Thứ Năm, 3 tháng 8, 2017

Bố Muốn Dẫn Con Về



(Riêng gửi người con út - Mây Tần - Hiệu chính 07/31/2017 - PKT)

Bố muốn dẫn con về, về lại căn nhà xưa, trong con hẻm nhỏ, để con nhớ lại quãng ngày thơ dại, từ khóc chào đời, đến khi tập đứng tập đi, học ăn học nói, chơi đùa cùng với các anh các chị trong nhà và các bạn ở trong chòm xóm thân thương, với ông Phán, bà Tư, chú Năm, cô Tám ... cho đến ngày bố con mình bỏ xứ ra đi.  ̣ 

Bố muốn dẫn con về, thăm lại ngôi trường vỡ lòng học chữ của con, mà ông bà Giám Đốc còn là 2 người bạn già kính mến của bố, và cô giáo lớp mẫu giáo dạy con cũng còn là người học trò lớp luyện thi Tú Tài Toán của bố, để nhớ lại một khoảnh khắc kỳ diệu của một đời người, gửi con vào lớp rồi, trên đường về nhà, sao nước mắt bố bỗng dưng.

Bố muốn dẫn con về, theo bố lại thăm một ngôi trường cổ đã khoảng 100 năm tuổi, nơi bố đã tự nguyện trải đời mình làm viên gạch lót đường để cho lớp trẻ bước lên, cho một ngày mai tốt đẹp hơn thế hệ cha anh ,để con hiểu được phần nào thời gian sau này ở nơi xứ người, bất chợt thấy bố đôi lúc thẫn thờ ... tưởng nhớ ngày xưa, ôi những ngày xưa yêu dấu đến tội tình của bố. 

Bố muốn dẫn con về ,thăm lại bến xe hơi đầu tỉnh, nơi 2 bố con mình ,một chiều cuối năm lóng ngóng đón Nội cho đến chuyến xe cuối cùng ,mãi đến mấy ngày sau mới hay Nội đã ngã bệnh bất ngờ không đi được và đã mất vào mấy năm sau để bố con mình, từ năm đó, đã không còn dịp nào nữa,chúc tuổi mừng Nội, mỗi dịp Tết đầu năm.  

Bố muốn dẫn con về, qua thăm bên Ngoại, một thành phố nhỏ hiền hòa bên dòng sông thơ mộng, quanh năm vang tiếng âù ơ, nơi bố tưởng là đã tìm được chốn ẩn thân cho qua thời loạn, để cho con nhớ lại quãng ngày vui sống với Ngoạị, với Cậu, với Dì, và để mong cho con nhớ được mãi đừng quên , một phần đời mình đã được nuôi sống bằng nước sông Cửu Long, cơm gạo Tháp Mười, và vú sữa Sa Giang. ̣ 

Phụ Chú: Giữa thập niên 1980, trong 1 lần dọn nhà, trong lúc thu xếp sách vơ , tình cờ đọc được một bài viết của người con út thời trung học, viết về ngày dời xứ, lúc cháu mới vừa được 6 tuổi, đoạn cuối: 

"I did not look back . I never wept . I never mourned . I knew we were going to America ,but it never occurred to me that we were also leaving Vietnam. At the time of my departure, I did not know what I had to lose in order to gain. I did not realize that the people , language and culture that I had known so well and had taken for granted would in time become foreign to me. I was too young to understand. Not only did my parents make their own personal sacrifices, but they were also forced to deny me a large part of my heritage for the sake of a better future. I may be able to visit my native country someday, but I can never truly return to the place where I tasted my first experience of life and joy. The Vietnam that I once knew now exists only in fragile childhood recollections! 

Trong xúc động thương con, thương mình, bài "Bố Muốn Dẫn Con Về" đã được viết liền một mạch sau đó ̣ Hôm nay, nhàn lão, nhớ con, nhớ cháu, nhớ thân quen, ngồi chép và sửa lại cho chỉnh gửi đi để đọc cho vui thôi. Nhưng khi xong, lại cười mình, tuổi già đi lại đã cảm thấy bắt đầu khó khăn rồi, đâu còn được như xưa nữa ̣ "Bố Muốn Dẫn Con Về " thật ra nên đổi là "Bố Muốn Được Con Dẫn Về" mới phải ̣Cũng đã bao nhiêu nước chảy qua cầu rồi.  ̣ 

"Sông xưa rày đã nên đồng
Chỗ làm nhà cửa chỗ trồng ngô khoai 
Vẳng nghe tiếng ếch bên tai
Giật mình còn tưởng tiếng ai gọi đò " ̣
(Thơ Tú Xương) ̣ 

Người xưa cảnh cũ chắc đâu còn nữa mà vẫn muốn đòi con dẫn về? 

Phạm Khắc Trí
07/31/2017