Thứ Bảy, 4 tháng 7, 2026

Kỷ Niệm Ngày Đầu Định Cư - Năng Khiếu


Năm nay nước Mỹ kỷ niệm ngày Lễ Độc Lập tròn 250 tuổi từ (7/4/1776 – 7/4/2026). Người Mỹ thường gọi tắt chữ American Independence Day là July Fourth hoặc July 4th. Gia đình tôi đón Lễ Độc Lập năm nay là đúng 32 năm.

Tôi còn nhớ kỷ niệm những ngày đầu định cư tại Mỹ là một dấu ấn khó quên. Gia đình tôi đáp chuyến bay đến phi trường L.A. Tiểu bang California vào mùa hè, trưa ngày 27/6/1994 theo diện HO. 24. Giữa cái nắng vàng rực rỡ nhưng nóng như thiêu đốt của miền Nam California, làm tôi nhớ tới Saigon sau cơn nắng gắt lại có một cơn mưa rào mát mẻ. Đón chúng tôi, có mẹ tôi và gia đình hai cậu em, đã đến Mỹ từ đầu thập niên 1980. Niềm vui đoàn tụ gia đình ở một đất nước tự do nhân ái, là niềm hạnh phúc vô bờ. Chúng tôi không khỏi bỡ ngỡ và choáng ngợp vì trên khắp mọi nẻo đường, phố xá trong không khí tưng bừng, rộn ràng để đón mừng ngày Lễ July 4th sắp tới.

Gia đình tôi gồm hai vợ chồng và ba cậu con trai. Cháu lớn nhất lúc ấy hai mươi tuổi, cháu thứ hai mười tuổi và cháu út chín tuổi. Chúng tôi cũng ở tuổi “trẻ chưa qua già chưa tới” chỉ còn hy vọng vào tương lai con cái.

Vì chúng tôi còn lạ nước lạ cái, trái giờ giấc. Nên hôm sau mới tỉnh táo, liền sửa soạn đi làm thủ tục nhập gia. Ai nấy háo hức muốn làm cho xong các giấy tờ tuỳ thân quan trọng, như Thẻ Xanh, An sinh xã hội v..v.. Để các cháu kịp nhập học và chúng tôi tìm được việc làm để cuộc sống sớm được ổn định. Tuy nhiên mọi dự định đều phải gác lại, vì nhằm vào ngày lễ nghỉ liên bang lớn nhất trong năm, mọi cánh cửa của các cơ quan chính phủ, như Sở Di Trú và Nhập Tịch Hoa Kỳ (USCIS) DMV hoặc văn phòng hành chánh tất cả đều đóng cửa im ỉm.

Thấy chúng tôi ai nấy lo lắng và sốt ruột, cậu em chở chúng tôi ra bãi biển Huntington Beach gần nhà, để hoà nhập vào dòng người đang tưng bừng đi xem diễn hành đón mừng ngày Lễ Độc Lập. Tiếng pháo hoa rực rỡ nổ tung trên nền trời đêm. Chúng tôi được thưởng thức buổi tiệc BBQ, bên bãi biển đẹp tuyệt vời mà lần đầu tiên chúng tôi được nhìn thấy.

Dù những ngày đầu định cư có một chút gián đoạn, nhưng gia đình chúng tôi đã có một cuộc sống mới đầy hy vọng trên đất Mỹ. Chúng tôi nhận ra rằng giấy tờ có thể làm sau, nhưng trải nghiệm hoà nhập văn hoá và tinh thần tự do, của ngày đầu đặt chân trên đất Mỹ vào đúng mùa Lễ Độc Lập là một kỷ niệm vô giá.

***
Tôi còn nhớ qua được khoảng ba tuần, chúng tôi có mang theo được chút tiền, liền nhờ cậu em mua một chiếc xe cũ đời 1984, nhưng còn khá tốt. Cậu em lái về đậu ở Garage, chờ hai bố con đậu bằng lái và mua bảo hiểm mới lái được, còn bây giờ chỉ đứng nhìn. Khoảng một tháng sau cháu lớn bắt đầu tìm thầy học lái xe, cháu học có 11 giờ là thi đậu. Còn bố cháu thi đến lần thứ ba mới đậu, nên bà ngoại cháu bảo: “Con hơn cha nhà có phúc”.

Nhưng bà ngoại nói vậy thôi, chứ nhờ ba cháu hy sinh tuổi trẻ trong các trại tù “cải tạo” để đưa được chúng cháu qua Mỹ này mà.

Từ đó đi đâu xa đã có cháu lớn chở đi. Tôi còn nhớ hôm nhà tôi đậu bằng lái về, anh mừng rỡ gọi tôi rối rít và kéo tôi lên xe chở ra chợ Lucky gần nhà để mua thức ăn. Khi về trời bắt đầu tối, bố cháu chả biết chỗ bật đèn ở đâu, cứ hì hục mãi, bật trúng cái nút gì mà nước phụt tùm lum lên kiếng, hết cả hồn vía. Cuối cùng tôi phải chạy ra đầu xe đứng căn, và la lên khi đèn sáng.

Nhớ có lần nhà tôi và tôi rủ nhau đi chợ trời, nghe bà hàng xóm nói đi qua cầu Goldenwest một tí là đến, vì nhà chúng tôi ở bên này cầu. Khi đi qua cầu tôi không dám nhìn xuống xa lộ bên dưới vì xe chạy chóng mặt, nhà tôi phải nắm tay tôi dắt đi (vì bên dưới cầu ở Cali không có nước chảy, mà chỉ có những dòng xe trôi vun vút). Nhưng khi chúng tôi đi một đoạn xa mà chẳng thấy chợ búa gì cả. May sao tôi gặp một bà Mễ đi ngược chiều, tôi vội vàng hỏi: “Bà có biết chợ trời ở đâu không?”. Chắc tiếng Anh của tôi ngọng quá, nên bà Mễ ngớ ra chả hiểu tôi nói gì, nhưng có lẽ cũng đoán ra lấy tay chỉ về hướng trước mặt. Thế là chúng tôi đi một quãng đường xa nữa mới đến. Tôi bảo với nhà tôi:- “Vậy mà bà hàng xóm bảo qua cầu một tí là đến nơi”.

Nhà tôi cười hiền hoà nói: “Một tí là đi xe đó em ạ! Ai mà đi bộ như mình”. Bây giờ mỗi lần đi qua Swapmeet tôi lại nhớ đến kỷ niệm đi chợ trời.

Còn về vấn đề học Anh văn nữa. Khi hai cháu bé đã nhập học trường tiểu học gần nhà. Cháu lớn vì 20 tuổi không được học High School, nên cháu phải ghi danh học lớp ESL tại nhà thờ Tin Lành St. Anselm để chuẩn bị khi đủ ngày tháng, sẽ xin vào học trong trường College. Chúng tôi cũng xếp hàng ở Westminster High School để thi xếp lớp ESL buổi tối, nhưng sau khi đi làm về lại phải đi học, nên mệt mỏi quá tới lớp ngáp lên ngáp xuống. Học được mấy tháng thì có người bạn cho biết ở Coastline College có lớp từ 8:15 đến 10:15 sáng, nên chúng tôi đến xin test vào học tại đây. Vì ông xã tôi xin được chân bán hàng ở tiệm băng nhạc trong Phước Lộc Thọ, chủ thường mở cửa muộn, nên đến trễ một chút cũng được. Còn tôi thì nhờ người quen giới thiệu vào làm tại Shop may nên thời gian cũng thong thả hơn. Vì thời còn trẻ đi học, sinh ngữ chính của chúng tôi là Anh văn, rồi những năm nghỉ học để đi làm, nhưng buổi tối tôi vẫn học thêm ở Hội Việt Mỹ, nên bây giờ đối với chúng tôi Anh văn như một người bạn cũ lâu ngày không gặp, lạ nhưng mà quen.

Trong giờ học cô giáo dậy rằng: “Ngôn ngữ địa phương là chìa khoá, mở tất cả các cánh cửa hoà nhập nơi đất khách quê người, nếu từ chối nó, là tự giam mình vào thế giới riêng”. Điểm đặc biệt là tại Hợp Chủng Quốc này mọi người phải dùng chung một ngôn ngữ, mới hoà hợp với nhau được, đó là tiếng Anh. Chúng tôi còn được biết chính phủ Hoa Kỳ có nhiều chương trình đặc biệt, để tài trợ cho những lớp Anh văn dành cho những người di dân, không phân biệt già trẻ lớn bé, đều được học để hiểu biết về lịch sử quê hương. Học để được thi nhập tịch trở thành công dân Mỹ thực thụ, được hưởng mọi quyền lợi, để làm các nhiệm vụ và đóng góp công sức trên quê hương thứ hai.

***
Năm nay Hoa Kỳ đón Lễ Độc Lập mang nhiều ý nghĩa đặc biệt, đánh dấu kỷ niệm 250 năm Tuyên Ngôn Độc Lập. Với nhiều biến động, nhưng tôi hy vọng mọi biến động sẽ qua mau, để nước Mỹ luôn được bình an và tiếp tục phát triển để duy trì sự ổn định.

Tôi cũng cám ơn đất nước và nhân dân Hoa Kỳ đã mở rộng vòng tay đón nhận gia đình tôi, cùng hàng triệu người Việt Nam tỵ nạn được hưởng một nền tự do dân chủ. Có cơ hội học hành, trau dồi kiến thức. Có việc làm ổn định, tạo dựng cuộc sống tốt đẹp không những cho bản thân, mà còn cho tương lai con cháu.

Xin Thượng Đế chúc phúc ban bình an cho dân tộc và cho đất nước Hoa Kỳ thân yêu.

Năng Khiếu

                           

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét