Chủ Nhật, 17 tháng 5, 2026

The Seed (Paul Berchtold) - Dịch Bài: Hạt Giống (Thái Lan)


The Seed 

Once upon a time there was a seed buried in the mud.
It was in dark blackness. It was cold and wet. It shivered. It was just plain no fun.
It was icky. It was dirty. It was muddy. It was mucky. It was stuck in the mud.
How it got there is a little 3 sentence story.

One nice breezy Fall day, it had fallen on the ground. Then it rained a little. And a deer came along and stepped on it and pushed it deep in the mud.
Life just wasn't fair. It was all alone. If only it had fallen like the other seeds in the grass, or on the log over there, or at least not been stepped on.

But what the little seed did not see wasthe mouse that ate the seeds in the grass
and the bird that ate the seeds on the log
and the chipmunk that gathered the seeds on the ground to store and eat all winter long.
It couldn't see this because it was stuck in the mud. It didn't know how lucky it was.

Now besides being squished tight in the mud, it was also locked in it's shell. It tried to get out of it's terrible predicament, but the Fall days got shorter and shorter. It got colder and colder too. It had no strength to get out of its shell. The mud was frozen solid, the deep snow covered it. It went through a terribly cold and dark winter.

Finally, after what seemed forever, slowly the days grew a little longer, a little warmer. The seed had work to do. It began to grow.
The water in the mud had softened its shell. Still, how hard it was to get out of its shell ! It had to exert energy like never before. It struggled and struggled. Finally it broke free.

Then it used more energy to go not up, but down, struggling to send a tiny little root through that compacted mud -- that terribly icky place. It needed something to tightly hold on to, because........
...now it had to struggle yet again with great effort to send a tiny little shoot to the light above -- through all that icky mud. Finally it was free. It reached the warm sunlight.

You would think its troubles were over. Not so fast. In a whole year it grew only a few inches, while the other plants grew by leaps and bounds, as if to mock the little seed. Every fall it lost its leaves. In winter it barely survived, covered with snow. And as it got a little taller, it had to go through windstorms and blizzards.

But one thing was peculiar. Even while it slowly grew up to the sunny blue sky, it never forgot its roots. It had the wisdom to keep growing its roots deeper and deeper in the mud.

In fact, it used every wind storm, every blizzard, every shaking, every vibration to wiggle its roots deeper and deeper into the black icky mud.

It knew the importance of a solid foundation, because it always remembered where it came from, how it had been protected and helped by the mud.

The years rolled on, and the seasons too. Each summer it so slowly but surely grew. Each winter it became a little tougher and stronger. It had little joys and little sorrows throughout its life like all of us do.

Then came the fiercest of all storms. The wind blew so violently this way and that. Trees all around were dashed to the ground, broken, uprooted, a jangled mess.

After the devastation, the sun shone once again. To be sure, it didn't look so pretty, some leaves were missing, in fact, quite a few, but that would soon be remedied.

Because it hadn't forgotten its roots as a seed in the mud, it stood there in all its glory. It had become the mighty oak tree.

Paul Berchtold
***
Dịch Bài:

 Hạt Giống 

Ngày xửa ngày xưa có một hạt giống bị vùi trong bùn.
Nó ở trong bóng tối đen thui. Trời lạnh và ẩm ướt. Nó run rẩy.
Chỉ đơn giản là chẳng có gì vui cả.
Chung quanh thật là nhầy nhụa. Thật là bẩn. Thật lầy lội. Thật là nhớp nhúa. Nó bị dính chặt trong bùn.

Làm thế nào nó đến nơi đó là một câu chuyện nhỏ như sau.
Vào một ngày mùa Thu có gió hiu hiu, nó đã rơi xuống đất. Sau đó trời mưa một lúc. Rồi một chú nai đến, giẫm lên và đạp nó sâu xuống bùn.
Cuộc sống thật không công bằng. Nó chỉ có một mình. Giá mà nó rơi như những hạt giống khác trên cỏ, hay trên khúc gỗ đằng kia, hoặc ít nhất là không bị giẫm phải.

Nhưng điều mà hạt giống nhỏ không nhìn thấy là:
- Con chuột ăn hạt trong cỏ
- Con chim ăn những hạt rơi trên khúc gỗ
- Và sóc chuột gom hết hạt giống trên mặt đất để dự trữ và ăn suốt mùa đông dài.

Nó không thể nhìn thấy tất cả những điều này vì nó bị chôn trong bùn. Nó không biết nó đã may mắn thế nào.

Bây giờ không những bị đè chặt trong bùn, nó còn bị nhốt trong vỏ của nó. Nó cố gắng thoát khỏi tình trạng khó khăn tệ hại của mình, nhưng vào mùa Thu ngày càng ngắn lại. Trời cũng càng lúc càng lạnh hơn. Nó không còn sức để thoát ra khỏi vỏ. Bùn đông cứng, tuyết dày bao phủ nó. Nó đã trải qua một mùa đông lạnh lẽo và tối tăm khủng khiếp.

Cuối cùng, sau thời gian dường như là vô tận, dần dần ngày dài ra một chút, ấm áp hơn một chút. Bây giờ hạt giống có việc phải làm. Nó bắt đầu phát triển.
Chất nhão của bùn đã làm mềm vỏ của nó. Nhưng mà vẫn thật khó để thoát ra khỏi cái vỏ dày cui này!
Nó phải nỗ lực sử dụng tất cả năng lượng hơn bao giờ hết. Nó gắng sức và gắng hết mình. Cuối cùng nó đã bung ra khỏi cái vỏ.
Rồi nó phải dùng nhiều năng lượng hơn không phải để vươn lên mà là đi xuống, cố gắng cắm một cái rễ nhỏ bé xuyên qua lớp bùn đặc đó -- nơi cực kỳ nhầy nhụa đó. Nó cần một cái gì đó để bám chặt vào, bởi vì............
...bây giờ nó lại phải nỗ lực tranh đấu sống còn để đưa một nhánh chồi nhỏ bé lên ánh sáng phía trên-- xuyên qua lớp bùn nhầy nhụa đó. Cuối cùng nó đạt được mục đích của mình. Nó đã vươn lên được tới ánh nắng ấm áp.
Chắc bạn sẽ nghĩ rằng những khó khăn của nó đã kết thúc. Không được nhanh như thế đâu, thưa bạn.

Trong suốt một năm, nó chỉ cao thêm được vài tấc, trong khi những cây khác lại mọc lên như bước nhảy vọt, như thể muốn giễu cợt cái hạt giống nhỏ bé đó. Mỗi mùa thu nó đều rụng lá. Vào mùa đông, bị phủ đầy tuyết từ trên ngọn đến gốc nó hầu như thật khó khăn mới có thể tồn tại được. Và khi nó cao hơn một chút, lại phải trải qua những cơn gió kinh hoàng và bão tuyết.
Nhưng có một điều đặc biệt. Ngay cả khi nó từ từ vươn lên trên bầu trời xanh đầy nắng, nó vẫn không bao giờ quên cái rễ của mình. Nó thật khôn ngoan để cái rễ tiếp tục ngày càng lún sâu hơn trong bùn.

Thật ra, nó đã lợi dụng từng cơn gió bão, từng trận bão tuyết, từng cơn gió lung lay, từng cơn chấn động để rung lắc thân mình và cắm rễ ngày càng sâu hơn vào bên trong lớp bùn đen đặc.
Nó biết tầm quan trọng của một nền móng vững chắc, bởi vì nó luôn nhớ đến nơi mình được đưa đến đây, đã được lớp bùn nhầy nhụa này bảo vệ và giúp đỡ như thế nào.
Năm tháng trôi qua và các mùa cũng từ từ thay phiên nhau, hết nàng Xuân này rồi đến anh Đông kia.

Mỗi mùa Hè nó phát triển thật chậm rãi nhưng thật chắc chắn. Mỗi mùa Đông nó trở nên cứng rắn và mạnh mẽ hơn một chút. Nó có những niềm vui nho nhỏ cũng như những nỗi u sầu trong suốt cuộc đời, cũng giống như tất cả chúng ta.
Thế rồi cơn bão kinh hoàng nhất đã ập đến. Gió thổi dữ dội theo hướng này và hướng kia. Cây cối xung quanh bị đánh đổ xuống đất, gãy vụn, bật gốc, bừa bộn, vung vãi khắp nơi.

Sau sự tàn phá thảm khốc ấy, mặt trời lại chiếu sáng. Chắc chắn là cái lúc - xưa- gọi- là- hạt- giống-bị-bỏ -quên- ấy- trông nó không được đẹp lắm, có một vài cành bị lỗ chỗ vì thiếu lá , trên thực tế là khá nhiều, nhưng điều đó sẽ sớm được khắc phục.

Bởi vì cái hạt đã từng nghĩ rằng mình không được như những hạt khác ấy đã không quên cội nguồn của mình là một hạt giống bị vùi trong bùn, nên giờ đây nó đứng thẳng, tự hào, trong vinh quang của mình:

Nó đã trở thành cây sồi hùng vĩ, vẻ vang.

Thái Lan  Dịch

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét