Thứ Năm, 8 tháng 6, 2017

Loài Hoa



Ta như một loài ong
Môi em, tựa đoá hồng
Ta nghe mình lóng cóng
Gió mật ngạt vào không

Ta bay giữa loạn cuồng
Bão táp một thuỳ hương
Lạc đường GPS
Vẫn ngào ngạt mê thường

Em hé nụ môi cười
Nắng từng chùm rụng rơi
Ta loài ong chết đói
Hương mật vụt vào khơi

Ta rơi rồi ta rơi
Chết lịm mặc cuộc đời
Ðịa đàng hay vực thẳm
Ta quỷ sứ ma trơi

Em khép cánh nụ rồi
Ta thành xác chơi vơi
Tựa hoa ăn sinh vật
Hồn ta vẫn mỉm cười

Tịnh