Cái thẻ nhớ vơ tư trong máy ảnh. Mặc ai ghi, ai xóa chuyện đời mình Thẻ lưu giữ những gì tươi đẹp nhất Giúp cho em chất chứa một khối tình Cũng từ đó em giam đời phiêu lãng Của một người lang bạt đã bao năm. Bóng hình tôi, em nhốt vào thẻ nhớ. Cho hương tình, bốc lửa cháy âm âm. Cái thẻ nhớ vô tình nhưng tội nghiệp, Ghi rất nhanh và xóa cũng dễ dàng. Nên kỷ niệm đời em luôn biến đổi, Như bọt bèo cứ hợp để rồi tan. Ngày nào đó góc nhìn kia đổi khác, Em lạnh lùng số hóa cuộc tình ta. Hình ảnh đẹp cũng trở thành dị dạng, Tôi chẳng còn trong thẻ nhớ đời em… Ngọc Hiệp
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét