Thứ Sáu, 27 tháng 5, 2016

Lặng Lẽ Nơi Đây - Đi Thôi



Buổi sáng ngoài hiên với tách trà
Mới đây mà đã một tuần qua
Vẫn bầy sẻ cũ bay sà xuống
Dáo dác tìm mồi bỗng vút xa

Cúc vàng hàm tiếu sắp ra hoa
Đôi bướm bên hoa cánh mượt mà
Vài nụ hồng dòn đà kết trái
Ngập ngừng hè đến nắng vàng pha

Năm ngoái, ngoài sân dưới bóng dù
Đê mê cháu thích giọng ông ru.
Năm nay bồng ẩm cháu vùng vẫy
Len lén chút buồn tựa lá thu!

Lặng lẽ nơi đây với sắc trời
Thời gian tan tác tóc ông rơi
Sang năm cháu lớn thêm đôi chút
Lạt lẽo bên ông hết chọc cười!

Thời gian vun vút áng mây trôi
Thờ thẩn bâng khuâng dạ đứng ngồi
Đã biết đời người là giấc mộng
Sao buồn vơ vẩn mãi không thôi!


Mailoc
Cali 5-21-16
***

Mượn vần bài "Lặng lẽ nơi đây" của anh Mai Lộc

Đi Thôi!

Mỗi sáng cà phê, thế tách trà.
Trà nay, hóa chất đã phun qua.
Nghe mà phát sợ, thôi đành bỏ,
Vị lợi? Tính người, như đã xa !

Nhớ lại, khi xưa, trà với hoa
Với trăng, với gió, với thơ, mà
Một thời, ta học làm thi sĩ
Chữ mới, tình xưa, đem trộn pha.

Xách máy ra vườn, dưới bóng dù
Thời nay, vào mạng, khỏe như ru.
Năm châu, du lịch trong giây phút;
Hạnh phúc này, ta hãy tận thu.

Thế giới và ta, dưới góc trời,
Chợt nghe, đâu đó, lá vàng rơi.
Không gian, bỗng thấy như chùng lại,
Cảm giác, quanh ta, tiếng kẻ cười.

Thời gian, cứ thế, mặc tình trôi,
Thế giới thì đi, ta lại ngồi ...
Sao cứ quẩn quanh, thơ cũ kỹ.
Đứng lên, cùng thế giới, đi thôi!

Danh Hữu
***


NiềmVui Nhỏ
Sắp bỏ cà phê kể cả trà 
Rượu vang cũng vậy một thời qua 
Bạn bè đến chơi nhâm nhi nước 
Tứ khoái cuộc đời đã biệt xa 

Nhắc lại làm gì tuổi bướm hoa,
Cho tôi khơi lại chút thôi mà 
Tình trăng sông nước thời thơ mộng,
Như bóng hôn hoàng mây xám pha!

Sáng trưa rước cháu với cây dù 
Đi bộ hành thiền thấy khỏe ru 
Xót thấy một vài ông bạn khác,
Trong nhà dưỡng lão sắp tàn thu!

Mấy tháng vừa qua stress quá trời 
Bạn già còn lại cứ lần rơi 
Tin buồn tới tấp làm đau điếng,
Bỗng thấy môi ta héo hắt cười 

Thời gian vô cảm mặc mi trôi 
Buổi sáng ngoài hiên lặng lẽ ngồi.
Thưởng thức cuộc đời từng phút một,
Trần gian ôi đẹp quá đi thôi!

Mailoc
Cali 5-23-16
***
Café,Trà Có Làm Vơi Nỗi Nhớ??

Khó bỏ café ,khó bỏ trà!
Thói quen vui thú mấy năm qua
Cuộc đời gắn bó bao nhiêu ấy
Hạnh phúc đây rồì ở chẳng xa!

Đã thế! còn thêm thích giỡn hoa  
Ra vườn cắt tỉa mấy cành mà....
Lay ơn vàng đỏ vờn trong gió
Cánh bướm chập chờn lúc nắng pha

Đôi lúc,ngồi phơi dưới tán dù
Vần thơ rỉ rả lắng lời ru
Xét mình thanh thản tâm hồn lạ!
Nhác thấy ngoài hiên rụng lá Thu

Lữ thứ vùi thân ở cuối trời
Tưởng mình như một cánh diều rơi
Quê hương xa tấp niềm lưu luyến
Cố quốc trông theo....lở khóc cười!


Đối diện dòng đời nghiệt ngã trôi
Mà ta sao lại cứ yên ngồi???
Cà phê có thể tìm quên lãng?
Chỉ gợi nổi buồn gặm nhắm thôi!!

Song Quang