tiêu đề Nhãn
- BIÊN KHẢO
- CÂU ĐỐI
- CỔ THI
- GIA CHÁNH
- GIẢI TRÍ
- HÌNH ẢNH HỘI NGỘ
- HÌNH ẢNH NAY
- HÌNH ẢNH XƯA
- HỘI HỌA
- KHOA HỌC
- LƯU NIỆM
- LỊCH SỬ
- LỜI HAY Ý ĐẸP
- NHẠC
- SƯU TẦM
- SỨC KHOẺ
- THƠ
- THƠ CẢM TÁC
- THƠ DIỄN NGÂM
- THƠ DỊCH
- THƠ NHẠC
- THƠ PHỔ NHẠC
- THƠ SƯU TẦM
- THƠ TRANH
- THƠ TRANH NGHỆ SĨ
- TIN BUỒN
- TIN VUI
- VĂN
- VŨ HỐI THƯ HỌA
- VƯỜN THƠ VIÊN NGOẠI
- XƯỚNG HỌA
- YOUTUBE
Thứ Tư, 17 tháng 6, 2026
Tiễn Biệt Hoa Văn - Trần Quốc Bảo
Gặp nhau mới đó, đã thành cố nhân!
Thế là trọn cuộc phù vân.
Tình thơ để lại, tuyệt luân cho đời!
Hoa Văn tri kỷ, bạn ơi…
Làm sao quên được, những lời tâm tư,
Nhắc về chiến cuộc xa xưa,
Vùng Hai Chiến Thuật, tình cờ gặp nhau,
Túi thơ, bầu rượu… thật ngầu!
Cũng M-16 địa đầu Pleiku!
Rồi ta hội hữu qua thơ,
Tri âm tri kỷ, tới giờ quý thay!
Giang sơn gặp hội chẳng may,
Hoa Văn hứng chịu, tù đày bao năm!
Vẫn hồn trung liệt sao băng!
Trái tim cho Nước, tấm lòng cho Thơ.
Rời Quê Mẹ, diện HO,
Thuyền thơ lưu lạc, tới bờ Richmond.
Phú Long, Quốc Bảo, Hoa Văn,
Bút thơ gốc lính, kết thành Tam Đa.
Phú Long khuất bỏ đã xa,
Hoa Văn nay, tách thuyền qua bến rồi!
Richmond còn lại mình tôi.
Trang thư nhòa lệ, bồi hồi tiếc thương!
Rượu bầu, kể đã mất hương,
Túi thơ, kể cũng văn chương vô tình!
Bên khay trà, chỉ riêng mình,
Tôi ngồi độc ẩm, một bình… ba ly…
Hoa Văn ôi!... bạn cố tri,
Ly này tiễn bạn, an quy non bồng!
Ly này… nhớ Nguyễn Phú Long,
Ngàn thu an giấc, ngoài vòng trần ai!
Thôi thì… số mệnh an bài…
Ly này thành kính… dâng hai bạn hiền!
Tôi lau nước mắt ưu phiền,
Hẹn nhau tái ngộ nơi miền thiên thai!
Trần Quốc Bảo
Richmond, Virginia
Kính Tiễn Thi Sĩ Đại Lão Hoa Văn - Cao Mỵ Nhân
Nối vần thương đại lão HOA VĂN
Lục bát thi vương thủa họa vần
Người đã hôm nay về Vĩnh Cửu
Thơ còn ngàn thủa với phong vân
Bao nhiêu thức giả chào ly biệt
Bấy khách tài hoa khóc tiễn chân
Rượu rót ba ly sầu Quốc Bảo
Trần huynh độc ẩm ngó trăm năm. …
Hawthorne. 14 - 6 - 2026
Cao Mỵ Nhân
Thư Mời Viết Bài Tưởng Niệm Thi Sĩ Hoa Văn - Võ Phú
Bài Thơ Tiễn Bạn Hoa Văn - Tế Luân
Nghe tin bạn đã xa trần,
Lòng tôi chợt thấy bâng khuâng ngậm ngùi.
Mới ngày nào đó cùng vui,
Mà nay người đã vi vu mây ngàn.
Một đời dâu bể đa đoan,
Phong sương phủ kín, còn loang hận thù.
Bao năm sương lạnh ngục tù,
Giữ lòng chính khí, giữ hồn Việt Nam.
Thơ là ánh lửa âm thầm,
Sưởi lòng chiến hữu giữa ngàn khổ đau.
Từ vùng lửa đạn năm nào,
Mang theo mộng lớn bước vào nhân sinh.
Bạn đi nhẹ gót vô hình,
Bỏ lại trang giấy nghĩa tình còn đây.
Richmond gió vẫn hao gầy,
Nhớ người tri kỷ những ngày đối thơ.
Trăng xưa còn đọng bên bờ,
Chén trà còn tỏa hương mơ cuối chiều.
Người đi mang cả cô liêu,
Để ai ở lại quạnh hiu bóng người.
Xin rót chén rượu giữa trời,
Tiễn người về chốn xa vời thiên thu.
Ngàn mây mở lối sương mù,
Bạn cùng Phú Long bây giờ gặp nhau.
Bên kia bến mộng nhiệm màu,
Chắc không còn những thương đau cuộc đời.
Còn tôi lặng ngắm mây trôi,
Gửi theo một nén hương lời biệt ly.
Hẹn nhau ngày cuối hành kỳ,
Khi con thuyền mỏi cũng về bến xưa.
Bạn hiền xin cứ an cư,
Tình thơ còn mãi như chưa cách rời.
Tế Luân
Tiễn Biệt Thi Sĩ Ngô Văn Hòa, Bút Danh Anh Hoa, Hoa Văn - Dương Việt Chỉnh
"Ngày Tháng Mây Bay" khắp nẻo trời
Nơi chốn trần gian như khúc rẽ
Người dừng chân để lại thơ vui
Nguyện cầu linh hồn người từ đây
Về miên tiên cảnh phước ân đầy
Vần thơ lai láng reo trong gió
Gia đình bằng hữu nhớ khôn khuây
Thành kính phân ưu.
Dương Việt-Chỉnh
Thứ Ba, 16 tháng 6, 2026
Sài Gòn Chiều Mưa - Sáng Tác: Trường Hải & Ngọc Sơn - Trình Bày: Thanh Thúy
Trình Bày: Thanh Thúy
Như Cánh Chim Di
Không hồng nhan tri kỷ
Cũng chẳng phải tri âm
Đường tình chung lối mộng
Dìu bước cõi thăng trầm…
Phải chăng trong tiền kiếp
Nợ nhau một chữ “Tình”
Kiếp duyên nầy gặp lại
Ta gọi nhau là “Mình”?
Thương nhau trao cho nhau
Chữ “Yêu” thắm sắc màu
Hương tình pha thi vị
Chung mơ dệt mộng đầu
Thời gian …thời gian qua
Tình nửa gần nửa xa
Trong không gian khoảng lặng
Cung buồn xa vắng xa
Gặp chi… yêu nhau chi!
Tình như cánh chim di
Bay về miền gió cát
Tình đến rồi tình đi …
Yên Dạ Thảo
14.06.2018
Xin Hỏi - Xin Đáp
Xướng:
Xin Hỏi
Em về tắm nắng trên sông
Có nghe ấm dạ mát lòng không em?
24.5.2026
Phong Tâm
***
Một chiều em bước sang sông
Chợt nghe xót dạ nát lòng riêng em!
Kim Oanh
4.6.2026
Chân Mây Trắng Đỉnh Núi Xanh
Gió sương nương bóng trăng thanh nhẹ nhàng
Sầu tan thơ thẩn cung đàn
Rừng thương suối nhớ thở than sao mờ...
MD.06/02/26
LuânTâm
Thân cảm tặng "Mây Trên Đỉnh Núi"
của TVS đa tài hoa thật quý HoàngThục Uyên
Nhạc Sĩ Anh Việt Thanh - Vùng Lá Me Bay
Thứ Hai, 15 tháng 6, 2026
Lạy Mẹ Sao Biển - SángTác: Văn Duy Tùng - Ca Sĩ: Tuyết Mai
Về Nguồn
(Tranh: Hoạ Sĩ Đặng Can)
hong lên cho rực ấm nồng tình quê
cầu tre rung nhịp đi về
võng khuya kẽo kẹt vỗ về đời con
Thời gian ủ chín tuổi buồn
ụ rơm gốc rạ thả hồn vịn tay
sông tình ngửi vị trầu cay
giục em đỏ má nhớ ngày hợp hôn
Vai ngoan quang gánh bào mòn
trên da còn ửng vết bồng cháu con
bến xưa giặt áo đá mòn
đèn dầu đỏ ngọn nhà còn đợi ai
Duyên em thắm vạt áo dài
thương con mắt ngắm nhớ hoài tháng năm
ghẹo em giữa hội trăng rằm
tơ hồng đỏ nụ trăm năm chúng mình
Vẫn là Nước đẹp Non xinh
cho quay quắt nhớ bóng hình Việt Nam
tặng em tình khúc tơ tằm
ươm thân óng ả con Rồng cháu Tiên
Mong Cầu
Tất Cả Những Cuộc Gặp Gỡ, Đều Là Một Kiểu Trả Ơn
Tất cả những cuộc gặp gỡ đều không phải ngẫu nhiên.
Chúng là một hình thức trả ơn, báo ân, hoặc hóa giải nhân duyên từ muôn ngàn kiếp trước.
Phật dạy: Vạn pháp do duyên sinh.
Có người bước qua đời ta chỉ trong khoảnh khắc, nhưng chạm vào tận sâu tâm hồn. Có người đi cùng một quãng đường dài, rồi lặng lẽ rẽ lối.
Gặp nhau là duyên, ở lại là nguyện.
Người xưa có câu: "Muốn gặp nhau một lần ở kiếp này, phải ngoái đầu năm trăm lần nơi kiếp trước."
Duyên, không chỉ là tình cờ. Duyên là cả một quá trình tu tập, chờ đợi, trả - nhận - hóa - chuyển trong nhiều đời sống.
Có một câu chuyện kể rằng...
Một cô gái lặng lẽ cầu nguyện giữa biển người đông đúc, chỉ để có thể gặp lại một người từng đi ngang qua đời mình. Phật Tổ nghe thấu, Ngài nói: "Muốn gặp lại người ấy, con phải tu 500 năm."
Cô gái không ngần ngại. 500 năm sau, cô hóa thành lan can đá nơi chiếc câu mà chàng trai sẽ đi qua. Nhưng chàng chỉ lướt nhẹ qua mà chẳng biết cô từng chờ đợi ngàn năm.
Lại một lần nữa, cô cầu xin Phật Tố. Ngài nói: "Muốn chạm vào người ấy, con phải tu thêm 500 năm."
Cô tiếp tục tu hành. 500 năm sau, cô hóa thân thành gốc cây bên đường, để một lần chàng tựa vai trong mỏi mệt.
Và khi Phật Tổ hỏi: "Con còn muốn làm vợ anh ta không?"
Cô gái mỉm cười: "Không cần nữa. Chừng ấy là đủ. Được thấy người ấy bình an đã là đủ rồi."
Phật Tổ thở dài mà nói: "Cũng tốt. Vì chàng trai ấy... đã tu 2000 năm để chỉ có thể nhìn thấy con một lần."
Một câu chuyện mang màu sắc thần thoại, nhưng lại thấm đẫm tinh thần Phật pháp.
Yêu không phải là sở hữu. Mà là đồng hành trong yêu thương và buông xả.
Tình bạn, tình thân, tình yêu - đều là một phần của dòng chảy nhân duyên
Khi còn bé, chỉ cần một cây kẹo, một cái bút, là đã có thể thân thiết với một người. Nhưng khi lớn lên, ta nhận ra:
Gặp một người dễ, giữ một người khó.
Rất nhiều người từng gọi nhau là tri kỷ, rồi chỉ vì không còn liên lạc mà hóa người dưng.
Rất nhiều người từng thề không rời, lại tan vào biển người chẳng thể gặp lại lần nào nữa.
Vì vậy, người còn ở bên ta hôm nay, là người ta đã nợ ân tình rất lớn từ những kiếp trước.
Dù chỉ là vài câu chuyện, một ánh mắt, một vòng tay, cũng không nên xem nhẹ.
Không có gì là ngẫu nhiên - mọi cuộc gặp đều có ý nghĩa
Bạn gặp một người để học cách tha thứ.
Bạn yêu một người để học cách buông bỏ.
Bạn chia ly với một người để học cách chấp nhận vô thường
Cuộc sống vì vậy mà trở nên đầy màu sắc, đầy vết thương, và đây hoa trái tâm linh
"Tất cả những nơi bạn đã đi qua, đều có dấu chân của nhân duyên.
Tất cả những người bạn từng gặp, đều là một phân của bài học cuộc đời!"
Hạnh phúc là khi ta biết cúi đầu trước duyên khởi và chấp nhận duyên tàn
Không ai giữ mãi một người, không ai nắm được một đoạn đường mãi mãi.
Cũng như hoa nở rồi tàn, mây tụ rồi tan - mọi hợp tan đều năm trong dòng chảy của vũ trụ.
Khi hiểu được điều đó, ta không còn trách móc số phận, cũng không nuối tiếc một người đã rời đi.
Thay vào đó, ta tri ân mỗi cuộc gặp, dù ngắn hay dài, dù hạnh phúc hay khổ đau.
Vì chính họ - là một phần khiến ta trở thành phiên bản sâu sắc hơn của chính mình hôm nay.
"Đi qua một số người, ghi lại một số chuyện, mới hiểu:
Cuộc đời này - tất cả những cuộc gặp gỡ, đều là một kiểu trả ơn."
Và biết đâu, hôm nay bạn gặp tôi - cũng là vì một lời hẹn từ kiếp trước..
(lượm trên FB.TN)
Canh Chua Rau Muống, Thịt Gà



Người Phương Nam
Hương Linh, Đố Ai Ăn Táng Được Hương Linh?
Chủ Nhật, 14 tháng 6, 2026
Chứng Tích

trong ta còn giọt lệ mừng
với trăm nỗi nhớ dợm chừng nỗi đau
và ngàn giọt lệ nín mau
cho vui nở nụ cười sầu trên môi
còn người đã lỡ một đời
đã bên kia, mắt vẫn vời vợi nhau
áo xưa vạt đã phai màu
tình xưa dẫu cắt vết khâu còn hườm
trong ta, ngấn cổ còn son
mươi năm nụ ấy chưa mòn dấu hôn
Cao Vị Khanh
Thương Nhớ Chapa

(Tặng chị Cao Mỵ Nhân,
Nữ Danh Sĩ quê ở ChaPa)
Kể từ lưu lạc xa quê,
Biết bao thương nhớ gửi về Chapa. (Sa Pa)
Một vùng rừng núi bao la,
Thượng nguồn châu thổ Hồng Hà Lào Cai.
Tuyệt vời khí hậu nơi đây!
Lạnh se se tựa những ngày lập Đông,
Giống như Đà Lạt Lâm Đồng,
Tả Vân, Tả Phín bình bồng sương sa.
Chập chùng đồi núi Chapa,
Đỉnh cao nhất nước, ấy là Fansipan!
Trọng Đông tuyết lạnh giá băng,
Kỳ quan thắng cảnh, sánh bằng Fuji.
Ruộng bậc thang đẹp tuyệt kỳ!
Cắt vòng đồi núi khác gì bức tranh.
Sức người biến cải thiên nhiên,
Nhà nông vẫn giữ cổ truyền xưa nay.
Sắc dân bản tộc nơi đây,
Gồm Mèo, Hmông, Thái, mường Tầy, mường Dzao.
Mỗi bản nói tiếng khác nhau,
Nhưng khi họp chợ, lầu lầu tiếng Kinh.
Gái Mèo, Hmông, Thái rất xinh!
Hồn nhiên hát “Dắc Cành Dinh” (*) hẹn hò…
Người Dzao, Tầy giỏi nông phu,
Cắt đồi thành ruộng, cần cù làm ăn.
Dân Chapa rất hiền lành,
Tấm lòng hiếu khách, đã thành bẩm sinh.
Cát Cát đồi núi hữu tình!
Hương hoa thơm ngát rừng xanh bốn mùa.
Chim muông ca hát nô đùa,
Đất lành khí hậu gió mưa thuận hoà!
Tha phương nhắc tới quê nhà,
Nỗi lòng thương nhớ Chapa bồi hồi…
Trần Quốc Bảo
Richmond, Virginia
(*) Dân ca miền Thượng “Dắc Cành Dinh”













