Thứ Tư, 25 tháng 2, 2026

Giữa Xuân



Xuân! Em Xuân! Em Xuân đến đây rồi!
Tôi ngây-ngất đón chào Em, cảm-động.
Chao, bỡ-ngỡ! -- Ồ, lưng dài, vai rộng:
Tuổi tôi đây, vừa nguyên-vẹn hai mươi.

Bước chân non, tôi chập-chững ra đời,

Thân lạc-lõng trước ngã-ba đường thế:
Bâng-khuâng chọn, chưa tìm ra lối rẽ.
Nằm giữa lòng thế-kỷ thứ hai mươi,

Nghe nhân-gian rên-xiết giữa reo-cười;

Muôn tiếng gọi truyền lan theo cánh gió.
-- Thì ra tôi trót vay nhiều món nợ
Mà hôm nay phải đóng-góp cho Đời!

Mắt nhìn lui Mùa Đông cũ - Đông ơi,
Em đã chết dưới trăm mồ lá úa!
Thời qua ấy: chao ôi là nhung-lụa!
Và thời nay: là gấm-vóc, chao ôi!

Tôi là trai, tôi tự hỏi lòng tôi:
Ôi, ta đã làm chi
Đời trai hai mươi tuổi?
- Muôn xác lá ngập tràn muôn nẻo lối!

Đường mông-mênh lấp-lánh ánh sao tươi,
Mùa xuân hồng phơi trải dưới chân tôi.
Bao thế-hệ bằm môi và trợn mắt
Đẩy, đẩy, đẩy bánh xe Đời vững-chắc

Nghiến lăn dài trên bước tiến thời-gian.
Mồ-hôi, nước mắt, máu, tim, gan;
Bao sức sống tuôn tràn cho cuộc sống.
Đời vĩ-đại, Đời sâu-xa, cao-rộng;

Mỗi sinh-linh là một nét tô-bồi.

Ánh vinh-quang vừa hé mở chân trời.
Mộng -- giấc mộng điên-cuồng say máu lửa,
Mộng thiên-thai ngàn xưa -- còn đâu nữa!

Đây trần-truồng phô dưới Ánh Trời Mai

Một khối đồng-tâm, cả một Loài Người
Đang gắng-gổ, đang bền gan, vững chí
(Tay thô-tháp và linh-hồn bình-dị)
Góp công nhau, nương-tựa sức Muôn Người

Đắp-xây Xuân Hy-Vọng một ngày mai...

Nợ đã trót vay rồi, tôi góp trả.
-- Xuân! Tôi nghe như Em cười dòn-dã?
Lòng hân-hoan, tôi đắp đá, tô vôi...

Thanh Thanh
Ánh Trời Mai
Ấn-Hành Lần Thứ Ba 1954


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét