Thứ Tư, 17 tháng 6, 2026

Tiễn Biệt Hoa Văn - Trần Quốc Bảo

Nguyễn Phú Long, Hoa Văn-Ngô Văn Hòa, Trần Quốc Bảo,

Thôi rồi!... lão hữu Hoa Văn! (*)
Gặp nhau mới đó, đã thành cố nhân!
Thế là trọn cuộc phù vân.
Tình thơ để lại, tuyệt luân cho đời!

Hoa Văn tri kỷ, bạn ơi…
Làm sao quên được, những lời tâm tư,
Nhắc về chiến cuộc xa xưa,
Vùng Hai Chiến Thuật, tình cờ gặp nhau,

Túi thơ, bầu rượu… thật ngầu!
Cũng M-16 địa đầu Pleiku!
Rồi ta hội hữu qua thơ,
Tri âm tri kỷ, tới giờ quý thay!

Giang sơn gặp hội chẳng may,
Hoa Văn hứng chịu, tù đày bao năm!
Vẫn hồn trung liệt sao băng!
Trái tim cho Nước, tấm lòng cho Thơ.

Rời Quê Mẹ, diện HO,
Thuyền thơ lưu lạc, tới bờ Richmond.
Phú Long, Quốc Bảo, Hoa Văn,
Bút thơ gốc lính, kết thành Tam Đa.

Phú Long khuất bỏ đã xa,
Hoa Văn nay, tách thuyền qua bến rồi!
Richmond còn lại mình tôi.
Trang thư nhòa lệ, bồi hồi tiếc thương!

Rượu bầu, kể đã mất hương,
Túi thơ, kể cũng văn chương vô tình!
Bên khay trà, chỉ riêng mình,
Tôi ngồi độc ẩm, một bình… ba ly…

Hoa Văn ôi!... bạn cố tri,
Ly này tiễn bạn, an quy non bồng!
Ly này… nhớ Nguyễn Phú Long,
Ngàn thu an giấc, ngoài vòng trần ai!

Thôi thì… số mệnh an bài…
Ly này thành kính… dâng hai bạn hiền!
Tôi lau nước mắt ưu phiền,
Hẹn nhau tái ngộ nơi miền thiên thai!

Trần Quốc Bảo
Richmond, Virginia
---o0o--
Thưa anh Trần Quốc Bảo.

Sau khi Phương Hoa em đọc bài Thơ tiễn biệt của “anh tiền bối” Trần Quốc Bảo viết cho cố thi si Hoa Văn, em xúc động vô cùng. Có thể thấy tình bạn và tình huynh đệ chi binh của các anh thật đáng quí và đáng ngưỡng mộ.

Các anh đã có một tình bạn rất cao cả và thiêng liêng , nên khi anh Hoa Văn mất đi , anh Trần Quốc Bảo rất đau lòng, nhỏ lệ làm một bài thơ thật hay và thật cảm động.

Bài thơ của anh Trần Quốc Bảo là lời tiễn biệt nghẹn ngào của người lính già trước sự mất mát người bạn thân và cũng là người tri kỷ. Từng câu thơ thấm đẫm tình bằng hữu, tình chiến hữu và tình cùng yêu văn thơ "tâm đầu ý hợp" khiến người đọc cảm nhận được nỗi cô đơn quặn thắt của người ở lại. Đặc biệt hình ảnh “một bình… ba ly…” thật cảm động.

Do đó, Phương Hoa mạo muội làm nhạc bài thơ này, để góp phần vinh danh nhà thơ kỳ cựu Hoa Văn, mà chưa kịp xin phép anh TQ Bảo, mong anh lượng thứ .

Kính gửi anh T Quốc Bảo.


Em xin cảm ơn
Phương Hoa

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét