
Một ngày đầu mùa hè. Trong các chợ trái cây bắt đầu có nhiều. Chuối mùa nào cũng có vì nhập cảng từ các xứ nhiệt đới. Những trái dứa xanh xanh vàng vàng xếp hàng ngay ngắn trên quầy bên cạnh những quả dưa hấu đầu mùa. Những hộp dâu to strawberry mọng đỏ xếp xen với các hộp dâu rừng đỏ nhỏ nhỏ xinh xinh raspberry, và những hộp dâu xanh tím blueberry giống như trái sim trong những cánh rừng Blao (Lâm-đồng).
Đang mải nhìn các hàng trái cây tươi mát, chợt đâu đây phảng phất mùi hương hăng hắc của một thứ trái cây khiến tôi dừng lại để tìm xem mùi hương ấy ở đâu. Lâu lắm rồi tôi chưa ngửi thấy mùi trái cây này, một mùi hương của buổi sáng sớm vào hè, trong không khí thanh khiết của ngày mới bắt đầu, với tia nắng đang lên của hừng đông, bụi cây thấp mọc quấn quanh những chậu làm bằng song sắt, lá xanh mơn mởn lay nhẹ đùa theo ngọn gió, những trái cà xanh còn nhỏ lẫn với những trái cà chua chín mọng đỏ…
Lúc ấy tôi khoảng chín, mười tuổi. Mùa hè, ba tôi dẫn mấy chị em tôi theo ba tôi đi làm. Những sáng ba tôi vào trại gia-binh, tôi chạy theo gia đình những người lính vào nơi trồng rau. Trại gia-binh là nơi ở của những gia đình binh lính. Trong khi người lính đi hành quân hay thi hành công vụ, gia đình họ được vào ở trong các trại gia-binh. Ở đây họ có vườn trồng rau để có rau đem bán làm kế mưu sinh.
Là dân thành thị, tôi rất thích thú sống đời sống “nhà quê” trong trại gia-binh. Những căn nhà xây cất tụ tại một khu vực nhất định, còn lại là vườn rau mênh mông. Những luống rau xếp hàng ngăn nắp, nhiều loại rau cải, cà chua, cà pháo, mướp, bí, su su, v.v… Tôi đi theo những người sinh sống trong trại giúp họ hái những trái cà chua đã chín. Những trái cà chua có mùi hương hăng hắc ấy đã vào ngủ trong tiềm thức của tôi.
Năm mươi năm sau… Ba tôi đã qua đời sáu năm nay. Mùi hương cà chua hăng hắc vẫn thoang thoảng đâu đây. Mỗi lần đi chợ vào mùa hè, bao giờ tôi cũng đến hàng cà chua, phải là loại chín cây - “vine ripe” - mới có mùi hương thơm ấy của kỷ niệm. Mỗi lần mua cà chua lại mỗi lần nhớ đến những ngày đi với ba tôi đến trại gia-binh. Có khi mua những trái cà chua chín cây ấy chỉ để nhớ lại một kỷ niệm ngày xưa, để nhớ đến ba tôi.
Ngô Thị Quý Linh
Viết vào ngày giỗ năm giáp-ngọ (Ngày 29 tháng 8 năm 2014)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét