Thứ Ba, 27 tháng 9, 2016

Tảo Thu - Hứa Hồn (Đời Đường)

Một Ngày Ở Thành Phố Lần Ðầu Tiên Từ Bắc Vào Nam Ðặt Chân Ðến Hơn 62 Năm Về Trước 
Thao thức dậy mở cửa sổ  hứng gió đêm, ngọn đèn khuya cô đơn ngoài góc phố, im lìm.


Trời đã vào thu rồi đấy em 
Dáng xưa, gió gác với trăng thềm 
Hồn thơ ngơ ngẩn dòng năm tháng 
Còn ngỡ người về trong bóng đêm 

Ừ nhỉ, cũng đã một đời bèo giạt ,năm  tháng  đẩy đưa lạc lõng, và một khối u tình khôn tỏ.
Tảo Thu 
Dao da, phiếm thanh sắt
Tây phong sinh thúy la
Tàn huỳnh thê ngọc lộ
Tảo nhạn phất kim hà 
Cao thụ hiểu hoàn mật
Viễn sơn tình cánh đa 
Hoài Nam nhất diệp lạc
Tự giác Ðộng Ðình ba  

Hứa Hồn - Ðời Ðường
***

Ðêm thâu thanh vắng hiu hắt 
Gió vàng vờn bãi thúy la 
Ðóm khuya lập loè sương ngọc 
Nhạn sớm ruổi cánh thiên hà 
Nắng ửng rừng xưa u mặc 
Núi xa mây tạnh rỡ ràng 
Hoài Nam một chiếc lá rụng 
Ðộng Ðình sóng nổi lăn tăn 

Ôi chao,  vẫn  muốn hỏi sao, vào lúc một chiếc lá thu rơi ở  một góc trời đâu đó, mặt nước hồ xưa giữa phố cũ năm nào,bây giờ, còn không và không biết có còn vì nhau mà  nổi sóng cảm thông?

Phạm Khắc Trí
08/26/2016