Thứ Năm, ngày 25 tháng 8 năm 2016

Thơ Tranh: Tiếng Lòng


Thơ: Kim Phượng
Thơ Tranh: Kim Oanh

Sinh, Lão, Bịnh, Tử


Chia sẻ về « Sinh, Lão, Binh, Tử » « Sinh, lão, binh, tử » là quy luật ở đời. Ai nấy đều trải qua các giai đoạn này, không sớm thì chầy! Chúng ta giống như những du khách cùng đi một chuyến xe lửa dừng ở nhiều ga, xuống trước hay xuống sau mà thôi! 

1-Sinh Có quan niệm cho « cuộc đời là bể khổ » nên con người sinh ra đã khóc: «Thảo nào khi mới chôn nhau, Đã mang tiếng khóc ban đầu mà ra!» (Cung oán ngâm khúc) Nguyễn Công Trứ cũng có tư tưởng như thế: «Thoắt sinh ra thì đà khóc choé Trần có vui sao chẳng cười khì?» (Chữ nhàn) Ki tô giáo cũng nói nhiều về khổ đau, coi cuộc đời như «thung lũng đầy nước mắt» (La vie est une vallée de larmes - Kinh Salve Regina) Đó chẳng qua chỉ là cái nhìn tiêu cực về cuộc đời. Đứa trẻ sinh ra không khóc là có vấn đề, bà mụ phải tìm cách làm cho nó khóc. Hơn nữa tiếng khóc của trẻ thơ là một phương tiện diễn tả để nó cho biết đói hay khó chịu trong người… Huống hồ con cái là sự tiếp nối của thế hệ đi trước, là dòng chảy liên tục của cuộc đời. Ông cha ta xưa kia khá khắt khe với phụ nữ không sinh đẻ, cho là: « Cây độc không trái, gái độc không con » Cuộc đời cũng có thể là « thung lũng đầy hoa hồng » (La vie est une vallée de roses). Sinh ra được làm con người, theo Phật giáo, không phải là dễ, giống như chú rùa mù sống vô lượng kiếp, mới trồi lên biển cả và chui lọt vào được một bọng cây nổi trên mặt nước! Nhìn chung thì hai quan niệm tiêu cực và tích cực tương tức, bổ xung cho nhau: có khổ mới biết sướng và ngược lại! 

Điển hình là trường hợp các Việt kiều, sau biến cố tháng 4 năm 1975, đã kinh qua bao nỗi thăng trầm, chịu đựng nhiều khổ đau, thoát chết sau những ngày lênh đênh trôi dạt trên biển cả trong khi đó một số thuyền nhân bị hải tặc giết hoặc bị hãm hiếp dã man. Hơn nữa họ phải làm lại cuộc đời từ đầu nơi xứ lạ quê người, ngôn ngữ, tập quán bất đồng, nay nhìn lại các thành quả mà con cái đạt được, họ cảm nhận sâu xa niềm vui to lớn, hạnh phúc vô biên, thấy mình may mắn như « tái ông thất mã »! Cũng như Thúy Kiều sau 15 năm truân chuyên mới biết tận hưởng cuộc sống thanh đạm an lạc bên cạnh vãi Giác Duyên ở thảo am, ven sông Tiền Đường: « Một nhà chung chạ sớm trưa Gió trăng lát mặt muối dưa chay lòng Bốn bề bát ngát mênh mông Triều dâng hôm sớm mây lồng trước sau » 

2-Lão Theo thống kê Liên Hiệp Quốc, tuổi thọ trung bình (Average age of death) ở các nước tiên tiến là 7783 tuổi, nữ sống lâu hơn nam, như vậy bây giờ phải nói là « cửu thập cổ lai hy » thay vì « thất thâp cổ lai hy »như xưa. Nhiều người tuổi cao vẫn còn hăng say hoạt động nên già mà không cảm thấy già nhưng cũng có người trẻ hoạt động uể oải, trì trệ lại cho cảm tưởng không già mà lại già! Hơn nửa đời dành cho sự nghiệp, gia đình, con cái, bây giờ thời gian còn lại không nhiều, mình nên quan tâm đến bản thân để sống vui, sống khoẻ, sống hạnh phúc, việc gì muốn làm thì làm, việc gì làm không được thì bỏ qua, coi như là một sự giải thoát. Niềm vui lắm khi ẩn chứa trong các việc vụn vặt trong ngày như khi thức dậy còn duỗi chân, duỗi tay, bước xuống giường được, để đi pha một ly cà phê hoặc một bình trà, tự thưởng thức, cám ơn đời đã cho mình hưởng thêm một ngày hạnh phúc! Sống trên đời không thể nào luôn luôn gặp thuận duyên, vạn sự như ý, nếu cứ chăm chăm lo cầu toàn thì sẽ bị cái cầu toàn làm phiền não! Cứ thản nhiên đối mặt với thực tại, rồi mọi sự sẽ qua, cũng xong! Phẩm chất cuộc sống của tuổi già tuỳ thuộc về cách tư duy của mỗi người: tư duy hướng thượng là không vụ lợi cá nhân, làm việc xã hội, nghĩ nhiều đến tha nhân ... làm cho tuổi già thêm sức sống, thêm niềm tự tin, thêm hương vị. Tư duy hướng hạ là thường suy nghĩ tiêu cực, bi quan yếm thế, khiến cho chóng già, chóng chết! 

3- Bịnh Già hay trẻ, ai mà không bịnh! Có người mang bịnh khi còn trong bụng mẹ (maladie congénitale), còn nhiều người mang bịnh vào thân do cách ăn uống (bịnh tùng khẩu nhập) hoặc tự mình gây ra bịnh (hút thuốc, say sưa nghiện ngập ...), người Pháp nói là «mình tự đào mồ bằng hàm răng» (on se creuse sa tombe avec ses dents) nên khi già phải nhận lãnh hậu quả! Người già cần để thì giờ chăm sóc bản thân bằng các hoạt đông thể chất lẫn tinh thần. Theo viện bảo vệ sức khỏe Pháp INPES (Institut national de prévention et d'éducation pour la santé) thì chúng ta nên để nửa giờ hoặc hơn mỗi ngày cho hoạt động về thể chất: nếu nhà có cầu thang thì leo lên xuống nhiều lần hoặc đi dạo, đi bơi, tập tài chi, khí công, càn khôn thập linh, thể dục v.v. Đồng thời cũng nên chọn cho mình một hoạt động tinh thần thích hợp như dịch thơ cổ, làm thơ, viết văn, viết nhật ký, nghe kinh, nghe nhạc, học vẽ, học viết thư pháp… Người xưa quan niệm « một tâm hồn lành mạnh chỉ có trong thể xác lành mạnh » (Mens sana in corpore sano). Người biết buông xả, sống thong dong, thanh thản, có khả năng ra đi nhẹ nhàng! Tuổi già ốm đau trông cậy vào ai? Bạn đời ư? Đệ nhị thân cũng già, chưa chắc đã khỏe hơn mình, nếu muốn giúp đỡ thì cũng lực bất tòng tâm! Trông vào con ư ? Chúng nó cũng có gia đình, con cái, rất bận rộn ở xã hội Tây phương bây giờ, cố gắng lắm thì sắp xếp cuối tuần hoặc chờ ngày nghỉ lễ lại thăm mà thôi! Tốt hơn là mình phải trông cậy nơi bản thân, phải siêng năng hoạt động cả thân lẫn tâm, ăn uống điều độ, đủ chất dinh dưỡng, đừng chờ khi ốm đau mới đi chữa bịnh thì « hơi muộn màng »: « Chỉ mong sống khoẻ, chết mau, Ốm lâu vợ khổ, thân đau, con buồn!» 


4-Tử Đã là con người, ai cũng không tránh khỏi cái chết: có người chết già, có người chết trẻ . Thần chết không phân biệt tuổi tác hay sang giàu và rất bình đẳng, nếu chôn chỉ chiếm « ba tấc đất » và nếu thiêu cũng ra tro bụi sau vài giờ ! Chúng ta cần học cách ứng xử như người dân Bhutan, một nước nhỏ bên triền núi Himalaya, coi cái chết như một phần của cuộc sống. Nhà hiền triết Khalil Gibran cũng cho là trong sự sống có cái chết, “sống chết là một như nước sông và nước biển khi hòa hợp với nhau” (La vie et la mort ne font qu'un, comme ne font qu'un la rivière et la mer ). Cứ mỗi giây, mỗi phút, có biết bao tế bào trong cơ thể chúng ta chết đi và biết bao tế bào được tạo ra, chỉ khác là nơi cơ thể người già lượng tế bào sinh ra ít hơn tế bào chết đi, có thể nói là “vô thường có mặt trong chúng ta, không cần tìm đâu xa!” Cuộc đời giống như một hành trình du lịch: cha mẹ lo cho lúc khởi hành, còn mình phải sửa soạn lúc kết thúc.Người xưa thường sắm trước áo quan hoặc xây kim tỉnh, ngày nay người ta mua bảo hiểm hậu sự (assurance-obsèques), cũng có người hiến xác để thể hiện ước muốn giúp ích cho y học sau khi đã trở về với cát bụi! Nếu một ngày nào đó, thần chết lên tiếng gọi thì hãy bình thản đón nhận vì coi như mình đã hết duyên với sự sống nên đành giã từ « cuộc chơi » (1): « Đường đời muôn vạn nẻo Không đến cũng không đi Bạn làm gì đó?- Chơi! » |[(1) Sống chết, theo lời pháp của một vị cao tăng, chỉ là « trò chơi cút bắt »; còn duyên thì biểu hiện, hết duyên thì ẩn tàng] Bài này vốn là bản đúc kết các suy tư và việc làm của tôi ở tuổi xế chiều, trước là tự xét lại những gì đã làm, đang làm hoặc chưa làm, sau xin chia sẻ với các thân hữu để đóng góp sự có mặt của mình với các đồng nghiệp và cựu học sinh vì còn tư duy thì còn hiện hữu như lời Descartes (Je pense, donc je suis). Chắc các thân hữu cũng có người suy nghĩ giống tôi, có người suy nghĩ khác, mỗi người hành xử theo hoàn cảnh thích nghi với mình khi phải đối mặt với cái chết. Rất trân kính! 

Hoài Việt DHĐ

Âm Thầm Ngồi Đợi Một Vầng Trăng Khuya



Âm Thầm Ngồi Đợi Một Vầng Trăng Khuya

Ai đem gió trải mặt sông
Hạ buồn hong tóc mênh mông mây trời
Ai đan áo rét bên đồi
Mà nghe Đông đến chơi vơi nỗi niềm.

Ai cười khuôn mặt chữ điền
Ai ngồi đốt lửa bên triền dốc xưa
Lá vàng ướt đẫm cơn mưa
Có vài giọt nhớ hương thừa quanh năm.

Ai ngồi nhả nhạc ngũ âm
Bên bờ vực thẳm âm thầm cô đơn
Ai đem tâm sự dỗi hờn
Chắt chiu nỗi nhớ nửa hồn thương đau.

Ráng chiều ai phết đậm màu
Ai đi mang hết ngọt ngào cố nhân
Ai người ngơ ngác bâng khuâng
Âm thầm ngồi đợi một vầng trăng khuya.

Dương hồng Thủy
***


Nửa Khuyết Ghép Vẹn Nửa Vầng Trăng Khuya

Nửa trăng khuya lặng trên sông
Mơ màng vớt những mêng mông đất trời
Ngẩng lên trăng lặn sau đồi
Tiếc nhung tiếc nhớ đầy vơi chung niềm

Vầng trăng ai khuyết gắng điền
Môt nửa trống vắng qua triền mơ xưa
Tình mộng tắm mát sương mưa
Rộn ràng hạnh phúc giao thừa đầu năm

Không gian dìu dặt thanh âm
Ru đời san sẻ nỗi thầm độc đơn
Gánh chung trắc ẩn tủi hờn
Hòa cùng nhạc khúc cho hồn bớt đau

Xuân sang tô thắm muôn màu
Pháo vang thôi hết nghen ngào thế nhân
Đôi vầng chờ đợi bâng khuâng
Nửa khuyết ghép vẹn tròn vầng trăng khuya

Kim Oanh

Ngẫu Thành 2 - 偶 成 - Nguyễn Trãi - 阮廌


       偶 成                                         Ngẫu Thành 2

世上黃梁一夢餘                   Thế thượng hoàng lương nhất mộng dư,
覺來萬事總成虛                   Giác lai vạn sự tổng thành hư.
如今只愛山中住                   Như kim chỉ ái sơn trung trú,
結屋花邊讀舊書                   Kết ốc hoa biên độc cựu thư.
阮廌                                       Nguyễn Trãi
***
Dịch nghĩa:

Đời này cũng như một giấc mộng kê vàng mà thôi
Muôn việc khi nghĩ lại tất cả cũng không hề thực
Thế nên ngày hôm nay mới thích ở trong núi
Làm nhà cạnh vườn hoa và đọc những sách cũ xưa.

Dịch Thơ:
Chợt Viết Ra

Cuộc đời như giấc mộng trôi qua
Muôn việc gẫm suy ảo chính là
Nay núi tìm về theo ý thích
Dựng lều sách cũ đọc cùng hoa


Quên Đi
***
Chỉ Một Giấc Kê Vàng


Giấc mộng kê vàng mới thoáng qua,
Thành công, thất bại, ảo thôi mà.
Nay ta ở núi tùy duyên phận,
Sách cũ lều thơ đọc ngắm hoa!


Mai Xuân Thanh
***
Bất Chợt
Ngẫu Nhiên Ra Cớ Sự


Kê vàng một giấc mộng mông lung,
Mọi sự chung qui cũng số không.
Lên núi an nhiên mà tự tại,
Lều tranh đọc sách thưởng hoa hồng.


Mai Xuân Thanh
***
Ngẫu Nhiên Làm


Cuộc đời như giấc kê vàng thôi
Muôn sự hư không tỉnh mộng rồi.
Nay thích ở cùng rừng núi thẳm,
Bên hoa đọc sách dựng lều chơi.


Mailoc phỏng dịch
***
Chuyện Ngẫu Nhiên Mà Ra


Cuộc đời, rốt lại, giấc kê vàng;
Thức giấc, muôn điều thảy huyễn mang.
Vào núi, giờ đây, ta chỉ thích:
Dựng nhà, đọc sách cạnh hoa trang.


Danh Hữu dịch
***
Chuyện Ngẫu Nhiên


Cuộc đời như giấc mộng vừa trôi
Tỉnh giấc thực - hư chuyện đã rồi
Ẩn núi bây chừ ta chỉ thích
Dựng lều đọc sách ngắm hoa thôi!


Nguyễn Đắc Thắng
***
Ngẫu Nhiên


Cuộc đời chẳng khác giấc chiêm bao
Muôn sự xem ra có thực nào
Thích núi tìm về cho thỏa ý
Bên hoa đọc sách cạnh lều cao


Kim Phượng
***
Ngẫu Thành


Đời người như giấc kê vàng ấy,
Chợt tỉnh tay không muôn việc chưa.
Chỉ thích kết lều nơi núi thẵm,
Bên hoa ta đọc sách người xưa!


Đỗ Chiêu Đức

Nhớ Mông Lung - Xuân Diệu




Muôn nghìn thương nhớ tới bên tôi,
Tôi tới bên cây lẳng lặng ngồi.

Ánh sáng vấn vương chiều uể oải,
Sắt hè bông phượng rớt từng đôi.

Sắt hạ rung rinh bốn phía hè...
Hồn ai hiu hắt lá xanh tre?
Dịu dàng như có, như không có,
Biển ở xa xăm gởi gió về.

Hương ngây tội lỗi rải mơ màng
Da thịt du dương của những nàng
Tên tuổi mờ bay, thân chẳng định,
Mắt buồn đâu đã khép trong sương.

Có ai nhớ đến giữa lòng tôi
Phong cảnh trăm năm, buồn vạn đời.
Trong gió? Trong mây? Trong nắng ngả?
Từ đâu đưa lại tiếng chơi vơi!

Mà nhớ điều chi, hay nhớ ai?
Cũng không biết nữa. - Nhớ nhung hoài!
Những thời xa lắm, xưa, xưa quá,
Đến nỗi trong lòng sắc đã phai. 


Xuân Diệu
(Ân Nguyễn sưu tầm)

Thứ Tư, ngày 24 tháng 8 năm 2016

Thôi Vĩnh Biệt - Tiếng Hát Ngọc Lan


Tiếng Hát Ngọc Lan
Thực Hiện: Đặng Hùng

Bài Thơ Tiễn Biệt Bạn Lê Kim Hiệp



Thắp nén nhang cho người nằm xuống
Khói đung đưa lay lắt chuyện cuộc đời
Bạn thân yêu ngủ yên trong đáy mộ
Chữ nghĩa buồn giờ thiếu vắng người thơ

Nhớ những đêm ngồi tâm sự đầy vơi
Những dòng thơ nửa chừng chưa kết thúc
Người đã đi về miền vĩnh cửu
Trang viết kia hiu hắt ánh trăng tà

Tôi lặng lẽ thắp nén nhang tiễn biệt
Khói chập chờn lãng đãng áng mây trôi
Tôi khóc bạn hay khóc tôi có lẽ?
Chữ nghĩa buồn giờ thiếu vắng người thơ

Bùi Ngọc Hiệp

Tặng Người Trong Tranh Nhị Kỳ


1
Tứ tuyệt lời thơ tặng bạn xưa
Cô nàng be bé chiếc răng thừa
Xuân thì hương thắm bao chàng luỵ
Ao ước được làm kẻ đón đưa
2
Yêu người hay mến áo bà ba
Hé nụ tầm xuân sắc mặn mà
Hàm tiếu mơ màng ai trộm ngắm
Bao người mến nhớ há riêng ta

Quên Đi

Biết Nói Gì Đây



Biết nói gì, em biết nói gì đây?
Điều cần nói, đã nói nhiều, nói hết
Lá xanh non cũng có ngày tàn chết
Em yêu anh, tình mãi mãi tròn đầy

Biết nói gì phải chăng là nỗi nhớ
Lời yêu thương, ngào ngọt tựa bài thơ
Không nói nữa em muốn nghe anh nói
Nói em nghe, anh hãy nói em nghe

Nói em nghe, lời dịu dàng êm ái
Anh nhìn em âu yếm cõi thiên thai
Mình bên nhau đâu cần biết ngày mai
Hãy khẻ nói yêu em nhiều, anh nhé

Nhớ nhung à, anh nhớ em lắm hả
Nếu cân đo, em chắc nhớ anh hơn
Ở kề cận mà sao còn thấy nhớ
Nếu phải xa, chắc khổ sở không ngờ

Nói yêu anh, nói nhiều lần, nhiều bận
Anh thích nghe, em sẽ vẫn nói hoài
Đến chừng nào anh thấy chán thì thôi
Lời yêu thương đâu dại gì chán nhỉ…

Như Nguyệt
2 tháng Tám, 2016

Thứ Ba, ngày 23 tháng 8 năm 2016

Tiếng Mưa Ðêm - Đức Huy - Anh Tú

Tiếng mưa đêm dễ làm cho người ta cảm xúc, về những kỷ niệm, nhất là với người yêu nơi chốn xa, chỉ ước rằng em sẽ về để chúng ta cùng nhau đội mưa mà đi như năm nào còn bên nhau. Mưa còn rơi mãi thì nỗi nhớ càng dâng đầy.


Sáng Tác: Đức Huy
Ca Sĩ: Anh Tú
Thực Hiện: Nguyễn Thế Bình

Nhớ - Quên



Lâu rồi ta chẳng gặp nhau
Lâu rồi quên mất nỗi đau đôi bờ
Lâu rồi người có nhớ tôi
Lâu rồi – quên- nhớ- thì thôi cũng đành!
Tình như sợi chỉ mong manh
Tình như thuyền thúng chòng chành biển khơi
Thì thôi duyên nợ ai ơi!
Nhớ - quên- quên- nhớ bây giờ … như không

Ngoc Hải


Đôi Môi Cong




Sương đêm đọng trên làn mi chợt mát
Giọt lệ nào ngào ngạt vết son môi
Làn gió thổi cuộn tròn làn tóc rối
Anh nhớ em – nhớ suốt một cuộc đời.

Em vô tư gối mộng say sưa ngủ
Anh vào mơ đánh thức gọi em về
Em đứng lại ngả ba đường do dự
Bỏ cuộc tình đang rực lửa say mê.

Anh lạc lõng bên kia bờ vực thẫm
Thôi xa rồi bóng dáng một giai nhân
Thế là hết chia tay người say đắm
Bước cô đơn một kiếp sống phong trần.

Anh nhớ mãi đôi môi cong tím đỏ
Hơi thở thơm tho mật ngọt đậm đà
Anh chết lặng nếm từng đêm ngụm nhỏ
Nhưng bây giờ người cũ mãi đi xa.

Thôi nhé em - hãy ngủ say đừng thức
Để môi anh khẻ chạm mắt môi người !


Dương hồng Thủy

Tảo Hàn Giang Thượng Hữu Hoài 早寒江上有懷 - Mạnh Hạo Nhiên


早寒江上有懷

木落雁南渡,
北風江上寒。
我家襄水曲,
遙隔楚雲端。
鄉淚客中盡,
孤帆天際看。
迷津欲有問,
平海夕漫漫

***
Tảo Hàn Giang Thượng Hữu Hoài

Mộc lạc nhạn nam độ,
Bắc phong giao thượng hàn.
Ngã gia Tương thuỷ khúc,
Dao cách Sở vân đoan.
Hương lệ khách trung tận,
Cô phàm thiên tế khan.
Mê tân dục hữu vấn,
Bình hải tịch man man.

Mạnh Hạo Nhiên
***
Bài Dịch:
 Lá rừng đổ tiễn nhạn
Gió bấc lạnh sông dài
Chốn cũ còn không nhỉ
Ngàn trùng mây hỏi ai
Tha hưng dòng lệ cạn
Thấp thoáng cánh buồm xa
Mờ mịt đâu bờ bến
Biển đêm tối. Nhạt nhòa

08/01/2016

Phạm Khắc Trí