Chủ Nhật, 23 tháng 4, 2017

Gặp Hồn Thi Sĩ

Gặp Hồn Thi Sĩ

Đêm ngày cần mẫn dệt đường tơ
Duyên phận mong manh vẫn cứ chờ
Tình đã ra đi vào cõi mộng
Nghĩa còn dan díu giữa cơn mơ!
Tao nhân khuất bóng miền sơn cước
Thục nữ mòn chân nẻo bến bờ.
Biển giận sóng ghềnh tuôn trắng xóa
Gặp hồn thi sỹ hóa thành thơ.

Thành phố Vinh 15/7/2015
Huy Phương
***
Bài Họa:
Tao Phùng Vô Ngại*


Trộm nhìn cung bậc đứt dây tơ**
Thẩm thấu ngón đưa thỏa đợi chờ
Bối rối tiều phu nghe đã mộng
Bàng hoàng nghệ sĩ thấy còn mơ
Gặp người tri kỷ ngoài sơn dã
Biết khách cao nhân giữa bãi bờ
Lữ thứ tao phùng vô quái ngại
Nhạc hòa trầm bổng cũng nên thơ

Như Thị
*Kết bạn không phân biệt Quan,Dân
**Chung Tử Kỳ nghe trộm khúc đàn của Bá Nha
***
Qua Đường

Xe cộ dọc ngang tựa dệt tơ
Góc đường một bác đứng yên chờ
Kiếng đen đeo mắt, tai nghe ngóng
Gậy gỗ cầm tay, óc mộng mơ
Tiếng máy rần rần, êm, đổi hướng
Hiệu đèn chít chít*, lặng, sang bờ
Rời lề, bước xuống, băng qua lộ
Ngẫu hứng thi nhân thả áng thơ

Trương Ngọc Thạch
3/06/2017
(*) “Chít chít” và “khoọc khoọc” là hai âm thanh phát ra từ hiệu đèn ở ngã tư đường giúp người khiếm thị nghe và phân biệt hướng nào xe đã ngừng để an toàn qua đường.
***
Khúc Tương Tư

Nhớ bạn tay mềm trải phím tơ
So dây lệ rỏ mấy cung chờ
Trông người lại xót cơn bi mộng
Vọng nguyệt thêm sầu giấc huyễn mơ
Cuộc ái chưa trao tình rẽ lối
Thuyền hoa lại tiễn kẻ sang bờ
Âm thầm một khúc tương tư trỗi
Dĩ vãng xưa nhòa bóng cảo thơ

Nguyễn Gia Khanh
***
M
ộng Ảo Đêm Trăng

Nghe đàn người gảy mấy dây tơ
Xao xuyến hồn ta mộng ước chờ
Đây chốn thiên thai lòng thỏa nguyện
Nọ nơi tiên cảnh dạ say mơ
Thướt tha mỹ nữ bên hồ nguyệt
Mê đắm thi nhân giữa chốn thơ
Một khắc, nghìn thu hay vĩnh cửu
Con thuyền tình ái tách xa bờ...

Sông Thu
***
Nh
ờ Hồn Thi Sĩ

Mừng sao Bà Nguyệt với Ông Tơ
Về chuyện trúc mai cứ phải chờ.
Thuyền đã chung dòng gần cặp bến
Nước còn dậy sóng chặn vô bờ.
Muốn nhờ thi sĩ đem tài trí
Quậy rối bút nghiên tạo áng thơ.
Xóa cản , duyên đời nên mật ngọt
Nơi nơi chốn chốn thảy đều mơ.

Trần Như Tùng
***
Không Duyên Nợ


Nguyệt lão trêu người thả mối tơ
Tào khang gắn bó...mãi mong chờ
Nhiều đêm trăn trở càng nhung nhớ
Một kiếp tương phùng chỉ mộng mơ
Cứ ngỡ đan tay về vạn nẻo
Nào hay rẽ sóng tách đôi bờ
Không hoà giai ngẫu đành cam chịu!
Biết đến bao giờ dậy ý thơ?

Như Thu
***
C
ô Đơn

Chiều buông nắng nhạt dệt cung tơ
Mắt dạo xa xôi muốn ngóng chờ
Bướm lượn trên cành Hồng dệt mộng
Chim vờn dưới lá Trúc say mơ
Mặt trời ngả bóng trào văn ý
Ánh Nguyệt soi mình gợi tiếng thơ
Buốt giá con tim tràn thi bút
Tình duyên vẫn mãi cảnh đôi bờ

Minh Thuý
***
Tơ Vàng


Có nàng thiếu nữ quậy vàng tơ 
Vương vấn tâm tư mãi ngóng chờ 
Mộng tưởng ai kia dừng gót mỏi 
Hình dung người đó toại nguồn mơ 
Khung quay nhung nhớ trôi ngày tháng 
Mái cuộn thương yêu dạt bến bờ 
Ước nguyện vuông tròn hoài bất tận 
Tình mình tuyệt đẹp tựa bài thơ.

Thanh Hoà
***
Tương Tư


Tối đã buông màn dậy tiếng tơ
Lời thông mất hút ánh trăng chờ
Ai chôn vạn cổ hờ mong đợi
Kẻ quật oan tình đổi ước mơ
Biết đã không cùng chung một nẻo
Thì thôi hai ngã rẽ đôi bờ
Đường xưa réo rắt lên hồn nhạc
Lối cũ mơ màng rộn ý thơ.

Thủy Lâm Synh
Mar. 12, 2017
***
Tình Mơ

Thu vàng chợt nhớ dáng nai tơ
Ngớ ngẩn trăng sao mắt đắm chờ
Nhạc trổi phòng trà đêm huyển hoặc
Hồn vương tuổi ngọc thuở tình mơ
Cây si gốc cỗi đời sương gió
Lá đổ cành trơ lệ trắng bờ
Có phải là em duyên kiếp trước
Ngọt ngào dổ giấc giữa vườn thơ

Hải Rừng
***
Ước Trở Về Tuổi Thơ


Trông nhện giăng mùng gỡ mối tơ
Chờ ai ai biết biết ai chờ
Canh khuya cái vạc đau đồng vãn
Trăng lạnh con đò tiếc bến mơ
Gió lạc chân chồn qua mấy bãi
Dòng trôi ván mục giữa đôi bờ
Bể dâu mãn kiếp nên còn ước
Biết được bao giờ tới tuổi thơ?

Phan Tự Trí