Thứ Sáu, 6 tháng 1, 2017

Giọt Đàn Xuân


Buồn tay rải giọt đàn ngân
tiếng tơ trầm bổng bần thần nội tâm
đàn trầm réo rắt thanh âm
sao câu Tống Biệt cứ thầm thì rơi

Tay đưa mười ngón bồi hồi
mà như đưa rượu kề môi ngậm ngùi
giọt đàn rụng xuống lòng tôi
thấm sâu tỳ vị thốt lời vô ngôn

Niềm xưa như chẳng cạn mòn
vẫn nguyên thác lũ, vẫn dồn bão giông
hình như có tiếng gọi thầm
thì ra nỗi nhớ ra sông ngóng đò

Tiếng lòng trầm tích bến xưa
bao giờ mới được quật khai trao tình
nghe đời cứ mãi là đêm
giọt đàn xuân rụng bên thềm ngẩn ngơ

Tuyền Linh