Chủ Nhật, 27 tháng 4, 2014

Này Em Cô Gái Việt


Em vẫn còn điệu lắm
Giữa những ngày đi lui
Một tâm hồn cháy nắng
Môi khinh bạc nụ cười
Em hãy còn hảnh tiến
Như ngày đầu quen tôi
Mắt thuyền không bến đổ
Nên kiêu bạt một đời
Này em không trẻ nữa
Đem tim mình rong chơi
Này em bông mắc cở
Khác gì hoa hổ ngươi
Này em cô gái Việt
Đang lưu vong xứ người
Tôi muôn đời chỉ biết
Cô là mẹ hiền thôi
Này em ngoan chút nữa
Cho rợp màu quê hương
Vì đêm nay tôi thấy
Trăng sáng đẹp mười phương

Lâm Hảo Dũng


Thành Phố Mẹ


      Từ thuở lững chững biết yêu, đến nay tóc đã nhuốm màu sương khói. Từ lúc mơn man vào hành trình chữ nghĩa, đến nay đường lãng du đã vượt ngàn hải lý. Khi có kẻ năm châu hỏi tôi: 
- Đi nhiều thế, thích nhất nơi nào? 
- Chẳng ngại ngần: vẫn xứ Việt Nam. 
- Đi nhiều thế có gì thương nhất? 
- Chẳng ngại ngần: tà áo dài em. 

      Chẳng thế mà tôi có một bộ sưu tập ảnh “Áo Dài Việt Nam” thời chưa bị biến tấu, chưa bị những thẩm mỹ viện cắt ráp vá khâu thêm những rẻo đời thời thượng! 
Tôi hãnh diện khoe sưu tập ảnh cùng kẻ năm châu mỗi khi có dịp . Như khoe mình là con cháu Văn Lang . Nên chi trong dòng thơ khoát danh “Thi Sử” tôi đã đưa tà áo dài em lên cùng với lịch sử Sài Gòn: 

Sài Gòn - Em, và chiếc áo dài 
Dựng trước anh chân dung mùa Hạ cũ 
… 
Sài Gòn ơi! thương quá tiếng Em, Anh 
biết dỗ ngọt suốt bốn mùa hoa, trái 
áo dài Mẹ, em vẫn còn giữ mãi 
từng đường thêu dấu ái vẫn còn xinh ... 

      Chân dung Sài Gòn, chân dung Áo Dài. Đẹp tuyệt vời, đẹp cả dáng và hồn. Hồn của trái tim Việt Nam trong biểu tượng Sài Gòn và chiếc Áo Dài. 
Nếu thuở ươm thơ vào đường tình, không có sức mê hoặc của tà áo dài, chưa chắc nét duyên Em hiện trên thực thể, chưa chắc mái tóc huyền Em dự lễ đăng quang trong ánh mắt thơ. 
Áo dài trắng, mái tóc đen . Đã làm nên một tuyệt tác ảnh đủ sức cảm rung từng con chữ trên cung bậc thơ ca. Vì thế mà tôi đã theo Áo Dài suốt bốn mùa với sắc màu thay đổi. Trắng: trinh nguyên, Tim: nhớ thương,Vàng: đam mê, Đỏ: kiêu hãnh … 


      Sài Gòn, Em và chiếc Áo Dài đều trong trái tim tôi. Luôn trong tầm nhớ thật gần, tưởng chừng chỉ vói tay là chạm được. Thật là thèm chạm vào hơi thở của mưa nắng Sài Gòn: 

Sài Gòn nắng chảy tràn đêm 
đường mê sảng nóng, Phố thèm giọng ca 
tiếc mùa luân vũ biệt xa 
gót sen rướm máu trượt qua nguyện cầu ... 

Thèm được nghe nhịp tim Em rung sau làn lụa nõn, để vào khuya thơ cất giọng ru mơ: 

Sài Gòn ru em 
khúc tình tháng hạ 
bóng cũ bên hiên 
buồn nghiêng hoá đá ...


      Ơi Sài Gòn! Ơi Áo Dài! Tiếng gọi trầm lắng trong mạch triều âm vỗ hai bờ Đông – Tây biển Thái Bình xanh thẩm. Điều kỳ diệu là thời gian không làm phai nhạt màu sắc của ký ức. Vẫn mãi nhớ ngày mới quen Em nơi bờ sông Quê Nội, nhìn qua gương nước lấp lánh màu sen hồng trên nền áo lụa xanh. 
Trời, Nước, Hoa và Áo Dài ... cùng một game màu thanh nhã. Từ đó mỗi lần cùng Em dạo trên những quãng đường chiều, tôi thích Em mặc áo dài màu xanh của biển. Nét tương phản giữa ánh hoàng hôn với màu xanh lung lình sóng biển, đẹp vô cùng. Nắng vàng tạo nên những gợn sóng hừng hực đam mê lăn tăn trên tà áo biển xanh. Không còn là màu ẩn dụ, mà là màu thơ, màu của trí tưởng phát họa nên sắc thái hài hòa giữa sự khắc chế của sinh tồn: 

ôi tôi đi giữa bồi hồi 
một khung trời nhớ đã đời giữa tâm 
như người tình cũ bao năm 
tưởng như biệt giữa thăng trầm, còn vương 
Sài gòn - nghe gọi mà thương 
Duy Tân, Nguyễn Huệ - con đường dư âm ...

      Sài Gòn đâu đó trong tiếng gọi - Hôm qua, mới đó, tức thời... Nghe gọi từ Phone, từ Radio, từ TV, từ nơi những con phố có người Việt lưu vong! Gọi như nỗi niềm thương nhớ, gọi như một sự khắc khoải trên dấu ấn của một phận người bị tách ra khỏi quê hương mình: 

Bẵng thật lâu hơn phần tư thế kỷ 
sống ở đâu cũng nghĩ đến Sài Gòn 
thế mới biết tấm lòng người viễn xứ 
còn thiết tha lời guốc mộc âm vang 
... 
Sài Gòn đâu đó trong tiếng gọi 
nên mãi chờ về lại lối xưa quen 
nhìn áo lụa vàng, nghe lời guốc mộc 
đẹp như thơ theo dòng nghĩ vào đêm! 

Có ai xa thành phố đó mà chưa một lần gọi nhớ Sài Gòn, của một thời Hòn Ngọc Viễn Đông: 

Sài Gòn đó, Sài Gòn bên kia biển 
không phải một thời, mà mãi ngàn đời 
trong tim người, Hòn Ngọc Viễn Đông 
trong Việt Nam, Sài Gòn bất diệt! 


      Thương vô cùng tiếng gọi Sài Gòn. Nhớ vô cùng tà áo dài một thuở đùa vui cùng hoa phượng đỏ, hay trong lất phất mưa rũ lá me bay trong chiều Thu cũ! 
Ngươi Sài Gòn xa Sài Gòn mà không vương lụy tình xưa mới là chuyện lạ. Cho dẫu Sài Gòn bất chợt nắng mưa, như có nắng chảy tràn đêm, có mưa trút nước bên hiên nắng hồng . Đẹp và lãng mạn quá chừng. 

tháng sáu Sài Gòn, trời xanh như ngọc 
ve rộn ràng cất tiếng hát rong trưa 
gió giục giã gọi em về hong tóc 
sợ chiều lên, buồn đuổi kịp theo mưa 
tháng sáu Sài Gòn, nắng mưa bất chợt 
như chợt cười, chợt khóc giữa lòng em ... 

      Sao chợt cười, chợt khóc! Có phải Sài Gòn đang ru em khúc tình tháng Hạ, có bóng cũ bên hiên buồn nghiêng hóa đá trong mùa chình phụ? Hay do Sài Gòn đổi chủ, những con đường buồn rũ đổi tên. Nét thanh nhã của Tự Do, Công Lý ... đã bị son phết lên những màu vẩn đục. Vẩn đục đến nỗi người Sài Gòn không còn nhận ra Sài Gòn thuở nọ! 

Sài gòn - nghe gọi mà thương 
Duy Tân, Nguyễn Huệ - con đường dư âm 
hẹn đời một bữa về thăm 
giữa lòng nôi Mẹ nghe trầm khúc ru ... 

      Cũng may ký ức còn thắp bùng lên một Sài Gòn rạng rỡ. Sự rạng rỡ của dáng ngọc Sài Gòn xưa, chứ không là sự rạng rỡ của những ánh đèn đêm làm khuất lấp một Sài Gòn nham nhở hôm nay với hổ lốn những kiến trúc chạy theo thời cơm áo: 

trong thành phố mười triệu dân 
những bàn chân nhỏ xíu 
luồn lách bám nuôi thân 
người làm sao thấu hiểu 
dòng xuôi ngược băn khoăn? 


      Nỗi băn khoăn lắng đọng trong lòng người Sài Gòn luyến tiếc những nét đẹp sử thi mà thơ ca không tiếc lời tôn vinh Sài Gòn trên hằng triệu trang giấy, trong hằng vạn lời ca. Dẫu gì trong trí tưởng người Sài Gòn vẫn còn long lanh từng góc cạnh kim cương của Hòn Ngọc Viễn Đông. Tạm quên những con đường nhầy nhụa, những bếp lửa trêu ngươi: 

khi tất cả những căn nhà lên đèn 
không còn thấy những con đường nhầy nhụa ...
...
từng góc cạnh kim cương lóng lánh 
sáng trên nền trời xanh thẳm Việt Nam! 

      Và trong tim người Sài Gòn lưu vong luôn mong một ngày về lại Sài Gòn để chiêm ngưỡng Thành Phố Mẹ yêu thương. Dĩ nhiên với những nét đẹp rất Sài Gòn: 

... khi những con tim Sài Gòn vụt sáng 
ta có đêm Sài Gòn rực rỡ yêu thương 
những ánh mắt vượt trùng dương say đắm 
tìm thấy nhau - đêm lãng mạn Sài Gòn! 

Từ đó, ký ức cũng làm sống lại Áo Dài Em: 

nhìn áo lụa vàng, nghe lời guốc mộc 
đẹp như thơ theo dòng nghĩ vào đêm! 

Vào những độ cuối Đòng, chờ Xuân mới . Ký ức còn rộn ràng vẽ Sài Gòn và Áo Dài Em . Tưởng như mình đang chạm mắt vào Sài Gòn trước mặt: 

lòng hăm hở giữa Sài Gòn quá rộng 
sợ chân đi không khắp những đường quen 
từ Da Kao xuống Bến Thành, Chợ Lớn 
phố cũ, đường xưa lẩm nhẩm gọi tên! 

tại nhớ quá, anh quên mình xa lắc 
lòng nôn nao nên mắt chạm Sài Gòn 
vừa tay vói qua nửa vòng trái đất 
kịp Giao Thừa hái cánh lộc đầu năm! 


      Thế nhưng, người Sài Gòn từ xa nhìn về Thành Phố Mẹ vẫn chỉ là hoài niệm. Một hoài niệm dễ thương thế nào cũng bị chùng xuống theo gót buồn thời gian gõ nhịp rong đời về phố cũ. Như tôi đã có lần đứng giữa Sài Gòn đổi mới mà ngỡ ngàng nghe những âm vang của một Sài Gòn xưa: 

cổng trường áo trắng tinh khôi 
ẩn trong ký ức bồi hồi ngắm đau 
ngoái nhìn lạ hoắc trước sau 
dẫm chân lên bóng rũ màu thời gian 

hẹn nhau đứng giữa chiều tàn 
để nghe từng chặp âm vang Sài Gòn 
của thời lá rắc thu vàng 
trên con đường gót đài trang gõ giòn!

      Không gặp Em với Áo Dài xưa. Chỉ gặp được thằng bạn một thời sống chết có nhau dưới chân dãy Trường Sơn trong mùa đỏ lửa. Kể cho nhau nghe chuyện của ngày xưa: 

ngày hai đứa tựa lưng rừng bốc lửa 
muốn vung tay đấm vỡ mặt trời 
cho mưa trút xuống phận người khốn khó 
mát niềm tin để ngước mặt làm người! 

      Biết đến bao giờ mới mát được niềm tin, để bạn và tôi khỏi trùng trùng xa cách.
      Bây giờ, nơi quan ngoại như California, Paris, Melbourne, Montreal ... Đã có những con phố Sài Gòn: 

vẫn lời nói Bắc-Trung-Nam 
vẫn xôi, phở, bún - tên hàng quán xưa 
vẫn cơm thơm gạo quê mùa 
vẫn cá kho tộ, canh chua, gỏi gà 
vẫn chị chiếc áo bà ba 
vẫn em guốc mộc kiêu sa thuở nào 
vẫn vui lời gọi, mời chào 
Cô, Dì, Chú, Bác... bữa nào ghé chơi... 


      Ghé chơi để tìm lại Sài Gòn qua khung cảnh được tái tạo giữ lại chút hương xưa. Để nếm lại những mùi vị đúng điệu Sài Gòn. Để nói với nhau ngôn ngữ Việt Nam. Một Tổ Quốc bên kia Thái Bình Dương: 

Chừ em bước trên một thành phố mới 
có những con đường mang tiếng nói Việt Nam 
(những con đường cũng chỉ là khuôn mặt 
tình những con đường ở trên đỉnh hồn ta!) 

Em hãy nhớ, thành phố mình đang sống 
cũng chỉ là một góc cuộc đời qua 
ngày luyến nhớ Paris, Cali, Newyork 
có bằng đêm em khóc nhớ Sài Gòn? 

thành phố Mẹ chúng ta bên kia biển 
những con đường Nguyễn Huệ , Hùng Vương 
những tên gọi Bạch Đằng, Bến Nghé... 
giữa đời ta là cả một trời thương! 

Dẫu có Sài Gòn trên xứ người. Nhưng người lưu vong vẫn nghe lòng buồn ray rức: 

Việt Nam tôi trên xứ người 
một thiên tình khúc viết từ nỗi đau 
Cuốc kêu sau rặng trâm bầu 
cố hương Nội, Ngoại lẽ nào mãi xa 

Sài Gòn phải thật giữa ta 
vui nay thấp thoáng chỉ là cõi dung 
chờ người một cuộc tương phùng 
rạng đông Bến Nghé hát mừng tuổi nhau! 

      Mong lắm một rạng đông Non Sông được phục hưng trong thái bình và hạnh phúc với tình người thân ái. 
Sài Gòn sống mãi với người Sài Gòn như chiếc Áo Dài sống mãi trong lòng người Việt Nam. 

Cao Nguyên
Washington.DC Jan 05, 2014

* Hình ảnh sưu tầm từ Internet.

Vĩnh Long Từ Những Nhánh Sông Nhỏ


 Từ Những Nhánh Sông Nhỏ

 Cầu Ván

 Xinh Đẹp
Mộc mạc
Nên thơ
 Từ bóng cây dừa
Từ mái tranh
Vang đọng trong lòng, chiều trên sông


Biện Công Danh

Vẫn Còn Thương Em…


* Gởi người có tên loài hoa Lài..

Thương em … dù ở cách xa
Nửa vòng trái đất, nhưng mà…vẫn thương.

Thương em…thương cả con đường
Ngày xưa đi học, em thường đi qua…
Nhớ hoài cái thuở chúng ta
Trên đường đi học hái hoa vệ đường.

Anh cài mái tóc … nói “thương!”
Cành hoa ngày ấy vấn vương anh hoài
Bao năm rồi…đến hôm nay
Anh xa quê mẹ vẫn hoài nhớ em.

Nhiều đêm trăng rụng bên thềm
Hương hoa ngày ấy phất lên…hương Lài
Nhớ hương mùa cũ thoáng bay
Mà sao trong mộng ngất ngây hương tình.

Thương em…thương nụ cười xinh
Ngày xưa trong lớp chúng mình bên nhau
Lòng anh cảm thấy dạt dào
Nhưng vì e thẹn không trao lời tình.

Thế rồi, chinh chiến điêu linh
Đâu ngờ đôi ngã chúng mình xa nhau
Giờ em đang ở nơi nao
Còn thương người cũ…ngày nào không em?

Song An Châu


Xin Em Giữ Mãi Bóng Hình Ngày Xưa


( Cảm nhận khi thăm trang nhà Long Hồ Vĩnh Long )

Ta đang lạc bước chốn nao ?
Ngàn hoa khoe sắc, ngọt ngào đưa hương.
Vần thơ trong sáng dễ thương,
Tâm tình em viết, như dường cho …ta!


Biết bao thương mến, đậm đà.
Đưa người về với tuổi ngà ngọc xưa,
Phố buồn, sáng nắng chiều mưa,
Con đường hai đứa đón đưa mỗi ngày…


Xa rồi, nhưng vẫn còn đây,
Những kỷ niệm cũ, nối dây thân tình.

Gởi em một nụ hoa xinh,
Xin em giữ mãi bóng hình ngày xưa.


Dương Thượng Trúc

Wichita, 04-04-2014


Mai Hương, Răng Khểnh Chi Lạ


Thơ Cảm Tác: Kim Phượng
Thơ Tranh: Kim Oanh
1/ Ước Hẹn Chiều Thu


Sáng Tác: Dương Thiệu Tước
Ca Sĩ: Mai Hương


Thứ Bảy, 26 tháng 4, 2014

Hoài Vọng




Đêm vắng lặng nghe sầu cao chất ngất,
Gió lạnh về làm tê tái con tim.
Ngày tháng đong đưa nỗi nhớ êm đềm,
Thân lưu lãng phương trời nào đơn độc
Đêm buồn về lòng ta lên cơn khóc,
Tóc đổi màu mà sự nghiệp trắng tay!
Đường ta đi nào ai biết ngày mai?
Sầu cách biệt bao giờ nguôi nỗi nhớ?

Em phương đó, ta phương nầy cách trở,
Thương nhau nhiều chỉ dệt mấy vần thơ.
Biết bao giờ hai đứa hết bơ vơ
Để tối tối kề bên nhau tâm sự?
Ta nghe em những buồn vui quá khứ.
Ta âm thầm chia xẻ những niềm đau.
Ta cùng em, mình kể chuyện mai sau
Đêm trăng sáng dưới hàng cây đếm bước.
Gió thoảng nhẹ mơn man làn tóc mướt,
Ta ngất ngây mùi hương thoảng bay bay.

Rượu chẳng dùng mà sao chợt ta say,
Lòng ta bỗng tưng bừng ngày khai hội.
Ta quên hết những ngày buồn u tối,
Em cho ta vùng ánh sáng tương lai.
Ta hiên ngang và chẳng quản đường dài,
Xây mộng lớn ta tung hoành ngang dọc...
Bao giờ em? Để ta đừng đơn độc,
Đừng ưu sầu và đừng mất niềm tin?
Chỉ có em – vì sao sang lung linh
Đưa dẫn lối ta rời vùng tăm tối...

Liberal, Kansas 1987
Mặc Thái Thủy

Màu Kỷ Niệm - Phạm Đình Chương Và Nguyên Sa

      "Áo nàng vàng anh về yêu hoa cúc, áo nàng xanh anh mến là sân trường"
       Hai câu thơ trong bài hát đã nói lên nỗi lòng của anh hoc trò nhỏ dành hết yêu thương trìu mến cho người mình yêu. Rồi cuộc chiến nổ ra, anh học trò xếp áo thư sinh, đi vào chiến trận mang theo trong lòng mình hình bóng tà áo trắng thương yêu . . ..Đó là quảng thời gian theo tôi là đẹp nhất của thời đi học, cho những ai đã từng một thời đi theo một tà áo trắng những buổi tan trường. Nó đẹp và thi vị làm sao ấy, vì tôi chắc rằng, ai cũng phải chạnh lòng mỗi khi nhớ lại, cũng phải ngậm ngùi tiếc nuối. . .
      Kỷ niệm đó đẹp và như vậy đó, nhưng sẽ là 0 nếu thuở cắp sách đi học mà bạn không vương vấn trong mình một bóng hình người con gái nào đó, dù chỉ là tình yêu một chiều đi chăng nữa, thì bạn sẽ mất đi cái thi vị của cuộc sống ,của những nỗi nhớ nhớ, thương thương, đêm đêm cặm cụi nắn nót viết những dòng chữ cho những lá thư tình, cho tình yêu thời vụng dại. . .thì bạn sẽ không có một ký ức đẹp tuồi thiếu niên trong đời mình, và bạn sẽ không thể nào tìm lại được nữa đâu!


Sáng Tác: Phạm Đìng Chương và Nguyên Sa
Ca Sĩ: Vũ Khanh
Thực Hiện: Nguyễn Thế Bình

Cầu Thiềng Đức - Vĩnh Long





Huỳnh Hữu Đức


Bài Không tên số 3 (Ái Hữu 72)




Bạn bè hỡi! Giờ đây mình cách biệt
Thương thật nhiều, những hình bóng ngày qua
Con đường xưa, trong những buổi chiều tà
Toàn đám lạng, đường xưa ôi!!! Đẹp quá
Thôi bạn nhé! Giờ đây mình giã biệt
Bốn phương trời mỗi đứa ngự một nơi
Nhắc làm chi, k niệm thật xa vời
Giờ cố gắng những ngày mai mong đợi

A.H 9 - Nguyễn Văn Tùng
( Trích Từ Nội San 1972, lớp 11B3 - của Hội Ái Hữu 72)

Chiều Tạ Ơn


Tạ ơn đời đã có em
Không gian rực rỡ hoa đèn yêu thưong
Tạ ơn tình mãi vấn vương
Để ta gối mộng đêm trừơng nhớ ai

Tạ ơn cơn mộng tàn phai
Cuồng điên ôm ấp hình hài em yêu
Tạ ơn đời vẫn cô liêu
Để ta vẫn có những chiều làm thơ

Tạ ơn quán hẹn chiều mơ
Cho ta trú ngụ những giờ đớn đau
Tạ ơn cơn gío thoảng mau
Bay trong kỷ niệm ngát sầu tình xa

Tạ ơn em vẫn nhớ ta
Dù ta tàn tạ như là người điên
Tạ ơn chén rượu sầu miên
Đưa ta xa mãi về miền lãng du

Tạ ơn đời những lời ru
Để ta sống giữa ngục tù dối gian
Tạ ơn em lúc mê man
Đưa tay vuốt mắt, ngỡ ngàng bỏ nhau ...

Khiếu Long

Thơ Tranh: Chiều Vancouver


Trích Thơ: Lâm Hảo Khôi
Thơ Tranh: Kim Oanh

Dáng Thu


Trong mắt em dáng Thu ẩn hiện
Màu lá bay, biển lặng trăng về
Tiếng lòng ru lời gió si mê
Hồn thơ đến tim em mở cửa

Hãy giữ giùm anh nhan sắc đó
Đượm tình đôi mắt, ướt viền môi
Anh trải hồn thơ đồi nổi gíó
Bềnh bồng ngọn tóc áng mây trôi

Sánh bước dìu nhau qua lối mộng
Tìm vào tâm thức nối lương duyên
Nhịp tim hơi thở cùng giao động
Son phấn hương thơm cũng đảo điên

Cho anh giữ chút trầm hương nhé
Để quế phương này thơm gối chăn
Đêm ngở còn nghe em nói khẽ
Môi mắt ngực đầy để trở trăn

Lối gió truông mây bờ hư ảo
Khung trăng tròn khuyết chỗ hẹn hò
Anh sẽ mù sương mơ dã thảo
Dáng Thu muôn thuở vẫn mong chờ !

Phạm Tương Như
Nov.  12  12

Ẩm Tửu Khán Mẫu Đơn - Lưu Vũ Tích

Phong lưu tài tử đa xuân tứ,
Trường đoản Tiêu nương nhất chỉ thư...


     Đó là ngày xưa kìa! Còn bây giờ thì hết rồi! Tóc đã bạc, mắt đã mờ, lưng đã còng, chân đã mõi.... " Phong lưu tài tử " đã thành " Đa bệnh lão nhân " rồi! Cả cỏ cây hoa lá cũng chê già rồi ! Ta hãy cùng đọc bài thơ của Lưu Vũ Tích sau đây để càng thấm thía hơn với " cái già sồng sộc " đã đến trên đầu....


唐郎中宅与诸公同饮酒看牡丹
Đường Lang Trung trạch dữ Chư Công đồng Ẩm Tửu Khán Mẫu Đơn.

今日花前飲, Kim nhựt hoa tiền ẩm,
甘心醉數杯。 Cam tâm túy sổ bôi.
但愁花有語, Đản sầu hoa hữu ngữ,
不為老人開。 Bất vị lão nhân khai!.
Lưu Vũ Tích.
* * *
Chú Thích:
1. Ẩm : là Uống, khi đứng có một mình không có túc từ theo sau thì là UỐNG RƯỢU, là NHẬU.

2. SỔ 數 : Chữ nầy có 2 cách đọc và 3 nghĩa chính, như sau :
Đọc là Số : là Danh từ có nghĩa là Con Số. Vd: Số Lượng.
Đọc là Sổ : Nếu là Động từ, có nghĩa là Đếm.
Nếu là Tính từ chỉ số lượng ( Adjactif Numero
Cardino ) thì có nghĩa là Vài, Một Vài. Đây là
nghĩa trong bài : Cam tâm túy Sổ Bôi. là " Cam
lòng uống thêm VÀI LY cho say ".

3. Đản 但: là Liên từ, có nghĩa là Nhưng. Ở đây là
Giới từ , có nghĩa là Chỉ, Chỉ...Vì...
" Đản sầu hoa hữu ngữ ", có nghĩa :
Chỉ buồn Vì nếu hoa biết nói!

4. VI 爲 Có 2 âm đọc:
Đọc là VI, là Động từ, có nghĩa là Làm, Vd: Thanh
tịnh vô VI.
Đọc là VỊ , là Phó từ, có nghĩa là VÌ. Đây là nghĩa
trong bài " Bất Vị lão nhân khai ", có nghĩa: Không Vì
người già mà nở!

Dịch nghĩa:
Cùng các bạn già uống rượu ngắm Mẫu đơn ở nhà ông
Lang Trung họ Đường.
Hôm nay, chúng ta cùng nhau uống rượu trước hoa, cũng rất cam lòng mà ( vì hoa ) uống thêm vài chén nữa để say cùng hoa. Chỉ cảm thấy buồn vì nếu hoa mà biết nói, sẽ bảo rằng : " Hoa tôi chẳng phải vì các lão già như ông mà nở đâu ! ". Vậy thì hoa nở vì ai đây ?!....

Diễn nôm:
Hôm nay nhậu trước hoa,
Say khướt chẳng sao mà !
Chỉ phiền hoa biết nói :
" Chẳng nở vì ông già ! "

Lục bát:
Trước hoa uống rượu hôm nay,
Cam tâm quá chén có say cũng là
Chỉ buồn hoa biết kêu ca :
" Hoa tôi chẳng phải nở vì già đâu! "

Đỗ Chiêu Đức.
* * *
Trước hoa nâng chén rượu đầy
Hương thơm nồng thắm men say chan hòa
Buồn : hoa biết nói sẽ la
Hoa tôi đâu nở cho già mấy ông


Trầm Vân
* * *
Kính Anh Đỗ Chiêu Đức và các thầy "vườn thơ thẩn"
Cuối tuần nhận được bài dịch thơ người xưa của các bạn, đó là một niềm vui chữ nghĩa.
Trong lòng cảm kích lắm, nên cũng nặn óc suy nghĩ để vui chơi cùng các bạn.

Y Đề

Trước hoa,cạn chén vài chung rượu
Dù có say men cũng được mà !!
Phiền chi hoa lại kêu la ??
"Tôi đâu có nở vì già ông đâu !"


Giận lòng lắm, nên Song Quang có trả lời lại như sau.Mong các thầy tha lỗi cho lão già nhé.

Đang cũng ngà say vì chén rượu
Chơt nghe :"Hoa nở chẳng tại già"
Giận lòng ra bẻ nụ hoa
"Cớ sao trêu trước mắt ta làm gì ??


Song Quang
* * *
Phương Hà xin góp bài phỏng dịch:

Uống Rượu Dưới Hoa Mẫu Đơn

Say chén rượu nồng, vui dưới hoa
Hoa khoe sắc thắm, rượu chan hòa
Đừng quan tâm đến lời hoa nói:
" Ta chẳng nở vì các lão gia! "


Phương Hà
* * *

Mai Lộc gửi một bài dịch:

Uống Rượu Xem Hoa

Nay bên hoa bồ đào ta nhấp
Cạn vài ly đã thấy ngà ngà
Ngại ngần hoa nói trắng ra
"Hoa nầy đâu nở cho già thưởng đâu" 


Mailoc
* * *
Kính gửi quý Thầy và các anh chị, em lại bị lôi cuốn theo dòng thơ hay của quý thầy và anh chị nữa rồi.
Em xin gửi đôi dòng.

Uống Rượu Ngắm Hoa

Ngắm hoa rượu chén ngà say
Hương thơm nồng thắm vị cay chẳng màng
Thoáng buồn hoa biết phàn nàn:
“Hoa đây chẳng nở vì chàng già nua”


Kim Oanh

Thứ Sáu, 25 tháng 4, 2014

Muốn




Anh muốn, mãi bên em là màu áo trắng
Với nụ cười tinh nghịch ngây thơ
Để khi lòng xôn xao biển vắng
Dâng nước lên tràn ngập vô bờ.

Anh còn muốn, em sẽ là cát trắng
Dài mêng mông ôm lấy biển mơ màng
Để mỗi khi nhìn qua ánh nắng
Anh tưởng mình là biển trong mơ.

Hhai 

Thơ Tranh: Phù Du


Trích Thơ: Lê Kim Thành
Thơ Tranh: Kim Oanh

Hy Vọng Xanh Xao





Con sâu xanh đo từng chiếc lá
anh ngu ngơ không đo được đời em
dẫu vẫn biết khi sâu rời cuống lá
lá lìa cành theo gió thu bay

Sông tuy sâu vẫn còn có đáy
núi tuy cao chẳng chạm trời xanh*
anh muốn được như sâu xanh hy vọng
đo lòng em cho biết nông sâu
nhưng hỡi ơi! lòng người không đáy
và tình em hư ảo khói sương
đôi bàn tay khó tài nào hứng trọn
những hạt sương lóng lánh kim cương
nắng ngoài kia reo vui tất bật
anh trong này hong khói miên trường
như những đời sâu đo hoài không nghỉ
anh lặng thầm đo bước em đi
sông có bến, đò đưa người xa xứ
cô lái không còn anh khó sang sông
đành lặng xin kiếp sau làm sâu nhỏ
đo những niềm vui mặc cuống lá rời

Ở đâu đó nếu em biết được
đường anh đo bớt ngắn thêm dài
cứ đo mãi trăm chiều xuôi ngược
biết chiều nào theo kịp chân em
thì làm ơn dừng chân nghỉ chút
biết đâu chừng anh đo kịp đời em
dẫu hy vọng mong manh như sợi chỉ
anh vẫn kiên trì đo thật đấy em ơi.
mặc dấu ấn sâu mỗi lần đo bước
hết ngắn lại dài có khác gì đâu
chỉ sợ là đường dài chân ngắn
kiếp nhân sinh còn lắm vô thường

Con sâu xanh đo đời của lá
anh vẫn dại khờ đo hy vọng xanh xao.

Túy Hà

Dấu Thánh


Vào một đêm không sao
cùng nhau mình tâm sự
vô tình
đóm thuốc rớt
trên cổ tay em,
nuột nà
anh vội vàng ngụy biện
“làm dấu thánh cho nhau”

Và thầm nhủ với em
“tình mình như dấu thánh
không bao giờ nhạt phai
cho dù tháng năm dài
không bao giờ ngăn cách”
mà cuộc đời nhiều thử thách
dấu thánh thành vết thẹo
với thời gian

Và đóm thuốc anh vẫn đốt
trên từng chuyến hải hành nguy nan
để vật lộn với con sóng
hy vọng
dấu thánh vĩnh viễn
là vết thẹo ngàn năm

Ngày tháng đong đưa
mây trời chợt tím
thư em đến
vỏn vẹn vài dòng:
“dấu thánh đã phai
anh hiểu cho
đời con gái
xin anh hiểu cho…”

Và anh không còn đốt thuốc
trên những chuyến hải hành nguy nan.

Võ Phan Trung

Quá Giang

Thòi Lòi Quá Giang
Con Ong Quá Giang
Đời Người cũng quá giang



Trương Văn Phú

Thật Ra Chúng Ta Đều Giống Nhau



      Một phụ nữ da trắng dắt theo con trai 6 tuổi ra ngoài, bà gọi xe taxi, tài xế là một người da đen.

      Thằng bé 6 tuổi chưa bao giờ gặp qua người da đen, trong lòng rất là sợ hãi, bèn hỏi mẹ :
“Người này có phải là người xấu không mẹ? Tại sao người đen thui vậy?”
      Tài xế người da đen nghe thấy trong lòng rất lấy làm khó chịu.
      Lúc này, người phụ nữ liền nói với con trai :
“Chú tài xế này không phải người xấu, ông ta là một người tốt con à!”
      Con trai nhíu mày trầm tư một hồi lại hỏi tiếp :
“Nếu chú ấy không phải là người xấu, vậy chú có phải đã làm điều gì xấu xa, cho nên Thượng Đế mới trừng phạt chú?”
      Người da đen ấy nghe xong, mắt ngấn lệ, ông ta rất muốn biết người phụ nữ da trắng ấy sẽ trả lời thế nào.
      Người mẹ nói : “Ông ta là một người rất là tốt, cũng không làm điều gì xấu xa. Vườn hoa của chúng ta có màu hồng, màu trắng, màu vàng … có phải không?”
“Vâng! Đúng ạ!”
“Vậy hạt của hoa có phải đều là màu đen không?”
      Đứa bé nghĩ ngợi một lúc :“Đúng thế ạ ! Toàn là màu đen hết.”
“Hạt giống màu đen cho nở ra những đóa hoa đầy màu sắc và thơm ngát, tô điểm cho cả thế giới này thêm muôn màu muôn vẻ, đúng thế không?”
“Vâng!”


      Con trai đột nhiên ngộ ra và nói :
“Vậy là chú tài xế ấy không phải là người xấu rồi ! Cám ơn chú tài xế, chú đã tô điểm cho cả thế giới này thêm muôn màu muôn vẻ, con muốn cầu nguyện cho chú ấy.”
Đứa bé thơ ngây đang ngồi cầu nguyện, người tài xế da đen giờ nước mắt đã lăn dài trên má, lòng nghĩ :
“Vì những người da đen bị xem thường không ngoi đầu lên nỗi, hôm nay, người phụ nữ da trắng này đã dùng lời lẽ ôn hòa dạy con trai mình, hóa giải nỗi ám ảnh về mình trong lòng con, đã vì mình cầu nguyện và chúc phúc, thật sự phải cảm ơn bà ta rất nhiều! ”



      Lúc này, xe đã đến điểm dừng, người tài xế kiên quyết không lấy tiền, ông ta nói :
“Lúc bé, tôi đã từng hỏi mẹ cũng cùng một câu hỏi ấy, mẹ nói vì chúng tôi là người da đen, phải chịu thua kém. Nếu khi xưa mẹ tôi đổi thành câu trả lời của bà, hôm nay tôi nhất định sẽ có một thành tựu khác…”.


Kim Phượng sưu tầm

Lễ An Táng Cụ Bà Huỳnh Thị Mừng-Thân Mẫu Của Nguyễn Thị Bạch Tuyết Chs TPH-C.giáo sinh SPVL









Bạch Tuyết cảm tạ các thân bằng quyến thuộc đã tiễn đưa thân mẫu đến nơi an nghỉ cuối cùng


Các CHS Tống Phước Hiệp - Cựu Giáo Sinh-Vĩnh Long ( Từ trái sang phải)

Đứng: Bạch Tuyết, Sương, Thơ, Dì Lình

Ngồi: Vân, Vĩnh, Ngọc Hoa, Lệ Tuyết.

Hình Ảnh : Huỳnh Hữu Đức