
Em có biết,
Một sáng Xuân hồng, người đưa thư đi qua,
Ném vào anh, một tin vui khủng khiếp,
Mở trái tim ra, nhận lộc trời.
Em có biết,
Một trưa Hạ đỏ, ôm trong lòng,
Anh nhâm nhi, từng chút, anh nhâm nhi,
Từng chút, anh nhâm nhi, trái hạnh phúc.
Em có biết,
Một chiều Thu biếc, anh tham lam,
Cầm lòng không đậu, ăn hết chỗ còn lại,
Hóa khùng điên, anh hóa khùng điên, rồi chết.
Em có biết,
Một tối Đông xám, người ta chôn anh,
Huyệt, là nơi trái tim em ngự tọa,
Và nhờ thế, anh phục sinh, sống lại.
Anh Hứa
Anh hứa,
Sẻ không tiêu của em một đồng xu nào,
Những đồng nhọc nhằn, chắt chiu, góp gom,
Nhưng anh sẽ rộng rãi tiêu đời em,
Như đời anh, cho em phóng tay thỏa thích.
Anh hứa,
Anh sẽ không cầm tay em bao giờ,
Sợ chạm phải điều linh thiêng, kỳ diệu,
Nhưng anh sẽ bóp nát trái tim của em,
Vì anh nghĩ , anh có quyền làm như vậy.
Anh hứa,
Sẽ không chạm vào thịt da của em,
Sợ tan biến, vỡ vụn, khói sương,
Nhưng anh sẽ dẫm nát cõi lòng em,
Vì anh nghĩ, anh không thể làm khác được.
Anh hứa,
Sẽ nổi gió cho diều em lên cao,
Cho tài năng, nhan sắc em lên cao,
Nhưng hãy ở lại mặt đất cùng anh nghe em,
Hỡi trái tim nồng, người yêu dấu.
Có Thể Nào?
Có thể nào, anh đành đoạn,
Ném lòng em, viên sỏi, mặt hồ thu,
Những lăn tăn, lăn tăn, biết đâu là giông bão,
Có thể nào, anh chịu thấu, phải không?
Có thể nào, anh đành đoạn,
Trao em, rồi giật lại, chiếc thuyền nan,
Khi chơi vơi giữa dòng, em ngụp lặn,
Có thể nào anh đùa như thế được?
Có thể nào, anh đành đoạn,
Trao em chiếc bánh, rồi đòi lui,
Khi đang thoi thóp, lòng em đói,
Có thể nào không xấu hổ, là anh?
Có thể nào, anh đành đoạn,
Lúc em khát, anh hẹp hòi,
Khư giữ trong lòng mình, bát nước,
Có thể nào là anh, chịu thấu?
Có thể nào, đây là một bài thơ?
- Không, đây là những điều ẩn dụ,
Viết tiếp theo Kinh thánh,
Vì em, cũng có thể là anh.
SươngBiên Thùy
Những ngày đạp xe đạp thồ.
1985.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét