Chủ Nhật, 2 tháng 4, 2017

Người Về Nhà

Vẫn biết áo mặc không làm nên thày tu, và vì lòng trần vẫn còn nặng, sáng nay tôi vẫn muốn được khoác một chiếc áo nhà chùa, mượn ý xưa trong bài Nghĩ Cổ của Lý Bạch, "sinh giả vi quá khách / tử giả vi quy nhân",(sống làm khách qua đường / chết làm người về nhà ), ghép chữ thành đôi lời vụng, để khóc tiễn anh Chung Phước Khánh, một nhà giáo và còn là một người bạn quý mến của chúng tôi, vừa mất, ở Boston cuối tháng 3 vừa qua. Khánh ạ, nguyện cầu hương hồn anh sớm được siêu thoát khỏi vòng quyến luyến thế tục để về yên nghỉ đời đời nơi Cõi Phật. 


Người Về Nhà

Gửi CPK - PKT 04/01/2017

Sống làm thân tằm gửi 
Chết là người về nhà 
Ðất trời màn chiếu rộng 
Thênh thang một cõi ta 
Thỏ trăng còn giã thuốc 
Dâu xưa vẫn chưa già 
Xương trắng ngàn năm ngủ 
Thông xanh bốn mùa ca 
Trước sau đều thế cả 
Tiếc chi đời phù hoa!

Phạm Khắc Trí