Thứ Sáu, 23 tháng 6, 2017

Thất Tình - Trọn Tình - Da Diết…



Thất Tình 
 Thế Luân Xa Đường Liên Vận

Tà áo phất phơ màu lụa bạch
Hiên trời bàng bạc ánh trăng côi
Nàng thơ- vạn kiếp... nàng thơ đó
Kẻ sĩ- muôn đời... kẻ sĩ thôi
Rượu đã vơi, lòng chưa đủ ấm
Tình còn đầy, mộng vội tàn hơi
Mắt ai chất ngất ngàn con sóng
Xô dạt thuyền ta giữa biển khơi

Hiên trời bàng bạc ánh trăng côi
Một thoáng phù du...lỡ mộng đời
Bên lở- bên bồi- sông nước chảy
Giữa thương- giữa nhớ- lệ tình rơi
Câu thơ ngày cũ lời say đắm
Nét mực đêm nao chữ rã rời
Thế đó- bỗng dưng mà cách trở
Hương nồng dẫu tiếc cũng đành thôi

Nàng thơ vạn kiếp nàng thơ đó
Nỗi nhớ muôn đời nỗi nhớ đây
Năm tháng phôi pha ngàn mộng thắm
Cuộc tình tan tác một mình cay
Ta về mưa bụi sầu hoen mắt
Gió thổi đêm tàn lạnh ướt vai
Thèm tiếng cười trao chiều tiễn biệt
Bờ môi khao khát nụ hôn đầy.

Kẻ sĩ muôn đời kẻ sĩ thôi
Nam kha giấc mộng vỡ tan rồi
Trần gian xơ xác trăng vàng úa
Thế sự điên cuồng phận tả tơi
Viết khúc Đường thi lòng vẫn thẹn
Nhìn tranh Vân cẩu dạ chưa nguôi
Đường mây lận đận , hồn thơ lạnh
Thương cánh sao rơi lạc cuối trời

Rượu đã vơi lòng chưa đủ ấm
Tình vừa nồng mắt cũng vừa cay
Mời trăng mỏng mảnh treo cành liễu
Gọi gió dịu dàng chở phiến mây
Nguyệt khúc em đàn bên mái trúc
Quỳnh tương ta tặng giữa đôi tay
Bóng ai chìm khuất vào hư mộng
Để khách đa tình ngớ ngẩn say

Tình còn đầy mộng đã tàn hơi
Đóm lửa thương yêu lịm chết rồi
Cứ ngỡ ngàn năm duyên bất diệt
Nào ngợ̀ một thoáng nợ chia phôi
Con tim son sắt ta giành lấy
Sợi tóc phụ phàng bậu đánh rơi
Uống đến tàn canh chưa thấm rượu
Tưởng hương bồ kết quấn quanh đời

Mắt ai chất ngất ngàn con sóng
Hồn kẻ si tình vạn nỗi đau
Muôn ngả ta về nơi quạnh quẽ
Nghìn đêm em khóc chốn lao đao
Rừng dù thay lá từ hôm đó
Biển vẫn yêu trăng tự thuở nào
Hai chữ tương tư chừng rất nhẹ
Đâu ngờ ray rứt mãi vì nhau

Xô dạt thuyền ta giữa biển khơi
Đường trần ngao ngán cuộc rong chơi
Ngủ vùi một giấc quên cơn mộng
Vỗ nhẹ đôi tay xóa chuyện đời
Man mác thềm xưa làn gió thổi
Êm đềm bến cũ áng mây trôi
Phù hoa, phú qúy là hư ảo
Thì tiếc làm gì chút nét môi

Thy Lệ Trang
Massachusetts
***
Trọn Tình

Đất khách bơ vơ, sầu phận bạc
Quê người thăm thẳm, tủi thân côi
Tình xưa hờ hững âu đành vậy
Bến cũ mịt mù phải chịu thôi
Đã biết xa xôi rồi dáng bậu
Sao còn ấp ủ mãi làn hơi?
Vết thương ngày ấy chưa lành lặn
Vẫn nát tan lòng, vẫn gợi khơi

Quê người thăm thẳm, tủi thân côi
Khốn khó vẫn theo suốt cuộc đời
Quá khứ không ngăn dòng lệ chảy
Tương lai khó nén giọt châu rơi
Niềm đau thuở ấy còn tê tái
Nỗi nhớ giờ đây khó tách rời
Chẳng biết ngày nào qua bão tố ?
Bao nhiêu kỳ vọng phải buông thôi

Tình xưa hờ hững âu đành vậy
Mộng cũ ơ thờ chịu đoạn đây
Tấc dạ chưa nguôi niềm uất hận
Đáy lòng còn nặng nỗi chua cay
Giá không sóng gió, thuyền neo bến
Hẳn đã sum vầy, má tựa vai
Thầm trách trời cao sao khắc nghiệt
Bao giờ nước mắt hết rưng đầy?

Bến cũ mịt mù phải chịu thôi
Bao nhiêu kỳ vọng đã xa rồi
Người đi hạnh phúc, duyên tình thắm
Kẻ ở bơ phờ, manh áo tơi
Nước mắt đau thương thì đã cạn
Nỗi lòng trắc ẩn vẫn chưa nguôi
Biết đâu là hướng, đường muôn nẻo
Ngõ tối về đâu? Phó mặc trời.

Đã biết xa xôi rồi dáng bậu
Sao còn khắc khoải mãi tình cay?
Ánh xưa vằng vặc như vầng nguyệt
Bóng cũ mong manh tựa áng mây
Sự nghiệp trơ vơ, đành dấu mặt
Tương lai mờ mịt, phải chia tay
Thôi thì duyên kiếp do thiên định?
Rượu vẫn đầy bình, hãy cứ say.

Sao còn ấp ủ mãi làn hơi ?
Ước vọng lâu nay tan tác rồi
Nỗi nhớ thiết tha luôn luyến tiếc
Mảnh tình dang dở vội phai phôi
Thân côi vất vưởng như bèo dạt
Phận bạc bơ phờ tựa lá rơi
Chẳng biết, thật lòng ta chẳng biết
Bao giờ trả hết nợ cho đời?

Vết thương ngày ấy chưa lành lặn
Tấc dạ giờ đây vẫn nhói đau
Giá đã bọc thây nơi chiến địa
Hay là bỏ xác chốn binh đao
Thì đâu chuốc hận từ khi đó?
Chẳng biết vương tơ đến lúc nào?
Kỳ vọng, ước mơ tan biến cả
Sao còn ảo mộng được gần nhau?

Vẫn nát tan lòng, vẫn gợi khơi
Vết thương ngày ấy, cợt đùa chơi?
Lẽ nào hành hạ hoài thân xác?
Để phải gian nan suốt cuộc đời?
Vất vả bao phen, cơn sóng vỗ
Yên bình mấy thuở lục bình trôi?
Căm hờn, than trách làm chi nữa?
Nếu chết cũng đành, chẳng hở môi.

Thục Nguyên
***
Da Diết…

Mong ai thấu hiểu lời minh bạch
Cám cảnh thương hoài phận cút côi
Câu hẹn chung đường còn ngại lắm!
Mối tình đôi ngả gắng quên thôi
Tim buồn hiu quạnh luôn băng giá
Pháo đỏ im lìm vẫn bặt hơi
Duyên nợ long đong bao trắc trở
Xin chàng chôn kín chớ nên khơi…

Cám cảnh thương hoài phận cút côi
Thân đơn lưu lạc giữa dòng đời
Âm thầm quay bước trong sương đẫm
Lặng lẽ ra đi giữa tuyết rơi
Thưở ấy luôn mơ ngày kết hợp
Giờ đây nào nghĩ buổi xa rời
Trách hờn chi nữa thêm sầu não
Hai chữ tương phùng khó lắm thôi!

Câu hẹn chung đường còn ngại lắm!
Niềm thương nghìn mối vẫn lo đây!
Thuyền quyên hờ hững tô môi nhạt
Lãng tử ngậm ngùi nhấp rượu cay
Cứ tưởng bên chàng luôn ước mộng
Hay mơ cùng bậu mãi kề vai
Nợ duyên không trọn mong chi nữa?
Hẹn kiếp lai sinh sẽ lấp đầy!

Mối tình đôi ngả gắng quên thôi
Da diết buồn đau cũng trải rồi
Ray rứt tim mang hình ảnh cũ
Vấn vương lòng nhớ áo bông tơi
Người về thôn ấy thôi đừng trách
Bạn ở nơi này hãy chóng nguôi
Ngày tháng mỏi mòn luôn ngóng đợi
Vắng tin từ đó mấy năm trời…

Tim buồn hiu quạnh luôn băng giá
Dạ buốt ngấm ngầm mãi đắng cay!
Những lúc muộn màng tô má phấn
Đôi khi thơ thẩn ngắm vầng mây
Thẹn thùng mong mỏi cài nơ tóc
E ngại đợi chờ níu cánh tay
Kỷ niệm êm đềm vừa trỗi dậy
Trong lòng đắm đuối ngất ngây say!

Pháo đỏ im lìm vẫn bặt hơi
Tơ hồng thắm thiết đã xe rồi
Hằng đêm trăn trở đâu đành dứt
Năm tháng trông chờ cũng khó phôi*
Nhớ lúc tan trường mừng bạn đón
Vui sao ngắm biển tránh mưa rơi
Bao nhiêu kỷ niệm thân thương quá!
Để lại niềm đau suốt một đời!

Duyên nợ long đong bao trắc trở
Cuộc đời cay nghiệt lắm buồn đau
Giải sầu tìm bạn say men rượu
Vơi khổ mời thầy luyện kiếm đao
Cứ tưởng sẽ không như thưở trước
Ơ hay vẫn thế tựa hôm nào!
Xin em gởi chút niềm hy vọng
Dẫu biết mai này khó gặp nhau!

Xin chàng chôn kín chớ nên khơi…
Thổ lộ tâm tình buổi dạo chơi
Tạo hóa an bày dù nghịch cảnh
Thị phi bàn tán mặc người đời
Tiếng yêu có phải nên gìn giữ?
Lời nguyện không đành để cuốn trôi
Hẹn với bạn lòng khi trở lại
Vai kề, má tựa … môi tìm môi…

Như Thu
*phôi pha