Thứ Bảy, 6 tháng 2, 2016

Bóng Xuân


Mặt trời quỳ gối bên song
Nhành mai ưỡng ngực cỡi lòng vào xuân
Đám mây quá khứ xoay dần
Tóc buông hiện thực xuôi càn khôn vây
Là ta? Là tháng ngày này
Là xuân? Là bóng đầu thai, nợ đòi
Là em? Ưỡn ngực ngạo đời
Là hoa? Là dấu hương thời đôi mươi
Chiều vừa qụy xuống. Chiều rơi
Thế nhân vấp ngả những lời hôn mê
Ta, em, những cõi vụng về
Em, ta, lợi dụng xuân về thế thôi
Nụ hôn còn đỏ đất trời
Bàn tay còn ấm lời thề đã xưa
Mặt trời rung động mấy mùa?
Lòng người băng lạnh giao thừa rụng rơi

Hoài Tử

Đăng nhận xét