Thứ Bảy, 22 tháng 4, 2017

Nỗi Mình


 (Kính mượn tên bài nhạc "Nỗi Mình" của Quýdenver)

Nỗi mình canh cánh bên trời 
Tháng ngày qua vụt, đứng ngồi không yên 
Mây bay tan hợp mấy miền 
Bèo trôi sông cạn, nhớ triền nước sâu 
Nỗi mình đã chán biển dâu 
Bao phen cuối bến, giang đầu vì ai 
Thế mà thu vãng, đông lai 
Song thưa lại vướng một, hai tơ tình 
Hóa ra muôn nẻo trường đình
Ngàn chia xa cũng viễn trình hồi quy 
Nỗi mình mê ánh lưu ly 
Trăm hoa đua nở cả khi xuân tàn 
Tuyết sương hạ trưởng sẽ tan 
Nỗi mình đại mộng rỡ ràng, hắt hiu 
Chao ôi, sáng cũng như chiều 
Chỉ còn khuya, sớm một điều thương em 

Hawthorne, 1 tháng 12, 2004 
Cao Mỵ Nhân