Chủ Nhật, 10 tháng 4, 2016

Mưa Pleiku


Đưa tay che nắng Sài Gòn
Bỗng dưng nhớ quá đồi non sương mù
Những chiều dạo phố Pleiku
Con đường Hoàng Diệu dập dìu giai nhân
Em Pleiku lạc hồng trần
Mấy mươi năm chẳng một lần về thăm
Con đường phố núi quanh năm
Sương mù kín phủ gọi thầm đợi nhau
Trời buồn phố núi mưa mau
Lối về Diệp Kính nghe nhàu tâm tư
Rải tình giữa phố mưa rơi
Mang bao thao thức về nơi tiền đồn
Mai về biết có còn không
Hay là nến thắp giữa lòng phố khuya
Sai Gòn dưới nắng liêu xiêu
Nhớ sao nhớ quá những chiều Pleiku
Qua rồi cái tuổi xuân đi
Còn đây một nỗi sầu bi nhớ người
Bơ vơ nắng lạc hướng đời
Sài Gòn với những đầy vơi ngậm ngùi
Thèm ơi cái rét núi đồi
Thèm cơn mưa xối nổi trôi đêm ngày
Mưa dai dẳng như cơn say
Mưa không bặm trợn mà lay lắt tình
Ướp lòng khu phố gia binh
Để nghe thỏ thẻ lời em nhuộm sầu
Mưa nào nhỏ giọt tình đau
Mưa nào dập được hỏa châu bom rền
Thôi thì phận đã lênh đênh
Đành treo số mệnh lên cành thông reo

Mấy mươi năm, nghĩ cũng nhiều
Mà in như thể mới chiều hôm qua
Nắng Sài Gòn – nắng phồn hoa
Vẫn nghe thấm lạnh mưa qua hồn mình
Mưa Pleiku - mưa hiển linh
Làm sao quên được giọt tình Pleiku!

Tuyền Linh

2015