Thứ Tư, 4 tháng 5, 2016

Adieu, Mon Pays - Enrico Macias



J’ai quitté mon pays, j’ai quitté ma maison
Ma vie, ma triste vie se traîne sans raison
J’ai quitté mon soleil, j’ai quitté ma mer bleue
Leurs souvenirs se réveillent, bien après mon adieu
Soleil! Soleil de mon pays perdu
Des villes blanches que j’aimais
Des filles que j’ai jadis connues
J’ai quitté une amie, je vois encore ses yeux
Ses yeux mouillés de pluie, de la pluie de l’adieu
Je revois son sourire, si près de mon visage
Il faisait resplendir les soirs de mon village
Mais, du bord du bateau qui m’éloignait du quai
Une chaîne dans l’eau a claqué comme un fouet
J’ai longtemps regardé ses yeux bleus qui fuyaient
La mer les a noyés dans le flot du regret

Enrico Macias

***
Dịch Nghĩa:

Bỏ lại sau lưng Tổ quốc,tôi bỏ lại sau lưng mái nhà xưa
Đời tôi, 1 cuộc đời buồn chán cứ trôi đi chẳng nghĩa lý gì
Bỏ lại sau lưng ánh mặt trời, tôi bỏ lại cả đại dương xanh thẳm
Những kỷ niệm trong tôi bừng trỗi dậy, sau những lời tạ từ của tôi.
Mặt Trời, ôi Mặt trời của Tổ quốc xa xôi
của những thành phố trắng xoá mà tôi yêu, của những cô gái xưa tôi quen
Bỏ lại sau lưng người bạn gái, trong tôi giờ còn mãi ánh mắt em
ánh mắt ứơt đầm nước mưa, nước mưa ngày tôi em tạ từ
Hiện lại trong tôi nụ cười nàng, gần thật gần ngay sát khuôn mặt tôi
Nụ cười làm bừng sáng những đêm đen
Nhưng từ nơi cầu tàu, nụ cười ấy cũng đã xa tôi
Sợi xích trong nước cứ vỗ điên cuồng
Tôi ngắm nhìn thật lâu vào đôi mắt xanh đang kiếm tìm vô vọng
Và biển xanh kia đã nhấn chìm đôi mắt ấy trong sóng bạc tiếc thương.

Dịch Thơ:
Vĩnh Biệt Quê Hương

Thế là phải xa lìa xứ sở
Xa căn nhà một thuở yêu thương
Đời tôi một chuổi chán chường
Ra đi sầu thảm, vấn vương tâm hồn

Vừa khi mới bồn chồn chân bước
Kỷ niệm về như cướp hồn tôi
Một trời thương nhớ xa xôi
Nghe sao đắng chát bồi hồi mắt cay.

Mặt trời hỡi! từ nay xa vắng
Trời mênh mông, cát trắng, biển xanh
Phố phường màu trắng nắng hanh
Quê tôi rực rỡ bức tranh chiều vàng

Tôi nhớ mãi những nàng con gái
Người tôi yêu lay láy mắt nhung
Chao ôi! mưa lệ rưng rưng
Nụ cười héo hắt tơ chùng ngày đi

Trong từng phút chia ly não nuột
Tàu đi mỗi lúc một xa bờ
Mắt tôi đăm đắm thẩn thờ
Trông theo, trông mãi, trông vời bóng quê

Tàu rẽ nước điên mê chẳng khác
Sóng bạc đầu chan chát mạn tàu
Lặng nhìn mắt biếc lao xao
Biển khơi xóa hết dạt dào tiếc thương 

Mailoc phỏng dịch