Chủ Nhật, 24 tháng 1, 2016

Je Croyais Que Vieillir - Tôi Cứ Ngỡ Tuổi Già...




Je Croyais Que Vieillir …

Je croyais que vieillir me rendrait bien maussade
Craignant chaque saison, les années, le tapage
Le grand vent et la pluie, l’ esprit qui se dégrade
Les cheveux clairsemés, les rides du visage

Et puis je m’apercois que vieillir n’a pas d’âge
Qu’il ne faut point gémir, au contraire chanter
Et même, à petits pas, les jours ont l’avantage
D’être beaux et trop courts quand ils sont limités
Je croyais que vieillir c’était le ciel tout gris
Le printemps sans les fleurs, les lèvres sans sourire
Les fleurs sans chansons, les arbres rabougris
Un livre sans histoire, un crayon sans écrire

Et puis je m’apercois que vieillir rendre bien sage
Que je vis chaque instant sans penser à demain
Que je ne compte plus les années de mon âge
Peu importe le temps, le crayon à la main

Je croyais que vieillir transformerait mon âme
Que je ne saurais plus contempler les étoiles
Que mon coeur endurci n’aurait plus cette flamme
Qui transforme la vie lorsque le ciel se voile.

Et puis je m’apercois que les plus belles roses
Fleurissent à l’automne et sous mes yeux ravis
Je respire très fort ce doux parfum que j’ose
Garder pour embaumer l’automne de ma vie

Marcelle Paponneau
(La voix de l’Hospitalité )
***
Các Bài Thơ Dịch:

Tôi Cứ Ngỡ Tuổi Già ….
Khi lòng buồn man mác
Ta miệng hát nghêu ngao
Quên tuổi già tẻ nhạt
Thơ với nhạc dạt dào

ML

Tôi cứ ngỡ tuổi già buồn tẻ nhạt
Sợ từng mùa, năm tháng vụt qua nhanh
Sợ gió to mưa lớn, xuống tinh thần
Sầu tóc rụng, những làn nhăn khóe mắt

Nhưng chợt thấy già không do tuổi tác
Không thở than rên rỉ , hát vang vang
Ngày trôi chầm chậm, ý nghĩa mênh mang
Dù ngắn ngủi, phù du, song tươi mát 


Tôi cứ tưởng tuổi già trời xám ngắt
Xuân vắng hoa, héo hắt nụ cười môi
Cây trơ cành, hoa nhạc quá xa xôi
Sách không tựa, bút sầu thơ nghẹn tắt

Nhưng chợt thấy tuổi già tâm sáng quắc
Sống từng giây chẳng thắc mắc ngày mai
Quên tuổi đời, không nhọc đếm từng ngày
Thơ tuôn chảy, mặc thời gian thoăn thoắt

Tôi cứ ngỡ tuổi già hồn lạnh ngắt
Lòng không còn say ngắm các vì sao
Tưởng tim mình chai đá, lửa nguội trào
Hết thắp sáng trong ta, trời lặn tắt

Nhưng chợt thấy những hoa hồng đẹp nhất
Nở vào thu đẹp mắt biết dường bao
Chẳng đắn đo, hít mạnh áng ngạt ngào
Ắp ủ mãi hương rạt rào trần thế


Mailoc
***
Tôi Tưởng Khi Về Già...

Tôi từng nghĩ tuổi già luôn buồn bã
Sợ tiếng ồn thời tiết những năm qua
Bao bão giông khiến lụn mòn tâm trí
Mặt nhăn nheo và tóc cũng mỏng ra

Nhưng nhìn lại mình bi quan thái quá
Có chi buồn than thở hãy đàn ca
Vì chắc chắn ngày vui dần sẽ đến
Tuy không dài nhưng vẫn đẹp đậm đà

Tôi từng nghĩ tuổi già luôn màu xám
Môi vắng cười như xuân chẳng có hoa
Cây cỗi cằn vì hoa không còn hát
Bút buồn vì sách chẳng chuyện viết ra

Nhưng sau đó nhận thấy đời đâu tệ
Vui từng ngày không lo nghĩ ngày mai
Đừng ngại chi tuổi tác tháng năm dài
Nâng ngọn bút tận hưởng thời gian tới

Tôi cũng nghĩ tuổi làm mình thay đổi
Sẽ không còn thích ngắm ánh sao đêm
Sẽ không còn bao nhiệt huyết trong tim
Bởi cuộc sống toàn bóng đen phủ kín

Rồi tôi gặp những đoá hồng đẹp nhất
Thường vào thu khoe sắc trước mặt mình
Lòng vui sướng hít vào hương ngây ngất
Để thơm đời khi tuổi đã vào thu.


Quên Đi

Đăng nhận xét