Thứ Bảy, ngày 25 tháng 10 năm 2014

Bó Hoa Trắng Ngày Em Đi, Giản Dị


Bạn thân ơi, sáng nay nghĩ đến anh
Từng ngày qua, từng ngày qua rất nhanh
Nghĩ đến vô thường, nghĩ đến ngày nằm xuống
Nước mắt rơi nhưng tim em không lạnh

Thấy ấm nồng, đời đẹp lắm mầu xanh
Cảm ơn anh và bó hoa gửi tặng
Hoa hồng nhung tuần lễ cuối tháng Mười
Anh dễ thương và luôn nghĩ đến em
Bảo sao em không thỉnh thoảng mỉm cười

Luôn ước mình sẽ là người đi trước…
Vẫn mong anh đừng quá đỗi muộn phiền
Đời sống này ngắn ngủi, lắm phước duyên
Ta hãy sống từng phút giây hạnh phúc
Để đến lúc phải đi mình chúc phúc
Mừng cho nhau thoát khỏi kiếp hiện tiền

Em mất đi… đừng đau buồn anh nhé
Đừng đọc thơ rồi nhung nhớ muộn phiền
Đừng nhìn hình, đừng khóc, nhớ thương em!
Bó hoa trắng bỏ vào bình, giản dị

Em ra đi, chẳng cần ai đưa tiễn
Bó hoa trắng cắm vào bình cho tiện
Nếu thương tiếc, chỉ nửa giờ là đủ
Đừng kéo dài sầu khổ, nhớ nha anh

Lời trăn trối: chỉ mong anh vui mạnh
Em ra đi tâm an ổn, nghiệp lành
Ngủ một giấc thật bình an miên viễn!

Quách Như Nguyệt
Oct. 24th, 2014

Thú Đi Gác Cu

Tản mạn về thú vui đồng quê:


      Ai đã từng sống qua thời niên thiếu ở đồng quê mà không nhớ những kỷ niệm thời ấu thơ như: thả diều, bắt dế, đá gà, tắm sông, câu cá..v...v.? Với tôi, ngoài những thú vui vừa kể trên còn một thú vui độc đáo nữa mà tôi không bao giờ quên được, đó là thú :ĐI GÁC CU. Thú vui này "duyên nợ" với tôi nhiều lắm mà hôm nay tôi có thể ngồi nhớ lại vanh vách để viết thành hồi ký nho nhỏ này
      Câu chuyện như sau: nåm 13 tuổi học lớp nhứt trường làng, tôi vẫn thắc mắc câu tục ngữ này hoài mà không dám hỏi Thầy đang dạy mình:

Trên đời có bốn cái ngu:
Làm mai, lảnh nợ, gác cu, cầm chầu ..


      Ba cái ngu kia còn có thể hiểu được, còn cái ngu thứ ba là gác cu thì đành chịu thua . Bỗng một chiều kia khi đi học về tôi sực nhớ trong làng có Ông Ba Tàng mà ai cũng cho là người giỏi chữ nho và hiểu rộng nên tất cả dân trong làng đều kính nể,nhờ ông xem ngày lành tháng tôt để cất nhà, làm đám cuới hay chôn cất, ma chay v…v….…Hơn nữa tôi lại biết ông quen thân với Cha tôi , nên liền đánh bạo đến nhờ Ông giải thích hai câu này. Sau khi tôi hỏi, Ông vò đầu tôi mà nói rằng : "dễ quá mà cháu không hiểu sao ? Vì gác cu vất vả lắm mà hễ bắt được bao nhiêu thì người ta lấy hết chỉ chia phần cho mình một con là cùng. Suốt cả ngày nằm bờ núp bụi chỉ được hưởng chừng ấy, không phải ngu thì còn gì nữa ?
Tôi không thoả mãn lắm với lời giải thích này vì nhớ lại chú Tư Sữu ở xóm trên mỗi lần đi gác cu về ngang nhà, bắt được một con là cùng, chớ đâu có nhiều như ông Ba Tàng nói. À tại sao mình không trực tiếp hỏi thẳng chú Tư Sữu là người chơi cu và gác cu hạng chuyên nghiệp, nhà nghề mà ai cũng biết , có đúng chỗ hơn không ?
Cu Ngói
      Chiều hôm sau tôi lại nhà Chú Tư hỏi, thì được Chú giải thích rõ ràng như sau: người viết câu tục ngữ này không phải là dân sành điệu chơi cu nên nói trật lất, chơi cu khôn lắm chớ đâu có ngu. Còn Ông Ba Tàng giải thích cũng không đúng vì gác cu chớ đâu phải bẩy cu bằng lưới chụp mà bắt được nhiều con mỗi lần. Chú nói tiếp:gác cu là gác cái lục trên cây hòng bắt cu Đất hay cu Cườm sống riêng rẻ từng cặp. Còn bẩy cu là giăng lưới dưới đất để chụp Cu Ngói ăn từng bầy.
      Cháu cũng nên phân biệt hai loại cu khác hẳn nhau: gọi là cu Ngói vì có sắc lông phơn phớt đỏ giống như màu ngói lợp nhà; gọi là cu Ðất vì có sắc lông xam xám như màu đất. Cu trống Ðất có lông lốm đốm quanh cổ giống như vòng hạt cườm nên còn gọi là cu Cườm. Cu này quí nhứt vì tiếng gáy rất hay và bộ lông rất đẹp nghiã là thinh sắc đều vẹn toàn ! Cu ngói chỉ biết gù na ná như chim bồ câu gù : cu cù cu ! cu cù cu ! thế thôi chớ không thể gáy trầm bổng và ngân dài hơi như cu Cườm : Cục.. cú ...cu…. cu ! cu ! cu ! Vì tiếng cu Ngói gù giống hệt tiếng "cưa không được …cưa không được! " nên có người cho tiền kiếp nó là người thợ mộc cưa cây nay đào thai lên làm cu Ngói chớ gì!

      Cu có tiếng gáy lớn và trầm thì gọi là cu giọng sấm, còn thanh và cao vút gọi là cu giọng chuông. Nếu chấm dứt tiếng gáy bằng hai tiếng kéo dài cu…cu thì gọi là chầu đôi,
bằng ba tiếng kéo dài cu…cu….cu gọi là chầu ba. Tức nhiên chầu ba phải quí hơn chầu đôi vi hiếm có và tiếng gáy nghe hay hơn nhiều.
      Thấy tôi chăm chú lắng tai nghe, như được gải đúng chỗ ngứa, chú Tư liền cao hứng chỉ tôi mấy lồng cu treo lủng lẳng dưới nóc hiên nhà và say sưa nói tiếp: mấy con kia là cu rừng mới bắt về chưa được thuần hóa gọi là Cu Bổi còn riêng con này đã được thuần hóa, tập luyện và hay số một của chú dùng để làm mồi bắt cu rừng nên gọi là Cu Mồi . Nói xong chú hướng về cu mồi đoạn chúm hai đầu ngón tay giữa và ngón tay cái búng nghe bóc bóc và gật đầu lên gật đầu xuống nhái tiếng cu gáy . Cu mồi liền nổi hứng xù lông cườm lên và gật đầu lên xuống gáy liên hồi . Nó gáy một cách say sưa, hứng thú chẳng khác nào nghệ sĩ hát trên sân khấu làm tôi cũng phát mê luôn .Sau này lớn lên mỗi khi về quê cũ tôi không thích âm thanh nào hơn tiếng cu Đất gáy : nó âm vang trong hồn mình tất cả tiếng xa xưa của tuổi thơ, tiếng gọi của đồng quê, ruộng rẫy Nó còn gợi nhớ nhiều hơn cả tiếng chuông chùa , tiếng chim tu hú hay tiếng bìm bịp kêu nước lớn .
      Tưởng cũng nên nhắc: tất cả những người chơi cu trong vùng đều mặc nhiên coi chú Tư như “sư phụ” trong thú vui này .Thật đúng vậy ! Chú Tư đã sành chơi cu từ thuở còn bé với cha mình nên quá nhiều hiểu biết và kinh nghiệm về cu . Để đánh giá trị hay dở của Cu chú cho biết như sau : cu qúi là cu “ dầu nhỏ, mỏ đinh, mình băp chuối “ còn qúi hơn nữa là “ Cu đầu nhỏ, mỏ diều hiu hiu tự đắc “ loại cu này sừng sỏ, gan lì như một hiệp sĩ, một samourai kiên cường, vô địch.

Cu Cườm
      Cu cườm luôn có bộ ức tức là bộ ngực chim thật to để khỏe gáy, nên chàng trai nào trong làng có bộ ngực to được gọi là anh chàng ức cu!
      Không như các loài chim khác mỗi khi đậu trên cành thường nhảy nhót, xê dịch, cu Đất chỉ đứng yên một chỗ giống như một thiền sư đang nhập định. Khi nào cao hứng gáy lên để lâm trận đá nhau thì vênh váo như một võ sĩ thượng đài . Vì cu không xê dịch nhiều nên lồng cu luôn nhỏ hẹp hơn lồng các loai chim khác, thường làm bằng nan tre uốn cong lại thành hình trái bí đỏ đường kính của lồng cu khoảng hai gang tay trở lại mà thôi . Với những tay chơi có của thì lồng làm bằng gỗ quí, chạm trỗ tinh vi. Chum đựng nước va đựng thóc thi bằng đồ sứ Trung Hoa rất đắc tiền.
      Những cu quí thì vô giá, nhiều khi mua cả lương vàng cũng không bán. Thấy tôi thích cu, chúTư hẹn hôm nào sẽ cho tôi đi gác cu với chú một phen cho biết.

      Quê tôi là làng Vĩnh Lợi hay Chợ Giồng,quận Hoà Ðồng tỉnh Gòcông, sau năm 1975 được đổi tên là huyên Gòcông Tây tỉnh Mỹ Tho Tiền Giang . Phiá Ðông là đồng ruộng mênh mông giáp ranh với các làng Vĩnh Thạnh, Vĩnh Trị, Đồng Sơn...Phiá Tây , san sát những vườn dừa và những loại cây ăn trái khác, giáp ranh với các làng Vĩnh Hựu, Thạnh Nhựt, Hòa Bình. ... Cu xuất hiện nhiều nhất khi muà gặt lúa Thu Ðông vừa xong, vào thời gian gần Tết . Lúc bấy giờ các cánh đông chỉ còn trơ cuống rạ, rải rác những hạt lúa còn sót lại đó đây sau mùa gặt, tha hồ cho cu đáp xuống kiếm ăn. Có lẽ vì vậy có câu ca dao này chång:

Cu kêu ba tiếng cu kêu
Mau mau tới Tết dựng nêu ån chè.

      Sau đó không bao lâu, tôi được chú Tư gọi theo Chú gác cu, tôi mừng thôi hết lớn. Chúng tôi lên đường thật sớm lúc trời lờ mờ sáng và còn đầy sương .Chú giao tôi xách một giỏ nhỏ đưng cơm vắt, một gói đựng mớ tép rang mặn làm thức ăn trưa và một bình nước uống . Còn Chú thì vai mặt gánh một cây sào dài treo lung lẳng ở đầu sào là một cái lồng bẩỵ. Tay trái Chú xách một lồng cu mồi được phủ kín vải chung quanh cho cu khỏi dao đông lúc đi đường. Lồng bẩy nhỏ như lồng cu thường nhưng được ngụy trang bằng lá xanh phủ kín mít phải chăng vì vậy lồng bẩy có cái tên là Cái Lục do màu xanh lá cây chăng? Bên ngoài lục, có một vòng sắt bọc lưới với hai tác dụng vừa bảo vệ cu mồi bên trong vừa làm bẩy chụp bắt cu rừng , hễ chạm nhẹ lên thành bẩy thì lưới chụp xuống ngay.
      Từ làng chúng tôi đến chỗ gác cu là Miễu Bà Nháp thuộc điạ phận làng Vĩnh Viễn chừng non bốn cây số. Nơi này là một vùng cây cối rậm rạp có những cây trâm bầu chen chúc với những bụi gai chùm lé và vài cây me thật cao . Toàn khu miễu nằm giữa vùng đồng lúa bao la giống như một ốc đảo nhỏ giữa sa mạc . Ðặc biệt là nơi này rất âm u ,vắng vẻ ít bóng người lai vảng, rất thuận tiện cho Cu rừng làm tổ và sinh sống.

      Thường thường loài cu sống một vùng nhất định như có phân vùng hẳn hoi mỗi con làm chuá tể một vùng riêng biệt nhu một lảnh chúa·. Nếu có cu lạ nào xâm phạm lảnh thổ mình thì "lảnh chúa " sẵn sàng tấn công ngay, giống như mỗi gà trống làm chúa sân chuồng của mình . Tiếng cu gáy dường như có hai tác dụng : một là để tán tỉnh cu mái , hai là để thị uy với cu trống tình địch khác. Cu đầu đàn thường to lớn, khỏe mạnh gáy hay và hiếu chiến . Ít khi người đi gác cu bạ đâu gác đó mà phải điều tra, săn lùng trước cu mình muốn bắt, phải là cu hay mới khỏi uổng công lặn lội. Lắm khi tốn công cả năm trường mà cũng chưa bắt được, nhất là Cu nào đã có lần vuột bẩy thì về sau càng khó bắt hơn
      Khi tới nơi, chú Tư bỏ cu mồi vào lục rồi dùng sào gác lên cây me thật cao . Sau đó chúng tôi tìm khóm trâm bầu có tàn lớn rậm rạp ẩn núp. Lâu lâu chú làm hiệu cho cu mồi gáy dụ địch . Nơi này quả thật thanh vắng chỉ nghe tiếng lá rì rào trong gió, tiếng chim ríu rít trên cành, giây lát tiếng cu mồi gáy lên làm vang động cả bầu không khí tĩnh mịch . Mặt trời đã chênh chếch về phiá Tây rồi mà chưa thấy bóng cu rừng đến. Bỗng chú Tư chỉ tay về phiá xa và nói thật khẽ: xem kià! Thì ra từ đâu cặp vợ chồng cu rừng bay về đáp xuống ngọn cây so đuả cách cây me treo bẩy chừng hai trăm thước . Chú làm hiệu giục cu mồi gáy hăng lên. Khoảng chừng năm phút sau Cu rừng phát gáy lên đáp lạị Sau đó hai bên tranh nhau gáy rân, gáy dồn dập, gáy liên hồi!
      Bên này như thách thức: có ta đến đây ai mà dám cản ngăn chớ?
      Bên kia như thị uy: sức mấy mà dám ngang nhiên xâm chiếm lảnh thổ ta? 

      Dù sao cu mồi cũng được huấn luyện thuần thục nên rất bản lỉnh, gan lì không nao núng chút nào trước kẻ lạ mặt muốn áp đảo tinh thần mình ! Có nhiều cu mồi "yếu bóng vía", trước đối phương hung hăng đâm ra khiếp sợ nín khe luôn, như vậy gọi là Cu Thụt giống như gà rót,thụt lùi cúp đuôi chạy mặt kẻ thù .
      Không dằn lòng được nữa rồi "chàng dũng sỉ rừng xanh" kia liền vỗ cánh bay sang cây me, để xem kẻ nào ngang ngược như vậy . Lúc này mặt chú Tư sáng rỡ ra , còn tim tôi đập nhanh lên : hồi họp ! khoái trá ! đợi chờ ! Đây là phút hào hứng nhứt mà người gác cu nào cũng say sưa theo dõi cuộc giao chiến sắp mở màn giữ hai địch thủ !
      Lập tức hai bên ngưng gáy rồi xù lông, ngốc mỏ gù lên ráo riết (gọi là cu bo) như thách nhau: cãi lộn làm gì vô ích, có giỏi thì nhào vô, biết tay ta ! Cu rừng nhảy qua, nhảy lại trước bẩy một hồi. Đột nhiên giang thẳng chân, thẳng cánh đá tung vào bẩy . Lưới bẩy sập xuống nghe cái bộp ! Thế là anh hùng sa lưới, vô phương vùng vẫy ! Chúng tôi từ trong bụi cây phóng ra mừng như được vàng và lấy sào hạ lục xuống . Thật không uổng công chút nào vì chàng cu rừng này không những có giọng sấm rất hay như đã nghe, to con, đẹp mã nữa mà chú Tư đã rình rập, mong đợi từ lâu rồi. Người chơi cu quả là một nghệ sĩ đi tìm cái hay trong tiếng gáy , cái đẹp trong hình dáng, sắc lông cuả loài chim qúi này . Hơn nữa thú vui này rất lành mạnh, tao nhã không sát sanh, hại vât như thú câu cá, bắn chim, đá gà…..

      Lúc chúng tôi ra về, mặt trời chiều sắp lặn sau rặng dừa cuối xóm xa để lại khung trời Tây đỏ ối mà bọn trẻ chúng tôi thường bảo nhau rằng đó là Ông Trời đang thổi lửa nấu cơm chiều .Dù qua một ngày lặn lội tuôn bờ, núp bụi nhưng tôi không thấy mệt mỏi chút nào cả. Ngoài vui mừng bắt được cu, tôi còn dịp hiểu được thú gác cu có ngu hay không để giải tỏa thắc mắc từ trước nay. Bây giờ tôi mới hiểu rằng nếu đi gác mà không bắt được cu chăng nữa, nghệ nhân vẫn thích thú như thường Vui trong cái thú đi gác cũng đủ rồi, giống như người đi câu đôi khi bắt được cá rồi gở ra thả lại xuống sông bởi vì vui trong cái thú đi câu hơn là thú bắt được cá . Tôi cũng nghĩ : giống như những thú vui khác của tuổi trẻ ở đồng quê, thú gác cu còn tạo ra dịp để tuổi trẻ gần gũi với thiên nhiên, muông thú, vạn vật trên mảnh đất mình sanh ra và lớn lên theo năm tháng hầu thấm nhuần dần tình yêu quê hương, đất nước, dân tộc…..!

Ai bảo gác cu là ngu ?
Gác cu khôn lắm chứ !


Quang Tuấn

Chuyện Tinh Buồn - Phạm Duy - Quốc Khanh

      Câu chuyện tình này buồn thật,vì hai người trong một xóm đạo yêu nhau đã từng có chúa chừng giám những lời thề thốt của họ,thế mà vì cuộc sống chàng trai ra đi chưa kip quay về cùng người yêu thì cô gái đã đi lấy chồng.
      Nhưng mãi năm năm sau vào một buổi chiều hắt hiu xóm đạo,nghe tiếng chuông giáo đường vang lẵng lẽ tìm về chốn cũ biết tin cô gái đã đi lấy chồng ,chàng trai vẫn yêu dù bây giờ em đã trở thanh góa phụ bên sông và . . .đã tay bế tay bồng . . không biết khi sáng tác bài hát này nhạc sĩ Phạm Duy có cho họ sum hop hay không.
      Tôi nghĩ chắc là không vì nếu như vậy thì chuyện tình đâu có buồn phải không các bạn..Nhưng với tình trạng chàng trai thì trở về chưa vợ còn nàng thì đã góa bụa cũng chưa biết chuyện gì xảy ra. ..


Sáng Tác: Phạm Duy
Tiếng Hát: Quốc Khanh
Thực Hiện: Nguyễn Thế Bình

Cung Đường Lặng


Tôi như say trong sương mù mờ ảo
Lần bước gập ghềnh sáng tối miên man
Gió nhẹ thổi xua mặt trời trốn biệt 
Mây lang thang bay lượn ngập cung đường

Sợi tình chợt rơi rơi theo gió thoảng
Thật dễ thương và ôm gọn vần thơ
Nước sông Tương tuôn dòng cuồn cuộn chảy
Khúc nhạc thần tiên chợt xuống hồng trần

Đứng lặng lẽ ngắm nhìn ngàn tinh tú
Mà tâm tư dìu dịu sóng âm thanh
Nghe sương ru như tiếng gọi xa xăm
Tôi bước nhẹ vào giấc mơ huyền thoại

Gởi cho thơ bao nỗi niềm hoài vọng
Ngọn gió mềm theo tia sáng tình mơ
Mang hồn ai qua điệu nhạc bổng trầm
Con sóng nhỏ lăn tăn hòa nhịp thở

Người là ngọn thủy triều theo trăng lên xuống
Là tiếng sáo ru êm trong vũ trụ vô biên
Tôi lang thang giữa thế giới vô thường
Bỗng lạc bước miền địa đàng miên viễn.

Đông An
Saigon, ngày 6 tháng 10 năm 2014 

Quên và Nhớ


        (Từ Cung Đường Lặng của Đông An)

Những lúc cố quên là âm thầm nhớ
Còn thương nhớ lại quên mãi trong lòng
Cũng như khóc lúc tình trường bỡ ngỡ
Còn nụ cười là buồn tủi mênh mông.

Kỷ niệm hôm nào chung trường nhịp bước
Cùng ra về say khước nắng ban trưa
Một con đường hai lối đi ngày trước
Ta bên nầy người ướt át trong mưa.

Tình chưa lên men - đành chia đôi ngả
Khép kín đau thương lấp những ngậm ngùi
Dù chạm mặt, không chắc gì xa lạ
Phải gật đầu. Chào hỏi để làm vui?

Chiều bên bến sông mắt nhìn thăm thẩm
Suy tư vô tình nghiền ngẫm cuộc đời
Chắc nhà người bến nước chiều nay ấm
Chỉ mình tôi - ngồi đếm lá Thu rơi!

Quên và nhớ lúc lòng đầy lãng mạn
Chôn kín niềm riêng ảo ảnh tình nầy
Chắc bên trời - không có ai cô quạnh
Chỉ mình tôi - hứng gió lạnh đầy tay!

Dương hồng Thủy
(12/10/2014)

Cổ Thi : Đề Trấn Vũ Miếu


題鎮武廟              Đề Trấn Vũ Miếu

惜遊無計復登樓 Tích du vô kế phục đăng lâu,
斜倚欗杆望碧流 Tà ỷ lan can vọng bích lưu. .
君亦多情到煙水 Quân diệc đa tình đáo yên thuỷ
我猶遺恨滿汀洲 Ngã do di hận mãn đinh châu
日斜天地雙蓬鬢 Nhật tà thiên địa song bồng mấn
春凈江湖一白鷗 Xuân tĩnh giang hồ nhất bạch âu
遙想當年行樂處 Dao tưởng đương niên hành lạc xứ
殘花猶自故宮頭 Tàn hoa do tự cố cung đầu.

高伯适                 Cao Bá Quát
***
Dịch Nghĩa: 
Miễu Trấn Vũ Đề Thơ

Không thể dạo chơi được thật là tiếc đành quay lên lầu
Nghiêng người dựa vào lan can nhìn dòng nước xanh
Với khách nhiều tình cảm thì đến vùng khói nước
Còn riêng ta mang oán hận phủ đầy doi đất
Giữa đất trời, ánh nắng nghiêng soi hai bên tóc mai phai rối
Trên sông hồ, mùa xuân về yên lặng chỉ có một con chim âu trắng
Giờ này sao lại tưởng đến thú vui nơi chốn xa kia
Bao cánh hoa phải chịu phai tàn cũng bắt nguồn từ cung điện xưa cũ đó.

Dịch Thơ:
Miễu Trấn Vũ Đề Thơ

Chẳng thể dạo chơi trở lại lầu
Lan can tựa ngắm nước xanh màu
Đa tình mây nước nhiều mơ mộng
Hờn oán bãi doi nặng gánh sầu
Chiều nắng xế nghiêng trơ mái tóc
Hồ xuân lặng lẽ đón chim âu
Nay còn tưởng đến miền vui thú
Điện cũ hoa từng đổ giọt châu.

Quên Đi

***
Miễu Trấn Vũ Đề Thơ

Bước lên lầu, dạo xa khó được 
Bên lan can mắt ngước nhìn dòng 
Đa tình khách ngắm khói sông 
Riêng ta sầu chất mênh mông bãi dài 
Đất trời chiều nhuộm phai làn tóc 
Trên sông xuân cô độc cánh âu
Vui xưa hồi tưởng hằng lâu 
Hoa tàn cung cũ nghe đau đớn lòng

Mailoc phỏng dịch
10 – 16 -14
***
Đề Thơ Ở Trấn Vũ Miếu


Dừng chân dạo bước, trở lên lầu
Đứng tựa lan can ngắm trước sau
Mặc kẻ say sưa nhìn khói sóng
Riêng ta phiền muộn ngó bờ dâu
Đất trời nắng nhuộm phai màu tóc
Sông nước xuân về lẻ bóng âu
Chạnh xót phận người cung nữ cũ
Hoa tàn trong điện ngọc cung lầu.

Phương Hà
( 17/10/2014 )
***

Miễu Trấn Vũ Đề Thơ


Tiếc quá làm sao dạo bước chơi
Tựa lan can ngắm nước dòng trôi
Khách đa tình cảm hòa mây khói
Ta nặng lòng sầu ngập bãi doi
Sợi tóc bạc màu bay lạc lỏng
Chim âu lẽ bạn đậu đơn côi
Thú vui nào để vào tâm tưởng
Cung điện pha nhiều máu lệ rơi.

Nguyễn Đắc Thắng


Thứ Sáu, ngày 24 tháng 10 năm 2014

Mưa Đêm


(Tặng Hoa Đăng)

Mưa đêm gieo xuống giọt buồn

Rơi trên mái lá chảy luồn qua hiên
Tí tách đùn đẩy ngả nghiêng
Linh hồn giá buốt vào miền đắng cay
Bóng đen là nỗi đọa đày
Nhẫn tâm đeo đuổi miệt mài đời tôi.

Anh Tú
October 16, 2014

Họa Thu Sơn Thủy & Về Đâu Hỡi Vầng Minh Nguyệt - Thơ Khúc Giang- Hương Nam Diễn Ngâm


Thơ: Khúc Giang
Diễn ngâm: Hương Nam 


Quê Hương Mùa Nước Nổi



Nhớ lại ngày xa mùa nước nổi
Sông Tiền tím bãi lục bình trôi
Xuồng ghe xuôi ngược ngày mưa nắng
Nước vượt ven bờ khỏa khắp nơi

Ngư dân sống dọc bờ sông Cửu
Những tháng được mùa đón cá linh
Nửa bán, nửa mang về ủ mắm
Còn tươi chế biến món quê tình

Nhớ lại miền quê mùa nước nổi
Ruộng vườn lênh láng nước phù sa
Vô tư trẻ nhỏ vui hò hẹn
Bắt cá, chuột đồng ... giúp mẹ cha

Nhớ lại quê tôi mùa nước nổi
Thương người nghèo khó sống lầm than
Nhà xiêu, mái dột ngày mưa lũ
Sông nước tràn dâng ngập xóm làng

Nhớ lại quê hương mùa nước nổi
Hàng cây điên điển nở đầy hoa
Sen hồng, súng tím.... ngầm ươm nụ
Đồng gió lao xao đợi đổi mùa!

Yên Dạ Thảo

Mùa Thu Bên Hiên - Mùa Thu Nhớ Người



Bên hiên lá rụng tơi bời
Trách người năm cũ chẳng lời từ ly
Thời gian vùi lấp xuân thì
Lá thu vàng úa từ khi xa cành

Đời người phiến lá mong manh
Tiếc thương rồi cũng thôi đành rơi xa
Dập vùi bão tố phong ba
Nhớ người năm cũ xót xa chạnh lòng

Kim Phượng
***
Họa Vần
Mùa Thu Nhớ Người

Lòng ta trăm mối bời bời
Người đi để lại những lời chia ly
Bên hiên mưa gió thầm thì
Ta như chiếc lá trong khi lìa cành.

Tìm người nào thấy mối manh
Nhớ thương chi lắm cũng đành chia xa
Đường đời người vẫn bôn ba
Nhớ ai biền biệt trời xa, đau lòng

Quang Tuấn (20/10/14)

Một Nửa Yêu Em


Xa em dăm phút đồng hồ
Lòng sao kỳ lạ ô hô khác thường
Dường như một nửa đã thương
Nửa kia chưa biết có thường lưu tâm

Đêm về một nửa lặng câm
Còn đâu nửa ấy trăng rằm có nhau
Hồn khuya gợi nhớ hôm nào
Một mình tỉnh giấc đi vào đi ra

Sợi tình một nửa thiết tha
Nửa kia có biết ấy là nửa tôi
Nửa hồn một mãi nổi trôi
Nửa ngơ nửa ngẩn nửa côi nửa buồn

Mộng rằng một nửa tình suông
Nửa tình nửa ấy nửa buông nửa vờ
Nửa này vẫn mãi làm thơ
Tình say tôi nữa thẩn thờ đắm say.

Việt Hải , Los Angeles