Chủ Nhật, 8 tháng 1, 2017

Năm Tàn


Trời buồn u ám buổi chiều đông
Sùi sụt mưa rơi đến não lòng
Khắc khoải thu vàng đi lặng lẽ
Ngậm ngùi cánh nhạn bỏ tầng không

Một mình thơ thẩn chốn thư phòng
Gió lạnh lùa vào qua chấn song
Lắng đọng tâm tư sầu quạnh quẽ
Nhìn theo chiếc lá cuốn theo dòng

Vẳng xa tiếng nhạc giữa đêm đông
Kỷ niệm ngày xưa ngập cõi lòng
Giai điệu thuở nào còn nức nở
Ngậm ngùi vương vấn giữa hư không

Tháng chạp ngày dài không đợi mong
Giăng giăng mây xám phủ bềnh bồng
Thời gian vun vút qua song cửa
Chợt ngộ cuộc đời chỉ sắc không

Lịch cũ nằm yên ở góc phòng
Vài tờ còn lại lệ lưng tròng
Run run, người bỗng chùn tay xé
Tháng lụn năm tàn chẳng dám trông

Phương Hà