Demain, Dès L’aube
Demain, dès l’aube, à l’heure où blanchit la campagne,
Je partirai. Vois-tu, je sais que tu m’attends.
J’irai par la forêt, j’irai par la montagne.
Je ne puis demeurer loin de toi plus longtemps.
Je marcherai les yeux fixés sur mes pensées,
Sans rien voir au dehors, sans entendre aucun bruit,
Seul, inconnu, le dos courbé, les mains croisées,
Triste, et le jour pour moi sera comme la nuit.
Je ne regarderai ni l’or du soir qui tombe,
Ni les voiles au loin descendant vers Harfleur,
Et, quand j’arriverai, je mettrai sur ta tombe
Un bouquet de houx vert et de bruyère en fleur.
Victor Hugo
***
Các Bài Dịch:
Ngày Mai, Ngay Lúc Rạng Đông
Ngày mai ngay lúc rạng đông
Lúc làng quê đã sáng trưng khắp vùng
Thời Cha sẽ bước lên đường
Con ơi, Cha biết con đương mong chờ.
Cha vượt rừng, núi mịt mờ
Nào đâu có thể mãi mà xa con.
Cha đi, chìm lắng nỗi lòng
Chẳng nhìn ngoại cảnh, không buồn nghe chi,
Đơn côi, lầm lũi bước đi
Lưng khòm, tay chắp, buồn thì triền miên,
Với Cha ngày tối như đêm
Thiết đâu ngắm ánh vàng lên chiều tà
Ngắm buồm Harfleur trôi xa.
Bước chân vội tới chính là mộ con
Cha âu yếm đặt đôi vòng
Hoa “ô rô” lá xanh còn thướt tha
Và chùm thạch thảo nở hoa.
Ngô Tằng Giao
(5-2026)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét