Thứ Bảy, 13 tháng 5, 2017

Mất Mẹ



Năm xưa tôi còn bé
Mẹ tôi đã qua đời
Lần đầu tiên tôi hiểu
Thân phận trẻ mồ côi

Quanh tôi ai cũng khóc
Im lặng tôi sầu thôi
Mặc dòng nước mắt chảy
Là bớt khổ đi rồi

Độ nhỏ tôi không tin
Người thân yêu sẽ mất
Hôm ấy tôi sững sờ
Và nghi ngờ trời đất

Từ nay tôi hết thấy
Trên trán Mẹ hôn con
Những khi tôi phải đòn
Đau lòng mẹ lại la

Kìa nhà ai bên cạnh
Mẹ con vỗ về nhau
Tìm mẹ tôi không thấy
Khi buồn biết trốn đâu

Hoàng hôn phủ trên mộ
Chuông chiều nhẹ rơi rơi
Tôi biết tôi mất mẹ
Là mất cả bầu trời

Xuân Tâm


Đôi Nét về tác giả:
Xuân Tâm (1916-2012) tên thật: Phan Hạp, là một nhà thơ Việt Nam thời tiền chiến.
Xuân Tâm sinh ngày 1 tháng 1 năm 1916 tại làng Bảo An, xã Điện Quang, huyện Điện Bàn, tỉnh Quảng Nam.
Ông là con trai thứ hai của ông Phan Diêu, một gia đình có truyền thống hiếu học.
Khởi đầu, Xuân Tâm theo học Trường Chaigneau, rồi trường Quốc Học Huế và đậu bằng Thành chung.
Vì nhà nghèo, ông phải nghỉ học, làm thông phán tại Kho bạc Tourane (Đà Nẵng).
Con gái ông đang sống tại Sàigòn, đã đồng ý cho Trang Long Hồ đăng bài thơ trên.
Chân thành cảm ơn chị Khê (con gái) và Chị Phương Hà(Cháu gái).

Ban Biên Tập Long Hồ Vĩnh Long

Đăng nhận xét