẫu khuất thanh âm lưu đọng mãi...

Quên Đi

Vĩnh Long 17/9/2012

Thơ Tranh: Bâng Khuâng Tình Của Lính

Tưởng Nhớ ngày Anh Vân ra đi vĩnh viễn 31/7/2010


Thơ & Thơ Tranh: Khúc Giang
31-7-2010

Tiễn Bước Xa Xăm


     (Tiếc Thương Anh Vân 31/7/2010)

Khúc nhạc tình réo rắc thanh âm
Lướt theo mây gửi gió cung trầm
Lời tha thiết hòa trong khuya lắng
Ngân tiếng lòng tiễn bước xa xăm

Người về đâu đầu non thăm thẳm
Tay buông lơi tình cạn ước mơ
Lần bước đi bóng tối mịch mờ
Sương giăng lạnh chơ vơ triền dốc

Vuốt đôi mi nước mắt ngừng rơi
Khúc nhạc xưa ru giấc ngủ đời
Vòm trời mới Thiên Thai nhẹ bước
An bình nước Chúa hưởng thảnh thơi

Kim Oanh

Vùng Tưởng

        ( Nhớ mãi Anh Vân )
Hàng mi ngủ say
bất động
da thịt mùa đông
hơi thở đứng trên môi khô khát
bút rơi
bài thơ tình dang dở
tôi nhặt lên viết tiếp vần sau
trong tiếng nấc chạy vòng hốt hoảng
để lại cho đời
“quê hương ngàn dặm”
thơ
truyện

Anh Vân
từng trang tĩnh lặng
xếp gầy thời gian
một thời áo lính
điếu thuốc xẻ mười
ru nhau giấc nhỏ
trong chiến trường địa ngục
thơ học trò vừa chạy vừa xem
chừ
trong lòng đất
tiếng dế khóc cầu hôn
tôi đứng lặng tiễn nụ cười vô tận
người bạn thơ văn
 
Cúi đầu
ngôi sao xa lấp lánh đón: Anh Vân

 Lan Cao
8/2010


Vĩnh Biệt Anh Vân


Tôi an phận từ nội tâm
Cũng xin em hát một lần ru tô
      (Nghĩ về cuộc đời khi vĩnh biệt Anh Vân)

Mẹ ru tôi thuở vào đời
Ca dao mẹ hát đầy vơi nỗi niềm
Trăng ru tôi kiếp phù sinh
Mù sương nước mắt mộng tình vây quanh

Gió ru tôi ngủ trên cành
Nghiêng chao phiến lá mong manh giữa trời
Sông ru sóng vỗ đôi bờ
Biết bao trong đục ai chờ đợi tôi?

Biển ru tôi giữa trùng khơi
Hồn tôi căng gió đắm đời nhớ quên
Cỏ ru tôi nỗi buồn tênh
Đường xa bụi đỏ gập ghềnh lối xưa

Mây ru tôi, trời đổ mưa
Tim lòng thổn thức, tình chưa ngõ lời
Em ru vật đổi sao dời
Nắng ru lửa hạ héo đời quạnh hiu

Tôi ru tôi tuổi xế chiều
Lời thơ tôi hát, tiếng tiêu ru đời
Mai này tôi bỏ cuộc chơi
Em ơi ! Hãy hát một lời ru tôi

Phạm Tương Như
Aug. 08 10


Mây Trời Ngọc Bích Nhớ Riêng Mình

     
   ( Nén nhang tiễn Quách Đại Huynh )

 Anh như Cúc dại bên đường
Vân phong vẫn cứ góp hương cho đời.

Tinh anh thể phách sáng ngời
Rong chơi nhập cuộc giữa thời nhiễu nhương.
Anh là mây tự ngàn phương
Trời cao giỡn mặt Tố Vương Quách này!

Cạn rồi ly rượu trên tay
Đôi đồng tiền rớt vào mê say nào
Quách Huynh ơi! nhớ hôm nào
Xuôi Nam thăm bạn vẫn hào sảng xưa

Vẫn còn tờ báo mới vừa
Gieo thơ trào phúng dấm chua ghẹo đời
Vào ra rừng tiếu lâm chơi
Lại là như thiệt giỡn người thế gian

Một mình phiêu bạt chẳng tàn
Truân chuyên mấy độ vô vàn đắng cay
Vẫn cười với men rượu say
Vẫn là phong vũ mộng bay tới trời.

Vậy mà, một sát na thôi
Qua cầu sinh tử, cuộc chơi chưa tàn
Vội đi - sao vội tan hàng
Đêm dài ác mộng sang trang phút này

Một đời chữ nghĩa mê say
Mây trời ngọc bích phơi bày ruột ruột gan.
Anh Vân hay Quách Ngọc vân
Đã là huynh đệ xa gần có nhau.

Làm sao chia được niềm đau
Khi anh về cõi ngàn sau vô cùng .
Quách huynh ơi! nước rưng rưng
Anh Vân sông nhớ Tố Vương núi chờ.

Dường như đã là thu mơ
Người như xác là phất phơ giữa đời
Vậy mà lại bỏ cuộc chơi
Còn đây Huynh Đệ lệ rơi nhớ người

Thôi thì chén rượu chưa vơi
Đệ xin cạn hết thay lời tiễn đưa.
Biết bao nhiêu chén cho vừa
Ngậm ngùi đời vẫn thiếu thừa phải không!?

Thôi thì mượn lời hiệp thông
Kinh cầu ngàn chuổi ai mong bao giờ.
Nhang tàn nến lạnh ngẩn ngơ
Lòng đau như cắt đôi bờ tử sinh.

Lệ khô vẫn khóc riêng mình
Lạy này gom hết chí tình dâng Huynh.
Hãy ngủ yên mộng an bình
Thế nào cũng gặp chỗ bình minh vui.

Túy Hà

Thơ Tranh: Tiếc Thương


Thơ: Khánh Hà
Thơ Tranh: Kim Oanh

Đưa Tiễn Một Đồng Đội



Bàn tay bắt dịu mềm nồng ấm
Cảm nhận nhau đàn khúc thơ văn
Xưa đồng đội cùng lằn chiến tuyến
Dẫu tôi anh biển trời đôi ngã

Có xa không! Thương quá Quê Hương
Dặm trường đau còn dài gian bước
Tiếp nối hoài kẻ trước người sau
Chăm sóc vườn màu trăm hoa nở

Anh ra đi!
Không riêng trời Cali bỡ ngỡ
Khắp Châu cùn mộng vỡ đầu Thu
Quân Khu mấy anh về an giấc
Nấc nghẹn nhìn chết lặng thời gian

Hy vọng bay về chốn Thiên Đàng
Trận chiến tàn ấp ủ trên cao
Rồi mai lấp lánh một vì sao
Soi đường dẫn bao người ở lại

Anh Vân mất! Vẫn còn.....tồn tại...

Pleiku 2-8-2010
Lê Kim Hiệp